Chương 401-500

Chương 480: Thời Gian Tiệc Tùng – Dinner Party (5)

Chương 480: Thời Gian Tiệc Tùng – Dinner Party (5)

Chương 480: Thời Gian Tiệc Tùng – Dinner Party (5)

User: Han Kain (Trí Tuệ)

Date: Ngày 931

Địa Điểm Hiện Tại: Tầng 1, Phòng 105 – ‘Phòng Nghỉ’

Lời Khuyên Hiền Triết: 3

-         Han Kain

Lee Eunsol: Mọi người xuống sảnh đi! Chị vừa dùng Bàn Tay Dục Vọng!

[Sự kiện đặc biệt hôm nay: ‘Dinner Party’ bắt đầu!]

Nhìn thấy tin nhắn của chị Eunsol cùng thông báo, mọi người đi ra ngoài thì ai nấy đều mang vẻ mặt ngơ ngác.

“Unnie ơi, có chuyện gì vậy?”

Trước câu hỏi đại diện cho sự tò mò của mọi người từ Songee, chị chỉ trả lời ngắn gọn:

“Chị cũng không biết. Chỉ là dùng Bàn Tay Dục Vọng thôi.”

“Ơ kìa, mọi người! Ở đây có cái giống như bảng hướng dẫn nè?”

Nhìn theo hướng ông chỉ, có một bảng thông báo bảo rằng một buổi dạ tiệc đang được tổ chức trên tầng 2, mời mọi người lên trên.

“Cái này… trông không lành chút nào. Đi có ổn không?”

“Không đi thì sao?”

“…”

Lời của Ahri chính là đáp án.

Ở trong Khách Sạn này, chuyện gì cũng đáng ngờ. Nhưng không đi thì biết làm sao?

Ngay từ đầu, sự kiện này là kết quả do Bàn Tay Dục Vọng tạo ra.

Là sự kiện do chính chúng tôi khởi xướng.

Chị nhấn mạnh như nhắc nhở mọi người:

“Mọi người nhớ chứ? Lý do chị dùng Bàn Tay Dục Vọng lần này ấy?”

Là để lấy thông tin về căn phòng cuối cùng trên tầng 2 – Phòng 207.

“Có lẽ họ sẽ tiết lộ gián tiếp. Mọi người tập trung tinh thần, cảnh giác cao độ đi.”

“… Chị nói vậy nghe càng không giống tiệc tùng gì cả.”

Chẳng mấy chốc, mọi người cùng tiến về phía thang máy.

-          Đing!

Ngay khoảnh khắc bấm nút tầng 2, cửa thang máy đóng lại.

[Kính gửi các người tham gia, từ bây giờ Phước Lành và Di Sản sẽ bị phong ấn. Không có nguy hiểm lớn, mong mọi người hãy tận hưởng vui vẻ!]

“À, lũ khốn này lại thế nữa rồi!”

… Ý thức của chúng tôi dần mờ đi.

                                                                        ***

-          Park Seungyub

… Wow. Mình đang ở chỗ quái nào vậy?

“Haiz, tôi thật sự không biết đây là chỗ nào.”

Ngay khi nghe giọng của bác sĩ, trong lòng tôi lập tức nhẹ nhõm hẳn ra.

Nếu chỉ có mình tôi rơi vào nơi kỳ quái này thì đã chết chắc rồi!

Tôi lập tức áp sát lại bên thầy.

“Ối, Seungyub à. Nóng lắm, tránh ra chút—”

“Á! Nóng quá đi mất!”

“… Miro à, la hét bừa bãi rất nguy hi—”

“Á! Kyaaaa! Aaa— ưm!”

Nghe giọng Miro là tôi lại thấy bất an.

May mà Songee không chần chừ, bịt luôn miệng Miro lại.

Tôi, bác sĩ, chị Songee, và cuối cùng là Miro — tổng cộng có bốn người chúng tôi ở đây.

Nhóm này thì khỏi bàn xa rồi, thầy đương nhiên sẽ là lãnh đạo.

Như chuyện hiển nhiên, chị Songee tiến lại hỏi thầy:

“Thầy ơi, đây là rừng rậm à?”

“Có vẻ vậy… anh thấy có con sông kia, cứ đi dọc theo đó thử xem.”

Rõ ràng gọi là “Dinner Party”, vậy mà khi tôi tỉnh lại thì đã rơi vào khu rừng vô lý thế này.

Người bình thường chắc phải mất vài tiếng mới chấp nhận nổi hoàn cảnh vô lý này.

Nhưng sau thời gian dài ở Khách Sạn, chẳng ai bị sốc trước mẫy chuyện cỡ này nữa.

“Ááá! Ưm—!”

“Đã bảo im lặng đi rồi mà! Quái vật xuất hiện là chị đem Miro cho bọn nó ăn thịt đó!”

“…”

Trừ mỗi Miro.

-          Bịch!

Tôi thấy vai mình nặng trĩu, rồi một cái mỏ cứng chạm nhẹ vào má.

Phản ứng như thể bảo “Đừng lo, có tao ở đây rồi” của Perro khiến tôi vô thức mỉm cười.

“Ừ, có mày là tao yên tâm r—”

“Này Seungyub, Perro vừa ị lên lưng em rồi đó.”

“…”

                                                                        ***

Chúng tôi đã đi bộ rất lâu trong khu rừng nóng ẩm.

Đáng tiếc, rừng rậm chẳng phải nơi thân thiện với con người.

“Á! Rắn, rắn kìa!”

Nghe tiếng hét phía sau, tôi bật cười khẽ.

Chị Songee cũng thật là, ở Khách Sạn chúng ta đã trải qua bao nhiêu chuyện rồi?

Vậy mà vẫn sợ mỗi con r—

“Á! Thầy ơiiii! Ááá!”

Cái đầu con rắn to gần bằng cả thân tôi rồi!

-         Piiii!

Con chim ngu độn này sao lại giật mình theo vậy?

Chẳng lẽ giờ nó không biến hình được à?

“Đồ con vẹt vô dụng!!!”

-         Piii!

Đúng lúc ba đứa trẻ vừa đồng thanh la hét vừa lùi lại trước con trăn khổng lồ, bác sĩ dẫn đoàn đã lao tới như tia chớp, dùng một khúc gỗ lớn phang mạnh vào nó.

-          Grrrừ!

Con trăn phát ra âm thanh kỳ dị, và định phản công vài lần, nhưng bác sĩ vẫn bình tĩnh né tránh như cao thủ võ lâm, liên tục tung đòn.

Cuối cùng, con trăn như biết rằng minh không thể đánh lại, đành quay về dưới nước.

“Phù… sống rồi. Mà Perro này, mày đúng là vô dụng thật đấy?”

-          Piii!

Ngay khi Perro nổi giận, định cắn mạnh vào tai tôi—

“Yaaa!”

Tôi không do dự, dùng hai tay bắt lấy nó, rồi lật người, lắc mạnh.

“Đây là khác biệt giữa người và vẹt đó!”

Ha, buồn cười thật.

Một con vẹt không biến hình được mà cũng dám hỗn?

Hôm nay nhất định phải dạy cho con vẹt ngu này biết thế nào là lễ hội—

-         Cốp!

“Đừng làm mấy trò ngu ngốc nữa, đưa Perro đây.”

“… Vâng.”

Chị Songee gõ vào đầu tôi một cái rồi mang Perro đi.

Lúc này Miro, nãy giờ chạy trốn xa, quay lại nói:

“Cậu, ở Phòng 205 không được học võ công gì à?”

“…”

“Cái gì đó Aksha? Nghe nói cậu dùng nó đánh bại được cả cơ gấu mà!”

“…”

Đúng là có chuyện đó thật.

Nghĩ lại thì Phước Lành và Di Sản đã bị phong ấn, nhưng võ công thì có lẽ vẫn dùng được.

“Võ công không có tác dụng với trăn à?”

“… Tớ cũng không biết.”

Thật tình, nếu đã dùng được với gấu thì tôi nghĩ với trăn chắc cũng được.

Vấn đề có lẽ không phải võ công, mà là nằm ở tôi.

“L-lần này tớ sẽ dùng nghiêm túc!”

“Ơ? Tớ, tớ đâu có ý đó…”

Dù có ý gì đi nữa thì mình cũng bị kích thích rồi!

Tôi, Park Seungyub, đệ tử kế thừa chân truyền của đệ nhất cao thủ thiên hạ Lee Jaesung.

Kỳ tài đệ nhất cổ kim.

Sao có thể vì mấy con thú mà lùi bước được!

“Thầy ơi! Từ giờ em sẽ dẫn đoàn!”

“… Anh thấy bất an ghê.”

“Yah! Yah!”

“…”

Chẳng bao lâu sau, mối nguy tiếp theo lại xuất hiện.

                                                                        ***

-          Lee Eunsol

Tôi, Elena và Cha Jinchul.

Ba người tỉnh dậy trong một tòa biệt thự cũ nát, không rõ lai lịch.

“Có phải đây là hình ảnh mà Hậu Thuẫn Giả đã cho em thấy không?”

“Không biết nữa…”

Bỏ lại Elena đang bất an, chờ một lúc thì Jinchul, sau khi khảo sát xong cũng đã quay lại.

“Em về nhanh vậy? Trong nhà có gì đặc biệt không?”

“Không có gì cả. Quy mô của nơi này khá lớn, nên em nghĩ đáng ra phải có nhiều người làm, vậy mà chẳng có lấy một ai. À, em có tìm thấy cửa ra ngoài. Ra ngoài một chút thì thấy có một ngôi làng.”

“Thật à? Vậy chúng ta ra làng xem xung quanh thử?”

“Vâng—”

Jinchul đang trả lời thì khựng lại, nhìn chúng tôi với vẻ gượng gạo.

“Nhưng… trông chúng ta sẽ rất nổi bật.”

Tôi hiểu ngay.

Elena, với ngoại hình trông như minh tinh, mà ra ngoài không có Phước Lành hay Di Sản bảo vệ, bản thân hành động đó đã là nguy hiểm rồi.

“Hai người đi thôi.”

“Chị ơi, cả chị nữa, cũng nên… che đậy chút gì đó rồi hẵng ra ngoài.”

“…”

Câu này cũng khiến tôi thấy mát lòng một chút.

Tôi không biết Jinchul đang nói cho có lệ hay là thật lòng.

“Elena, em ở lại nhà chờ nhé.”

“Ừm… vâng.”

                                                                        ***

Vừa ra ngoài, tôi đã hiểu lời Jinchul có nghĩa gì.

Không phải là làng quê bình thường gì thôi đâu, mà là khác cả thời đại.

Một con đường đất trần trụi, chẳng được lát đá chứ đừng nói tới nhựa đường.

Người dân mặc đồ giống giẻ rách hơn là quần áo, cầm nông cụ đi lại khắp nơi.

Ở đây đất canh tác trải rộng bạt ngàn như là lẽ đương nhiên, mùi hôi nồng nặc xộc vào mũi.

Một người Đông Á da trắng, ăn mặc gọn gàng xuất hiện ở nơi này, chỉ cần tôi đi qua thôi cũng đủ khiến mọi người tròn mắt nhìn.

“…”

Nói ra thì ngại, nhưng tôi có cảm giác như mình là quý tộc đến từ thế giới khác.

“Jinchul, không có em thì chắc chúng ta đã gặp rắc rối lớn rồi.”

“Bám sát với em đi.”

“Ừ.”

Bỏ qua Phước Lành hay Di Sản, bản thân Cha Jinchul vốn đã rất mạnh.

Tôi cảm giác chiều cao của cậu ta phải hơn 2m, cân nặng ít nhất cũng trên 120kg, mà toàn là cơ bắp.

Cậu ta mà sinh ra ở bất kỳ thời đại nào trên Trái Đất, chắc chắn đều sẽ đảm nhiệm vai trò tù trưởng hoặc tướng quân.

Chỉ vì sinh nhầm ở thời hiện đại, nên mới thành một sinh viên ngành thể chất, sống cuộc đời khổ sở.

Có người như vậy bên cạnh, mấy nông dân áo rách chẳng đáng sợ chút nào.

“Không phải phương Đông, giống phương Tây hơn.”

“Đúng vậy.”

Các nông dân đều là người da trắng.

“Chúng ta phải hỏi họ xem sao.”

“Đừng lại gần, cứ vẫy tay gọi. Như thế trông mới hợp lý hơn.”

“Ý hay đấy.”

Jinchul cố tình làm mặt hung dữ, vẫy tay, vài nông dân run rẩy tiến lại.

“Th-thưa ngài! Có chuyện gì ạ?”

Jinchul hỏi họ đây là đâu, và chúng tôi là ai.

“Hả? Ngài đang nói gì—”

“Cứ trả lời đi.”

“〿〿〿〿〿”

“…”

Khi chúng tôi càng đi vào chi tiết, càng không hiểu nổi những từ ngữ kia.

Vừa nãy còn là tiếng Hàn, vậy mà đột nhiên biến thành thứ ngôn ngữ xa lạ.

“Có lẽ chúng ta sẽ không khai thác được ‘thông tin đã mã hóa’. Đừng lãng phí thời gian, quan sát xung quanh đi.”

“Được thôi.”

Đúng lúc đó, từ xa vang lên tiếng lạch cạch ồn ào.

“Ngựa à?”

Một giọng nói man rợ mơ hồ vọng lại đằng xa.

“Giết dị giáo!”

Tôi và Cha Jinchul nhìn nhau, không giấu nổi sự kinh ngạc.

“Đây là thời Trung Cổ à?!”

“N-nếu chúng ta ở thời Trung Cổ… vậy những người khác thì sao?”

Mọi người bị rơi vào những thời đại khác nhau sao?

                                                                        ***

-          Kim Mooksung

“Ồ, đã lâu rồi chúng ta mới cùng nhau làm việc thế này đấy nhỉ.”

“…”

Đây chẳng phải là lần đầu tiên tôi và tiền bối Ahri hành động cùng nhau trong Khách Sạn sao?

Trong lúc tôi còn đang gãi cằm nhớ lại, tiền bối lẩm bẩm:

“Đây là một dạng gợi ý mà Khách Sạn đưa ra về Phòng 207.”

“Đúng vậy.”

“… Việc phong ấn Phước Lành và Di Sản cũng là gợi ý à?”

“Thì ở Phòng Cửa Ngõ tầng 1 cũng từng thế mà.”

“…”

“Ở Phòng Cửa Ngõ thật sự, thì chắc chỉ một trong hai bị phong ấn thôi.”

Cho năng lực siêu nhiên làm phần thưởng, rồi khi thử thách thật sự tới thì lại phong ấn cả hai?

Cái đó thì có hơi quá đáng.

Tôi nghĩ chắc chỉ phong ấn một thứ thôi.

Phòng Cửa Ngõ tầng 1 là như vậy, nên tầng 2 hẳn cũng tương tự.

“Cậu mặc tuxedo, còn tôi thì mặc váy.”

“Đồ dự tiệc mà! Với lại xem bức thư này đi, còn vẽ hình chỉ đường cho chúng ta nữa.”

Ngay lúc định xuất phát, tiền bối khẽ nói:

“Nếu ở Phòng Cửa Ngõ thật sự, và hai ta cũng chung một nhóm thế này…”

“Chung nhóm thì sao?”

“Tôi nghĩ chắc chúng ta sẽ bị phong ấn Phước Lành.”

“… Căn cứ là gì thế?”

“Cậu vừa nhận Di Sản ở phòng trước, và tôi thì sắp tới sẽ nhận.”

“…”

“Vừa nhận xong đã phong ấn, còn chẳng có cơ hội dùng? Nghe không hợp đạo lý cho lắm.”

Đạo lý cái gì chứ, đây là Khách Sạn mà!

Lý luận buồn cười thật.

Nhưng lại có phần thuyết phục.

Theo logic của tiền bối, nếu đây là ‘tổ đội’ chỉ cho người dùng Di Sản…

Thì hẳn cũng có ‘tổ đội’ chỉ dùng được Phước Lành.

“Nếu theo logic của tiền bối, thì Elena sẽ dùng được Phước Lành đấy nhỉ. Lần này cô ấy vừa được cường hóa, nên cũng phải được thử nghiệm chứ?”

“…”

                                                                        ***

-         Han Kain

Tôi là chàng trai đô thị lạnh lùng.

Nhưng người phụ nữ của tôi—

Ngừng nói nhảm thôi.

Tôi ngừng suy nghĩ đang đi lạc hướng lại, rồi mở cửa bước ra ngoài.

“… Quen thuộc thật.”

Chỉ mới vài bước, tôi đã thấy xe cộ nhả khói, bấm còi inh ỏi, cùng những con người mệt mỏi bước đi ven đường.

Cảnh tượng này quá đỗi quen thuộc.

Một đại đô thị hàng đầu thế giới — Seoul, thủ đô của Hàn Quốc.

Tôi đi bộ khá lâu với cảm giác lạc lõng, nhưng các cư dân của thành phố này đều bận rộn với công việc riêng, chẳng ai để ý đến tôi.

“…”

Không Phước Lành, không Di Sản, không đồng đội đã gắn bó suốt thời gian dài – không có gì cả.

Chỉ có một mình tôi.

“…”

Đây là một ngày bình thường của Hàn Quốc thế kỷ 21.

Một khoảnh khắc tự nhiên của cuộc sống, nơi không có phép màu, không có thần thánh, không ác ma gì cả.

Chính vì vậy, tình huống này lại càng kỳ lạ.

Thà rằng vừa mở cửa đã thấy mấy chục con zombie ùa ra còn hợp lý hơn.

“Ha… cái quái gì thế này? Này Khách Sạn, đã làm trò thì cũng cho chút gợi ý chứ—”

Vừa càu nhàu, tôi vừa ngẩng đầu lên.

Và rồi tôi thấy.

Tôi đã thấy.

Từ trên bầu trời, một cột ‘ánh sáng’ giáng xuống!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!