Nguyền Kiếm Cơ
Luo Jiang Shen, Carrot Sauce
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Quyển 13 - Takamagahara

Chương 178 - Con Đường Đêm Tối

0 Bình luận - Độ dài: 2,447 từ - Cập nhật:

"Hộc, hộc..." Lily và Ayaka cùng nhau vịn vào thanh naginata, thanh naginata dựng đứng trên mặt đất, cả hai đều thở hổn hển.

Trước mặt hai người, bên ngoài nhà xay bột, hơn hai mươi thi thể của Đạo thị nằm la liệt.

Trận chiến này, Lily và Ayaka gần như đã hao hết thể lực, nhưng cuối cùng vẫn giết chết được tất cả các Đạo thị.

Râu Đỏ, gã đầu trọc và những người khác đều nằm bất động trên đất.

"Lily, em không sao chứ? Có đau không?" Ayaka đau lòng nhìn Lily. Trận chiến này, Lily đương nhiên là chủ lực, cũng đã chịu rất nhiều đòn tấn công.

"Em không sao..." Miệng tuy nói vậy, nhưng Lily lại dùng cả hai bầu ngực ép vào cán dài của naginata. Tư thế này tự nhiên không phải là điều cô muốn, chỉ là thật sự quá mệt, chỉ có thể áp vào cán kiếm để chống đỡ cơ thể.

"Lily, trận chiến này, vẫn là quá mạo hiểm. Hơn hai mươi người vây công chúng ta, suýt nữa thì đã chiến bại." Ayaka có chút sợ hãi.

"Nhưng nếu không như vậy, chúng ta trực tiếp xông vào trong làng, vậy thì sẽ bị mấy trăm Đạo thị bao vây, vậy thì thật sự một chút cơ hội cũng không có." Lily thở hổn hển nói.

"Khụ, khụ..." Giữa đông đảo thi thể, lại có tiếng động.

Lily và Ayaka vịn vào nhau đi qua, Lily nhấc thanh Dōjigiri kề vào cổ họng của tên Đạo thị này, chính là gã râu đen.

Dōjigiri và naginata, tự nhiên là đã bị gã râu đen mang về đặt trong nhà xay bột, ngay khi vừa khai chiến, Ayaka đã vào trong lấy lại binh khí.

"Không ngờ, các ngươi lại lợi hại như vậy, kiếm pháp vượt xa ta. Đàn ông mạnh mẽ mới có thể chinh phục phụ nữ, ta không phải là đối thủ của các ngươi, không có gì để nói. Các ngươi giết ta đi, dù sao, chẳng qua chỉ là thêm một kiếp luân hồi mà thôi."

"Ngươi e là không biết, bị ta giết chết, tuy cũng có thể tiến vào luân hồi, nhưng sẽ mất đi tất cả sự tích lũy kiếm đạo trước đó." Lily nói.

"Cái gì? Khụ khụ..." Gã râu đen giật mình, mặt lộ vẻ kinh hãi.

Nói thật, lời này là Lily dọa hắn. Cô dựa theo tình báo đã có được mà phân tích, cảm thấy quả thực có khả năng này. Nếu cô đã đoạt lấy cảm ngộ Kiếm Thiên Đạo của đối thủ, vậy thì đối phương dù có sống lại, cũng hẳn là không còn sở hữu cảm ngộ như vậy nữa.

Nhưng, tình hình thực tế, và suy đoán của Lily cũng không chênh lệch quá lớn.

"Nói ra nơi ở của Vạn Thị Trảm, ta tha cho ngươi một màng." Lily lạnh lùng nói.

"Hê hê hê... khụ khụ... lời đồn mà tên Râu Đỏ nói, quả nhiên là thật. Chỉ là, hắn đã xem thường người trong tranh. Xem ra cứ như vậy, mỹ nhân trong tranh, hẳn là dựa vào thực lực, mà giết chết Vạn Thị Trảm thế hệ trước."

Gã râu đen cố hết sức chỉ về một hướng, nơi đó sâu thẳm u tối, "Đi về hướng đó, đi vào trong bóng tối... các ngươi sẽ gặp được. Có lẽ, thế gian này, nhan sắc của phụ nữ chính là thực lực..."

Phịch, tay của gã râu đen rơi xuống, kiệt sức mà chết, trên mặt cuối cùng còn treo vài nụ cười mỉa mai.

"Vạn Thị Trảm, có lẽ ngươi biết, còn nhiều hơn cả những Đạo thị này!" Lily nhìn về phía sâu trong hang động tối tăm ở phía xa.

Men theo con đường mà gã râu đen đã chỉ, Lily và Ayaka đi về phía trước trong hang động tối tăm. Suốt đường đi, hài cốt rất nhiều, mới cũ không đồng nhất. Những hài cốt này, không phải là do vị tiền bối đó chém giết.

Lily kiểm tra vết kiếm trên hài cốt, tuy kém xa không thể so sánh với vị tiền bối đó, nhưng cũng vô cùng đáng sợ, lợi hại hơn cô của bây giờ rất nhiều!

Ayaka tuy không tu luyện kiếm đạo, nhưng cũng có thể cảm nhận được sự lợi hại của những vết kiếm này.

"Lily, Vạn Thị Trảm này, tuyệt không phải là hạng tầm thường. Trong tình trạng không có thần lực, bí pháp, hai chúng ta cộng lại, cũng chưa chắc đã thắng được hắn."

"Chị, em sao có thể không cảm nhận được sự lợi hại của những kiếm pháp này. Nhưng, chúng ta không thể bị kẹt ở đây mãi được."

Lily một mặt đi về phía trước, một mặt cảm nhận được, con đường này, vị tiền bối đó cũng đã từng đi qua.

"Với trình độ kiếm pháp trước đây của tiền bối, đã vượt xa Vạn Thị Trảm. Hẳn là giết hắn không khó. Nhưng, mình và người, còn cách quá xa, quá xa. Tại sao... mình tự cho rằng tư chất của mình ở tam giới cũng tính là cực cao, xem ra, thật sự là quá nông cạn. Mình còn có quá nhiều thứ, phải học hỏi từ tiền bối."

Hai người đã đi được vài ngày, mệt thì nghỉ một lát. Chỉ là đại chiến sắp đến, dù dao động trong cơ thể có mãnh liệt, hai người tuy đều có khao khát với nhau nhưng cũng không dám làm gì, chỉ có thể nhẫn nại, lại nhẫn nại, suốt đường đi kiềm chế mà tiến về phía trước.

Chuyến đi này, ngoài dao động trong cơ thể, lại không gặp phải khó khăn gì. Suốt đường đi, lại ngay cả một Đạo thị còn sống cũng không gặp. Điều này tuy khiến cuộc hành trình thuận lợi, nhưng trong lòng lại càng thêm bất an.

Trên mặt đất, toàn là hài cốt của Đạo thị.

Nhóm Lily suốt chặng đường liều chết cũng chỉ chém giết được vài trăm Đạo thị.

Vạn Thị Trảm, đó là một tồn tại đáng sợ đến mức nào.

Ngày hôm đó, Lily và Ayaka đang đi, phía trước, trong bóng tối, một cơn gió thổi đến. Gió bao la, rắn rỏi, tựa như từ một nơi vô cùng rộng lớn thổi đến.

Hai người nghênh gió đi về phía trước, đến một vách núi bao la.

Vách núi đông tây không có hồi kết, sâu không thấy đáy. Cách đó vạn mét, là bờ bên kia ẩn khuất trong sương mù.

Một cây cầu cổ xưa thon dài, treo lơ lửng giữa bờ bên kia và vách núi. Mà ở đầu cầu bên này, quay lưng về phía nhóm Lily, ngồi một lão giả khổng lồ tóc trắng bù xù, mặc một bộ hòa phục rách nát.

Tuy đang ở trong một thế giới không có thần lực, nhưng từ xa, Lily cũng cảm nhận được tấm lưng rộng rãi hùng vĩ của lão giả khổng lồ đó, tỏa ra một khí tức kiếm đạo mạnh mẽ cuồng bạo.

"Đây... Lily còn chưa từng cảm nhận được ở hiện thế, có một tồn tại nào, có khí tức Kiếm Thiên Đạo cuồng bạo lại sâu thẳm bất khả trắc như vậy."

Không khỏi, trong lòng dâng lên một nỗi kính sợ.

Ayaka và Lily nhìn nhau, gật đầu. Hai người họ cùng nhau phiêu lưu nhiều ngày, đã sớm vô cùng ăn ý, đều có thể hiểu được ý của đối phương.

Lily tiến lên, giữ một khoảng cách nhất định, hành lễ.

"Tiền bối, tiểu nữ tử và chị gái đã lạc vào đây, bị kẹt trong thế giới tàn sát này. Xin tiền bối hãy chỉ cho chúng tôi một con đường ra."

Lão giả khổng lồ hùng dũng đó, không quay đầu lại, mái tóc trắng tang thương hỗn loạn bay trong gió của hẻm núi.

Bàn tay to lớn cương nghị của lão giả nắm lấy một thanh tachi thô dài, nặng nề, lưỡi kiếm lại rách nát. Ông ta dựng thanh tachi bên cạnh mình, nói: "Ở đây không có đường ra, chỉ có đường chết. Nhưng nếu có thể men theo con đường này, tiếp tục mà không chết, vậy thì tự nhiên có thể đi ra."

"Vậy... tiểu nữ tử và chị gái tự sẽ bảo vệ tốt bản thân, dốc sức chiến đầu mà đi tiếp. Đa tạ tiền bối đã chỉ điểm, xin tiền bối hãy để chúng tôi qua cây cầu treo này." Lily lại một lần nữa cung kính hành lễ.

"Ha ha ha ha ha! Bao nhiêu năm rồi, chưa từng gặp được một người phụ nữ lễ phép như ngươi. Ngươi tuy giọng nói yểu điệu, nhưng có thể đi đến đây, cũng tuyệt không phải nữ tử tầm thường. Ta tuy không phải là hạng dâm tà, nhưng, đối với một kỳ nữ như ngươi, cũng là muốn chiếm làm của riêng."

"Tiền bối, chuyện này..." Lily trong lòng không khỏi phàn nàn, "Nói năng siêu nhiên như vậy, tựa như cao nhân xuất thế, ấy vậy mà kết quả chẳng phải vẫn là muốn chiếm hữu mình sao!"

Lão giả dùng sức dậm mạnh thanh kiếm xuống đất, một luồng dao động kiếm đạo hùng vĩ, nói: "Nếu các ngươi đã đến đây, hoặc là bước qua xác ta, hoặc là, thì quỳ phục dưới thân ta, làm nữ nô, hầu hạ ta trăm năm!"

"Nếu đã như vậy, vậy thì thứ lỗi cho Lily vô lễ."

"Lily, chúng ta cùng nhau đối phó với ông ta. Lão giả khí chất phi phàm gì chứ, chẳng phải cũng là một lão dâm tặc!"

"Chị Ayaka, một mình em đối phó với ông ta." Lily lại đẩy Ayaka sang một bên.

"Lily, chuyện này... nhất định phải cẩn thận."

Nhưng Ayaka nghĩ lại, khả năng phòng ngự của Lily và mình cực mạnh, dù thật sự không địch lại, đối phương dù sao cũng chỉ có một người, đến lúc đó mình ra tay tương trợ cũng kịp, cũng liền không cản trở nữa.

Lily xách thanh Dōjigiri, đi về phía trước.

Lão giả hùng vĩ đó, cũng đứng dậy, cao hơn ba mét, một thanh tachi cũng cao hơn Lily đến nửa phần!

Lão giả xoay người lại, hai bên của bộ hòa phục rách nát có những dải bùa viết đầy chú văn cổ xưa, lồng ngực để trần cơ bắp như sắt đá.

Lão giả mặt mày vô cùng cương nghị, hai mắt như ma thần. Ông ta nhìn chằm chằm vào Lily, lại khiến thân thể yêu kiều của Lily một trận run rẩy.

"Hừ, một người phụ nữ vừa không biết liêm sỉ lại vừa xinh đẹp như vậy, thật là... quá hợp khẩu vị của lão phu." Lão giả cười với vài phần cuồng khí.

"Cứ tưởng tiền bối là một cao nhân kiếm đạo thật sự, Lily vốn là thành tâm thỉnh giáo, ai ngờ, ngài lại dung tục háo sắc như vậy."

"Ha ha ha ha ha!" Lão giả cuồng khí cười lớn, "Dung tục, cao nhã ư? Liên quan gì đến ta. Ta một đời quanh quẩn tại đây, chém giết vô số. Ta muốn giết thì giết, muốn làm phụ nữ thì làm, không bao giờ để ý đến những hư danh đó. Kiếm đạo cũng được, phụ nữ cũng được, rượu cũng được, chiếm hữu tất cả, chinh phục tất cả, đây chính là bản lai diện mục của kiếm đạo của ta!"

Lily không khỏi nhớ lại lời của thầy Matsuda.

Tuy thực lực hoàn toàn không thể so sánh, nhưng kiếm đạo tức nhân sinh.

Có cuộc đời tĩnh tu thanh cao, có cuộc đời cương chính thẳng thắn, cũng có cuộc đời phóng túng rượu sắc tàn sát này. Lão giả này không phải là vì dục vọng của mình mà khát cầu sức mạnh, mà là nhìn thấu bản chất của mọi thứ mà tùy ý, cũng không phải là không được coi là một sự triệt ngộ.

Quả nhiên là cao nhân.

"Nếu tiền bối đã nhìn thấu tất cả, vậy hẳn là cũng đã có giác ngộ đối với hậu quả." Lily kiếm chỉ vào lão giả, ánh mắt yêu kiều lóe lên vài phần sắc bén.

"Hê hê hê, như nhau cả thôi! Thắng ta, ngươi chính là thiên hạ đệ nhất kiếm sĩ. Thua, ngươi chính là đồ chơi dưới thân ta!"

"Những lời như vậy, Lily không biết đã nghe qua bao nhiêu lần. Đây chính là số mệnh của Lily! Lão tiền bối, Lily ra tay đây."

"Vút!" Lily trong lúc nói năng đột nhiên khởi động, nhanh chân xông lên phía trước, bước đi nhẹ nhàng nhanh chóng.

"Hê hê hê! Bước chân hay lắm, quả nhiên là nữ tử mà lão phu cũng không kìm được muốn chinh phục!" Ánh mắt lão giả không hề che giấu dục niệm, trong miệng tỏa ra cuồng khí, cánh tay cường tráng vô cùng nắm lấy thanh tachi, sừng sững như một ngọn núi.

Lily mắt thấy sắp chạy đến gần lão giả, đột nhiên biến tốc, tốc độ càng nhanh hơn đồng thời bước chân nghiêng sang một bên, vòng về phía bên trái của lão giả.

"Ầm!" Lão giả lại hướng về phía bên trái một kiếm tàn bạo bổ xuống. Một kiếm này không hề chừa đường lui, dựa vào khí thế và tốc độ mạnh mẽ, một nhát chém công thủ nhất thể!

Lily nhanh nhẹn đến nhường nào; thì ra cú tăng tốc về phía trái lúc trước chỉ là nhử đòn. Tong lúc di chuyển cực nhanh, cô đột nhiên đạp mạnh xuống đất, eo thon vặn vẹo, ngực mềm lắc lư, với độ dẻo dai cực tốt lại một lần nữa đổi hướng nhảy ngang về phía bên phải, đồng thời cơ thể càng đến gần lão giả hơn, một kiếm chém ngang trên không trung!

"Keng!"

Cái gì!?

Lão giả rõ ràng toàn lực một kiếm chém xuống đất, lại với một tốc độ không thể tưởng tượng nổi trong nháy mắt rút kiếm lên, đỡ được đòn tấn công của Lily. Hai chân lão giả thô như gốc cây, đứng cực vững, kiếm lại càng nặng nề, trực tiếp đỡ bay Lily lúc này chỉ có sức mạnh của một nữ võ sĩ bình thường ra ngoài.

"Mạnh thật!" Lily không khỏi kinh hãi trong lòng.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận