Chương 431: Gia Tộc Danh Giá (7)
- Han Kain
“Ư… ưm! Khực! Ứ…!”
Han Minsang, kẻ đã cướp lấy thân xác của đứa trẻ, dù đang bị siết cổ vẫn điên cuồng vặn vẹo toàn thân, vùng vẫy không ngừng.
Tôi đã vài lần do dự không biết có nên dùng hết sức kéo mạnh sợi dây hay không, nhưng nếu làm vậy mà khiến thân thể đứa bé chết thật, thì rắc rối to.
Tình huống này đúng là mệt mỏi thật, nhưng dù sao thì đối phó với một kẻ đã chiếm xác vẫn dễ hơn là đánh nhau với một hồn ma vô hình.
Cuối cùng, phải gần mười phút trôi qua, Han Minsang mới bắt đầu chảy dãi, toàn thân mềm nhũn ra. Tôi và Elena lập tức lao tới.
“Bảng tên, bảng tên đâu rồi! Ở đây này!”
Trên ngực của Minseok, chủ nhân thật sự của cơ thể, từ lúc nào đã xuất hiện bảng tên ghi ‘Han Minsang’ một cách rất tự nhiên.
“Bảng tên của Han Minseok đâu rồi?”
“Ở đây! Rơi dưới đất rồi này!”
Sau khi gỡ bảng tên của Han Minsang ra, chúng tôi dán lại bảng tên của Han Minseok vào đúng chỗ.
“Giờ thì tới chỗ cái chum thôi!”
Muốn kết thúc trò chơi giật bảng tên, phải cho bảng tên của vật hiến tế vào lại trong chum rồi đậy nắp lại.
Tôi cầm bảng tên của Han Minsang chạy thẳng về nơi đặt cái chum.
Đúng là căn Hanok của một đại phú sở hữu hơn 100 tỷ won, số phòng không hề ít.
“Kia rồi, cái chum!”
“Lần này cũng đặt trong phòng của ông cố!”
“Nhìn từ bên ngoài giấc mơ của Kain thì lần nào cũng ở căn phòng đó. Chắc đó là phòng của ông cố thật?”
Cái chum luôn xuất hiện trong căn phòng rộng nhất của căn hanok, chính là phòng của cụ cố.
Vừa bước vào, chúng tôi thấy cái chum không nắp đặt giữa phòng, bên cạnh là thân thể của một ông lão nằm bất động, lặng như chuột chết.
“Anh Kain… còn linh hồn của ông Han Jinseong thì…?”
“…”
Tôi nhớ lại ký ức của cơn ác mộng, thứ kết thúc bằng chiến thắng của Han Minsang.
Khi đó, Han Minsang cướp lấy thân thể của em gái tôi, rồi lôi tôi như một con chó tới bên cái chum.
Rồi hắn chế giễu cụ cố đang đứng cạnh đó, rồi nhét linh hồn ông vào trong chum.
Nói cách khác, nếu mặc kệ, Han Minsang chắc chắn sẽ nhốt linh hồn người hắn căm ghét nhất, tức cụ cố, vào trong chum.
Ở lượt này, linh hồn của cụ đã ở sẵn trong đó rồi.
“Chúng ta… có nên kéo linh hồn của ông ra khỏi chum không?”
“…”
“Nếu… nếu thò tay vào lấy bảng tên ra thì—”
“Quá nguy hiểm.”
Elena cúi đầu, vẻ mặt nặng nề.
Thò tay vào trong cái chum để moi linh hồn của cụ ra?
Ngay cả nghĩ thôi cũng đã thấy đáng sợ.
Chúng tôi cũng đang mang linh hồn trong người, làm sao dám chắc cái chum đó sẽ không nuốt thêm một linh hồn nữa?
Ngay từ đầu, chẳng có gì đảm bảo rằng cái chum chỉ chứa được một linh hồn.
- Cộp!
Vì vậy, tôi ném luôn cả bảng tên của Han Minsang vào trong chum, rồi đậy nắp lại.
Cái chum không hề do dự, nuốt trọn hai linh hồn cùng lúc.
…
…
…
***
User: Han Kain (Trí Tuệ)
Date: Ngày 378
Địa Điểm Hiện Tại: Tầng Hầm, Bảo Tàng Mỹ Thuật
Lời Khuyên Hiền Triết: 3
- Han Kain
Tôi đột nhiên tỉnh lại.
Vừa mở mắt, việc đầu tiên tôi làm là kiểm tra Cửa Sổ Trạng Thái, và nhận ra đã có hai ngày trôi qua.
Có lẽ vì thế mà tôi cảm thấy đói khát khủng khiếp.
“Kain aaaa!”
“Á—!”
Vừa tỉnh dậy còn chưa kịp định thần thì Miro đã cười tươi rói, nhào tới ôm chặt lấy cổ tôi.
Elena tỉnh dậy bên cạnh tôi, vẻ mặt hoảng hốt, còn Ahri đang nhâm nhi khoai tây chiên thì khẽ sầm mặt, xách cổ Miro lên.
“Miro, đủ rồi. Kain, anh thấy người thế nào?”
“Đói với khát.”
Tôi vừa dứt lời, anh Jinchul đã đưa ngay một chai nước tới.
“Uống nước đi này.”
“Cảm ơn anh.”
“Em vất vả rồi. Tuy có hơi cấn cấn, nhưng họa sĩ nói đại khái thế này là xong rồi.”
“…”
Sau khi giải cơn khát, tôi mới để ý xung quanh.
Chúng tôi đang ở giữa bảo tàng mỹ thuật, tôi và Elena nằm ngủ trên mấy tấm chăn trải dưới sàn.
Đồng đội thì không biết lôi đâu ra cả ghế, rồi cả sofa, người ngồi, người nằm đủ kiểu.
Có vẻ mấy ngày nay họ đã xem giấc mơ của tôi như xem phim.
Bên cạnh tấm toan khổng lồ đóng vai màn hình, họa sĩ đang ngáp dài.
“Vậy là xong rồi sao?”
“Cũng hòm hòm.”
“... Sau khi đậy nắp chum chẳng lẽ không còn gì nữa sao? Tôi có cảm giác cứ như bị cắt ngang—”
“Xem tiếp để làm gì đâu? Trò chơi giật bảng tên đã kết thúc, Han Minsang và Han Jinseong cũng ngoan ngoãn nằm chung trong chum rồi.”
“…”
“Còn lại thì chỉ là mấy đứa trẻ hoảng loạn với cái xác không hồn của Han Jinseong thôi chứ gì?”
Đúng là như vậy.
“Bọn trẻ thì tự về nhà thôi. Han Jinseong là ông lão gần đất xa trời, chết trong lúc ngủ cũng chẳng lạ. Bí mật của cái chum thì sẽ bị chôn vùi trong kho tối. Gia đình cậu sẽ nhận được khoản thừa kế rồi sống sung sướng thoải mái. Hết rồi còn gì nữa?”
Không còn gì thật.
Ít nhất theo tôi nghĩ thì đúng là kết thúc như vậy.
“Mọi người vất vả tìm tôi rồi. Nếu mấy người ghé bảo tàng sớm hơn dù chỉ một lần thì đã gặp tôi từ lâu. Giờ đã tò mò về phần thưởng chưa?”
Khi ánh mắt đồng đội đều lộ vẻ hứng thú, tôi lập tức lên tiếng.
“Khoan đã!”
“Hả? Cậu còn gì muốn nói à?”
“Tôi nghe Elena nói rồi. Tôi vẫn còn hai cơ hội đúng không? Tôi với Elena dùng một lần rồi, vậy vẫn còn một lần nữa chứ?”
“Đúng là vậy, nhưng đến mức này là được rồi. Tôi đã nói là sẽ cho phần thưởng mà.”
Trong ánh mắt họa sĩ hiện rõ cảm xúc.
Chán nản, tiếc nuối, mệt mỏi… và thất vọng.
Kết thúc kiểu này, có gì đó không đúng.
Tôi không biết chính xác là gì, nhưng ít nhất thì không phải thế này.
Trực giác của tôi đang cảnh báo tôi.
[Lời Khuyên: 3 → 2]
‘Họa sĩ có vẻ thất vọng. Lý do là gì?’
[Vì ngươi đã không nhìn thấy thứ cần phải thấy.]
Khách Sạn muốn cho tôi thấy một điều gì đó, nhưng tôi đã kết thúc giấc mơ mà không nhìn ra.
Chắc chắn đó là thông tin quan trọng.
Một thứ mà tôi của quá khứ từng trải qua, nhưng vì một sự can thiệp nào đó mà bị lãng quên.
Chắc chắn đây là thông tin có giá trị.
Tại sao tôi lại không thấy?
Bởi vì diễn biến lần này khác quá nhiều so với thực tế!
“Khoan đã, xin chờ một chút!”
Họa sĩ bật cười khẽ.
“Được. Cứ dùng hết Lời Khuyên đi. Đó là năng lực của cậu mà. Tôi sẽ cho cậu thêm một cơ hội.”
Cách tôi và Elena giải quyết hoàn toàn khác với trải nghiệm thực tế của Han Kain – một học sinh cấp hai.
Vì diễn biến lệch hẳn, nên ‘sự kiện đặc biệt’ từng xảy ra khi đó lần này đã không xảy ra.
Đến đây thì tôi hiểu rồi, nhưng…
“…”
Từ giữa chừng, tôi cũng đã thấy hướng đi này rất kỳ lạ.
Chính xác hơn là từ lúc tôi quấn dây quanh cổ mấy đứa em họ, tôi đã thấy có gì đó sai sai.
Một học sinh cấp hai dù có ngu dốt đến mấy, cũng không tự dưng đi quấn dây vào cổ em mình chứ?
Đây không phải hành động tự nhiên mà tôi của quá khứ sẽ làm.
Tìm hiểu luật chơi bằng cách thử đi thử lại nhiều lần, rồi ra tay trước khi đối phương kịp hành động.
Đó là cách làm của một kẻ hồi quy.
Là hành vi điển hình của người tham gia Khách Sạn.
Không phải cách suy nghĩ của một cậu bé chỉ sống một lần duy nhất.
Dù mơ hồ nhận ra điều đó, tôi vẫn không biết phải làm gì.
Vì sao?
Vì tôi không thể tìm ra đáp án đúng.
Tôi hoàn toàn không thể nghĩ ra cách một “học sinh cấp hai bình thường” có thể sống sót trong tình huống đó.
Hãy lùi lại một bước và suy nghĩ.
Vì tôi không phải hồi quy giả, nên tôi chỉ có một cơ hội duy nhất.
Không biết luật trò chơi giật thẻ tên, thậm chí còn không biết rằng chuyện như vậy sẽ xảy ra.
Không biết Han Minsang ở trong chum, không biết bảng tên có thể chuyển dịch linh hồn.
Là tình huống mà tôi không biết gì cả, đang ngủ thì bị ác linh chui ra từ chum tập kích.
Trong một tình huống phi lý như vậy, một học sinh cấp hai sẽ thắng kiểu gì?
Không có siêu năng lực, không có thông tin, chỉ có một mạng.
Điều kiện này còn khắc nghiệt hơn cả Phòng Nguyền Rủa.
Là một trò chơi không thể thắng, nên khi cố ép mình phải thắng, đương nhiên sẽ phải dùng đến những nước đi phi tự nhiên.
“…”
[Lời Khuyên: 2 → 1]
‘Vậy rốt cuộc phải làm sao để một học sinh cấp hai như tôi có thể sống sót một cách tự nhiên?’
[Hãy nghĩ ngược lại. Ngươi là kẻ đến từ tương lai, và đã sống sót. Hãy nhìn lại kinh nghiệm của mình và nghĩ xem kết cục đã xảy ra là gì.]
Nghĩ ngược lại.
Đừng phân tích thử thách từ đầu, mà hãy bắt đầu từ kết quả đã được định sẵn trong tương lai.
Thứ nhất, gia đình tôi chưa từng nhận được khối tài sản hàng chục tỷ.
Thứ hai, tôi hoàn toàn không nhớ gì về chuyện xảy ra lúc đó.
“…”
Tập trung vào hai thông tin này, tôi mơ hồ đoán ra được “kết cục”.
Khối tài sản trăm tỷ biến mất sạch, không để lại cả phần thừa kế tối thiểu.
Một sự kiện siêu nhiên liên quan đến cái chum bị ma ám xảy ra, nhưng tôi và cả đám em họ đều quên sạch.
Tổ chức duy nhất làm được chuyện đó chỉ có thể là Cục Quản Trị.
Nhưng dù biết kết cục, cũng chẳng thay đổi được gì.
Bởi con đường dẫn đến kết cục ấy, tôi vẫn không hề biết.
Dòng suy nghĩ như bị chặn đứng.
Giống như một tảng đá khổng lồ chắn ngang dòng sông, mà tôi không biết phải dời nó đi thế nào.
[Lời khuyên: 1 → 0]
‘Tôi đã biết kết cục, nhưng không biết phải tiến hành ra sao. Dù nghĩ thế nào cũng không ra cách để quá khứ của tôi, không có bất kỳ thông tin nào, lại có thể vượt qua được.’
Không phải là tôi không biết cách giải.
Tôi đã giải cùng với Elena rồi, thậm chí còn nghĩ ra vài cách tiếp cận khác.
Nhưng tất cả đều là cách chỉ có người tham gia Khách Sạn, những kẻ biết trước tương lai, mới làm được.
Cách của một học sinh cấp hai không biết gì thì tôi hoàn toàn không tìm ra.
[Nếu một kẻ dày dạn kinh nghiệm đang tiến sâu vào tầng 2 Khách Sạn còn không nghĩ ra, thì một học sinh cấp 2 sao có thể?]
“…Nói cái gì vậy?”
Tôi hỏi đáp án mà lại nhận được câu trả lời kiểu này?
Ý là, ngay cả tôi, một người tham gia Khách Sạn lão luyện, còn không nghĩ ra, thì học sinh cấp hai sao nghĩ ra được?
Không, nhưng quá khứ của tôi đã sống sót mà—
…
“À.”
Không lẽ nào.
Thật sự không lẽ nào.
Tôi biết là vô lý, nhưng—
“Không thể nào…”
Khi một khả năng cực kỳ phi lý hiện lên khiến tôi há hốc mồm, họa sĩ mỉm cười.
“Người tham gia Han Kain.”
“…”
“Cậu muốn thử thêm lần cuối không?”
“…Vâng.”
Lần thử cuối cùng.
Tôi dặn dò đồng đội đang nhìn tôi với ánh mắt lo lắng.
“Lần này, tôi sẽ vào một mình.”
“Hả? Kain, không có bọn tôi hỗ trợ thì một mình anh khó mà tạo ra biến số lắm. Cứ để mọi thứ trôi đi như một học sinh cấp hai—”
“Chính vì thế nên tôi mới vào một mình.”
Elena còn đang bối rối thì Ahri nghiêng đầu.
“Anh biết không, anh một mình vào đó đã thất bại ít nhất hai lần rồi.”
“Những lần anh vào một mình, đều dừng ở đâu?”
“Hả?”
Một ký ức mơ hồ hiện lên, những lời đồng đội từng nói.
‘Lại tới đây rồi. Lần này chắc cũng dừng ở đây thôi.’
‘Đến đoạn này là thua chắc rồi.’
‘Ngồi xem thôi cũng mệt thật. Cho nên…’
Những lượt tôi tự mình tiến hành, cứ mỗi lần thất bại rõ ràng là đồng đội lại dừng giấc mơ và khởi động lại.
“Lần này cứ để mặc anh như vậy đi.”
Songee lẩm bẩm, vẻ mặt lo lắng.
“Anh Kain… hình như anh không biết. Nếu cứ để vậy, anh sẽ trong thân thể ông già chín mươi tuổi mà tự sát—”
“Thì cứ để anh tự sát, để anh tắt thở luôn cũng được.”
“…”
***
- Xào xạc.
Một làn gió nhẹ lướt qua má, kéo theo tiếng lá tre va vào nhau từ rặng tre gần đó.
Trong thoáng chốc, tôi đưa mũi hít mùi đất ngai ngái, và trước mắt tôi, thằng nhóc nhỏ hơn đang định dùng tay bắt một con côn trùng đang ngọ nguậy—
“Ê!”
‘Để ký ức quá khứ trôi theo tự nhiên và suy nghĩ. Trong sự kiện này, mình và đồng đội đã sai ở đâu?’
…
Buổi trưa, khi tôi cùng mấy đứa em về tới nhà quê, người lớn đang cãi nhau ầm ĩ.
“Jeongho! Bình thường cậu có khi nào đặt chân đến nhà ông nội đâu mà—”
‘Điều kiện thắng quá khắc nghiệt. Chỉ có một cơ hội, mình là học sinh cấp hai bình thường, còn đối thủ là ác linh siêu nhiên. Nhưng nghiêm trọng nhất là sự chênh lệch thông tin.’
…
Sáng hôm sau lại là một ngày hỗn loạn.
“Hả, thưa ông nội! Chuyện này rốt cuộc là sao ạ! Tự dưng lại đi quyên góp là thế nào?!”
“Junseok à… ồn ào thế là tai ta ong cả lên đấy.”
“Thưa ông nội!”
‘Ban đêm, cái chum xuất hiện, ác linh chui ra và cướp thân xác của người sống thông qua trò giật bảng tên. Tất cả những điều này chỉ có ác linh biết, còn tôi thì không biết gì, đang ngủ thì bị tập kích.’
…
“Nhìn cái bộ dạng lười biếng của chúng mày là ta không chịu nổi! Mau đi hái trà về đây!!”
“Bố ơi! Đột nhiên hái trà là sao… tụi nhỏ toàn dân thành phố mà—”
‘Không công bằng. Một học sinh cấp hai như mình không thể chiến thắng. Một trò chơi không thể thắng, nhưng mình lại sử dụng đủ kiểu mánh khóe để cố thắng, nên ắt sẽ dẫn đến những diễn biến phi tự nhiên. Đây chính là cái bẫy mà mình và các đồng đội đã mắc phải.’
…
Kho chứa đồ ở căn nhà thôn quê của cụ cố.
Bố từng nói với tôi rằng nơi này chứa đầy các tác phẩm nghệ thuật đắt tiền mà cụ cố sưu tầm từ thời trẻ.
Có lẽ vì vậy mà tôi không dám sờ mó lung tung, chỉ đứng yên một chỗ.
“Cháu làm gì đó?”
“…”
“Lại đây. Cháu có biết cái này là gì không?”
‘Ngay từ đầu hướng đi đã là sai lầm. Tất cả chỉ là đào bới vô ích sai hướng. Vì thế họa sĩ mới thất vọng, và mình không thể nhìn thấy thứ Khách Sạn muốn cho mình thấy. Lần này, mình sẽ đưa giấc mơ méo mó trở lại đúng hướng.’
…
Khi trở về căn Hanok, điện thoại đang reo inh ỏi.
“Hả? Ngày mai mới về ạ?”
Vì sự thất thường của cụ cố nên người lớn đã cùng nhau đi hái trà, và giờ thì báo là sẽ bọn họ sẽ ở lại thêm một ngày.
‘Mình sẽ chấp nhận một sự thật vô cùng phi lý. Một sự thật mà nếu suy nghĩ bình thường thì lại là “đương nhiên”. Nhưng với mình và đồng đội, đó lại là thứ ‘không thể nghĩ tới’.’
…
- Phập!
Tôi tỉnh dậy trong cơn đau dữ dội như có thứ gì đó siết chặt cổ họng!
‘Quá khứ của mình đã thua. Rơi vào ván cờ không thể thắng, thì thua là lẽ thường. Đây chính là sự thật mà mình và đồng đội đã bỏ qua ngay từ đầu.’
…
Tôi, Han Kain, là học sinh năm nhất sơ trung…
Đã bị nhốt trong thân thể của một ông lão gần chín mươi tuổi.
Đây là nhà tù đau đớn nhất trên đời.
“Ha~! Quả nhiên thân thể con trai vẫn là tốt nhất.”
‘Đồng đội mấy lần trước đều dừng giấc mơ ở đoạn này rồi khởi động lại, vì họ cho rằng không còn cơ hội lật kèo.’
…
Thực thể đó, giờ là một ‘thiếu niên’ cười khúc khích, tiến tới cái chum đang mở nắp..
- Lạch cạch!
Nắp chum đóng sập lại.
Tấm thẻ tên biến mất trong bóng tối.
“Hết rồi~! A ha ha! Nhìn mặt mày kìa! Sao, mày tưởng mình cũng có cơ hội hả?”
Tuyệt vọng, sợ hãi, đau đớn, kinh hoàng.
Tôi rơi thẳng xuống vực sâu của những cảm xúc tiêu cực không thể diễn tả bằng lời, gào thét những tiếng hét mà không ai nghe thấy.
Tôi thà xin được chết ngay bây giờ còn hơn sống nốt quãng đời còn lại trong thân xác một ông già chín mươi tuổi.
‘Cảnh còn lại chỉ là hình ảnh mình tuyệt vọng trong thân thể một ông lão. Đồng đội xem trực tiếp chắc hẳn sẽ rất khó chịu. Mình hiểu. Điều đó chứng tỏ họ quan tâm đến mình nhiều đến mức nào.’
…
…
…
“…”
Đến đây là diễn biến không thể tránh khỏi.
Chẳng phải Con Cú đã nói sao?
Nếu một kẻ dày dạn kinh nghiệm đang tiến sâu vào tầng 2 Khách Sạn còn không nghĩ ra, thì một học sinh cấp 2 sao có thể?
Quá khứ của tôi không thể nghĩ ra đáp án.
Thậm chí còn không nhận ra rằng có một “câu hỏi” đã được đặt ra.
Vì thế tôi đã thua, và bị Han Minsang cướp đi thân xác.
Và quá khứ của tôi đã lật ngược tình thế từ chính thời điểm này.
2 Bình luận