Ta và trò chơi của thần v...
Bạch Phụng Hành Bạch Phụng Hành- Quyển 1 - Anh và em, chẳng là ai cả.
- Quyển 2 - Đoá hoa tuyệt vọng
- Quyển 3 - Những ngày thường yên ả
- Quyển 4 - Rơi xuống thiên đường
- Quyển 5 - Những ngày thường yên tĩnh
- Quyển 6 - Vô danh vô tâm, vô tướng và vô hình
- Quyển 7 - Mê cung của sống và chết
- Quyển 8 - Cho dù mặt trời lặn ba lần
- Quyển 9 - Khi thiếu nữ cất tiếng khóc
- Quyển 10 - Vua của nhân loại
- Quyển 11 - Trò hề của kẻ ngốc và khúc tang lễ cuối cùng
- Quyển 12 - Tình yêu trên con đường gai góc
- Quyển 13 - Vực Thẳm Cận Kề, Xói Mòn Đã Tới
- Quyển 14 - Chiến Tranh Mang Đến Tin Tốt
- Chương 01 - Trên chiến trường nở rộ tái nhợt Đồ Mi hoa
- Chương 02 - Trên chiến trường liều chết nữ võ thần
- Chương 03 - Tàn sát Thiên Đường thuần khiết người
- Chương 04 - Cậu vĩnh viễn bóp méo tôi
- Chương 05 - Vô Thiên Tu La
- Chương 06 - Tiến công hoàng kim dã thú
- Chương 07 - Đau đớn săn thú cao ngạo dã thú
- Chương 08 - Độc Nhãn Cùng Vô Tâm
- Chương 09 - Trái Tim Không Thể Cứu Vãn Đã Chết
- Chương 10 - Xó Xỉnh Sắp Bị Lãng Quên
- Chương 11 - Thần uy
- Chương 12 - Bệnh trạng hội chứng
- Chương 13 - Gia súc lương thực
- Chương 14 - Tham lam thịnh yến
- Chương 15 - Posarnaga
- Chương 16 - Lúc mưa
- Chương 17 - Cắt đứt hồ điệp
- Chương 18 - Trên bàn cờ điên rồ
- Chương 19 - Vì cậu dâng lên hoa lệ phản bội
- Chương 20 - Ăn mòn hồng
- Chương 21 - Súc Vật
- Chương 22 - Vặn Vẹo
- Chương 23 - Ngụy Mặt
- Chương 24 - Yêu Chiều
- Chương 25 - Điên Rồ Cùng Điên Rồ
- Chương 26 - Vô Đề
- Chương 27 - Tai Ương Buông Xuống
- Chương 28 - Nhạn Tạo
- Chương 29 - Nữ Hoàng Súng Đạn
- Chương 30 - Đệ Lục Thiên Ma Vương
- Chương 31 - Saori Thánh Kinh
- Chương 32 - Gậy Ông Đập Lưng Ông
- Chương 33 - Huyễn
- Chương 34 - Hủy Diệt Cậu, Có Liên Quan Gì Tới Cậu
- Chương 35 - Thiện Ý
- Chương 36 - Đồng Loại
- Chương 37 - Vỏ đao
- Chương 38 - Biến cố
- Chương 39 - Tham Lam
- Chương 40 - Đau đớn Huyễn Hoặc
- Chương 41 - Vặn Vẹo
- Chương 42 - Cá Tạp Nham
- Chương 43 - Thú Cưng
- Chương 44 - Tầng Ngăn Cách
- Chương 45 - Tình Cảm
- Chương 46 - Hỗn Tạp
- Chương 47 - Tuyệt Vọng Tàn Đảng [1]
- Chương 48 - Tuyệt vọng tàn đảng [2]
- Chương 49 - Tuyệt vọng tàn đảng [3]
- Chương 50 - Ma kiếm luyện thành
- Chương 51 - Ma
- Chương 52 - Nghịch lưỡi đao
- Chương 53 - Vỡ toang vết thương
- Chương 54 - Khỏa vũ
- Chương 55 - Thần linh
- Chương 56 - Trên thân buộc chặt xiềng xích
- Chương 57 - Khúc nhạc dạo ngắn
- Chương 58 - Mổ xẻ khảo sát
- Chương 59 - Giằng co
- Chương 60 - Đúng và sai, thiện và ác, tội lỗi cùng trừng phạt
- Chương 61 - Tàn thứ phẩm
- Chương 62 - Lâm chiến
- Chương 63 - Tâm giết
- Chương 64 - Đạo kia thân ảnh màu trắng
- Chương 65 - Ngày xưa hình bóng
- Chương 66 - Tiếng kêu thất truyền
- Chương 67 - Thủ tự năm
- Chương 68 - Tuyệt vọng
- Chương 69 - Người quan sát đánh giá Kalashok
- Chương 70 - Mạnh nhất trong lịch sử cộng sự
- Chương 71 - Bị bóc ra bản thân
- Chương 72 - Vặn vẹo bạn lữ
- Chương 73 - Yêu
- Chương 74 - Uẩn nhưỡng căm hận
- Chương 75 - ATOMIC
- Chương 76 - Đánh cược
- Chương 77 - Kiêng kị
- Chương 78 - Hủ Hóa
- Chương 79 - Mê Cung
- Chương 80 - Góc Chết
- Chương 81 - Nát Rữa
- Chương 82 - Phản Đồ
- Chương 83 - Quá Liều Thành Nghiện
- Chương 84 - Vặn Vẹo Xoắn Ốc
- Chương 85 - Tai Ách Chúc Phúc
- Chương 86 - Vô Tưởng Trống Rỗng
- Chương 87 - Lầu Cao Quan Sát
- Chương 88 - Mê Người Độc Ngủ Đông
- Chương 89 - Yêu Thương Khảo Sát
- Chương 90 - Nguy Bệnh Báo Cáo
- Chương 91 - Chém Giết Nghị Hội
- Chương 92 - Phân Nhánh Mệnh Đồ
- Chương 93 - Cuồng Yêu Tế Tự
- Chương 94 - Cảm Giác Đau Lưu Lại
- Chương 95 - Kiếm Quỷ
- Chương 96 - Tuyệt Vọng Ăn Mòn
- Chương 97 - Thịt và Xương
- Chương 98 - Huyết nhục vỡ toang
- Chương 99 - Tinh hồng công chúa
- Chương 100 - Tử vong quỷ biện
- Chương 101 - Giải thể tâm lưỡi đao
- Chương 102 - Nổi giận tội
- Chương 103 - Thiên Đường rơi xuống
- Chương 104 - Lời nguyền
- Chương 105 - Yêu và ác
- Chương 106 - Cổ độc đốt tâm
- Chương 107 - Tình thân
- Chương 108 - Khóc thét
- Chương 109 - Ma Cấm
- Chương 110 - Ý đồ độc ác của nhân loại
- Chương 111 - Điều khiển tiếng lòng
- Chương 112 - Kẻ Phủ Định
- Chương 113 - Chương nhỏ
- Chương 114 - Gây nên vạn năm sau cậu
- Chương 115 - Vạn thực
- Chương 116 - Thành như lời Thần nói
- Chương 117 - Đao khế
- Chương 118 - Tình nhân kiếp
- Chương 119 - Lừa gạt sư
- Chương 120 - Phóng thích
- Chương 121 - Hạnh phúc bối cảnh là bất hạnh
- Chương 122 - Yêu thì sinh, không thích thì vãng sinh
- Chương 123 - Tham sân si
- Chương 124 - Trước giờ
- Chương 125 - Long Vương người ở rể
- Chương 126 - Phía trước cuối đường
- Chương 127 - Mẫu thân
- Chương 128 - Đau đớn điềm báo
- Chương 129 - Sát ý xúc động
- Chương 130 - Danh sách săn giết
- Chương 131 - Trận đầu
- Chương 132 - Đại thương chuyển chi thuật
- Chương 133 - Bệnh biến
- Chương 134 - Dã thú
- Chương 135 - Chó cùng rứt giậu
- Chương 136 - Cuồng ác
- Chương 137 - Chết
- Chương 138 - Hợp tác
- Chương 139 - Xóa bỏ
- Chương 140 - Trái cây
- Chương 141 - Con mắt
- Chương 142 - Lúc trệ
- Chương 143 - Thế giới
- Chương 144 - Phong ấn
- Chương 145 - Vô hình phía sau màn
- Chương 146 - Cái gì là quái vật
- Chương 147 - Kiếp
- Chương 148 - Tuyệt lưỡi đao
- Chương 149 - Chặt đứt
- Chương 150 - Xưng tội
- Chương 151 - Ác chiến
- Chương 152 - Lôi hoàng cùng trời cực
- Chương 153 - Vị thứ ba hỗn độn?
- Chương 154 - Bỏ túi
- Chương 155 - Giết tội
- Chương 156 - Dư tội
- Chương 157 - Người bệnh
- Chương 158 - Nhân Thể Luyện Thành
- Chương 159 - Tử Thi
- Chương 160 - Đồ Dỏm
- Chương 161 - Thương Hại
- Chương 162 - Đùa Bỡn
- Chương 163 - Cải Thiện
- Chương 164 - Khốn Thú
- Chương 165 - Hình Quái Dị Tin Mừng
- Chương 166 - Vặn Vẹo, Hình Quái Dị, Sai Lầm Yêu
- Chương 167 - Thần Tộc Người Bệnh Tâm Thần
- Chương 168 - Xuân Sắc Hiểu Lầm
- Chương 169 - Yêu Của Roi Quất
- Chương 170 - Hậu Bối Dễ Thương
- Chương 171 - Chặt Đứt Nhân Quả
- Chương 172 - Huyết Nhục Quấy Rối
- Chương 173 - Kẻ Tâm Thần Của Thần Tộc
- Chương 174 - Bàn Cờ Tử Cục
- Chương 175 - Nước Yếu Và Tích
- Chương 176 - Kẻ Cuồng Loạn Tuyệt Vọng
- Chương 177 - Không Phải Người
- Chương 178 - Tiểu biến thái cùng đại biến thái
- Chương 179 - Nổi lên mặt nước
- Chương 180 - Song Tử
- Chương 181 - Giận lây
- Chương 182 - Manh mối
- Chương 183 - Chuyện xấu minh hữu
- Chương 184 - Ngươi, không trốn thoát được
- Chương 185 - Biến mất gặp mặt
- Chương 186 - Mất quy cách
- Chương 187 - Khách Không Mời Mà Đến
- Chương 188 - Cứu cực phế vật
- Chương 189 - Dị hương
- Chương 190 - Viễn chinh
- Chương 191 - Cực độ phân liệt
- Chương 192 - Cuồng bạo
- Chương 193 - Huyết xâm
- Chương 194 - Truyền đạt đến tâm ý
- Chương 195 - Tiếp cận thần minh người
- Quyển 15 - Dị Ma Giới
- Quyển 16 - Mổ Bụng Chỉ Có Máu Chảy Ra
- Quyển 17 - Cho Dù Thiêu Cháy Thành Tro, Anh Vẫn Yêu Em
- Phần kết
- BAD END
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Quyển 14 - Chiến Tranh Mang Đến Tin Tốt
Chương 180 - Song Tử
0 Bình luận - Độ dài: 1,759 từ - Cập nhật:
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Chương 180 - Song Tử
"Xin lỗi, Shizuku, lại để nó chạy thoát khỏi tay tôi rồi..."
Trên cánh đồng hoang băng tuyết, Nhược Thủy với nửa người bao phủ vảy cá co ro trong chiếc áo bông thật dày, ủ rũ giơ đôi tay cóng đỏ bừng không ngừng xin lỗi Shizuku.
"Tôi đã làm hỏng buổi đi săn hôm nay, tất cả là tại tôi."
"...Vì sao nó lại chạy thoát? Tôi không phải đã đánh nó nửa chết nửa sống rồi sao?"
Shizuku vỗ đôi cánh đen lớn từ trên trời giáng xuống.
"Bởi vì, bởi vì nó không ngừng phản công, biểu cảm thật hung dữ, còn cắn tôi một miếng, cô xem... đau quá, máu vẫn không ngừng chảy, Shizuku, chúng ta mau về nhà đi, giúp tôi băng bó vết thương một chút được không? Tôi sẽ nấu canh cá đền bù cho cô, được không?"
Nhược Thủy rưng rưng nước mắt nhìn chằm chằm Shizuku, sống động như một con thú nhỏ đáng yêu bị thương liền cầu xin bạn bè giúp liếm vết thương, người vật vô hại mà đáng thương.
Thế nhưng...
Bụp!
Shizuku lại tát một cái ngã Nhược Thủy, rồi quyền đấm cước đá nàng!
"Ô ô a, đừng đánh nữa, Shizuku, tôi sai rồi, cô đừng giận, tôi biết lỗi rồi, thật xin lỗi, thật sự thật xin lỗi!"
Mà đối mặt với lời cầu khẩn của Nhược Thủy, Shizuku thế mà thật sự dừng tay.
Nàng kéo cổ áo Nhược Thủy, nhấc Nhược Thủy lên như một con chó rớt xuống nước bị đứt xương sống, rồi nói với nàng một cách thấm thía.
"Nhược Thủy à Nhược Thủy, tôi tức giận, không phải vì cậu thất bại, mà là vì cậu mềm yếu!"
"Chúng ta nhất định phải là người thừa kế danh hiệu Ma Thần, tất nhiên chúng ta đã lựa chọn dấn thân vào con đường này, thì không còn cách nào quay đầu lại. Kẻ yếu sẽ bị những người khác nuốt chửng, bởi vậy chúng ta nhất thiết phải không ngừng tiến về phía trước, mà người muốn đạt được mục đích như thế... là tuyệt đối sẽ không vì con mồi hung ác mà lộ ra sợ hãi đâu!"
Nhưng phàm là cắn cổ con mồi...
Dù tay chân gãy hết, dù thoi thóp, thẳng đến khoảnh khắc cuối cùng cũng sẽ không nhả ra!
"Shizuku..."
Nhược Thủy hiểu tâm ý của Shizuku.
Một khi trở thành Ma Thần, một khi có một ngày mình trở nên yếu đi, lộ ra nhược điểm, liền sẽ bị những kẻ phía dưới đang nhìn chằm chằm không chút lưu tình ăn sạch, đây chính là quy tắc sinh tồn tàn khốc của Dị Ma Giới, nàng hiểu, đây là Shizuku muốn bảo vệ nàng.
"Nhược Thủy, tôi sẽ luôn luôn nhìn chằm chằm cậu, mãi mãi mãi mãi..."
Hai người ôm chặt lấy nhau, trong Thế Giới tàn khốc này, các nàng chính là sự tồn tại duy nhất có thể nương tựa lẫn nhau.
"Cậu có thiên phú vượt xa tôi, tôi sẽ mãi mãi nhìn chằm chằm cậu, đợi đến ngày cậu thật sự trưởng thành, đợi đến ngày cậu vinh dự gia thân, đợi đến... dù cho cậu thoát ly tôi, cũng có thể sống tiếp một ngày đó."
Nhưng tôi không muốn tách ra khỏi Shizuku...
"Yên tâm đi, đừng quên, sự phối hợp của cậu và tôi, thế nhưng là vô địch đó."
「 Thuật thức giải phóng · Một tấc chìm trì 」
Đây là năng lực có thể tách nước hoàn toàn khỏi sinh vật sống, ngăn cách.
Vùng nước này, chính là điều kiện tiên quyết để phát động năng lực. Phàm là người thoát ly vùng nước này, nước trong cơ thể đều sẽ chảy ra từ mũi, miệng và các lỗ hổng thông với bên ngoài cơ thể, hoặc là mất nước khô héo mà chết, hoặc là bị nước trong cơ thể rót đầy miệng mũi, chết đuối trong không khí!
Mà muốn tránh khỏi thì...
Nhất định phải hoàn toàn ngâm mình trong vùng nước này, không thể dùng bất kỳ phương thức nào để ngăn cách, bằng không cũng sẽ gặp phải phản phệ năng lực. Thế nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc nếu mục tiêu không thể hô hấp trong nước, thì cũng sẽ chết đuối!
Năng lực tất sát chết chóc tuyệt đối!
"Nhưng, điều này cũng có nghĩa là đối với tôi, một người cá, không hề ảnh hưởng phải không?"
Vera không ngừng nhìn quanh bốn phía trong nước.
Biến mất...
Khi Nhược Thủy giải phóng thuật thức, toàn thân nàng liền biến thành bọt biển, tan biến trong vùng nước này.
Độc tâm cũng không có tác dụng.
Dường như thật sự biến mất, nhưng Vera biết đây chẳng qua là chướng nhãn pháp, Nhược Thủy thật sự nhất định vẫn còn ở bốn phía.
Khó làm nhỉ...
Thần Tịnh bị mình ném vào bụng bạn học Kilou rồi, mình còn đảm bảo với cậu ấy là một khi phát hiện sự việc không ổn sẽ rút lui, nhưng bây giờ xem ra, mình dường như thật sự bị ép vào đường cùng rồi sao?
Lừa dối · Cậu · Rồi ~
Vera lẳng lặng đưa tay vào trong áo ngực của mình.
Nhưng chỉ là một động tác nhỏ như vậy...
"Mơ... Mơ tưởng... Được như ý..."
Bụp!
Bàn tay của ai đó lại đột nhiên tóm lấy mắt cá chân Vera!
Cái gì!?
「 Thuật thức giải phóng · Dịch Pháo Tử Thai Quan 」
Dù là ở trong nước, vi khuẩn cũng vẫn đang sinh sôi nảy nở với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, chưa kể tiếp xúc thân thể gần như vậy, trong ánh mắt kinh ngạc của Vera, vi khuẩn di chuyển trong mạch máu của nàng, đồng thời nhanh chóng chiếm lĩnh nội tạng và đại não của nàng, khiến hành động của nàng xuất hiện phút chốc trì trệ.
Toàn thân đều bị liệt hỏa bỏng da tróc thịt bong, hấp hối Shizuku lại còn chưa chết!?
Rõ ràng Vera cũng đã xác nhận não nàng đã chết...
"Shizuku!?"
Giọng Nhược Thủy cũng vang vọng trong thủy vực bốn phía, nàng cũng bị Shizuku lừa gạt bởi vẻ thảm trạng của cô ấy. Nhìn thấy Shizuku còn sống, giọng Nhược Thủy tràn đầy mừng rỡ.
"Nhược... Thủy..."
Shizuku nâng lên đôi mắt buồn ngủ, nhìn thẳng về một phương hướng nào đó, nàng rất vững tin Nhược Thủy đang ở đó nhìn chằm chằm mình, mà ánh mắt thâm trầm kia, cũng đồng thời đưa hồi ức của Nhược Thủy về mấy trăm năm trước.
Shizuku đã từng nói câu đó.
"Đừng có lại lề mề, Nhược Thủy, đừng do dự, đừng chần chừ."
"Một khi cắn cổ con mồi, cho dù tay chân gãy hết, cho dù thoi thóp, đều quyết không thể nhả ra."
"Nhược Thủy..."
Đây là, bài học cuối cùng.
Trước khi cậu thật sự trưởng thành, trước khi cậu vinh dự gia thân, tôi đều sẽ nhìn chằm chằm cậu, mãi mãi mãi mãi...
Thẳng đến, Tử Vong đem chúng ta triệt để tách ra.
「 Động thủ, Nhược Thủy 」
「 Giết cô ta 」
...Vâng!
Thuật thức kéo dài tới · Răng cá mập giảo
Từ nước hóa thành mấy chục con cá mập truy kích Vera lao tới, cắn lấy tứ chi và thân thể nàng liền kéo nàng vào sâu nhất đáy nước, chưa đầy mấy giây nàng liền sẽ bị cắn xé thành một đống thịt nát! Nhược Thủy thậm chí có thể nhìn thấy huyết thủy bị máu tươi nhuộm đỏ!
À...
Sớm biết, liền không như vậy ham chơi, tính toán sai rồi.
Chỉ là đáng tiếc, kịch bản Tử Vong mà cậu bày ra cho tôi này, quá nhàm chán, tôi... không thích lắm đâu.
"Ừm?"
Đang lúc Nhược Thủy định sử dụng một đòn cuối cùng, lại phát hiện thứ Vera định lấy ra từ trong áo lót thế mà rơi ra, chầm chậm chìm xuống trong nước.
Cái gì?
Đó là, một khối thủy tinh?
"Vera, đã xảy ra chuyện gì?"
Viên thủy tinh kia đột nhiên truyền ra một giọng thiếu niên lạ lẫm.
Ai?
"Mau trả lời, Vera, cậu không nghe được sao? Là... cậu sao?"
Cái tộc Thú Nhân kia định sử dụng vũ khí Bí Mật, chính là cái này?
Vậy giọng nói này lại là...
"..."
Đột nhiên, giọng nói trong thủy tinh vốn càng lo lắng, lại đột nhiên rơi vào trầm mặc.
Hoàn toàn tĩnh mịch.
Tĩnh mịch, làm người ta cảm thấy rùng mình!
"Tôi biết rồi, Vera..."
「 Tôi bây giờ, lập tức, ngay lập tức liền đuổi tới bên cạnh cậu 」
Giọng thiếu niên vốn còn hơi non nớt, bây giờ, lại âm u lạnh lẽo như răng nanh màu đen mực, dường như khiến Nhược Thủy, cùng với Shizuku đang hấp hối đều cảm nhận được uy hiếp của Tử Vong!!!!
Cái cảm giác này là...
Gia hỏa này là...
"Gia hỏa này! Là Chaos!!!"
Mà tiếng nói của Nhược Thủy vừa thốt ra, nàng liền trong nháy mắt mất đi sự khống chế của mình đối với vùng nước bốn phía!
Chí hắc...
Đó là màu sắc còn đen hơn cả màu đen, từ phương xa như mực vậy mà nhuộm đen hoàn toàn toàn bộ thủy vực của nàng!
Mà khi Nhược Thủy định giải quyết Vera trước, ngay tại khoảnh khắc nàng xoay người!
Khoảng không!
Nàng ngay mặt, rõ ràng sớm đã đồng hóa mình với nước, lại lập tức, trong nháy mắt liền bị đối phương tìm thấy.
Đó là một khuôn mặt rất gần với mình...
Bị bóng tối đen kịt bao phủ, không nhìn rõ khuôn mặt, mà thứ duy nhất nàng có thể nhìn thấy...
Cũng chỉ có cặp đồng tử quái dị trên khuôn mặt đen như mực kia: một bên là trọng đồng màu tím u tối, một bên là hoàng kim đồng rực rỡ như Aka dương, cùng với trong cặp đồng tử quái dị đó, sự Ác Ý vô tận không hề cố kỵ bại lộ ra ngoài!
Gặp mặt tức kết thúc.
Thắng bại đã phân!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
0 Bình luận