Nguyền Kiếm Cơ
Luo Jiang Shen, Carrot Sauce
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Quyển 13 - Takamagahara

Chương 121 - Bỏ Lỡ Thiên Cơ

0 Bình luận - Độ dài: 2,339 từ - Cập nhật:

"Ực!" Konbi Tà Ma Thần không khỏi lùi mạnh lại, mất đi nửa bả vai, cả cánh tay, thảm không nỡ nhìn. Thần thể dưới sự hủy diệt của Ngân Nguyệt Lực, máu chảy không ngừng, trọng thương!

Chỉ vài chiêu, ngoài Konbi Tà Ma Thần ra...

Hắc Ngục Trượng Hùng Thần, bị thương.

Khổng Tước Minh Vương, bị thương.

Zouran Địa Ngục Quỷ, bị thương.

Đạo Thần ngân giáp, chết!

Vô Đạo Phường Chủ, câm.

Tuy đa số các Đạo Thần không bị thương nặng, nhưng nhất thời, chiến ý đều đã suy giảm.

Như Khổng Tước Minh Vương và những người khác, cùng không có thâm thù đại hận với Lily. Chúng ma thần vực thẳm và Lily có thù oán nhưng cũng chưa đến mức độ không đội trời chung.

Chẳng qua là thấy Lily xinh đẹp, lại có tuyệt thế thần kiếm, muốn chiếm hữu cô, muốn đoạt bảo vật của cô.

Bảo vật có tốt đến đâu, cũng phải có mạng để hưởng thụ!

Người có đẹp đến đâu, cũng phải có mạng để tiêu thụ!

Đông đảo các Đạo Thần, đã do dự. Vài chiêu mà các vị thần đều bị thương, nhưng ngược lại nhìn Lily, ngoài y phục rách nát, làn da mỹ diệu không hề hấn gì!

Thanh kiếm trong tay cô, tựa như một phần cơ thể của cô, khiến cho kiếm pháp vốn đã xuất thần nhập hóa của cô đạt đến một cảnh giới không thể nắm bắt!

Thế này còn đánh thế nào nữa?

Tuy dù là Konbi Tà Ma Thần, vết thương ở mức độ này cũng không đến nỗi không thể chiến đấu tiếp. Đông đảo các Đạo Thần và triệu thần ma liều mạng, chắc chắn có thể làm trọng thương Lily, nhưng cũng chưa chắc đã có thể giết được. Mà trong số họ có thể sẽ có người vẫn lạc.

Mà Lily dù có hao hết thần lực cũng không giết sạch được triệu ma thần. Nhưng dù các Đạo Thần, triệu thần ma có liều mạng, Lily có thanh tuyệt thế thần kiếm này trong tay, có thể sau khi tổn thất nặng nề, vẫn chưa chắc đã cản được!

Các Đạo Thần, đã do dự.

Cao thủ tuyệt đỉnh giao đấu như vậy, một phút do dự này, Lily lại không do dự. Cô cũng không ham chiến, xoay người rút lui cùng Nanako về phía xa.

"Khốn nạn! Đứng lại!"

Nhưng Khổng Tước Vương và những người khác lại không cam tâm, đông đảo thần ma cũng không cam tâm.

Lại đuổi theo một hồi, ném về phía Lily vài món bảo vật, đông đảo thần ma cũng đồng loạt tấn công Lily. Nhưng các đòn tấn công của thần ma bình thường đa phần đều bị né tránh, trúng phải cũng chỉ làm hao tổn của Lily một ít thần lực. Vài món bảo vật của các Đạo Thần tuy gây cho Lily một số phiền phức, nhưng vì không đủ kiên quyết, không muốn liều mạng cận chiến với Lily, cũng chỉ làm cho y phục của Lily càng thêm rách nát, không gây ra bao nhiêu tổn hại thực chất.

Các Đạo Thần đuổi theo một hồi, khoảng cách với Lily ngược lại càng ngày càng xa, cuối cùng đã dừng lại.

Không làm gì được cô ấy!

Chỉ có thể trơ mắt nhìn Lily đi xa, mang theo thanh thần kiếm ngưng tụ toàn bộ Lung Nguyệt Hồn và các bảo vật đoạt được của những cường giả khác đã bị Lily chém giết.

Các Đạo Thần, triệu thần ma, vượt đường xa xôi đến Ma Thiên Lộ này, trải qua bao chém giết, đã là công cốc.

Chẳng được gì mà còn tổn thất nặng nề!

"Haizz! Mẹ kiếp!" Hắc Ngục Trượng Hùng Thần mãnh liệt một quyền đập nát một ngọn núi khổng lồ.

Khổng Tước Minh Vương dùng kỳ bảo, miễn cưỡng chữa lành vết thương, lại còn phải quấn băng gạc quanh eo, mới có thể cầm máu. Ông ta bất lực lắc đầu, "Đây là đánh trận gì vậy? Thật sự là, tự rước lấy nhục! Về thôi, về thôi!"

Vô Đạo Phường Chủ: "Oa, a oa..."

Các Đạo Thần thần ma khác, cũng người nào người nấy mặt mày xám xịt, triệu thần ma, cũng không còn khí thế nữa.

Triệu thần ma, cùng nhau quát tháo, uy hiếp, bao vây một người phụ nữ, bản thân đã không quang minh rồi. Ai ngờ còn để người phụ nữ này giết vô số người, đoạt bảo, vô thương toàn thân mà rút lui. Coi triệu thần ma là kho báu à?

Thật sự quá mất mặt!

Triệu thần ma còn lại này, các thế lực lớn, tuy phân chia Cao Thiên, Hoàng Tuyền, một số còn có thù oán với nhau. Nhưng, lúc này sĩ khí cũng rơi xuống đáy vực rồi, không còn lòng dạ chiến đấu nữa, từ từ, tứ tán rút đi.

Lần đến Ma Thiên Lộ đoạt bảo này, quá ấm ức.

"Kagami Lily! Lão tử dù có đánh không lại ngươi, cũng mẹ kiếp phải sỉ nhục ngươi trong trí tưởng tượng! Ha ha ha, ngươi hết cách rồi phải không, ha ha ha ha ha!" một cường giả hùng tráng có chút mất hết cả nhân tính cười nói.

(Thua, t cũng chịu…)

"Ta sẽ viết thành sách bộ dạng Lily chiến bại, bị triệu thần ma chúng ta nghiêm trị! Truyền bá khắp tam giới, tức chết người đàn bà này!" một Magatsukami phúc thần có vẻ ngoài như thư sinh vung bút lớn la hét.

Nhưng những âm thanh như vậy, lại khiến cho không khí của triệu thần ma bại trận, trông có vẻ càng thêm đáng thương.

Vài ngày sau, ở một góc không thể tưởng tượng nổi của Ma Thiên Lộ.

Nanako và Lily, đã phát hiện ra đạo Nhật Miện Lực cuối cùng.

"Thì ra là ở đây?" Lily cũng không thể tin nổi, "Chẳng trách chúng ta không phát hiện ra. Nơi này, trông thì rõ ràng, lại cực kỳ khó khiến người ta chú ý đến."

Không sai, một đạo Nhật Miện Lực này, ở ngay một góc cách lối vào của nhân gian giới ngàn dặm về phía sau.

Về mặt tâm lý mà nói, nhóm Lily từ lối ra của nhân gian giới đi ra, không thể nào lại quay lại tìm kiếm kỹ lưỡng, cho nên nơi này ngược lại lại là điểm mù tâm lý trong việc tìm kiếm.

Cuối cùng, bây giờ đã không còn áp lực tranh đoạt Lung Nguyệt Hồn, định tâm rà soát kỹ lưỡng, cuối cùng cũng đã tìm thấy.

Nanako vận chuyển bí pháp, váy ngắn bay bay, một đôi tất trắng dài bên dưới mang một đôi guốc gỗ nhỏ, hai bím tóc đuôi ngựa theo đó mà bay phấp phới, thần thái thánh thiện.

Trên đầu cô bé, Ô Hoa Anh Đào từ từ xoay tròn, hút đạo Nhật Miện Lực đó vào.

Sau đó, Nanako thu ô lại, trong lòng vui sướng.

"Tốt quá rồi." Lily cũng vui mừng, "Đạo Nhật Miện Lực thứ mười hai, cuối cùng cũng đã có được. Chị đây cũng đã có được thanh kiếm của Đại Thần Tsukuyomi. Chuyến đi Ma Thiên Lộ lần này, tuy gian khổ, dài đằng đẵng và nguy hiểm, nhưng, cuối cùng cũng đã viên mãn!"

"Vâng, chị..." Nanako thu Ô Hoa Anh Đào cười nói.

Ai ngờ, lời còn chưa dứt.

Vù—! Một luồng sức mạnh vàng óng không thể tưởng tượng nổi, va chạm trong Ô Hoa Anh Đào. Cả chiếc Ô Hoa Anh Đào tựa như một con ngựa hoang thoát cương mà bay vút lên.

"A!" Nanako giật mình, theo bản năng hai tay toàn lực kéo chiếc ô lại, nhưng vẫn bị chiếc ô kéo bay lên, tựa như bị một mũi tên vô cùng mạnh mẽ kéo bay đi.

"Nanako!?" Lily giật mình, không hiểu đã xảy ra chuyện gì, tung mình bay tới, ôm lấy eo của Nanako, "Chuyện gì vậy?"

"Em, em không biết!" Hai bím tóc đuôi ngựa của Nanako cuồng loạn bay múa, "Chiếc, chiếc ô này dung hợp mười hai đạo Nhật Miện Lực, dường như, dường như không ổn định, những sức mạnh này, ở bên trong bộc phát, em, em sắp không khống chế được nữa rồi!"

"Nanako, kiên trì lên! Bình tĩnh, nghĩ lại bí pháp của Tiền bối!" Lily không thể khống chế Nhật Miện Lực, chỉ có thể cổ vũ Nanako.

"Vâng, em, em... không được nữa rồi, không được nữa rồi, sắp, sắp... a!!!"

Bốp! Ô Hoa Anh Đào phớt lờ ý của Nanako mà bung ra, và nhanh chóng mở rộng, trở thành một chiếc ô lớn che trời lấp đất. Dưới ô phóng ra một lực hút kỳ lạ, lực hút này, khiến Nanako không thể chống cự mà bị hút vào. Lily sao có thể mặc kệ, cô toàn lực kéo Nanako lại, không ngờ, cùng với Nanako, hai người bị hút vào trong ô.

Bùm! Ô Hoa Anh Đào sau khi hút Lily và Nanako vào, ánh sáng thu lại, tự mình gập lại, rơi xuống đất, giữa một đống đá không đáng chú ý của chiến trường Ma Thiên.

Cũng không biết đã qua bao lâu.

Lily từ từ mở mắt. Thông thường mà nói, cô ngửa mặt lên trời, hẳn là sẽ nhìn thấy bầu trời hoặc là vòm hang động.

Nhưng lúc này, hiện ra trước mắt lại là một chiếc ô vô cùng khổng lồ, nhìn xuyên qua lớp sương mù, trông có vẻ màu đỏ nhạt.

Chiếc ô này, gần như đã che khuất cả vòm trời.

Tựa như ở thế giới này, ô chính là trời.

Nanako ngã bên cạnh Lily, cũng từ từ ngồi dậy.

Hai người họ ngồi bên một chiếc giếng đá ở một mảnh đất hoang sau một ngôi nhà cổ xưa.

"Đây, đây là đâu vậy?" Lily hoàn toàn vô tri hỏi.

Nanako cũng lắc đầu, "Em, em nhớ chúng ta hình như đã bị hút vào trong Ô Hoa Anh Đào. Lẽ nào, đây là thế giới bên trong Ô Hoa Anh Đào?"

Bên trong Bích Lạc Thành, có lối vào Bích Lạc Giới.

Ô Hoa Anh Đào, cũng là một món kỳ bảo tuyệt thế, nối liền với một tiểu thế giới nào đó, hoàn toàn có thể.

Lily nhìn chiếc ô khổng lồ như vòm trời, mơ hồ gật đầu, "Đây hẳn là thế giới bên trong Ô Hoa Anh Đào, không sai được."

"Sao lại như vậy?" Nanako không thể tin nổi.

"Hình như là Nanako em không thể khống chế được mười hai luồng Nhật Miện Lực tụ hợp hoàn chỉnh, sau đó, chúng ta đã bị hút đến đây."

"Xin lỗi, chị Lily..."

Lily lại dịu dàng cười: "Không sao, chúng ta sẽ nghĩ cách ra ngoài. Ô Hoa Anh Đào là bảo vật của chị, đã theo chị nhiều năm, dù chúng ta có bị nó hút vào, cũng sẽ không gây khó dễ cho chúng ta phải không?"

"Chị..." Nanako cảm thấy trong lòng một nỗi dịu dàng.

"Ít nhất, ở đây hẳn là không cần lo trời mưa." Lily cười nói.

"Vâng." Nanako gật đầu.

Nhưng, lời còn chưa dứt, trên mặt đất lại bốc lên sương nước mông lung, từng giọt từng giọt nước từ trên mặt cỏ như những giọt sương hiện ra, sau đó, từ mặt đất bay thẳng lên trời.

Trong nháy mắt, đã hình thành một trận mưa lớn như thời không đảo ngược, từ dưới lên trên.

Lily và Nanako, đã bị ướt sũng từ dưới váy lên.

"..."

"Đây, đây là nơi nào vậy? Mưa này, lại rơi ngược?"

Mưa một lát đã tạnh. Lily mơ hồ đứng đó, giữa hai chân không ngừng nhỏ nước, thật sự không tiện, sắc mặt đỏ bừng. Đặc biệt là, nước này không phải là men theo đùi hoặc giữa đùi chảy xuống, mà là thấm vào chiếc quần lót của Lily, men theo bụng dưới của Lily, chảy ngược lên trên, từ ngực của Lily, từng giọt từng giọt chất lỏng hỗn hợp với hương thơm cơ thể thiếu nữ, chay ra từ ngực của Lily, bay lên trời.

Nanako cũng vô cùng xấu hổ, lắc đầu: "Nanako cũng không hiểu."

"Ào ào, ào ào..."

Phía xa truyền đến tiếng nước.

Lily và Nanako đi về phía trước, mảnh đất hoang sau ngôi nhà đổ nát này, là một khe vực. Họ hướng vào trong khe vực sương mù giăng kín nhìn.

"Hả? Nanako em xem kìa, dòng nước xiết trong khe vực này, từ nơi địa thế thấp, chảy về nơi địa thế cao!"

"Lạ quá!"

Nhìn về cuối dòng nước xiết, là một thác nước giữa núi. Thác nước này, cũng chảy ngược, sóng trắng róc rách, gầm thét, bay ngược lên đỉnh núi.

Lily ngớ người luôn rồi.

Cô suy nghĩ một chút, đưa ngón tay của mình vào miệng, đôi môi anh đào sáng bóng ẩm ướt nhẹ nhàng bao bọc, sau đó ngón tay từ từ trong miệng rút ra, kéo theo một sợi chỉ óng ánh trong suốt.

Không ngờ, nước bọt dính trên ngón tay này, cũng run rẩy lăn đến mu bàn tay, sau đó, ngưng tụ thành một giọt chất lỏng nhỏ, chảy ngược lên trên.

"Hả!?"

"Sao lại như vậy?"

Hai cô gái đều vô cùng kinh ngạc.

Lúc này, trên bầu trời có một con quạ bay qua, nó nguy hiểm né được ngụm nước bọt bay thẳng lên trời của Lily.

Con quạ đó lại vỗ cánh nói tiếng người: "Làm gì vậy hả!? Ngươi, đồ đàn bà ở dơ kia, sao lại nhổ nước bọt bừa bãi? Có biết tởm lắm không?"

"Hả!?" Toàn thân Lily run lên, đột nhiên cảm thấy một cú sốc chấn động tâm hồn.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận