Episode 4: Thế lực thứ ba (Vol 6 - 7)
Chương 19: Một quãng nghỉ
1 Bình luận - Độ dài: 4,004 từ - Cập nhật:
□ <Làng Torne> [Thánh Kỵ Sĩ] Ray Starling
Băng qua con đường rợp bóng những chiếc cối xay gió, chúng tôi cuối cùng cũng đặt chân đến làng Torne. Quy mô của ngôi làng này nhỏ hơn Vương Đô và Gideon rất nhiều. Ở đây có khoảng bốn trăm ngôi nhà nằm rải rác trên một khu đất rộng lớn. Có lẽ vì sự hiện diện của vài chiếc cối xay gió cỡ lớn dùng cho nông nghiệp, nên khung cảnh nơi đây phần nào gợi cho tôi nhớ đến những bức tranh phong cảnh Hà Lan vào thế kỷ mười lăm, mười sáu.
Có lẽ vì Lễ Hội Phong Tinh sắp sửa bắt đầu vào ngày mai, nên không khí xung quanh làng vô cùng náo nhiệt. Ở trong khuôn viên làng, có một vài người dường như không thuê được phòng trọ nên đã dựng lều ngủ tạm. Ngay lúc tôi đang thầm nghĩ "Ái chà, kiểu này chắc chúng ta cũng chẳng thuê được phòng đâu nhỉ", thì tiền bối lại bảo: "Chúng ta có thể ngủ lại trong cỗ xe ngựa này đấy. Nhờ phép mở rộng không gian, bên trong xe giờ chẳng khác nào một chiếc xe dã ngoại thực thụ đâu."
Nghe vậy, tôi quyết định rằng sau khi đưa Louie về với mẹ thằng bé, rồi sau đó chúng tôi sẽ đánh một giấc cho thật thoải mái trong ngày hôm nay...... Hoặc chuyện đáng ra sẽ là như vậy.
◇
"Thằng nhóc này, con... con thật sự quá liều lĩnh rồi đấy...!"
"Hức, hức..."
Hiện tại, Louie đang bị mẹ mình là cô Farica mắng mỏ trong khi rơm rớm nước mắt. Thằng bé đã tự ý bỏ đi một mình. Dù là đi nhờ xe ngựa, nhưng việc thằng bé dám đi qua đường mòn trên núi - nơi đầy rẫy các quái vật - để đến tận Vương Đô thì quả thực quá sức nguy hiểm. Thằng bé bị mắng cũng là lẽ đương nhiên... nói đúng hơn, đây là chuyện bắt buộc phải mắng để thằng bé chừa cái tật đó đi.
"Lỡ con có mệnh hệ gì thì mẹ và hai cha sẽ đau buồn đến mức nào chứ..."
"Hai cha" mà cô ấy nhắc tới, có lẽ là ông Shijima - người cha dượng đang mất tích, và người cha ruột đã khuất của Louie. Cô Farica đang phải một mình nuôi nấng Louie thay cho cả phần của hai người cha. Sự mỏi mệt về mặt tinh thần của cô sau sự việc lần này lớn đến mức nào, tôi thật sự không thể nào đong đếm nổi.
Cơ mà, nói đi cũng phải nói lại, bản thân cô Farica cũng đang tự vắt kiệt sức mình. Nghe kể lại thì, kể từ khi biết tin Louie hướng tới Vương Đô, cô ấy đã ra đứng đợi trước nhà cho đến tận lúc chúng tôi đưa thằng bé về.
Nghe nói cô ấy đã tìm đủ mọi cách, chẳng hạn như nhờ vả những thương nhân quen biết hay những người đang trên đường tới Vương Đô để dò hỏi tin tức về Louie. Sau đó, với cái bụng mang dạ chửa sắp đến ngày sinh, cô ấy đã đặt một chiếc ghế trước cửa nhà và cứ thế ngồi đợi mỏi mòn. Dù trong một môi trường tồn tại Job và chỉ số, nơi cơ thể con người được cấu tạo khỏe mạnh hơn so với ngoài đời thực đi chăng nữa, thì việc này chắc chắn vẫn tạo ra một gánh nặng không nhỏ. Hẳn là cô ấy đã rất lo lắng cho Louie, nhưng vì đang mang thai, tôi vẫn mong cô ấy hãy biết tự chăm sóc bản thân mình hơn.
"Tại vì... tại vì con muốn mọi người tìm cha dượng...!"
"Nếu là chuyện của ông ấy, mẹ đã nói không biết bao nhiêu lần là không cần phải lo lắng cơ mà..."
"Nhưng mà! Phải tìm chứ! Cha dượng, lúc nghe tin em bé sắp chào đời, cha đã vui mừng đến bật khóc cơ mà!"
"Louie..."
"Cả cha dượng lẫn đứa em này, nhất định đều muốn gặp mặt nhau mà!"
Louie nói ra những lời ấy trong nước mắt cùng một ý chí vô cùng mạnh mẽ. Cô Farica tỏ vẻ như muốn nói điều gì đó, rồi lại nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên má thằng bé và khẽ ôm cậu vào lòng.
"..."
Đây là cuộc trò chuyện của hai mẹ con họ, chúng tôi cứ đứng trơ ra ở đây thì có phải là quá mức vô duyên rồi không? Lẽ ra tôi nên biết ý mà lui gót, nhưng như đã nói trước đó, vì cô Farica luôn chờ trước nhà nên tôi chẳng tìm được thời cơ nào để rút lui cả.... Mà nói tóm lại, ngay từ đầu chúng tôi cũng có những chuyện cần phải hỏi cô Farica.
"Vậy, Louie... những người này là ai thế?"
"Họ là những <Master> sẽ giúp con tìm cha dượng đấy! Anh Ray, chị B3, và Nemesis!"
"...Này, sao chỉ gọi tên ta trống không thế hả?"
Chắc chắn là vì bề ngoài cô chả có vẻ gì là lớn tuổi hơn thằng bé chứ sao.
"Nemesis cô đây... là Maiden phải không?"
"Ừm, đúng là thế."
"Ra vậy, cô cũng giống với Juno..."
Cô Farica có vẻ như đang trầm tư suy nghĩ điều gì đó. Ông Shijima Ichirou đang mất tích kia dường như cũng là <Master> của một Maiden, thế nên có lẽ cô ấy đang liên tưởng đến vài chuyện xung quanh vấn đề đó chăng.
"Vì vậy, để tìm kiếm cha dượng, anh chị ấy muốn nghe mẹ kể những chuyện về cha đấy."
"Tìm ông ấy... nhưng... Không, tôi hiểu rồi."
"Thất lễ rồi. Tôi có thể nói vài lời được không?"
Đến lúc này, tiền bối - người vẫn luôn giữ im lặng từ nãy đến giờ - mới cất tiếng.
"Chuyện gì vậy?"
"Chúng tôi muốn thu thập thông tin để tìm kiếm ông Shijima Ichirou ở... 'phía bên kia'. Vì mục đích đó, chúng tôi định hỏi thăm cô Farica và kiểm tra những vật dụng ông ấy để lại, nhưng mà..."
Sau khi dùng từ "định", tiền bối đẩy gọng kính lên và nói thêm một câu.
"Chuyện đó tôi muốn để đến ngày mai hoặc sau này. Nhìn bề ngoài, có vẻ như cô Farica đang khá mệt mỏi. Xin cô hãy giữ gìn sức khỏe vì em bé trong bụng nữa."
Đúng vậy thật. Đằng nào thì hôm nay cũng đã muộn rồi, tốt nhất là nên để đến khi nào cô Farica thấy khỏe khoắn và thuận tiện hơn thì hỏi thăm cũng chưa muộn.
"Cảm ơn mọi người. Vậy thì may qu... phù."
Cô Farica vừa định đáp lại lời đề nghị của tiền bối... thì ngay lập tức, cơ thể cô bỗng chao đảo và mất thăng bằng. Chúng tôi vội vàng lao tới đỡ lấy cô Farica khi cô ấy sắp ngã gục.
◇
Quả nhiên, trong lúc chờ đợi Louie, cơ thể cô ấy đã phải chịu gánh nặng quá lớn. Sự mệt mỏi của cô Farica có vẻ khá nghiêm trọng, và hình như cô ấy còn có triệu chứng thiếu máu nữa. Chúng tôi, hay nói đúng hơn là tiền bối, dưới sự dẫn đường của Louie, đã dìu cô Farica vào phòng và đặt cô ấy nằm lên giường nghỉ ngơi. Đây là phán đoán của tiền bối, bởi một người con trai như tôi mà đi vào phòng phụ nữ thì e là không ổn cho lắm.
Và thế là, trong khoảng thời gian đó, tôi cất chiếc ghế đang đặt ngoài hiên vào trong, đồng thời lục tìm trong hòm đồ xem có Vật phẩm nào hữu ích cho việc hồi phục sức khỏe hay không. Vì dạo này tôi hay dính trạng thái bất lợi, cộng thêm việc túi tiền cũng rủng rỉnh hơn, nên tôi đã chuẩn bị sẵn sàng một kho vật phẩm hồi phục. Tôi thậm chí còn có cả một tá [Elixir] trị giá một trăm nghìn Lir mỗi bình. Cơ mà, một nửa trong số đó là đồ tôi quay Gacha ra đấy.... Nhưng nó vẫn còn tốt chán so với roll ra [Giấy Phép] đúng không?
"Nhưng mà, phụ nữ mang thai uống Vật phẩm dùng trong chiến đấu thì có sao không nhỉ?"
"...A, ta cũng không biết nữa."
Thuốc men trong thế giới này... gác chuyện công hiệu sang một bên, chúng làm gì có tờ hướng dẫn sử dụng cơ chứ. Ngay cả trong phần mô tả Vật phẩm cũng chẳng hề ghi câu nào kiểu "Chỉ dùng cho người trên ○ tuổi" hay "Phụ nữ mang thai không được sử dụng".
"Vậy chắc cứ tẩm bổ cho cô ấy theo cách thông thường thì tốt hơn nhỉ. Để tôi hỏi xem có thể mượn nhà bếp một lát được không."
Tôi cũng đang có sẵn vài loại nguyên liệu nấu ăn trong tay. Mà, một vài món trong số đó cũng từ Gacha mà ra cả............. Dù giá trị của chúng chẳng bõ bèn gì so với số tiền bỏ ra, nhưng có đồ để dùng là tốt rồi mà. Khi tôi xác nhận lại, cô Farica đã từ chối vì e ngại, nhưng nhờ Louie đồng ý nên tôi quyết định bắt tay vào làm.
Trong nhà bếp được trang bị lò nướng, bếp lò và các dụng cụ nấu ăn dạng Vật phẩm ma thuật khá đắt đỏ. Rất có thể những thứ này do ông Shijima chuẩn bị. Dù sao thì với những đồ dùng này, việc nấu nướng cũng không có vấn đề gì.
Như vậy, tôi quyết định sẽ nấu món súp minestrone cho cô Farica dễ nuốt. Nhân tiện, tôi cũng tính nấu luôn bữa tối cho cả nhóm và bé Louie một thể.
"Chị cũng sẽ phụ em một tay."
Tiền bối nói rồi khoác tạp dề bước vào bếp.... Tiền bối, chị hợp với tạp dề thật đấy. Nhìn điệu bộ của chị ấy cũng có vẻ quen thuộc với việc bếp núc, không khéo chị ấy lại là một người phụ nữ của gia đình ngoài sức tưởng tượng ấy chứ.
"Hử!? Chẳng hiểu sao linh cảm của ta mách bảo rằng có chuyện chẳng lành... Đúng rồi! Ray, ta cũng muốn nấu..."
"Cô lại định nếm thử rồi ăn hết một nửa chứ gì. Hồi trước lúc nướng bánh quy với anh Riser và anh Bishmal, khối bột trước khi nướng lại chẳng vơi đi một nửa rồi còn gì?"
"Noooooooo..., niềm tin của anh dành cho ta trong chuyện ăn uống thấp thảm thương vậy sao...."
Tại cô có quá nhiều tiền án tiền sự đấy.
"Ray này... nói đúng hơn thì, chị cũng đang cực kỳ tò mò về cái lý do đã xui khiến em cùng hai người bọn họ nướng bánh đấy."
"À thì, cũng là do giao tiếp xã giao chút thôi."
Tiện thể nói luôn, sự vụ đó là để giúp đỡ cho một sự kiện từ thiện của Đấu trường. Nói thêm một chút, có lẽ vì là người sử dụng lửa nên bánh quy do anh Bishmal nướng có độ chín hoàn hảo nhất. Dù hơi thất lễ khi từng nghĩ rằng nó sẽ hóa thành than đen sì, nhưng quả thực chuyện này đã khiến tôi rất bất ngờ.
"Ừm, em đã mua sẵn bánh mì rồi... Vậy em sẽ nấu súp minestrone và làm món salad xanh."
"Vậy thì, chị sẽ làm món hamburger phô mai nhé. Đây là sở trường của chị."
◇
Mọi chuyện cứ thế trôi qua, và một tiếng đồng hồ sau, một suất ăn kiểu Tây chuẩn mực như trong sách giáo khoa đã được dọn ra. Cả tôi và tiền bối đều chưa nhận Job liên quan đến nấu ăn, nhưng nấu ăn lại là một Sense Skill. Chỉ cần ở thế giới thực đã biết nấu nướng thì trong này chẳng có gì là khó khăn cả.
"Mọi người không chỉ đưa Louie về tận nhà mà còn chuẩn bị cả bữa ăn cho chúng tôi nữa..."
"Cô đừng bận tâm. Đây là do chúng tôi tự nguyện thôi."
"Trông ngon quá!"
Cô Farica có vẻ áy náy, nhưng Louie thì lại đang vô cùng ngạc nhiên và sung sướng. À phải rồi, vì hơi tò mò nên tôi cũng đã hỏi thăm về chuyện thuốc men. Nghe nói có một loại thuốc ma thuật mà thai phụ có thể sử dụng mà không cần màng đến tác dụng phụ. Quả là một thứ tiện lợi.
"Cả hai anh chị đều là <Master> mà lại biết nấu ăn cơ đấy!"
...Dù là <Master> sao?
"Ông Shijima có hay nấu ăn không?"
"Cha không hề biết nấu ăn đâu. Cha từng bảo 'Ở bên kia cha cũng chưa từng làm bao giờ'."
"...Hừm."
Liệu đây có trở thành một trong những manh mối không nhỉ? Thôi được rồi, bao gồm cả chuyện đó, hãy gác lại việc thu thập thông tin sang ngày mai vậy.
Rồi, chúng tôi đồng thanh nói "Mời mọi người dùng bữa" rồi bắt đầu ăn.
Không rõ có phải do ông Shijima mang thói quen này vào hay không, nhưng trong ngôi nhà này, người ta cũng nói câu đó trước khi ăn. Thêm một điều nữa là, trong số các bát đĩa được dọn lên còn có cả đũa. Nhìn qua thì có vẻ như ông Shijima chắc chắn là người Nhật Bản.
Quay lại vấn đề chính, về mùi vị của món ăn, món salad do tôi làm... thì tạm thời không nhắc tới, nhưng món súp minestrone thì mùi vị cũng khá ổn. Nếu là ông anh tôi thì chắc chắn anh ấy sẽ nấu ngon hơn thế này gấp nhiều lần, nhưng món ăn tôi làm ra thế này thì kiểu gì chẳng đạt điểm sàn. Hơn nữa, món hamburger phô mai do tiền bối làm cực kỳ ngon. Nếu có thể nâng độ ngon lên hai bậc nữa, chắc chắn nó sẽ sánh ngang với những món do anh tôi nấu.... Nhưng mà ông anh nhà tôi, đúng là ngoại trừ hội họa ra thì chuyện gì cũng xuất sắc thật.
"Hửm?"
Chợt, tôi nhận ra một điều. Nemesis đang ngồi cạnh tôi... cô ấy chẳng ăn được bao nhiêu cả. Có lẽ vì hôm nay tôi nấu không nhiều lắm nên cô ấy đang nhường cho mọi người chăng?
"Nemesis, hình như cô gắp ít thức ăn quá, có chuyện gì à?"
Nghe tôi hỏi, Nemesis hơi cúi đầu đáp lời.
"Ta không muốn ăn."
――Ngay khoảnh khắc đó, tôi đánh rơi cả chiếc thìa.
"S-sao lại như thế được??????”
N-N-Nemesis, con NEMESIS nhà mình mà lại KHÔNG CÓ CẢM GIÁC THÈM ĂN SAO!?
Chuyện như vậy cũng có thể xảy ra sao!?
Cái quái gì đây, chẳng nhẽ đây là điềm báo tận thế hay gì!?
"...Việc anh tỏ ra kinh ngạc hơn cả lúc biết thân phận thật của Marie và B3 đúng là làm ta thấy hơi bị xúc phạm đấy."
"Thì tại, cô cũng hiểu mà."
Vì cô là Nemesis đấy nhé?
"Chẳng hiểu ra làm sao nữa. Mà nói đúng hơn, không chỉ là chuyện ăn uống đâu. Chẳng hiểu sao từ nãy đến giờ cơ thể ta cứ nặng nề, cơn buồn ngủ lại còn ập đến liên tục..."
"Cô cảm lạnh à? Có sốt không?"
Tôi thử áp trán mình vào trán Nemesis, nhưng lại chẳng thấy có hơi nóng truyền đến. Ưm, nhiệt độ bình thường. Hay nói đúng hơn là hơi thấp chăng?
"..........A. R-Ray."
A, nóng lên một chút rồi. Quả nhiên là cảm lạnh rồi sao?
"...<Embryo> không bao giờ bị cảm lạnh đâu nha! Nhưng mà, vì mặt đang nóng râm ran nên ta đi ngủ đây! Phần ăn của ta... Ray hãy chịu trách nhiệm ăn hết đi!"
Nemesis nói vậy rồi chui thẳng vào trong hình xăm. Cổ không bị cảm lạnh sao? Nhưng nghe nói cả <Embryo> dạng Guardner cũng có thể mắc phải <Bệnh Truyền Nhiễm>, thế nên... vì ở đây có thai phụ, tôi phải hết sức cẩn thận mới được.
"..."
Ô kìa, tiền bối đang chăm chú nhìn tôi với vẻ mặt đăm chiêu. Chị ấy bị sao vậy nhỉ?
"Ray này, em có hay bị người ta gọi là “Vomanizer” (tên sát gái) không?"
"Không hề nhé? Hồi cấp ba thì em từng bị gọi là “Mitarashi” (All-nizer) thôi."
Nhắc mới nhớ, tại sao hồi đó mọi người lại gọi là “Mitarashi” nhỉ? Tôi đâu có nhớ là mình thường xuyên ăn bánh dango Mitarashi đâu ta.
"Chắc là viết tắt của 'Kẻ thả thính mọi người', hay là 'Kẻ thả thính vô tội vạ' chăng?"
Tiền bối lẩm bẩm trong miệng, dường như đang đắn đo về một chuyện gì đó mà tôi không tài nào hiểu nổi. Thôi được rồi, tôi phải xử lý nốt phần bữa tối của Nemesis - người đã chìm vào giấc ngủ mất rồi.
◇
Sau khi ăn xong, chúng tôi rửa sạch bát đĩa rồi xin phép ra về.
Cô Farica có ngỏ ý "Hai cô cậu có muốn ngủ lại đây không?", nhưng vì không muốn làm phiền cô ấy quá nhiều, chúng tôi đã chọn ngủ lại trên xe ngựa như lời tiền bối đã dặn từ trước. Có điều, chúng tôi chỉ mượn tạm khuôn viên trước nhà làm nơi đỗ xe. Căn nhà này, so với phần diện tích nhà ở thì khoảng sân... hay đúng hơn là khu đất trống đi kèm lại rộng lớn một cách kỳ lạ.
Khi tôi hỏi lý do, nghe đâu là ông Shijima cần một khu đất rộng để làm chỗ ở cho Gringham - thú cưỡi thuộc giống [Aries Leo] của mình, nên đã cất công chuẩn bị khu đất này. Theo như lời Louie kể, có vẻ đó là một con sư tử to cỡ con voi, hèn chi lại cần đến một mảnh đất rộng như vậy.
Dù thế nào đi chăng nữa, việc đậu cỗ xe ngựa ở đây hoàn toàn không gây cản trở gì, lại còn nhận được sự đồng ý của chủ nhà là cô Farica, nên đêm nay chúng tôi quyết định sẽ qua đêm tại chỗ này.
Dù cũng có một phương án là đăng xuất và chợp mắt ngoài đời thực, nhưng làm vậy thì có khả năng tôi sẽ ngủ quên mất. Hơn nữa, chẳng hiểu sao tôi lại có cảm giác nếu ngủ ở trong này thì sẽ kéo dài thời gian nghỉ ngơi hơn. Suy cho cùng thì ba tiếng ở ngoài đời cũng bằng tới chín tiếng ở trong này cơ mà.... Tuy nhiên, nếu ngủ ở trong này rồi sau đó đăng xuất, tôi sẽ có cảm giác như mình bị thiếu ngủ, để rồi nhận ra đó chỉ là do mình tưởng tượng. Nhưng nếu vẫn giữ nguyên trạng thái đăng nhập, tôi lại chẳng hề cảm nhận được chuyện đó. Kể cũng kỳ lạ thật.
Trở lại chuyện ngủ trong xe, khó tin nổi là cỗ xe ngựa này... có cả một phòng tắm vòi hoa sen luôn. Ở cái nơi mà dù có nghĩ kiểu gì cũng sẽ thốt lên: "Không, chỗ đó suy nghĩ kiểu gì cũng không có độ dày đúng không? Chỗ đó chỉ là tường thôi mà?", lại có một cái tay nắm cửa. Và khi mở ra, chà ngạc nhiên chưa, một phòng tắm bằng vòi hoa sen đã xuất hiện ngay trước mắt. Phép thuật mở rộng không gian đúng là tuyệt vời thật... cơ mà lỡ nó hỏng thì sao nhỉ?
Thế là, chúng tôi lần lượt đi tắm rồi lên giường ngủ.
Về chuyện tắm rửa, thực chất chỉ cần đăng xuất là bụi bẩn sẽ gần như biến mất hoàn toàn (hay nói đúng hơn, ngay khi chúng tôi biến mất, những vết bẩn đó cũng "bốc hơi" theo đúng nghĩa đen). Thế nhưng, trong vòng một tháng trở lại đây, tôi chợt nhận ra việc gột rửa cơ thể bằng nước nóng trước khi đi ngủ mang lại một cảm giác vô cùng sảng khoái. Tiện thể nói luôn, tôi đã tắm rửa đàng hoàng ở ngoài đời trước khi đi gặp tiền bối rồi.
Khi đến lúc đi ngủ, chỉ cần gập ghế xuống... hay nói đúng hơn là lật ngược nó lại, một chiếc giường êm ái sẽ hiện ra. Giờ thì tôi không còn ngạc nhiên với cỗ xe ngựa này nữa đâu. Vốn dĩ bề ngoài trông chỉ giống một cỗ xe ngựa hơi sang trọng một chút, ấy thế mà dung tích bên trong lại còn rộng hơn cả xe dã ngoại. Đây cũng là nhờ cái phép mở rộng không gian bí ẩn đó.
"Tiện cho em hỏi, cỗ xe ngựa này... giá bao nhiêu vậy?"
"Ai mà biết được?"
...Ai mà biết được?
"Đây là món đồ rớt ngẫu nhiên trong lúc PK. Hình như nó là nguyên mẫu thử nghiệm của dòng cỗ xe ngựa ma thuật kiểu mới được chế tạo ở Fairy Workshop tại Legendaria thì phải. Tuy nhiên, chị cũng chẳng biết tại sao cái người bị Clan của chị PK lại sở hữu thứ này nữa."
"..."
"Vì hơi tò mò nên chị cũng có tìm hiểu thử, hình như giá thị trường của dòng cỗ xe ngựa ma thuật thuộc thế hệ trước đã rơi vào khoảng một trăm triệu Lir thì phải."
"............"
Chỉ riêng cái thế hệ trước thôi cũng đủ thổi bay toàn bộ số tiền tiết kiệm của tôi rồi. Cái quáì gì thế? Đây là xe ngựa mui trần của hãng Mercedes hay sao? Hay là kiểu siêu xe Lamborghini đúc bằng vàng nguyên khối mà mấy tay tài phiệt dầu mỏ Ả Rập hay tậu về?
Không, nó còn đắt đỏ hơn mấy thứ đó nhiều.
"Thành viên trong Clan của chị bảo rằng giá trị của nó phải ngang ngửa một chiếc xe tăng đấy."
"À..."
Quả thực, nếu phải dự đoán về mức giá thì chắc chắn nó sẽ tầm tầm như thế. Dù thế nào đi chăng nữa, đây đúng chuẩn là một cỗ xe ngựa siêu cấp sang trọng. Biết vậy, tôi phải cẩn thận để không làm xước xát gì nó mới được... Vụ lúc trưa thật nguy hiểm quá đi mất.
"Vậy thì, chị chuẩn bị tắt đèn đây. Chúc ngủ ngon, Ray."
"Vâng, tiền bối. Chúc chị ngủ ngon."
Và thế là, chúng tôi chìm vào giấc ngủ bên trong cỗ xe ngựa. Có lẽ vì quá mệt mỏi, tôi đã đánh một giấc thật sâu mà chẳng hề mộng mị.
◇
Sáng hôm sau. Vừa mở mắt ra, tôi đã thấy Nemesis đang đứng cạnh giường và nhìn tôi chằm chằm.
"Chào buổi sáng, Nemesis."
"Ừm, chào buổi sáng. Vậy thì, Ray."
Nemesis giơ mỗi bàn tay lên một ngón, và đặt câu hỏi cho tôi như thế này.
"Ta đang có một tin vui và một tin dữ... dù không thể xem là tin dữ hoàn toàn nhưng cũng khá rắc rối đấy. Anh muốn nghe tin nào trước?"
"...Đột ngột quá đấy."
Thế nhưng tin vui và tin dữ cơ à. Dẫu sao đi nữa, dù sớm hay muộn gì thì tôi cũng sẽ phải đối phó với cái tin dữ kia thôi, cơ mà phải nhận tin xấu ngay từ sáng sớm thì cũng hơi mất hứng thật.
"Ưu tiên tin vui trước đi."
"Ừm, hiểu rồi."
Nói đoạn, Nemesis chuyển từ một ngón tay bên phải sang thành ba ngón. Sau đó, cô lên tiếng.
"Ta đã tiến hóa lên Hình thái thứ ba rồi đây."
"...Hả?"
1 Bình luận