Ta và trò chơi của thần v...
Bạch Phụng Hành Bạch Phụng Hành- Quyển 1 - Anh và em, chẳng là ai cả.
- Quyển 2 - Đoá hoa tuyệt vọng
- Quyển 3 - Những ngày thường yên ả
- Quyển 4 - Rơi xuống thiên đường
- Quyển 5 - Những ngày thường yên tĩnh
- Quyển 6 - Vô danh vô tâm, vô tướng và vô hình
- Quyển 7 - Mê cung của sống và chết
- Quyển 8 - Cho dù mặt trời lặn ba lần
- Quyển 9 - Khi thiếu nữ cất tiếng khóc
- Quyển 10 - Vua của nhân loại
- Quyển 11 - Trò hề của kẻ ngốc và khúc tang lễ cuối cùng
- Quyển 12 - Tình yêu trên con đường gai góc
- Quyển 13 - Vực Thẳm Cận Kề, Xói Mòn Đã Tới
- Quyển 14 - Chiến Tranh Mang Đến Tin Tốt
- Chương 01 - Trên chiến trường nở rộ tái nhợt Đồ Mi hoa
- Chương 02 - Trên chiến trường liều chết nữ võ thần
- Chương 03 - Tàn sát Thiên Đường thuần khiết người
- Chương 04 - Cậu vĩnh viễn bóp méo tôi
- Chương 05 - Vô Thiên Tu La
- Chương 06 - Tiến công hoàng kim dã thú
- Chương 07 - Đau đớn săn thú cao ngạo dã thú
- Chương 08 - Độc Nhãn Cùng Vô Tâm
- Chương 09 - Trái Tim Không Thể Cứu Vãn Đã Chết
- Chương 10 - Xó Xỉnh Sắp Bị Lãng Quên
- Chương 11 - Thần uy
- Chương 12 - Bệnh trạng hội chứng
- Chương 13 - Gia súc lương thực
- Chương 14 - Tham lam thịnh yến
- Chương 15 - Posarnaga
- Chương 16 - Lúc mưa
- Chương 17 - Cắt đứt hồ điệp
- Chương 18 - Trên bàn cờ điên rồ
- Chương 19 - Vì cậu dâng lên hoa lệ phản bội
- Chương 20 - Ăn mòn hồng
- Chương 21 - Súc Vật
- Chương 22 - Vặn Vẹo
- Chương 23 - Ngụy Mặt
- Chương 24 - Yêu Chiều
- Chương 25 - Điên Rồ Cùng Điên Rồ
- Chương 26 - Vô Đề
- Chương 27 - Tai Ương Buông Xuống
- Chương 28 - Nhạn Tạo
- Chương 29 - Nữ Hoàng Súng Đạn
- Chương 30 - Đệ Lục Thiên Ma Vương
- Chương 31 - Saori Thánh Kinh
- Chương 32 - Gậy Ông Đập Lưng Ông
- Chương 33 - Huyễn
- Chương 34 - Hủy Diệt Cậu, Có Liên Quan Gì Tới Cậu
- Chương 35 - Thiện Ý
- Chương 36 - Đồng Loại
- Chương 37 - Vỏ đao
- Chương 38 - Biến cố
- Chương 39 - Tham Lam
- Chương 40 - Đau đớn Huyễn Hoặc
- Chương 41 - Vặn Vẹo
- Chương 42 - Cá Tạp Nham
- Chương 43 - Thú Cưng
- Chương 44 - Tầng Ngăn Cách
- Chương 45 - Tình Cảm
- Chương 46 - Hỗn Tạp
- Chương 47 - Tuyệt Vọng Tàn Đảng [1]
- Chương 48 - Tuyệt vọng tàn đảng [2]
- Chương 49 - Tuyệt vọng tàn đảng [3]
- Chương 50 - Ma kiếm luyện thành
- Chương 51 - Ma
- Chương 52 - Nghịch lưỡi đao
- Chương 53 - Vỡ toang vết thương
- Chương 54 - Khỏa vũ
- Chương 55 - Thần linh
- Chương 56 - Trên thân buộc chặt xiềng xích
- Chương 57 - Khúc nhạc dạo ngắn
- Chương 58 - Mổ xẻ khảo sát
- Chương 59 - Giằng co
- Chương 60 - Đúng và sai, thiện và ác, tội lỗi cùng trừng phạt
- Chương 61 - Tàn thứ phẩm
- Chương 62 - Lâm chiến
- Chương 63 - Tâm giết
- Chương 64 - Đạo kia thân ảnh màu trắng
- Chương 65 - Ngày xưa hình bóng
- Chương 66 - Tiếng kêu thất truyền
- Chương 67 - Thủ tự năm
- Chương 68 - Tuyệt vọng
- Chương 69 - Người quan sát đánh giá Kalashok
- Chương 70 - Mạnh nhất trong lịch sử cộng sự
- Chương 71 - Bị bóc ra bản thân
- Chương 72 - Vặn vẹo bạn lữ
- Chương 73 - Yêu
- Chương 74 - Uẩn nhưỡng căm hận
- Chương 75 - ATOMIC
- Chương 76 - Đánh cược
- Chương 77 - Kiêng kị
- Chương 78 - Hủ Hóa
- Chương 79 - Mê Cung
- Chương 80 - Góc Chết
- Chương 81 - Nát Rữa
- Chương 82 - Phản Đồ
- Chương 83 - Quá Liều Thành Nghiện
- Chương 84 - Vặn Vẹo Xoắn Ốc
- Chương 85 - Tai Ách Chúc Phúc
- Chương 86 - Vô Tưởng Trống Rỗng
- Chương 87 - Lầu Cao Quan Sát
- Chương 88 - Mê Người Độc Ngủ Đông
- Chương 89 - Yêu Thương Khảo Sát
- Chương 90 - Nguy Bệnh Báo Cáo
- Chương 91 - Chém Giết Nghị Hội
- Chương 92 - Phân Nhánh Mệnh Đồ
- Chương 93 - Cuồng Yêu Tế Tự
- Chương 94 - Cảm Giác Đau Lưu Lại
- Chương 95 - Kiếm Quỷ
- Chương 96 - Tuyệt Vọng Ăn Mòn
- Chương 97 - Thịt và Xương
- Chương 98 - Huyết nhục vỡ toang
- Chương 99 - Tinh hồng công chúa
- Chương 100 - Tử vong quỷ biện
- Chương 101 - Giải thể tâm lưỡi đao
- Chương 102 - Nổi giận tội
- Chương 103 - Thiên Đường rơi xuống
- Chương 104 - Lời nguyền
- Chương 105 - Yêu và ác
- Chương 106 - Cổ độc đốt tâm
- Chương 107 - Tình thân
- Chương 108 - Khóc thét
- Chương 109 - Ma Cấm
- Chương 110 - Ý đồ độc ác của nhân loại
- Chương 111 - Điều khiển tiếng lòng
- Chương 112 - Kẻ Phủ Định
- Chương 113 - Chương nhỏ
- Chương 114 - Gây nên vạn năm sau cậu
- Chương 115 - Vạn thực
- Chương 116 - Thành như lời Thần nói
- Chương 117 - Đao khế
- Chương 118 - Tình nhân kiếp
- Chương 119 - Lừa gạt sư
- Chương 120 - Phóng thích
- Chương 121 - Hạnh phúc bối cảnh là bất hạnh
- Chương 122 - Yêu thì sinh, không thích thì vãng sinh
- Chương 123 - Tham sân si
- Chương 124 - Trước giờ
- Chương 125 - Long Vương người ở rể
- Chương 126 - Phía trước cuối đường
- Chương 127 - Mẫu thân
- Chương 128 - Đau đớn điềm báo
- Chương 129 - Sát ý xúc động
- Chương 130 - Danh sách săn giết
- Chương 131 - Trận đầu
- Chương 132 - Đại thương chuyển chi thuật
- Chương 133 - Bệnh biến
- Chương 134 - Dã thú
- Chương 135 - Chó cùng rứt giậu
- Chương 136 - Cuồng ác
- Chương 137 - Chết
- Chương 138 - Hợp tác
- Chương 139 - Xóa bỏ
- Chương 140 - Trái cây
- Chương 141 - Con mắt
- Chương 142 - Lúc trệ
- Chương 143 - Thế giới
- Chương 144 - Phong ấn
- Chương 145 - Vô hình phía sau màn
- Chương 146 - Cái gì là quái vật
- Chương 147 - Kiếp
- Chương 148 - Tuyệt lưỡi đao
- Chương 149 - Chặt đứt
- Chương 150 - Xưng tội
- Chương 151 - Ác chiến
- Chương 152 - Lôi hoàng cùng trời cực
- Chương 153 - Vị thứ ba hỗn độn?
- Chương 154 - Bỏ túi
- Chương 155 - Giết tội
- Chương 156 - Dư tội
- Chương 157 - Người bệnh
- Chương 158 - Nhân Thể Luyện Thành
- Chương 159 - Tử Thi
- Chương 160 - Đồ Dỏm
- Chương 161 - Thương Hại
- Chương 162 - Đùa Bỡn
- Chương 163 - Cải Thiện
- Chương 164 - Khốn Thú
- Chương 165 - Hình Quái Dị Tin Mừng
- Chương 166 - Vặn Vẹo, Hình Quái Dị, Sai Lầm Yêu
- Chương 167 - Thần Tộc Người Bệnh Tâm Thần
- Chương 168 - Xuân Sắc Hiểu Lầm
- Chương 169 - Yêu Của Roi Quất
- Chương 170 - Hậu Bối Dễ Thương
- Chương 171 - Chặt Đứt Nhân Quả
- Chương 172 - Huyết Nhục Quấy Rối
- Chương 173 - Kẻ Tâm Thần Của Thần Tộc
- Chương 174 - Bàn Cờ Tử Cục
- Chương 175 - Nước Yếu Và Tích
- Chương 176 - Kẻ Cuồng Loạn Tuyệt Vọng
- Chương 177 - Không Phải Người
- Chương 178 - Tiểu biến thái cùng đại biến thái
- Chương 179 - Nổi lên mặt nước
- Chương 180 - Song Tử
- Chương 181 - Giận lây
- Chương 182 - Manh mối
- Chương 183 - Chuyện xấu minh hữu
- Chương 184 - Ngươi, không trốn thoát được
- Chương 185 - Biến mất gặp mặt
- Chương 186 - Mất quy cách
- Chương 187 - Khách Không Mời Mà Đến
- Chương 188 - Cứu cực phế vật
- Chương 189 - Dị hương
- Chương 190 - Viễn chinh
- Chương 191 - Cực độ phân liệt
- Chương 192 - Cuồng bạo
- Chương 193 - Huyết xâm
- Chương 194 - Truyền đạt đến tâm ý
- Chương 195 - Tiếp cận thần minh người
- Quyển 15 - Dị Ma Giới
- Quyển 16 - Mổ Bụng Chỉ Có Máu Chảy Ra
- Quyển 17 - Cho Dù Thiêu Cháy Thành Tro, Anh Vẫn Yêu Em
- Phần kết
- BAD END
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Quyển 14 - Chiến Tranh Mang Đến Tin Tốt
Chương 20 - Ăn mòn hồng
0 Bình luận - Độ dài: 1,758 từ - Cập nhật:
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Chương 20 - Ăn mòn hồng
Cho dù là người kiên nghị như sắt thép
Trước sự tàn khốc của chiến tranh
Cũng yếu ớt như hài nhi mới chào đời
——————
Thế giới bị hoàn toàn bất động, phảng phất mọi thứ đều bị tước đoạt, tĩnh mịch im lặng.
Toàn bộ Dị Ma Giới đều bị ngưng trệ vào khoảnh khắc này, như ngừng lại ngay lúc đó. Không một ai có thể cảm nhận được dị tượng này, nó cứ như là cái chết không thể trốn tránh, hoặc mặt trời mọc từ phía đông thì chắc chắn sẽ lặn ở phía tây, đây là quy tắc không thể lẩn tránh, tức là 「 Tuyệt đối 」.
Thế nhưng, cũng thường xuyên sẽ có 「 Ngoài ý muốn 」 xảy ra...
“Rắc!”
Ở một góc của Thế giới, trong thời gian hoàn toàn đình trệ, một tiếng động lanh lảnh kỳ lạ lại xuất hiện.
Mái tóc xoăn đỏ nhạt như rượu vang, xõa ra sau lưng như sóng lớn, trên đó dính chút ít giọt nước. Thân thể trắng nõn như ngọc đang được nước suối gột rửa, cảnh tượng uyển chuyển bị ngừng lại vào khoảnh khắc này, đó là Merlin đang cởi áo tắm rửa trong suối núi!
“Rắc!”
Lại là tiếng động kỳ lạ đó...
Khóe mắt Merlin, nơi có vết bớt đỏ di truyền bẩm sinh, lại xuất hiện những vết nứt giống hệt đồ sứ vỡ, đồng thời dần dần lan ra toàn thân. Cuối cùng cô ấy vậy mà lại phá vỡ gông cùm xiềng xích của thời gian ngừng lại!
“Đây là...”
Nàng cảnh giác liếc nhìn bốn phía, sau khi xác nhận không có ai nhìn trộm, nàng liền quay đầu nhìn về một hướng nào đó.
Lập tức nhẹ nhàng liếm láp lấy bờ môi, nụ cười thản nhiên leo lên khóe miệng.
「 Nha, tìm được 」
「 Ma vật cấp cao, cuối cùng cũng để tôi tìm được 」
“Khụ khụ, Khụ khụ khụ!”
Tại một khu vực ở phố hoa thuộc Đông Thành Wo Lợi Bối Khắc, Posarnaga bị ma đạn xuyên qua yếu huyệt gian khổ giãy giụa bò về phía trước, cơ thể dần dần sụp đổ kéo lê trên mặt đất một vệt máu chói mắt. Nhưng dù cho tầm nhìn đã trở nên mơ hồ, nàng lại vẫn rõ ràng biết được mình đang đi về hướng nào.
Trong đầu, không ngừng chiếu lại cảnh tượng vừa rồi...
“Tại sao không lập tức giết thiếp thân? Là muốn giày vò thiếp thân sao?”
“... Cậu còn việc muốn làm à?”
Đưa tay đẩy cửa ra, cố gắng tập trung ánh mắt đang tan rã mới có thể nhìn rõ vật bên trong.
Rõ ràng nỗi đau đã hành hạ mình sống không bằng chết, nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng này, trên mặt Posarnaga lại hiếm thấy lộ ra vẻ hạnh phúc, nhu hòa như thể một cô bé lần đầu hẹn hò với người mình yêu, lại nhận được món quà ngưỡng mộ trong lòng.
A, cậu nói đúng đó.
Thiếp thân đúng là muốn, đi nói lời tạm biệt đó mà...
Trong căn phòng, một bóng người nào đó đang khoanh chân trên bồ đoàn, cậu ta khoác chiếc áo choàng rộng rãi, biểu cảm bình tĩnh an tường giống như một lão tăng đang ngồi thiền, thế nhưng bên dưới chiếc áo choàng của cậu ta lại là những vết thương kinh khủng dữ tợn, gần như xé rách nửa cơ thể cậu ta, phá hủy phần lớn nội tạng.
Cậu ấy, đã là một người chết.
Nhưng dù là gió nhẹ lướt qua, cũng không cách nào thổi bay sợi tóc của cậu ấy, đừng nói chi là ống tay áo, cả người phảng phất đều bị đứng yên tại một khoảnh khắc.
Posarnaga dốc hết toàn lực mới chen vào lòng cậu ấy, nhẹ nhàng rúc vào người cậu ấy.
“Ha ha, cho dù là có thể thao túng thời gian, cũng có những quá khứ không cách nào thay đổi a...”
Nàng cười nhẹ tự giễu nói.
“Thiếp thân cũng không hối hận a, ai bảo thiếp thân yêu cậu đây. Yêu loại đồ vật này a, thật là một lời nguyền đó, sẽ làm người ta trở nên mù quáng nha, lại nhốt thiếp thân trong thành này mấy trăm năm.”
Nhưng mà, thiếp thân tuyệt không hối hận.
“Khụ khụ! Đáp ứng cậu...”
“Trận chiến nên đánh thiếp thân đã toàn bộ đánh xong, ước định nên thực hiện thiếp thân cũng đã tuân thủ, khi thủ thành thiếp thân cũng phòng thủ đến cuối cùng, còn lại, thì giao cho thời gian đi.”
Chậm rãi nhắm hai mắt lại, Posarnaga vào khoảnh khắc hấp hối, đã mỉm cười rời đi.
Kèm theo việc dừng thời gian cuối cùng được giải trừ, thời gian trên người người đàn ông lại một lần nữa di chuyển. Bị tập trung vào giây cuối cùng trước cái chết, cậu ấy nhẹ nhàng dựa đầu vào vai Posarnaga, khóe miệng hơi cong lên.
「 Cảm ơn 」
Hai người gặp nhau có lẽ là một sự trùng hợp, tuổi tác khác biệt, hoàn cảnh cũng khác biệt...
Nhưng ở điểm cuối của sinh mệnh, có thể bầu bạn lẫn nhau, cùng nhau chết đi, cũng coi như là đối với cả hai bên mà nói, một kết cục hoàn hảo nhất rồi đi?
Nếu như không có chiến tranh và cái chết tồn tại thì tốt biết bao a.
Ngày đó, toàn bộ thành Wo Lợi Bối Khắc đã tổ chức một tang lễ chưa từng có.
Một vị hộ vệ nào đó của tế điện đã rời đi, mọi người mãi đến cuối cùng cũng không biết được nàng rốt cuộc là ai, chỉ biết là...
Nàng đã bảo vệ chúng ta.
Người bảo vệ ẩn hình, Ma Thần cấp chín kế thừa danh hiệu Solomon.
Và trong đoàn người đông nghịt kéo dài khắp phố, một nữ ma vật phong vận vẫn còn, đang ôm bức họa của một ai đó, căm tức nhìn về phía hoang vu bên ngoài thành.
Lửa giận đốt cháy đôi mắt, như muốn làm bốc hơi nước mắt trong hốc mắt nàng, ngũ quan xinh xắn vặn vẹo lại với nhau, tràn ngập ý căm hận dữ tợn và đáng sợ nhất thế gian, răng nghiến chặt vào nhau phát ra âm thanh gần như sụp đổ, thân thể này đã tràn đầy cừu hận!
“Không cách nào tha thứ...”
“Chẳng lẽ, chúng ta thì nhất định là bên đáng chết sao!?”
Điện hạ...
Tôi tuyệt đối sẽ không tha thứ những Thần Tộc đó, càng sẽ không buông tha bất kỳ một kẻ xâm lược nào!
Cậu cứ yên tâm đi, Wo Lợi Bối Khắc, vẫn như cũ sừng sững không đổ!
Bị nỗi đau hành hạ, nàng tóc tai bù xù trông như điên dại, mà dưới ánh sáng của vầng hắc nhật trên bầu trời...
Cái bóng dưới chân nàng, cũng giống như hồ điệp phá kén.
Mở ra đôi cánh, phô bày ra sự căm hận vô tận!
Đó là một bí mật, ngay cả Vera cũng không thể nhìn trộm mà biết được.
Cũng là vào ngày đó...
Có người, sẽ một lần nữa kế thừa danh hiệu Solomon, kế thừa sức mạnh đại diện cho một trong những pháp tắc tuyệt đối của thế gian...
Trở thành, Ma Thần trụ thứ chín mới.
Giống như chiến tranh, vẫn tiếp tục kéo dài, hơn nữa vĩnh viễn không có ngày tàn, cho đến khi đốt cháy toàn bộ Thế Giới!
Mà cũng tương tự là trong Thế giới hoàn toàn đình trệ thời gian...
Khi Kilou gặp phải tập kích, cùng lúc Saori bị xé thành tám mảnh, một loại 「 Tuyệt đối 」 hơn, càng thêm 「 Tuyệt đối 」 kinh khủng cũng xuất hiện.
Đát!
Đát!
Khoảnh khắc Hương Khả Nhi tách rời Kilou, một người nào đó tựa như quỷ mị xuất hiện bên cạnh nàng.
Chiếc váy liền màu trắng tinh khiết, giống như hoa sen trắng sạch sẽ, thế nhưng đôi mắt đen lại ẩn ẩn lộ ra sự kinh khủng khiến người ta khiếp sợ, giống như một vũng nước đọng không chút gợn sóng, không hề nhìn ra bất kỳ thứ gì có thể gọi là nhân tính tồn tại, hoặc có lẽ là...
Là thần tính đó.
“A ~ A ~”
“Mặc dù biết đây chỉ là kịch bản, nhưng nhìn cậu giết cậu ấy vẫn làm tôi rất không vui a.”
Trên mặt mặc dù mang theo nụ cười mang ý nghĩa không rõ, nhưng ngữ khí lại ẩn ẩn tiết lộ sự tức giận.
“Đây chính là con rối khó kiếm được nhất, chế tác tốt nhất, hoàn mỹ nhất của tôi, chúng ta lâu như vậy, thế mà không có qua sự cho phép của tôi liền tự tiện làm hỏng cậu ấy, cậu...”
「 Thật đúng là muôn lần chết vì tai nạn mà 」
Duỗi ra ngón trỏ mảnh khảnh điểm vào giữa trán Hương Khả Nhi, sát ý ẩn ẩn tỏa ra từ giữa hai hàng lông mày như lưỡi dao thực thể hóa xuyên qua nàng.
Nhưng mà cuối cùng, lý trí vẫn chiếm thế thượng phong.
Nàng có chút chán nản gãi gãi gương mặt, dùng ngón tay vuốt vuốt sợi tóc, quay đầu nhìn về phía Kilou.
“Ai, quả nhiên là chất chứa quá lâu sao?”
“Trái tim đã chết từ lâu, thế mà bắt đầu trở nên xao động, trở nên bất an, chẳng lẽ đây cũng là bởi vì cậu sao?”
Lou...
Nàng nhẹ nhàng nâng đầu Kilou lên, cẩn thận lại dịu dàng ngắm nhìn từng chi tiết nhỏ trên mặt cậu ấy.
Phảng phất muốn vĩnh viễn khắc ghi vào trong trí nhớ của mình...
“Tôi giống như dần dần, đang từ thần chuyển biến thành người vậy.”
“Cái này đều là lỗi của cậu a, Kilou đồng học.”
“Khiến tôi yêu, đau khổ đến vậy, điên cuồng đến vậy...”
Cuối cùng, nàng nhẹ nhàng hôn lên trán cậu ấy một chút, thì thầm chậm rãi bên tai.
“Xin hãy tiếp tục cố gắng nha.”
“Vì tôi, và cũng vì chính cậu, xin cậu nhất định phải...”
「 Biến thành Lou của tôi nha 」
Ha ha...
Tôi sẽ luôn, ở bên cạnh cậu nhìn cậu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
0 Bình luận