Episode 4: Thế lực thứ ba (Vol 6 - 7)

Chương 30: Bắt chước

Chương 30: Bắt chước

□ Làng Torne

"Còn một đứa sống sót cơ à."

Khi đám bụi mù mịt ―― kết quả của màn tàn phá vừa rồi ―― tản đi, ở đó ngoài Barbaroi ra vẫn còn bóng dáng của hai kẻ khác.

Dù đã loại trừ kẻ mà Barbaroi cố tình để lại, thì vẫn còn một đứa sống sót. Kẻ mà cô cố tình để lại là tên mạo danh cô, Vermin. Hiện tại hắn đang ôm đầu co rúm người lại. Và kẻ sống sót ngoài dự tính của Barbaroi, chính là Chủ Clan <Sol Crisis>, Dum Dum.

Tuy nhiên, cánh tay phải của hắn đã bị thổi bay, không còn nguyên vẹn thân thể nữa. Vì đã tắt cảm giác đau nên Dum Dum không cảm thấy gì. Thế nhưng, mồ hôi hột vẫn vã ra như tắm vì cảm giác mất mát một phần cơ thể, hắn nhổ toẹt một bãi nước bọt rồi nói.

"...Đồ quái vật, mày đáng ra cũng chỉ có High-rank Job thôi mà." 

"Sự khác biệt nằm ở công sức bỏ ra để nghiên cứu hệ thống build, rèn luyện thời điểm sử dụng Skill, và cuối cùng là đặc tính của <Embryo> thôi." 

"Chuẩn mẹ rồi... đéo cãi được."

Dum Dum cười gượng gạo như thể tự giễu cợt bản thân.

"Đm, mấy lão bên ban quản trị cứ bô bô cái miệng nào là tiềm năng các kiểu, nhưng <Embryo> đúng là một cục sạn của sự vô lý và bất công mà. Có loại phế vật chỉ xài được mỗi trò lừa đảo như thằng này, mà cũng có thứ quái vật một mình dư sức càn quét đối thủ như mày. Bất công đéo chịu được. Nhưng mà..."

Dum Dum ngắt lời, nụ cười gượng gạo chuyển thành một nụ cười ngạo nghễ.

"Dù vậy, tao vẫn rất ưng cái <Embryo> của tao. Dù khoảng cách thực lực này khiến tao đéo thể thắng được, nhưng tao sẽ dùng sức mạnh của đứa con này để bào 10% máu của mày xem sao nhé."

Dum Dum cầm ngược thanh kiếm một lưỡi trông giống như con dao rựa. Đó là một thanh kiếm quá ngắn so với trường kiếm, nhưng lại quá dài để gọi là đoản kiếm. Đó chính là <Embryo> của hắn.

Và thế là, cựu Chủ Clan <Hung Thành> và Chủ Clan <Sol Crisis> đối mặt với nhau.

Dum Dum vẫn thủ thế với lưỡi kiếm, rình rập di chuyển từng bước một, còn Barbaroi thì hoàn toàn bất động. Kẻ thiên về tốc độ sẽ tìm kiếm thời cơ tấn công, còn kẻ thiên về độ bền sẽ chờ đợi để đối phó. Một hình thái chiến đấu cực kỳ mẫu mực. Thế nhưng, giữa hai người lại có một sự khác biệt vô cùng lớn.

(MP của Barbaroi... chắc chắn chẳng còn lại bao nhiêu. Vẫn còn cơ hội.)

Dum Dum vừa dùng <Identify> soi Barbaroi, vừa tính toán trong đầu. Việc sử dụng <Astro Guard> và Kỹ năng Tối thượng đã khiến MP của Barbaroi gần như cạn kiệt. Và việc liên tục sử dụng <Shield Flyer> cũng khiến SP của cô rớt xuống dưới 10%. Chỉ cần chờ thêm vài giây nữa, lượng tiêu hao từ Skill bị động sẽ hút cạn MP của cô về con số 0 tròn trĩnh. Khoảnh khắc đó chính là cơ hội ngàn vàng có một không hai của Dum Dum. Thế nên hắn chờ đợi, và Barbaroi cũng chờ hắn.

Rồi, cái khoảnh khắc MP của Barbaroi chạm mốc 0 cũng đến.

"Oaaaaa!!"

Cùng với tiếng gầm thét, Dum Dum lao thẳng về phía Barbaroi từ chính diện. Barbaroi lập tức phản ứng, vung khiên lên định nghiền nát hắn. Dum Dum cứ thế lao thẳng tới, chạm vào chiếc khiên như một quả bóng ném thẳng vào gậy đánh bóng chày, và ――

"――<Giờ Ta Đang Ở Ngay Sau Lưng Ngươi Đây — Mary>!!" ―― Hắn biến mất tăm.

Bóng dáng Dum Dum hiện ra giữa không trung, ngay sát sau lưng Barbaroi. Đó chính là Skill của thanh kiếm <Embryo> của hắn, Mary. Một Skill giúp dịch chuyển tức thời ra sau lưng đối thủ, đồng thời nhân mười lần uy lực của đòn tấn công ngay sau đó.

(Ăn được rồi!!)

Nắm chắc phần thắng, đinh ninh rằng mình sẽ bào được 10% HP của Barbaroi, Dum Dum vung Mary chém xuống. Barbaroi lúc này không còn MP, cô không thể sử dụng các Skill phòng ngự như <Astro Guard> được nữa. Chính vì vậy, đây sẽ là một đòn chắc chắn xé toạc được lớp phòng ngự cơ bản của Barbaroi và bào đi lượng HP của cô. Dum Dum đã nghĩ như vậy.

――Cho đến khi một vật hình ống gì đó văng ra từ một phần áo giáp của Barbaroi.

Vật hình ống đó, với thị lực của một kẻ chuyên về tốc độ như Dum Dum, hoàn toàn có thể nhìn rõ là thứ gì. Đó là vỏ đạn. Không hiểu sao, từ trong bộ áo giáp lại văng ra một vỏ đạn y hệt như lúc bắn súng lục.

(Vừa rồi, là gì?)

Còn chưa kịp hiểu ý nghĩa của nó, lưỡi kiếm của Mary đã chạm tới gáy Barbaroi, và ――

"――<Astro Guard>"

Bị chặn lại bởi Skill mà Barbaroi vừa kích hoạt. Bởi một Skill đáng lẽ không thể sử dụng được nữa do MP đã cạn kiệt.

"Cái quái gì...!"

Dum Dum còn chưa kịp tiêu hóa tình hình, Barbaroi đã hành động. Cô vừa xoay người lại, vừa buông thõng hai tay đang cầm khiên ―― chụm hai bàn tay thành hình mũi giáo và nhắm thẳng vào Dum Dum. Dum Dum đang lơ lửng trên không trung, hoàn toàn không có cách nào né tránh.

"――<DOUBLE GAUNTLET TRIGGER>"

Một âm thanh chát chúa như tiếng đại bác gầm lên, kéo theo hai vỏ đạn văng ra. Và rồi ―― đôi giáp tay bắn vọt ra. Không hề trượt mục tiêu, đôi giáp tay cắm phập vào bụng Dum Dum.

"G, hự...!"

Một đòn tấn công nằm ngoài sức tưởng tượng mang theo uy lực kinh hồn. Đòn thứ nhất, hắn đã chịu đựng được nhờ [Lifesaving Brooch]. Thế nhưng, với đòn bồi thêm ngay sau đó, cơ thể Dum Dum bị xé toạc làm đôi.

"C, Cái..." 

"Trước khi sao chép vẻ ngoài của bộ áo giáp... lẽ ra mày cũng nên tìm hiểu qua mấy cái Skill trang bị của nó chứ. Mặc dù tao cũng đéo tiết lộ cho ai nên mày có muốn tìm hiểu cũng đéo được đâu."

Nhìn phần thân trên và nửa thân dưới của Dum Dum rơi rụng lả tả xuống đất, Barbaroi vừa lắp lại đôi giáp tay vừa thu hồi về, vừa mỉa mai. Đúng vậy, cả việc hồi phục lượng MP đáng lẽ đã cạn kiệt, lẫn đòn tấn công vừa rồi đều là nhờ vào vũ khí phần thưởng của Barbaroi.

Vũ khí Cấp độ Legendary [Kích Thiết Khải, Magnum Colossus]. Lý do nó mang cái tên [Kích Thiết Khải] là bởi vì nó sử dụng các hộp đạn làm tài nguyên cho các Skill trang bị. Bên trong hộp đạn chính là lượng MP mà Barbaroi đã nạp sẵn từ trước. Một trong những Skill trang bị của [Kích Thiết Khải], <Gauntlet Trigger>, là Skill tiêu hao toàn bộ MP trong hộp đạn để bắn giáp tay ra.

Chỉ xét về mặt sát thương vật lý thuần túy, uy lực của nó chỉ xếp sau Kỹ năng Tối thượng. Và một Skill khác là <Charge Trigger>, Skill bơm trực tiếp lượng MP được nạp trong hộp đạn vào người Barbaroi trong lúc chiến đấu, giúp hồi phục MP với tốc độ và hiệu suất vượt trội hơn hẳn so với việc uống [MP potion]. Chỉ một lần sử dụng là đã hồi được 50% MP. Số lượng hộp đạn tối đa là sáu viên. Và cô đã nạp đầy toàn bộ vào trưa nay. Điều này đồng nghĩa với việc, ngay từ lúc bắt đầu trận chiến, cô đã dự trữ đủ MP để hồi phục hoàn toàn tới ba lần.

Phải, ngay từ đầu, chuyện cô cạn kiệt MP khi giao chiến với <Sol Crisis> đã là một điều bất khả thi. Đám <Sol Crisis> cứ đinh ninh rằng chỉ cần MP cạn kiệt là chúng sẽ đánh bại được Barbaroi, nhưng bản thân Barbaroi ngay từ đầu đã chẳng thèm bận tâm đến MP. Nếu không, cô đã chẳng rảnh rỗi vừa duy trì <Heaven’s Weight> vừa soi <Identify> từng đứa một, hay tự tay giải trừ kết giới để đấu trực diện với chúng. Nói đúng hơn, cô đã cố tình tung hỏa mù làm chúng tưởng cô sắp cạn MP để dụ chúng hành động... và tất cả những điều đó đều là sự tính toán vô cùng logic.

"Mẹ kiếp, tao cứ tưởng là ăn chắc rồi chứ..."

Dù chỉ còn nửa thân trên, nhưng Dum Dum vẫn có thể mở miệng nói chuyện.

"...Tuy tình trạng của mày giờ giống con quái vật Teke Teke hơn là búp bê Mary, nhưng trông mày vẫn còn sức sống phết nhỉ. Mày có Skill nào kiểu vậy à?" 

"Đéo có đâu. HP thì còn sót lại tí tẹo, nhưng với cái hiệu ứng [Xuất Huyết] này thì tao cũng tạch sớm thôi."

Đúng như lời Dum Dum nói, đây chỉ là khoảnh khắc trì hoãn trước khi nhận death penalty, hắn sẽ sớm biến mất thôi.

"Ây dà. Thế là kế hoạch đổ bể, lớp mạ vàng bị lột sạch, danh tiếng cũng tan tành. <Sol Crisis> coi như đi tong..."

Dum Dum lẩm bẩm, giọng điệu pha lẫn chút tiếc nuối: "Món mồi ngon thế mà...". Nhìn bộ dạng đó của hắn, Barbaroi ―― người cũng từng lãnh đạo một Clan PK ―― ngẫm nghĩ một lúc rồi buông lại hai lời khuyên.

"Lần tới, hãy tạo ra một Clan PK tử tế đàng hoàng hơn đi. Nếu đi theo hướng đó... chà, chắc mày cũng dư sức ngoi lên hạng hai đấy."

Nghe lời khuyên đó, Dum Dum cười gượng.

"Haha... một Clan PK đàng hoàng, là cái quái gì chứ..."

Sau câu nói cuối cùng đó, Chủ Clan của <Sol Crisis>, Dum Dum đã nhận death penalty và tan biến.

"...Rồi, giờ thì chỉ còn lại mày thôi nhỉ."

Kết thúc trận chiến với Dum Dum, Barbaroi quay lại nhìn kẻ đó ―― tên Barbaroi giả mạo, Vermin.

"..."

Vermin vẫn giữ im lặng, nằm rạp trên mặt đất và run rẩy. Cơn run rẩy đó lớn dần lên, và rồi,

"...Hahahahaha! Lũ ngu, đứa đéo nào cũng thua lãng nhách!"

Hắn cười phá lên từ tận đáy lòng, cười đến mức toàn thân rung bần bật.

"Cái lũ <Sol Crisis> đó, rốt cuộc cũng chỉ là một lũ ký sinh trùng vô tích sự nếu không có Skill của tao thôi!" 

"Kuhaha, mày cũng có tư cách nói câu đó sao?" Barbaroi đáp lại

"Câm mồm! Đã là kẻ thất bại thì cứ việc ngoan ngoãn giải nghệ đi, tự dưng thò mặt ra đúng lúc này làm cái mẹ gì!"

Vermin lạch cạch đứng dậy với bộ giáp vỡ nát, chỉ thẳng tay vào Barbaroi.

"Với lại, mày có ý gì hả?" 

"Ý gì là ý gì?" 

"Từ nãy đến giờ mày đéo hề nhắm vào tao cơ mà!!"

Đáp lại tiếng hét giận dữ của Vermin, Barbaroi thở dài thườn thượt.

"Thì tại mày cứ xài Skill phòng ngự liên tục không ngừng nghỉ chứ sao."

Barbaroi để lại tên mạo danh này sống sót đến cuối cùng không phải vì cô rủ lòng thương hại gì hắn. Mà là vì Vermin đã liên tục buff Skill phòng ngự từ đầu đến cuối, đắp lên người một bức tường phòng ngự kiên cố đến mức cô thầm nghĩ "thời gian đập vỡ cái vỏ bọc này đủ để giết sạch đám còn lại luôn rồi".

"Mày cũng là [Khải Cự Nhân] nên tao biết mày xài được <Astro Guard>. Thêm vào đó, cái tư thế nằm bẹp rúm rụm đó là kết hợp của <Turtleshell Stance> của Job phụ [Thú Quyền Sĩ] và <Prostration Barrier> của [Tăng Binh] đúng không. Skill nào cũng có tác dụng nhân lên gấp mấy lần lực phòng ngự, mày đắp một đống như thế thì đến tao cũng đéo gõ xuyên được đâu." 

"...Mày rõ rành rọt quá nhỉ."

Bị đọc thấu chính xác những Skill mình đang dùng, Vermin cảm thấy tim mình đập thình thịch trong lồng ngực.

"Kuhaha, dù gì thì tao cũng vừa mới nhào nặn lại hệ thống build mà. Tao cũng từng cân nhắc đến mấy cái Job đó nên có tìm hiểu qua rồi."

Thực tế, nếu muốn tối đa hóa lực phòng ngự để đẩy sức tấn công của <Giải Phóng Cự Nhân,, Atlas> lên mức cao nhất, thì những lựa chọn đó không phải là không có khả năng. Tuy nhiên, cuối cùng cô đã quyết định không đưa chúng vào hệ thống build của mình, bởi vì: <Turtleshell Stance> bắt buộc phải dùng hai tay ôm đầu, còn <Prostration Barrier> thì phải nằm rạp xuống đất, điều kiện sử dụng của chúng còn khắt khe hơn cả <Astro Guard> nên rất khó áp dụng vào thực chiến".

"Rồi sao? Thế cái lý do khiến mày, một thằng chỉ biết đắp phòng thủ rồi nằm bẹp chịu trận, tự nhiên đứng dậy là gì thế?" 

"Tất nhiên là vì tao đã chuẩn bị xong xuôi để nghiền nát mày rồi!!"

Bàn tay trái của Vermin phát sáng, và hắn nắm chặt lấy thứ vừa xuất hiện trong lòng bàn tay. Đó là một cây bút. Một cây bút máy được tạo hình từ vật thể phát sáng rực rỡ như thạch anh tím. Đó chính là <Embryo> của Vermin, Amanojaku.

"<Ngụy Trang Chi Tân Nương, Amanojaku>!!"

Vermin bóp nát Amanojaku bằng chính lực tay của mình. Đồng thời ―― Kỹ năng Tối thượng của Amanojaku... con át chủ bài mà hắn vẫn luôn giấu nhẹm ngay cả với các thành viên của <Sol Crisis>, được kích hoạt. Ngay lập tức, toàn thân Vermin được bao bọc bởi một quầng sáng màu tím giống hệt như của Amanojaku.

"Giờ thì... tao thắng chắc rồi!" 

"...Ra là vậy."

Dưới con mắt của <Identify>, Barbaroi đã nhìn thấu được sự biến đổi của Vermin. Chỉ số và hệ thống Job của hắn đã thay đổi, trở nên giống hệt như của Barbaroi. Đúng vậy, ngoại trừ sức tấn công và lực phòng ngự vốn được cộng hưởng thêm từ trang bị, thì các chỉ số hiện tại của hắn hoàn toàn y đúc với Barbaroi. Nhớ lại những trò bịp bợm mà Vermin từng làm, người ta rất dễ cho rằng đây chỉ là một màn ngụy tạo. Thế nhưng, dựa trên kinh nghiệm của bản thân, Barbaroi hiểu rằng đây không chỉ là một lớp ngụy trang đơn thuần.

"Không chỉ sao chép các thông số hiển thị... mà là Skill giúp người dùng đạt được năng lực... giống hệt với đối phương sao." 

"Tinh mắt đấy, bản gốc!! Tao đã có được sức mạnh y hệt mày, bao gồm cả <Embryo> luôn!"

Barbaroi bắt đầu suy nghĩ. Liệu điều đó có khả thi không. Và kết luận là... hoàn toàn khả thi. Chính vì cái giá phải trả là sự phá hủy của <Embryo>, nên việc tồn tại một Skill phá cách đến nhường này là điều dễ hiểu.

(Khả năng cao là nó vẫn có những hạn chế nhất định. Chẳng hạn như không thể sao chép hoàn hảo những đối thủ có tổng cấp độ cao hơn bản thân, hoặc những <Embryo> ở Hình thái tiến hóa cao hơn. Và chắc chắn là cũng có giới hạn về thời gian nữa.)

Những suy đoán của Barbaroi là hoàn toàn chính xác. Chính vì vậy, <Ngụy Trang Chi Tân Nương> hiện tại đang hoạt động một cách hoàn hảo. Bởi vì tổng cấp độ của Barbaroi ―― người vẫn đang trong quá trình cày lại cấp độ sau khi nhào nặn lại hệ thống build ―― thấp hơn Vermin đã đạt giới hạn cấp độ, và <Embryo> của cả hai cũng đang ở cùng một ngưỡng Hình thái thứ sáu.

"Được chiêm ngưỡng mày biểu diễn nãy giờ, tao cũng nắm rõ cách xài Skill của mày rồi! Cả cái Kỹ năng Tối thượng uy lực khủng bố đó, mấy Skill tấn công của [Thuẫn Cự Nhân], và cả cái kết giới trọng lực làm tao bị [Trói Buộc] nữa!" 

"Thế nên mày mới cắn răng chịu đụng phòng ngự chờ đến phút cuối cùng chứ gì."

"Chính xác! Giờ tao cũng có thể chiến đấu y hệt mày!! Nhưng mà, có một điểm khác biệt đấy!"

Vermin vừa rống lên vừa lấy một chiếc khiên ra từ hòm đồ.

"Khác với đứa đang trong thời gian hồi chiêu như mày, tao vẫn còn xài được Kỹ năng Tối thượng!! <Heaven’s Weight>!!"

Vermin thi triển <Heaven’s Weight> ―― chính cái kết giới mà hắn vừa phải nếm mùi ban nãy ―― lên người Barbaroi, biến cô thành tù nhân của kết giới gia tăng trọng lực. Dựa trên khoảng cách giữa hai bên, một lực hấp dẫn gấp bốn trăm lần giáng xuống, dù Barbaroi không đến mức phải khuỵu gối nhưng cô cũng hoàn toàn bất động dưới sức nặng kinh hoàng đó. Dẫu chỉ là hàng sao chép, nhưng uy lực của nó không hề sai lệch dù chỉ một li so với những gì Barbaroi đã thi triển.

"<Astro Guardddddd>!!"

Và rồi Vermin tiếp tục bắt chước lại những hành động của Barbaroi ngay trước khi cô tung ra Kỹ năng Tối thượng.

"Đến đây là, kết thúc!! <Giải Phóng Cự Nhân — Atlas>!!"

Vermin kích hoạt Kỹ năng Tối thượng của Atlas. Chỉ trong tích tắc, lực phòng ngự khổng lồ có được từ <Astro Guard> chuyển hóa thành một sức tấn công khủng khiếp. Đồng thời, Vermin lao thẳng về phía Barbaroi. Mặt đất dưới chân hắn liên tục nổ tung, vỡ vụn trước sức tấn công khủng khiếp mỗi khi hắn đặt chân xuống. Cảm nhận được luồng sức mạnh tấn công chưa từng có trong đời, Vermin vừa rùng mình hưng phấn vừa lao tới chỗ Barbaroi. Ở góc khuất tầm nhìn của Vermin, bảng chỉ số rút gọn hiển thị sức tấn công của hắn đã vượt qua con số một trăm ngàn. Chuyển động của cô ta đã bị phong ấn bởi trọng lực, nên dù có cố sử dụng <Astro Guard> thì cũng không thể chống đỡ nổi uy lực này. Vermin đã nắm chắc phần thắng trong tay. Thế nên,

"――< Anti-Gravity>. Lại phải vạch trần điều thứ tư rồi nhỉ."

Khi Barbaroi khởi động kết giới trọng lực, hắn cũng chỉ cười khẩy.

"Thằng ngu! Đứng trước sức mạnh tuyệt đối này, dăm ba cái trọng lực đó thì làm được tích s..."

Hắn đã vẽ ra trong đầu ảo ảnh về việc mình dễ dàng xé toạc kết giới trọng lực bằng thứ sức mạnh mới có được, rồi kết liễu Barbaroi.

Thế nhưng ―― trên thực tế, thân xác của Vermin đã khựng lại trước khi kịp chạm đến Barbaroi.

"............Hả?"

Hệt như Barbaroi bị chôn chân trong <Heaven’s Weight> mà chính hắn vừa thi triển ban nãy, hắn hiện tại cũng đang bất động.

"K-Không thể nào! Sức mạnh này cơ mà! Làm sao tao lại không nhúc nhích được...!"

Vermin bàng hoàng không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Đáng lẽ mọi chuyện không thể thành ra thế này, hắn nghĩ. Hắn vùng vẫy trong sự hoang mang tột độ... nhưng vẫn không thể nào thoát ra được cho đến khi mười giây trôi qua và <Giải Phóng Cự Nhân — Atlas> hết hiệu lực.

"T-T-Tại sao chứ?" 

"Này, từ nãy đến giờ mày cứ mở mồm ra là sức mạnh với chả sức mạnh."

Nhìn Vermin với vẻ mặt vẫn chưa hiểu mô tê gì, Barbaroi thở dài lên tiếng.

"Cái thứ sức mạnh mày đang nói... thực chất là gì thế hả?"

Đối với Vermin, đó quả thực là một câu hỏi mà hắn chẳng hiểu nổi ý nghĩa.

"T-Tất nhiên là sức tấn công rồi! Với lượng sức tấn công khủng khiếp như thế mà tại sao..."

Sức tấn công mà Vermin bộc phát khi sử dụng <Giải Phóng Cự Nhân — Atlas> đã vượt ngưỡng một trăm ngàn. Mặc dù bị thâm hụt đi một phần so với Barbaroi do không sao chép được các trang bị, nhưng chừng đó cũng đã gấp một vạn lần so với người bình thường rồi. Đúng là một sức tấn công vô cùng khủng khiếp. Thế nhưng, sức tấn công đó lại...

"Thế nên tao mới bảo, đó là SỨC TẤN CÔNG đúng không? Chứ đéo phải là STR..."

"............Hả?"

Barbaroi vừa mở bảng chỉ số vừa nói.

"STR đóng góp vào sức tấn công, nhưng sức tấn công thì đéo đóng góp ngược lại cho STR. Và... <Giải Phóng Cự Nhân — Atlas> là Skill trực tiếp cường hóa sức tấn công, chứ đéo phải STR. Dù mày có bộc phát bao nhiêu sức tấn công đi chăng nữa, thì trong suốt thời gian Skill kích hoạt, chỉ số STR của mày cũng đéo tăng lên dù chỉ một mảy may."

"Để tao lấy một ví dụ đơn giản cho mày dễ hiểu nhé", Barbaroi lắc ngón tay và đưa ra một ví dụ.

"Giả sử mày cầm một khẩu súng có hỏa lực cực khủng... liệu chỉ số STR của thằng cầm súng có tăng lên theo độ khủng của khẩu súng đó không?" 

"............A"

Đến lúc này, Vermin mới nhận ra sự thật.

Tóm lại, <Giải Phóng Cự Nhân — Atlas> quả thực có khả năng đẩy sức tấn công... lực tác động lên thế giới bên ngoài lên một tầm cao mới, nhưng nó hoàn toàn không có tác dụng gia tăng sức mạnh cơ bắp của bản thân. Hiển nhiên, khả năng chống chọi với kết giới trọng lực ―― thứ vốn đòi hỏi chỉ số STR để thoát khỏi ―― của hắn cũng chẳng khác gì so với trước khi sử dụng <Giải Phóng Cự Nhân, Atlas>. Nếu Barbaroi ―― bản thể gốc mà hắn đã sao chép chỉ số ―― không thể nhúc nhích, thì việc Vermin cũng không thể nhúc nhích là chuyện đương nhiên.

"............Khoan đã?"

Lúc này, hắn mới chợt nhận ra. Cái tên này, từ nãy đến giờ có bị đứng yên trong kết giới trọng lực đâu cơ chứ.

"M-M-Mày, tại sao!?" 

"Ai mà biết được~? Tại sao nhỉ."

Barbaroi cười nhạt. Lật tẩy mánh khóe thì, Barbaroi đã đồng thời sử dụng một Skill khác ngay lúc thi triển <Heaven’s Weight>. Đó là Skill giảm thiểu trọng lực mang tên <Anti-Gravity>. Trong trận chiến với <K&R>, cô đã dùng nó để ném khiên đi xa, nhưng nếu áp dụng lên chính bản thân, cô hoàn toàn có thể cử động bình thường ngay cả trong môi trường trọng lực siêu cao của <Heaven’s Weight>.

"N-Nếu mày làm được thì tao cũng làm đượ..." 

"Đương nhiên là mày cũng làm được. Nhưng phải là trong trường hợp mày biết Skill đó cơ."

"...!"

Lời nói của Barbaroi khiến Vermin nín bặt.

"Cái Kỹ năng Tối thượng của mày ấy, dù có thể sao chép hoàn hảo năng lực của đối phương... nhưng thông tin về nó lại đéo hiển thị trên bảng hệ thống đúng không." "!?"

Vermin á khẩu. Sao nó lại biết, hắn tự hỏi.

"Nếu có hiển thị giải thích đàng hoàng thì mày đã đéo mắc phải cái lỗi lầm ngu xuẩn đó, và thừa biết cách để thoát khỏi cái trọng lực này rồi."

Điều đó là hoàn toàn khả thi. Trong số những thứ hắn sao chép, hiển nhiên cũng có cả <Anti-Gravity>. Thế nhưng, Vermin lại không biết nó là cái nào. Bởi vì trong trận chiến với đám <Sol Crisis> lúc nãy, Barbaroi chưa từng sử dụng Skill đó. Vermin tuyệt đối không thể nào mò ra câu trả lời, cũng như không thể xướng tên Skill được. Chẳng khác nào việc mù tịt cố gắng nhập một cái mật khẩu mà đến cả độ dài của nó cũng không biết.

Đó chính là giới hạn của sự sao chép của Vermin. Dù hắn tưởng rằng mình đã sao chép hoàn hảo và nắm thóp được năng lực đó, nhưng rốt cuộc hắn cũng chỉ tự huyễn hoặc bản thân bằng những thứ hời hợt hiển hiện trước mắt mà thôi. Chính vì đó là bản chất của hắn ―― không chỉ riêng trong cách sử dụng Skill ―― nên dù có mạo danh Barbaroi thì hắn cũng chỉ là một bản sao lỗi, hữu danh vô thực.

"Với lại nhé. Cái kiểu mày cắm đầu cắm cổ dồn một đống Skill phòng ngự... là để câu giờ chịu trận hòng chờ đối phương tung hết bài ra chứ gì? Một chiến thuật để xem xét Skill của đối thủ rồi mới copy để phản công."

"..."

Vermin không thể hiểu hết được chiến thuật và sức mạnh của Barbaroi. Nhưng ngược lại, Barbaroi đã nhìn thấu toàn bộ chiến thuật và năng lực của hắn. Đó chính là minh chứng rõ ràng nhất cho sự chênh lệch giữa hai người, thứ không thể đong đếm bằng chỉ số hay <Embryo>.

"Thôi, đến lúc kết thúc rồi. Sắp hết năm phút rồi đấy."

Barbaroi thản nhiên rảo bước trong môi trường trọng lực siêu cao nhờ <Anti-Gravity>. Hai tay cô không còn cầm khiên nữa, mà đã thủ sẵn thế mũi giáo ―― <Gauntlet Trigger> ―― hệt như đòn đã kết liễu Dum Dum. Để xuyên thủng hàng phòng ngự của <Astro Guard> và giáng một đòn chí mạng. Nhìn Barbaroi tiến lại gần, Vermin bắt đầu tưởng tượng ra cảnh bản thân bị đứt làm đôi.

"HIIIII!? G-GIẢI TRỪ! <TURTLESHELL STANCE>! <PROSTRATION BARRIER>!! <ASTRO GUARDDDDDD>!!"

Vì quá sợ hãi, Vermin giải trừ <Ngụy Trang Chi Tân Nương> và quay trở lại với bộ Skill ban đầu của mình. Đồng thời, hắn kích hoạt ba Skill nhân bội lực phòng ngự, nằm rạp xuống đất để cố thủ.

"Lại trò đó à? Mày thích quỳ lạy đến thế cơ à?" 

"C-Câm mồm! N-Nhưng nếu ở trạng thái này, mày cũng đéo làm gì được tao đâu! Bức tường phòng ngự hoàn hảo này thì...!"

Ngay cả lúc đang bật Kỹ năng Tối thượng, cô ta còn tránh tấn công hắn cơ mà. Bây giờ không còn Kỹ năng Tối thượng nữa, chắc chắn cô ta cũng hết cách rồi, Vermin nghĩ vậy. Thế nhưng,

"Không đâu. Cái bức tường phòng ngự hoàn hảo của mày ấy à. Phá nó dễ ợt." 

"Đ-Đừng có mà bốc..."

Đang định hét lên "Đừng có mà bốc phét"... thì cơ thể hắn bất chợt bị nhấc bổng lên. Kẻ nhấc bổng hắn lên không ai khác chính là Barbaroi. Cô cứ thế... ném tọt Vermin xuống con kênh dẫn nước nông nghiệp chảy ngang qua làng. Vermin chìm nghỉm dưới con mương sâu ngang thắt lưng của một người đàn ông trưởng thành.

"Ọc ọc, mà lèm ái qué rì v... !?"

Hắn định lóp ngóp bò dậy để quát mắng: "Mày làm cái quái gì thế". Nhưng hắn không thể làm được điều đó. Bởi vì hắn không thể ngoi lên khỏi mặt nước, cứ như thể có thứ gì đó đang đè nghiến hắn xuống vậy. Không cần phải nói, đó chính là sức mạnh của <Heaven’s Weight>. Vermin cứ thế chìm nghỉm dưới đáy nước, bị trọng lực ép chặt không thể nhúc nhích. Từ trên bờ kênh, Barbaroi nhìn xuống Vermin.

"PK Giết người đâu nhất thiết cứ phải là đấm đá. Dù phòng ngự của mày có cao đến mấy, thì chết ngạt cũng sẽ bào mòn HP cho đến chết thôi. Thế nên tao mới bảo, cái bức tường phòng ngự hoàn hảo của mày là một phế phẩm. Mày chỉ chăm chăm lo bảo vệ cơ thể, nên khi cái chết không phải đến từ sát thương vật lý ập đến, mày đéo có cách nào né tránh cả."

Không biết những lời đó của Barbaroi có lọt vào tai Vermin đang ngập ngụa dưới nước hay không. Hắn không thể cử động dù chỉ một ngón tay, khuôn mặt vặn vẹo trong sự thống khổ, từng bọt khí trào ra từ buồng phổi.

"À, nhân tiện chia sẻ chút kinh nghiệm cá nhân nhé... chết ngạt đau đớn lắm đấy. Trò chơi này, trừ khi mày tự điều chỉnh, nếu không thì cảm giác đau đớn sẽ được thay thế bằng những cú va đập không đau, nhưng sự đau đớn khi ngạt thở thì nó đéo thèm thay đổi cho đâu. Để bẻ gãy ý chí thì trò này hiệu quả lắm. Hiệu quả chất lượng đã được kiểm chứng bởi tao và [Siêu Đấu Sĩ] đấy."

"Cái trò nhảy dù không dù từ trên trời rơi xuống cũng thú vị phết, nhưng mà trò đó thì một mình tao đéo làm được", Barbaroi bồi thêm.

"Với lại, chắc mày đéo nghe thấy đâu nhưng... tao sẽ đưa ra điều vạch trần thứ năm dành cho kẻ dám mạo danh tao."

Có một điều mà cô ―― bản thể gốc ―― nhất định phải nói với Vermin ―― kẻ bắt chước cô, kẻ đang chìm nghỉm dưới đáy nước.

"Dù là học hành, trà đạo, hay ngay cả việc chơi game... tất cả đều bắt đầu từ việc học hỏi, việc bắt chước không có gì là xấu cả."

Sự khởi đầu của bất kỳ ai cũng là sự bắt chước. Bắt đầu từ đó, kết hợp với nỗ lực mài giũa bản thân, và dần dần phát triển sức mạnh của riêng mình. Đó chính là nguyên lý "Thủ - Phá - Ly". Ngay cả Barbaroi, hệ thống build và chiến thuật hiện tại của cô cũng là thành quả của việc học hỏi một phần từ hệ thống build của những bậc tiền bối, sau đó mài giũa và hoàn thiện dựa trên dữ liệu. Chính vì vậy, đối với hành vi mạo danh và sao chép ngoại hình của Vermin, dù nó rất tồi tệ, Barbaroi cũng không cảm thấy tức giận. Cô chỉ tức giận vì hắn đã hạ nhục Clan của cô, và vì hắn đã ngáng đường, cười nhạo Ray. Vốn dĩ cô cũng nghĩ rằng, nếu bắt chước cô hồi còn làm Chủ Clan của <Hung Thành>, thì chắc kết cục cũng sẽ diễn ra kiểu như vậy thôi. Thế nhưng,

"Nhưng mà... những kẻ bắt chước mà không chịu nỗ lực thì sẽ chẳng đi được đến đâu cả."

Vermin chỉ bắt chước cái vỏ bọc bên ngoài. Hắn thậm chí còn không dốc toàn lực vào việc mạo danh Barbaroi, mà chỉ bằng lòng làm một bản sao lỗi, chỉ bắt chước cái tên, ngoại hình và sự thô bạo mà cô đang cố tình diễn. Thế nên, đáy nước này mới trở thành điểm đến cuối cùng của hắn, Barbaroi tĩnh lặng nói. Tuy nhiên, cô vẫn muốn bổ sung thêm một điều nữa.

"À, nhưng mà, cái chiến thuật cuối cùng của mày ấy. Dù là dùng Skill sao chép đối thủ, nhưng để phát huy tối đa khả năng sao chép đó, chắc hẳn mày cũng đã tự mình vắt óc suy nghĩ ra một thứ của riêng mày. Dù còn nhiều lỗ hổng, nhưng nó phối hợp rất tốt với <Embryo> của mày. Nếu mày chịu mài giũa nó thêm..."

Thế nhưng, những lời đó đã không còn lọt đến tai Vermin nữa. Bởi vì cơ thể hắn đã tan biến thành những hạt ánh sáng. Đồng thời, vô số vật phẩm hắn mang theo văng tung tóe khắp nơi.

"... Hắn "Tự Sát" rồi à."

Thay vì phải chịu đựng nỗi thống khổ của cái chết ngạt thêm vài phút nữa, Vermin đã lựa chọn con đường "Tự Sát" để được giải thoát nhanh chóng, dẫu phải đánh đổi bằng vô số vật phẩm rơi rớt. Ý chí của hắn... đã bị bẻ gãy hoàn toàn.

Khi kẻ cuối cùng phải nhận Death penalty, trận chiến giữa <Sol Crisis> được dẫn dắt bởi Barbaroi giả mạo và Barbaroi hàng thật cũng đi đến hồi kết.

Xét về kết quả, đây là một chiến thắng áp đảo của hàng thật dù có chênh lệch về mặt số lượng. Đòn tấn công duy nhất khiến Barbaroi phải chịu sát thương là đòn đánh sử dụng Kỹ năng Tối thượng của Dum Dum, nhưng nó cũng không thể bào đi nổi 10% HP như cô đã đề ra.

Thế nhưng, Barbaroi thầm nghĩ.

<Sol Crisis> không phải là một tập thể yếu kém.

Nếu cô không tiêu diệt các pháp sư ngay từ đầu, thế trận có thể đã diễn biến rất khó lường.

Nếu cô không triệt hạ đôi chân của nhóm hệ tốc độ, khả năng cao là trận chiến sẽ bị kéo dài.

Nếu Dum Dum có sức tấn công nhỉnh hơn một chút, hoặc có trong tay vũ khí phần thưởng mang hiệu ứng trạng thái bất thường mạnh mẽ, thì cán cân thế trận rất có thể đã nghiêng về phía chúng.

Nếu Vermin thực sự thành thạo sức mạnh và cách chiến đấu của Barbaroi... nếu hắn bỏ thời gian nghiên cứu sâu hơn về Barbaroi trước trận chiến ngày hôm nay, có lẽ cô đã phải chuốc lấy thất bại.

Quan trọng hơn cả, những điều đó chỉ diễn ra nếu bọn chúng chịu mài giũa khả năng phối hợp, chiến thuật, và bản lĩnh của một Clan PK... cũng chính là tính chất của trận chiến vừa rồi.

Những gì Vermin đã làm... những gì Clan mang tên <Sol Crisis> đã làm, rốt cuộc cũng chỉ phản ánh đúng nội dung của điều vạch trần thứ năm mà thôi, Barbaroi thầm nghĩ.

Nếu bọn chúng thực sự muốn trở thành một ông lớn trong giới Clan PK, chúng đáng lẽ phải bắt chước đi kèm với sự nỗ lực.

Đối với <Sol Crisis> ―― một Clan PK sắp sửa lớn mạnh nhưng lại thiếu đi sự nỗ lực với tư cách là một tập thể, và rồi bị chính tay mình hủy diệt ―― Barbaroi mang trong mình một cảm xúc khá phức tạp... cả với tư cách là một PK lẫn một cựu Chủ Clan. Thế nhưng, hiện tại cô không có thời gian để bận tâm đến chuyện đó.

"...Thôi, bên này dọn dẹp xong rồi, phải nhanh chóng đến chỗ Ray thôi."

[Monochrome] cũng sắp tiếp tục tấn công rồi. Barbaroi không có cách nào để đối phó với nó, nhưng cô nghĩ rằng ít ra mình cũng có thể làm một tấm khiên che chắn cho Ray với tư cách là một Tanker.

Phải bảo vệ cho cái cậu hậu bối tốt bụng nhưng cũng liều lĩnh, lúc nào cũng đâm đầu vào rắc rối đó một chút... với suy nghĩ ra dáng một người tiền bối như thế, Barbaroi vội vã chạy đi hội quân với Ray.

—----------------------------------

Vài lời của Kaidou về các Embryo trong chap

<Giờ Ta Đang Ở Ngay Sau Lưng Ngươi Đây - Mary>

Kỹ năng Tối thượng từ <Embryo> Mary của Dum Dum Dan - Chủ Clan <Sol Crisis>. Có khả năng dịch chuyển tức thời ra sau lưng đối thủ, và cường hóa uy lực đòn tấn công duy nhất ngay sau đó lên gấp mười lần. Lượng tiêu hao MP và thời gian hồi chiêu thay đổi tùy thuộc vào khoảng cách dịch chuyển, nhưng tối đa có thể nhảy vọt 500 mét.

Nhược điểm là chỉ có thể nhảy ra sau lưng đối phương, nên một khi đã lộ bài thì rất dễ bị đối thủ phản đòn. Ưu điểm là mang tính chất nhất kích tất sát, nếu sử dụng ở khoảng cách tối đa với đối thủ không hề phòng bị thì gần như chắc chắn sẽ giáng được một đòn uy lực mạnh nhất.

Lần này, do cần phải quay video để chứng minh <Sol Crisis> đã PK thành công nên chúng mới cố tình ló mặt ra, chứ nếu dùng Skill này để đánh úp bất ngờ thì Ray chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm. (Ít nhất là [Lifesaving Brooch] cũng sẽ bị phá hủy).

Barbaroi đã nhận định sau đó: "Đéo mẹ, đáng lẽ nó chỉ cần đưa mấy đứa khác ra mặt trước Ray, còn bản thân nó thì nấp ở chỗ nào không ai nhận ra rồi dùng Skill đó nhảy ra đánh úp là xong".

Quả thực, chiến thuật của <Sol Crisis> với tư cách là một Clan PK vẫn còn quá non nớt. Trong trận chiến này, việc Barbaroi có thể đối phó với cú dịch chuyển ra sau lưng của Dum Dum là nhờ vào kinh nghiệm dày dặn của cô, khiến hành động "Khi đối thủ biến mất khỏi tầm nhìn, lập tức đề phòng đánh lén và kích hoạt Skill phòng ngự" diễn ra như một phản xạ có điều kiện. Nhân tiện, Mary là một <Embryo> chuyên biệt cho việc truy dấu và đánh lén.

.

.

.

<Ngụy Trang Chi Tân Nương - Amanojaku>

Kỹ năng Tối thượng từ <Embryo> Amanojaku của Vermin - Phó Chủ Clan <Sol Crisis>.

Có khả năng sao chép hoàn hảo chỉ số và Skill của bất kỳ ai trong bán kính hai mươi mét. Đối với <Master>, việc sao chép bao gồm cả <Embryo>.

Tuy nhiên, nếu tổng cấp độ của đối phương cao hơn Vermin, thì các chỉ số và uy lực Skill sẽ bị giảm sức mạnh (nerf) tỷ lệ thuận với mức chênh lệch đó. Hơn nữa, trong thời gian sao chép, bản thân sẽ không thể sử dụng các Skill vốn có (trừ khi đối tượng bị sao chép cũng sở hữu Skill đó), và có một hạn chế là thông tin về các Skill của đối phương sẽ KHÔNG ĐƯỢC HIỂN THỊ trên bảng hệ thống.

Chính vì vậy, để phát huy tối đa Skill này, người dùng buộc phải hiểu rõ năng lực của đối tượng sao chép. Nếu lười biếng trong việc tìm hiểu, thì dù trên thông số là sao chép hoàn hảo, thực tế cũng chỉ là một bản sao lỗi. Ngoài ra, cái giá phải trả để sử dụng là sự phá hủy của Amanojaku. Đổi lại, trạng thái sao chép sẽ kéo dài suốt một tiếng đồng hồ hoặc cho đến khi tự tay giải trừ. Nhân tiện, Amanojaku là một <Embryo> chuyên biệt cho việc ngụy trang và sao chép.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!