Episode 4: Thế lực thứ ba (Vol 6 - 7)

Chương 12: Vạ lây rắc rối

Chương 12: Vạ lây rắc rối

□ Vương đô Altea - [Thánh Kỵ Sĩ] Ray Starling

Chúng tôi đã nhận yêu cầu tìm kiếm cha dượng từ một cậu bé tên là Louie. Thế nhưng, yêu cầu này lại không được hệ thống tính là một Nhiệm vụ. Vì thuộc dạng tình huống đặc biệt, nó không được Hội tiếp nhận, đồng thời cũng chẳng biến thành Nhiệm vụ đột xuất giống như hồi chúng tôi giúp đỡ Miliane. Không rõ đây chỉ là sự trùng hợp, hay do AI quản lý chịu trách nhiệm tính toán độ khó đã phán đoán rằng "đây không phải là một Nhiệm vụ".

Dẫu vậy, dù hệ thống không đánh giá độ khó... bản thân tôi vẫn thừa hiểu một điều. Việc tìm người ở ngoài đời thực mà chúng tôi sắp làm, theo một nghĩa nào đó, còn gian nan hơn bất kỳ Nhiệm vụ nào trong <Infinite Dendrogram>.

Hiện tại, chúng tôi đang ngồi ở nhà ăn nằm trong khuôn viên của Hội Mạo Hiểm Giả để hỏi han Louie về cha dượng của em ấy. Nội dung xoay quanh tên tuổi, Job, và bất cứ chi tiết nào có thể liên hệ với ngoài đời thực. Dù không moi thêm được manh mối nào thực sự hữu ích để liên kết với thế giới thực, nhưng tạm thời chúng tôi đã biết tên cha dượng của Louie là Shijima Ichirou. Nếu người này đúng là người Nhật như cái tên đã thể hiện, phạm vi tìm kiếm sẽ được thu hẹp đi phần nào. Giả sử cái tên "Shijima Ichirou" này được biến tấu từ tên thật, và tên ngoài đời của người đó là "Ishijima Ichirou" hay "Ushijima Ichirou", thì việc tìm kiếm sẽ nhàn hơn rất nhiều. Thậm chí, nếu được phép đòi hỏi hơn một chút thì...

"Nếu đây là tên thật luôn thì đỡ biết mấy..."

"Chuyện đó thì chắc không có đâu. Họ đâu giống như hai người Hội Trưởng với Hội Phó". Tiền bối trả lời tôi.

"Cũng đúng ha, người ta đâu phải là mụ yêu quái hay Vua Thư Ký kia chứ." Tôi đồng tình.

"Vâng, chắc chỉ có tôi, ngài Tsukuyo, cùng mấy tín đồ trong hội mới dùng tên thật để chơi trò này thôi nhỉ."

"Đúng vậy nhỉ. Ahaha... sao anh lại ở đây vậy, Vua Thư Ký."

Chẳng biết từ lúc nào, Vua Thư Ký... à nhầm, [Vua Ám Sát] - tiền bối Tsukikage đã yên vị ở một góc bàn của chúng tôi. Anh ta một tay nâng tách trà, trên môi nở nụ cười tủm tỉm.... Tự dưng làm tôi nhớ tới Marie hồi trước ghê. Không chỉ Job mà đến cả cái nết thoắt ẩn thoắt hiện này, hai người họ cũng cùng một giuộc hay sao.... A, nhưng ngẫm lại thì con mụ yêu quái sếp sòng của anh ta cũng từng giở trò tương tự.

"Tôi được ngài Tsukuyo - người hiện đang bị hạn chế đăng nhập - gửi gắm vài lời nhắn. Thật ra tôi đã ngồi đây từ lúc mọi người bắt đầu hỏi chuyện rồi, nhưng chờ mãi chẳng thấy ai nhận ra nên tôi đành phải chủ động gây chú ý một chút."

"Lời nhắn?"

"Vâng. Nguyên văn lời đề nghị là: “Bây giờ chỉ cần cậu trở thành hội viên của <CID> thì tui sẽ chữa tay cho nha~"

"...Hừm."

Việc này... làm tôi hơi băn khoăn thật đấy. Nếu bị ép gia nhập <Nguyệt Thế Hội> thì tôi sẽ thẳng thừng từ chối, nhưng nếu chỉ là tham gia một câu lạc bộ ở trường đại học thì tôi cũng không quá bài xích. Vì giờ tôi đã hiểu rõ lý do tại sao con mụ yêu quái đó lại đáng sợ đến vậy. Hơn nữa, quan trọng nhất là ở <CID> vẫn còn có tiền bối Fujibayashi làm chốt chặn. Xét ra thì đây có vẻ là một điều kiện không tồi...

"...Cho phép tôi delay câu trả lời cho đến hết kỳ nghỉ nhé."

"Đã rõ thưa cậu."

Ký ức kinh hoàng tối qua vẫn còn quá sống động, khiến tôi không tài nào thốt ra câu "Vậy thì nhờ anh" ngay lúc này. Xong việc rồi thì chắc anh ta sẽ về thôi. Tôi vừa thầm nghĩ như vậy, nhưng tiền bối Tsukikage lại chẳng có vẻ gì là định đứng lên. Tôi thắc mắc nhìn sang thì thấy anh ta đang chăm chú nhìn Louie.

"Có chuyện gì sao?"

"Về việc tìm kiếm cha dượng của cậu bé này, nếu cậu muốn, cứ để <Nguyệt Thế Hội> chúng tôi lo liệu giúp nhé?"

Chẳng hiểu hôm nay trời xui đất khiến thế nào, hay đang ấp ủ âm mưu gì mà tiền bối Tsukikage lại đưa ra một lời đề nghị như vậy. Quả thật, nếu muốn tìm người, một tổ chức sở hữu lượng lớn tín đồ cùng mạng lưới thông tin rộng khắp như <Nguyệt Thế Hội> chính là lựa chọn tối ưu. Nhưng...

"Tại sao?"

Lý do đằng sau lời đề nghị đó hoàn toàn mờ mịt.

Tsukuyo Fuso không có mặt ở đây, và cô ta hẳn cũng chưa biết chuyện chúng tôi đã nhận yêu cầu của Louie. Cho nên, đây chắc chắn là lời đề nghị của cá nhân tiền bối Tsukikage, hoàn toàn không liên quan đến Tsukuyo Fuso... Nhưng tôi không tài nào hiểu nổi lý do của anh ta. Nếu ở đây có con mụ yêu quái kia, sẽ rất dễ để tôi đoán rằng mục đích của cô ta là 'để bắt tôi mang nợ'. Thế nhưng, với tiền bối Tsukikage thì tôi có cảm giác mọi chuyện không phải vậy.

Thế nên tôi mới bật hỏi "Tại sao?". Ấy vậy mà,

"Đó là bí mật."

Anh ta lại trả lời ráo hoảnh như vậy. Một khi anh ta đã dùng hai chữ "bí mật" để che giấu ý định thực sự, tôi có linh cảm rằng việc nhờ vả tiền bối Tsukikage ngay lúc này sẽ khá là nguy hiểm.

"...Nếu chúng tôi thật sự hết cách thì đến bước đường cùng sẽ nhờ anh."

"Đã rõ. Khi đó tôi sẽ sẵn lòng trợ giúp."

Trước mắt, tôi quyết định tạm gác lời đề nghị này sang một bên để tự mình tìm kiếm cha dượng của Louie. Nghe câu trả lời của tôi, tiền bối Tsukikage chỉ gật đầu rồi đứng dậy. Sau đó, với vẻ mặt làm như thể "vừa sực nhớ ra chuyện gì", anh ta nói với chúng tôi:

"À, đúng rồi. Hy vọng cậu sẽ nghe những lời này như một lời khuyên chứ không phải đề nghị. Nếu muốn tìm manh mối ở thế giới thực, cậu không chỉ nên thu thập thông tin từ bé Louie, mà còn từ mẹ của thằng bé, tức là vợ của ngài Shijima nữa. Có những chuyện người ta chỉ nói với con trẻ, nhưng cũng có những bề bộn chỉ hai vợ chồng mới tâm sự cùng nhau. Thêm vào đó, biết đâu tại ngôi nhà nơi gia đình họ từng chung sống lại chứa đựng manh mối nào đó. Việc nhờ đến thám tử ngoài đời, hay là cậy nhờ anh trai cùng bạn bè của cậu... sau đó hẵng tính cũng chưa muộn."

Bỏ lại những lời khuyên vô cùng cụ thể, tiền bối Tsukikage từ từ chìm vào trong bóng tối. Nhìn thấy cảnh đó, Louie giật mình ngạc nhiên, còn tiền bối Fujibayashi có lẽ đã quá quen rồi nên chẳng hề nao núng. Tôi thì... ngược lại, lại cảm thấy bất ngờ với cái túi nhỏ được đặt ngay ngắn ở góc bàn kèm theo tờ giấy ghi "Tiền trà của tôi đây". ...Người này, lập dị thì đúng là lập dị thật, nhưng làm việc cũng sòng phẳng ghê.

Dù sao thì, lời khuyên của tiền bối Tsukikage cũng cực kỳ chí lý. Một khi đã định tìm người ở thế giới thực, manh mối thu thập được có bao nhiêu cũng không thừa.

"Louie. Gia đình em đang sống ở đâu thế?"

"Ở làng Torne nằm về phía Bắc chỗ này ạ. Đi xe ngựa mất khoảng nửa ngày."

Tuy gần hơn Gideon, nhưng khoảng cách đó cũng khá xa đấy chứ.

"Em đến đây một mình à?"

"Không ạ. Em đã xin đi quá giang một chuyến xe khách chạy ngang qua làng bằng số tiền tiêu vặt cha dượng cho mà em đã để dành bấy lâu nay. Em cũng định dùng số tiền đó để trả phí yêu cầu cho Hội, thế nhưng..."

Nói rồi, Louie mở ví cho tôi xem. Số tiền lèo tèo trong đó có khi còn chẳng đủ lo tiền xe ngựa để thằng bé quay về. Dù biết số tiền đó có thể không đủ để nộp phí yêu cầu cho Hội, nhưng nhiêu đó cũng đủ thấy Louie đã liều mạng tìm kiếm cha dượng của mình đến mức nào.

“Tự dưng làm ta... muốn tìm được người cha dượng đó cho cậu nhóc này ghê.” Nemesis nói.

Ừ. Tôi cũng nghĩ vậy.

"Được rồi, vậy chúng ta cùng đến ngôi làng Torne đó thôi. Còn phương tiện di chuyển thì..."

Nếu cưỡi Silver bay đi thì có lẽ chỉ nhoáng cái là chúng tôi sẽ tới nơi. Khổ nỗi, ngoài tôi ra thì con bé cũng chỉ chở thêm được giỏi lắm là một người nữa...

"Theo như lời đồn thì Ray có ngựa phải không?"

"À, vâng. Em có."

"Vậy thì vừa hay quá. Chị không có ngựa nhưng lại sở hữu một chiếc xe ngựa. Nhờ ngựa của Ray kéo giúp được không?"

"Vâng, không thành vấn đề ạ."

Xe ngựa à. Nếu dùng xe ngựa thì cả đám chúng tôi có thể di chuyển cùng nhau rồi. Nơi đến và phương tiện di chuyển đều đã chốt. Hãy nhanh chóng thẳng tiến đến làng Torne thôi..... Cơ mà gác chuyện đó sang một bên, cớ sao tiền bối lại sở hữu mỗi chiếc xe ngựa không thế trời?

◇◇◇

■???

"..."

Sau khi nhóm Ray rời khỏi nhà ăn, tại một dãy bàn nằm gần lối ra vào cách đó không xa, một người phụ nữ cũng đứng dậy.

Cô ta chỉ là một <Master> tình cờ có mặt ở nhà ăn này. Thế nhưng, vì vừa bắt gặp một cảnh tượng mà "Clan cô ta đang trực thuộc" không thể nhắm mắt làm ngơ, nên ngay sau khi quan sát nhóm Ray rời đi... cô ta cũng lập tức bước ra khỏi nhà ăn.

Cứ thế, cô ta rảo bước tiến vào một cơ sở nằm bên trong Vương đô. Đó là bản doanh của Clan mà cô ta đang đầu quân. Tòa nhà này mang đậm phong cách Nhật Bản——nhưng lại tỏa ra bầu không khí hoàn toàn khác biệt so với tổng đàn của <Nguyệt Thế Hội>. Sự khác biệt ấy được thể hiện rõ qua cấu trúc của cơ sở. Dễ hình dung nhất, nơi này giống như một dinh thự samurai kiểu Nhật có xây kèm võ đường. Thêm nữa, tấm biển hiệu ghi tên của Clan trước võ đường được viết với chữ Hiragana bằng nét bút điêu luyện cũng có thể coi là một đặc trưng nổi bật tại đây.

"Chị Đại! Em có chuyện khẩn cấp cần báo cáo!"

Người phụ nữ lúc nãy ở nhà ăn lao ầm vào võ đường, cất tiếng gọi lớn người đang ở bên trong.

"Ồn ào quá đấy."

Đáp lại tiếng gọi bằng một chất giọng khàn khàn là một người phụ nữ với thân hình cơ bắp cuồn cuộn. Cô ta sở hữu chiều cao vượt mốc một mét tám mươi - một con số thuộc hàng khủng đối với phái nữ. Thân hình cô ta được đắp đầy bởi những khối cơ bắp rắn chắc qua khổ luyện, kết hợp cùng đôi mắt sáng rực và những chiếc răng nanh nhọn hoắt. Hơn thế nữa, đôi tai sói ngự trên đỉnh đầu cùng chiếc đuôi sói vắt vẻo ngang hông càng làm tăng thêm bầu không khí hoang dã, khiến cô ta trông hệt như một loài mãnh thú ăn thịt.

Người phụ nữ cơ bắp ấy đang đứng sừng sững giữa võ đường, một tay vác ngọn giáo. Nằm la liệt xung quanh cô ta hệt như những đống xác chết chất đống, là các <Master> dường như vừa mới bị đánh cho thừa sống thiếu chết. Bọn họ cũng giống hệt người phụ nữ lúc nãy ở nhà ăn, đều là các <Master> trực thuộc cùng một Clan.

Người phụ nữ từ nhà ăn thầm hiểu: “Có vẻ như đợt huấn luyện vừa khéo kết thúc rồi nhỉ.”

Cùng lúc đó, cô ta cũng âm thầm tạ ơn trời đất: “Ôi, may quá hôm nay mình không phải trực.”

"Thế, rốt cuộc là có chuyện gì vậy Tomika? Không phải mày bảo hôm nay sẽ đi nhận Nhiệm vụ sao?"

Người phụ nữ đi từ nhà ăn về——Tomika——bị người phụ nữ cơ bắp gặng hỏi thì giật nảy mình bừng tỉnh.

"C-Chuyện lớn rồi thưa Chị !"

"Nên tao mới bảo mày trình bày xem có chuyện gì lớn cơ chứ. Đừng bảo là Darling vừa đăng nhập vào game đấy nhé?"

Người mà người phụ nữ cơ bắp âu yếm gọi là "Darling" kia, chính là Chủ Clan này. Vì một số lý do ngoài đời thực mà đã một thời gian rồi anh ta không thể đăng nhập vào game.... Cũng bởi vì chuyện đó, việc quá trình huấn luyện của người phụ nữ cơ bắp ngày một trở nên khốc liệt hơn đã trở thành sự thật mà ai nấy trong Clan đều tỏ tường. Chuyện cô ta mê mẩn cậu Chủ Clan kém tuổi mình như điếu đổ vốn đã nổi rần rần ra tận bên ngoài Clan.

"Sự tình là đám người bên <Nguyệt Thế Hội> đang có động tĩnh..."

"——Bọn tà giáo đó thì làm sao?"

Ngay khoảnh khắc ấy, một luồng uy áp ngột ngạt không cho phép bất kỳ ai cất lời bộc phát ra từ người phụ nữ. Đó không chỉ đơn thuần là sự uy hiếp đến từ điểm chỉ số của Avatar. Thứ uy áp hòa quyện cùng cảm xúc mãnh liệt của chính cô ta đã... khiến tất cả mọi người có mặt ở đó, bao gồm cả những thành viên đang nằm gục dưới đất, phải run lên bần bật.

"T-Thật ra là [Vua Ám Sát] vừa mới xuất hiện ở nhà ăn của Hội..."

"Hô, cái đuôi lẽo đẽo đó mà lại đi có một mình á?"

"Và rồi, hắn ta nói cười... rất vui vẻ với một tổ đội nào đó, lúc rời đi hắn còn để lại một cái túi nhỏ kèm theo tờ giấy ghi chú gì đó nữa."

Bởi bản thân Tsukikage từ đầu tới cuối lúc nào cũng giữ nguyên nụ cười trên môi, nên không thể phủ nhận việc người ngoài nhìn vào sẽ thấy anh ta trông có vẻ rất vui vẻ. Cái túi nhỏ kia thực chất cũng chỉ là tiền trả bữa trà, nhưng vì ngồi ở bàn tít đằng xa nên Tomika không tài nào nắm bắt được cặn kẽ mọi chuyện. Kết quả là, ấn tượng mà Tomika thu nhận được đúng y như những gì cô ta vừa thuật lại.

"Hừm, nhưng mà đó không phải là tổ đội của đám tín đồ bọn chúng sao?"

"Chuyện đó... những người hắn nói chuyện cùng là con nhỏ B3- BBB đó, với cả Ray Starling - kẻ vừa nổi đình nổi đám qua Sự kiện Franklin đấy ạ."

"...Hô ô."

Nghe xong cái tên ấy, người phụ nữ nhếch mép cười khẩy. Cô ta trưng ra một biểu cảm không khác gì loài dã thú ăn thịt.

"Cái tên 'Bất Khuất' đang nổi lên trong lời đồn đó hả. Cộng thêm cả con ranh B3 à... Tao còn đang tự hỏi sau khi tự giải tán cái Clan giẻ rách của mình thì nó đang làm cái trò khỉ gì... ai mà có ngờ nó lại đi kết bè kết phái với bọn tà giáo đó cơ chứ. Nếu thế thì, có vẻ như tin đồn 'bên đó' rốt cuộc cũng chỉ là hàng giả mà thôi."

Trên thực tế, vì ngoài đời thực họ thuộc cùng một câu lạc bộ ở cùng một trường đại học, nên gọi là "kết bè kết phái" thì cũng không sai. Có điều, bản chất sự việc lại hoàn toàn khác xa so với trí tưởng tượng của cô ta.

"Thế, đám ô hợp tụi nó tính làm gì?"

"Chuyện đó thì em chưa rõ... cơ mà theo như em loáng thoáng nghe được lúc họ rời khỏi nhà ăn thì, hình như họ có nhắc tới cái gì mà làng Torne..."

"Làng Torne, à. Sắp tới là đợt Lễ hội Phong Tinh, không biết hai việc này có dây dưa gì với nhau không nhỉ."

Người phụ nữ vừa dùng ngón cái búng nhẹ lên cán ngọn giáo, vừa để tâm trí suy đoán về toan tính của nhóm Ray cùng <Nguyệt Thế Hội>——vốn dĩ trong thực tế thì chuyện này chẳng liên quan chút nào tới <Nguyệt Thế Hội>. Tuy nhiên, hiển nhiên là cô ta chẳng thể nào tự suy diễn ra được câu trả lời... thế nên cô ta đã hạ quyết tâm thực hiện một chuyện.

"Quyết định vậy đi. Đách biết tụi nó định làm trò gì, nhưng cứ nghiền nát tụi nó trước đã."

Bởi vì không biết kẻ địch đang mưu tính chuyện gì, nên phải PK dằn mặt cho bằng được. Cô ta suy nghĩ đơn giản như vậy đấy.

"Cứ coi như đây là trận mở màn cho công cuộc báo thù đi. Tụi nó đang lên kế hoạch gì đó thì phe ta cứ đập nát nó ra là được chứ gì."

"Nhưng mà thưa Chị , Chủ Clan vẫn chưa..."

"Hừ, nói cho cùng, việc phe ta bị <Nguyệt Thế Hội> chơi cho một vố đến nỗi mất hết thể diện, tất cả là do sự vô dụng của đám chúng ta khi thiếu vắng Darling mà thôi. Trận chiến rửa nhục này, không có cớ gì lại phải lôi Darling vào cả."

Nói đến đó người phụ nữ chợt ngừng lại... Cô ta hít một hơi thật sâu, rồi gào lên:

"Cái bọn kia, tụi mày còn định ngủ tới bao giờ nữa!"

Âm lượng chấn động từ tiếng gầm của cô ta vang vọng, làm rung rinh cả võ đường. Nghe thấy âm thanh ấy, các thành viên đang nằm liệt dưới đất lập tức đồng loạt bật dậy như gắn lò xo.

"ĐÃ ĐẾN GIỜ ĐI SĂN CỦA <K&R> CHÚNG TA RỒI! CHÚNG BÂY SỬA SOẠN ĐỒ ĐẠC MAU LÊN!"

Nhận được chỉ thị của người phụ nữ——Phó Clan của Clan PK mạnh nhất Vương quốc kiêm hạng 3 trên Bảng xếp hạng Clan, <K&R>, [Phục Cơ] Rosa——các thành viên của <K&R> lập tức rục rịch sửa soạn cho cuộc tập kích. Cứ như thế, xuất phát từ những hiểu lầm vặt vãnh cùng với thói quen từ bỏ tư duy, Clan PK mạnh nhất Vương quốc đã chính thức ngáng đường nhóm Ray trên hành trình thực hiện Nhiệm vụ tìm người.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!