<Infinite Dendrogram> EX: Phân Đội Đồng Thoại (Ngoại truyện + Another Episode + SP4)

Ngoại truyện: Về những Master nọ.

Ngoại truyện: Về những Master nọ.

□ Về <Infinite Dendrogram>

Mặc dù VRMMO dạng Full-Dive là thể loại có rào cản tiếp cận khá cao, <Infinite Dendrogram> vẫn sở hữu một lượng người chơi khổng lồ. Lý do chính là nhờ những tính năng vượt trội hoàn toàn so với các tựa game khác, vốn đã được quảng bá rầm rộ ngay từ khi ra mắt như "Độ chân thực hoàn mỹ", "Thời gian trôi nhanh gấp ba", "Góc nhìn tự chọn", "Chức năng dịch thuật", và "Các hệ thống độc quyền như <Embryo>".

Ngoài ra, việc thiết bị phần cứng chuyên dụng chỉ có giá khoảng mười nghìn Yên Nhật cũng là một lý do đáng kể. Nếu tính tổng số người chơi từ lúc phát hành vào năm 2043 cho đến nay, bao gồm cả những người đã trải nghiệm tại các buổi chơi thử hay mượn phần cứng của bạn bè người quen, thì số lượng người dùng từng đăng nhập đã vượt quá con số 10 triệu.

Tuy nhiên, số lượng người chơi thực tế lại giảm đi rất nhiều từ con số đó.

Trước hết, số lượng người dùng tự sở hữu thiết bị là khoảng 5 triệu người.

Tuy nhiên, ngay cả trong nhóm này, hơn một phần ba người chơi đã dần từ bỏ trò chơi vì những lý do như "Quá chân thực nên không có cảm giác đang chơi game", "Nỗi sợ hãi trong chiến đấu quá chân thực", "Cảm giác mệt mỏi như đang vận động cơ thể thật", hay "Gặp phải những sự kiện gây sốc".

Ngay cả khi không nghỉ game hoàn toàn, cũng có những người do bận rộn ngoài đời thực mà có khoảng trống giữa các lần đăng nhập, hoặc những người chuyển sang chơi game khác (game truyền thống không phải VRMMO Full-Dive) khiến tần suất đăng nhập giảm sút.

Hơn nữa, ngay cả trong số những người dùng hoạt động thường xuyên, cũng hiếm có cao thủ nào cày cuốc liên tục 24/24. Ngoại lệ có chăng chỉ là những người giàu có thất nghiệp, hoặc những người có liên quan đến một tổ chức tôn giáo nào đó.

Do đó, nhóm người dùng chính là học sinh và nhân viên văn phòng, thường đăng nhập vào khoảng thời gian sau khi kết thúc việc học hay công việc ngoài đời thực. Đồng thời, do chênh lệch múi giờ, khung giờ hoạt động sôi nổi nhất của mỗi quốc gia cũng khác nhau, khiến thời gian đăng nhập của người dùng bị phân tán.

Nhưng dẫu vậy, vẫn có hàng trăm nghìn người dùng đăng nhập cùng lúc.

Việc luôn có hàng trăm nghìn người chơi... hay các <Master> đang đăng nhập, đồng nghĩa với việc trong <Infinite Dendrogram> luôn có hàng trăm nghìn câu chuyện đang diễn ra cùng lúc.

Và đây chỉ là một phân cảnh trong vô vàn những câu chuyện đó.

Một giai thoại hết sức bình thường về những <Master> nào đó.

◇◇◇

□ Sofia Mikhailova

Học viện Nữ sinh Lorraine mà tôi đang theo học là một ngôi trường dành cho các tiểu thư đài các với chế độ nội trú toàn phần.

Tọa lạc tại thủ đô Paris phồn hoa của châu Âu với bề dày lịch sử lâu đời, người ta còn truyền tai nhau rằng việc được theo học tại đây sẽ trở thành một tấm vé bảo chứng địa vị khi xuất giá. Bởi vì độ nhận diện, cơ sở vật chất và nội dung giảng dạy của trường đều ở đẳng cấp xuất sắc, nên nơi đây không chỉ có nữ sinh ở Pháp mà còn có cả những nữ sinh từ khắp các nước thành viên EU khác nhập học... hay nói đúng hơn là luôn có vô số các bậc phụ huynh không ngừng cố gắng đưa con gái mình vào đây.

Tôi cũng là một trong số đó. Tôi đã phải rời xa quê hương Bulgaria, cất công vượt qua bao nhiêu rào cản quốc gia để đến Pháp học tập. Trước khi nhập học, tôi từng nghĩ "Trường tiểu thư ở nước ngoài chắc ngột ngạt lắm, ghét ghê...", nhưng hiện tại tôi lại khá thích cuộc sống này.

Lý do là vì Học viện Nữ sinh Lorraine này lại thoải mái hơn tôi tưởng.

Tất nhiên, trường không hề có những cô nàng giang hồ hay mang hạnh kiểm kém, nhưng nhà trường cũng không dùng roi vọt rèn giũa học sinh để đào tạo ra những 'quý cô' chuẩn mực như thời xa xưa.

Đúng là ở đây có các lớp học với trình độ cao và có cả các buổi hướng dẫn nghi thức xã giao, chuẩn mực hành xử, nhưng vì ký túc xá ở đây là phòng riêng có cách âm nên nhìn chung thì mọi người đều được tự do làm những gì mình thích ở phạm vi trong phòng riêng. Có cô nàng thì chơi nhạc cụ, có người lại thưởng thức phim ảnh. Riêng tôi và cô bạn Yuri thì dạo gần đây đang say mê một tựa game.

Tên của tựa game đó là <Infinite Dendrogram>.

Thường được gọi tắt là "Dendro". Thỉnh thoảng cũng có người gọi là "ID". Còn "Infinite"... thì dễ bị trùng lặp với nhiều thứ khác nên ít khi được sử dụng. Kể từ khi phát hành vào năm kia, tựa game này đã tạo nên một cơn sốt trên toàn cầu. Dù mới bắt đầu chơi được một tháng, nhưng vì nó quá đỗi thú vị và tuyệt vời nên cứ về đến phòng ký túc xá là tôi lại cắm đầu vào chơi suốt!!!

...Nhờ vậy mà ngoài Yuri, một người có cùng chí hướng ra, tôi chẳng nói chuyện hợp với ai cả.....

Chắc hẳn cũng có những cô nàng khác đang chơi, nhưng vì ai cũng đăng nhập một mình trong phòng ký túc xá nên tôi không tài nào biết được. Giữa môi trường đầy rẫy các tiểu thư đài các, tôi không có dũng khí để hét lên "Có ai chơi Dendro không?" vào giờ nghỉ giải lao hay lúc dùng bữa ở nhà ăn. Nhỡ bị coi là kẻ kỳ quặc thì rắc rối to.

Về điểm đó, trường hợp của Yuri quả là may mắn.

Trong một lần tình cờ đến phòng tôi đưa đồ, Yuri đã nhìn thấy chiếc thiết bị chơi game và có phản ứng. Đánh liều hỏi thử, tôi mừng rỡ nhận ra cô ấy cũng là người cùng chí hướng.

Cảm giác của tôi lúc đó thực sự sung sướng không thể tả bằng lời.

Chỉ là, tôi vẫn chưa gặp được Yuri trong Dendro....

Nghe nói cô ấy đang chơi ở quốc gia Dryfe nằm phía Bắc, hơn nữa chẳng hiểu sao cô ấy cũng không chịu tiết lộ ngoại hình hay tên Avatar của mình. Nhưng chỉ cần được trò chuyện, kể cho nhau nghe tình hình gần đây kiểu "Mình đã gặp chuyện này nè" trong lúc dùng bữa cũng đủ vui rồi, nên tôi thấy rất mãn nguyện.

...Ờm..... Tình hình gần đây sao.

Dạo này, đó lại chính là vấn đề nan giải nhất của tôi.

Bởi vì tôi dạo này, tôi, cũng như những người đồng đội của tôi trong trong game...

"—Trò Mikhailova, trò có đang nghe không đấy?"

Một giọng nói sắc lẹm đột ngột cất lên, kéo tôi về với thực tại. Chủ nhân của giọng nói đó là cô Nina, một giáo viên nổi tiếng nghiêm khắc phụ trách môn Xã hội. Cô đang phóng ánh nhìn sắc như dao cạo qua cặp kính về phía tôi.... Thực ra thì bây giờ trường đang ở trong giờ học. Và tôi đây thì đang để tâm hồn lơ lửng trên chín tầng mấy mây, thả trôi bài giảng để mải suy nghĩ chuyện đâu đẩu đâu đâu.

"D-Dạ, em có nghe ạ!"

"Vậy thì, hãy đọc dòng đầu tiên của trang 42 trong sách giáo khoa mà trò vừa đọc đi."

"D-Dạ vâng! Để em xem."

Đúng lúc tôi đang lật giở từng trang sách để tìm kiếm thì,

"Trò Mikhailova. Trang sách trò đang đọc là trang 36 cơ mà."

"Nyah!?"

Chết rồi! Bị gài bẫy rồi! Không, là do tôi đã khai gian "em có nghe ạ" nên mới thành ra thế này!

"Có vẻ như trò không hề chú ý nghe giảng nhỉ."

"E-Em xin lỗi ạ..."

"Coi như là hình phạt cho việc nói dối, trò hãy tóm tắt nội dung bài học 'Lưu thông hàng hóa và Đời sống nhân dân' hôm nay ra hai tờ giấy A4 và nộp lại vào buổi học tới. Ngoài ra, trò phải viết kèm cả ý kiến cá nhân về nội dung đã tóm tắt đó."

"Dạ vâng..."

Đúng là trường tiểu thư, mấy khoản này nghiêm khắc thật đấy...

Sau giờ học, trong lúc tôi đang ỉu xìu vì bị giao thêm bài tập ngoài dự kiến thì Yuri tiến đến bắt chuyện.

"Sonya, lúc nãy cậu bị sao vậy? Trông cậu cứ thẫn thờ kiểu gì ấy."

"Ừm, mình đang nghĩ về Dendro ấy mà—"

Tôi thành thật trả lời Yuri, người vẫn thường gọi tôi bằng biệt danh một cách trìu mến.

"Về <Infinite Dendrogram> á?"

"Ừ. Dạo này tổ đội của mình cứ gặp rắc rối, lo phiền mãi không dứt..."

"Chuyện quan hệ bạn bè à?"

"...Đúng hơn là chuyện túi tiền cơ."

"?"

Yuri đáng yêu nghiêng đầu thắc mắc, nhưng tôi không thể kể chi tiết được. Chuyện này xấu hổ lắm...

Sau đó, nhờ có Yuri giúp đỡ, tôi đã giải quyết xong bài tập môn Xã hội.

Nhờ Yuri đã ghi chép bài giảng rất cẩn thận nên phần nội dung bài học đã được giải quyết êm thấm, nhưng vấn đề lại nằm ở phần ý kiến cá nhân của tôi về nội dung đó. Tự dưng tôi lại chẳng nặn ra được chữ nào... nên đành cầu nguyện cho não bộ của mình sẽ kịp lóe lên một ý tưởng nào đó trước buổi học tuần sau, còn giờ thì cứ gác lại đã!!!

Giải quyết xong đống bài tập, tôi đi ăn tối sớm cùng Yuri rồi trở về phòng ký túc xá. Vừa thay đồ ngủ xong, tôi liền chuẩn bị đăng nhập vào Dendro. Từ ngày mai là kỳ nghỉ cuối tuần kéo dài hai ngày. Tôi có thức trắng đêm cày cuốc đến tận lúc ăn sáng cũng chẳng sao cả!

"ĐƯỢC RỒI! TRIỂN THÔI NÀO!"

Và thế là, tôi đăng nhập vào Dendro.

◇◇◇

□ [Ảo Thuật Sư] Sonia

Sau khi đăng nhập, tôi không còn là cô nữ sinh Sonya nữa, mà đã hóa thân thành Ảo Thuật Sư Sonia!

Đó là một Avatar cao hơn tôi ngoài đời một chút, vòng eo thon gọn hơn một chút, vòng một nở nang hơn một chút, cùng với màu tóc và kiểu tóc đúng chuẩn 'gái hư' sẽ bị kiểm điểm nếu để ở trường!

Nơi tôi đăng nhập là một thành phố mang tên Kiora, nằm ở phía Tây Vương quốc. Đây là một thành phố lớn có điểm lưu lại, và có vẻ như nơi đây giao thương rất sầm uất với Gideon ở phía Đông và quốc gia trên biển Granvaloa.

“Nào, mình vẫn còn một chút thời gian trước khi đến điểm hẹn ở Hội Mạo Hiểm Giả, hay là mình dạo quanh khu phố một vòng nhỉ?”

Hôm trước tôi vừa đến khu phố này bằng một nhiệm vụ giao hàng là đã đăng xuất ngay, nên vẫn chưa kịp ngó nghiêng khu mua sắm ở đây.

"Không biết có món đồ nhỏ nhắn nào kỳ lạ mà dễ thương không nhỉ... KHÔNG! Không được, không được!"

Chợt nhớ lại tình trạng túi tiền cạn kiệt của bản thân, tôi tự nhủ không được vung tay quá trán.

"Hôm nay mình sẽ chỉ ngắm đồ qua tủ kính thôi!!!!"

Tôi hạ quyết tâm trong lòng, và bắt đầu rảo bước quanh khu phố Kiora.

Ba mươi phút sau.

Trên tay tôi lúc này đã an vị một bức tượng chú hề biết nhảy múa và nhả bong bóng xà phòng mỗi khi được truyền MP vào. Nói thêm thì, "ngắm đồ qua tủ kính" nghĩa là "chỉ đi dạo xem các cửa hàng", còn một khi đã mua rồi thì nó trở thành "mua sắm" mất rồi.

Lời thề sắt đá của tôi, đã sụp đổ chỉ sau ba mươi phút.........

"Ý chí của mìnhhhhhh... sao mà nó yếu kém quá vậyyyyyyy!"

Nhưng mà, con tim toi đã trót trao cho nó rồi.

Khuôn mặt chú hề hơi ngớ ngẩn, cơ chế nhảy múa, lại còn nhả bong bóng nữa, khiến tôi khao khát có được nó. Tôi đã nghĩ "Làm vật trang trí trong phòng thì tuyệt vời ông mặt trời!". Chưa hết, mãi đến khi mua xong và bước ra khỏi cửa hàng, tôi mới ngớ người nhận ra: 'Vì phải truyền MP trực tiếp nên lúc ngắm không thể buông tay, và nếu để trong phòng thì bong bóng xà phòng sẽ làm bẩn hết đồ đạc'.

"Hứcccc... Cứ thế này bảo sao hầu bao lúc nào cũnggggg..."

"Sonia lại vung tiền qua cửa sổ nữa rồi hả?"

Khi tôi đang rơm rớm nước mắt quỳ gối xuống đất, một giọng nói quen thuộc cất lên. Chủ nhân của giọng nói đó đang ở ngay trước mặt tôi. Hay đúng hơn là, đang lơ lửng trên không.

"...Bé Jimmy."

"Vâng ạ. Là đệ nhất tôi tớ của Sáng tạo chủ!! Jiminy Cricket đây ạ!!!"

Đó là một bé gái có kích thước chỉ bằng một con búp bê thay đồ dành cho bé gái, với đôi cánh giống như chuồn chuồn sau lưng. Mái tóc của cô ấy màu xanh lá cây, khuôn mặt cô ấy rất đáng yêu, và... đôi mắt kép đặc trưng như của côn trùng!

Tên của cô bé là Jiminy Cricket. Cô bé là một con quái vật được thuần hóa bởi một thành viên trong tổ đội của tôi.

"Nếu bé Jimmy ở đây thì có nghĩa là..."

"Tất nhiên là Sáng tạo chủ cũng có mặt rồi ạ! Kìa, ngài ấy đang bảo 'Ở đằng sau cô kìa' đó ạ!"

Mặc dù chẳng hề nghe thấy động tĩnh gì, nhưng khi tôi ngoảnh lại, một nam thanh niên cao lớn đã đứng lù lù ở đó từ lúc nào.

"Asuma, xin chào."

"............"

"Ngài ấy bảo 'Xin chào' ạ!"

Khi tôi gọi tên, cậu ấy vẫn giữ im lặng và khẽ giơ một tay lên chào lại, trong khí bé Jimmy lại thay cậu ấy lên tiếng. Cậu ấy là thành viên trong tổ đội của tôi, tên là Asuma.

Dù đã lập tổ đội được ba tuần rồi, nhưng tôi chưa một lần được nghe thấy giọng nói của Asuma. Chẳng rõ là do cậu ấy quá kiệm lời, hay do bé Jimmy cứ luôn mồm tranh nói trước khi cậu kịp mở lời nữa. Vì vậy, dù mang tiếng là đồng đội, tôi vẫn chưa thể nắm bắt được cậu ấy thực sự là người như thế nào.

Độ tuổi thật ngoài đời, nghề nghiệp, tính cách của cậu ta... tất cả đều là một ẩn số.

Avatar của cậu ta là một mỹ nam cao lớn, kiệm lời, nhưng chưa chắc ngoài đời thực cậu ta cũng như vậy. Bởi vì ngay cả tôi cũng chỉnh Avatar lớn tuổi hơn một chút và thân hình bốc lửa hơn mà. Tuy nhiên, đặc điểm nổi bật nhất của cậu ấy không phải là chiều cao, sự kiệm lời, hay khuôn mặt điển trai.

Đặc điểm nổi bật nhất của cậu ấy chính là thứ đồ vật đang được đẩy trên tay.

—<Embryo> của cậu ấy, một chiếc xe nôi.

"A. Màu sắc của quả trứng khác rồi, quả trước đã nở rồi nhỉ."

"............"

"Ngài ấy bảo 'Đêm qua vừa mới nở rồi' ạ!"

<Embryo> của Asuma, [Siêu Thú Mẫu Thần Gaia] (cái tên nghe kêu thật) là một loại <Embryo> hình xe đẩy trẻ em cực kỳ hiếm thấy trên thế giới. Skill của nó, <Earth Cradle> (cái tên cũng kêu không kém), có vẻ như là "Nếu tiếp tục chiến đấu trong khi đẩy Gaia, một quái vật rất dễ thuần hóa sẽ nở ra ngẫu nhiên". Dù còn tùy thuộc vào tần suất chiến đấu của cậu ấy, nhưng nghe nói "thường mất khoảng một tuần để ấp nở".

Cậu ấy cũng từng nói "Khi trứng nở, một quả trứng mới sẽ được đặt vào".

Quả trứng tôi nhìn thấy lần trước màu trắng, còn lần này là màu xanh. Vẫn đang trong quá trình kiểm chứng xem sự khác biệt về màu sắc có ý nghĩa gì không. Và tôi còn nghe cậu ấy nói "thỉnh thoảng sẽ sinh ra một đứa trẻ siêu cấp tuyệt đỉnh luôn".

...Chà, những thông tin này không phải tôi nghe trực tiếp từ Asuma, mà là do bé Jimmy truyền đạt lại nên có thể có đôi chỗ không hoàn toàn chính xác. Đặc biệt là sắc thái của câu cuối cùng........

"Vậy Asuma ở đây là do lịch trình của đứa bé vừa nở đêm qua sao?"

"............"

"Ngài ấy bảo 'Ừ. Có vẻ như thức ăn của đứa bé vừa nở đêm qua khác với những đứa khác, nên tôi đến chợ để mua' ạ."

"Ra là vậy. Đây là đứa thứ mấy rồi nhỉ?"

"Bề tôi của Sáng tạo chủ là đứa thứ năm rồi ạ!"

Nói thêm, chính Bé Jimmy là đứa đầu tiên nở ra từ đó. Tên chủng tộc quái vật của cô bé có vẻ là [Chorus Insect]. Mặc dù sở hữu ngoại hình giống người và có khả năng thấu hiểu tiếng người, nhưng cô bé không hề thuộc nhóm Tian (hay sinh vật thuộc phạm trù con người).

Ở Legendaria cũng có những Tian có ngoại hình tương tự, nên ranh giới giữa hai bên tôi cũng không nắm rõ lắm. Nghe nói "sự tương thích với Job" và "có biểu tượng trên đầu hay không" là những dấu hiệu phân biệt quan trọng... nhưng đây quả thực vẫn là một bí ẩn.

Hơn nữa, nguồn gốc tên gọi của Bé Jimmy thì khỏi cần nói, lấy từ nhân vật trong truyện Pinocchio. Lần đầu tiên gặp gỡ, một thành viên khác trong tổ đội đã thốt lên: "...Ẻm là yêu tinh, sao cậu không đặt tên là Tinker Bell mà lại lấy cái tên đó?", tôi cũng hoàn toàn đồng tình.

Tinker Bell thì ai cũng biết là nàng tiên trong truyện Peter Pan rồi. Ngược lại, Jiminy Cricket lại là một ông chú dế mèn. Dù cho cô bé có đôi mắt kép đi chăng nữa, nhưng khi đặt tên cho một nàng tiên xinh đẹp, thì cái tên Tinker Bell vẫn hợp lý hơn nhiều chứ nhỉ.

"...Nhưng mà vì mua thức ăn dự trữ mà túi tiền của Sáng tạo chủ lại cạn kiệt mất rồi ạ."

"A..."

Nuôi nhiều quái vật thuần hóa thì chi phí có vẻ cũng độn lên khá nhiều.

"Nhân tiện Sonia ơi. Bức tượng chú hề đó giá bao nhiêu vậy ạ?"

"...Hai vạn Lir."

"............Cô bị ngốc đấy à?"

Bé Jimmy nhìn tôi bằng ánh mắt chán nản từ tận đáy lòng.

Tôi biết! Tôi biết chứ!

Phần thưởng nhiệm vụ của tôi bốc hơi gần hết rồi!!!

Nhưng mà tôi trót mê mẩn chú hề ấy mất rồi!!!!!!

Mặc dù xét về độ thiết thực thì món đồ này chẳng có cửa để so sánh với những khoản chi tiêu của Asuma!!!!!!!

"Nh-Nhưng mà, có kẻ còn tiêu tiền vô bổ hơn tôi nhiều!"

Ngay khi tôi định biện bạch, một tiếng động lớn vang lên từ phía sau.

Tôi, Asuma và cả Bé Jimmy đều đồng loạt nhìn về hướng đó, trước mặt một quán rượu lớn nằm sát mặt đường đang xảy ra một vụ cãi vã ầm ĩ. Ở giữa đám đông hiếu kỳ, một người đàn ông có vẻ là nhân viên quán rượu đang cự cãi với... một gã đàn ông chỉ mặc độc chiếc quần lót.

"Hết tiền vốn rồi thì đừng có mà cố đấm ăn xôi đánh bạc nữa! Mày làm đéo gì còn đồng nào trong túi!"

"Đợi đã! Hôm nay tao đang đỏ mà! Cho tao gỡ một ván nữa thôi...!"

"Vậy thì mang tiền vốn đến đây rồi nói chuyện!"

"Tao xin mày đấy! Tao van mày đấy!"

Có vẻ như đây là màn đấu khẩu giữa nhân viên của quán rượu kiêm sòng bạc đó và một tên khách vừa thua nhẵn túi. Chuyện đó bản thân nó cũng là chuyện thường tình ở các khu phố lớn. Tuy tên khách hàng gặp cảnh đó ngay giữa thanh thiên bạch nhật quả là có vấn đề, nhưng cũng không phải là cảnh tượng hiếm hoi.

Nhưng vấn đề là...

"Đó là... Grimms phải không ạ?"

"............"

Nghe câu nói của bé Jimmy, không chỉ Asuma mà cả tôi cũng á khẩu.

Đúng vậy, tên khách hàng thua bạc đến mức chỉ còn độc một cái quần lót và đang khóc lóc ỉ ôi kia tên là Grimms. Hắn cũng là một thành viên trong tổ đội của chúng tôi.......

Sau một hồi giằng co, Asuma cũng kéo được Grimms đang bám riết lấy nhân viên quán rượu ra, còn tôi đành phải cúi đầu xin lỗi rối rít để giải vây cho hắn.

Grimms với độc chiếc quần lót trên người giờ đang khoác bộ trang bị cũ mà Asuma đưa cho. Tuy nhiên, vì bộ trang bị này không có chức năng tự động điều chỉnh kích cỡ, nên khi khoác lên người Grimms, bộ trang bị của Asuma cao lớn trông cứ lùng bùng, luộm thuộm và rất quê mùa.

"Thế quái nào mà... tao đã theo Double Up với con Q rồi cơ mà!? Ra Big hay Small thì chắc mẩm phải là Small chứ!? Vậy mà nó lại lật con K..."

Dù chẳng hiểu hắn đang lảm nhảm cái quái gì, nhưng rõ ràng là hắn đã nổi lòng tham khi đánh bạc để rồi thua sạch sành sanh.

"............"

Asuma vẫn giữ im lặng, nhưng qua biểu cảm và động tác vỗ vai, có thể thấy cậu ấy đang động viên Grimms. Tuy nhiên, bé Jimmy, người thường thay Asuma phát ngôn, có vẻ không muốn truyền đạt những lời động viên dành cho Grimms nên đã lấy tay che miệng, tỏ thái độ "tôi không nói đâu".

"Đúng rồi! Asuma! Đầu tư cho tao đi! Nổ hữ tao trả lại mày gấp đôi..."

"Asuma! Cậu không cần phải chiều chuộng hắn đâu! Asuma đâu có giống hắn, cậu ấy cũng chỉ vừa vặn chi phí sinh hoạt thôi mà!"

Ngay từ đầu, làm gì có gã ngốc nào lại đi đầu tư cho một con bạc thua nhẵn túi đến mức phải cởi cả đồ để gán nợ chứ.

Cần phải nói thêm rằng, Job của tên Grimms này chẳng có chút liên quan nào đến cờ bạc. Đơn giản là bản thân hắn vốn đã là một tên rác rưởi mê cờ bạc và hám gái. Thắng bạc thì mò đến những tụ điểm ăn chơi trác táng, thua thì ra nông nỗi này. Dù là trong game nhưng đúng là hết thuốc chữa. Ngoài đời thực hắn mà cũng thế này thì chuẩn coi như là đồ vứt đi rồi.

"Vậy thì mày cho tao mượn đi."

"Từ chối. Tiền của tôi cũng rớt xuống dưới 5000 Lir rồi."

Còn thấp hơn cả số vốn ban đầu đấy nhé? Số tiền trong túi tôi lúc này ấy.... Là do tôi trót mua chú hề thôi.

"Mày đúng là con mìn vô dụng."

"—Có muốn tôi cho anh nổ tung như một quả mìn không hả?"

Trước phát ngôn của Grimms, tôi bắt đầu chuẩn bị kích hoạt <Embryo> và...

"............!"

"B-Bình tĩnh lại đi Sonia! Ngài ấy bảo vậy đó! Tôi cũng nghĩ thế!"

"N-N-Ngu à! Đừng có dùng <Embryo> của mày giữa phố chứ!!"

Không chỉ Grimms mà cả Asuma và bé Jimmy cũng xúm vào can ngăn, nên tôi đành dừng lại.

Quả thật tôi đã hơi bốc đồng quá.... Kiểm điểm bản thân. Mình phải sửa cái tính này mới được. Nhưng mà Grimms đúng là một tên rác rưởi mà...

Trời ạ, rốt cuộc tại sao chúng tôi lại lập tổ đội với nhau cơ chứ. Chỉ vì tình cờ cùng tham gia một vài nhiệm vụ yêu cầu nhiều người mà chúng tôi mới bén duyên lập tổ đội, nhưng bây giờ... tôi thực sự thấy hơi hối hận rồi.

Asuma thì được.

Còn Grimms thì, dù rất xuất sắc trong chiến đấu nhưng... lối sống sinh hoạt của hắn thì rác rưởi không tả nổi.

"...Tóm lại, cả đám lại cháy túi cả rồi."

Đúng vậy, chúng tôi hầu như lúc nào cũng trong tình trạng nhẵn túi.

Tôi thì nhẵn túi vì cái sở thích mua sắm những món đồ lặt vặt mang đậm chất viễn tưởng không có ngoài đời thực.

Grimms thì nhẵn túi vì nướng tiền vào cờ bạc như thế này.

Asuma không vung tay quá trán, nhưng lại nhẵn túi vì tiền thức ăn cho quái vật.

Ngoại trừ Asuma, những người còn lại đều không rủng rỉnh tiền bạc đến mức không thể nào cập nhật nổi trang bị mới. Vậy thì, chúng tôi chỉ còn một việc duy nhất để làm.

"Nhận nhiệm vụ thôi."

Dù hơi sớm so với lịch hẹn, nhưng một khi cả ba đã tập hợp đông đủ thì cứ đến Hội Mạo Hiểm Giả tìm việc trước đã. Phải nhanh chóng thoát khỏi tình cảnh chiếc ví trống rỗng sắp chạm đáy này.

<Phân đội Đồng Thoại>.[note92246]

Đó là tên tổ đội của chúng tôi.

Dù nhiều người thường chỉ đặt tên cho Guild, nhưng chúng tôi vẫn quyết định đặt tên cho tổ đội của mình. Nguồn gốc của cái tên bắt nguồn từ việc mỗi thành viên đều sở hữu một cái tên liên quan đến truyện cổ tích.

Tôi là tên của <Embryo>.

Asuma là tên của Bé Jimmy và những quái vật mà cậu ấy mang theo.

Còn Grimms thì khỏi phải nói, là tên thật của hắn.

Và giờ, nhiệm vụ mới của <Phân Đội Đồng Thoại> là...

"...Không có nhỉ."

"Bèo bọt vãi."

"............"

"Ngài ấy bảo 'Kiên nhẫn tìm tiếp thôi'."

Nhiệm vụ mới... chẳng thấy đâu cả.

Ba chúng tôi (+ bé Jimmy) đang lướt qua danh sách nhiệm vụ của Hội. Mục tiêu của chúng tôi là những nhiệm vụ ngắn hạn nhưng mang lại thu nhập cao (việc nhẹ lương cao). Thế nhưng, những nhiệm vụ hời như vậy không hề dễ tìm, và dẫu có xuất hiện thì cũng sẽ bị các tổ đội khác tranh mất ngay tức khắc.

"Toàn mấy cái nhiệm vụ lèo tèo."

"Vậy sao? Dù điều kiện không phù hợp nhưng thù lao cũng ở mức bình thường mà?"

"Mày biết không? Nghe đồn cái vụ sự kiện ở Gideon, mấy tân binh tham chiến đã ôm trọn vài triệu Lir tiền thưởng đấy."

"...Đem so với túi tiền của chúng ta thì tôi chỉ tổ thấy đau lòng thêm thôi."

"Sau vụ khủng bố phong tỏa, đéo hiểu sao tao lại đi về phía Tây từ Tuyến Hải đạo Wez chứ. Nếu lúc đó mà đi về phía Nam từ Sơn đạo Sauda thì giờ này chắc chắn tụi mình đã giàu sụ rồi."

"Thôi thì trước mắt Grimms chắc chắn không thể giàu nổi đâu."

"Hả? Tại sao?"

"Vì có tiền vào tay thì anh cũng nướng sạch vào cờ bạc ngay mà. Chắc chắn nếu ở Gideon, anh sẽ ra Đấu Trường thua một cú đau điếng rồi lại trắng tay cho xem."

"...Nói gì thì nói, tao cũng đéo đời nào nướng ngần ấy tiền vào một ván đâu."

"Ai mà biết được. Khéo anh lại cược một phát 60 triệu cũng nên."*

"Đéo có thằng ngu nào lại đi cược số tiền ngu ngốc như thế cả!!!"

Trong lúc chúng tôi đang tranh luận chuyện tầm phào, Asuma vẫn lặng lẽ tìm kiếm nhiệm vụ.

"............"

"Ngài ấy bảo 'Đúng là các nhiệm vụ ngắn hạn có quá nhiều ứng cử viên trong danh sách, và những cái béo bở thì đã bị nẫng tay trên trước khi kịp mang ra quầy. Cũng có một cách là chuyển sang những nhiệm vụ dài hạn kéo dài vài ngày thay vì chỉ làm trong một ngày. Lịch của tôi thì rảnh... còn hai người thì sao?' ạ."

"...Lời đại diện lần này dài nhỉ. Gác chuyện đó sang một bên, tôi cũng được nghỉ học dài ngày nên không sao đâu."

"Tao cũng đéo có kế hoạch gì sất."

"............"

"Ngài ấy bảo 'Vậy trước tiên hãy tìm những nhiệm vụ mất khoảng ba ngày xem sao. Nếu thế thì chắc sẽ còn lại nhiều hơn so với nhiệm vụ về trong ngày' ạ."

Bằng cách kéo dài thời gian thực hiện, đổi lại chúng tôi sẽ tìm được những nhiệm vụ có mức thù lao hậu hĩnh hơn. Những nhiệm vụ đòi hỏi thời gian dài hạn như vậy thường xoay quanh công việc hộ tống hoặc giao hàng, thay vì thu thập hay thảo phạt. Vì số lượng người nhận yêu cầu cho những nhiệm vụ này ít hơn so với các nhiệm vụ hoàn thành trong một ngày, nên cũng dễ tìm kiếm hơn.

"Làm thì làm giao hàng á? Hộ tống đéo hợp với tụi mình đâu. Nhất là khi nghĩ đến con mì... con Sonia ấy."

"Nhưng mà tôi mới đến Kiora này bằng nhiệm vụ giao hàng thôi mà? Khó khăn lắm mới tới được thị trấn cảng, vậy mà chưa được bước lên thuyền lần nào sao? Mọi người không muốn đi thuyền buồm à?"

"Đéo rảnh. Sao mày cứ phải phấn khích như thế hả?"

"Tại vì nhà tôi có du thuyền nhưng không có thuyền buồm! Mấy cái trải nghiệm viễn tưởng không thể có ngoài đời thực như vậy chẳng phải rất thú vị sao?"

"............"

"Ngài ấy bảo 'Tôi hiểu cảm giác đó, nhưng việc lúc nào cũng làm rỗng ví bằng những món đồ viễn tưởng thì không ổn chút nào đâu'. Tôi cũng hoàn toàn đồng tình ạ!" Bé Jimmy phán vậy.

"Ư! Lời lẽ đanh thép quá khiến tôi chẳng cãi lại được câu nào...!"

"...Mà khoan, vừa rồi mày mới lỡ mồm nhắc đến vụ du thuyền, mày là con nhà đại gia cỡ nào thế?"

Là cái loại gia đình sẵn sàng cất công đẩy con gái sang tận Pháp để nhập học trường tiểu thư đấy, anh có vấn đề gì không. Nhưng ở trường tôi, mấy người có khối tài sản cỡ đó cũng chẳng phải của hiếm đâu.....

"............"

"Ngài ấy bảo 'Nếu muốn lên thuyền buồm, cũng có cách là nhận nhiệm vụ hộ tống vận tải trên biển. Kiora là một thị trấn cảng, nên việc xuất khẩu nông sản sang Granvaloa rất phát triển. Hơn nữa, chắc chắn họ cũng có giao thương với Legendaria qua vùng biển phía Tây nữa'."

"Ra là vậy! Ý kiến hay đấy!"

"...Tao không đi đâu."

Trái với sự đồng tình của tôi trước ý kiến tưởng như độc nhất vô nhị của Asuma, Grimms lại phản đối.

"Tại sao!?"

"Vận tải trên biển hoàn toàn không hợp với khả năng của tổ đội mình. Dây xích của tao chỉ dùng được trên cạn. Trong đám quái vật của Asuma không đéo có con nào chuyên bơi lội. Chí mạng nhất là <Embryo> của mày dùng ở trên biển chẳng khác nào đâm đầu vào chỗ chết còn gì."

"Ưm..."

Bị phản bác như vậy, tôi chẳng cãi lại được lời nào.

"Nhất là khi Grimms mà biến thành kẻ vô dụng thì phiền phức lắm... Ngoài chiến đấu ra đã là một tên phế vật rồi, giờ trong chiến đấu cũng phế nốt thì... tội nghiệp lắm." Tôi kháy hắn một câu.

"Ê con kia."

<Embryo> của Grimms, [Địa Phược Thân Chthonian] là một loại vũ khí kỳ quặc, một lưỡi hái nối với dây xích.

Hình tượng gốc của nó được cho là xuất phát từ thần thoại Cthulhu, một truyền thuyết hư cấu nghe có vẻ đáng sợ, và nó mang hình dáng giống như một con mực lai giun đất, hoặc giun đất lai mực gì đó.

Đặc tính của nó là <Auto Enemy Detection> và <Underground Extension>. Lưỡi hái sẽ độn thổ, và trong lúc ẩn mình dưới đất, dây xích có thể vươn dài ra một khoảng cách đáng kể. Xét về tính ứng dụng, đây là <Embryo> xuất sắc nhất trong tổ đội của chúng tôi. Nhưng quả nhiên, cái này...

"Quả nhiên <Embryo> của Grimms cứ như một phiên bản hạ cấp của [Crimson Dead Keeper] của Quán quân Quyết Đấu Figaro nhỉ." Tôi đánh giá.

Siêu Đấu Sĩ Figaro, người đang giữ vị trí top 1 trên Bảng xếp hạng Quyết Đấu. Vũ khí chính của anh ta, sợi xích, có thể vươn dài vô tận. Hơn nữa, nó lại chẳng bị giới hạn bởi việc phải ẩn mình dưới lòng đất. Bởi vậy, nếu so sánh thì <Embryo> của Grimms trông khá lép vế.

"NÓ CÓ THỂ ĐỘN THỔ ĐẤY NHÉ! KHẢ NĂNG TẬP KÍCH BẤT NGỜ CỰC KỲ BÁ ĐẠO ĐẤY NHÉ!"

"Anh thì nói vậy chứ... nhưng nếu đối đầu trực diện, sợi xích vươn xuống đất từ tay Grimms lồ lộ ra đó, người ta thừa biết là sẽ có một cuộc tập kích từ dưới lòng đất rồi còn gì."

"Hả!? Xét về mức độ dễ bị lộ thì cái mìn thối của mày còn lộ liễu hơn nhiều!"

"Đã bảo rồi! Chính vì thế nên tôi mới chọn Job là Ảo Thuật Sư đấy, đã nói bao nhiêu lần..."

"............"

"Ngài ấy bảo “Hai người bình tĩnh lại đi”. Hai người đang làm phiền Sáng tạo chủ đấy, dừng cãi nhau lại đi ạ!" Jimmy cố xen vào.

Nhưng, cuộc cãi vã của chúng tôi bỗng bị ngắt quãng bởi lời bắt chuyện của một người đàn ông lớn tuổi.

"Xin lỗi, các <Master> đằng kia ơi. Tôi có thể làm phiền một chút được không?"

""...Ai vậy?""

"Tôi là Ragyur Hoffman, một [Hào Thương]."

[Hào Thương]... hình như là một trong những High-rank Job của nhánh thương nhân thì phải.

Theo tôi nhớ, [Đại Thương Nhân] là High-rank Job có thể đạt được khi tổng giá trị hàng hóa bán ra vượt ngưỡng nhất định, còn [Hào Thương] là High-rank Job có thể đạt được khi tổng số tiền kiếm được vượt một mốc cụ thể.... Mặc dù tôi chẳng hiểu sự khác biệt giữa hai cái đó là gì. Dù sao thì ông chú này có vẻ là người có tiền, ăn mặc cũng rất bảnh bao.

"Thật ra thì lúc nãy tôi có nghe loáng thoáng cuộc trò chuyện của các bạn."

Chúng tôi đã nói to đến thế cơ à... Xấu hổ quá đi mất!

"Các bạn đang tìm kiếm nhiệm vụ phải không, nếu được thì các bạn có thể nhận yêu cầu của tôi không?"

"Còn tùy thuộc vào nội dung và thù lao nữa."

"Này Grimms!"

Tôi sẵng giọng nhắc nhở Grimms vì thái độ vô lễ với người lớn tuổi, dù ông ấy chỉ là một Tian. Tuy nhiên, bản thân chú Hoffman dường như không bận tâm đến điều đó.

"Ha ha ha, tất nhiên rồi. Vậy thì tôi xin phép được trình bày."

Tiếp đó, chú Hoffman đưa ra nội dung yêu cầu cho chúng tôi.

Đó là một nhiệm vụ giao hàng.

Nơi nhận là Làng Hororo, cách đây khoảng hai ngày đường cả đi lẫn về. Món hàng cần giao là rượu rong biển được nhập từ Granvaloa.

Tôi thốt lên "Đúng là viễn tưởng có khác. Có cả rượu làm từ rong biển cơ đấy", nhưng Grimms lại giải thích cặn kẽ: "Đó là một loại rượu thuốc được ngâm từ rong biển, ngoài đời thực nó đã tồn tại từ thời xa xưa rồi. Thậm chí nó còn được ghi chép lại trong 'Dược Tính Luận' của nhà dược lý học người Hy Lạp cổ đại Dioscorides nữa kìa".

...Thỉnh thoảng Grimms tỏ ra thông thái hơn tôi, cay thật.

"Ở Làng Hororo có bố mẹ tôi đang lui về ở ẩn. Nhưng hôm trước, tôi nhận được tin báo rằng bố tôi mắc bệnh nội tạng."

"Chuyện này tệ thật đấy."

Dendro tuy là game viễn tưởng nhưng không phải "cứ bệnh tật gì cũng uống Potion là khỏi sạch!".

Mấy cái chất độc do quái vật gây ra thì dùng Potion cũng được, nhưng mấy loại bệnh tật như dịch bệnh thì Elixir hay phép thuật hồi phục trạng thái bất thường cũng khó có tác dụng. Giống như ngoài đời thực, cần phải uống thuốc đặc trị cho loại bệnh đó, hoặc nhờ đến các thủ thuật của nhánh Bác sĩ. Ngoại lệ là nếu dùng phép thuật hồi phục của Superior Job thì sẽ khỏi ngay lập tức, nhưng những phương pháp điều trị như vậy không phải lúc nào cũng có sẵn.

"Vâng. Và tôi nghe nói rượu rong biển của Granvaloa có tác dụng với triệu chứng đó, nên tôi đã phải nhờ đến một đoàn tàu buôn của Granvaloa có mối quen biết để đặt mua."

"Ra là vậy. Và chú muốn chúng tôi giao loại rượu đó."

"Đúng vậy. Nhưng không chỉ rượu rong biển, nhờ các bạn giao giúp cả bức thư này và một hòm đồ chứa hải sản Granvaloa nữa. Ngoài ra, tôi muốn các bạn hỏi xem họ có cần thêm gì khác không."

"Cháu hiểu rồi! Cứ giao cho chúng cháu ạ!"

"Ê con ngu này."

"Ai là đồ ngu hả Grimms!"

"Mày còn đéo thèm hỏi thù lao kìa."

"A..."

Sơ suất quá. Nghe xong câu chuyện là máu hào hiệp nổi lên, muốn nhận việc ngay tắp lự.

"Thù lao sẽ là 10 vạn Lir cho mỗi người, các bạn thấy sao?"

"Thật luôn!?" Grimms ngỡ ngàng.

"Chú hào phóng quá ạ!"

Nếu nhận một nhiệm vụ giao hàng tương tự ở Hội, thì thù lao cho cả tổ đội cũng chỉ khoảng 10 vạn Lir. Vậy mà ở đây mỗi người được nhận 10 vạn, quả là một con số quá sức hào phóng và rộng rãi. Và thế là hầu bao của chúng tôi đã được cứu rỗi.

Nói thêm thì, giá cước vận chuyển ở đây cao hơn nhiều so với việc gửi bưu phẩm bằng đường hàng không ngoài đời thực cũng là điều hiển nhiên. Bởi lẽ mạng lưới giao thông trong game không được phát triển như đời thực, và quan trọng nhất là khắp nơi luôn nhung nhúc những loài quái vật hung hãn, đáng sợ hơn cả thú dữ. Đối với các Tian, giao hàng cũng là một công việc đánh cược bằng cả mạng sống, nên mức giá chung rất cao.

"............"

"Ngài ấy bảo 'Tôi nghĩ là nhận được đấy, còn hai người thì sao?' ạ." Jimmy thay lời Asuma báo.

""Nhận luôn!""

Dù tôi và Grimms vô tình đồng thanh, nhưng quyết định đã được đưa ra!

Nhiệm vụ mới của <Phân Đội Đồng Thoại> chúng tôi chính là, Nhiệm vụ độ khó: 5 [Giao hàng - Rượu rong biển Làng Hororo]!

...Ơ kìa? Độ khó hình như hơi cao thì phải?

Vì lúc nhận nhiệm vụ từ chú Hoffman trời đã nhá nhem tối, nên thời gian xuất phát được lùi lại vào ngày hôm sau... tức là sáng nay.

Hiện tại, chúng tôi đang rong ruổi trên con đường hướng tới Làng Hororo. Nhưng chúng tôi không đi bộ, mà đang di chuyển bằng một phương tiện giao thông.

Chỉ là, phương tiện này hoàn toàn khác biệt so với xe ngựa hay xe rồng. Thứ chúng tôi đang cưỡi chính là quái vật mới nhất của Asuma, một con quái vật tên là [Flying Cloth].

Tóm gọn trong một câu, nó trông hệt như một tấm thảm bay có gắn thêm chân tay dẹt mỏng.

Giải thích chi tiết hơn thì nó có kích thước khá lớn, với chiều dài khoảng hơn 3 mét và chiều rộng gần 2 mét, dư sức chở cả ba chúng tôi bay lượn trên không trung. Tuy nhiên, do cấp độ còn thấp nên khi chở ba người, nó không thể bay cao được. Hiện tại, chúng tôi đang lơ lửng cách mặt đất chừng vài chục centimet.

Nhân tiện thì, có lẽ Asuma cũng liên tưởng đến thảm bay nên đã đặt tên cho nhóc này là Carpet. Rất tượng hình.

Jiminy, người đại diện phát ngôn cho Asuma, từng nhận xét về Carpet: "Ngài ấy bảo 'Cứ như Ittan-momen ấy nhỉ' ạ!", nhưng bản thân tôi còn chẳng hiểu 'Ittan-momen' là cái gì.

“'Một mảnh vải bông dài chừng một tan (khoảng 10 mét)' — nghe nó miêu tả đúng bản chất sự vật quá rồi, làm gì còn yếu tố ví von nào nữa?” Grimms giảng giải.

...À thì, khi tôi thắc mắc điều đó, Grimms lại bắt đầu bài thuyết giáo: "Ittan-momen là một loại yêu quái của Nhật Bản. Vốn dĩ nó là một tồn tại mang tính địa phương ở thị trấn Koyama, huyện Kimotsuki, tỉnh Kagoshima, nhưng nhờ sức ảnh hưởng của các tác phẩm viễn tưởng nên độ nhận diện của nó ở Nhật Bản khá cao đấy".

Cái tên Grimms này sao thế, hắn là bách khoa toàn thư à? Bị một tên rác rưởi tự hủy hoại tương lai vì cờ bạc nhưng lại sở hữu lượng kiến thức phong phú đến kỳ lạ qua mặt, tôi lại một lần nữa phải nếm trải cảm giác cay đắng.

...Thôi, bỏ qua chuyện Carpet với Grimms đi. Hiện tại, tôi còn những vấn đề quan trọng hơn cần suy nghĩ.

"Hừm..."

"Sao thế Sonia. Mày mắc ỉa à?"

"Ít ra cũng nói là buồn đi vệ sinh giùm cái đi!?"

"............"

"Ngài ấy bảo 'Có muốn dừng lại một chút để tạo thời gian đăng xuất không?' ạ. Không nên nhịn đi vệ sinh đâu ạ!"

"ĐÃ BẢO KHÔNG PHẢI MÀ! CÁI TÔI ĐANG BĂN KHOĂN LÀ ĐỘ KHÓ CỦA NHIỆM VỤ LẦN NÀY CƠ!"

Nhiệm vụ lần này không phải là nhiệm vụ được nhận tại quầy tiếp tân của Hội, mà là một sự kiện phát sinh đột xuất. Trong trường hợp này, độ khó nhiệm vụ sẽ do AI quản lý chuyên trách tính toán, nên độ tin cậy của thông tin cao hơn so với các nhiệm vụ do Hội đưa ra. Và điều khiến tôi bận tâm là mức độ khó 5... một con số báo hiệu khả năng cao chúng tôi sẽ phải đối đầu với vài con Pure Dragon hoặc Demi-Dragon.

Vùng này làm gì có sinh vật cấp bậc Demi-Dragon sinh sống đâu chứ.

Kể cả có quái vật đến gần thì Grimms cũng dùng <Auto Enemy Detection> của Chthonian dọn dẹp sạch sẽ từ trước khi chúng tôi kịp nhìn thấy. Nghĩa là nếu chỉ giao hàng đơn thuần thì độ khó phải thấp hơn thế này nhiều.

"Đừng có lo bò trắng răng. Mấy cái nhiệm vụ giao hàng kiểu này thường tính cả khả năng đụng độ mấy con <UBM> lảng vảng quanh khu vực vào mức độ khó đấy. Chắc quanh đây có một hai con <UBM> đang lượn lờ thôi."

"THẾ THÌ TIÊU TÙNG RỒI CÒN GÌ! LỠ ĐỤNG PHẢI THÌ TÍNH SAO!?"

Tôi chưa từng chiến đấu với chúng, nhưng nghe giang hồ đồn thổi thì con nào con nấy đều kinh khủng khiếp hết đấy!?

"Đéo có chuyện dễ đụng độ vậy đâu. Giống như tai nạn giao thông thôi."

"Nhưng biết đâu có những tân binh cứ đi đến đâu là bị <UBM> hay <Siêu Cấp> tập kích đến đó thì sao!"

"Làm đéo gì có tân binh nào xui xẻo đến mức đấy!!"

Nhưng mà bạn tôi là Yuri hình như đã từng đụng độ <UBM> rồi, nên việc chúng tôi thi thoảng chạm trán một lần cũng chẳng có gì lạ.

"...Bất an quá đi mất."

"............"

"Ngài ấy bảo 'Thôi nào, thay vì lo lắng bất an thì hãy nghĩ đến những chuyện vui vẻ ở tương lai đi. Chợ ở Kiora cũng bán rất nhiều hải sản mà. Lúc về chúng ta hãy cùng nhau mở tiệc ăn mừng nhé' ạ. Tôi cũng tán thành!"

Bé Jimmy đồng tình với đề xuất của Asuma, và Grimms cũng gật gù đồng ý.

"Nghe được đấy. Tôm với nghêu nướng BBQ thì ngon phải biết."

"............"

"Ngài ấy bảo 'Cũng có cả những nguyên liệu như bạch tuộc hay mực nữa'."

Grimms đang hào hứng là thế, vừa nghe xong câu đó mặt liền nhăn nhó như khỉ ăn gừng.

"Ăn cả bạch tuộc cơ à..."

"............"

"Ngài ấy bảo 'Bánh bạch tuộc nướng (Takoyaki) ngon lắm. Để bữa nào tôi làm cho nhé?' ạ."

"Tao xin kiếu, gớm bỏ mẹ."

"Sao anh lại dám chê bai lòng tốt của Sáng tạo chủ là gớm ghiếc cơ chứ!?"

Bản thân tôi cũng xin kiếu món bạch tuộc, nhưng Asuma có vẻ ăn được bình thường và còn biết nấu ăn nữa. Nhắc mới nhớ, Asuma (viết là 遊馬) là người chơi Nhật Bản. Cái tên đó có vẻ là tên thật, nhưng vì tôi không rành về tên người Nhật nên chẳng thể phân biệt được đâu là họ đâu là tên. Grimms cũng nói y như vậy.

Dù sao đi nữa, đúng như lời Asuma nói, vững bước tiến lên với niềm hy vọng vào những điều vui vẻ phía trước vẫn tốt hơn là cứ mãi ôm khư khư nỗi bất an!

Tôi nhanh chóng chấn chỉnh lại tinh thần, tiếp tục hành trình hướng về Làng Hororo với một thái độ lạc quan.

Ngày hôm sau, thứ chờ đợi chúng tôi - những kẻ mang tâm thế lạc quan bước chân vào Làng Hororo - lại là...

[Gegya gya gya!]

[Guu gya gya gya!]

...một bầy Goblin đang gào thét gì đó ở nơi có vẻ như là quảng trường của ngôi làng.

"Chẳng lẽ làng bị chiếm... ưm ưm!"

Trước thảm cảnh quá đỗi tàn khốc, tôi suýt thét lên kinh hãi, nhưng lập tức bị Asuma bịt mồm từ bên phải và Grimms khóa miệng từ bên trái. Đối xử với một quý cô thô bạo như thế, tôi liền cắn phập vào tay Grimms. Phập.

"Con điên này... con mìn này!"

Grimms có vẻ muốn chửi rủa gì đó, nhưng tôi ngó lơ!

Hiện tại, chúng tôi đang ẩn nấp trong khu rừng bao quanh ngôi làng thay vì đi trên đường, vừa giấu mình vừa quan sát tình hình bên trong. Trước khi chúng tôi kịp tiếp cận ngôi làng, Grimms đã dùng Chthonian phát hiện ra phản ứng của kẻ địch bên trong.

"Bọn Goblin đó thuộc loại không hiểu tiếng người. Chỉ toàn kêu Gogo Gaga nên đéo hiểu chúng đang sủa cái gì."

Trong số những quái vật có hình dáng giống con người như Goblin, ngay cả khi cùng chung một chủng loại, vẫn có những cá thể nói được tiếng người và những cá thể thì không. Những con Goblin làm tổ gần khu dân cư thường nói tiếng người khá rành rẽ, nhưng có vẻ bầy Goblin lần này không thuộc nhóm đó.

"............"

"Tôi hiểu rồi ạ! Làm phiên dịch viên chứ gì!"

Asuma lặng lẽ ra hiệu cho Bé Jimmy, cô bé liền áp hai tay lên tai và lắng nghe chăm chú.

Chủng loài [Chorus Insect] của Bé Jimmy sở hữu đặc tính thấu hiểu ngôn ngữ của các sinh vật khác bằng cách đọc suy nghĩ của đối phương, sau đó sử dụng chính ngôn ngữ đó để giao tiếp.

Về cơ bản, chúng là loài quái vật sống theo bầy đàn, thường sử dụng bài ca thôi miên để tấn công những sinh vật đã học được ngôn ngữ, và ở Legendaria, chúng bị xếp vào hàng ngũ những loài nguy hiểm đáng sợ. Nhưng nếu hoạt động độc lập, chúng không thể sử dụng bài ca thôi miên, và vì sức mạnh thua kém cả [Little Goblin] ở bản đồ tân thủ, nên chúng chẳng có tác dụng gì trong chiến đấu.

Nhưng điều đó không có nghĩa là Bé Jimmy vô dụng.

Cô bé luôn đại diện phát ngôn cho Asuma kiệm lời. Và ngay lúc này đây, cô bé đang cố gắng phiên dịch lại ngôn ngữ của bọn Goblin.

"Ờm, để xem nào. Cô bé nói [Đã một tháng chạy trốn khỏi bầy của tên [Đại Chướng Quỷ] đó, sắp tới chúng ta sẽ có cứ điểm mới rồi!], [Thủ lĩnh của bầy cũng rất hài lòng!] ạ."

"[Đại Chướng Quỷ]... Nghe quen quen."

"Ừ."

Đúng như Grimms nói, tôi cũng có chút ấn tượng với cái tên này. Đó là một <UBM> được đồn đại là thường xuyên xuất hiện ở Đồng bằng Nex, nằm xa hơn Sơn lộ Sauda hồi chúng tôi mới bắt đầu chơi Dendro.

Vì nghe nói khu vực đó cũng có một <UBM> khác tên là [Quần Lang Đại Vương Lohbota] xuất hiện, nên chúng tôi đã nghĩ "Cấp thấp mà xui xẻo đụng độ mấy con đó thì xong đời. Chết một lần ăn án Death penalty là quá đủ rồi", và quyết định rẽ hướng Tây thay vì hướng Nam.

Trừ Asuma tình cờ đang ở trong Vương đô lúc bấy giờ, còn lại ai nấy trong chúng tôi đều từng ăn một vé Death penalty bởi vòng vây chặn giết (PK) dạo đó rồi mà. Việc phải nhận thêm hai vé trong một khoảng thời gian ngắn thực sự quá ngán ngẩm. Trọn một ngày không thể đăng nhập cơ mà.

"............"

"Ngài ấy bảo 'Có lẽ bầy Goblin này đã thua trong cuộc chiến sinh tồn với bầy của [Đại Chướng Quỷ], nên phải chạy trốn khỏi vùng đó. Và để xây dựng cứ điểm mới, chúng đã tấn công Làng Hororo này. Nhìn xem, trong làng có vẻ không có điểm lưu lại. Dường như cũng chẳng có <Master> nào thường trú, lực lượng phòng vệ thì mỏng manh' ạ."

Các <Master> nếu không đang trong quá trình thực hiện nhiệm vụ như chúng tôi thì thường chọn những khu phố lớn có điểm lưu lại làm cứ điểm. Thỉnh thoảng cũng có người chọn những ngôi làng nhỏ để xây nhà và hoạt động, nhưng vì vấn đề tiện lợi nên số lượng đó rất ít.

Bởi vì ừm, lỡ ăn án Death penalty thì sẽ hồi sinh ở điểm lưu lại, và Hội Mạo Hiểm Giả để nhận nhiệm vụ cũng nằm ở những khu phố lớn. Tính từ Kiora, nơi có điểm lưu lại và Hội Mạo Hiểm Giả, đến ngôi làng này mất cả một ngày đường, việc chọn ngôi làng này làm cứ điểm chẳng có tính thực tế chút nào.

...Dù sao thì, dùng từ 'thực tế' trong game có vẻ hơi sai sai. Tóm lại là, ngôi làng này không có <Master>... và có vẻ như đã thất thủ trước bầy Goblin.

"Có nghĩa là cái độ khó mà con Sonia lăn tăn, chính là do vụ ngôi làng bị bọn này chiếm đóng.... Căng đấy. Khác đéo gì nhiệm vụ xác định thất bại luôn rồi."

"............"

"Ngài ấy bảo 'Chưa hẳn đâu. Bọn chúng vừa nói "sắp tới chúng ta sẽ có cứ điểm mới". Mọi chuyện chưa kết thúc, chắc chắn dân làng vẫn đang tiếp tục kháng cự'."

"Ra là vậy. Nghĩa là chúng ta phải đập nát lũ Goblin đó rồi hoàn thành giao hàng.... Nếu bên nhận vẫn còn sống thì không biết ông chú ủy thác có cho thêm tiền thưởng không nhỉ."

"Đằng nào thì chúng ta cũng phải chiến đấu thôi! Vì dân làng và vì tiền!" Tôi phân chấn.

"...Lúc nãy mày đéo nhắc đến tiền thì nghe có vẻ giống người tốt hơn đấy."

"Là do Grimms khơi mào trước mà!?"

Vừa phải giấu mình vừa hạ giọng, tôi cất lên lời kháng nghị.

"............"

"Vâng ạ!"

Trong lúc đó, Asuma lại ra hiệu trong im lặng, và Bé Jimmy tiếp tục vểnh tai nghe ngóng.

"Ngài ấy bảo 'Dân làng đang cố thủ trong tòa nhà lớn phía trong!', 'Mau tìm mồi lửa! Thiêu sống chúng đi!', ạ."

"Hiểu rồi. Ít ra chúng ta cũng nắm được hai điều."

"Hai điều?"

"Xác chết không nằm la liệt ở cổng làng hay quảng trường nơi dễ nổ ra những trận chiến ác liệt nhất, chứng tỏ chưa có hoặc có rất ít người thương vong. Chắc hẳn họ đã chạy trốn vào tòa nhà lớn phía trong kia. Và việc chúng phải cất công đi tìm mồi lửa chứng tỏ trong bầy Goblin không có mấy con [Goblin Mage] xài phép thuật hệ hỏa, hay [Goblin Torch] biết phun lửa."

Đúng như tên gọi, [Goblin Mage] là loài Goblin sử dụng phép thuật tấn công. Còn [Goblin Torch] là loài Goblin có hình dáng như một quả bóng nước, biết phun dầu từ miệng và dùng những chiếc răng như đá lửa để đánh lửa.

Cả hai loại này chúng tôi đều đã từng chạm trán.... Tôi vẫn còn nhớ như in cái thảm họa tàn khốc khi lửa bén vào lớp mỡ bụng của chúng hồi đó. Nhưng lần này có vẻ chúng không góp mặt, và theo như quan sát thì [Goblin Warrior] dường như là lực lượng chiến đấu chủ chốt, nên với khả năng của chúng tôi thì có lẽ xoay xở được...

"...Hả!?"

Đúng lúc tôi đang nghĩ vậy,bBé Jimmy đang chăm chú lắng nghe bỗng thốt lên kinh ngạc.

"Bé Jimmy, có chuyện gì vậy?"

Khi tôi gặng hỏi, còn Asuma và Grimms đưa mắt truy vấn..., bé Jimmy liền dịch lại lời của bọn Goblin mà cô bé vừa nghe được.

"'Vì thủ lĩnh của bầy, Đức ngài [Goblin King], phải nhanh chóng kết liễu lũ con người trong ngôi làng này'... ạ."

Trước lời thông báo đó, không chỉ Asuma vốn đã kiệm lời, mà ngay cả tôi và Grimms cũng phải sững sờ trong giây lát.

Một lúc sau, Grimms thở dài thườn thượt rồi mới cất lời.

"...Chỉ với bầy Goblin lấy [Goblin Warrior] làm nòng cốt mà độ khó vọt lên tận mức 5, tao đã lờ mờ đoán được hoặc là số lượng bọn chúng phải cực đông, hoặc là sẽ có trò gì rắc rối lắm. Hóa ra là cái motif kinh điển thường thấy ở dòng quái vật Goblin trong game à."

Nhắc đến Goblin, không thể không nhắc đến [Goblin King].

Đó vốn là một thiết lập vô cùng quen thuộc trong nhiều tựa game... và Dendro dĩ nhiên cũng không phải ngoại lệ.

Vua của loài Goblin, [Goblin King].

Nó cũng chỉ là một chủng loài giống như [Goblin Warrior] hay [Goblin Mage], chứ không phải là một <UBM> độc nhất vô nhị như [Dragon King] của loài Pure Dragon. Bởi vì cùng một chủng loài có thể có nhiều cá thể tồn tại cùng lúc, nên nó không thể trở thành <UBM> độc nhất vô nhị được.

Trên Wiki có ghi chép rằng, nếu một cá thể [King] có thêm khả năng đặc biệt nào đó thì có thể trở thành <UBM>... nhưng lần này chắc chắn không phải vậy. Bởi vì nếu là vậy thì độ khó của nhiệm vụ không thể nào chỉ dừng lại ở mức 5 được. Sức chiến đấu của một [King] thông thường, nằm ở mức trên Demi-Dragon và dưới Pure Dragon, hoàn toàn khớp với mức độ khó 5 của tình hình hiện tại.

"Và tất nhiên, một [King] sẽ có vô số tay sai, đồng thời kích hoạt các Skill của [King]."

"...Là <Goblin Kingdom> nhỉ."

Đó là một Skill mà bất kỳ [Goblin King] nào cũng chắc chắn phải có, được ghi chép rõ ràng trên Wiki.

Một Skill phức hợp bao gồm ba hiệu ứng, chi tiết như sau:

Hiệu ứng thứ nhất, tăng gấp đôi toàn bộ chỉ số cho đám Goblin thuộc quyền.

Hiệu ứng thứ hai, điểm kinh nghiệm mà đám Goblin thuộc quyền nhận được sẽ được cộng dồn cho [King].

Hiệu ứng thứ ba, chừng nào đám Goblin thuộc quyền còn sống, mọi sát thương gây ra cho [King] sẽ bị vô hiệu hóa.

"Mày biết à."

"Trong lúc ăn vé Death penalty, tôi toàn cắm mặt đọc Wiki mà." Tôi đáp lại.

"Học sinh thì lo mà học hành tử tế đi."

"Im đi. Quan trọng hơn là phải tìm cách đối phó với <Goblin Kingdom> kìa..."

Cái nào cũng khốn nạn cả, nhưng hiệu ứng thứ ba mới là chí mạng nhất. Vô hiệu hóa sát thương không có nghĩa là phòng thủ bất khả xâm phạm, nhưng nó cũng phiền phức không kém. Chắc chắn hiệu ứng đó tương tự như Skill <Life Link>. Trước khi bản thân [King] (hay bản Goblin?) nhận sát thương, sát thương đó sẽ bị chuyển hướng sang đám Goblin thuộc quyền. Cứ nhè đầu [King] mà táng thì sớm muộn gì cả bầy cũng bị diệt sạch, nhưng nói thì dễ làm mới khó.

Có một truyền thuyết đô thị kể lại rằng, một <Siêu Cấp> nào đó đã tung một đòn với sát thương vượt mức tối đa, nghiền nát cả bầy lẫn [King] thành cám, nhưng để thi triển được ngón đòn kinh thiên động địa đó thì lượng sát thương tạo ra phải đạt đến cảnh giới hàng trăm nghìn cơ. Chí ít thì, đối với chúng tôi mà nói, việc một con [King] mang sức mạnh trên Demi-Dragon và dưới Pure Dragon vẫn sống nhăn răng chừng nào cả bầy đàn của nó còn tồn tại, quả thực là một mối đe dọa cực lớn.

"Asuma. Dùng Beanstalk có xơi được không?"

"............"

"Ngài ấy bảo 'Nếu là một chọi một thì có thể. Nhưng nếu cả bầy vẫn còn đó thì sẽ bị áp đảo, vả lại nếu những con Goblin khác tấn công dân làng hay chính bản thân tôi thì cuối cùng chúng ta vẫn thua'."

"'Khắc chế phòng thủ giữa loại hình chiến đấu cá nhân và loại hình chế ngự diện rộng' à. Đôi khi thông tin trên Wiki quá đáng tin cậy cũng là một cái tội. ...Nói vậy nghĩa là."

Grimms ngửa mặt lên trời, rồi thu ánh nhìn lại, ghim thẳng vào tôi. Và hắn nói:

"Nếu đối thủ là loại hình chế ngự diện rộng, thì chỉ còn cách đem loại hình tiêu diệt diện rộng ra mà phang lại thôi."

"............"

Loại hình tiêu diệt diện rộng. Đó chính là..., là <Embryo> của tôi.

"Mày hiểu rồi đấy, Sonia. Những lúc thế này mới là sân khấu độc diễn của mày."

"Nh-Nhưng nếu bọn Goblin vẫn ở trong làng, thì e là... nguyên cả cái làng sẽ..."

Sức công phá đến từ <Embryo> của tôi ở hình thái thứ ba thực sự quá khủng khiếp... Hơn nữa, nó còn tồn tại một điểm yếu chí mạng. Nếu sử dụng giữa khu dân cư... hậu quả có khi còn tàn khốc hơn cả những gì bọn Goblin gây ra.

"Cứ yên tâm. Tao và Asuma sẽ dàn xếp ổn thỏa cái tình huống để mày thỏa sức bung lụa. Việc của mày là tập trung hất cẳng con [King] và lũ lâu la của nó. Mọi chuyện còn lại cứ để tao lo."

"Làm thế thì gánh nặng cho Grimms và Asuma sẽ..."

"Bọn tao chưa tàn tạ đến mức cần mày phải lo đâu. Thậm chí, việc đó còn an toàn gấp vạn lần so với việc phải tiến lại gần cái <Embryo> của mày đấy."

Grimms buông lời cợt nhả rồi búng nhẹ vào trán tôi. Dù đã tắt chế độ cảm nhận cơn đau nên không hề thấy đau... nhưng có lẽ dù có bật lên, cú búng trán vừa rồi cũng sẽ mang theo sự dịu dàng không gây đau đớn.

"Việc cỏn con đó tao với Asuma làm phát một. Dễ như ăn kẹo. Và..."

Grimms nhìn thẳng vào mắt tôi,

"Mày cũng làm được mà, Sonia!"

Hắn trao cho tôi một sự tin tưởng tuyệt đối.

"............"

Cái tên Grimms này, bình thường rác rưởi là thế... nhưng những lúc thế này lại gọi tên tôi với một gương mặt trông bảnh ra phết.

...Đồ gian xảo. Nhưng mà, tôi sẽ đáp lại sự tin tưởng đó.

"...Ừm!"

Tôi ưỡn ngực, dõng dạc đáp lời.

"Tốt lắm, chốt vậy đi. Mấy cái kế hoạch tác chiến chi tiết cứ giao cho tao."

Nghe tôi trả lời, Grimms nhếch mép cười gian xảo.

"Mày thừa biết rồi đấy... những phán đoán của tao chưa bao giờ sai."

Đúng như những gì hắn tự nhận, Grimms thực sự là một tay quái vật trong lĩnh vực chiến đấu và chiến thuật. Hắn có khả năng nhìn thấu hành động và đường đi nước bước của kẻ thù ở một phạm vi mà tôi hoàn toàn mù tịt.

"Tao đã lên kế hoạch chi tiết để đập tan bọn chúng rồi. Cụ thể là..."

Nói rồi, Grimms bắt đầu vạch ra kế hoạch tác chiến cho chúng tôi.

Nó cực kỳ chi tiết, tựa như một bức tranh tương lai phác thảo chính xác từng đường đi nước bước của bầy Goblin sẽ diễn ra theo kế hoạch của chúng tôi, chân thực đến mức ngỡ như hắn đã tận mắt chứng kiến.

Và, cả tôi và Asuma đều hiểu rõ... đó không phải là ảo tưởng hão huyền.

"............"

"Ngài ấy bảo 'Vẫn là khả năng phán đoán và phân tích đáng gờm như mọi khi nhỉ. ...Dù phán đoán trong cờ bạc thì toàn trật lất'. Ngài ấy nói quá chuẩn ạ!"

"Câm mồm. Chuyện nào ra chuyện đó. Giờ thì tao đã phổ biến xong kế hoạch tác chiến... Sonia. Làm 'cái đó' luôn chứ?"

Bị Grimms bất ngờ hỏi vậy, tim tôi lỡ nhịp.

"Hả! Lần này cũng làm á!?"

"Chính mày là người đầu xỏ khởi xướng cơ mà."

"Thì đúng là vậy..."

'Cái đó' là chỉ một hành động mà tôi đã từng làm với sự hăng hái tột độ, bùng nổ kỹ năng nhập vai trước một trận chiến lớn, ngay sau khi chúng tôi vừa mới lập tổ đội. Nhớ lại thì thấy xấu hổ muốn chết~......

"............"

"Ngài ấy bảo 'Thế thì có sao đâu. Triển đi' ạ. Tôi cũng tán thành việc xốc lại tinh thần!"

Ngay cả Asuma và Bé Jimmy cũng nói vậy thì, đành chịu thôi...

...Được rồi. Tôi hít một hơi thật sâu... và cất lên những lời nói rập khuôn lần thứ ba.

"NHIỆM VỤ LẦN NÀY ĐÃ CHUYỂN TỪ GIAO HÀNG THÀNH THẢO PHẠT [GOBLIN KING]."

Giọng điệu của tôi không phải là giọng thật, mà là một tông giọng cố tình bắt chước phong thái của một sĩ quan chỉ huy.

Đó là tàn dư của những ngày tháng đam mê kỹ năng nhập vai, khi tôi khao khát được hóa thân thành một nữ quân nhân hay một nữ hiệp sĩ ngầu lòi, nhưng rồi lớp mặt nạ đó lại nhanh chóng bị lột sạch.

Đó là... hiệu lệnh bắt đầu tác chiến dành cho đồng đội.

"LẬP KẾ HOẠCH TÁC CHIẾN VÀ TẬP KÍCH: GRIMMS.

DỤ ĐỊCH VÀ HỘ TỐNG DÂN LÀNG: ASUMA.

TIÊU DIỆT: TÔI.

CÁC THÀNH VIÊN, ĐÃ NẮM RÕ NHIỆM VỤ CỦA MÌNH CHƯA?"

""'RÕ, THƯA SẾP'.""

Nghe Grimms và Asuma (thông qua Bé Jimmy) đồng thanh đáp lời, tôi cảm thấy râm ran cả người. Nhưng tôi biết, nếu dừng lại giữa chừng thì chắc chắn sẽ còn xấu hổ hơn nữa.

"TỐT LẮM. VẬY THÌ BẮT ĐẦU THÔI!"

Nói xong, tôi hít một hơi thật sâu, dõng dạc tuyên bố.

"<PHÂN ĐỘI ĐỒNG THOẠI> — BẮT ĐẦU TÁC CHIẾN."

◆◇◆

□ ■ Làng Hororo

[SẮP, XONG.]

Bầy Goblin gồm gần 200 con đang rầm rộ chiếm giữ Làng Hororo. Kẻ duy nhất trong bầy có khả năng nói được tiếng người... [Goblin King] khẽ thì thầm khi hướng mắt nhìn vào tòa nhà lớn trước mặt.

Tòa nhà đó... Giảng đường, cũng là tòa nhà có quy mô lớn nhất trong làng (một cơ sở vật chất do Hào Thương Hoffman quyên góp cho ngôi làng nơi bố mẹ ông lui về ở ẩn), chính là nơi toàn bộ dân làng đang cố thủ. Họ đã dùng đồ đạc và phép thuật thuộc tính Đất để dựng rào chắn ở các cửa sổ và cửa ra vào, ngăn chặn sự xâm nhập của bọn Goblin. Tuy nhiên, đám Goblin đang liên tục nện vũ khí vào cửa, rõ ràng là chúng sẽ sớm phá được cửa.

[Khư khư khư... XEM MÌNH, LÊN ĐƯỢC BAO NHIÊU CẤP.]

Con người... Tian mang lại lượng điểm kinh nghiệm dồi dào và hiệu quả hơn hẳn quái vật, điều này [King] đã tự mình đúc kết được từ những kinh nghiệm chiến đấu trước đây. Nếu bọn Goblin giết toàn bộ con người trong ngôi làng này, và nhờ hiệu ứng thứ hai của <Goblin Kingdom> chuyển điểm kinh nghiệm đó cho [King], nó sẽ thăng cấp và trở nên mạnh mẽ hơn gấp bội. Thậm chí có thể khiến hắn tiến hóa lên một đẳng cấp cao hơn cả [King], [King] cười thầm đắc ý.

[NẾU TA TRỞ THÀNH <UBM>, TA SẼ TRẢ ĐƯỢC, MỐI NHỤC TRƯỚC TÊN [ĐẠI CHƯỚNG QUỶ] ĐÓ.]

Dẫu chưa rõ liệu bản thân có thực sự tiến hóa thành <UBM> hay không, nhưng [King] vẫn luôn nuôi một niềm tin mãnh liệt rằng mình có thể làm được. Một khi đạt được sức mạnh đó, nó chắc chắn sẽ đánh bại được con quỷ khổng lồ mà trước đây nó đã phải ngậm đắng nuốt cay ôm bầy chạy trốn vì lo sợ thiệt hại. Trước đây, khi cả hai bầy đều phát triển đến mức phải tranh giành lãnh thổ, [King] đã chọn cách rút lui mà không hề giao chiến. Mặc dù số lượng bầy của [King] đông đảo hơn.

Đó là vì sự tương khắc giữa hai bên. Đối nghịch với [King] chuyên cường hóa bầy đàn, [Đại Chướng Quỷ] lại rải chướng khí gây ra ba loại trạng thái bất thường trên diện rộng. Nếu trúng phải chướng khí đó, sự cường hóa của [King] cũng trở nên vô nghĩa, và bầy đàn của nó chắc chắn sẽ chết mòn vì <Kịch Độc>. Vì lẽ đó, [King] đành phải quay lưng chạy trốn trước [Đại Chướng Quỷ]. Nó ôm hận trốn chạy đến vùng đất phía Tây này, thề rằng một ngày nào đó sẽ trả thù và giành lại lãnh thổ.

Thế nhưng, trong lúc đó, [Đại Chướng Quỷ] đã bị thảo phạt bởi tay của một <Master> nào đó.

[...NHƯNG, CHẬM QUÁ. TRƯỚC KHI MANG MỒI LỬA TỚI, CHẮC CHÚNG ĐÃ PHÁ ĐƯỢC CỬA RỒI.]

Nó đã ra lệnh cho vài con Goblin đi tìm mồi lửa để thiêu rụi Giảng đường nơi dân làng đang cố thủ. [Gem] mà dân làng dùng cho sinh hoạt hàng ngày, hay đá lửa và dầu cũng được. Nhưng bọn Goblin đó mãi không thấy quay lại, có vẻ như việc phá cửa xông vào sẽ được hoàn thành trước.

[NGAY CẢ MỘT MÓN ĐỒ CŨNG TÌM KHÔNG XONG SAO. QUẢ NHIÊN, TRÍ TUỆ CỦA BẦY TA THẤP KÉM QUÁ.... CHẬC.]

[King] tặc lưỡi đầy oán hận. Bầy của kẻ thù truyền kiếp [Đại Chướng Quỷ] dường như có trí tuệ trung bình cao hơn bầy của nó. Nhớ lại điều đó, và đem ra so sánh khiến nó càng thêm bực tức. Nhưng điều đó cũng sẽ được cải thiện phần nào khi thăng cấp. Nếu bọn lâu la chém giết, cả bọn chúng và [King] sẽ cùng được nhận điểm kinh nghiệm kép. Lũ lâu la cũng có khả năng sẽ tiến hóa thành những con Goblin cao cấp hơn hiện tại.

Ngay lúc [King] và bọn lâu la đang vẽ ra viễn cảnh tương lai tươi sáng đó.

Một vật thể tả tơi nào đó... đã bị ném thẳng vào khoảng không giữa đám Goblin và [King].

"...Gegya?"

Mùi hôi thối nồng nặc bốc ra từ nó... mùi máu và nội tạng khiến ánh mắt của [King] lẫn bầy Goblin đều đổ dồn về phía đó.

Và chúng đã nhận ra đó là gì. Đó chính là một trong những con Goblin đã đi tìm mồi lửa. Tuy nhiên—cổ họng của nó đã bị bóp nát, cơ thể bị hành hạ đến thừa sống thiếu chết nhưng vẫn cố tình được giữ lại chút hơi tàn để không tan biến.

(TẠI SAO, LẠI RA NÔNG NỖI NÀY...)

Sự bàng hoàng và nỗi nghi hoặc tột độ trước thảm cảnh kinh hoàng đã khiến tư duy vốn đã hạn hẹp của lũ Goblin trở nên trống rỗng trong tích tắc. Như thể chỉ chực chờ khoảnh khắc đó, một hiện tượng dị thường khác lại tiếp diễn.

"Ge... gya?"

Một con Goblin đang mải mê phá rào chắn chợt nhận ra máu đang tuôn ra xối xả từ cổ họng mình như một dòng thác chết chóc. Nhìn xuống cơ thể nó, một sợi xích vươn lên từ lòng đất đang quấn chặt lấy nó, tựa như một con rắn độc đang siết chặt con mồi.

Và lưỡi hái nối liền với sợi xích đó... Chthonian đã cắt đứt động mạch cảnh của nó.

Lưỡi hái của Chthonian... chẳng khác nào một con rắn đang phùng mang ngóc đầu lên, mang theo lưỡi dao đẫm máu lùng sục con mồi tiếp theo.

"Gegya gya gya!?"

"Guu gya!?"

Trước đòn tấn công quỷ dị, bầy Goblin bàng hoàng gào lên kinh hãi.

[ĐỪNG HOẢNG SỢ! CHỈ LÀ SỰ KHÁNG CỰ VÔ ÍCH CỦA LŨ CON NGƯỜI THÔI! GIẬT ĐỨT SỢI XÍCH ĐÓ ĐI!]

Dưới tiếng thét ra lệnh của [King], bầy Goblin lấy lại tinh thần và tìm cách đối phó với sợi xích đang quấn lấy đồng loại.

Thế nhưng gần như cùng lúc đó, con Goblin vừa trúng đòn đã trút hơi thở cuối cùng, hóa thành lớp bụi sáng... Chthonian vừa được giải phóng liền lao vụt xuống lòng đất với tốc độ kinh hồn bạt vía. Những chiếc rìu và thanh kiếm của bọn Goblin bổ ầm ầm xuống mặt đất, nhưng dường như chẳng hề chạm tới được Chthonian.

Ngược lại, lợi dụng sơ hở từ đòn tấn công đó, Chthonian lại ngoi lên từ lòng đất, lần này nó phang đứt phăng mắt cá chân của một con Goblin khác, cắt lìa cả chiếc ủng nó đang đi. Con Goblin bị mất một chân gào lên đau đớn, lăn lộn trên mặt đất.

Chứng kiến cảnh đó, [King] không khỏi nghi ngờ.

(CƠ THỂ CỦA LŨ LÂU LA ĐÃ ĐƯỢC NHÂN ĐÔI SỨC MẠNH BỞI SKILL CỦA TA, VẬY MÀ LẠI DỄ DÀNG BỊ... ĐỐI THỦ CHẮC HẲN LÀ MỘT TAY LÃO LUYỆN, HOẶC LÀ VŨ KHÍ CỦA HẮN PHẢI THUỘC HÀNG CỰC PHẨM...?)

Mặc dù nó suy đoán như vậy, nhưng thực tế lại hoàn toàn khác.

Chủ nhân của Chthonian... Grimms vẫn chỉ sở hữu một Low-rank Job, và mặc dù Chthonian là một <Embryo> đã đạt đến hình thái thứ ba, nhưng do nó tập trung chủ yếu vào tầm đánh và khả năng rà soát kẻ địch, nên sức tấn công vật lý của vũ khí không hề cao đến mức đó. Thông thường, nó không đủ sức để dễ dàng cắt đứt chân một con Goblin đã được cường hóa kèm theo cả chiếc ủng.

Thế nhưng, có một yếu tố then chốt ở đây đã san lấp hoàn toàn khoảng cách sức mạnh đó.

Job của Grimms là [Kẻ Đột Kích].

Một Job phương Tây chuyên về tập kích bất ngờ, tương đương với [Dã Phục] của phương Đông. Skill mang tính biểu tượng nhất của Job đó có tên là <Sneak Raid>. Đó là một Skill nội tại giúp cộng thêm tối đa gấp ba lần sát thương cho mọi đòn tấn công khi bản thân đang ở trạng thái chưa bị phát hiện. Và sự phát hiện đó được tính cho chính bản thân Grimms... cho dù <Embryo> Chthonian có phơi bày hình dáng bao nhiêu đi chăng nữa, trạng thái chưa bị phát hiện của hắn vẫn không bị hóa giải.

Chthonian trườn lên từ lòng đất, tung một nhát chém chí mạng nhắm thẳng vào cổ đối tượng với sức mạnh đã được cường hóa.

Đó chính là chiến thuật tác chiến cơ bản của Grimms.

Ngay cả trong cuộc tập kích lần này, chiến thuật đó vẫn phát huy uy lực một cách hoàn hảo. Mức cường hóa gấp hai lần của [King] đối chọi với mức sát thương gấp ba lần của Grimms. Với sự chênh lệch rõ rệt về lượng cường hóa này, lũ Goblin không thể nào dựa vào chỉ số đơn thuần để cản phá đòn tập kích của Grimms.

"Gegya a a a!?"

"Guu! Guga a!"

Kẻ thì gào thét trước đòn tập kích từ dưới lòng đất, kẻ thì căng mắt trực chờ khoảnh khắc nó ngoi lên để tóm gọn. Toàn bộ bầy Goblin... kể cả [King], kẻ đang chực chờ giật đứt sợi xích, đều dồn hết tâm trí vào một trong hai việc đó.

Tất nhiên, Grimms sẽ không dại dột gì mà nhắm đòn tấn công vào [King].

Hắn thừa biết nếu tấn công [King] vào lúc này, sát thương sẽ lập tức bị dội ngược sang bọn lâu la, và ngay khoảnh khắc lưỡi hái vừa tung đòn, Chthonian sẽ bị tóm gọn và nghiền nát thành cám. Vì vậy, mục tiêu đòn tập kích của Grimms là giảm bớt số lượng lâu la và... một việc nữa.

(Đến lúc rồi đấy, Asuma)

Đòn tập kích bằng Chthonian đã thu hút hoàn toàn sự chú ý của bầy Goblin xuống mặt đất. Grimms đã cố tình hành động để tạo ra cục diện như vậy. Chính vì thế... bọn Goblin không hề phát hiện ra bóng dáng Asuma đang trèo lên mái nhà.

"............"

Asuma nằm sấp trên mái nhà, không nói một lời, chỉ giơ [Gem] trên tay phải hướng xuống dưới. Đó là động tác để <Call> quái vật bên trong [Gem].

Sức mạnh của những quái vật sinh ra từ <Embryo> của Asuma, [Siêu Thú Mẫu Thần Gaia], là ngẫu nhiên, như cậu đã giải thích với nhóm Sonia thông qua Jiminy. Trung bình khoảng một tuần chúng mới nở, nhưng cho đến nay đã có năm con quái vật ra đời. Ngoài Jiminy và Carpet đã xuất hiện trong nhiệm vụ này, còn ba con nữa, nhưng hai trong số đó lại là những quái vật yếu ớt thường sống ở bãi săn tân thủ. Mặc dù nói là ngẫu nhiên, nhưng Asuma cho rằng đó là do hình thái của <Embryo> chưa cao nên tỷ lệ nghiêng về quái vật yếu nhiều hơn.

Xem xét điều đó, Jiminy với khả năng thấu hiểu nhiều ngôn ngữ hay Carpet dù không có sức chiến đấu nhưng lại là phương tiện di chuyển, tương đối có thể coi là 'hàng ngon'.

Tuy nhiên... hai con này không phải là món 'hàng ngon' nhất mà Gaia từng sinh ra. Nếu đúng là vậy, cậu đã chẳng nói là sức mạnh ngẫu nhiên, mà sẽ bảo "Hiện tại chỉ sinh ra được những con quái vật có sức chiến đấu kém thôi".

Nhưng sự thật không phải vậy. Dù là qua lời thông dịch của Jiminy, cậu đã từng nói 'thỉnh thoảng sẽ sinh ra một đứa trẻ siêu cấp tuyệt đỉnh luôn', và thực sự tồn tại một con quái vật là món 'hàng ngon' nhất từ trước đến nay.

Con quái vật đó,

"<Call> — Beanstalk."

Asuma dùng chính giọng nói thật của mình để gọi nó ra.

Ngay sau đó, vật thể được gọi ra giữa không trung — bắt đầu rơi tự do. Từ [Gem] của Asuma xuất hiện... một thứ gì đó khổng lồ, to bằng hoặc thậm chí to hơn cả Giảng đường nơi dân làng đang cố thủ...

"Gegya? Ge—"

Khi tiếp đất, nó đã cuốn theo và nghiền nát khoảng chục con Goblin đang mải mê dán mắt xuống mặt đất. Việc một vật thể khổng lồ đột ngột xuất hiện tại đó đã làm rung chuyển cả mặt đất.

Đám Goblin không hề ồn ào.

Đúng hơn là chúng hoàn toàn đứng hình trước sự xuất hiện đột ngột của một thứ quá đỗi khổng lồ. Thậm chí, tiếng la hét của những dân làng ở trong nhà, vốn chẳng nhìn thấy gì, còn to hơn cả chúng.

[CÁI GÌ, THẾ NÀY...?]

Dường như không phải để đáp lại lời của [King]... nó bắt đầu cử động.

Nó dùng hai chân... đứng thẳng dậy.

Đó là một thân cây hình người khổng lồ... cao hơn 20 mét. Sự oai phong lẫm liệt đó như thể một người khổng lồ được tạo nên từ vô số cành cây đan xen vào nhau, phủ đầy lá xanh mướt. Nó chính là [Forest Gigas], một quái vật nguyên tố thuộc đẳng cấp Pure Dragon. Một quái vật hùng mạnh mà ngay cả những Tamer ở High-rank, chứ đừng nói là Low-rank, cũng hiếm người sở hữu.

Và cái tên được Sáng tạo chủ Asuma đặt cho nó là Beanstalk.

Nguồn gốc của cái tên này, không cần phải bàn cãi, chính là lấy cảm hứng từ cây đậu vươn cao chạm đến tận trời xanh trong câu chuyện cổ tích 'Jack và cây đậu thần'. Lúc trước, khi Grimms với khuôn mặt ngán ngẩm thốt lên "Trông nó giống gã khổng lồ hơn đấy", Sonia cũng gật gù đồng ý.

Và giờ gã khổng lồ bằng cành lá đó...

"............"

Ngay sau khi Asuma lặng lẽ chỉ tay về phía đám Goblin, nó đã tung một đòn càn quét khoảng năm con Goblin đang đứng gần đó. Mỗi lần cánh tay khổng lồ vung lên, cơ thể lũ Goblin lại bay lên không trung cùng với bụi mù mịt. Gã khổng lồ cành lá lầm lì, dưới sự chỉ thị của người chủ kiệm lời, đang càn quét sạch sẽ lũ Goblin. Bọn Goblin cũng cố gắng phản công bằng cách nện vũ khí vào cơ thể cành lá đó, nhưng có vẻ chẳng hề hấn gì.

[Forest Gigas] là một quái vật thuộc đẳng cấp Pure Dragon, sở hữu các chỉ số thiên về STR, END và HP. Dù có được cường hóa bởi <Goblin Kingdom>, [Goblin Warrior] cũng không phải là đối thủ của nó. Có chăng thì [King] mới có cơ may chiến thắng, nhưng sát thương sẽ dội ngược lại khiến vô số lâu la phải bỏ mạng.

Bởi vậy, [King] đã không chọn cách đối đầu trực diện.

[TÌM ĐI! NÓ LÀ QUÁI VẬT ĐƯỢC THUẦN HÓA! CHỈ CẦN GIẾT CHỦ CỦA NÓ LÀ NÓ SẼ BIẾN MẤT!]

Dựa trên vốn kiến thức của mình, [King] đã phán đoán như vậy và ra lệnh cho bầy đàn.

"Gegya gya!"

Và ngay lập tức, lũ Goblin đã phát hiện ra Asuma đang ở trên mái nhà.

Beanstalk càn quét những con Goblin cố gắng trèo lên mái nhà, nhưng không thể cản được tất cả. Hơn nữa, nếu chúng đã trèo lên mái nhà thì nó không thể tấn công được vì sẽ làm liên lụy đến Asuma. Kết quả là, Asuma phải đối đầu với ba con Goblin trên mái nhà.

"............"

Do vị trí trên mái nhà cách khá xa mặt đất, nên việc Grimms kéo dài Chthonian lên tận đó tiềm ẩn rủi ro rất cao. Bản thân Beanstalk lúc này cũng đang bận rộn chiến đấu để nghiền nát đám Goblin bám đuôi bên dưới. Bởi vậy, ba con Goblin này Asuma buộc phải tự mình giải quyết.

"............"

Tuy nhiên, ngay cả trong tình huống đó, Asuma vẫn giữ im lặng.

Cậu đã thay đổi tư thế từ nằm sấp sang đứng thẳng, nhưng... tay trái vẫn đang đẩy chiếc xe nôi Gaia. Trên mái nhà, tiếng bánh xe quay kêu lộc cộc khe khẽ vang lên.

"Gegya a!"

"Gugya a!"

Đối với lũ Goblin, hành động đẩy xe nôi của Asuma không hề kỳ quặc như con người nghĩ. Chúng chỉ đơn giản là tìm thấy kẻ cần giết, và xông lên với vũ khí trong tay.

"............"

Asuma lặng lẽ nhìn chằm chằm vào bọn Goblin đang lao về phía mình.

Chớp nhoáng, cậu vung cánh tay phải thật linh hoạt, đâm thanh kiếm từ dưới cằm lên, chẻ đôi hộp sọ của con Goblin thứ nhất.

"Ge, gya...?"

Tiếp theo đó, cậu dứt khoát chém bay đầu con Goblin thứ hai đang sững sờ trước cái chết của đồng loại vừa biến thành hạt ánh sáng, dễ dàng kết liễu mạng sống của nó.

"............"

Asuma không thuộc nhánh Thuần Thú Sư.

Vốn dĩ, Asuma luôn mang trên mình một hạn chế vô cùng oái oăm là 'phải dùng một tay để liên tục đẩy chiếc xe nôi Gaia trong lúc chiến đấu' thì quái vật mới có thể ấp nở thành công. Đó là chưa kể con đầu tiên nở ra là Jiminy, một quái vật không có khả năng chiến đấu, nên cậu không thể nào ưu tiên chọn nhánh Thuần Thứ Sư, phó thác toàn bộ việc chiến đấu cho quái vật được.

Chính vì thế, Job mà cậu chọn có tên là [Đấu Kiếm Sĩ]. (Fencer)

Việc phải chịu hạn chế chỉ được dùng kiếm bằng một tay đã mang lại cho cậu một sự đền bù xứng đáng, đó là hiệu suất chiến đấu của cánh tay đó vượt xa các Kiếm Sĩ thông thường. Hơn thế nữa, <Embryo> Gaia cũng đã tiến hóa và sở hữu Skill <Cradle Guardian>... giúp cường hóa sức mạnh cho cậu mỗi khi cậu vừa chiến đấu vừa đẩy nó.

Hệ quả của sự kết hợp đó là, mặc dù mang một phong cách chiến đấu dị thường, một tay cầm kiếm, một tay đẩy xe nôi... nhưng tốc độ vung kiếm và sức tấn công của Asuma lại vượt trội hơn hẳn Kiếm Sĩ đồng cấp. Nếu chỉ có vài con Goblin lác đác lọt qua được sự phòng ngự của Beanstalk, tự thân cậu thừa sức tiêu diệt chúng.

"Gega a...!?"

"............"

Cứ như thế, trong sự tĩnh lặng, cậu đã chém chết con thứ ba mà không để nó kịp vung vũ khí.

[CÁI GÌ, THẾ NÀY... CHUYỆN GÌ, ĐANG XẢY RA THẾ NÀY!]

Tình hình xung quanh thay đổi chóng mặt chỉ trong một thời gian ngắn khiến [King] vô cùng bối rối. Ban đầu, mục tiêu là xông vào Giảng đường nơi dân làng đang cố thủ, biến bọn chúng thành điểm kinh nghiệm cho cả bản thân và bọn tay sai... nhưng giờ đây, từng tên tay sai một đang hóa thành ánh sáng tiêu biến.

Lưỡi hái xích hiểm độc quẫy mình như rắn độc từ dưới lòng đất, gã khổng lồ bằng cành lá nổi điên trước Giảng đường tàn sát bọn Goblin không thương tiếc, tay kiếm sĩ trên mái nhà đang càn quét thuộc hạ, tất thảy những diễn biến này đều hoàn toàn nằm ngoài dự tính ban đầu của [King].

"Gu, gugu...!"

Gã khổng lồ cành lá là một gánh nặng quá lớn đối với bầy Goblin. Việc luồn lách qua gã khổng lồ để giết tên chủ nhân của nó dường như là bất khả thi. Vậy nếu đích thân [King] đi giết tên kiếm sĩ, gã khổng lồ và lưỡi hái xích dưới lòng đất sẽ cản bước nó.

Cứ tiếp tục thế này, dẫu cuối cùng chúng cũng có thể giết được gã khổng lồ và tay kiếm sĩ kia, nhưng cái giá phải trả cho cuộc chiến sa lầy này sẽ là sự hao hụt lực lượng vô cùng nghiêm trọng của cả bầy đàn.

(BẰNG MỌI CÁCH, PHẢI VƯỢT QUA TÊN KHỔNG LỒ KIA, XÔNG VÀO TÒA NHÀ ĐỂ GIẾT ĐÁM CON NGƯỜI...!)

[King] nghĩ rằng, nếu giết được dân làng và thăng cấp, nó sẽ có thể đánh bại cả gã khổng lồ cành lá. Đúng lúc đó,

“Gegya gya con người bên trong! Gegya gya gigya có rất nhiều kẻ đã trốn thoát vào khu rừng phía Bắc!”

Một báo cáo không thể bỏ qua... đã lọt vào tai [King].

[CÁI, CÁI GÌ!? ...RA, RA LÀ VẬY!]

Báo cáo đó khiến [King] ngạc nhiên, đồng thời cũng sáng mắt ra.

(SỢI XÍCH, TÊN KIẾM SĨ VÀ GÃ KHỔNG LỒ ĐÓ CHỈ ĐỂ CÂU GIỜ CHO BỌN CHÚNG CHẠY TRỐN! CHÚNG LỢI DỤNG THÂN HÌNH TO LỚN CỦA GÃ KHỔNG LỒ VÀ KHÓI BỤI MÙ MỊT ĐỂ TẨU THOÁT!)

Nhìn xuyên qua chỗ bị gã khổng lồ chắn lại, có thể thấy những đám bụi khói bốc lên khi có thứ gì đó đang rời khỏi làng. Nhận ra tình hình, [King] vận dụng bộ não của mình.

Nếu tiếp tục chiến đấu ở đây, cuối cùng nó cũng có thể đánh bại gã khổng lồ và tay kiếm sĩ, nhưng bầy đàn sẽ chết mất hơn một nửa. Ngay cả khi có thể chiếm được ngôi làng làm cứ điểm, thì việc duy trì nó cũng sẽ vô vàn khó khăn.

Thế nhưng, nếu như đuổi theo tiêu diệt đám dân làng đang bỏ trốn kia để thăng cấp, sau đó mới quay lại đánh gã khổng lồ, thương vong chắc chắn sẽ giảm bớt đáng kể. Làm vậy, nó vừa có thể thuận lợi chiếm được cứ điểm, lại vừa bảo toàn được số lượng bầy đàn ở mức tối đa.

(MỤC TIÊU CẦN NHẮM TỚI, LÀ BÊN NGOÀI NGÔI LÀNG!)

Sau khi đưa ra phán đoán đó, chỉ thị của [King] rất dứt khoát.

[RỜI KHỎI LÀNG, HƯỚNG VỀ PHÍA BẮC! TRÁNH GÃ KHỔNG LỒ ĐÓ RA, ĐUỔI THEO LŨ CON NGƯỜI ĐANG BỎ TRỐN!]

Có thể gã khổng lồ sẽ đuổi theo chúng, nhưng với thân hình to lớn, chuyển động của nó khá chậm chạp. [King] tính toán rằng nó không thể bắt kịp bầy đàn đang truy đuổi dân làng. Theo lệnh của [King], bầy Goblin đã đuổi theo dân làng (những người được cho là đã trốn về phía Bắc).

Cứ như thế, không còn một con Goblin nào, tất cả đều theo lệnh [King] rời khỏi làng.

Dân làng sợ hãi ngó ra từ Giảng đường, bàng hoàng nhìn cảnh lũ Goblin rút khỏi làng.

Beanstalk đứng chắn trước Giảng đường bất động, Asuma trên mái nhà cũng chỉ đứng nhìn chúng rời đi. Rồi một lùm cây trong làng sột soạt rung lên,

"Gegya gya gya! Đã dẫn dụ thành công! ...A. Phải đổi lại ngôn ngữ đã."

Vừa nói ngôn ngữ của Goblin... Jiminy vừa ló mặt ra.

"Biết ngay mà... kiểu gì cũng vậy thôi."

Vừa thu hồi Chthonian về, Grimms - người lập kế hoạch tác chiến lần này - lẩm bẩm một mình.

"Nếu bộ não của thằng Vua tối thiểu còn hoạt động, nó sẽ có thể tham gia những cuộc chiến có lợi chứ đéo thể đâm đầu vào những cuộc chiến vô nghĩa."

Việc bọn Goblin lũ lượt rời khỏi làng để đuổi theo những bóng dáng dân làng bỏ trốn vốn dĩ không hề tồn tại. Tất cả đều nằm trong sự dàn xếp hoàn hảo của Grimms.

"Nếu như bọn chúng đã quyết định bỏ trốn khỏi trận chiến với [Đại Chướng Quỷ] để dạt đến đây, nuôi mộng chiếm ngôi làng này làm cứ điểm... thì thằng [King] của bọn chúng cũng đéo phải dạng vừa đâu. Chứ đéo thì đã thí mạng cùi với con [Đại Chướng Quỷ] rồi."

Nhìn bóng lưng của [King] đang hối hả đuổi theo đám bụi, Grimms cười khẩy.

"Với mấy loại đó, chỉ cần nhá hàng cho chúng lựa chọn. Những lựa chọn để thu lợi bằng bộ não có thể suy nghĩ của chúng."

Bằng cách cấp cho chúng thông tin "Con mồi là dân làng đã bỏ trốn", một lựa chọn sẽ xuất hiện.

Mối đe dọa từ Beanstalk trước mắt.

Thông tin dân làng đã bỏ trốn.

Sự thu thập điểm kinh nghiệm từ <Goblin Kingdom> của [Goblin King].

Kết luận được rút ra từ những điều đó là... Lựa chọn "Rời khỏi làng để truy đuổi".

"Nhưng mà, đó lại là lá Joker."

Đến đây, mọi thứ diễn ra đúng như kế hoạch của Grimms. Nếu [King] ngu ngốc và bốc đồng hơn một chút, nó đã không mắc bẫy.

"Đáng tiếc là, hướng đó chẳng có dân làng nào cả."

Đó là thông tin giả do Jiminy - người có thể hiểu và nói ngôn ngữ của Goblin - phát ra. Đám bụi rời khỏi làng thực chất chỉ là do Carpet bay tà tà sát mặt đất, chế thêm một cơ quan tạo bụi được làm từ cành lá trong rừng.

Dân làng không hề rời khỏi làng, hiện tại họ vẫn đang tập trung trong Giảng đường. Khu vực rừng núi phía Bắc làng, ở đó chỉ có một con người duy nhất. Và, nếu bước chân vào đó, kẻ bị săn đuổi không phải là con người. Theo đúng như kế hoạch đã vạch ra, lũ Goblin đã bị đẩy toàn bộ vào khu vực rừng núi phía Bắc... nơi con át chủ bài của <Phân Đội Đồng Thoại> đang chờ sẵn với những cái bẫy chết người.

Từ lúc này trở đi, là việc của cô ấy.

"Cố mà quẩy cho tưng bừng vào nhé, mìn nữ Sonia."

Grimms vừa nói vừa phóng tầm mắt về phía khu rừng phía Bắc. Từ tay hắn... Chthonian đáng lẽ đã được thu hồi lại một lần nữa vươn dài xuống lòng đất.

◇◇◇

□ Cách Làng Hororo một kilomet về phía Bắc

[...KỲ LẠ THẬT.]

Rời khỏi làng và tiến vào khu vực rừng núi phía Bắc, [King] ngay lập tức nhận ra sự bất thường. Thứ tạo ra đám bụi mù mịt khi nãy đã hoàn toàn biến mất. Dấu vết bị cắt đứt đột ngột như thể nó đã bay thẳng lên bầu trời.

Ngay cả những vết tích lưu lại cũng rất đỗi kỳ lạ. Tuy trên mặt đất có hằn lại dấu vết của một thứ gì đó đi qua, nhưng nếu đây thực sự là tàn tích của một đám đông người đang di chuyển thì quy mô của dấu vết này lại quá nhỏ bé.

"............"

Lúc này, [King] vẫn chưa nghĩ đến câu trả lời rằng Carpet đã tháo cơ quan tạo bụi ở đây và bay lên trời tẩu thoát. Nhưng với kinh nghiệm sống sót nơi hoang dã, nó đã nghĩ đến những biện pháp xóa dấu vết như 'Back Track' (Đi lùi) mà một số quái vật yếu thường làm để ngăn chặn kẻ thù bám đuôi.

(NHƯNG, CHỈ KHI CÓ ÍT NGƯỜI MỚI CÓ THỂ XÓA DẤU VẾT NHƯ VẬY. NẾU CÓ RẤT NHIỀU NGƯỜI ĐANG CHẠY TRỐN, KHÔNG THỂ NÀO KHÔNG NHẬN RA ĐƯỢC. LẼ NÀO...)

Lẽ nào đã bị lừa. Ngay khi [King] chuẩn bị đưa ra kết luận đó...

"Thật ~ là thú vị ♪ Thú vị quá đi thôi ~ ♪"

Đột nhiên, giọng nói của một con người vang lên từ phía trước đường đi của chúng.

"HẢ?"

[King] và lũ Goblin nhìn về hướng đó, cách khoảng 50 mét phía trước, một cô gái trẻ... Sonia đang đứng đó một mình. Sonia không cầm vũ khí, phơi mình giữa con đường xuyên qua khu rừng.

"Không chừa một mống quỷ ~ đánh cho tan tác tơi bời ~ ♪"

Sonia đang hát với một giọng hơi chói tai... tuy nhiên, biểu cảm trên khuôn mặt cô lại mang tính chọc tức tột độ đối với những kẻ chứng kiến. Đó là một bài đồng dao cổ xưa mà bất cứ người Nhật nào cũng biết, do Asuma (hay nói chính xác hơn là Jiminy, người phát ngôn của Asuma) kể lại.

Tuy nhiên, đây là đoạn có ca từ bị đánh giá là vô cùng khắc nghiệt.

Cô ấy chỉ nhớ mang máng nhưng lại thấy nó cực kỳ phù hợp với tình huống hiện tại nên đã mạnh dạn lôi ra xài. Đúng vậy, nó phù hợp đến mức hoàn hảo.

"—Cướp sạch đồ đạc ~ Enyaraya ~ ♪"

—Đặc biệt là khi dùng để khiêu khích bọn Goblin.

Dù phần lớn Goblin không hiểu được ý nghĩa ngôn ngữ do khác biệt, nhưng qua vẻ mặt đầy mỉa mai của Sonia, không thể nghi ngờ gì nữa, đó là sự khiêu khích trắng trợn.

"............"

Và đối với [King], kẻ thậm chí có thể hiểu được ngôn ngữ, điều đó lại càng hiệu nghiệm.

'Tao sẽ giết sạch tụi mày, biến thành item rớt ra rồi thu thập hết, hyahhaa!', [King] đã hiểu được ca từ có ý nghĩa tương đương như thế.

Tuy nhiên, [King] không phản ứng lại ngay bằng lời nói. Biểu cảm trên mặt nó còn hùng hồn hơn cả lời nói... ngập tràn sát khí. Những đường gân máu nổi hằn trên thái dương như chực chờ phun trào, [King] ra lệnh.

[GIẾT!! XÉ XÁC NÓ RAAA!!]

Dù có bẫy đi chăng nữa, nó cũng sẽ xé toạc tất cả. Hơn hết, dù có bẫy, nó cũng không thể đáng sợ bằng gã khổng lồ kia được. [King] chỉ kịp nghĩ đến đó trong thoáng chốc và ra lệnh tấn công,

—Ngay sau đó, cơ thể nó bất ngờ bị hất văng lên không trung, đạt đến độ cao gần 100 mét.

"A, E...?"

Mặt đất như đang phun trào dữ dội.

Những ngọn lửa màu đỏ và cam rực sáng cả một góc trời.

Lũ lâu la xung quanh lập tức bị sức ép thổi bay xác thịt, tan biến thành những hạt ánh sáng.

Chỉ khi tận mắt chứng kiến những thảm cảnh đó, [King] mới muộn màng nhận ra rằng chúng vừa hứng chịu một đòn tấn công với sức công phá khủng khiếp.

"A... A A!?"

Phép thuật hệ hỏa, hay một loại phép thuật bùng nổ phức tạp hơn.

Những từ ngữ đó lóe lên trong tâm trí [King] từ những kinh nghiệm trước đây... nhưng vụ nổ này còn kinh hoàng hơn bất kỳ vụ nổ nào nó từng trải qua. Trên cơ thể của [King] không hề có một vết xước, nhưng bù lại, nó cảm nhận được số lượng thuộc hạ đang gánh sát thương thay mình sụt giảm chóng mặt.

Bầy đàn hơn 150 con còn sót lại sau khi bị gã khổng lồ, kiếm sĩ và lưỡi hái xích tấn công, giờ chỉ trong chớp mắt đã bay màu hơn một nửa.

"GUU!! DAGA A!!"

Hiện tại bầy đàn vẫn còn sống sót, và bản thân [King] vẫn vô sự.

[King] chịu đựng cú rơi từ trên cao mà không hề hấn gì (đổi lại có hai con Goblin đã chết), và lợi dụng đà rơi, nó nhảy vọt lên phía trước. Chỉ trong chớp mắt, nó đã áp sát Sonia, kẻ mà nó đinh ninh là kẻ đứng sau bài hát khiêu khích và vụ nổ kinh hoàng vừa rồi, rồi dùng hết sức bình sinh vung mạnh chiếc rìu tay xuống.

Đó là một đòn đánh của [King] mà ngay cả khi cấp độ của Sonia cao gấp ba lần hiện tại cũng không thể chịu đựng nổi.

Cơ thể Sonia hứng trọn đòn đánh đó,

"Trật lất ~ ♪"

Như không có chuyện gì xảy ra — chiếc rìu xuyên thấu qua người cô.

"!?"

Lưỡi rìu cắm phập sâu xuống mặt đất theo đà đánh mạnh bạo, và khuôn mặt [King] lại một lần nữa biến sắc, tái mét vì kinh ngạc tột độ. Nhưng lần này, nó đã nhận ra mình vừa bị dính đòn gì.

"Ảo, Ảo ảnh m—"

Thế nhưng ngay sau đó... một vụ nổ lớn thứ hai lại ập đến, hất tung [King] lên không trung lần nữa.

Số lượng tay sai mà [King] cảm nhận được, giờ đã rớt xuống dưới 30 con.

[CHUYỆN GÌ, CHUYỆN GÌ ĐANG XẢY RA THẾ NÀYYYYY... !?]

Trước thảm cảnh bầy đàn của mình bị tàn sát dã man chỉ trong nháy mắt, [King] gào lên những tiếng thảm thiết, tâm trạng uất ức như chực khóc. Chỉ trong một khoảnh khắc giao tranh ngắn ngủi, một vụ nổ khổng lồ bí ẩn đã tàn nhẫn cướp đi sinh mạng của hơn 120 con Goblin.

Đó chính là, <Embryo> của Ảo Thuật Sư Sonia.

—[Thời Hạn Chấn Hoàn - Clockdile].

◇◇◇

□ [Ảo Thuật Sư] Sonia

Dù cho bản thể đã chắc chắn đứng cách một khoảng khá xa, uy lực từ vụ nổ vẫn dư sức làm cho bụng tôi rung lên bần bật...

Khẽ khàng ngó đầu ra từ sau tảng đá che chắn, đập ngay vào mắt tôi là một cảnh tượng kinh hoàng: đất đá, máu thịt và ánh sáng hòa quyện vào nhau, bắn tung tóe lên không trung.

...Chà. Hôm nay Clockdile cũng nổ tưng bừng phết nhỉ.

Thứ tạo ra cảnh tượng kinh hoàng trước mắt chính là <Embryo> Clockdile của tôi. Cái tên nghe có vẻ thời thượng chút đỉnh, nhưng nguyên mẫu của nó chắc hẳn là con cá sấu trong truyện Peter Pan.

...Phải, Clockdile chính là con cá sấu đã nuốt chửng chiếc đồng hồ và Thuyền trưởng Hook. Gọi là Cá sấu đồng hồ, hay Cá sấu Tick-Tock có lẽ sẽ quen thuộc hơn. Trong truyện cổ tích Peter Pan, đó đã là một nhân vật hết sức nguy hiểm... và khi trở thành <Embryo> của tôi, Clockdile lại càng thêm phần nguy hiểm.

Skill duy nhất tính đến thời điểm hiện tại của Clockdile là <Showtime Mine>, mà theo như lời miêu tả của Grimms, nó hoạt động hệt như một quả "Mìn cảm biến rung động hẹn giờ".

Nó không hẳn là bom hẹn giờ, cũng chẳng phải là loại mìn thông thường. Đó là loại mìn sẽ phát nổ ngẫu nhiên nếu phát hiện bất cứ thứ gì "đang chuyển động" trong phạm vi kết giới, sau một khoảng thời gian chờ ngẫu nhiên tối đa một phút.

...Ừm, hai chữ "ngẫu nhiên" lặp lại liên tiếp là tính năng mặc định của nó đấy.

Một khi Clockdile đã được kích hoạt, ngay cả tôi cũng không thể nào kiểm soát nổi. Tôi chỉ có thể quyết định việc bật hay tắt, nhưng một khi đã ấn nút kích hoạt thì tôi hoàn toàn mất đi quyền kiểm soát.

Ngay cả tôi cũng chẳng biết lúc nào sẽ diễn ra đợt dò tìm kích nổ tiếp theo. Và nếu như tôi đang di chuyển vào lúc dò tìm, nó cũng sẽ "Bùm!" mà chẳng thèm nể nang chủ nhân.

Trong quá khứ, tôi đã ăn hai vé Death penalty vì chính Clockdile. Grimms cũng từng bị cuốn vào một lần.

Đó chính là Clockdile... <Embryo> khó xài nhất mà tôi từng biết. Bù lại cho khuyết điểm đó, uy lực từ vụ nổ của Clockdile là thứ không đùa được đâu.

Hồi ở hình thái đầu tiên, nó chỉ là một vụ nổ bình thường, nhưng trải qua hai đợt tiến hóa... ngọn lửa bùng phát giờ đây mang hình dáng như chiếc hàm của con cá sấu, và sức công phá cũng tăng vọt. Nếu chỉ xét về uy lực, nó có vẻ vượt trội hơn cả các Skill tấn công của <High-rank Embryo> cùng hệ. Quá khủng khiếp.

Thì đó, nhìn bầy Goblin bị quét sạch trong chớp mắt kìa.

"............"

Nhìn vụ nổ, tôi nín thở nấp trong bóng râm.

Trong thời gian triển khai Clockdile, tôi tuyệt đối không được nhúc nhích.

Thay vào đó... tôi dùng <Illusion Alias>, một Skill phép thuật ảo ảnh của Ảo Thuật Sư, tạo ra phân thân và cho nó chạy nhảy tung tăng giữa bãi mìn.

Đó chỉ là một tổ hợp âm thanh và hình ảnh không có trọng lượng hay thực thể, nên phân thân của tôi là thứ duy nhất có thể tự do di chuyển trong phạm vi của Clockdile. Bất kỳ kẻ nào lỡ phản ứng với phân thân đó mà di chuyển, chắc chắn sẽ bị cho nổ tung xác vào đúng khoảnh khắc dò tìm diễn ra.

Đây chính là chiến thuật tác chiến cốt lõi của tôi — "Coi chừng Clockdile (Danger Clockdile)".

"Chỉ còn... chờ bọn Goblin chết sạch là xong."

Tôi chỉ thầm cầu nguyện rằng, trong khoảng thời gian giữa các đợt dò tìm, bọn Goblin sẽ không xông về phía tôi. Nếu chuyện đó xảy ra, hoặc là tôi sẽ bị lũ Goblin phát hiện và giết chết, hoặc là Clockdile, khi phản ứng với chuyển động của lũ Goblin, sẽ thổi bay cả tôi lẫn chúng nó lên trời. Thảm kịch này tôi đã từng nếm trải. Lần này, tôi tha thiết cầu nguyện Chúa Ba Ngôi xin đừng để chuyện đó lặp lại.

Ba phút trôi qua, những đợt nổ của Clockdile cuối cùng cũng dừng lại.

Tiếng nổ im bặt, tiếng Goblin cũng bặt tăm. Thêm một phút nữa trôi qua... khoảng thời gian tối đa để Clockdile dò tìm cũng đã hết.

Chẳng còn... vụ nổ nào phát ra nữa.

Nếu như vẫn còn sống sót, chắc chắn chúng sẽ di chuyển và vô tình kích nổ, hoặc ít nhất cũng phải phát ra một âm thanh nào đó.

"...Xong rồi sao?"

Thế này là bọn Goblin chết sạch rồi chứ.

Hoặc nếu còn sống sót thì chúng cũng đã rút lui theo đường cũ. Dù không diệt được sạch sành sanh, thì Clockdile cũng đã làm tiêu hao đáng kể quân số của chúng.

Quay lại làng thì hiện đã có Grimms và Asuma rải quân mai phục sẵn. Kể cả [King] có còn sống thì cũng đã có Beanstalk lo liệu, cộng thêm sự hợp sức đắc lực từ Grimms, việc hạ gục một tên [King] trơ trọi với lèo tèo vài tên thuộc hạ chắc chắn nằm gọn trong tầm tay.

Thắng chắc rồi.

"Phù... Cuối cùng cũng làm tròn bổn phận. Tắt thôi."

Tôi giải trừ <Showtime Mine>, cuối cùng cũng có thể cử động cơ thể, lau vội giọt mồ hôi trên trán. Căng thẳng muốn chết. Dù Clockdile là <Embryo> của mình, nhưng mỗi lần xài tôi đều toát mồ hôi hột...

Nhưng lần này không tự hủy, kết quả tuyệt cú mèo!

[—TÌM THẤY, RỒI, NHÉ!!]

............Hả?

Tôi ngoảnh lại phía tiếng gầm gừ khàn đặc vừa cất lên, và đứng đó là — [Goblin King], toàn thân nhuộm đỏ máu tươi, lù lù đứng dậy từ trong đống đất đá.

Nó nắm chặt chiếc rìu tay bên phải đến mức phát ra tiếng rắc rắc, trừng cặp mắt hằn vằn tia máu nhìn tôi.

"...A."

Khoảnh khắc đó, tôi chợt nhận ra mình đã bỏ sót một điều.

Một khả năng khác giải thích vì sao Clockdile ngừng nổ.

Không phải vì nó bị tiêu diệt, cũng chẳng phải vì đã tháo chạy. Có lẽ nó đã nhìn thấu cơ chế hoạt động của Clockdile, nhanh trí bắt chước tôi nằm im bất động, chờ cho đến khi qua đợt dò tìm.

Tôi đã hoàn toàn lãng quên mất khả năng tồi tệ đó. Không thể ngờ được rằng, dù là [King] nhưng vẫn mang bản chất Goblin, lại có thể đoán ra cơ chế của Clockdile chỉ sau vài vụ nổ...

Có lẽ tôi đã quá xem thường nó.

Nhưng hối hận bao giờ cũng muộn màng.

[King] hừng hực sát khí, điên cuồng lao về phía tôi với tốc độ tối đa.

Khoảng cách còn lại chưa đầy 50 mét. Nhớ lại AGI của mình, tôi tuyệt vọng nhận ra mình sẽ chẳng thể nào chạy thoát. Dù có kích hoạt lại Clockdile cũng chưa chắc đợt dò tìm kịp diễn ra, và nếu nổ lúc này thì 100% tôi cũng đi bán muối.

Phép thuật ảo ảnh cũng trở nên vô dụng khi bản thể đã bị lộ. Hết đường rồi...!

"...A! Thế thì...!"

THẾ THÌ ÍT RA, TÔI CŨNG PHẢI KÉO [KING] CHẾT CHÙM!

Tuy không chắc đợt dò tìm có diễn ra kịp trước khi tôi phải ngậm ngùi ăn vé Death penalty hay không, nhưng nếu như tôi kích hoạt <Showtime Mine> thêm một lần nữa, thì ít ra [King] cũng phải... !

"<Show...!"

[CHẾT ĐIIII!!]

Nhưng trước khi tôi kịp khởi động, [King] đã thu hẹp khoảng cách. Nó lao bổ vào tôi, vung cao chiếc rìu tay. Lưỡi rìu hoen gỉ, từ từ giáng xuống đầu tôi một cách đầy ám ảnh... khiến tôi sợ hãi nhắm nghiền mắt lại.... Ôi, biết thế này tôi đã gửi hòm đồ của mình cho Asuma giữ giùm rồi!

Lần trước ăn Death penalty, đống đồ ngẫu nhiên bị rớt cũng làm tôi mất đi vài món đồ lặt vặt yêu thích. Lỡ đâu lần này rớt mất bức tượng chú hề vừa tậu thì saoooooo!

Phải làm sao đây, liệu nhóm Asuma có nhặt lại giùm tôi không??? Nhỡ bị [King] phá nát thì sao.... Biết đâu tên khốn Grimms lại lén lút đem bán lấy tiền.

Ôi chao, có khi khả năng đó lại là cao nhất...............

"............, ủa?"

Kỳ lạ thật.

Thời gian trôi qua có vẻ chậm chạp, hay đúng hơn là quá chậm. Đáng lẽ đầu tôi đã bị bổ làm đôi như quả bí ngô rồi mới phải. Tôi rụt rè he hé mí mắt, nhìn về phía [King].

"...U... o"

[King] không hề bổ rìu xuống tôi.

Thay vào đó, trên cổ họng của [King]... có một lưỡi hái đã găm phập vào. Lưỡi hái đó... Chthonian vươn lên từ mặt đất phía sau [King], móc ngược lưỡi dao vào cổ nó. Theo đà lao tới của [King], lưỡi hái càng cắm sâu vào cổ. Vốn dĩ toàn thân đã tàn tạ sau vụ nổ của Clockdile. Đang trong tình trạng hấp hối, có lẽ đây chính là đòn kết liễu... Đầu của [King] đứt lìa với một tiếng "phập", lăn lông lốc trên mặt đất.

Chẳng mấy chốc, từ phần đầu, thân hình cho đến những trang bị đi kèm như chiếc rìu tay, tất thảy đều phân rã thành những hạt ánh sáng tiêu tan vào hư vô. Bỏ lại duy nhất một item rớt xuống là [Bảo Khố Của Tiểu Quỷ Vương].

Điều đó có nghĩa là... lần này mọi chuyện đã thực sự kết thúc.

"...Hơ"

Tôi khuỵu xuống, chân tay bủn rủn.

"Tưởng chết rồi cơ chứ..."

Đúng là một phen thoát chết trong gang tấc.

Grimms có lẽ đã lường trước được tình huống này.

Tình huống tôi mất cảnh giác... và giải trừ Clockdile.

Vậy nên hắn đã rải sẵn Chthonian ẩn mình dưới lòng đất từ trước.

Chthonian di chuyển ngầm dưới đất không bị Clockdile của tôi - vốn là mìn trên mặt đất - dò ra. Vì vậy, ngay cả khi Clockdile đang được kích hoạt, nó vẫn tự do hoạt động.... Thật cay cú khi phải thừa nhận, <Embryo> của tôi và Grimms lại hợp nhau đến thế.

"Mà nhắc mới nhớ... Bình thường thì rõ phế vật, sao những lúc thế này đầu óc hắn lại nảy số nhanh thế nhỉ."

Đúng ra phải thắc mắc là, với một cái đầu nảy số nhanh nhẹn đến thế, sao hắn lại có thể là một tên phế vật mới chuẩn chứ. Dù sao thì, lần này hắn đã cứu tôi một mạng. Lúc về tôi phải nói lời cảm ơn đàng hoàng mới được......

"Hả...?"

Khi tôi nhìn về chỗ Chthonian vừa trồi lên, nó đã biến mất tăm từ lúc nào.

Nhưng thay vào đó, nó lại để lại những dòng chữ được khắc trên mặt đất, có lẽ là do lưỡi hái tạo nên. Hơn nữa, còn cất công viết bằng chính ngôn ngữ mẹ đẻ của tôi thế này.

'Nợ tao một mạng đấy nhé, con mìn ngốc nghếch ngực lép ngoài đời'

"............"

...Ừ, tôi biết.

Đúng là do tôi sơ suất, cũng được hắn cứu mạng, bảo là nợ một mạng thì cũng đành ngậm bồ hòn làm ngọt.

Nhưng mà... nhưng mà!

"NGOÀI ĐỜI TÔI MÀ NGỰC LÉP Á, ANH ĐÃ THẤY BAO GIỜ ĐÂU MÀ PHÁN BỪA HẢ TÊN KHỐN KIAAAAAAAAA!!"

Đừng có mà đoán mò rồi ăn nói hàm hồ!!

Ngực tôi đây không có lép đâu nhé!!

Chỉ là vòng một của tôi chưa phát triển tương xứng với độ tuổi thôi!

Cô bạn Yuri của tôi cũng cỡ đó mà! Hoàn toàn bình thường! Kích cỡ của tôi là hoàn toàn bình thườngggggggggggggg!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

"GRIMMS, ĐỒ NGỐCCCCCCCC!!"

Tôi gào lên chửi rủa từ tận đáy lòng... trong lúc không ngừng giẫm đạp lên dòng chữ trên mặt đất cho bõ ghét.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Cho những ai tò mò, đây là ngoại truyện về các vị Master mà Ray đã thấy qua ở Episode 1, ở cùng chương truyện mà cậu gặp Rook lần đầu tiên
Cho những ai tò mò, đây là ngoại truyện về các vị Master mà Ray đã thấy qua ở Episode 1, ở cùng chương truyện mà cậu gặp Rook lần đầu tiên