Chương 401-500

Chương 427: Gia Tộc Danh Giá (3)

Chương 427: Gia Tộc Danh Giá (3)

Chương 427: Gia Tộc Danh Giá (3)

-         Han Kain

Một sợi dây dày và cứng siết chặt lấy cổ tôi.

Chỉ cần buông lỏng một chút thôi là tôi có cảm giác mình sẽ ngất đi, nên đến cả chống cự cũng không làm nổi.

“Ựa! Hự… hự…!”

Khi mở mắt ra trong cơn đau đớn, trước mặt tôi là những đứa em đang khóc nức nở.

“Hự…! Cái, cái quái gì!… Ự!”

Minseok, Minah, Suji, và Cheolmin, toàn bộ đám em còn ở lại căn nhà ở quê đều dán chặt vào tường, mặt mày tái mét vì sợ hãi.

Có vài đứa thậm chí đã tè ra quần, như thể chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi đã bị một thứ không rõ danh tính nào đó đè ép cả thể xác lẫn tinh thần.

“Khục!”

Tôi chậm rãi… từng chút một… xoay đầu nhìn thẳng về phía trước.

Rốt cuộc là đứa nào! Là thằng chó nào dám siết cổ mình?

“…”

Là Heegang.

Em gái ruột duy nhất của tôi.

Ngay khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, con bé nở một nụ cười hiền lành rồi nói:

“Anh yêu em mà, đúng không?”

“Ư…!”

Trên ngực em ấy có gắn một tấm thẻ ghi tên ‘Han Minsang’.

Thẻ tên? Là cái quái gì thế này?

Hơn nữa là Han Minsang? Không phải Han Heegang sao?

“Kh…!”

Tôi bị kéo lê đi không chút thương tiếc.

Không chỉ vì sợi chỉ cứng siết cổ tôi, mà bản thân “thứ đó” mạnh đến mức quá đáng!

Khi tôi bị kéo qua hai căn phòng một cách đầy đau đớn, trước mắt tôi xuất hiện một cái chum.

Nắp chum đang mở.

“Làm ơn… làm ơn… Minsang à…”

Một giọng nói già nua, mệt mỏi đến cực độ.

Là cụ cố.

“Ha ha ha! Hyung à, sao tự nhiên anh lại thế?”

“Minsang… xin em. Đứa trẻ, đứa trẻ đó… không có tội mà —”

“Không có tội ư?”

“Làm ơn… làm ơn… hãy dùng thân xác của anh —”

“Kyahahaha!”

‘Thứ đó’ trả lời, cùng nụ cười tươi rói như một bé gái.

“Anh à, dù sao thì thân xác anh cũng không được đâu, đúng không? Già cả thế này rồi thì còn làm được gì chứ? Anh thật sự nghĩ nó có giá trị ngang với cơ thể của em hồi còn nhỏ sao?”

“... Minsang à.”

“Đừng lo. Em cũng thấy thương con bé này mà!”

Nó vừa dùng một tay kéo sợi chỉ quanh cổ tôi, vừa tiến lại gần cụ cố, rồi dùng tay kia giật tấm thẻ ghi ‘Han Jinseong’ trên ngực ông.

Ngay khoảnh khắc thẻ tên bị gỡ xuống, cụ cố ngã sụp như một con rối đứt dây.

“Anh à… người anh yêu quý Jinseong của em. Làm sao em có thể nhìn anh chết vô nghĩa như vậy được chứ? Không được đâu. Em sẽ tặng anh cuộc sống vĩnh hằng.”

-          Lạch cạch!

Tấm thẻ tên rơi thẳng vào trong cái chum đang mở nắp.

Rồi ‘thứ đó’, kẻ đã chiếm lấy thân xác em gái tôi, quay sang nhìn tôi.

“Chào nhé?”

“…”

“Khó chịu lắm đúng không? Thở cũng khó đúng không? Toàn thân run rẩy, chẳng nhúc nhích được gì cả?”

“…”

“Đừng lo. Em sẽ cho anh được thoải mái ngay thôi!”

“…”

Không biết từ lúc nào, trên ngực tất cả mọi người đều xuất hiện thẻ tên.

Ngay cả tôi cũng có một mảnh vải ghi ‘Han Kain’.

‘Thứ đó’ — có lẽ là Han Minsang — mỉm cười rạng rỡ, rồi gỡ tấm thẻ trên ngực tôi, khi tôi không thể nhúc nhích dù chỉ một ngón tay.

Ý thức dần mờ đi.

Khoảnh khắc đó, tôi sợ hãi đến tột cùng.

Không phải vì không biết chuyện gì sắp xảy ra, mà vì tôi đã lờ mờ nhận ra rồi.

Cảm giác đầu tiên là ‘nặng nề’.

Như thể có ai đó đè một khối sắt khổng lồ lên toàn thân tôi.

Khi tuyệt vọng cử động các ngón tay, các khớp xương phát ra tiếng lạch cạch khó chịu như bánh răng cũ kỹ.

Ngay cả việc mở mắt cũng khó nhọc, mỗi lần hít thở, phổi tôi lại co rút đầy đau đớn.

Tôi, Han Kain, là học sinh sơ trung năm nhất —

Giờ đã bị nhốt trong thân xác của một ông lão gần chín mươi tuổi.

Đây là nhà tù đau đớn nhất trên đời.

“Ư… hự…!”

Tôi không thể nói rõ ràng.

Là bởi cục đờm nghẹn ở cổ họng khiến tôi không phát được tiếng.

Rốt cuộc cụ cố đã sống và nói chuyện bằng thân xác tàn tạ này kiểu gì chứ?

Khi mở mắt ra trong tuyệt vọng, tôi thấy một cậu thiếu niên đang cười tươi trước mặt.

Là “tôi”.

Con quái vật đã chiếm lấy thân xác tôi.

“Woa~! Đúng là thân xác của con trai thích thật.”

“Kh…!”

“Xin lỗi nha~ Mấy đứa khác thì khác giới hoặc còn nhỏ quá, dùng không tiện lắm. Tuổi của mày vừa đẹp luôn.”

“Mày… mày… mày khốn kiếp!”

“Ơ? Ơ? Ông ơi? Sao thế? Ông đau ở đâu à?”

Tôi tức đến phát điên.

Cơn phẫn nộ trào lên từ sâu trong tim khiến toàn thân tôi run rẩy.

“Bình tĩnh đi chứ ông. Tuổi này rồi mà còn nổi giận là nguy hiểm lắm, ông biết mà?”

“…”

Tôi vừa điên cuồng tức giận, vừa sợ đến nghẹt thở.

Phải làm sao mới quay lại được thân xác của mình đây?

Lúc đó, tôi nhìn thấy tấm thẻ ‘Han Minsang’ đang gắn trên ngực của “Han Kain”.

Thẻ tên! Chính nó là thứ gây ra tất cả chuyện này!

Nếu thẻ tên là linh hồn, và di chuyển nó thì linh hồn sẽ hoán đổi thân xác…

Vậy thì, nếu tôi gỡ thẻ ‘Han Kain’ trên ngực thân xác già nua này, rồi dán lại vào cơ thể của mình —

“Nhìn là biết mày đang nghĩ gì rồi~ Tao thấy hết mà. Nghĩ chỉ cần đổi lại thẻ tên là xong chứ gì?”

“…”

“À, tao hiểu rồi. Định đợi đến mai khi mấy người lớn tới, rồi nhờ họ làm giúp à?”

“Mày…!”

“Nhưng mà làm sao đây?”

Thực thể đó, giờ là một ‘thiếu niên’ cười khúc khích, tiến tới cái chum đang mở nắp.

-         Lạch cạch!

Nắp chum đóng sập lại.

Tấm thẻ tên biến mất trong bóng tối.

“Hết rồi~! A ha ha! Nhìn mặt mày kìa! Sao, mày tưởng mình cũng có cơ hội hả?”

“…”

“Đồ ngu! Tao từng thua anh tao thật, nhưng mày nghĩ tao lại thua một thằng nhóc như mày sao? À mà giờ không phải nhóc nữa nhỉ. Ông già~! Tận hưởng quãng đời yên bình còn lại đi!”

Tuyệt vọng, sợ hãi, đau đớn, kinh hoàng.

Tôi rơi thẳng xuống vực sâu của những cảm xúc tiêu cực không thể diễn tả bằng lời, gào thét những tiếng hét mà không ai nghe thấy.

Tôi thà xin được chết ngay bây giờ còn hơn sống nốt quãng đời còn lại trong thân xác một ông già chín mươi tuổi.

Ngay khi tôi sắp khuỵu xuống —

-         Xoẹt!

Thế giới bỗng hóa thành một thước phim đen trắng, rồi bị xé toạc làm đôi.

Mái tóc đen tung bay.

Đôi mắt đỏ rực như hồng ngọc.

Gương mặt xinh xắn, tinh xảo đến mức giống như một con búp bê sống.

Khoảnh khắc nhìn thấy cô ấy, con đập ngăn trong đầu tôi như tan biến.

Là Ahri.

Đồng đội thật sự của tôi.

Ngay khi ‘thứ đó’ còn đang sững sờ trước biến cố, Ahri không do dự vung tay.

-          Xoẹt!

Đầu của ‘thứ đó’ — chính xác hơn là đầu của tôi — xoay tròn trong không trung rồi rơi xuống đất.

Như vậy thì thân xác tôi chắc chắn đã chết —

“Á!!!”

“…”

“Cái, cái gì vậy! Em vừa giết hẳn thân xác của anh à? Thế thì còn cách nào quay lại —”

“Có vẻ anh vẫn chưa tỉnh hẳn.”

“Hả?”

“Tới nước này thì anh đã thua rồi.”

“Cái gì —”

“Không có thời gian giải thích. Anh đã thất bại nhiều lần rồi. Có vẻ một mình anh thì không tự thoát ra được….”

“Hả?”

“Kỳ lạ thật. Rõ ràng đây là sự tái hiện của một sự kiện đã xảy ra ngoài đời. Vậy Kain thời sơ trung đã vượt qua tình huống này bằng cách nào nhỉ?”

Tôi không hiểu nổi một nửa những gì Ahri nói.

Hay là đúng như cô ấy bảo, tôi vẫn chưa tỉnh táo hoàn toàn?

“Chắc chắn còn điều gì đó anh chưa nhận ra. Em định để anh lại một mình để tìm ra….”

“…”

“Nhưng đứng nhìn cũng không dễ chút nào. Thế nên….”

Cô gái xinh đẹp mỉm cười, tiến lại gần tôi.

Bàn tay mềm mại vuốt ve đầu ông lão đang hấp hối.

Đôi môi run rẩy của tôi máy móc cử động.

“Anh… anh…”

“…”

“Anh… đột nhiên già đi. Vì cái con quái vật kỳ lạ đó mà biến thành ông già —”

“Không sao. Anh chưa già đến thế đâu.”

“Hả?”

“Tính theo thân xác thì cũng chưa tới 100 tuổi mà, còn trẻ lắm.”

“…”

“Kain à, đừng lo. Bọn em sẽ sớm đánh thức anh. Giấc mơ tiếp theo, thì thử lại cùng em nhé. Nếu thất bại, sẽ có người khác tiếp tục giúp đỡ.”

-          Xoẹt!

Một tia sáng băng giá xé toạc không trung.

Đó là ký ức cuối cùng của tôi

                                                                        ***

-         Xào xạc!

Một làn gió nhẹ lướt qua má, kéo theo tiếng lá tre va vào nhau từ rặng tre gần đó.

Trong thoáng chốc, tôi đưa mũi hít mùi đất ngai ngái, và trước mắt tôi, thằng nhóc nhỏ hơn đang định dùng tay bắt một con côn trùng đang ngọ nguậy—

“Ê!”

“Hả? K, Kain hyung….”

“Minseok, anh đã bảo đừng có chạm vào côn trùng rồi mà.”

Là em họ… hay em họ đời thứ mấy nhỉ?

Dù sao thì, vừa ngăn Minseok định nuốt con côn trùng, thì phía sau, Minah lại bắt đầu làm loạn.

“Oa oa oa!”

“Sao, sao lại khóc?”

“Á á á! Á á á á á!”

“Làm ơn phát ra tiếng người giùm anh cái!”

Con bé tự mình vấp ngã trên đất, đầu gối chảy máu, rồi làm ầm ĩ lên như trời sập.

Tôi đang lau qua loa bằng mảnh vải thì bỗng nghe thấy bên cạnh có giọng nói đầy phấn khích.

“Cá kìa! Cá kìa!”

Tim tôi đánh thót một cái ngay khi nghe vậy.

Cá? Ý là cá trong nước?

Chẳng lẽ là nó tự mình nhảy xuống nước rồi sao?!

Hoảng hốt quay lại sau lưng, thì thấy Cheolmin đã lao xuống suối, thậm chí còn chưa kịp xắn quần.

Nước nông, dòng chảy yếu, nên đây không phải chỗ đặc biệt nguy hiểm. Nhưng trẻ con ở độ tuổi này thì ngay cả trên giường cũng có thể gặp tai nạn.

“Trời ạ! Em có nghe lời anh không hả?! Anh bảo đứng yên mà!”

Thật sự là… trẻ con đúng là —

“Bởi vậy trẻ con mới phiền phức.”

?

“”

Tôi quay lại thì thấy em gái Ahri đang nhìn tôi với vẻ mặt hơi khó chịu.

Vừa nãy còn kêu đau chân cơ mà?

“Kain.”

“Hả?”

Tự nhiên nói trống không vậy?

Không, kể cả chuyện to nhỏ gì thì cũng phải có tôn ti trật tự, nên sao nó dám nói thế với anh -

“Ya!”

Tôi chưa kịp nói xong thì Ahri đã như sét đánh, lao tới gõ mạnh vào đầu mấy đứa nhỏ họ hàng.

“Á! A-Ahri?”

“Uaaaaa!”

“Dám khóc thêm lần nữa trước mặt chị, chị nhổ răng hết đấy nhé?”

“... Hức!”

Ahri lần lượt làm cho bốn đứa nhóc im bặt, ánh mắt sắc bén ép chúng phải cúi đầu.

“…”

Nhìn cảnh tượng kinh hoàng này, tôi bỗng thấy việc nó nói trống không đột nhiên chẳng còn là vấn đề lớn nữa.

“Kain, về thôi.”

“Ơ, nhưng dù sao em cũng phải gọi một tiếng oppa chứ… với lại trong nhà còn người lớn —”

“Đừng để ý mấy chuyện đó. Em không muốn tốn sức ở nơi kỳ quặc này. Đi ngay.”

Hôm nay em gái tôi kỳ lạ một cách đáng sợ.

                                                                        ***

Vừa về đến căn nhà, những tiếng cãi vã ầm ĩ đã vang lên.

“Jeongho! Bình thường cậu có khi nào đặt chân đến nhà ông nội đâu mà—”

“Thế chú thì khác gì à? Ai nhìn vào cũng tưởng chú là đứa cháu hiếu thảo lắm không bằng!”

“Cái thằng này ăn nói kiểu gì thế hả? Minseung đúng là nuôi dạy con cái như trò đùa!”

“Haizz~ anh cả, lo mà quản lý con anh cho tốt đi!”

“Thằng chó chết này—”

“Ơ hay, tôi với anh cùng từ một bụng mẹ sinh ra, tôi là đồ chó chết thì anh là cái gì?”

-          Rầm!

Tôi cười khổ, định dẫn bọn nhỏ quay lại rặng núi sau nhà thì Ahri bật cười khẽ.

“Oppang~!”

“…”

“À, nói thế này hơi mệt nhỉ. Nhưng mà thôi, oppa!”

Sao mấy chữ đó nghe rùng rợn thế này?

“S-sao thế?”

“Đi ra bãi đỗ xe ngay đi.”

Nói xong, Ahri nhặt một mảnh kim loại sắc nhọn dưới đất, rồi mài vào đá cho bén hơn nữa.

“Thời điểm này chưa dùng được máu… vậy thì chắc là mình phải cần tới thứ khác.”

Không dùng được máu? Thứ khác là sao?

“T-tự nhiên ra bãi xe làm gì? Với cả cái mảnh sắt đó là —”

“Oppa!”

“Ah! Thôi thôi! Đi, đi!”

Không hiểu sao mỗi lần nghe chữ đó tôi lại buồn nôn, không đùa đâu.

                                                                        ***

Bãi đỗ xe bên phải căn nhà chật kín xe của bố mẹ và họ hàng, có không ít xe ngoại quốc sang trọng.

“Ahri à, tự nhiên ra đây làm gì? Em muốn xem cái gì — Này! Em điên à?!”

Á!!

Chưa kịp hít thở thì Ahri đã lao tới, dùng mảnh kim loại chọc thủng lốp xe liên tục!

Tôi hoảng hốt chạy tới kéo em gái mình lại, nhưng Ahri xoay người nhẹ một cái, hất tôi ngã lăn ra đất.

Chẳng phải động tác gì ghê gớm, nhưng bằng cách nào đó mà tôi đã nằm sóng soài trên đất.

Không lẽ em gái tôi lén học Muay Thai hay gì đó à?

“Không! Muay Thai hay không gác sang một bên đi! Em làm cái trò gì thế này?! Phá xe hết thế kia thì —”

Trái ngược với tôi mặt cắt không còn giọt máu, biểu cảm của Ahri lại bình thản đến lạ.

“Hm… phá xe như vậy thì có dụ được người lớn ra ngoài hết không nhỉ? Phải kiểm tra thôi.”

“K-kiểm tra cái gì?”

“Kain, đi thôi.”

“Kiểm tra cái gì chứ!”

“Op—”

Tôi lập tức bịt tai lại.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!