Chương 401-500

Chương 481: Thời Gian Tiệc Tùng – Dinner Party (6)

Chương 481: Thời Gian Tiệc Tùng – Dinner Party (6)

Chương 481: Thời Gian Tiệc Tùng – Dinner Party (6)

-         Kim Sanghyun

“Yah! Yah! Ra đây coi!”

“... Seungyub này, không khí nóng lắm, làm ơn bình tĩnh lại đi hộ anh.”

Tôi trấn an cậu nhóc đang hưng phấn quá mức, rồi tiếp tục dẫn cả nhóm men theo con sông.

Quá trình này rốt cuộc là gì?

Đây hẳn là manh mối về Phòng 207 mà khách sạn đưa ra cho chúng tôi.

“Có vẻ Phòng 207 không phải là nơi cả 10 người cùng nhau hành động, mà chúng ta sẽ bị tách ra thành từng nhóm riêng lẻ.”

Songee, người duy nhất còn nói chuyện được bình thường, đáp ngay.

“Đúng vậy ạ. Không biết số người trong mỗi nhóm có cố định như thế này không nhỉ?”

Tôi liếc sang hai đứa trẻ: Cậu bé thì đang trừng mắt với con vẹt, còn cô bé thì đang vô tư sờ mó cây cối ven sông. Rồi nhìn lại Songee, tự dưng thấy cô bé đáng tin đến lạ.

“Nếu đúng vậy thì, em trông cậy vào thầy đấy ạ.”

Dựa vào cách nói thì cô bé ấy cũng đang có suy nghĩ giống tôi.

“Đi tiếp theo bờ sông thôi.”

Chúng tôi đi bộ thêm gần một tiếng trong môi trường nóng ẩm khó chịu.

Nếu là người có thể lực yếu thì chắc đã thở hồng hộc từ lâu rồi, vậy mà may thay hai đứa nhỏ phía sau cũng không kêu ca gì.

Có lẽ quãng thời gian sống sót trong Khách Sạn không hề vô ích.

Không lâu sau, tôi nhận ra một điều khá thú vị.

“Con sông này… hình như quen quen.”

“Hộc! Hộc!”

“Em ổn chứ?”

“Dạ, dạ vâng! Là sông gì vậy ạ?”

“... Để khi nào chắc chắn anh sẽ nói.”

Địa hình, thảm thực vật, thậm chí cả các loài sinh vật đều quen thuộc.

Nói cách khác, đây không phải hành tinh dị giới nào đó, mà là Trái Đất.

Ngay cả bản thân con sông này, tôi cũng đã từng thấy qua.

“À, Amazon phải không thầy? Rõ ràng là rừng rậm mà!”

“...”

Chỉ vì là rừng rậm nên đã nghĩ ngay đến sông Amazon, nhưng nếu phán đoán của tôi là đúng, thì đây không phải.

Nơi này là—

“Á! Một con a-anaconda nữa lại xuất hiện rồi!”

“Seungyub, lùi lại!”

Tôi nhanh chóng lao tới, dùng gậy để đe dọa nó.

May mắn là lần này nó nhỏ hơn, và có vẻ thấy chúng tôi đông người hơn, nên nó chỉ lè lưỡi phì phì rồi biến mất.

“Em ổn chứ?”

“Hộc! Vâng! Sao lại có con rắn quái vật như thế này—”

“Con này không phải là một con anaconda.”

“Hả?”

Cậu nhóc này đâu phải chuyên gia bò sát mà phân biệt được rắn.

Chắc chỉ biết mỗi anaconda nên thấy một con rắn to là gọi vậy thôi.

“Chúng ta đi thêm chút nữa đi. Khi nào anh thấy chắc chắn thì sẽ nói.”

Sau khi đi thêm chừng 15 phút dọc theo sông, mọi thứ trở nên rõ ràng.

Tôi biết rằng, tôi không cần giải thích thêm nơi này là đâu, hay con sông này là sông gì nữa.

Bởi vì một trong những công trình nổi tiếng nhất thế giới, kim tự tháp, đã hiện ra đầy tráng lệ trước mắt.

“Á! Cái đó em thấy trong phim rồi!”

“Em cũng thấy rồi! Songee cũng thấy mà đúng không?”

“Sao nó lại ở đây ạ? Thầy ơi? Không phải chúng ta đang ở trong rừng rậm à?”

“...”

Vừa nãy chúng tôi còn ở vùng đầm lầy giống như một khu rừng rậm, điều này ám chỉ một sự thật quan trọng.

Người hiện đại khi nhắc đến Ai Cập thường nghĩ ngay đến cảnh sa mạc đầy cát sỏi, nhưng đó là do sa mạc Sahara đã mở rộng, và xâm thực suốt hàng nghìn năm.

Ai Cập cổ đại là một trong những nền văn minh vĩ đại nhất của nhân loại sơ khai.

Vào thời kỳ khai sinh lịch sử Ai Cập, khí hậu hoàn toàn khác hiện nay.

Là bởi vì nơi đây có hệ sinh thái vô cùng trù phú, với hà mã, cá sấu, thậm chí sư tử và voi đều sinh sống tại đây.

Nói cách khác, đây là Ai Cập cổ đại trước khi sa mạc Sahara nuốt chửng vùng đất này.

Đây là manh mối của Khách Sạn sao?

Bối cảnh đầu tiên chính là Ai Cập cổ đại?

-          Ầm!

… Rồi tôi mất ý thức.

                                                                        ***

-         Lee Eunsol

“Giết bọn dị giáo!”

Ngay khi tiếng hét ghê rợn vang lên, Jinchul phản ứng tức thì.

“Chị, đứng sau lưng em!”

Cậu ta còn chẳng nói đến chuyện “chạy trốn”.

Chúng tôi, những người đang bị phong ấn cả Phước Lành lẫn Di Sản, làm sao mà thoát nổi đối phương đang cưỡi trên lưng ngựa?

Chẳng mấy chốc, những kẻ trông giống ‘kỵ sĩ’ trong phim bao vây chúng tôi, cùng những âm thanh kim loại loảng xoảng.

Một người đàn ông trông như thủ lĩnh nhóm kị sĩ tiến lên, với ánh mắt hung dữ.

“〿〿〿 〿〿, bọn ta đã nhận được tin báo rằng ngươi đang che giấu một phù thủy! Ngươi có gì để biện hộ không?”

“...”

Lại là hiện tượng giống lúc nãy, tôi không nghe được vài từ đầu tiên đó.

Xét tình hình, thì có vẻ như hắn đang gọi tên hay chức danh của tôi.

Tại sao Khách Sạn lại kiểm duyệt thông tin này?

Nói thẳng ra, dù có gọi tôi là “công chúa Blastoise” hay “lãnh chúa Charizard” thì cái tên đó đâu có ý nghĩa gì—

“...”

Mình ngu thật.

Chắc chắn nó mang ý nghĩa nên mới bị kiểm duyệt chứ.

Chỉ là hiện tại chúng tôi chưa hiểu ra mà thôi.

“Tôi không hiểu ngài đang nói gì.”

Thật sự là tôi không hiểu.

“Hừ! Cái trò trốn tránh trơ trẽn của ngươi sẽ không kéo dài đâu! Chẳng bao lâu nữa, 〿〿〿〿〿 〿〿 sẽ đến!”

“Ai sẽ đến cơ?”

“Giả điếc thì tưởng ta sẽ nương tay sao?”

Xin lỗi, nhưng tôi thật sự không nghe được.

Có lẽ phải kéo dài cuộc trò chuyện để moi thêm thông tin.

“Phù thủy… có phải vì màu da của tôi và Jinchul không? Nếu vậy thì đó là hiểu lầm lớn—”

Người đàn ông trước mặt trợn mắt, như thể tôi đang trêu đùa hắn.

“Màu da? Ha! 〿〿〿 〿〿, ngươi tưởng bọn ta là đám nông dân ngu muội à?”

“...”

“Gia tộc 〿〿〿 đã được triệu tập bởi Đại Công Tước 〿〿〿〿〿 cách đây 170 năm—”

Giữa bài diễn văn dài, phải hơn nửa là toàn tiếng ‘bíp’, tôi cố giữ bình tĩnh suy nghĩ.

Thời Trung Cổ châu Âu từng bị gọi là Thời Kỳ Đen Tối.

Đó là khoảng thời gian sau khi Đế Chế La Mã sụp đổ, nền văn minh được coi là chìm vào ngu muội và man rợ, bởi không có một đế chế nào tiếp quản.

Thế nhưng, theo sử học hiện đại, đó chẳng qua chỉ là định kiến do mấy triết gia khai sáng thời Phục Hưng tạo ra—

Thôi, bỏ qua mấy chuyện vụn vặt đó, một kẻ có địa vị đủ để thao thao bất tuyệt trước mặt tôi bây giờ, thì ít nhất hắn cũng phải biết trên đời có những chủng tộc khác nhau về màu da.

“Vậy ‘phù thủy’ rốt cuộc là gì?”

Ngay lúc tôi định hỏi kỹ hơn, vì tôi không thể hiểu được chuyện gì đang diễn ra—

-         Graaào!

Một tiếng gầm vang lên, như thể trào lên từ tận đáy sâu địa ngục!

“Chết tiệt.”

Nhìn những kỵ sĩ rút kiếm trong trạng thái căng thẳng tột độ, tôi cũng phần nào hiểu ra tình hình.

Có lẽ nơi này là châu Âu thời Trung Cổ, vài trăm năm trước.

Và hơn thế—

Đây là một thế giới nơi ác ma và phù thủy thật sự tồn tại!

-          Ầm!

Tầm nhìn của tôi tối sầm lại.

                                                                        ***

-         Kim Mooksung

“Tránh đường coi.”

-          Phập!

“Á! Cô làm cái quái gì vậy?!”

“Đã bảo là tránh ra rồi.”

Vừa nãy, một lão già bụng phệ dùng ánh mắt nhớp nhúa nhìn chằm chằm vào Ahri.

Tôi rất muốn dùng cây gậy trong tay chọc thủng bụng lão ta, nhưng chỉ đá nhẹ vào chân cho lão tránh đi.

“Đừng gây chú ý, im lặng đi.”

“Biết rồi.”

Trái lại, Ahri chỉ lặng lẽ tựa lưng vào tường, bảo lão ta đừng có giở trò, dáng vẻ lại còn khá thanh nhã.

Bảo sao đám lợn kia không biết cư xử cho đúng độ tuổi, mà lại trông thô tục như vậy.

“Ha, Ahri à, thế này làm tôi nhớ lại ngày xưa—”

“Đừng nhắc mấy chuyện ngày xửa ngày xưa nữa. Nghe cậu cứ như một lão già ấy.”

“...”

“Không khí hơi lạ. Nhìn không giống tiệc tùng, mà giống một buổi tụ họp bí mật hơn.”

Cô ấy gần như không mở miệng, thì thầm đủ nhỏ để chỉ mình tôi nghe thấy.

Đúng kiểu hành động của một đặc vụ lão luyện.

Dạo gần đây, vào những lúc thế này, chúng tôi chỉ việc dùng Cửa Sổ Chat là xong rồi.

Đương nhiên thì tôi cũng làm được.

“Ngay từ thư mời đã kỳ lạ rồi. Không nói rõ nó là tiệc kiểu gì, vì sao mở tiệc…”

“Thời đại này là thời cận đại à? Trước hay sau Thế Chiến I?”

“Cái đó thì—”

“Nhìn cái mũ của ông già kia đi, người đang đeo kính một tròng đó. Kiểu đó chỉ thịnh hành trước Thế Chiến I. Nhưng vấn đề là, cũng có khả năng ông ta chỉ cố chấp với một phong cách lỗi thời.”

“...”

Sao tôi mà biết được mũ kiểu gì sẽ phổ biến trước thời Thế Chiến I?

“Ngẫm lại thì, thư mời gửi cho chúng ta là—”

Đúng lúc Ahri định nói tiếp, một người đàn ông trung niên dáng vẻ quý phái xuất hiện—có lẽ là chủ tiệc.

Ông ta cầm một vật thể lạ, được phủ tấm vải sang trọng.

“Thưa các quý ông quý bà! Hôm nay, tôi xin chân thành chào mừng những vị đã tụ họp vì sự thuần khiết của nhân loại!”

Thuần khiết của nhân loại? Mục đích của bữa tiệc này à?

“Trước tiên, tôi xin thông báo một chuyện đáng ghê tởm. Theo tin đồn, có một 〿〿〿 〿〿 hèn hạ đã trà trộn vào đây.”

Khoan đã? Vừa rồi có một từ mình không nghe được!

Khi tôi hoảng hốt quay đầu sang bên, thì tôi cũng thấy một cô gái đồng thời nhìn sang, và tôi đã biết Ahri cũng gặp phải hiện tượng tương tự.

“Cái gì thế này—”

Đám đông còn đang xì xầm, hỏi chủ tiệc xem ông ta đang nói về cái gì thì—

-         Phạch!

Trước khi bất kì ai kịp phản ứng, người đàn ông đã giật tấm vải ra.

“Ư—!”

Một luồng ánh sáng quái dị quét qua sảnh tiệc, rồi tất cả “con người” gào thét, ngã xuống sàn và lăn lộn—

-          Xẹẹẹẹt!

Tiếng thứ gì đó rách toạc vang lên, và những kẻ ‘không phải con người’ đứng dậy.

Cái quái gì đang xảy ra thế này?!

-          Ầm!

***

User: Han Kain (Trí Tuệ)

Date: Ngày 933

Địa Điểm Hiện Tại: Tầng 2, Sảnh Trung Tâm

Lời Khuyên Hiền Triết: 3

-         Han Kain

Khi tôi tỉnh lại, tôi thấy mình và mọi người đang ở trong đại sảnh tầng 2 của Khách Sạn, được trang trí lộng lẫy.

Ngay lập tức, các đồng đội bắt đầu kể lại những trải nghiệm kỳ lạ của mình, bằng trí nhớ tốt nhất của họ.

“…”

Như thể sợ rằng chỉ cần im lặng một chút là sẽ quên mất, họ đã nói không ngừng hơn 30 phút, vừa nói vừa viết lên bảng trắng.

Cuối cùng khi mọi thứ đã trở nên yên tĩnh trở lại, chị Eunsol bước lên trước bảng trắng.

“Mọi người chú ý một chút nhé! Tổng hợp lại mọi thứ nhé. Trước hết là chia nhóm như thế này.”

Nhóm 1: Kim Sanghyun, Yu Songee, Park Seungyub, Miro

Nhóm 2: Lee Eunsol, Elena, Cha Jinchul

Nhóm 3: Kim Mooksung, Kim Ahri

Nhóm 4: Han Kain

“Thế này đúng rồi chứ?”

Tôi thấy có vẻ là đúng rồi.

“Trong Phòng Cửa Ngõ thật sự thì các nhóm có giống vậy không nhỉ?”

“…”

“…”

Không ai trả lời được câu hỏi này.

Khách Sạn muốn thế nào thì ai biết được chứ?

“Bối cảnh. Tiếp theo là phải sắp xếp lại bối cảnh. Nhóm của anh Sanghyun có bối cảnh là Ai Cập à?”

“Nó khác với bây giờ nhiều, nhưng có sông Nile và kim tự tháp, nên anh cũng chắc chắn.”

“Thời đại nào thế?”

“… Có lẽ là cổ đại.”

“Cổ đại à? Anh Sanghyun này, anh cũng biết thời ‘cổ đại’ của Ai Cập kéo dài kinh khủng khiếp rồi mà?”

“Đúng vậy. Pharaoh đã xuất hiện sớm nhất từ khoảng năm 5000 TCN.”

5000 TCN mà đã có Pharaoh sao?

Lúc đó, chắc ở chỗ khác thì người ta còn đang bận đánh nhau với voi ma mút.

“Khó mà xác định niên đại chính xác được.”

“Vậy tạm gọi là cổ đại thôi. Nhóm tiếp theo là của chị, bên chị là, ừm, châu Âu thời Trung Cổ?”

Jinchul gật đầu, mô tả hình dáng các kỵ sĩ mặc giáp sắt.

“Nhưng có vẻ phù thủy và ác ma là có thật. Âm thanh cuối cùng bọn chị nghe được…Chị đã ở trong Khách Sạn rất lâu, đủ để biết âm thanh đó tuyệt đối không phải tiếng của một con thú.”

“Noona này, chắc chắn 100% rồi. Chắc chắn là ác ma, hoặc một con quái vật gì đó tương tự.”

Với kinh nghiệm Khách Sạn thì giờ chúng tôi ai cũng là về chuyên gia quái vật.

“Bên Ông nói là châu Âu đúng không nhỉ?”

“Ừm, ta chỉ nghĩ đại khái là phương Tây, nhưng theo lời Ahri thì—”

“Không phải châu Âu mà là Mỹ. Trước Thế chiến I, và thời gian là khoảng cuối những năm 1890 hoặc đầu những năm 1900.”

“…”

Ahri còn đặc biệt chỉ ra niên đại tới từng năm cụ thể.

“Hai người đã dự một cuộc họp bí mật à?”

“Có lẽ vậy.”

“Có một ma cụ phát sáng à?”

“Ừ.”

“Rồi quái vật xuất hiện khắp nơi?”

“Đúng vậy.”

Tới lúc này, tôi sắp xếp lại mọi thứ đã nghe được trong đầu.

Nhóm 1 bị gửi tới Ai Cập cổ đại, phát hiện ra kim tự tháp.

Nhóm 2 bị gửi tới châu Âu thời Trung Cổ, gặp phải một nhóm kỵ sĩ đang săn phù thủy, và nghe được tiếng gầm của ác ma.

Nhóm 3 bị gửi tới Mỹ cận đại, được mời tới cuộc họp của một tổ chức bí mật kì quái, gặp phải ma cụ và quái vật.

Còn tôi thì đơn thương độc mã.

“Chà, chuyện xảy ra thì y như em đã nói rồi thôi. Em chỉ đi ra ngoài, rồi thấy ánh sáng kỳ lạ từ trên trời giáng xuống.”

“Không phát hiện được thêm gì nữa à?”

“Không ạ.”

Lúc đó, Ahri thì thầm.

“Tất cả đều là Trái Đất.”

“…”

“Ai Cập, châu Âu, Mỹ, Seoul. Tất cả đều ở đâu đó trên Trái Đất, chỉ khác thời đại.”

Elena dè dặt nói.

“Nhưng hình như có hơi khác với Trái Đất mà chúng ta biết đó? Em không biết nhiều về Ai Cập cổ đại, nhưng ác ma ở châu Âu thời Trung Cổ, ma cụ ở Mỹ cận đại? Quái vật? Em chưa từng nghe tới mấy chuyện đó.”

Mọi người im lặng trước những lời đó.

Để mà nói, ‘Trái Đất chúng tôi biết’ vốn đã khác nhau với mỗi người, và cái thường thức lan khắp xã hội thì khó mà có thể tin tưởng được.

Rõ ràng cái tổ chức mà hai người ở đây đang làm việc cho nó, đã thao túng nhiều chuyện rồi.

“…”

‘Lịch sử thường thức’ mà tôi biết và ‘lịch sử bị bóp méo’ của Phòng 207 chúng tôi đã và sẽ được chứng kiến sau đây.

Cái nào mới gần với sự thật hơn thì chưa ai dám chắc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!