QUYỂN 2: VÔ HOẠN NẠN - BẤT ANH HÙNG

Chương 114: Hầm Mộ xuất thế

Chương 114: Hầm Mộ xuất thế

Bên trong gian phòng khách có phần xa hoa, một nam tử nho nhã đang ngồi nhâm nhi chén trà nóng trên tay. Gương mặt tuấn mỹ nhưng sắc lạnh, ướm trên mình là bộ y phục màu vàng quyền quý, họa tiết rồng bay phượng múa trên vạt áo trông cực kỳ sinh động, chứng tỏ người thêu ra nó phải chau chuốt đến từng đường kim mũi chỉ.

Bất chợt, nam tử ấy cất giọng, thanh âm pha lẫn sự bất mãn.

“Qua Long, sao lâu vậy hắn còn chưa về?”

Hóa ra người vừa lên tiếng chính là Tam hoàng tử, hắn đã ngồi đợi Vô Ngân hơn một giờ rồi. Với hắn, việc thấp thỏm chờ đợi kẻ khác là chuyện trước nay chưa từng có. Ngoài Đế Vương - cha của hắn ra, còn ai dám bắt một Tam hoàng tử cao cao tại thượng phải chờ đợi.

“Chắc nhanh thôi! Từ biệt lúc ban trưa, hắn nói với ta có chút việc phải làm.”

Đứng gần đó, Qua Long điềm đạm đáp lại. Mà cũng lạ, lời hắn nói không hề câu nệ lễ tiết đáng ra phải có của một quân thần, tựa hồ không sợ Tam hoàng tử trách phạt.

Bất ngờ hơn là Tam hoàng tử chỉ gật nhẹ đầu, dường như nghe cũng thành quen. Như vậy mới thấy địa vị của Qua Long trong lòng Tam hoàng tử khác biệt đến nhường nào so với những kẻ khác. Đây cũng là lý do ai ai cũng phải kiêng dè Qua Long mỗi lần chạm mặt, cho dù cấp bậc của họ ở chốn quan trường có cao hơn nữa cũng phải bày ra năm phần kính ý với hắn.

Bỗng nhiên, có tiếng bước chân trầm ổn vang lên từ đằng xa, cả Qua Long và Tam hoàng tử không hẹn mà gặp, đều đưa mắt nhìn ra bên ngoài.

“Vô Ngân, ngươi rốt cuộc cũng về?”

Qua Long là người lên tiếng đầu tiên, sự điềm tĩnh lúc trước cũng lập tức bay biến, miệng cười tươi, chủ động chạy ra ngoài chào đón Vô Ngân.

Trên ghế, bộ dáng khoan thai của Tam hoàng tử cũng không còn, đôi mắt tinh tường của hắn dần nhíu lại, tuy đã nghe Qua Long tường thuật sơ qua nhưng hắn không ngờ kẻ đang đứng trước cửa kia lại là Vô Ngân.

Trong tâm trí Tam hoàng tử lúc này, tên mập nghiện rượu ngày nào dường như chưa hề tồn tại trên cõi đời. Kẻ đứng ngoài kia không những anh tuấn mà còn rất cao to, hắn còn ẩn ẩn nhìn ra, đằng sau bộ y phục màu xám kia hẳn là một cơ thể thập phần cường tráng.

Bất giác, trái tim Tam hoàng tử giật thót, lông tơ dựng thẳng, tựa như vừa phát hiện ra một thứ gì đó không nên thấy. Trên người tên kia toát ra một loại khí chất kỳ lạ, ba phần nguy hiểm mà bảy phần cũng như ba, nhưng đây chỉ là trực giác, bởi hắn không tài nào nhìn ra một tia sát ý nào. Phải nói loại khí chất ấy cực kỳ nội liễm, ẩn sâu trong một thân hình vững chãi như sơn.

Bên này, Vô Ngân nào biết được bộ dáng khoan thai của mình đang bị người khác dòm ngó, hơn nữa còn đang đoán già đoán non trong sợ hãi. Còn chưa bước qua khỏi ngưỡng cửa, hắn đã gật đầu đáp lại Qua Long. Kế đó, hắn không nói gì, chỉ khẽ nghiêng đầu, đưa ánh mắt hoài nghi nhìn vào bên trong phòng khách, nơi Tam hoàng tử đang chậm rải thẩm trà. Tưởng chừng ngày mai mới có thể diện kiến người “anh rể hờ” này, nào ngờ chưa tới nửa ngày thì người ta đã chủ động tìm đến.

Bắt được ánh mắt của Vô Ngân, Qua Long biết mình đã biến thành người thừa thải. Hắn tinh ý xin phép rời đi, trả lại không gian riêng tư cho cả hai người.

---

Nắng chiều nghiêng mình rọi qua khung cửa sổ, những hạt nắng vàng ươm tô điểm lên đại sảnh một bức tranh xinh đẹp màu nắng.

Không khí trở nên trầm lắng, hai nam tử: một lãng tử quyến quý, một anh tuấn trẻ trung được ngăn cách bởi chiếc bàn gỗ màu đỏ sẫm. Cả hai đều không nói gì, ngồi thẫn thờ nhìn chằm chằm vào bức tranh màu nắng mỗi lúc một dài thêm trên sàn nhà, tựa hồ ai cũng có suy tư của riêng mình.

Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu. Chợt Tam hoàng tử ngẩng đầu, mắt dõi qua khung cửa sổ, nó vô định, tựa đang cố tìm kiếm một thứ gì đó thật xa xăm. Thế rồi, hắn thấp giọng thốt lên, thanh âm thỏ thẻ đến lạ thường, thứ âm vực này không nên có ở một vị hoàng tử đầy quyền uy.

“Nàng… nàng có hạnh phúc không?”

Tuy nhẹ nhàng, khép nép là thế, nhưng khi nó lọt vào tai Vô Ngân, chẳng khác nào là thiên binh vạn mã đang thay nhau dày xéo trái tim hắn.

Đình chỉ vài nhịp hô hấp, chỉ nghe được một tiếng thở dài khẽ thoát ra cửa miệng Vô Ngân. Hắn biết Tam hoàng tử đang hỏi về ai, nhưng bị khơi gợi vết thương lòng, nét mặt hắn tái đi thấy rõ, và rồi hắn đáp lại.

“Lúc đi xa… nàng vẫn cười.”

Nói tới đây, cả không gian chợt nín lặng như tờ. Hai nam tử, anh tuấn đấy, thân dài vai rộng đấy, ấy vậy mà đến hít thở cũng không thông, mọi thứ như muốn nghẹn lại.

“Cảm… cảm ơn ngươi.”

Rốt cuộc, Tam hoàng tử cũng lên tiếng, hắn thất thần nói lời cảm tạ. Ẩn dưới vạt áo, mười đầu ngón tay hắn đã bấu chặt vào bắp đùi. Câu trả lời của Vô Ngân khác nào là lời báo tử, hắn còn đang hy vọng điều kỳ diệu sẽ xảy ra với đứa em gái duy nhất của mình. Nhưng rốt cuộc hắn cũng phải ép mình thật thanh tĩnh để đón nhận tin dữ. Dù gì, cái ngày tiễn biệt Thất công chúa ở Chi Lăng tỉnh vực, hắn cũng đã ngầm ấn định ấy là lần cuối được nhìn mặt nàng khi còn sống, bởi một khi thiêu đốt Mộc hồn là vô phương cứu chữa.

“Kịch!”

Bất ngờ, một cái lọ nhỏ màu trắng được Vô Ngân đặt trên bàn, thanh âm này đủ để kẻ phía bên kia có thể nghe thấy. Mới đây thôi, biểu cảm của Tam hoàng tử hắn đã thu vào mắt. Hắn lấy làm mừng cho Thất công chúa, ít ra cũng có người thân tưởng nhớ đến nàng.

“Cái này không nằm trong di nguyện của Nguyệt Nhan, nhưng… ta nghĩ ngươi sẽ trân trọng nó.”

Vô Ngân lên tiếng, vừa nói hắn vừa đẩy chiếc lọ về người đối diện.

Lúc này, bàn tay Tam hoàng tử khẽ run, hắn nhẹ nhàng cầm chiếc lọ lên, hắn thừa biết trong này đang chứa cái gì. Ngón tay thon dài miết nhẹ lên đóa hoa đào được tráng bằng men sứ, tựa như đang nâng niu, vỗ về cô em gái nhỏ của mình.

Phải mất một hồi lâu, sau khi thả mình trôi nổi vào trong những kỷ niệm thời thơ ấu, Tam hoàng tử mới dứt khoát cất chiếc lọ đi, hắn trịnh trọng nói.

“Đa tạ ngươi.”

Tuy nghe có phần khô khan, nhưng Vô Ngân cảm nhận được rằng nó xuất phát tự đáy lòng. Hắn không biết nói gì hơn, chỉ đáp trả bằng một cái gật đầu.

Bỗng nhiên, sau khoảnh khắc ấy, sắc mặt Tam hoàng tử chợt thay đổi, tựa hồ biến thành một con người khác. Bi thương, u sầu và cả một tia ân hận đều bị hắn giấu nhẹm đi, thay vào đó là khí chất của một kẻ đức cao vọng trọng. Giống như, những cảm xúc mà hắn bày ra lúc trước chỉ là một màn kịch giả tạo.

Thấy vậy, Vô Ngân ngồi kế bên khẽ lắc đầu ngao ngán. Con người sinh ra vốn có quyền được khóc, được buồn, được bộc lộ sự yếu đuối của bản thân, nhưng với những kẻ sinh ra trong Hoàng thất lại khác, thời thời khắc khắc phải bày ra một cái vỏ bọc mạnh mẽ và uy nghiêm. Hắn tự hỏi: “Sống như vậy… liệu có mệt không?”

Và rồi, Vô Ngân không nhịn được mà xoay chuyển chủ đề.

“Ta không nghĩ người như ngươi đến đây chỉ để hỏi về nàng.”

Thanh âm có chút mỉa mai và chế giễu, nhưng Tam hoàng tử lại xem nó như không. Kẻ làm chính trị, da mặt phải dày tựa tám tấc. Trong cái chiến trường chỉ có miệng lưỡi và nước bọt ấy, chỉ một cái nhíu mày biến sắc thôi cũng đủ hại ngươi đời đời không ngóc lên được.

Hít vào một hơi thật sâu, Tam hoàng tử bình thản đáp lại bằng một câu hỏi.

“Nghe nói ngươi muốn tìm ta?”

Vô Ngân cười nhẹ, hắn trầm giọng nói, ngữ điệu thập phần nghiêm túc.

“Nói chuyện của ngươi trước đi.”

Hai người lời qua tiếng lại, đẩy đưa một cách nhàm chán. Nhưng chỉ có người trong cuộc mới hiểu, đối diện mình hẳn là một con cáo già ranh mãnh.

Vô Ngân hoàn toàn hiểu rõ tình thế hiện tại. Tam hoàng tử sẽ không vô cớ chủ động đến tìm mình, hơn nữa lại đến thẳng tận nhà. Một kẻ coi trong địa vị và mặt mũi như hắn ta sẽ không làm ra điều ấy, cùng lắm là thông tri cho Qua Long triệu kiến mình đi vào.

Vô Ngân còn mạnh dạn suy đoán, việc Tam hoàng tử rời Hoàng Thành trong lúc Đế Vương ban bố lệnh cấm hẳn sẽ có nguyên do cực kỳ hệ trọng, có khả năng việc ấy liên quan đến chuyến thăm của Sứ đoàn Kim Long Đế Quốc.

Phía bên này, Tam hoàng tử chẳng thèm giấu đi sự ngạc nhiên trên nét mặt, hoặc là đang cố diễn xuất, hắn cất lời cảm thán.

“Kẻ thông minh như ngươi nên ra sức phụng sự Đế quốc mới phải. Đúng là có chuyện cần ngươi giúp.”

“Quả nhiên…!”

Nghe tới đây, Vô Ngân biết mình đã đoán trúng phân nửa. Một khi Tam hoàng tử đồng ý mở lời trước, chứng tỏ đã cho hắn chiếm thế chủ động. Nếu như vậy, khi bàn đến việc kia thì hắn sẽ dễ nói chuyện hơn rất nhiều.

Cất lại tâm tư trong lòng, Vô Ngân làm bộ tò mò, hắn cười nhạt rồi hỏi.

“Là việc gì mà khiến cho một kẻ đại danh đỉnh đỉnh, dưới một người trên vạn người như ngươi phải tự mò mẫm tới đây?”

Tam hoàng tử khẽ giật mình, hắn hoàn toàn nghe ra được ý đồ của Vô Ngân. Hẳn là đang cố ý tâng bốc mình lên để đẩy cao mức độ nghiêm trọng của vấn đề mình đang muốn nhờ vả, sau đó mặc sức mà thương lượng.

Liếc nhẹ Vô Ngân đang xì xụp ly trà nóng một cách thô bỉ, Tam hoàng tử tức đến nghiến răng, hắn không nhịn được mà thầm nghĩ.

“Văn võ song toàn, tên này không làm chính trị thì hơi phí.”

Rất nhanh, Tam hoàng tử gạt bỏ chấp niệm thu mua Vô Ngân về dưới trướng, bởi điều ấy là không thể. Trong tiềm thức, hắn cảm giác tên kia là một con ấu long chưa trưởng thành. Tương lai sau này, một Mộc Long Đế Quốc nho nhỏ là không thể nào dung chứa được con mãnh long ấy. Thế rồi, hắn thở dài một hơi, thẳng thắn đáp lại bằng một lời chất vấn.

“Ta biết ngươi có Song Mộc Hồn, hơn nữa có một cái đã đạt tới Hóa Hình, bí mật này ta chẳng kể với ai. Ta chỉ hỏi ngươi, Vô Tướng Thần Thụ kia của ngươi… đã đột phá Hóa Hình chưa?

Vô Ngân nhíu mày, hắn thầm đoán việc Tam hoàng tử cần giúp hẳn liên quan đến tu vi hiện tại của mình. Việc đã phục hồi Mộc hồn Vô Tướng Thần Thụ tên kia biết được chắc là do Qua Long thuật lại. Chuyện này hắn không trách Qua Long, bởi Tam hoàng tử chỉ cần ra sức điều tra hẳn sẽ rõ ngọn ngành âm mưu của Lý Chiến.

Ngẫm nghĩ một chút, tựa câu hỏi kia đang làm khó chính mình. Nhưng rồi Vô Ngân cũng buột miệng.

“Làm ngươi thất vọng rồi, sau khi lấy lại Mộc hồn, Vô Tướng Thần Thụ của ta còn phải đang loay hoay ở Kết Tinh đại viên mãn mà thôi.”

“Tốt! Tốt! Không đột phá là tốt rồi.”

Bất chợt, Tam hoàng tử vỗ đùi một cái đét, miệng khen lên không ngớt.

Vô Ngân chứng kiến cái thứ biểu cảm này liền nghệt mặt ra, mới đầu hắn còn tưởng tên kia sẽ phải thất vọng lắm khi biết mình chưa đột phá. Chẳng nhẽ phải yếu như vậy mới có thể giúp được hắn, mới nghe đã thấy ngược đời.

Phát hiện sự nghi hoặc trên nét mặt Vô Ngân, Tam hoàng tử vội giải thích.

“Có lẽ ngươi đã nghe tin, bên phía Kim Long Đế Quốc vừa có một sứ đoàn sang thăm”.

Nhìn người đối diện gật đầu xác nhận, hắn lại nói tiếp.

“Thật ra, thực hư bên trong khác xa với tin tức bên ngoài. Họ đến không phải để duy trì mối giao hảo của hai đế quốc, mà là đến để giải quyết tranh chấp.”

“Tranh chấp? Lại có chiến tranh à?”

Vô Ngân khẽ giật mình mà hỏi lại. Theo hắn biết, Mộc Long và Kim Long vốn không ưa gì nhau, nhưng vùng biên giới giữa hai đế quốc lâu nay chẳng xảy ra chiến sự gì to tát. Nghe đâu vài năm qua chỉ có vài lần xô xát do nạn buôn lậu mà thôi.

Nghĩ tới đây, hắn càng trở nên ngờ vực, nếu chiến tranh nổ ra thì chưa đến lượt mình phải ra chiến trường, Mộc Long đế quốc thiếu gì nhân tài, trong tất cả các sư đoàn, nhiều kẻ còn có tu vi cao hơn cả Lý Chiến. Đấy là chưa kể nội bộ của Hoàng Thất, quân đội do con cháu nhà họ Ngô đảm nhiệm mới thực sự là lực lượng nòng cốt, các tổ chức quân đội giống như Sát Mộc Sư Đoàn do người khác họ nắm giữ chỉ là lực lượng trị an mà thôi. Một khi chiến tranh thực sự nổ ra, quả thực chỉ đáng làm pháo hôi trên chiến trường.

Tam hoàng tử nghe tiếng thảng thốt của Vô Ngân thì khẽ cười. Vừa hay, nụ cười ấy hòa quyện cùng ánh chiều tà đang rọi trên khuôn mặt, làm hắn càng trở nên tuấn mỹ. Vân vê chén trà trên tay, hắn từ tốn bác bỏ.

“Không phải chiến tranh, chuyện là dạo gần đây xuất hiện một cái Hầm Mộ xuất thế. Theo tin tức truyền về thì cái mộ ấy có khả năng là của một vị cường giả có tu vi Hợp Giới đại viên mãn. Hiện cái mộ ấy đang bị vùi sâu dưới lòng đất, niên đại chắc phải cách đây mấy ngàn năm, chắc chắn trong đó sẽ chứa rất nhiều bảo vật. Khổ nỗi, cái Hầm Mộ đó lại nằm ngay trên đường biên giới giữa hai đế quốc, vậy nên toàn bộ bảo vật có trong đó đều phải chia ra.”

Lời Tam hoàng tử vừa dứt cũng là lúc cánh tay Vô Ngân khua ra lia lịa, hắn ra sức chối từ.

“Dừng! Đừng nói ngươi tìm ta để tuyển người đi trộm mộ nha. Ta biết mình nhanh tay lẹ mắt, nhưng cái này thì thôi đi. Vào Hầm Mộ của một cường giả Hợp Giới khác nào là tự sát.”

Vô Ngân hoàn toàn hiểu rõ lời Tam hoàng tử vừa nói, khái niệm về Hầm Mộ hắn cũng từng đọc qua, kiến thức này không quá xa lạ gì với hắn. Bởi hàng năm, Mộc Long đế quốc lúc nào chẳng xuất hiện vài cái mộ cổ do địa chất đứt gãy mà hiển lộ. Tuy bảo vật được giấu trong đó khiến ai ai cũng thèm nhỏ dãi, nhưng kèm theo đó là sự hung hiểm đến cùng cực.

Hơn nữa, những người bỏ ra công sức và tiền của để xây riêng cho mình một cái Hầm Mộ nào phải là kẻ tầm thường, không phải đại cường giả thì cũng là bá chủ một phương. Trận pháp được khắc trong đó nhiều như mây, đếm không kể siết, bất kỳ một cái bẫy rập nào đều có thể giết người. Nói tóm lại, con quỷ tham lam trong lòng Vô Ngân không đủ to để đi chịu chết.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!