Episode 4: Thế lực thứ ba (Vol 6 - 7)
Chương 6: Sư Tử và Cáo
3 Bình luận - Độ dài: 3,871 từ - Cập nhật:
□ [Thánh Kỵ Sĩ] Ray Starling
Từ bên trong căn phòng đổ nát, tôi và Nemesis chăm chú theo dõi trận chiến giữa hai người họ.
Trên tay anh Figaro, món vũ khí chính [Crimson Dead Keeper] đang quấn chặt lấy cánh tay ấy. Không chỉ vậy, anh ấy còn mang theo cả cung và tên, thứ mà tôi hiếm khi thấy anh dùng đến. Đánh giá từ hành động và lời nói lúc nãy, có vẻ anh ấy đến đây để giúp tôi. Thế nhưng, sát khí anh tỏa ra lại quá đỗi nặng nề. Chẳng lẽ giữa anh ấy và mụ yêu quái kia đã xảy ra chuyện gì sao?
Về phần mụ yêu quái đó... Tsukuyo Fuso đang cầm trên tay một cây quyền trượng ngắn, thứ tỏa ra luồng áp lực ngang ngửa với [Gloria Alpha] của anh Figaro hay [Ứng long Nha] của Tấn Vũ. Có vẻ như ả cũng đang giận sôi máu trước tình trạng thê thảm của căn cứ, khiến sát khí cứ thế tuôn trào không ngớt.
Sát ý họ dành cho nhau rõ ràng đến mức ngay cả một kẻ ngoài cuộc như tôi cũng cảm nhận được sức ép nghẹt thở. Chẳng rõ là do luồng sát khí ấy, hay bởi kỹ năng cá nhân xuất chúng của cả hai... nhưng trận chiến giữa [Siêu Đấu Sĩ] và [Nữ Giáo Hoàng], hai Ranker hàng đầu Vương quốc, thực sự chỉ có thể diễn tả bằng hai từ: ác liệt.
Dường như anh Figaro không dùng trang bị chuyên tăng AGI, nên mắt tôi vẫn có thể bắt kịp. Dù vậy, chuyển động của anh ấy vẫn vô cùng kinh hồn. Anh vừa điều khiển bốn sợi xích tự động tấn công, vừa liên tục giương cung bắn tên. Đáng sợ hơn, ngay cả trong lúc ngắm bắn, anh ấy vẫn liên tục đạp vào tường và cột trụ, di chuyển không ngừng nghỉ khắp không gian ba chiều. Những mũi tên bắn ra xuyên thủng lớp tường đá dễ như trở bàn tay, khoét thành những lỗ tròn xoe to bằng cả thân gỗ.
Ở phía ngược lại, phong thái của Tsukuyo Fuso hoàn toàn khác xa so với lúc đối đầu với tôi. Cơ thể ả được bao bọc bởi một bộ y phục màu xanh đen... tựa như một luồng hào quang cô đặc lại từ "màn đêm" chết chóc ấy. Mỗi nhịp vung trượng, ả lại phóng ra những gợn sóng đen ngòm trông nửa giống chim én, nửa giống trăng khuyết. Bộ dạng lúc này của ả chẳng khác nào trùm cuối trong một tựa game.
"Bộ y phục màu xanh đen đó... cũng là <Lunar Divider Field> sao?"
"Ừ. Lúc nãy Kaguya... Maiden của Tsukuyo đã biến đổi thành bộ y phục đó." Nemesis trả lời tôi.
"Maiden sao... ra là vậy, Embryo của ả ta cũng giống cô à."
Tuy cùng TYPE... nhưng ấn tượng mang lại hoàn toàn khác biệt so với trường hợp của Hugo.
Trở lại với bộ y phục kia... có vẻ như nó được đúc kết từ chính "màn đêm" từng khiến tôi phải nhận lấy thất bại thảm hại. Đó chắc hẳn là lý do anh Figaro không hề tung ra những đòn cận chiến vốn là sở trường của bản thân.
...Nếu bộ y phục ả đang khoác trên người là Embryo, thì có lẽ đó là hình thái <Lunar Divider Field> đã được cường hóa hiệu ứng... hoặc được tinh chỉnh để khó bị kháng lại hơn. Rất có thể những đòn tấn công hình trăng khuyết mà ả phóng ra nãy giờ cũng mang đặc tính tương tự.
Thêm vào đó, "màn đêm" diện rộng từng làm khó tôi lúc này lại không hề được triển khai. Chính Tsukuyo Fuso đã từng thừa nhận rằng Skill đó "rất khó có tác dụng lên những kẻ thù có cấp độ cao". Do đó, nếu cứ giữ ở phạm vi rộng, hiệu quả mang lại sẽ rất mờ nhạt trước một đối thủ cỡ anh Figaro.
Hơn nữa, năng lực cường hóa vô hạn của anh Figaro mang ưu thế khắc chế hoàn toàn những trạng thái bất lợi từ Tsukuyo Fuso. Ngay lúc này đây, anh Figaro vẫn đang liên tục được cường hóa, tốc độ ngày một gia tăng, và sức tàn phá của những mũi tên cũng trở nên hung hãn hơn. Hiện tại hai bên đang giằng co, nhưng thực chất, lợi thế đang dần nghiêng về phía anh Figaro—người sở hữu Skill cường hóa theo thời gian.
"Nếu cứ tiếp tục thế này, kiểu gì tên não cơ bắp đó cũng thắng thôi."
"Đúng vậy nhỉ.........?"
Trận chiến về cơ bản đang diễn ra với ưu thế nghiêng hẳn về phía anh Figaro. Thế nhưng, tôi lại nhận ra hai điểm vô cùng kỳ lạ ở anh ấy.
Điểm kỳ lạ thứ nhất là việc anh Figaro không hề nhìn tôi lấy một cái. Dẫu vậy, tôi có thể đoán được lý do. Điểm yếu duy nhất mà anh Figaro sở hữu chính là "không thể phối hợp cùng đồng đội". Dù chưa được nghe kể chi tiết, nhưng dường như chỉ cần có "người được công nhận là đồng đội" hiện diện trên cùng một chiến trường, chuyển động của anh ấy sẽ trở nên cực kỳ tệ hại. Vậy nên, để không làm ảnh hưởng đến khả năng chiến đấu, chắc hẳn anh ấy đang cố tình phớt lờ tôi. Dù đã làm vậy, nhưng nếu đem so với lúc bình thường, những pha di chuyển của anh vẫn thiếu đi đôi chút sắc bén.
Điểm kỳ lạ thứ hai là trông anh Figaro có vẻ như đang sốt ruột điều gì đó. Thỉnh thoảng, anh ấy lại rời mắt khỏi Tsukuyo Fuso... và chẳng hiểu sao lại liếc nhìn bầu trời. Do Tsukuyo Fuso đã thu hẹp "màn đêm" lại thành lớp y phục trên người, bầu trời lúc này vẫn đang vương vấn sắc ráng chiều. Ngoài ra, điều kỳ lạ không chỉ xuất phát từ mỗi anh Figaro...
"Ả ta vẫn còn tỏ ra khá thong dong."
Mặc dù bị bao trùm bởi "màn đêm" xanh đen, thỉnh thoảng tôi vẫn thoáng thấy nét mặt của Tsukuyo Fuso qua những khe hở. Khuôn mặt đó... vẫn đang nở một nụ cười.
Thế nhưng, cho dù biểu cảm của ả có thong dong đến đâu đi chăng nữa, cục diện trận chiến lại không hề nhẹ nhõm như vậy. Những đòn tấn công đang không ngừng được cường hóa của anh Figaro đã bắt đầu xuyên thủng lớp y phục "màn đêm", trực tiếp đả thương cơ thể ả.
"Chậc..."
Đúng lúc này, một mũi tên do anh Figaro bắn ra sượt qua Tsukuyo Fuso— và "thổi bay" hoàn toàn bàn tay trái, bàn tay không cầm trượng của ả. Chỉ trong nháy mắt, Tsukuyo Fuso đã rơi vào trạng thái khiếm khuyết bộ phận cơ thể giống hệt tôi.
"..., <Mercy of the Saint>."
Thế nhưng, ngay khi Tsukuyo Fuso xướng tên Skill, vô vàn hạt sáng lập tức hội tụ tại nơi bàn tay trái vừa đứt lìa... Luồng sáng vừa tan biến, một cánh tay lành lặn không chút tì vết đã được tái tạo xong. Thương tích tàn khốc đến mức đó, vậy mà ả ta lại có thể chữa khỏi hoàn toàn chỉ trong vỏn vẹn vài giây.
"Đó chính là ma pháp hồi phục của [Nữ Giáo Hoàng] sao..."
Nếu mượn sức mạnh đó, cánh tay của tôi chắc chắn cũng sẽ được chữa lành một cách dễ dàng. Dù vậy, tôi tuyệt đối không hề có ý định nhờ vả ả ta chút nào.
"Nhưng mà... thế này thì, anh ấy không thể thua được."
Qua màn công thủ vừa rồi, tôi đã nhận ra một điều. Ma pháp có thể dễ dàng chữa lành trạng thái khiếm khuyết cơ thể. Cùng với đó là khả năng giảm sát thương đáng gờm từ <Lunar Divider Field>. Phong cách chiến đấu của Tsukuyo Fuso, nói một cách bao quát, chính là kiểu chống chịu thiên về đánh câu giờ. Nếu đã vậy thì quả nhiên, anh Figaro—người sở hữu khả năng cường hóa vô hạn theo thời gian—không có lý do gì để thua cả.
Thế nhưng...
"Ái chà, quả nhiên tự tui đối phó với tên não cơ bắp này thì hơi căng nghen~"
Vừa đưa cánh tay trái mới chữa lành lên ôm trán, Tsukuyo Fuso vừa bất chợt lẩm bẩm một mình.
Thực chất, những lời ả nói không hề sai. Đứng trên đỉnh cao của Bảng Xếp Hạng Quyết Đấu Vương quốc, anh Figaro là một [Siêu Đấu Sĩ] phát huy sức mạnh vô song trong các trận chiến đơn độc. Trái lại, Tsukuyo Fuso là một [Nữ Giáo Hoàng] mang sở trường tác chiến theo Clan, và bản thân ả sinh ra là để làm người hỗ trợ. Đỉnh cao của chiến đấu đơn độc chạm trán với đỉnh cao của khả năng thống lĩnh. Ngay từ thời điểm hai người này bị buộc phải giao tranh một chọi một, thắng bại đã quá rõ ràng.
"Quả nhiên là không có đồng đội thì không làm ăn được gì nghen~"
Nơi đây rõ ràng là căn cứ của Clan. Binh lực của <Nguyệt Thế Hội> hẳn phải rất đông đảo. Nhưng hiện tại, nhìn quanh quất cũng chẳng thấy bóng dáng ai. Cả bãi chiến trường chỉ có anh Figaro, Tsukuyo Fuso, cùng với chúng tôi mà thôi.
"Lúc nãy, chính ả ta đã ra lệnh cho toàn bộ <Master> và tín đồ Tian khác lùi lại hết rồi."
Chắc hẳn ả nhận định rằng nếu xen vào trận đấu với anh Figaro, chỉ nguyên dư chấn thôi cũng đủ khiến họ vong mạng. Ả tự hiểu được rằng có xua quân lên thì cũng vô ích.
Dù vậy, việc Tsukuyo Fuso—kẻ có cả Job lẫn Embryo đều chuyên về hỗ trợ—lại dám đơn phương độc mã thách thức một anh Figaro chuyên biệt về chiến đấu thuần túy, quả thực là một hạ sách... Khoan đã.
"Ả ta... thực sự chỉ có một mình thôi sao?"
Dù chỉ mới giao tiếp với ả trong một khoảng thời gian vô cùng ngắn ngủi. Thế nhưng, tôi tuyệt đối không cho rằng ả ta là một kẻ cao thượng đến mức sẵn sàng một mình nghênh chiến chỉ để giảm thiểu thương vong cho thuộc hạ. Và như để chứng minh suy nghĩ của tôi là hoàn toàn chính xác...
"Đến lúc... ra 'tay' được rồi đó. Kage cưng~"
“Theo ý ngài.”
Tsukuyo lẩm bẩm gọi tên ai đó, và lập tức có một giọng nói cất lên đáp lời. Nghe thì có vẻ như đó là giọng của nam giới, nhưng tôi lại không thể dám chắc. Bởi lẽ, âm thanh ấy cứ vang vọng không ngừng, tựa như lời thì thầm phát ra từ vô số những cái bóng đang trải dài dưới ánh chiều tà.
“—<Hắc ảnh vẫy gọi cùng Tử Thần - Erlkönig>“
Chỉ vỏn vẹn một lời nói... nhưng lại kích hoạt một Skill cực mạnh. Tất thảy những cái bóng xung quanh anh Figaro đồng loạt phát ra âm thanh... Ngay sau đó, chúng chuyển màu từ đen nhánh sang đỏ sẫm, vươn mình trỗi dậy và biến thành những cánh tay mang theo móng vuốt. Khung cảnh hiện tại giống hệt như một cơn ác mộng nhơ nhuốc của những đứa trẻ. Bất kỳ cái bóng nào, bất kỳ góc khuất tối tăm nào, tất cả đều đã hóa thành những con quái vật mang đầy ác ý.
"...Chậc, [Vua Ám Sát] sao."
Anh Figaro tặc lưỡi lẩm bẩm rồi vội vàng tung người né tránh. Bóng của những tán cây trong sân, bóng của những ngôi nhà đổ nát, bóng của những chiếc đèn đá vỡ vụn, và ngay cả cái bóng của chính anh Figaro... tất cả đều mọc ra móng vuốt sắc lẹm, hóa thành hung thần đỏ sẫm điên cuồng lao đến tấn công.
Thế nhưng, điều đáng sợ nhất... lại chính là bản thân những cái bóng đó. Dù chúng sở hữu móng vuốt, nhưng đó không phải là bản chất thực sự của năng lực này. Thực chất, mọi thứ chạm vào những cái bóng đỏ sẫm đó đều đang dần vỡ vụn. Từ cây cối trong sân, căn nhà đổ nát, cho đến những chiếc đèn đá vỡ vụn... toàn bộ đều bị nuốt chửng bởi chính cái bóng sinh ra từ chúng, sau đó sụp đổ và tan biến vào hư vô. Trông cứ như lời gọi mời của vô vàn vong hồn vất vưởng. Một cái vẫy tay từ vực thẳm, dụ dỗ kẻ sống "hãy đến đây cùng chúng ta". Những cái bóng không ngừng uốn éo tựa như một cơn sóng cuồng bạo, chực chờ nuốt chửng lấy anh Figaro.
"Cái bóng này... là tuyệt chiêu tối thượng của Embryo sao."
Erlkönig—cái từ được xướng lên ngay trước lúc lũ bóng đen xuất hiện. Đó là tên của một bài thơ, đồng thời cũng là tên một bản nhạc mà nhà soạn nhạc lừng danh Schubert đã sáng tác dựa trên bài thơ ấy. Nội dung bài thơ kể về tiếng gọi của một vị vua vọng ra từ bóng tối của khu rừng đêm, vẫy gọi sinh linh đi vào cõi chết. Quả thật, cái tên ấy quá sức phù hợp với hiện tượng kỳ dị này.
Thêm vào đó, luồng áp lực tỏa ra từ những cái bóng đỏ sẫm ấy thực sự rất kinh khủng. Hoàn toàn có thể sánh ngang với những Ranker mà tôi đã liên tục thi đấu mô phỏng trong suốt một tháng qua. Ngay cả anh Figaro cũng đã đích thân gọi kẻ đó là [Vua Ám Sát]. Tôi cũng từng nghe Marie nhắc đến cái tên này. Cô ấy bảo rằng, Job tương đương với [Tuyệt Ảnh] ở phía Đông chính là [Vua Ám Sát] ở phía Tây. Vậy thì, hoàn toàn có cơ sở để nhận định rằng thực lực của kẻ đó cũng ngang ngửa với <Kẻ Sát Siêu Cấp> Marie. Chỉ đánh giá từ tuyệt chiêu tối thượng này thôi, cũng đủ để khẳng định [Vua Ám Sát] chắc chắn là một trong những cao thủ hàng đầu của Clan <Nguyệt Thế Hội>.
Thế nhưng...
"...Thật kỳ lạ."
Dù chuyển động của những cái bóng đúng là đang nhắm vào anh Figaro, nhưng vẫn có gì đó không ổn. Thay vì dồn sức đả thương, chúng lại đang dốc toàn lực chỉ để kìm chân anh ấy. Quỹ đạo tấn công của chúng rõ ràng mang mục đích cản trở bước di chuyển... chứ không phải là để kết liễu mục tiêu.
Hơn nữa, luôn có một lượng bóng nhất định được phân bổ để làm rào chắn bảo vệ xung quanh Tsukuyo Fuso. Ban đầu, tôi cứ tưởng mục đích của chúng là thu hẹp góc né tránh của anh Figaro, từ đó tạo tiền đề cho những vầng trăng khuyết của Tsukuyo Fuso đánh trúng mục tiêu... nhưng chẳng hiểu sao, ả ta lại thu mình lại và giăng ra một thứ gì đó giống như lớp kết giới bao quanh bản thân. Dù đó có thể là một trong những Skill phòng ngự của [Nữ Giáo Hoàng], nhưng ả ta hoàn toàn không có dấu hiệu gì là sẽ tiếp tục tấn công. Chỉ dựa vào đám bóng đen thì không thể nào đánh bại được anh Figaro, trong khi Tsukuyo Fuso lại đứng bất động. Cảnh tượng hiện tại trông giống hệt như việc hai kẻ đó đang hợp lực lại chỉ để câu giờ.
"Câu giờ... rốt cuộc là để làm gì cơ chứ?"
Lý do đầu tiên lóe lên trong đầu tôi khi nghĩ đến thủ đoạn câu giờ chính là chờ viện quân. Tuy nhiên, dù đây có là Clan lớn nhất Vương quốc đi chăng nữa, liệu họ còn bói đâu ra bao nhiêu <Master> đủ sức tạo ra tác động lên trận chiến với anh Figaro, ngoại trừ kẻ đang điều khiển những cái bóng kia chứ? Càng kéo dài thời gian, anh Figaro lại càng được cường hóa mạnh hơn cơ mà. Phải chăng việc câu giờ sẽ kéo theo sự thay đổi của một yếu tố mấu chốt nào khác?
"...Ơ, hả?"
Chợt nhìn xuống, tôi nhận ra cái bóng dưới chân mình đã bị kéo dài ra đáng kể từ lúc nào không hay. Trong phút chốc, tôi còn tưởng đòn tấn công của Skill kia đang chĩa mũi dùi về phía mình, nhưng hóa ra đó chỉ là một hiện tượng tự nhiên. Nguyên nhân là do mặt trời đang dần khuất bóng sau đường chân trời. Khớp với thời gian thực tế, chẳng mấy chốc nữa trời sẽ chuyển sang đêm... Khoan, đêm ư?
"Chẳng lẽ là..."
Nhớ lại ban nãy, anh Figaro đã liếc nhìn bầu trời... với vẻ mặt thoáng chút sốt ruột. Thứ anh ấy nhìn không phải là quang cảnh bầu trời, mà là màu sắc của nó... màu sắc đang dần nhuốm sắc tối thì sao? Hơn nữa, bóng đêm... cũng chính là hiện thân của <Superior Embryo> thuộc về Tsukuyo Fuso. Nếu thực sự có mối liên kết giữa những yếu tố này...
"...Đến đêm thì sức mạnh của ả sẽ tăng lên sao?"
Xâu chuỗi lại mọi thứ, từ đoạn video Marie cho tôi xem khi ả ta quét sạch một Clan PK, cho đến lúc ả ta áp đảo tôi, và cả tận bây giờ nữa... "màn đêm" ấy đều được ả sử dụng vào những khoảng thời gian trời vẫn còn sáng. Vậy thì, nếu ả thực sự kích hoạt năng lực đó vào đúng lúc đêm khuya, liệu sẽ có sự biến đổi khủng khiếp nào xảy ra không? Hay nói đúng hơn... ả sẽ có thể xài được một ngón đòn đặc biệt nào đó? Chẳng hạn như— tuyệt chiêu tối thượng của <Superior Embryo> kia.
“Có lẽ suy đoán của anh là chính xác rồi đấy. Từ nãy đến giờ, ta vẫn luôn cảm nhận được sức mạnh tỏa ra từ Embryo của Kaguya... của ả ta đang không ngừng gia tăng thuận theo sự buông xuống của bóng đêm.”
Qua truyền âm, Nemesis lên tiếng xác nhận lại dòng suy nghĩ của tôi.
Tuy nhiên, nếu giả thuyết này là sự thật... thì Tsukuyo Fuso, kẻ đang dồn lực câu giờ để chờ thời cơ, hẳn phải nắm chắc niềm tin rằng "chỉ cần xài được tuyệt chiêu tối thượng là có thể đánh bại Figaro". Và nhìn vào biểu cảm sốt sắng hiếm thấy của anh Figaro thì điều đó hoàn toàn không sai. Nói tóm lại, anh Figaro bắt buộc phải hạ gục Tsukuyo Fuso trong quỹ thời gian ít ỏi còn sót lại. Thế nhưng, đám bóng ma quái kia lại đang ra sức ngáng đường anh.
Quan sát kỹ hơn một chút, Tsukuyo Fuso đang thi triển một loại ma pháp nào đó ngay bên trong kết giới. Rất có thể đó là ma pháp buff chỉ số hỗ trợ cho [Vua Ám Sát], kẻ đang trực tiếp thao túng bóng đen.
Hơn thế nữa, vòng vây bóng đen đang bảo vệ Tsukuyo Fuso dường như được thiết lập theo một cơ chế rập khuôn. Đó là tuyệt đối không để anh Figaro áp sát Tsukuyo Fuso, đồng thời triệt tiêu mọi cơ hội tiến lên khoảng không ngay phía trên đầu ả.
"...Ả định triệt tiêu góc bắn để anh Figaro không thể tung ra con bài tẩy sao."
Đúng vậy, cho dù lớp kết giới có kiên cố đến đâu, hay đám bóng có bủa vây dày đặc thế nào, thì trước một sức mạnh áp đảo hoàn toàn mọi rào cản, tất cả đều sẽ bị xuyên thủng và nghiền nát. Trùng hợp thay, anh Figaro lại đang nắm trong tay một con bài tẩy có đủ uy lực làm điều đó... một Skill nằm trong Trang bị Siêu Cấp [Gloria Alpha], <Cực Long Quang Nha Kiếm: Overdrive>.
Khối bức xạ nhiệt chí mạng ấy từng quét sạch Tấn Vũ trong <Siêu Cấp Đại Chiến>, thậm chí thổi bay luôn cả trần kết giới của Đấu Trường Trung Tâm. Nếu dùng đòn đó, anh hoàn toàn có thể làm bốc hơi đám bóng đen trong tích tắc, phá nát kết giới và tiễn Tsukuyo Fuso về điểm hồi sinh chỉ bằng một đòn duy nhất. Khả năng cường hóa theo tỷ lệ thời gian tính đến lúc này hẳn cũng đã tích tụ đủ. Giờ chỉ cần phóng ra là phân định thắng bại ngay.
...Thế nhưng, anh Figaro của hiện tại lại không thể làm vậy.
Lý do vô cùng đơn giản— nơi đây nằm ngay bên trong lòng Vương đô.
Phải, cho dù đây là khu đất thuộc về căn cứ của <Nguyệt Thế Hội> đi chăng nữa, thì nó vẫn chỉ là một góc nhỏ giáp ranh khu dân cư. Nơi này chẳng phải một đấu trường được bảo vệ bởi lớp kết giới vững chãi, lại càng không phải là một bãi săn ngoài tự nhiên. Nếu tùy tiện phóng đòn đó ra... tia sáng nhiệt năng sẽ dễ dàng xuyên thủng căn cứ này và thiêu rụi luôn cả những khu dân cư phía sau đó. Để tránh thảm họa xảy ra, anh chỉ có hai phương án: hoặc là đánh cận chiến rồi tung đòn hất lên trời giống như lúc đối đầu với Tấn Vũ, hoặc là lao thẳng từ trên cao và dội ngược nó găm xuống lòng đất.
Chính vì thấu hiểu điều này, thế trận bóng đen mới được thiết lập để dốc toàn lực ngăn chặn hai hướng tiếp cận đó. Bọn chúng bủa vây không cho anh lọt vào cự ly gần, đồng thời phong tỏa luôn cả khoảng không trên đầu.
Nói tóm lại, chừng nào chưa giải quyết xong đám chướng ngại vật đó... anh Figaro sẽ không bao giờ giành được chiến thắng. Tuy nhiên, bản thân anh Figaro lại chưa thể dò ra tung tích của [Vua Ám Sát] đang ẩn nấp thao túng bóng đen, khiến anh chỉ đành chật vật hứng chịu thế gọng kìm từ những đòn đánh của [Vua Ám Sát] kết hợp với buff hỗ trợ tuyến sau của Tsukuyo Fuso.
Để phá vỡ cục diện bế tắc này...
“...Phù. Giờ thì ta chẳng cần dùng thần giao cách cảm để đọc thấu tiếng lòng cũng thừa biết anh đang định làm gì rồi.”
Ừ. Dù phải tính toán từng bước di chuyển sao cho không vô tình ngáng chân anh Figaro... nhưng mục tiêu cần làm thì đã quá đỗi rõ ràng.
Cách duy nhất để phá vỡ thế cờ tử địa này chỉ có một.
—Đó là chúng ta phải tự tay lôi cổ và tiêu diệt [Vua Ám Sát], kẻ đang nấp trong bóng tối thao túng mọi chuyện.
3 Bình luận