□ Vương đô Altea - [Thánh Kỵ Sĩ] Ray Starling
Vì có hẹn ở Vương đô, tôi không đăng nhập tại điểm lưu ở Gideon mà chọn quay lại ngay vị trí đăng xuất ngày hôm qua. Do nơi đó nằm khá gần sào huyệt của mụ yêu quái kia... à không, tổng bộ của <Nguyệt Thế Hội>, nên tôi cũng có chút bất an. May mắn thay, xung quanh không hề có ai mai phục.
...Khoan đã. Biết đâu tiền bối Tsukikage lại đang ẩn nấp trong bóng tối cũng nên (nghe nói anh ta là học sinh năm ba nên tôi mới gọi là tiền bối, chứ quái vật thì vẫn hoàn quái vật thôi). Để cho chắc ăn, tôi tung cước đá thử vào cái bóng dưới chân bằng [Giáp chân Tử Oán] đã được bọc một lớp <Purifying Silverlight>.
...Không có phản ứng gì. Có vẻ anh ta thực sự không ở đây.
"Có vẻ anh đã đến trường bình an vô sự nhỉ... Dù ta thấy dường như lại có thêm mầm mống rắc rối nào đó rồi."
Đang lúc tôi kiểm tra lại sự an toàn của bản thân, Nemesis bỗng chui ra từ hình xăm ấn chú trên tay và cất tiếng. Cái mầm mống rắc rối mà cô ấy nhắc đến thì khỏi nói cũng biết, chính là việc mụ yêu quái kia lại học cùng trường đại học với tôi.
"Chà, anh bình an vô sự là tốt nhất rồi. Có điều, dường như ta lại chẳng thể giúp ích được gì mỗi khi anh gặp nguy hiểm cả."
"?"
Sao thế nhỉ? Trông Nemesis có vẻ đang hờn dỗi... hay đúng hơn là đang tự giễu cợt chính mình.
"...Trong lúc anh ở thế giới bên kia, ta đã suy nghĩ khá nhiều."
Như đọc được suy nghĩ trong đầu tôi, Nemesis ủ rũ lên tiếng.
"Trong trận chiến ngày hôm qua, ta chẳng được tích sự gì. Ngay cả lúc chém [Vua Ám Sát] một nhát, dẫu đó không phải là ta mà chỉ là một món vũ khí bình thường thì kết quả có lẽ cũng chẳng thay đổi."
Nghĩ lại thì điều đó cũng đúng thật, nhưng...
"Nhìn lại sự vô dụng của bản thân, ta không khỏi tự hỏi. Rằng kể từ trận chiến với [Gardranda] dạo trước, ta đã thực sự trưởng thành được bao nhiêu rồi."
"Cô có trưởng thành mà."
Làm gì có chuyện không trưởng thành cơ chứ.
"...Ta đã đoán thế nào anh cũng nói vậy mà. Nhưng sự thật là ta vẫn chưa hề tiến hóa."
"Tuy không tiến hóa nhưng cô cũng đã làm được nhiều việc hơn trước rồi còn gì."
"...Ý anh là 'thứ đó' sao? Nhưng đó lại là một kỹ năng mà ta thậm chí còn chẳng thể tung ra trong trận chiến với [Nữ Giáo Hoàng] hay [Vua Ám Sát]."
"Rồi sẽ có lúc cô có cơ hội dùng nó trong thực chiến thôi. Giống hệt kỹ năng mà tôi vừa học được vậy. Thế nên... đừng ủ rũ mãi như thế. Với lại, đừng chỉ chăm chăm vào kỹ thuật hay chỉ số. Hơn ai hết, tôi là người hiểu rõ nhất sự trưởng thành và nỗ lực của cô mà."
Tôi vừa nói vừa vỗ vai cô nàng. Thấy vậy, Nemesis liền nở nụ cười gượng gạo, "...Anh đúng là thỉnh thoảng sến súa quá mức đấy. Y hệt mấy ông thầy giáo nhiệt huyết vậy."
Có vẻ như cô ấy đã lấy lại tinh thần rồi.
"Thế, hôm nay anh định đi cùng người quen ở thế giới bên kia đúng không? Nếu loại trừ Gấu Huynh ra thì đây là lần đầu tiên đấy nhỉ."
"Đúng vậy."
Theo đúng kế hoạch thì tôi sẽ gặp mặt tiền bối ở trước đài phun nước dạo nọ, nhưng lại có một vấn đề phát sinh.
"Tiền bối thì có vẻ đã biết tôi, nhưng tôi lại quên khuấy việc hỏi tên và diện mạo của chị ấy trong game mất rồi, nên khó mà nhận ra nhau được."
Chẳng hiểu sao lúc đó chị ấy lại bảo 'Tôi sẽ báo cho cậu sau khi đăng nhập' nữa. Nhưng rốt cuộc thì tôi phải giải quyết vấn đề không biết tên này thế nào đây? Về khoản này, nếu là mụ yêu quái kia hay tiền bối Tsukikage - những người tự tin bê nguyên tên thật và ngoại hình ngoài đời vào game - thì chẳng nói làm gì, nhưng tiền bối Fujibayashi chắc chắn sẽ không làm thế đâu.
Giờ thì tính sao đây nhỉ. Cứ đứng ngây ra chờ người ta đến bắt chuyện thì cũng dở.
Vì tôi không thay đổi giọng nói trong game, nên hay là đến giờ hẹn cứ hét toáng lên 'Ray ở đây nè~' thử xem sao? Nhưng nếu xui mà tiền bối lỡ đến muộn vì bận chuyện gì đó... thì chỉ có mình tôi là đội quần vì xấu hổ mất.
"Liệu có cách nào giúp hai người gặp nhau suôn sẻ không nhỉ."
Gặp mặt... trước đài phun nước... anh hai.
"............A."
"...Anh định làm trò đó thật à?"
"Trong tình cảnh này thì hết cách rồi."
Vài phút sau, tôi đang an tọa bên thành đài phun nước.
—Với một tấm biển ghi 'Welcome Tiền bối KF' giơ cao trên tay phải.
"Làm thế này thì chắc chắn chị ấy sẽ nhận ra thôi."
Khỏi phải nói, KF chính là viết tắt của Kozue Fujibayashi. Chỉ vì lỡ quên hỏi tên Avatar của tiền bối mà tôi mới lâm vào cớ sự này.
"...Ta có cảm giác bọn mình đang thu hút quá nhiều ánh nhìn thì phải."
"Cầm nguyên cái biển này thì hiển nhiên là nổi bần bật rồi."
Với lại, nếu không làm thế để cho tiền bối thấy thì còn ý nghĩa gì nữa.
"Anh không thấy bận tâm sao?"
"Dạo này bị nhìn chằm chằm hoài nên tôi cũng quen rồi."
Đó có lẽ là dư âm từ sự kiện của Franklin. Tại cái gã mặc áo blouse trắng đó lôi trận chiến giữa tôi và [RSK] ra phát sóng trực tiếp khắp Gideon và Vương đô, nên tự dưng ai ai cũng nhẵn mặt tôi cả. Cái tên Franklin đó đúng là rặt làm mấy trò ruồi bu.
"...Ta thì lại nghĩ bảy phần là do cái bộ dạng hiện tại của anh đấy."
"?"
Gì cơ chứ?
"Cơ mà, anh càng lúc càng giống Gấu Huynh rồi đấy."
"Hơi bị xúc phạm đó Gấu ạ."
"Anh bị lây virus Gấu Huynh rồi à!?????"
...Không, tôi chỉ đùa chút thôi mà, đừng có run rẩy sợ hãi đến thế chứ.
"Hửm?"
Tuy từ nãy đến giờ chúng tôi luôn thu hút sự chú ý —”Không, là anh thu hút chứ không phải ta”— nhưng tôi có cảm giác trong số vô vàn ánh nhìn kia đang trà trộn một ánh mắt rất đỗi kỳ lạ. Chẳng hiểu sao từ khi bước chân vào thế giới Dendro, giác quan của tôi lại trở nên cực kỳ nhạy bén trước khí tức của người khác. Và rồi, tôi phát hiện ra chủ nhân của ánh mắt kỳ lạ kia. Kẻ đang nhìn chằm chằm về phía này từ bên kia đám đông... là một bộ giáp khổng lồ.
Chiều cao của bộ giáp đó chắc cũng phải ngót nghét ba mét.
Nếu chỉ xét về chiều cao thì Tấn Vũ lúc nào cũng vượt ngưỡng bốn mét sẽ cao hơn, nhưng bộ giáp đang nhìn tôi lúc này lại còn đồ sộ ở cả bề ngang. Không những thế, người đó còn đội một chiếc mũ giáp trùm kín mặt, che phủ toàn thân không một kẽ hở, khiến người ngoài hoàn toàn không thể nhìn thấy được bất kỳ phần da thịt nào bên dưới. Mũ giáp thậm chí còn chẳng có khe hở, nhưng lại được thiết kế thêm chi tiết trông giống như đôi mắt y hệt mấy bộ anime mecha. "Đôi mắt" đó đang hướng thẳng về phía này, nên có lẽ là người đó đang nhìn tôi. Và rồi, dường như nhận ra tôi đang nhìn lại, gã khổng lồ bọc thép liền quay gót bước khuất vào con hẻm phía bên kia.
"Gì vậy nhỉ?"
"Chắc không phải fan hâm mộ đâu."
Kể từ sau sự kiện của Franklin, không phải là tôi chưa từng gặp trường hợp bị người hâm mộ bắt gặp... nhưng thái độ của gã mặc giáp đó thì có vẻ không giống vậy. Tuy không thể nhìn trực tiếp vào mắt gã, nhưng bầu không khí tỏa ra từ người đó... mang lại cho tôi cảm giác như thể gã đang "quan sát" tôi thì đúng hơn.
Hơn thế nữa, hình như tôi đã từng trông thấy bộ giáp đó ở đâu rồi thì phải...
"...Mà, cũng có thể hắn chỉ giật mình tò mò vì tấm biển này thôi."
Khả năng đó là hoàn toàn có cơ sở. Ngay cả tôi hồi trước cũng giật nảy cả mình lúc thấy ông anh mặc đồ thú bông hình gấu, tay cầm biển đứng chình ình trước đài phun nước mà. Tuy nhiên, trong trường hợp của tôi, bộ dạng này vẫn còn được tính là bình thường chán nếu đem so với ổng.
"............Hả????"
Nemesis ném cho tôi một ánh nhìn tỏ vẻ 'Tên này nói thật đấy à???', nhưng điều tôi nói là hoàn toàn hiển nhiên mà. Một bên là bộ đồ thú bông hình con gấu, còn một bên là trang bị bình thường dẫu lai lịch có chút bất ổn. Hai thứ này đâu thể nào đặt lên bàn cân so sánh được. Nemesis nhắm mắt thở dài sườn sượt như thể đã cạn lời chấp nhận hiện thực. Cơ mà tôi chẳng tài nào hiểu nổi câu lầm bầm 'Hết cứu rồi sao.....' mà cô ấy vừa thốt ra rốt cuộc mang ý nghĩa gì.
"Cậu Mukudori đấy à?"
Sau khoảng hai mươi phút ngồi đợi cùng tấm biển, cuối cùng cũng có người lên tiếng bắt chuyện với tôi. Đứng trước mặt tôi là một người mang diện mạo hoàn toàn xa lạ, nhưng chất giọng cất lên lại giống y đúc giọng nói ngoài đời thực mà tôi vừa nghe ban nãy.
"Vâng. Chị là tiền bối Fujibayashi ạ?"
"Ừm. Thật tốt quá, chúng ta gặp được nhau rồi."
Avatar của tiền bối... nhận xét một cách khách quan thì trông cực kỳ bình thường.
Diện mạo nhân vật không giữ lại chút nét nào giống với tiền bối ở ngoài đời, nhưng chiều cao thì có vẻ tương đương. Trang bị khoác trên người có vẻ mang chỉ số tốt nhưng thiết kế lại không có gì đặc sắc. Đương nhiên, đó cũng chẳng phải là một bộ đồ thú bông lập dị. Điểm nổi bật nhất có lẽ là chiếc kính mà chị ấy đang đeo, và đó cũng là điểm chung duy nhất với hình ảnh của chị ở ngoài đời. Nếu đem so với lối ăn mặc của những <Siêu Cấp> như ông anh tôi, hay những Ranker ở Đấu Trường mà dạo gần đây tôi hay đánh tập cùng... thì bộ dạng giản dị này thực sự mang lại cho tôi cảm giác an tâm vô cùng.
"Chị rất vui vì chúng ta đã tìm được nhau, nhưng bộ dạng... à không, tấm biển kia là sao vậy?"
"Em chỉ bắt chước cách ông anh em từng làm ngày trước thôi. Nhìn kỳ cục lắm ạ?"
"...Chị hơi bất ngờ một chút, nhưng chỉ vậy thôi."
Sự ngập ngừng trong khoảng lặng vừa rồi là sao nhỉ?
"Dù sao đi nữa, chị không ngờ cậu lại thực sự là Ray Starling đấy."
"Vâng, à ừm."
"Đi cùng người nổi tiếng thế này khiến chị cảm thấy có chút hồi hộp."
"............"
Đúng như những gì Nemesis nói, dạo gần đây quả thực cũng có vài người tiến đến bắt chuyện với tôi với tư cách là fan hâm mộ. Thế nhưng, việc được chính người quen ngoài đời gọi là 'người nổi tiếng' lại mang đến cho tôi một cảm giác ngại ngùng khó tả.
"Vậy thì chúng ta cùng đến Hội thôi. Vì chỉ có hai người mà cả hai đều là Job chiến đấu, nên thực hiện Nhiệm vụ thảo phạt sẽ hợp lý hơn là Nhiệm vụ thu thập đấy. Chị sẽ giao việc chọn Nhiệm vụ cho Ray nhé."
"Vâng ạ. A, nhắc mới nhớ, em mang Job [Thánh Kỵ Sĩ], thế còn Job của tiền bối là gì vậy ạ?"
"Job chính hiện tại của chị là [Thuẫn Cự Nhân]."
Tuy tôi không nắm rõ [Thuẫn Cự Nhân] rốt cuộc là loại Job thế nào, nhưng theo lời tiền bối giải thích thì đó là 'Job bậc cao chuyên về các Skill dùng khiên, cho phép người chơi sử dụng thành thạo bất kỳ kích cỡ khiên nào miễn là đáp ứng đủ yêu cầu về STR'. Dù biết đây là một Job thiên về phòng thủ, nhưng từ 'Cự Nhân' nghe cứ có vẻ sai sai, chẳng hề ăn nhập chút nào với hình tượng của chị ấy cả.
Ngay lúc đó, một vấn đề bỗng nảy ra khiến tôi bận tâm trước khi tiến hành lập party.
"Tên Avatar của tiền bối là gì vậy ạ?"
Chắc không thể nào vào game mà chị ấy cũng bê nguyên cái tên Fujibayashi Kozue vào đâu nhỉ. Chị ấy đâu phải là mụ yêu quái kia và gã thư ký của anh ta.
"...Để xem nào."
Khi bị hỏi tên, chẳng hiểu sao tiền bối lại trầm ngâm suy nghĩ một chút rồi mới từ tốn đáp.
"Hãy gọi chị là B3."
"Vâng, ...?"
Sau cái gật đầu vô thức, tôi mới chợt nhận ra câu nói đó có chút kỳ lạ. Tên Avatar không phải là B3, mà là 'hãy gọi chị là B3'... cách nói lấp lửng đó rốt cuộc có ý gì?
"Tên thật trong game của chị là một tên khác cơ, nhưng bạn bè thân thiết đều hay gọi chị như vậy. Hơn nữa, tên của chị cũng hơi dài."
Nói đoạn, tiền bối liền gửi lời mời gia nhập party cho tôi. Cái tên hiển thị trên đó quả thực rất dài, và nếu nhìn theo một góc độ nhất định nào đó thì đúng là có thể viết tắt thành 'B3' thật. Tôi liền chấp nhận yêu cầu và thêm tiền bối vào party. Nhân tiện, tổng cấp độ của tiền bối là 485, con số này đủ để minh chứng chị ấy là một người chơi cực kỳ dày dạn kinh nghiệm.
"Thực ra lúc trước chị đã đạt max cấp rồi. Nhưng hiện tại chị đang trong quá trình thử nghiệm các cách build Job khác nhau."
À, nhắc mới nhớ, hồi đầu ông anh cũng từng nói là người chơi có thể reset Job để thay đổi cách build. Dù sao thì chuyện này tạm thời vẫn chẳng liên quan gì đến tôi vì tôi mới chỉ loanh quanh ở Job đầu tiên.
"Vậy là chúng ta đã chính thức lập party, cho phép chị giới thiệu lại nhé. Chị là B3. Rất mong được em giúp đỡ."
"A, vâng ạ. Em là Ray Starling. Rất mong được chị giúp đỡ."
"Ừm! Và ta là Nemesis, Embryo của Ray. Kẻ mang danh B3 kia, mong được chiếu cố."
"Rất mong được chiếu cố."
Dù sao đi nữa, tôi đã có thể bình an vô sự hội ngộ với tiền bối, lập party thành công và cùng nhau thẳng tiến về Hội để nhận Quest. Kể từ cái lần nhận Nhiệm vụ chuyển phát đến Gideon dạo nọ, đây mới là lần đầu tiên tôi quay trở lại Hội ở Vương đô. Vì thời gian trôi qua vẫn chưa đầy một tháng nên cách bài trí bên trong tòa nhà chẳng hề có chút thay đổi nào. Tôi và tiền bối yên vị tại một chiếc bàn trong Hội, lướt mắt qua cuốn catalogue dày cộp để tìm kiếm những Nhiệm vụ phù hợp. Chúng tôi vừa cởi mở bàn bạc với nhau, vừa lật tới lật lui từng trang giấy để cân nhắc lựa chọn.
"...Hửm?"
Tra cứu được chừng mười phút... tôi chợt nhận ra khu vực quầy tiếp tân đang có chút ồn ào bất thường. Nguyên nhân xuất phát từ một cậu bé đang không ngừng lớn tiếng đòi hỏi chuyện gì đó với nhân viên tiếp tân.
"Cháu đã nói rồi, xin hãy giúp cháu tìm người cha dượng đã mất tích nửa năm trước đi mà!"
"Thành thật xin lỗi cháu... Chúng tôi không thể tiếp nhận ủy thác này tại Hội Mạo Hiểm Giả vì yêu cầu của cháu đã vi phạm vào các điều khoản đặc biệt."
Nét mặt của cô nhân viên lộ rõ vẻ bối rối tột độ, và những mạo hiểm giả túc trực xung quanh đó cũng tỏ ra vô cùng khó xử. Nghe qua thì có vẻ cậu bé đang muốn đăng ký ủy thác tìm người, nhưng vì một lý do đặc thù nào đó mà phía Hội lại thẳng thừng từ chối.
"Ủy thác tìm người sao?"
"Dù Hội Mạo Hiểm Giả cũng có tiếp nhận loại ủy thác này, nhưng nó không phải là một dạng Nhiệm vụ được ưa chuộng cho lắm. Bởi lẽ nó đòi hỏi rất nhiều thời gian, cộng thêm việc phải sở hữu các kỹ năng chuyên môn cũng như phải đi lân la thăm dò thông tin khắp nơi."
Nghĩ lại thì đúng thật, so với việc tìm người mờ mịt đó thì Nhiệm vụ tiêu diệt quái vật hay thu thập item, đánh giá theo một khía cạnh nào đó, vẫn còn nhàn hạ chán. Mà, tuy Nhiệm vụ đầu tiên tôi nhận lúc vừa vào game cũng là tìm người... nhưng lần đó tôi đã nắm thóp được vị trí ngay từ đầu rồi.
"Dù nói vậy, trong game vẫn có những Skill hữu dụng cho việc tìm người cơ mà?"
"Đúng vậy. Bất kể là Skill của Job hay Skill đặc hữu của Embryo thì cũng tồn tại những Skill hỗ trợ đắc lực cho việc tìm người. Thế nhưng..."
Tiền bối đột nhiên bỏ lửng câu nói, hướng ánh mắt thâm trầm về phía cậu bé và cô nhân viên Hội trước quầy.
"Nhắc đến các điều khoản đặc biệt trong việc tìm người thì..."
Đúng lúc đó, như không thể khoanh tay đứng nhìn thêm nữa, một mạo hiểm giả tian loanh quanh gần đó liền bước tới đặt tay lên vai cậu bé và nhỏ nhẹ khuyên nhủ.
"Nhóc con à, đã mất tích ngót nghét nửa năm rồi đúng không? Rất tiếc, nhưng cha của nhóc có lẽ..."
"Cha cháu không thể nào chết được đâu!"
Phũ phàng hất văng bàn tay của người mạo hiểm giả đang cố khuyên nhủ mình, cậu bé gào lên phản bác đầy tức tưởi.
Chẳng hiểu sao, cái câu 'không thể nào chết được đâu!' ấy lại chất chứa một luồng cảm xúc mãnh liệt vượt xa cả một khao khát đơn thuần.
"Bởi vì, bởi vì..."
Câu nói tiếp theo thốt ra từ miệng cậu bé... đã đủ sức khiến tôi sững sờ kinh ngạc.
"Cha dượng của cháu, là một <Master> mà!"
1 Bình luận