Episode 4: Thế lực thứ ba (Vol 6 - 7)
Chương 32: Tấm khiên của Phép Màu
0 Bình luận - Độ dài: 2,510 từ - Cập nhật:
□ [Thánh Kỵ Sĩ] Ray Starling
"LOUIE! EM Ở ĐÂU! ANH ĐẾN ĐÓN EM ĐÂY!!"
Tôi vừa chạy thục mạng khắp làng Torne vừa gào to tìm kiếm Louie, người chắc chắn đang ở đâu đó quanh đây. Thế nhưng, đáp lại tôi chỉ là những tiếng lép bép của nhà cửa đang bốc cháy vọng lại khắp ngôi làng. Ngay cả tiếng cười nhức óc của [Monochrome] nãy giờ cũng không hiểu sao đã bặt vô âm tín. Dù tôi có gào thét cỡ nào, cũng chẳng có lấy một tiếng trả lời.
"Chết tiệt! Ít ra nếu Silver còn hoạt động thì mình đã tìm được nhanh hơn rồi...!"
Silver, bị vô hiệu hóa do đòn tập kích của <Sol Crisis> ban nãy, hiện vẫn chưa hồi phục. Dù tôi đang cắm đầu cắm cổ chạy bằng chính đôi chân của mình, nhưng với cái chỉ số AGI thậm chí còn chưa chạm mốc 500, thì mọi thứ đều có giới hạn.
"Nó sắp xuống đến độ cao tấn công được rồi mà...!"
[Monochrome] trên không trung đã hạ xuống gần bằng với độ cao lúc nó bắt đầu nã tia nhiệt tuyến. Không còn thời gian nữa rồi. Phải chạy nhanh hơn dù chỉ là một giây, phải tìm thấy Louie cho bằng được.
"Ray!"
Đúng lúc đó, Nemesis bay vọt ra khỏi hình xăm. Việc Nemesis, người từ nãy đến giờ vẫn ở trong hình xăm để giải mã Skill hình thái thứ ba, xuất hiện lúc này có nghĩa là...
"Nemesis! Giải mã xong rồi sao!"
"Ừ! Hoàn tất rồi!"
Liệu chúng tôi có thể chống lại con [Monochrome] đó hay không, kết quả giải mã mang theo toàn bộ hy vọng đó đã có rồi. Vừa tiếp tục chạy đi tìm Louie, tôi vừa lắng nghe báo cáo từ Nemesis.
"Nói trước nhé. Skill của hình thái thứ ba, có cơ hội chiến thắng con [Monochrome] đó..."
"...Thật sao!"
"Ừm. Có điều, lần này cũng là một bước đi trên dây đấy. Chi tiết về Skill mà ta giải mã được là..."
◇
Tôi đã nghe toàn bộ chi tiết về Skill hình thái thứ ba từ Nemesis. Quả thực đó là một đòn có thể chạm tới được [Monochrome], nhưng đúng như lời Nemesis nói, đây là một màn đi trên dây mạo hiểm. Một Skill biến trận chiến này thành một cuộc đua xem giới hạn của tôi đến trước, hay giới hạn của nó đến trước.
"Đòn này có thể sẽ chạm tới nó, cũng có thể không. Tất cả phụ thuộc vào việc lượng đòn tấn công của nó mà ta..."
Nemesis còn chưa nói dứt câu thì ―― bầu trời bỗng chớp sáng.
Hiện tượng phát sáng từ trên không trung. Từng hứng chịu nó trên bầu trời, chúng tôi đã nếm trải sự thật cay đắng về việc đó có ý nghĩa gì. Đó chính là dấu hiệu báo trước cho tia nhiệt tuyến của [Monochrome]. Đúng vậy, mặt đất đã chính thức lọt vào tầm tấn công của nó.
“Ray!”
Nemesis lập tức biến thành hình thái thứ ba là chiếc khiên tròn hòng che chắn cho tôi. Thế nhưng, tia nhiệt tuyến không hề giáng xuống chỗ chúng tôi. Nơi tia nhiệt tuyến đó trút xuống là một ngôi nhà cối xay gió bằng đá cách chúng tôi chừng một cây số.
"Đừng nói là...!"
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, tôi vắt kiệt sức bình sinh lao thục mạng về phía ngôi nhà cối xay gió. Vừa chạy, tôi vừa thầm cầu nguyện mong cho em ấy đừng ở đó.
◇◇◇
□ Làng Torne - Ngôi nhà cối xay gió
Louie không hiểu chuyện gì vừa xảy ra với bản thân. Bị [Monochrome] dụ dỗ bước ra ngoài, bầu trời chớp sáng, rồi một luồng xung kích cùng sức nóng ập đến, xộc vào khoang mũi là mùi thịt cháy và mùi máu tươi. Mọi thứ diễn ra quá đỗi đột ngột và dồn dập đến mức cậu bé thậm chí còn không nhận thức được tình trạng của chính mình.
Lúc này, chút nhận thức thoi thóp duy nhất còn sót lại đã giúp cậu bé biết rằng mình đang nằm sõng soài trên mặt đất. Hai mắt của cậu bé không thể mở ra được, có lẽ do tàn tro bay vào, cậu bé chỉ cảm nhận được cái lạnh buốt của nền đất chạm vào lưng, và sức nóng hầm hập phả qua gò má. Từ lúc sinh ra tới giờ Louie chưa từng bị thiêu đốt lần nào, với cái đầu đang mơ hồ, cậu tự nhủ phải chăng cảm giác bị đốt cháy là như thế này.
(............Nhưng mà)
Nhưng mà, chẳng hiểu sao... bên cạnh sức nóng, cậu bé còn cảm nhận được một "sự ấm áp". Louie đang nằm ngửa trên mặt đất, nhưng có một thứ gì đó vô cùng ấm áp đang bao trùm lấy toàn bộ cơ thể cậu. Và thứ đó... mang một cảm giác và mùi hương quen thuộc đến lạ kỳ.
(Là cái gì vậy nhỉ... thứ này...)
Cố gắng lục lọi trong ký ức để nhớ lại thứ đáng lẽ phải vô cùng thân thuộc đó, Louie dùng cái đầu đang mơ màng của mình để suy nghĩ. Và cậu bé đã tìm ra câu trả lời ngay lập tức.
[GLUWO]
"............A"
Thứ đang che chắn cho cậu bé cất tiếng kêu duy nhất một tiếng. Chỉ chừng đó thôi cũng đủ để Louie nhận ra đối phương là ai. Ý thức đang mơ màng của Louie chợt bừng tỉnh, cậu bé vội vàng lấy ngón tay dụi mắt cho tàn tro rớt ra. Sau đó mở bừng mắt ra, Louie nhìn thấy thứ đó.
"Gringham............"
Ở đó, có hình bóng "gia đình" ngỡ như đã rời xa của cậu bé. Nó đang nhoài người bao trùm lấy Louie, lấy chính cơ thể mình làm tấm khiên chắn, cứu mạng Louie khỏi tia nhiệt tuyến của [Monochrome]. Gringham hiện tại vẫn đang phải hứng chịu vô số tia nhiệt tuyến dội xuống lưng, nhưng nó không hề kêu la đau đớn, vẫn kiên cường bảo vệ Louie. Lý do Louie vẫn còn sống, lý do dù bị [Monochrome] nhắm tới mà trên người vẫn không có lấy một vết xước... là nhờ có Gringham.
Vốn dĩ, chuyện này là một điều không tưởng. Ngay lúc này đây, ngay thời điểm này, quy luật của hệ thống rằng “Nếu <Master> ở trạng thái không đăng nhập vào <Infinite Dendrogram> suốt nửa năm, các sinh vật bên trong [Jewel] sẽ được giải phóng” đã được thực thi. Vốn dĩ, những quái vật sau khi được giải phóng sẽ quay trở về với tự nhiên, thế mà nó lại tự nguyện tìm về nơi từng chung sống cùng vị <Master> của mình. Một con quái vật không còn thuộc về ai, nay lại lấy thân mình để che chở cho một con người. Tất cả những điều đó, theo lẽ thường là không thể nào xảy ra.
Thế nhưng, những điều không tưởng ấy đã liên kết với nhau... và ngay lúc này đây, nó đã cứu mạng Louie. Chẳng có từ ngữ nào để diễn tả điều đó ngoài hai chữ... “phép màu". Và thứ tạo nên kỳ tích đó... không gì khác ngoài "sự gắn kết".
Nửa năm trước, Shijima đã rời khỏi <Infinite Dendrogram>. Cả <Embryo> Juno, lẫn thú cưỡi Gringham, đều theo chân anh biến mất. Thế nhưng dẫu vậy... sự gắn kết giữa họ và gia đình hoàn toàn không hề bị cắt đứt.
"Gring…..ham..."
Dòng nước mắt tuôn rơi, Louie cất tiếng gọi tên thành viên gia đình của mình. Khuôn mặt giàn giụa nước mắt, Louie khóc òa lên như đứa trẻ vừa tìm lại được món bảo vật đã đánh mất.
[GLUWOO]
Gringham đáp lại bằng một tiếng gầm nhỏ. Dù tấm lưng đang phải gánh chịu nỗi đau đớn bị nhiệt tuyến thiêu đốt, nhưng nó không hề để lộ điều đó cho Louie thấy, và vẫn đáp lại cậu bé giống hệt như ngày xưa. Gia đình từng bị chia cắt, nay lại được đoàn tụ nơi đây.
[KYAHAHAHAHAHAHA♪]
Thế nhưng, dù tính mạng của Louie đã được Gringham bảo vệ, nhưng tình hình hoàn toàn không có dấu hiệu khả quan lên. Tiếng cười của [Monochrome] vang lên, như đang chế nhạo "ngọn đuốc" Gringham ―― kẻ đang hứng chịu tia nhiệt tuyến mà chẳng hề có ý định né tránh. Tiếng cười đó dường như đang nói rằng: ["Ngọn đuốc" lớn hay "ngọn đuốc" nhỏ gì cũng thế thôi, hãy cùng nhau bốc cháy và cho ta xem sự tuyệt vọng của các ngươi đi.]
[GLULULULU…]
Gringham hoàn toàn không có cách nào để đáp trả [Monochrome] - kẻ đang lăm le tước đoạt sinh mạng của Louie. Dẫu có là một quái vật vô cùng hùng mạnh, thì nó cũng chỉ là sinh vật sống trên mặt đất. Nanh vuốt của nó nằm trên mặt đất, làm sao có thể vươn tới chín tầng mây cơ chứ. Với tư cách là một sinh vật sống, Gringham không thể nào đánh bại [Monochrome]. Chính vì vậy, nó đành dùng cái thân hình to lớn hơn cả loài voi để che giấu Louie, lấy HP của chính mình làm khiên chắn để bảo vệ sinh mạng của cậu bé.
Đúng vậy, Gringham không thể đánh bại [Monochrome]. Ngay cả khi chủ nhân của nó, Shijima có ở đây, thì kết quả chắc cũng chẳng có gì thay đổi. Bọn họ hoàn toàn không có cách nào chống trả. Chẳng bao lâu nữa, Gringham sẽ chết và hóa thành những hạt bụi ánh sáng, kế đến Louie sẽ bị thiêu rụi. Họ chỉ có thể chờ đợi cái chết, nếu "kỳ tích" không một lần nữa xuất hiện, họ sẽ chỉ có nước chết mà thôi. Thế nên, ngay lúc này đây, Gringham ―― kẻ vừa tạo ra "kỳ tích" lần thứ nhất ―― đã thầm nguyện cầu.
――Ôi, ta cầu xin Chúa
――Cứ dùng sinh mệnh của ta làm mồi nhử cũng được
――Vì vậy, ta cầu xin Chúa
――Chỉ cần một "kỳ tích" đủ để bảo vệ gia đình nhỏ bé của ta thôi
――Cầu xin Người hãy tạo ra kỳ tích đó
Như muốn tước đoạt đi lời thỉnh cầu ấy, [Monochrome] tiếp tục bắn một tia nhiệt tuyến nữa xuống lưng Gringham. Đó là một tia nhiệt tuyến được tích tụ nhiều năng lượng hơn, độ xuyên thấu cao hơn so với những tia trước đó. Nó mang theo uy lực dư sức xuyên thủng thân hình khổng lồ của Gringham để thiêu rụi Louie đang được che chở bên dưới.
[GLUWOOO... !]
Cảm nhận được luồng năng lượng từ trên không trung dội xuống, Gringham dự cảm được rằng đòn này khác biệt hoàn toàn so với những tia nhiệt tuyến trước đó. Nó gồng cứng cơ thể, chuẩn bị đón nhận đòn tấn công với ý chí "ít nhất cũng phải dùng cái mạng này để chặn nó lại". Nhưng đó có lẽ cũng chỉ là một sự kháng cự vô vọng. Một bức tường phòng ngự bằng xương bằng thịt làm sao có thể chặn được tia nhiệt tuyến đó. Chắc chắn, cả Gringham và Louie đều sẽ phải bỏ mạng. Thế nhưng ――,
"――Cho ta mượn cái lưng một chút nhé."
Cùng với câu nói đó, một người đàn ông tay cầm chiếc khiên đen đã nhảy phốc lên lưng Gringham ngay khoảnh khắc tia nhiệt tuyến xuyên thấu của [Monochrome] chuẩn bị giáng xuống.
Người đó giương cao chiếc khiên lên trời ―― đỡ trọn tia nhiệt tuyến đang trút xuống.
Tia nhiệt tuyến không thể xuyên thủng chiếc khiên, những tia sáng bị khuếch tán trên bề mặt khiên lan ra, thiêu rụi và nung chảy các công trình xung quanh Gringham. Thế nhưng đồng thời, cơ thể của người đàn ông cầm chiếc khiên bị nung nóng đến cực điểm do hứng chịu tia nhiệt tuyến đó cũng đang bị thiêu đốt. Từ nhiệt lượng truyền qua khiên, từ bức xạ nhiệt, da thịt của anh ta đang cháy sém.
Dẫu vậy, anh ta vẫn kiên cường giương cao chiếc khiên ―― tiếp tục bảo vệ Gringham và Louie.
Dần dần, tia nhiệt tuyến cũng ngừng lại.
Anh ta đã bảo vệ thành công tính mạng của Gringham và Louie, và một khoảng trống bất ngờ xuất hiện giữa các đợt nhiệt tuyến. Có lẽ, đó là khoảng thời gian [Monochrome] đang sạc năng lượng để chuẩn bị phóng ra một tia nhiệt tuyến hùng mạnh tiếp theo. Lợi dụng khoảng trống đó, anh ta cất tiếng.
"MÀY CÓ NGHE THẤY TAO KHÔNG, MONOCHROME."
Tiếng cười của [Monochrome] hiện tại vẫn đang văng vẳng bên tai anh. Thế nhưng, chẳng ai biết liệu những lời anh nói có truyền đến tai [Monochrome] hay không.
"ĐÔI MẮT NHÌN XUỐNG TẤT CẢ TỪ TRÊN TRỜI CAO ĐÓ, LIỆU CÓ THỰC SỰ NHÌN THẤY GÌ KHÔNG?"
Dẫu vậy, anh vẫn tiếp tục cất lời, vừa là câu hỏi bật ra từ tận đáy lòng ―― vừa là một lời tuyên thệ.
"Ở ĐÂY, KHÔNG CÓ MỘT THỨ GÌ MÀ MÀY ĐƯỢC PHÉP PHÁ HOẠI CẢ."
Liệu "Ở đây" là nơi anh đang đứng?
Hay là ngôi làng Torne đang chìm trong biển lửa?
Hoặc cũng có thể là chính "kỳ tích" mà một gia đình nọ đã tạo ra?
"TAO KHÔNG CHO PHÉP MÀY CƯỚP ĐI SINH MẠNG CỦA BẤT KỲ AI NỮA."
Ngôi làng Torne vốn êm đềm thanh bình nay lại chìm trong bi thương, vô số người bị thương, và lúc này tính mạng của Louie và Gringham cũng đang bị đe dọa.
Nhưng từ giờ phút này trở đi, anh nói rằng sẽ không để mất thêm bất cứ thứ gì nữa.
Chính vì vậy, anh ―― Ray Starling ―― dồn hết mọi tâm tư, mà dõng dạc đưa ra lời tuyên thệ.
"――’ĐẾN ĐÂY, THỨ QUÁI THAI. ĐÂY CHÍNH LÀ TẤM KHIÊN CỦA PHÉP MÀU’."
Đó là câu nói nằm trong câu chuyện kỷ niệm với Shijima mà Louie đã từng kể. Câu nói của Shijima khi anh đối đầu với một binh đoàn quái vật khổng lồ để cứu lấy mạng sống của Louie và Farica khi họ bị bủa vây bởi "sự tuyệt vọng" không lối thoát năm xưa.
Ray đã cố tình tuyên thệ câu nói của người đàn ông từng tạo ra "kỳ tích" đó ngay trước thềm trận quyết chiến với [Monochrome]. Cùng với quyết tâm đánh bại "sự tuyệt vọng" mang tên Monochrome đang lăm le tước đoạt sinh mạng của nhóm Louie, hệt như Shijima của ngày xưa.
Với lời tuyên thệ đó như một ngòi nổ ―― trận tử chiến cuối cùng giữa "Bất Khuất" Ray Starling và [Hắc Thiên Không Vong - Monochrome] chính thức bắt đầu.
0 Bình luận