Episode 4: Thế lực thứ ba (Vol 6 - 7)

Chương 17: Con chó hư và chủ của nó

Chương 17: Con chó hư và chủ của nó

□ [Thánh Kỵ Sĩ] Ray Starling

"...Hả?"

Nghe cái tên vừa thoát ra từ miệng tiền bối, tôi bất giác nghi ngờ đôi tai của chính mình.

Kẻ đó mà là... "Đoạn đầu đài" Kashimiya sao?

...Mà, vì đã có Tấn Vũ làm ví dụ từ trước, nên việc cậu ta mang hình hài của một đứa trẻ cũng chẳng có gì quá kỳ lạ. Chỉ là, dù mang cái tên "Kashimiya" (Sơn dương) nhưng cách ăn mặc của cậu ta lại giống hệt một con cừu. Rồi thì cậu ta vừa chui ra từ đâu vậy? Hay "Với vóc dáng nhỏ bé đó thì làm sao mà rút nổi thanh đại đao kia? Tay có với tới không vậy?"... Thực sự có quá nhiều điều khiến tôi muốn thắc mắc.

Theo như lời anh trai tôi từng nói, "Series [Thần] của hệ vũ khí luôn đòi hỏi kỹ thuật chiến đấu ngang ngửa các bậc thầy". Thế nên, việc một đứa trẻ lại nắm giữ Superior Job [Bạt Đao Thần] quả thực là một điều vô cùng khó tin. Tuy nhiên, có lẽ do dạo gần đây phải đối đầu với quá nhiều cao thủ nên con mắt nhìn người của tôi cũng trở nên tinh tường hơn phần nào... Thế nên, tôi hoàn toàn có thể cảm nhận được Kashimiya chắc chắn là một cường giả mang thực lực ngang ngửa với anh Figaro hay Tấn Vũ. Nhưng hơn hết, điều mà tôi cần phải bận tâm nhất lúc này chính là những lời Kashimiya vừa mới thốt ra.

"Cuộc đi săn đã kết thúc, nghĩa là [K&R] chuẩn bị rút lui sao?"

"Đúng vậy. Các nhóm khác đều đã rút lui hết rồi."

...Thành thật mà nói, tôi chỉ có thể thốt lên hai chữ "may mắn". Nếu mọi chuyện cứ tiếp diễn theo chiều hướng bị các thành viên của Clan PK mạnh nhất Vương quốc quây lại đánh hội đồng, thì đó thực sự là một viễn cảnh tồi tệ nhất.

"Darling! Xin lỗi nhé, nhưng ta không thể nghe theo chỉ thị đó được! Bởi vì đây chính là màn dạo đầu cho trận chiến phục hận của chúng ta mà!"

Tuy nhiên, dường như chỉ có mỗi Rosa là không cam tâm chấp nhận. ả ta lớn tiếng phản đối quyết định của Kashimiya, dẫu cậu ta mới là người đang giữ vị trí Chủ Clan.

Thế nhưng,

"Trận chiến phục hận sao?"

"Trận chiến phục hận" rốt cuộc có ý nghĩa là gì? Ả ta hùng hồn tuyên bố việc giao chiến với chúng tôi chính là màn dạo đầu, nhưng từ trước đến nay, chúng tôi chưa từng có bất kỳ xích mích nào với [K&R] cơ mà. Còn tiền bối thì... à, không biết thế nào nhỉ. Có vẻ như trước đây chị ấy đã từng giao chiến với ả ta rồi. Trong lúc tôi còn đang vắt óc suy nghĩ, thì Rosa tiếp tục lên tiếng:

"Bọn ta sẽ nghiền nát lũ cấu kết với cái tổ chức cuồng tín đó... Bọn [Nguyệt Thế Hội] chắc chắn đang ủ mưu tính kế điều gì đó, và ta sẽ lấy mạng các người làm ngọn lửa hiệu để kéo quân đi san phẳng luôn cả sào huyệt của bọn chúng!"

Nhờ vào lời tuyên bố đó của Rosa, tôi đã phần nào hiểu được ý nghĩa của "trận chiến phục hận". Và để đáp lại lời cáo buộc vô căn cứ ấy, chúng tôi đã...

“"Bọn tôi không hề cấu kết với chúng."”

Dù không hề có sự bàn bạc từ trước, nhưng cả tôi và tiền bối lại đồng thanh đưa ra cùng một câu trả lời.

"...Cái gì cơ?"

"Chúng tôi chỉ là những người quen học chung một trường đại học, chứ ở trong thế giới này thì hoàn toàn không có bất kỳ mối quan hệ hợp tác nào cả."

"Ngày hôm qua, tôi còn vừa bị bọn chúng bắt cóc và phải chật vật lắm mới trốn thoát được đấy. Hơn nữa, sào huyệt của bọn chúng đã bị anh Figaro phá nát bươm từ hôm qua rồi, thế nên các người làm gì còn sào huyệt nào để mà san phẳng nữa chứ?"

"…………?"

Trước những lời giải thích rành rọt của tôi và tiền bối, Rosa liền nghiêng đầu tỏ vẻ khó hiểu và bắt đầu chìm vào suy tư.

"Không thể nào! Rõ ràng Tomika đã báo cáo lại rằng, con bé thấy các người cùng với cái tên [Vua Ám Sát] bám đuôi đó đang nói chuyện với nhau rất vui vẻ. Đã vậy, các người lại còn nhận được thứ gì đó từ bọn chúng nữa cơ mà..."

"Đã bảo chúng tôi là những người quen chung trường đại học mà, nên thi thoảng nói chuyện với nhau cũng là điều bình thường thôi."

"À với lại, cái thứ mà tôi nhận được từ bọn chúng chính là tiền trà nước của người đi cùng tôi đấy."

"……………………"

Có vẻ như cuối cùng thì ả ta cũng đã chịu hiểu ra vấn đề. Mà khoan đã, bảo chúng tôi cấu kết với con ả nữ yêu quái đó để làm chuyện mờ ám sao? Làm ơn bớt đùa lại giùm đi. Rốt cuộc bọn họ hiểu lầm kiểu gì vậy chứ...

"Chị Rosa."

Có lẽ vì vừa nhận ra sự nhầm lẫn tai hại của bản thân, nên khi bị Kashimiya cất tiếng gọi, Rosa liền giật thót mình, cả bờ vai run rẩy.

"Nếu sự thật đúng như những gì hai người họ vừa nói, thì điều đó đồng nghĩa với việc chúng ta đã mắc phải một sai lầm vô cùng khủng khiếp khi tự ý tổ chức một cuộc đi săn vô căn cứ. Việc làm đó không chỉ gây ra sự phiền toái vô cùng lớn cho hai người họ, mà còn đi ngược lại hoàn toàn với những tôn chỉ của Clan."

Ừm, quả thực là phiền toái lắm đấy.

"Hơn nữa, ngay từ đầu tôi vốn dĩ đã không hề muốn chấp thuận cái kế hoạch phục hận đó rồi."

"Ơ kìa, nhưng mà tại bọn cuồng tín đó đã..."

Rosa luống cuống mở lời biện minh với Kashimiya.

"――Trước đó, tôi xin hỏi là kẻ nào đã tự ý đưa ra quyết định tham gia vào một cuộc đi săn tân thủ có nguồn gốc đáng ngờ chỉ vì mờ mắt trước đồng tiền vậy?"

Lời nói của Kashimiya sắc bén như một nhát dao, lập tức chặn đứng mọi lời ngụy biện. Bên dưới câu chữ tưởng chừng như điềm tĩnh đó lại đang ẩn chứa một luồng sát khí lặng lẽ. Luồng sát khí này mang bản chất khác biệt hoàn toàn so với những gì mà tôi đã cảm nhận được từ các [Siêu Cấp], tiền bối hay chính Rosa trong suốt những trận chiến vào hôm qua và hôm nay. Nó được mài giũa đến mức sắc lẹm. Chờ đến khi nạn nhân kịp nhận ra sự hiện diện của nó... thì có lẽ đầu của họ đã rơi xuống đất từ lúc nào không hay.... Trời ạ, làm sao mà một cậu nhóc tiểu học lại có thể tỏa ra luồng sát khí đáng sợ đến mức này chứ.

"Trên đường đến đây, tôi đã được nghe báo cáo... toàn bộ mọi chuyện về vụ phong tỏa Vương đô xảy ra trong lúc tôi vắng mặt."

"Ch-Chuyện đó là vì... chúng ta cần một khoản tiền lớn để nâng cấp trụ sở của Clan... hơn nữa, lúc đó ta cũng đã tuân thủ nghiêm ngặt các luật lệ của cuộc đi săn mà..."

"Nếu chúng ta là một Clan sơn tặc như [Goblin Street], một Clan chuyên đóng vai ác như [Hung Thành], hoặc kẻ đánh thuê như [Kẻ Sát Siêu Cấp] thì làm vậy cũng được thôi. Thế nhưng, [K&R] của chúng ta là một Clan thợ săn cơ mà. Chẳng lẽ chúng ta đặt ra các luật lệ đi săn khắt khe chỉ để nhắm vào những tân thủ còn yếu hơn cả đám thỏ sao?"

Bị Kashimiya vặn hỏi như vậy, Rosa chỉ còn biết gầm gừ một tiếng "Gừ" nơi cổ họng và hoàn toàn câm nín. Có vẻ như trong vụ đi săn tân thủ lần đó, Rosa đã tự ý quyết định tham gia trong khi Chủ Clan là Kashimiya lại hoàn toàn không hề hay biết gì. Chuyện này quả thực rất tệ...

"Rosa. Chị thực sự cho rằng làm như vậy là đúng đắn sao?"

"Hiyyy!? Dạ không ạ!!"

Kẻ mang hình tượng một con sói hung hãn mới ban nãy giờ đây lại trở nên ngoan ngoãn hệt như một con mèo mượn trước mặt Kashimiya... Hoặc nói đúng hơn, ả ta giống hệt như một con chó hư đang cụp đuôi trước một người chủ nghiêm khắc vậy.... Nhưng mà, nếu xét về sự chênh lệch vóc dáng và khoảng cách tuổi tác giữa hai Avatar, thì cảnh tượng này sai quá sai. Với vóc dáng cao lớn của Rosa, khoảng cách chiều cao giữa ả và Kashimiya còn lớn hơn cả khoảng cách giữa một người lớn và một đứa trẻ. Khoảng cách tuổi tác của họ nhìn qua cũng phải chênh lệch đến hơn hai mươi tuổi.

Rốt cuộc thì mối quan hệ giữa hai người họ là như thế nào vậy nhỉ.

Biết đâu ở ngoài đời thực Rosa cũng chỉ là một đứa trẻ, và hai người họ là anh em ruột cũng nên. Hoặc cũng có thể Kashimiya mang hình hài của một đứa trẻ nhưng linh hồn bên trong lại là một ông lão dày dặn kinh nghiệm chăng.

Vì quá tò mò, tôi đã ghé sát tai tiền bối mà hỏi mấy câu.

"Vốn dĩ, Kashimiya từng là một người chơi PK hoạt động đơn độc ở Tenchi. Tuy nhiên, dù mang danh là PK, nhưng cậu ta lại thuộc tuýp người thích thách đấu bằng những trận dã chiến với lý do 'muốn được trải nghiệm một trận chiến sống còn có cược bằng Death penalty'. Có thể gọi đó là những trận PK dựa trên sự đồng thuận từ trước... Ở Tenchi cũng có khá nhiều người chơi theo đuổi phong cách này. Chính vì mang quan điểm chiến đấu như vậy nên cậu ta cũng rất thường xuyên tham gia Đấu trường." Tiền bối trả lời.

Ra là vậy.

Đó là lý do vì sao sau khi chuyển sang Vương quốc, cậu ta vẫn tiếp tục tham gia Đấu trường và giành được vị trí Hạng 3.

"Trái ngược với điều đó, Rosa từng là thủ lĩnh của một Clan PK chuyên đi cướp bóc mang hơi hướng sơn tặc. Một ngày nọ, Clan của Rosa đã bị một mình Kashimiya đánh cho diệt đoàn. Nghe nói sau sự kiện đó, bọn họ đã liên tục tổ chức các cuộc tập kích nhằm vào cậu ta..."

Đang nói giữa chừng, tiền bối bỗng dưng ngập ngừng rồi buông một tiếng thở dài ngao ngán không hiểu vì lý do gì.

"Thế nhưng, có vẻ như giữa chừng Rosa lại nảy sinh tình cảm và phải lòng Kashimiya... "

"............Tiền bối này. Độ tuổi thực sự ngoài đời của Kashimiya là..."

"Chắc chắn là không khác biệt mấy so với hình dáng Avatar hiện tại đâu."

"Thế còn Rosa thì..."

"Cũng không khác biệt mấy so với hình dáng Avatar hiện tại đâu."

...Thế thì khác nào đám ấm dâu đâu!

"Nói thêm một chút thì, hầu hết các thành viên trong Clan đó đều mang tư tưởng như vậy đấy."

............Thế thì đây đâu phải là Clan, mà rõ ràng đây là một hội ấm dâu trá hình!!!!!!! Chẳng lẽ nguyên cái Clan đó toàn là đám Thợ Săn Bé Trai hay sao!?

"Sau đó, vì một vài lý do cá nhân mà Kashimiya đã quyết định rời khỏi Tenchi, và Rosa cũng lập tức dẫn dắt toàn bộ Clan của mình bám theo cậu ta... Nghe nói ả ta đã cầu xin Kashimiya trở thành Chủ Clan của bọn họ."

"...Thế rồi sao nữa chị?"

"Kashimiya đã đồng ý tiếp nhận vị trí đó với điều kiện bọn họ phải tuân thủ một số luật lệ PK nhất định mà cậu ta đặt ra. Mọi chuyện cứ thế tiếp diễn cho đến tận bây giờ."

Ra là vậy. Nói tóm lại, nguyên nhân khiến Kashimiya tức giận trong sự việc lần này chính là do bọn họ đã tự ý phá vỡ những luật lệ đó.

"Về sự việc lần này, bản thân tôi cũng có một phần trách nhiệm vì đã vắng mặt trong một thời gian dài. Nào là chuyến homestay ngắn hạn ở Mỹ, nào là chuyến đi Hokkaido để thăm người bà đang bị ốm, rồi sau đó lại phải vùi đầu vào giải quyết đống bài tập ở trường bị dồn ứ... Vì phải ưu tiên cho những việc đó ở ngoài đời thực nên tôi đã không thể dành thời gian quản lý Clan. Tôi thực sự cảm thấy vô cùng có lỗi về chuyện này."

...Không, chuyện đó thì đâu có ai trách cậu được chứ. Dù sao thì cuộc sống thực vẫn là quan trọng nhất mà.

"Thế nhưng, việc lấy tiền bạc làm mục đích để thực hiện các hoạt động PK nhắm vào cả những tân thủ là một hành vi tuyệt đối không thể chấp nhận được. Dù cho kết cục của hành động đó là bị [Nguyệt Thế Hội] đánh cho tơi tả đi chăng nữa, thì đó cũng chỉ là cái giá đích đáng phải trả mà thôi."

"Nh-Nhưng mà Darling à... phi vụ đó thực sự mang lại một món hời rất lớn..."

"Dù có hời đến mấy thì cũng có những ranh giới tuyệt đối không được vượt qua! Đó là đạo làm người!"

"Em, em xin lỗi ạ!!"

...Một người phụ nữ ở độ tuổi hai mươi đang bị một cậu bé học sinh tiểu học răn dạy về đạo làm người.....

"Rosa là một kẻ nông nổi và luôn hành động thiếu suy nghĩ... Ả ta thuộc tuýp người không bao giờ lường trước được hậu quả từ những hành động của bản thân. Trong khi đó, Kashimiya lại là một người có suy nghĩ chín chắn và trưởng thành hơn rất nhiều so với tuổi thực... Không, phải nói là vượt xa tuổi thực mới đúng. Chính vì sự đối lập đó nên những cảnh tượng như thế này mới thường xuyên xảy ra."

À, ra là vậy. Ở một khía cạnh nào đó thì ả ta cũng thuộc dạng cơ bắp não tàn giống như anh Figaro, nhưng độ não tàn của ả thì lại ở một đẳng cấp hoàn toàn khác...

"Hơn nữa, các người lại còn vì tư thù cá nhân mà lôi kéo cả một đứa trẻ Tian vào chuyện này nữa chứ."

Vừa nói, Kashimiya vừa đưa mắt nhìn về phía Louie - người đang run rẩy quan sát tình hình từ bên trong xe ngựa. Cậu Chủ Clan đưa tay ôm lấy trán như thể đang cố kìm nén một cơn đau đầu dữ dội và buông một tiếng thở dài thườn thượt.... Xem ra cậu bé đã phải gánh chịu quá nhiều áp lực so với độ tuổi của mình rồi.

"Ch-Chuyện đó... là do con bé Tomika không chịu báo cáo rõ ràng nên..."

"OA A A A, EM XIN LỖIIIIIIII!!"

Bất chợt, có tiếng khóc lóc vang lên từ một góc khuất gần đó. Khi nhìn về hướng phát ra âm thanh, tôi nhận ra một nữ [Master] đang rụt rè núp sau thân cây và lén lút quan sát tình hình. Có vẻ như cô ta cũng là một thành viên của [K&R].

"Tomika! Cái con nhỏ này..."

"Chuyện của chị Tomika tạm gác lại đã. Quan trọng hơn là chị Rosa. Về chuyện mà anh 'Bất khuất' vừa nhắc đến lúc nãy: 'Đang hộ tống một đứa trẻ Tian'..."

"Giật mình..."

"'Sau khi tống cổ các ngươi đi lãnh Death penalty, ta sẽ tự mình đưa đứa bé đó đến tận nơi an toàn' sao? Chẳng phải một trong những quy định cốt lõi của chúng ta là: 'TUYỆT ĐỐI KHÔNG TẤN CÔNG CÁC [MASTER] ĐANG LÀM NHIỆM VỤ HỘ TỐNG TIAN' hay sao????"

"Giật nảy mình!"

Những từ tượng thanh đó, là do ả ta tự bật thốt ra thành tiếng luôn sao?

"Chị Rosa, mau xin lỗi đi."

"X-Xin lỗi nhé Darling!"

"Không phải xin lỗi ."

Nghe Kashimiya nhắc nhở, Rosa miễn cưỡng quay sang phía chúng tôi với vẻ mặt không phục.

"...Xin lỗi nhé."

Ả ta lí nhí nói một câu xin lỗi vô cùng gượng gạo.

...Chà, dù sao thì cũng may mắn là chúng tôi không phải chịu bất kỳ tổn thất nào về người. Tôi định bụng rằng nếu ả ta không còn ý định tấn công nữa thì xí xóa bỏ qua cho ả cũng được.

Tuy nhiên,

"Chưa được, thái độ xin lỗi thiếu thành ý quá."

"...Tiền bối?"

Tiền bối đẩy gọng kính lên một cái đầy điệu nghệ... rồi lấy ra một tờ giấy từ trong hòm đồ và bắt đầu hý hoáy viết gì đó lên trên.

"Về sự việc lần này, nếu chỉ xét riêng về hành vi sai trái thì lời xin lỗi vừa rồi của cô tạm coi là có thể chấp nhận được. Thế nhưng, cô vẫn chưa bồi thường cho những tổn thất mà chúng tôi đã phải gánh chịu――đó là vô số chiếc khiên của tôi và hai chiếc [Lifesaving Brooch] của cả hai người."

"A."

Nhắc mới nhớ, đúng là chúng tôi đã bị thiệt hại những món đồ đắt tiền đó. Hơn nữa, tiền bối lại còn bị Rosa đập nát không biết bao nhiêu là chiếc khiên, nên việc đòi bồi thường lại càng trở nên hợp lý.

"Chính vì vậy, đây là [Khế Ước] yêu cầu bồi thường thiệt hại. Yêu cầu cô chuyển đủ số tiền ghi trên đây vào tài khoản của tôi trước thời hạn đã định."

Nói xong, tiền bối liền chìa tờ giấy mà chị ấy vừa viết――một vật phẩm mang tên [Khế Ước] có khả năng ép buộc người ký phải tuân thủ nghiêm ngặt các điều khoản đã thỏa thuận――ra trước mặt Rosa.

"...Chậc, đành chịu vậy. …………Cái quái gì đây!? Sao số tiền lại lớn thế này!? Rõ ràng là nó cao hơn gấp đôi so với giá cả trên thị trường mà!?"

"Chà, chẳng lẽ cô định nói là cô không có khả năng chi trả sao? Tôi cứ tưởng cô đã kiếm được bộn tiền từ vụ đi săn tân thủ rồi chứ?"

"Làm sao mà ta trả nổi hả!? Số tiền này... dù ta có dốc sạch toàn bộ khoản chia chác từ vụ đi săn tân thủ đó cộng thêm cả tiền tiết kiệm của bản thân thì vẫn không thể nào đủ..."

"――Khoản chia chác của chị?"

Dường như đã bắt thóp được một từ khóa nhạy cảm trong lời phàn nàn của Rosa, Kashimiya chỉ nhẹ nhàng thốt lên một câu hỏi... thế nhưng luồng sát khí tỏa ra từ cậu bé lại càng trở nên đậm đặc và đáng sợ hơn.

"……………………A."

Biết mình đã lỡ lời, Rosa vội vàng đưa tay lên bịt chặt miệng lại. Cùng lúc đó, tiền bối lại khẽ đẩy gọng kính lên với một nụ cười đắc thắng. ...Hóa ra nãy giờ chị cố tình gài bẫy để dụ ả ta tự khai ra điều đó sao, tiền bối....

"Này, chị Rosa. Vừa nãy chị nói là số tiền đó dùng để nâng cấp trụ sở Clan cơ mà. Vậy hóa ra chị cũng tranh thủ đút túi riêng một khoản không nhỏ nhỉ?"

"Chuyện, chuyện đó..."

"Chị phải bồi thường đàng hoàng cho trang bị của hai người họ đấy nhé, rõ chưa?"

"............Rõ."

Cuối cùng, Rosa đành ngậm ngùi ký vào bản [Khế Ước], trong khi tiền bối lén giấu tay ra sau lưng và làm một động tác ăn mừng nhỏ. Đồng thời, chị ấy còn ghé sát vào tai tôi và thì thầm: "Chị sẽ chia cho em một nửa số tiền chênh lệch kiếm được nhé".... Ừm. Tiền bối đúng là rất tốt bụng, nhưng đôi khi chị ấy cũng vô cùng ranh mãnh.

Sau khi hoàn tất việc ký kết bản hợp đồng bồi thường thiệt hại - dường như đã bao gồm cả tiền bồi thường tổn thất tinh thần - cuối cùng thì mọi rắc rối cũng tạm thời được giải quyết êm xuôi. Ngoài ra, [K&R] cũng cam kết sẽ bắt đầu tiến hành bồi thường cho những nạn nhân của cuộc đi săn tân thủ trước đó.

Khoản tiền bồi thường đó sẽ không được trích từ quỹ của Clan hay túi tiền của Rosa. Thay vào đó, Kashimiya - với tư cách là Chủ Clan - sẽ tự nguyện dùng tiền tiết kiệm cá nhân của mình để chi trả, xem như một hành động nhận lỗi vì trách nhiệm quản lý lỏng lẻo.

...Thành thực mà nói, việc bắt một cậu bé tiểu học phải tự bỏ tiền túi ra để gánh chịu hậu quả cho những sai lầm của người lớn quả thực là một điều rất khó coi. Thế nhưng, có vẻ như bản thân Rosa cũng đã ý thức được lỗi lầm nghiêm trọng của mình, nên ả ta đang phủ phục trên mặt đất tạ tội trong trạng thái vô cùng suy sụp.

"Nếu là nhắm vào những người chơi đã phát triển đến một mức độ nhất định thì không nói làm gì, nhưng việc đi săn những tân thủ còn chưa kịp trưởng thành thì tuyệt đối không thể gọi là một cuộc PK chân chính được."

"Thế nào mới là một cuộc PK chân chính chứ."

"Đó là những trận PK dựa trên sự đồng thuận từ trước. Tức là khi tôi ngỏ lời 'Bây giờ tôi sẽ PK anh/chị nhé', và người kia vui vẻ chấp nhận lời thách đấu bằng câu trả lời 'Được thôi, tới đi!'." Kashimiya trả lời

À, ra đó là định nghĩa về một trận PK chân chính... khoan đã, hình như cái đó đâu còn được gọi là PK nữa đâu nhỉ.

"Nhưng mà, dù cho em có ngỏ lời đi chăng nữa, thì thời gian để đối phương trốn thoát cũng chỉ vỏn vẹn có mười phút đúng không? Với khoảng thời gian ngắn ngủi đó, chắc chắn sẽ có những người không thể kịp thời chạy thoát khỏi bản đồ mà." Tôi hỏi tiếp.

"...Chị Rosa."

Chẳng rõ câu nói vừa rồi của tôi có vô tình động chạm đến vấn đề nhạy cảm nào hay không, mà Kashimiya lại một lần nữa dùng chất giọng và luồng sát khí lạnh lẽo thấu xương đó để cất tiếng gọi Rosa. Về phần Rosa, trong lúc vẫn đang giữ nguyên tư thế phủ phục tạ tội, ả ta đã âm thầm trườn lùi lại phía sau vài mét từ lúc nào không hay. Kỹ thuật trườn lùi ra sau quả thực vô cùng điêu luyện. Có lẽ đó chính là lý do vì sao ả ta lại được mang danh xưng [Phục Cơ] chăng?

"Thời gian gia hạn tẩu thoát... tùy thuộc vào độ rộng của bản đồ, nhưng theo luật lệ đã định thì ÍT NHẤT cũng phải cho người ta MỘT TIẾNG ĐỒNG HỒ cơ mà?"

"À, ờm thì... nếu để thời gian lâu như vậy, chúng ta sẽ chẳng săn được bao nhiêu con mồi cả..."

"Đó là luật lệ được đặt ra để ngăn chặn việc tàn sát bừa bãi không phân biệt đối tượng, nên cứ giữ nguyên như vậy là đúng mục đích rồi mà!?"

Có vẻ như trong khoảng thời gian Kashimiya vắng mặt, Rosa đã tự ý thay đổi các luật lệ đã được thống nhất từ trước. Câu chuyện này nghe cứ như một môtíp quen thuộc về những tên quan tham lạm quyền làm càn, nhưng có lẽ nguyên nhân sâu xa dẫn đến cơ sự này lại xuất phát từ sự đầu đất hết chỗ nói của Rosa.... Không biết ở ngoài đời thực, cô này có hay mắc phải những sai lầm ngô ngố kiểu này không nữa?

"Sau chuyện này, tôi sẽ tiến hành thẩm vấn kỹ lưỡng các thành viên trong Clan để làm rõ mọi chuyện đã xảy ra trong suốt hai tháng qua. Trong thời gian chờ đợi, chị Rosa hãy xách hai xô nước ra ngoài hành lang đứng phạt cho tôi."

"Hả!?"

Hình phạt đó nghe cứ như dành cho mấy đứa học sinh tiểu học vậy... nhưng đối với một người phụ nữ ở độ tuổi hai mươi, thì có lẽ đó lại là một hình phạt vô cùng nhục nhã và khắc nghiệt.

"...Chẳng phải cách giải quyết nhanh gọn nhất là chém đầu ả ta luôn sao?"

Không rõ lời đề nghị lạnh lùng đó của tiền bối mang ý nghĩa chém đầu theo đúng nghĩa đen, hay là ám chỉ việc trục xuất ả ta khỏi Clan nữa.

"Dạ không, sự việc lần này tôi cũng có một phần trách nhiệm nên tôi sẽ không đuổi cổ chị ấy đâu. Với lại, nếu tôi dùng đao chém chị ấy thì chị ấy lại đâm ra thích thú mất..."

...Thích thú sao.

"Tuy nhiên, nếu những sự việc tương tự như thế này còn tiếp diễn, tôi sẽ nhận trách nhiệm từ chức Chủ Clan và rời khỏi Clan này m..."

"CHỊ XIN LỖI! CHỊ THỰC SỰ XIN LỖI MÀ! CHỊ HỨA SẼ KHÔNG BAO GIỜ TÁI PHẠM NỮA ĐÂU, XIN NGÀI ĐỪNG LÀM VẬY MÀ DARLING!?"

"OAAAA! ĐỪNG RỜI CLAN MÀAAAAA! CẬU CHỦ PHẠT GÌ CŨNG ĐƯỢC TRỪ CÁI ĐÓOOOOO!!!!"

Trước tuyên bố sẽ rời đi của Kashimiya, Rosa và các nữ thành viên [K&R] đang nấp trong góc khuất liền rơi vào trạng thái hoảng loạn tột độ và cuống cuồng níu kéo cậu ta lại.

...À, giờ thì tôi đã hiểu rồi, đây chắc chắn là một cái Fanclub của Idol chứ Clan PK gì tầm này nữa.

............Không biết khi anh trai tôi tuyên bố rút lui khỏi giới showbiz, liệu phản ứng của người hâm mộ có giống hệt như thế này không nhỉ.

"Nghe ngươi nói vậy, ta lại lỡ tưởng tượng ra cảnh tượng Gấu Huynh vừa dõng dạc tuyên bố 'Tui sẽ trở về làm một chàng trai bình thường!' vừa lột bộ đồ gấu ra để khoe trọn cơ bắp cuồn cuộn của huynh ấy rồi."

"Phụt."

Lời thì thầm qua thần giao cách cảm của Nemesis đã vô tình chọc đúng điểm cười, khiến tôi không thể kìm nén mà bật cười thành tiếng. Nhưng may mắn thay, nhờ màn kịch lâm ly bi đát của [K&R] đang diễn ra trước mắt mà không một ai để ý đến hành động thất hố của tôi.

Dẫu sao thì, mọi khúc mắc cuối cùng cũng đã được giải quyết êm đẹp. Chúng tôi lại tiếp tục lên đường hướng về làng Torne, còn nhóm [K&R] thì quay trở về trụ sở chính tại Vương đô.

"Về sự việc lần này, chúng tôi thành thật xin lỗi vì đã gây ra nhiều phiền toái cho hai anh chị. Tôi hứa sẽ tìm cơ hội để đền đáp lại ân huệ này. Nếu sau này hai người cần giúp đỡ điều gì, xin cứ tự nhiên liên lạc với tôi."

"À, ừ. Vậy thì hẹn khi nào có cơ hội nhé."

Nói là đền đáp ân huệ vậy thôi, chứ hiện tại tôi cũng chưa nghĩ ra được cách nào để họ có thể trả nợ cho chúng tôi cả.

"Vậy thì, chúng tôi xin phép cáo từ tại đây. Chị Tomika, chuẩn bị 'xe' đi."

"Vâng ạ! Oboro-guruma!"

Ngay khi nữ thành viên [K&R] tên Tomika vừa giơ cánh tay trái lên, một cỗ xe mang hình dáng tựa như một chiếc xe bọc thép liền xuất hiện từ bên trong huy hiệu. Cái tên Oboro-guruma đã cho thấy rõ ràng rằng đây chính là <Embryo> của cô ta. Có lẽ Kashimiya cũng đã dùng chiếc xe này để di chuyển từ Vương đô đến tận đây. Sau khi Tomika bước vào ghế lái, Kashimiya cũng an tọa ở băng ghế sau.

Người cuối cùng còn sót lại là Rosa.

"Này, tên nhóc 'Bất khuất', và cả B3 nữa... hôm nay ta xin lỗi nhé."

Ả quay mặt đi chỗ khác, cố gắng giấu đi sự gượng gạo để gửi lời xin lỗi đến chúng tôi.

"Không có gì đâu, chỉ cần cô nhớ thanh toán đủ tiền bồi thường là được."

"Hừ, ta biết rồi mà! Chậm nhất là tuần sau ta sẽ chuyển đủ tiền cho cô!"

Nói xong, Rosa quay gót và sải bước về phía chiếc Oboro-guruma. Tuy nhiên, khi vừa bước đi được vài bước, ả ta bỗng khựng lại như chợt nhớ ra điều gì đó, rồi ngoái đầu lại và để lại một lời chào tạm biệt.

"Tạm biệt nhé, B3! Tuy hôm nay chúng ta là kẻ thù của nhau... nhưng lần tới, hãy cùng nhau lập đội đi PK nhé!!"

Bả để lại một câu nói mà nếu rơi vào tai người khác, chắc chắn sẽ thành một quả bom to đùng. Dường như không hề mảy may nhận thức được sức nặng từ chính lời nói của mình, Rosa thản nhiên bước lên chiếc Oboro-guruma với một vẻ mặt vô cùng tỉnh bơ.

◇◇◇

"...Chị Rosa, hay là chị tự đội thêm một cái xô nước lên đầu nữa xem sao."

"TẠI SAO CHỨ!?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!