Episode 4: Thế lực thứ ba (Vol 6 - 7)
Chương 8: Đụng nhau ngoài đời
2 Bình luận - Độ dài: 4,214 từ - Cập nhật:
□ Mukudori Reiji
Đây là chuyện xảy ra vào một ngày sau khi tôi bị Tsukuyo Fuso của <Nguyệt Thế Hội> bắt cóc.
Dù có lúc tôi từng nghĩ không biết chuyện gì sẽ xảy ra, nhưng nhờ có Figaro mà tôi đã đăng xuất thành công và hiện tại đang bình an vô sự đến trường đại học.
Hôm nay là ngày nhập học đầu tiên. Tuy nhiên, thay vì tham dự lễ khai giảng hay các tiết học trên giảng đường, chúng tôi chỉ tham gia một buổi hướng dẫn về trường đại học.
Vì hệ thống giáo dục ở đây khác hẳn so với thời cấp ba, chúng tôi phải vừa xem qua các tài liệu được phát vừa nghe phổ biến quy chế. Đây coi như là bước chuẩn bị cho các tiết học chính thức sẽ bắt đầu vào tuần sau.
Tôi cũng đã nghe giải thích sơ qua về lịch trình sắp tới, nhưng nhìn chung không có gì quá đặc biệt.
Ban đầu, tôi cứ tưởng ngay sau khi nhập học sẽ có những chuyến cắm trại định hướng để giao lưu kết bạn, nhưng nghe nói bây giờ trường không còn tổ chức những hoạt động như vậy nữa. Ngay khi biết tin đó, ý nghĩ nảy ra đầu tiên trong đầu tôi lại là: "May quá, thế là mình có thêm thời gian cày Dendro". Có lẽ, suy nghĩ này là hơi sai trái đối với tư cách của một sinh viên đại học.
Tuy nhiên, dù không đi cắm trại thì chúng tôi vẫn có một buổi định hướng tại trường. Trong khoảng thời gian này, sinh viên sẽ tự giới thiệu và thể hiện cá tính bản thân, đồng thời giao lưu với những người bạn học sẽ gắn bó cùng mình suốt hai năm tới trước khi chính thức phân chia chuyên ngành.
Vốn là người từ tỉnh lẻ lên thủ đô nên tôi chẳng hề quen biết ai ở đây. Thế nhưng, chỉ trong một buổi định hướng, tôi đã kịp nhớ được mặt và tên của khoảng bảy phần mười số người trong lớp. Ngoài ra, trong lúc giới thiệu bản thân, đã có bốn người tuyên bố rằng "Sở thích của tôi là chơi <Infinite Dendrogram>", và dĩ nhiên, tôi cũng phát biểu một điều tương tự.
Đến giờ nghỉ giải lao, tôi lập tức bắt chuyện với những người đó.
Quả nhiên, vì đều cùng chung độ tuổi nên chủ đề tán gẫu của chúng tôi rất nhanh chóng xoay quanh những câu như "Vướng kỳ thi đại học nên tớ không có mấy thời gian cày cuốc", hoặc "Tớ đợi thi xong mới bắt đầu chơi".
...Tôi từng nghĩ con số năm người chơi trong một lớp là hơi ít. Thế nhưng, ngẫm lại thì thế hệ của chúng tôi đúng là thế hệ hứng trọn áp lực của kỳ thi đại học ngay lúc tựa game này vừa ra mắt, nên có lẽ con số khiêm tốn đó cũng là điều dễ hiểu.
Sau đó, tôi đã định rủ những người bạn học mới này cùng lập tổ đội để làm nhiệm vụ. Thế nhưng, thật bất ngờ là cả bốn người bọn họ đều đã chọn Tenchi làm quốc gia trực thuộc thay vì Altar như tôi.
Lúc đầu, tôi còn thầm nghĩ "Làm gì có sự trùng hợp đến mức đó chứ!?", nhưng nhìn biểu cảm ngạc nhiên của chính bọn họ thì tôi đoán đây hoàn toàn là sự thật. Quả thực, nếu vị trí xuất phát lại nằm ở phía bên kia lục địa thì chúng tôi rất khó để có thể cùng nhau làm nhiệm vụ. Hơn nữa, các loại phép dịch chuyển tức thời thường thấy trong những tựa game nhập vai hình như lại vô cùng hạn chế trong Dendro. Chúng thường chỉ tồn tại ở dạng công cụ dùng để thoát khỏi Dungeon Thần Tạo, hoặc là Kỹ năng đặc hữu của một số <Embryo> nhất định, hay thi thoảng lại xảy ra do một vài sự cố rủi ro nào đó mà thôi.
Do đó, chúng tôi đành hẹn nhau khi nào có cơ hội sẽ chơi chung, còn trước mắt thì kế hoạch làm nhiệm vụ cùng nhóm bạn cùng lớp đành phải tạm gác lại.
Nói thêm một chút, tôi nghe bảo dù cả bốn người họ đều trực thuộc Tenchi, nhưng vì phục vụ dưới trướng các võ tướng khác nhau, nên giờ đây họ lại trở thành đối thủ cạnh tranh chứ không phải là đồng minh hợp tác. Nếu ví von với thời kỳ Chiến Quốc, tình cảnh của họ hiện tại có vẻ giống hệt như việc phân chia thành bốn phe Oda, Takeda, Chosokabe và Shimazu vậy.
...Nếu là tôi thì chắc tôi sẽ thích phe Uesugi hơn.
◇
Và thế là, chờ đón những tân sinh viên vừa kết thúc buổi hướng dẫn định hướng như chúng tôi chính là vô số những túp lều được dựng san sát nhau trong khuôn viên trường... Đó là khu vực dành riêng cho việc chiêu mộ thành viên của các câu lạc bộ đại học.
Số lượng lều bạt cùng lượng người tham gia đều vô cùng đông đảo. Hơn nữa, bầu không khí nhiệt huyết mang đậm tư tưởng "Phải lôi kéo cho bằng được dù chỉ là một tân sinh viên" đang tỏa ra thật sự rất mãnh liệt.
Trong số các tân sinh viên, có rất nhiều người hào hứng hùa theo không khí này, nhưng ngược lại cũng có không ít người tìm cách lảng tránh. Xét trên tình hình hiện tại, tôi thuộc về phe lảng tránh nhiều hơn. Vừa chật vật luồn lách qua làn sóng bủa vây chiêu mộ của các câu lạc bộ, tôi vừa nhanh chóng di chuyển đến khu vực nhà ăn để tạm nghỉ ngơi lấy hơi.
"Cuộc sống đại học... có nhiều cú sốc văn hóa hơn mình tưởng."
Cú sốc văn hóa ở thế giới thực này lại mang một chiều hướng hoàn toàn khác biệt so với việc khám phá những nền văn hóa dị quốc mà tôi từng tiếp xúc trong Dendro.
Cảm thấy thể xác lẫn tinh thần đều đang rã rời, tôi ngồi nhâm nhi tách trà và thẫn thờ dán mắt lên tấm bảng thông báo đặt trong nhà ăn. Quả nhiên, trên đó cũng được dán kín mít những tờ rơi chiêu mộ của các câu lạc bộ.
"Câu lạc bộ à..."
Suy cho cùng, hình ảnh một sinh viên đại học năng nổ tham gia các câu lạc bộ, giao lưu nhiệt tình với những người đi trước và bạn bè cùng lớp chính là biểu tượng mẫu mực của tuổi thanh xuân.
Nhưng nếu làm thế, chắc chắn thời gian đăng nhập vào Dendro của tôi sẽ bị giảm sút.
Tuy việc một sinh viên lại đi bận tâm đến thời gian chơi game nhiều hơn là các hoạt động giao tiếp xã hội ở đại học nghe có vẻ hơi kỳ cục... nhưng tận sâu trong thâm tâm, tôi thật sự không muốn phải cắt giảm thời gian đăng nhập thêm nữa.
"Giá mà có câu lạc bộ nào về Dendro thì tốt biết mấy..."
Nếu có một nơi như vậy, tôi sẽ vừa có thể mở rộng mối quan hệ xã hội, lại vừa không phải hy sinh quỹ thời gian dành cho Dendro.
Thế nhưng, nếu là một câu lạc bộ chuyên về game nói chung thì còn hợp lý, chứ một câu lạc bộ chỉ xoay quanh một tựa game cụ thể thì làm sao có thể tồn tại ở môi trường đại học được cơ chứ...
"...Có thật này."
Tôi tình cờ nhìn về một góc của bảng thông báo trong nhà ăn.
Ngay tại đó có dán một tờ rơi ghi dòng chữ <Club of Infinite Dendrogram>.
Nếu dịch cụm từ này sang tiếng Nhật, ý nghĩa của nó chắc hẳn sẽ là "Câu lạc bộ nghiên cứu Infinite Dendrogram", hoặc là "Hội những người yêu thích Infinite Dendrogram" chăng.
Nếu đã thế thì họ cứ lấy luôn những cái tên thuần Nhật đó cho bình thường... À, hiểu rồi. Chắc là vì nếu viết tắt thành "Inken" hay "Indou" thì âm điệu nghe sẽ rất kỳ quặc, còn nếu viết tắt là "Denken" hay "Dendou" thì lại dễ bị nhầm lẫn với các câu lạc bộ khác.
Dù nguyên nhân có là gì đi chăng nữa, nếu ở đây thực sự tồn tại một câu lạc bộ chuyên về Dendro thì đúng là cầu được ước thấy. Thông qua đó, tôi vừa có thể giao lưu kết bạn trong môi trường đại học, lại vừa có thể mở rộng vòng tròn quan hệ bên trong thế giới Dendro. Đây đúng là một mũi tên trúng hai đích.
Mà, dù cho thành viên của câu lạc bộ đó có lỡ là những người chơi thuộc Dryfe - quốc gia sắp sửa nổ ra chiến tranh với chúng tôi đi chăng nữa, thì điều đó cũng chẳng phải vấn đề gì quá to tát.
Quyết định xong xuôi, tôi liền dựa theo tấm bản đồ in trên tờ rơi để đi thẳng đến phòng sinh hoạt của <Club of Infinite Dendrogram>... hay nói ngắn gọn là <CID>.
◇
Vì là lần đầu tiên đặt chân đến khu vực này, tôi đã đi lạc một chút. Mặc dù vậy, cuối cùng tôi vẫn tìm được đúng căn phòng được đánh dấu trên tờ rơi.
Ngay trên cửa phòng có treo một tấm biển khắc gỗ với thiết kế khá sành điệu, trên đó ghi rõ dòng chữ <Club of Infinite Dendrogram>. Với bằng chứng rành rành thế này thì chắc chắn là không nhầm vào đâu được nữa rồi.
Kìm nén sự hồi hộp đang dâng lên trong lòng, tôi khẽ gõ cửa.
"Vào đi cưng~"
Ngay khi một giọng nói từ trong phòng cất lên đồng ý, tôi liền nói "Xin phép" rồi từ từ mở cửa.
Có lẽ chính vào khoảnh khắc đó, một hồi chuông cảnh báo mãnh liệt nào đó đã văng vẳng vang lên trong đầu tôi, gào thét hai chữ "khoan đã".
Thế nhưng, lúc tâm trí kịp nhận ra thì bàn tay tôi đã lỡ vặn nắm đấm cửa mất rồi. Và rồi, kẻ đang đứng chờ ở phía bên kia cánh cửa vừa mở ra đó lại chính là――,
"Tân sinh viên hả? Chào mừng cưng tới... <Club of Infinite Dendrogram>..."
Ngay lập tức, tôi đóng sập cánh cửa vừa mở ra lại.
Nếu có ai hỏi tại sao tôi lại làm thế, thì nguyên nhân là bởi vì bên trong phòng sinh hoạt đang hiện diện một gương mặt mà tôi vô cùng quen thuộc.
Đúng vậy, là bởi vì... kẻ đang đứng đó chính là Tsukuyo Fuso, người mà tôi vừa mới xui xẻo chạm trán trong Dendro vào ngày hôm qua.
Dù trong lòng vẫn tự nhủ rằng có thể bản thân chỉ đang nhìn nhầm, tôi lại chẳng hề có đủ can đảm để mở cửa ra và xác nhận sự thật thêm một lần nào nữa.
Hơn nữa, nếu xét đến bản tính của con mụ yêu quái đó, thì chuyện cô ta giữ nguyên mặt mộc giống như anh trai tôi và chẳng buồn che giấu diện mạo khi chơi game cũng không có gì đáng ngạc nhiên. Bản thân cô ta vốn là người đứng đầu của một tổ chức tôn giáo, nên khả năng cao là cô ta đã quyết định không thay đổi khuôn mặt ngoại hình vì những lý do liên quan đến công việc truyền đạo.
Thế nhưng, điều quan trọng nhất vào lúc này vốn dĩ chẳng phải là tìm hiểu lý do của đối phương.
"Tch! Bất cẩn quá rồi!"
Tôi hoàn toàn không ngờ được việc con mụ yêu quái đó lại học chung một trường đại học với mình!
Trước đây, tôi đã từng nghe kể về việc các giáo phái hay trà trộn vào vỏ bọc câu lạc bộ để lén lút truyền đạo trong trường đại học. Vậy mà, tôi lại tự mình chui đầu ngược vào cái hang cọp mà bản thân chỉ vừa mới vất vả thoát ra!!
Cứ cái đà này, cuộc sống đại học vừa mới chớm nở của tôi chắc chắn sẽ đi tong mất!!!
Nghĩ vậy, tôi vội vàng quay gót, định bụng sẽ cắm cổ bỏ chạy khỏi phòng sinh hoạt. Thế nhưng,
"——Sao cưng lại chạy vậy hả cưng?~~"
Xuyên qua khe hở của cánh cửa đang hé mở từ bên trong, một cánh tay thon thả đột ngột vươn ra và tóm chặt lấy cổ áo tôi. Mặc dù tôi đã tuyệt vọng cựa quậy đôi chân để tìm cách tẩu thoát, cơ thể tôi vẫn không thể nhích lên phía trước dù chỉ là một chút. Lúc đầu, tôi cứ ngỡ là có định luật nào đó sai sai về mặt động lực học đang diễn ra. Tuy nhiên, khi lén ngoái đầu lại nhìn, tôi mới phát hiện ra con mụ yêu quái kia đang dùng tay phải tóm cổ áo tôi, trong khi tay trái của cô ta lại đang bám chặt lấy khung cửa.
À, ra là vậy. Thảo nào mà tôi chẳng thể nhúc nhích được tẹo nào... Làm gì có chuyện đó chứ!?
Rốt cuộc thì cái đồ yêu quái này sở hữu thứ sức mạnh quái quỷ gì vậy!!
Đây có phải là bà chị gái nhà tôi đâu cơ chứ!!
"Chẳng hiểu sao mà trông cưng sợ dữ thần rứa. Thôi, đừng có run rẩy thế. Cứ từ từ nhâm nhi chút trà tui mời hén?"
Chẳng biết cô ta có thấu hiểu được tình cảnh tuyệt vọng hiện tại của tôi hay không, nhưng con mụ yêu quái đó vẫn cứ thế lôi tuột tôi vào bên trong phòng sinh hoạt.
...Trải nghiệm này mang lại một cảm giác hệt như việc một chú chuột hamster bé nhỏ đang bị một con rắn khổng lồ từ từ nuốt chửng vậy.
◇
Sau khi dùng thứ sức mạnh phi thường hoàn toàn không giống của một người phụ nữ bình thường để lôi tuột tôi vào trong phòng, con mụ yêu quái liền thẳng tay đè tôi ngã xuống chiếc giường đặt ở góc phòng——xét theo tình hình, đây có lẽ chính là thứ được cô ta sử dụng để nằm mỗi khi đăng nhập vào Dendro.
"Cưng tới đây để tham gia câu lạc bộ đúng hông? Cớ sao vừa thấy tui lại bỏ chạy rứa?"
Làm sao mà không chạy cho được cơ chứ.
Tình huống này chẳng khác nào việc bản thân vừa tỉnh dậy sau một cơn ác mộng về quái vật Teketeke, để rồi ngay lập tức đụng độ Teketeke bằng xương bằng thịt ở ngoài đời thực. Đối mặt với cảnh đó thì ai mà chẳng phải xách dép lên mà chạy.
"Trời đất, trông mặt mũi cưng khó coi quá à. Sao tự dưng lại... ừm, mà cưng tên chi rứa?"
"!?"
Tôi giật mình nhận ra con mụ yêu quái đã rút tọt cái ví đựng thẻ sinh viên từ trong túi ngực của mình ra từ lúc nào không hay. Cái thói táy máy tay chân nhanh như chớp này là sao đây hả đồ yêu quái kia!???
"Hừm, cưng tên là Mukudori Reiji hén. ...Ủa?"
Ngay sau khi xác nhận xong cái tên trên thẻ, con yêu quái bỗng nhiên nghiêng đầu, tỏ vẻ tò mò như thể vừa nhận ra một điều gì đó.
——Nguy to rồi.
"Ánh mắt này, giọng nói này, và cả cái tên... Mukudori Reiji này nữa? ............Cưng là Ray Starling đúng hông?"
Cái đcm!? Chẳng lẽ chỉ vì tôi lỡ dịch cái họ "Mukudori" của mình sang tiếng Anh làm tên nhân vật mà đã bị cô ta vạch trần ngay lập tức sao!? Đkm! Đáng lẽ ra mình nên bóp méo cái tên đó đi một chút mới phải!!
"À, ra là rứa. Tui hiểu được tình hình rồi nha."
Ngay sau khi nhận ra thân phận thực sự của tôi, ả yêu quái liền nhếch mép cười một cách đầy gian xảo. Nụ cười quái gở đó, đối với tôi mà nói, chẳng khác nào hiện thân của một bộ phim kinh dị đời thực.
"Ưm, ở thế giới bên này thì cưng không còn đường nào để trốn nữa đâu hén?"
Chết dở thật rồi, tình huống hiện tại của tôi thực sự đang ở mức ngàn cân treo sợi tóc. Cứ đà này, tôi chắc chắn sẽ bị ép buộc gia nhập vào cái giáo phái kỳ quái của cô ta mất. Hơn nữa, ở thế giới thực này thì tôi hoàn toàn không có cách nào để sử dụng phép tẩu thoát như trong game.
Mình phải làm sao đây...!
"Nào, trước tiên tui phải trả lễ đàng hoàng để cảm ơn vụ việc ngày hôm qua mới được..."
Đúng vào lúc con mụ yêu quái vừa buông lời đe dọa và từ từ vươn đôi bàn tay ma quỷ đó ra, một tiếng nói bỗng cất lên.
"Xin phép."
Cửa phòng sinh hoạt đột ngột mở tung, và một người thứ ba liền bước vào bên trong phòng.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi đã tưởng người đó là [Vua Ám Sát] nhưng... sự thực thì không phải vậy.
Kẻ thứ ba vừa xuất hiện là một người phụ nữ. Người này có mái tóc dài được tết gọn gàng thành bím, sở hữu một đôi mắt hơi xếch và đang đeo kính... Tựu trung lại, đây là một người mang phong thái rất "đàng hoàng".
"Hội phó Tsukikage có nhờ tôi chuyển lời và mang tài liệu về việc chiêu mộ ở khu lều trại đến đây..."
Cô ta nói đến đó thì dừng lại, đảo mắt nhìn quanh và thu trọn cảnh tượng đang diễn ra trong phòng vào tầm mắt――một cảnh tượng mà tôi đang bị đè ngã trên giường với vẻ mặt vô cùng khiếp đảm, trong khi ả yêu quái thì lại đang đè chặt lấy tôi và cười đùa một cách vô cùng thích thú――để rồi, cô ta khẽ buông một tiếng thở dài.
"...Hội trưởng. Yêu cầu cậu đừng đè đàn ông ra trên giường ngay trong khuôn viên trường học như thế."
Ngay lập tức, cô ta đã thốt ra một câu nói vô cùng chí lý.
Trong sâu thẳm thâm tâm tôi, một tia hy vọng mỏng manh về việc được giải cứu bắt đầu lóe lên.
Biết đâu, người đàng hoàng này...
"Hơn nữa, người ta rõ ràng là đang cực kỳ bài xích chuyện này. Dù cho đối phương có là nam giới đi chăng nữa, bộ luật hình sự về tội quấy rối tình dục vẫn hoàn toàn có thể được áp dụng đấy. Cậu nên thả người ta ra ngay đi."
Người đàng hoàng thực sự đã xuất hiện đây rồi!
Đây hoàn toàn không phải là yêu quái, cũng chẳng phải là một cô thư ký có tính cách kỳ quặc nào cả, mà đây chính xác là một con người đàng hoàng!!!
"Ể, khó khăn lắm tui mới tóm được một tân sinh viên mừ~"
Đừng có tóm. Làm ơn đừng có tóm con người như thế.
"Tui đang định kết nạp cậu bé này vào câu lạc bộ, rồi tiện thể lôi kéo cậu bé gia nhập <Nguyệt Thế Hội> của tui luôn á~"
"Làm như thế thì ép buộc quá đáng rồi đấy? Yêu cầu cậu thả người ta ra ngay đi."
"Hổng chịu đâu, tui muốn biến cậu bé này thành người của tui cơ~"
Cái người không chịu ở đây phải là tôi mới đúng chứ!!
"Hội trưởng. Nếu cậu nhất quyết không chịu nghe lời, tôi sẽ lập tức rời khỏi câu lạc bộ này đấy."
"Ể?"
"Một khi tôi rời đi, câu lạc bộ sẽ chỉ còn lại đúng Hội trưởng và Hội phó, dẫn đến việc không thể duy trì đủ số lượng thành viên tối thiểu theo quy định của nhà trường đâu. Nếu kết cục thành ra như vậy thì cậu vẫn thấy ổn chứ?"
"Nếu rứa thì phiền phức lắm..."
Trước những lời lẽ lập luận đầy đanh thép của người đàng hoàng kia, con mụ yêu quái rốt cuộc cũng bắt đầu tỏ vẻ nao núng.
"Vậy thì cậu hãy dừng ngay cái hành vi quấy rối bất hợp pháp và việc chiêu mộ thành viên mang tính chất ép buộc đó lại. Hãy mau thả người ta ra."
Lúc này đây, hình tượng của người đàng hoàng trông đáng tin cậy đến mức như thể đang tự thân tỏa ra cả một vầng hào quang chói lọi.
"Nhưng mừ..."
"Không có nhưng nhị gì hết."
"...Đành chịu rứa."
Kèm theo một vẻ mặt vô cùng miễn cưỡng, con mụ yêu quái cuối cùng cũng chịu thả lỏng đôi bàn tay đang khóa chặt trên người tôi ra.
...ĐƯỢC TỰ DO RỒI!
Ngay lập tức, tôi vội vàng bật dậy khỏi giường, cố gắng lùi ra càng xa khỏi phạm vi tiếp cận của con mụ yêu quái càng tốt và khép mình nép sát vào mép tường.
"...Trông dáng vẻ của cậu sợ hãi đến mức thái quá rồi đấy. Này Hội trưởng, ngoài hành vi quấy rối ban nãy ra, cậu còn lén lút làm thêm trò gì với người ta nữa vậy?"
"Ể, tui có làm chi quá đáng đâu. Chỉ là lúc ở trong thế giới Dendro, tui có lỡ tay rủ r... à nhầm, tui chỉ buông lời mời chào cậu bé này chút xíu thôi mà~"
"............"
Mang trên mình tội lỗi ngập đầu đến mức khiến người ta khiếp sợ thế kia, vậy mà cô ta vẫn có thể thản nhiên thốt ra câu không làm gì được. Chứng kiến thái độ đó, người đàng hoàng lại bất lực buông tiếng thở dài thêm một lần nữa.
"Hội trưởng. Chúng ta cần phải nói chuyện nghiêm túc. Cậu hãy mau ngồi seiza xuống đi."
"...Nhưng mà, chỗ này đang là sàn nhà mừ."
"Không sao cả. Với thể chất của đôi chân Hội trưởng thì việc có phải ngồi seiza trên nền sàn cứng cáp cũng không khiến cậu cảm thấy tê mỏi đâu."
"Vấn đề cốt lõi ở đây hoàn toàn không phải là chuyện có tê chân hay không..."
Thật không thể tin nổi là một kẻ bá đạo như con mụ yêu quái đó lại có thể bị lấn át hoàn toàn đến như vậy. Rốt cuộc thì cái người đàng hoàng này là thần thánh phương nào cơ chứ...
"Cậu cũng mau chóng tìm đường chạy đi. Hãy cẩn thận, tuyệt đối đừng để bị một người nguy hiểm như thế này tóm được thêm lần nào nữa."
"Bị một người nguy hiểm như thế này tóm được sao..."
Tự dưng, trong lòng tôi lại trào dâng một thứ cảm giác chân thực giống hệt như trải nghiệm của chú rùa bé nhỏ đang được chàng Urashima Taro ra tay cứu mạng vậy.
Bất luận thế nào đi chăng nữa, vì những lời nhắc nhở đó thực sự vô cùng quý giá, nên tôi đã lập tức ngoái lại nói một câu "Cảm ơn cậu" với vị ân nhân đàng hoàng kia, rồi lập tức quay người nhanh chóng tẩu thoát khỏi động quỷ.
"Hội trưởng. Đúng là trong <Infinite Dendrogram> thì mọi người có thể làm mọi thứ một cách tự do, nhưng yêu cầu cậu đừng mang thói quen đó áp dụng ra ngoài đời thực. Cái việc bám đuôi và quấy rối một người mà cậu đã từng bắt cóc ở trong game ra đến tận thế giới thực tế này là một hành vi vi phạm thuần phong mỹ tục quá mức giới hạn rồi đấy. Nếu người ta mà đi kiện, hành vi này hoàn toàn có thể trở thành một vụ án hình sự thực thụ đấy nhé?"
"Ể? Nào có chuyện đó đâu mừ. Sự việc bữa nay rõ ràng là do cậu bé đó tự động mò tới hang ổ của chúng ta đó chứ. Với lại, bạn Barb- lúc ở trong đó cũng..."
"Tôi luôn phân biệt một cách rất rạch ròi ranh giới giữa thế giới thực và thế giới trong game!"
Dọc theo dãy hành lang phía sau lưng tôi, một tràng mắng mỏ mang nội dung như thế vẫn đang không ngừng văng vẳng lọt ra từ trong căn phòng.
Dù nguyên nhân sâu xa có là gì đi chăng nữa, thì nhờ có sự can thiệp kịp thời của cái người đàng hoàng kia, tôi cuối cùng cũng đã bình an vô sự đào tẩu thành công khỏi nanh vuốt của nữ yêu quái.
Dù trong cơn hoảng loạn tôi đã quên béng đi mất việc phải cất tiếng hỏi thăm, nhưng rốt cuộc thì vị ân nhân đàng hoàng đó mang cái tên là gì nhỉ?
2 Bình luận