Chương 401-500

Chương 424: Thời Gian Tiệc Tùng (4) – Sự Kiện Dễ Đến Mức Đáng Ngờ

Chương 424: Thời Gian Tiệc Tùng (4) – Sự Kiện Dễ Đến Mức Đáng Ngờ

Chương 424: Thời Gian Tiệc Tùng (4) – Sự Kiện Dễ Đến Mức Đáng Ngờ

User: Han Kain (Trí Tuệ)

Date: Ngày 376

Địa Điểm Hiện Tại: Tầng 1, Phòng 105 – ‘Phòng Nghỉ’

Lời Khuyên Hiền Triết: 0

-         Han Kain

Đáng tiếc là cho đến lúc con ma-nơ-canh đóng vai quản lý xuất hiện, NPC ẩn vẫn không hề lộ mặt.

Thay vào đó, các nhân viên nắm lấy vai tôi, lôi thẳng ra khỏi nhà hàng.

Ahri cũng bị tống cổ theo.

“Do anh nên em mới bị đuổi theo đó!”

“Có thể là vậy thật.”

“Anh lại định nói mấy lời kỳ quặc đúng không?”

“Cũng có thể.”

Tôi lấp liếm đại cho qua, rồi bắt đầu nghĩ xem tiếp theo nên vào phòng nào.

Không giống Elena, Ahri bắt đầu bám theo tôi, lý do thì vô cùng rõ ràng.

“Chỉ mình anh chịu trận thì oan quá.”

“…”

“Đi thôi. Lần này đi với em.”

Tôi chẳng hiểu cô ấy đang nói gì.

Chẳng lẽ Ahri nghĩ tôi đang bày trò sao?

“Em không nghĩ là anh đang đùa cợt vô bổ như Seungyub đấy chứ? Anh đang nghiêm túc tìm NPC mà.”

“Em cũng cực kỳ nghiêm túc.”

Cách nói này nghe cứ giống Miro kiểu gì.

[Sở thú]

“Kain à, chỗ này thì sao? Hồi nãy Songee vào rồi.”

“Nếu Songee đã vào thì chúng ta khỏi cần vào nữa.”

“… Nhà hàng lúc nãy có em ở đó mà anh vẫn vào đấy thôi.”

Nghe Ahri càu nhàu, tôi chợt nảy ra một ý hay.

“Không, sở thú cũng nên ghé thử. Đợi anh đi lấy Bộ Đồ Bảo Hộ đã.”

“Em đi lấy Giày Gắn Cánh nhé~.”

                                                                        ***

Rất lâu về trước, Songee từng nói về sở thú thế này.

Rằng ở đây gần như không có loài động vật bình thường mà chúng tôi biết, toàn là những sinh vật kỳ dị chưa từng thấy trong đời.

Vừa bước vào, tôi lập tức hiểu em ấy nói vậy là sao.

“Thứ này… rốt cuộc là cái gì? Ahri, em có biết không?”

“Có lẽ là một loài nhện à?”

“Nhện gì trông thế này? Em từng thấy ở Cục Quản Trị à?”

“Không đời nào.”

Thay vì trả lời, Ahri há hốc miệng, đưa tay chạm vào tấm kính của nơi nhốt con quái vật.

“Gọi là ‘sở thú’ thì hơi gượng, gọi là ‘vườn quái vật’ thì hợp hơn. Nó khiến anh thấy hơi bất an đấy.”

“Kain à, hay là bỏ kế hoạch đi. Ở đây mà gây chuyện thì thật sự có hơi đáng sợ.”

“Chính cái cảm giác bất an đó mới có thể là dụng ý của Khách Sạn. Càng thế thì càng phải đập phá chứ?”

“…”

Đúng lúc đó, Songee, người đang khám phá sở thú, xuất hiện.

“Hai người cũng tới sở thú à? Có chuyện gì vậy?”

“…”

“Ơ? Anh? Sao anh lại mặc Bộ Đồ Bảo Hộ? Ahri, đôi giày đó chẳng phải Giày Gắn Cánh à?”

“B-bọn anh cũng chỉ đi tham quan sở thú thôi.”

Nghe vậy, Songee hơi phấn khích, bắt đầu giới thiệu các loài động vật xung quanh.

“Con này được gọi là Ritogi, từng sống trên hành tinh Resto cách đây 130 triệu năm—”

“…”

“Con này thì được cho là từng sống trên Trái Đất 210 triệu năm trước. Cơ quan thị giác được tìm thấy ở cả phía trước lẫn phía sau, kỳ lạ nhỉ? Không biết nó có thể nhìn thấy cả thế giới cùng lúc không?”

“…”

“Oppa ơi, nhìn cái này nè. Người ta nói nó có họ hàng với loài người cách đây 2,3 triệu năm—”

“…”

Tôi biết Songee thích động vật, nhưng thích cả thứ sinh vật học huyền bí quái đản thế này thì đúng là lần đầu.

Ahri đứng nghe ngơ ngác, bỗng mở miệng.

“Động vật trong kia, dù bị nhốt sau bức tường kính, vẫn có thể cảm nhận được là chúng thích chị nhỉ.”

“Hả? Hehe, chắc là nhờ sức mạnh Phước Lành của chị đó.”

“Vậy thì tốt. Lỡ có chuyện thì chị có thể khống chế được chúng nhỉ.”

“Hả?”

“Kain, bắt đầu đi.”

Ngay khi Ahri quyết định, tôi cũng vào tư thế, vẫn mặc nguyên Bộ Đồ Bảo Hộ.

“Nguy hiểm lắm, Songee ra ngoài đi.”

“Ơ, oppa! Tư thế đó là sao? Trông như sắp đấm nhau vậy!”

“…”

Tôi hít sâu, dồn lực.

Cơ hội của tôi chỉ có một lần.

Tôi dồn toàn bộ nghiệp lực tích lũy trong Khách Sạn vào đầu ngón tay.

Han Kain Phái – Cú Đấm Hạt Nhân Dịch Chuyển Tức Thời!

“Yaaaa!”

“Áaaa! Anh làm cái quái gì vậy!”

-         ẦM!

Cùng với tiếng nổ như sấm, toàn bộ bức tường kính rung chuyển dữ dội.

Songee hoảng hốt đến mức ngã phịch xuống sàn, còn Ahri thì đã mang Giày Gắn Cánh, lơ lửng trên không.

“Có cả sức mạnh của Bộ Đồ Bảo Hộ mà vẫn chưa đủ. Lần này phải dùng cả thân người—”

Ngay khoảnh khắc đó, một luồng sáng lóe lên, tầm nhìn của tôi bị che phủ bởi vô số góc nhìn chồng chéo, rồi tối sầm lại.

“…”

“Điên rồi điên rồi điên rồi! Tự nhiên làm cái trò quái gì vậy! Anh thật sự điên rồi hả?!”

“Songee, nghe anh nói—”

“Điên rồi điên rồi!”

“Nghe anh đã. NPC ẩn ở tầng 2, đến giờ vẫn chưa xuất hiện—”

“Em đã biết từ lâu là anh có vấn đề tâm thần rồi mà!”

“Không, nghe anh một chút—”

“E-em… em cố làm ngơ, nhưng cái vai, vai của em—”

“Vai?”

“Cái nốt ruồi hình trái tim trên vai em, sao anh biết được?!”

“Chuyện đó thì liên quan gì tới cái này?”

“Nói ngay đi!”

Tôi còn đang bối rối vì câu chuyện nốt ruồi chẳng biết chui ra từ đâu, thì Ahri, đang quan sát ở trên cao, đã hạ xuống với vẻ mặt đầy hứng thú.

“Nốt ruồi gì nữa vậy?”

“A-Anh cũng không biết sao em ấy lại nói ra chuyện đó—”

“Đừng có lờ đi! Anh biết lúc đó em sốc thế nào ở Phòng 206 không?!”

“C-chỉ là buột mồm nói bừa ra thôi—”

“Nói bừa mà ra được vậy sao? Thế thì eo của Ahri—”

Eo của Ahri?

Cái quái—

Ngay lúc đó, Ahri lao tới như tia chớp, bịt miệng Songee rồi kéo lùi lại.

“Ưm! Ahri nữa!”

“Bọn em ra ngoài đây~! Kain, anh có muốn đập nát sở thú hay không thì tùy. Có Bộ Đồ Bảo Hộ rồi chắc anh không sao đâu~!”

“Ưm! Eo Ahri cũng—!”

“…”

Hai người kia rời đi.

“Không được rồi.”

Ngay cả khi bị bỏ lại một mình, tôi đã thử phá tường kính thêm vài lần nữa nhưng đều thất bại.

Dù đấm hay lao cả người mặc Bộ Đồ Bảo Hộ vào, cùng lắm cũng chỉ làm tường kính rung nhẹ, hoàn toàn không hề có một vết nứt.

“Hay là nói với anh Jinchul dùng ‘Ngôi Sao’ thử nhỉ…”

“Ha ha, cái đó thì xin cậu kiềm chế lại cho.”

Giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh.

“…”

Một con quái vật quấn đầy băng gạc, không rõ bên trong là thân người hay xúc tu, miễn cưỡng bắt chước hình dáng con người.

Một trong các NPC của Khách Sạn—tên Thương Nhân.

“Lâu rồi không gặp, cậu Kain.”

“… Ra là vậy.”

“Ha ha! Sáng nay tinh thần cậu tốt ghê. Cậu đập vỡ cửa sổ một toa tàu, phá một nhà hàng, giờ đến sở thú à?”

“…”

Anh Jinchul mỗi lần thấy tên này đều lộ rõ sự ghê tởm, tôi cũng vậy.

Có lẽ vì tôi biết hình dạng dưới lớp băng gạc kia không phải con người chăng?

Mỗi cử động của hắn đều khiến tôi buồn nôn.

Tất nhiên, tôi có nôn hay không thì tên Thương Nhân cũng chẳng bận tâm.

“Xem nào xem nào. Cậu đâu phải khủng bố hay gì đâu, sao cậu cứ phá tung cả Khách Sạn thế?”

“Các người chỉ việc nhắm mắt lại, rồi mở mắt ra, là mọi thứ được sửa hết mà.”

“Hehehe… Không đơn giản như cậu Kain nghĩ đâu. Tất cả đều tiêu hao tài nguyên cả, rất nhiều là khác.”

“… Nhưng việc cần làm thì vẫn phải làm.”

Đột nhiên, tên Thương Nhân áp sát tôi.

“Á á á! Tránh ra!”

“Sao thế? Lúc nãy trông cậu như nữ sinh cấp hai ấy.”

“Ta bảo ngươi đừng nói nhảm nữa và tránh ra rồi mà!”

“Tôi thích cậu lắm đó, Kain.”

-          BỐP!

“…”

Vừa nãy tôi không nhịn được mà tung cú đấm.

Mặc Bộ Đồ Bảo Hộ mà còn thấy buồn nôn thế này, nếu là cơ thể trần trụi thì chắc tôi đã ói rồi.

Bởi vì dưới lớp băng gạc kia, có thứ gì đó đang không ngừng ngọ nguậy.

“Ha ha! Cậu Kain đúng là hay xấu hổ.”

“Mày còn nói nhảm nữa là—”

“Sở thích tao nhã.”

“Hả?”

“Phòng net, phòng bida, hồ bơi… mấy thứ đó cũng không tệ. Nhưng đây là khách sạn cao cấp mà. Cậu thử kiếm một sở thích tao nhã hơn chút xem.”

“… Nói rõ hơn đi.”

“Ha ha! Muốn tôi bón bằng thìa cho cậu ăn luôn à? Nói đến thế mà còn chưa hiểu sao?”

Sau khi để lại từ khóa “sở thích tao nhã”, tên Thương Nhân tan biến như sương mù.

Ra ngoài thì thấy Ahri và Songee đã bình tĩnh lại.

Nghe tôi thuật lại gợi ý của thương nhân, cả hai nghiêng đầu suy nghĩ.

“Sở thích tao nhã…”

“Nghe nhạc cổ điển? Xem nhạc kịch?”

“Sân golf?”

“Sở thích cần tới thể lực, mà gọi là tao nhã thì hơi sai sai.”

“Vậy à?”

“Làm gốm thì sao?”

“Kain, anh từng thấy phòng như vậy chưa?”

“Chưa.”

Ba người chúng tôi vừa đi vừa liệt kê đủ thứ, thì một tấm bảng hiện ra trước mắt.

[Bảo tàng mỹ thuật khách sạn ]

“C-chính là nó!”

                                                                        ** *

Tôi bước trong không gian yên tĩnh, suy nghĩ.

Nếu nơi này là đáp án, thì lý do đến gần hết tầng 2 chúng tôi vẫn chưa tìm được NPC ẩn rất đơn giản.

Trong nhóm chúng tôi, không ai có sở thích thưởng thức điêu khắc hay hội họa.

Tôi chăm chú nhìn bức tranh kỳ quái treo trên tường, thì Ahri bước tới.

“Bức này thể hiện vẻ đẹp của không gian vũ trụ.”

“Vũ trụ?”

“Nền đen này là vũ trụ. Những chấm lấp lánh ở giữa là các vì sao của thế giới nhợt nhạt. Ánh sáng trắng ở trung tâm là tinh vân chăng? Dù sao thì—”

Tôi lặng lẽ chỉ vào phần chú thích dưới tranh.

[‘Miếng tonkatsu cháy đen’

Tác phẩm của Klef aidoleon. [note87450]

Nền đen là chảo rán, phần trắng ở giữa là lớp bột chiên chưa chín.]

“… Treo cái bức tranh ngu ngốc này làm gì chứ?”

“Lừa được Kim Ahri là đủ hoàn thành nhiệm vụ rồi.”

Trong khi chúng tôi có cuộc đối thoại lố bịch đó, Songee tiến lại.

“Oppa ơi, ở đây anh cũng định đốt trụi bảo tàng hay xé tranh à?”

Không cần làm vậy đâu.

“Ôi trời! Toàn người đáng sợ ghê.”

Vì NPC đã tự mình xuất hiện giữa các tác phẩm nghệ thuật.

Một cô gái tóc bạc, đội mũ beret, vẻ mặt chán chường.

“Đã lâu lắm rồi các người mới chịu tới, nhưng vừa đến đã nói muốn đốt tranh à?”

“…”

Bị ba người cùng nhìn, cô ta giới thiệu bản thân.

“Giới thiệu lại nhé. Xin chào, tôi là ‘Họa Sĩ’.”

NPC ẩn thứ tư, sau bác sĩ, thương nhân và thợ thủ công thần bí—chính là Họa Sĩ.

Cô ta lập tức chỉ thẳng vào tôi.

“Này, đứng yên xem nào.”

Chưa kịp đáp, họa sĩ đã rút giấy ra, cây bút lướt đi với tốc độ kinh người.

“Tự nhiên cô làm cái—”

“Đã bảo đứng yên. Tôi trông như muốn hại mấy người lắm sao?”

Nghe cũng có lý.

NPC ẩn là yếu tố ẩn, một dạng phần thưởng, không phải mối nguy hiểm.

Chẳng ai trong số thương nhân, bác sĩ hay thợ thủ công từng định hại chúng tôi.

“…”

Khoảng năm phút sau, họa sĩ đưa ra một bức phác thảo đen trắng đơn giản.

“Thế nào?”

“C-cảm ơn.”

Ahri và Songee cũng lại gần xem.

“Woa~ vẽ đẹp ghê. Trông giống anh lắm đó.”

“Ơ, không phải có hơi phóng đại lên à?”

“Cũng giống mà?”

“Mặt thì không nói, nhưng các tỉ lệ của anh đâu có đến mức này.”

Trong lúc hai người công khai bình phẩm trước mặt tôi, họa sĩ đã quay sang Ahri, nét bút lại tung bay.

Chẳng mấy chốc, bức tranh tiếp theo hoàn thành.

“…”

So với tôi, bức này trông như cảnh trong phim kinh dị.

Ahri nhìn họa sĩ với ánh mắt “Cô đang trêu tôi à?”, họa sĩ gãi đầu ngượng nghịu.

“Hóa ra cô là Ahri à. Cô thì không được rồi.”

“… Sao chỉ có tranh của tôi lại thảm thế này?”

“Trong ký ức của cô có quá nhiều thứ kinh khủng.”

Ký ức kinh hoàng hiện lên nguyên hình.

Phải chăng tranh của họa sĩ phản ánh trải nghiệm của người được vẽ?

Nghĩ đến đó, tôi chợt thắc mắc.

“Nếu nói về các ký ức kinh khủng thì tôi cũng có kha khá mà.”

“À, ký ức sau khi vào Khách Sạn thì sẽ không tính.”

Nghe vậy tôi hiểu ngay.

Trước khi vào Khách Sạn, tôi chỉ là sinh viên đại học năm nhất bình thường, không thể có thứ gì khủng khiếp như Ahri.

Họa sĩ lại lên tiếng.

“Được rồi! Dù sao thì chúc mừng vì đã tìm ra tôi. Giá mà mấy người đến sớm hơn thì tốt, nhưng thôi, sở thích của mấy người nông cạn quá, nên cũng đành chịu.”

“Tự nhiên nói sở thích người ta nông cạn là sao.”

“Cậu nghĩ gì về bức chân dung?”

“…”

“Theo tôi nhé, chân dung phải nắm bắt được chính cốt lõi, bản chất của cuộc đời con người.”

“Cuộc đời con người?”

“Hơn nữa, bản chất thật của con người chỉ lộ ra trong những tình huống cực hạn.”

Tình huống cực hạn?

“Đã tìm được NPC ẩn rồi, nên là các cô cậu tò mò về phần thưởng, đúng chứ? Đơn giản thôi. Từ giờ, hãy cho tôi xem ký ức kinh khủng nhất của các cậu.”

Cuộc đời con người, tình huống cực hạn, ký ức kinh khủng.

Nghe họa sĩ dùng những từ ngữ u ám đó để mô tả về những gì sắp diễn ra, tôi chợt thấy quen quen.

“Giống Lời Cầu Nguyện An Nghỉ ở Địa Ngục Băng Giá nhỉ?”

“Đúng vậy. Chỉ khác một điểm duy nhất ở chỗ, không phải ác mộng của người khác, mà là của chính các cô cậu. Và không tính ký ức sau khi vào Khách Sạn.”

Nghe vậy tôi hiểu vì sao cô ta nói Ahri “không được”.

Ahri là đặc vụ Cục Quản Trị từ trước khi vào Khách Sạn, đã trải qua vô số chuyện khủng khiếp.

Songee hỏi một câu:

“Nếu làm sự kiện đó, bọn tôi sẽ nhận được gì?”

“Nói trước thì còn gì vui!”

“…”

“Không mất nhiều thời gian đâu. Con Rồng Dục Vọng đã phá tan hoang tầng trên của Khách Sạn trong 3 ngày phải không? 3 ngày là dư dả rồi.”

“Vậy sao?”

“Chỉ cần một người làm thôi là được rồi. Chọn đi. Tôi sẽ đợi. Mọi người có thể gọi thêm đồng đội ở ngoài vào.”

Tới giờ tôi sẽ tổng kết lại tình hình.

NPC ẩn là Họa sĩ.

Việc cần làm là thoát ra khỏi ký ức kinh khủng của chính mình, giống Lời Cầu Nguyện An Nghỉ; không bao gồm ký ức sau khi vào Khách Sạn.

Chỉ cần một người, ai cũng được.

Thời gian 3 ngày là đủ.

Songee dè dặt nói.

“Cái này… chẳng phải chỉ cần em hoặc anh làm là xong sao?”

“…”

Chắc chắn phải loại ngay người của Cục Quản Trị.

Elena thì tốt nhất cũng nên bị loại, vì cô ấy phải chạy trốn các đặc vụ Nga, anh Jinchul thì bị giày vò bởi giấc mơ dang dở, chị Eunsol còn vướng vào mớ xung đột đáng ngờ với các anh chị em.

Bác sĩ thì không rõ, nhưng chắc cuộc đời cũng lắm gian truân phức tạp.

Còn lại tôi, Park Seungyub và Yoo Songee.

Một trong ba người làm là coi như ăn không?

Học sinh trung học bình thường ở Hàn Quốc thì phải chịu khổ đến mức nào chứ?

Nghĩ kiểu gì cũng thấy sự kiện này quá dễ.

Quá dễ đến mức khiến tôi bất an.

Khách Sạn này không bao giờ cho việc dễ cả.

“… Tôi sẽ làm.”

“Anh?”

Tôi quyết định vậy chẳng phải vì ra vẻ anh hùng hay gì.

Như Elena nói ở phòng 206, tôi chỉ tin vào chính mình.

“Tốt lắm!”

-          Chát!

Ngay khoảnh khắc họa sĩ mỉm cười vỗ tay, ý thức tôi mờ dần.

[Ác mộng: Han Kain – ‘Gia tộc danh giá’ bắt đầu!]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Tác giả dùng đúng từ Klef aidoleon đó, chứ mình không phiên âm sai hay quên viết hoa
Tác giả dùng đúng từ Klef aidoleon đó, chứ mình không phiên âm sai hay quên viết hoa