Chương 432: Gia Tộc Danh Giá (8)
- Han Kain
“Hahaha! Tao đi đây. Khoảng thời gian ít ỏi còn lại thì sống cho vui đi nhé. Tài sản sắp sửa rơi vào tay tao rồi, đừng có tiêu xài bừa bãi đó~!”
Han Minsang cười nhạo tôi đến tận phút cuối, trong khi tôi bị nhốt trong thân thể ông lão.
Tôi không đáp lại lời hắn, mà chỉ chăm chú quan sát từng hành động của hắn cho đến tận cùng.
Thằng nhóc nhanh chóng phong ấn cái chum lại, sao cho không thể dễ dàng mở nắp, rồi cẩn thận bưng nó, bỏ trốn ra khỏi căn Hanok.
“May thật đấy.”
Ngoài kia tôi có lo một chuyện.
Nếu sau khi chiếm được thân xác tôi, Han Minsang đập vỡ luôn cái chum thì sao?
Mục tiêu chiếm lấy thân thể đứa trẻ đã đạt được rồi, vậy hắn còn giữ cái chum lại làm gì nữa?
Nếu chuyện đó xảy ra, tôi sẽ không còn bất kỳ cách nào để lật kèo.
May mắn thay, Han Minsang không phá cái chum mà mang theo nó bỏ trốn.
Có lẽ vì bản thân hắn từng là ác linh bị nhốt trong chum, nên hắn cũng biết rằng nếu phá vỡ nó thì lời nguyền gắn với khối tài sản trăm tỷ của Han Jinseong sẽ phát tác.
Nghĩ đến tương lai mình sẽ thừa kế số tài sản ấy, nên hắn đã không dám hủy cái chum.
Chính lòng tham đó đã trở thành sai lầm chí mạng của Han Minsang.
Bình tĩnh suy nghĩ lại nào.
Người xưa có câu: Biết mình biết ta, trăm trận không nguy (Tri bỉ tri kỷ, bách chiến bất đãi).
Muốn lật kèo, tôi phải xem xét rõ hoàn cảnh của cả tôi lẫn Han Minsang.
Han Minsang là kẻ như thế nào?
Xét theo mốc thời gian, hắn là một ác linh bị nhốt trong chum từ cuối những năm 1930 hoặc đầu 1940, khi mới chỉ là một thiếu niên đầu tuổi teen.
Điều đó có ý nghĩa gì?
Nếu vượt qua được nỗi sợ hãi tên ác linh, và nhìn mọi thứ một cách khách quan, thì nói thẳng ra thì hắn là một tên nhóc con mù tịt về thế giới của thập niên 2010.
Năng lực siêu nhiên ư? Có mạnh hơn người thường một chút, nhưng không đến mức ghê gớm.
Nhớ lại lần hắn vật lộn với Elena, tôi đi đến kết luận rằng chỉ cần một người đàn ông trưởng thành là đủ sức khống chế.
Vậy còn tôi thì sao?
Tôi là Han Kain đang ở trong thân thể của Han Jinseong hơn chín mươi tuổi.
Linh hồn bên trong thế nào chỉ mình tôi biết, điều quan trọng là trong mắt người khác, ngoại hình của tôi chính là “Han Jinseong”.
Tôi là một tỷ phú.
…
Khoảng hai tiếng sau, trời sáng hẳn.
“Thưa cụ, chào buổi sáng ạ— Ối! Đêm qua đã xảy ra chuyện gì vậy ạ?”
Gia nhân hoảng hốt khi nhìn thấy lũ trẻ khóc đến kiệt sức ngã gục, cùng cảnh tượng căn nhà bị ác linh quậy phá tan hoang.
“Hyunseok!”
“Dạ, dạ! Thưa cụ, chuyện này rốt cuộc là—”
“Im đi, mau gọi mọi người lại! Với cả đám nhóc đi hái trà ấy, giờ đang ở khách sạn đúng không?”
Trời ơi, vào thân thể ông già rồi nên cái kiểu văn nói già khụ cũng tự động bật ra luôn à?
“Vâng, đúng vậy ạ.”
“Gọi hết về đây ngay. Đứa nào đến trễ thì bảo liệu hồn!”
“Dạ, dạ vâng.”
***
Nghĩ một cách logic mà xem.
Một Han Kain thời cấp hai, dù sao cũng từng nghe chuyện Han Minsang và cụ cố gọi nhau là anh em, hẳn cũng nghĩ ra được đến mức này.
Một tên nhóc con bị nhốt trong chum từ thập niên 1930 thì biết được bao nhiêu về thế giới năm 2010?
Hồi đó ở Triều Tiên có taxi, xe buýt hay tàu điện ngầm không? Cùng lắm chỉ là xe kéo tay.
Han Minsang có vẻ như đã trốn thoát ngoạn mục khỏi căn Hanok, nhưng rốt cuộc với thể lực của một học sinh cấp hai, hắn chỉ có thể đi bộ hết sức trong vài tiếng.
Lại còn phải xách theo cái chum nặng, chắc chắn hắn không dám leo núi mà chỉ dám đi theo đường lớn.
Còn tôi là phú hào trăm tỷ, những gia nhân của tôi đều là người đã sống ở khu này hơn 10năm.
Để họ bắt lại Han Minsang, chưa tới một tiếng đồng hồ.
“Trời đất ơi… cháu tôi khổ rồi ha?”
“Mày… mày thằng khốn này!”
“Trời nắng thế này mà chạy đi đâu hớt hải vậy? Thể lực cũng khá ghê đấy chứ~!”
“Ê! Ông— ưm!”
Một người làm đứng bên cạnh cười gượng, vội vàng bịt miệng Han Minsang.
“Ha ha… cậu Kain này, hôm qua còn là đứa trẻ lễ phép, hôm nay trông hơi lạ nhỉ.”
“Ưm!”
“Sao nó khỏe thế nhỉ?”
Han Minsang vùng vẫy, khiến gia nhân thoáng ngạc nhiên vì sức mạnh bất ngờ, nhưng cũng chỉ đến mức đó.
Hắn không có Phước Lành Dũng Cảm hay gì cả, sức mạnh mà thân thể học sinh cấp hai có thể phát huy vốn đã có giới hạn.
Chẳng mấy chốc, một gia nhân vóc dáng vạm vỡ đã dễ dàng khống chế hắn.
“Seungchan à, trẻ con vốn hôm nay khác hôm qua, có gì mà ngạc nhiên.”
“Dạ… dạ vâng.”
“Mọi người đã bắt nó thế nào?”
“Bọn tôi đã chia nhau ra tìm, rồi thấy nó đang nghỉ giữa đường cùng cái chum ạ.”
Nghe xong tôi không nhịn được bật cười.
“Ha ha! Cháu ơi, vậy là phải tập thể dục nhiều vào chứ. Thể lực yếu đến mức này nên mới bị bắt nhanh vậy đó?”
“Ưm! Ưm ư ư! Yaa!”
“Giữ cho chặt vào nhé. Cái chum vẫn ổn chứ? Ta đã nói đó là món đồ trị giá 3 tỷ won rồi mà.”
Tôi đã nhấn mạnh từ trước với mấy gia nhân rằng cái chum này là món đồ cực kỳ đắt giá.
Quả nhiên, một người khác mang cái chum đã được bọc cẩn thận bằng vải mềm tới.
“Vâng, vẫn còn nguyên vẹn ạ.”
“Cái đám đi hái trà sao còn chưa về?”
“Họ nói sắp về tới rồi ạ.”
Khoảng mười phút sau, những người lớn đi hái trà hôm qua trở về, dẫn đầu là cha mẹ tôi.
Có lẽ đã nghe tin dữ, cả hai đều tái mặt.
Ngay sau đó, Han Minseok, bố tôi, cũng là cháu nội của cụ cố, chạy đến trước mặt tôi, quỳ sụp xuống.
“Ông nội! Cháu… cháu nghe được chuyện rất kỳ lạ!”
“Chuyện gì?”
“Nói rằng… Kain đã trộm đồ trong kho của ông rồi bỏ trốn….”
“Nghe vậy rồi, con nghĩ sao?”
Ngay từ đầu, vì sao cả đống người lại tụ tập ở căn Hanok quê này?
Vì muốn lọt vào mắt xanh của vị phú hào trăm tỉ sắp qua đời, để được chia thêm chút tài sản.
Vậy mà giờ đứa con trai lại bị bắt vì trộm cái chum mà phú hào quý nhất rồi bỏ trốn?
Bố tôi trông như chỉ cần chạm nhẹ là sẽ bật khóc, khiến tôi nhìn mà thấy bối rối.
“Ông nội… cháu, cháu xin lỗi. Kain nó… tại sao lại làm chuyện như vậy….”
“Ừ, ta cũng thấy lạ. Thằng bé vốn lanh lợi lại ngoan ngoãn mà…”
Đúng vậy, hồi nhỏ tôi lanh lợi và ngoan ngoãn thật đó.
“Sao tự dưng lại thế này nhỉ? Ta cũng chẳng hiểu nổi chuyện này là sao… Nhưng con xem, nhân chứng đông đủ thế này.”
Những gia nhân xung quanh đều gật đầu.
Trong mắt họ, họ đã tận mắt thấy cậu bé ôm cái chum trong kho bỏ chạy, chẳng còn gì để nghi ngờ.
Lúc đó, chú Jeongho, một người họ hàng đang đứng gần đó, xen vào với giọng mỉa mai.
“Ha~ nhìn cái ánh mắt vô lễ kia xem? Ăn trộm mà còn trơ trẽn thế à? Thưa cụ, người ta nói nhìn con cái là biết cha mẹ mà?”
“…”
“Kain thành ra thế này là vì sao? Chẳng phải là do thằng Minseok kia—”
“E hèm!”
Dù ai cũng đang cạnh tranh khoản thừa kế, nhưng nói tôi có tư tưởng lệch lạc thì thật khó chịu.
Tôi đã nói rồi, hồi nhỏ tôi ngoan mà!
“Jeongho, mày nói vậy là sao? Nếu Kain ra nông nỗi này là do Minseok, thì Minseok thành thế này là do cha nó, còn cha nó thành như này là do tao à?”
“Hả? Hả? Dạ, không phải ạ!”
“Cút ra vườn mà làm việc đi!”
“…”
“Còn không đi à?”
“Dạ, dạ con đi!”
Đuổi người họ hàng nói năng vớ vẩn ra vườn xong, tôi quay lại nhìn cha mình vẫn đang quỳ.
“Ông nội…”
“Minseok à. Trước hết, con dẫn Kain về, dỗ dành cho nó bình tĩnh lại rồi hãy cho về.”
“Dạ… con hiểu.”
Ngay lập tức, cha tôi nhìn Han Minsang với ánh mắt như muốn bắn ra tia laze.
Thứ đầu tiên đang chờ đợi ác linh vừa ra khỏi chum sau 70 năm.
Chính là cây roi yêu thương.
***
- Chát! Chát!
“Aaaa!”
“Han Kain, im mồm ngay!”
“Mày… mày là cái thá—”
“Còn chưa chừa à!”
- Chát!
“Á! Bố… bố ơi….”
“Câm miệng! Thằng điên này!”
- Chát!
“Hu hu!”
“Anh à.”
“Đừng cản anh! Ăn trộm thì lần đầu bắt được phải đánh cho chừa!”
“Không phải, roi gãy rồi. Em lấy cây mới cho anh, cứ đánh tiếp đi.”
Mẹ tôi… hóa ra còn đáng sợ hơn tôi tưởng.
Dù sao thì, nghe tiếng roi vụt ầm ĩ từ bên ngoài cùng giọng nói của Han Minsang ngày càng ngoan ngoãn, tôi không nhịn được mà bật cười.
Nghĩ kỹ thì, thân thể của tôi đang bị đánh mà, sao lại thấy vui thế này?
Có phải vì tôi không đau không?
“Hừm… đúng là với mấy thằng nhóc vô lễ thì chỉ có đòn roi mới trị được. Phải không?”
“Ha ha… Kain chắc cũng học được nhiều từ lần bị phạt này.”
Người đàn ông trước mặt tôi, luật sư Park, đã theo hầu cụ cố nhiều năm.
Vì thế, khác với những gia nhân khác, ông ta biết rằng khi còn trẻ, cụ cố từng làm việc cho Cục Quản Trị.
“Ta cần liên lạc với Cục Quản Trị. Ta thấy đã có chuyện kỳ quái xảy ra.”
Xét từ tương lai, khối tài sản nghìn tỷ đã biến mất không dấu vết, họ hàng cũng không hề thắc mắc, và không ai nhớ gì về cái chum.
Tổ chức duy nhất có thể dọn dẹp hậu sự kiểu đó chỉ có Cục Quản Trị.
“Thưa ngài, như ngài đã biết thì, Cục Quản Trị có kênh và trang web tiếp nhận báo cáo chính thức.”
“Ta muốn xử lý kín đáo và linh hoạt nhất có thể.”
“…”
“Hiểu ý ta chứ?”
“Linh hoạt… vậy, thưa ngài, tôi sẽ liên hệ với KD chứ ạ?”
Tôi không biết KD là ai, nhưng có lẽ là người quen riêng của cụ cố trong Cục Quản Trị.
“Chuyện đó cậu tự lo.”
“Thời gian thì sao ạ?”
“Ngày mai hoặc ngày kia là được.”
“Vâng.”
Luật sư Park lịch sự cúi đầu rồi vội vã rời đi.
Cái chum đã nằm trong tay tôi, Han Minsang thì đang bị vài người giám sát chặt chẽ và ăn roi, Cục Quản Trị cũng đã được gọi để xử lí hậu sự.
Giờ chỉ còn một việc quan trọng nhất.
Tôi phải giành lại thân thể của mình.
***
Gần trưa, gia nhân dẫn Han Minsang – đang giãy giụa – vào phòng tôi.
“Thưa cụ, chúng tôi đã đưa Kain tới rồi ạ.”
Vừa nhìn thấy mặt Han Minsang, tôi bật cười.
“Khà khà khà! Cháu ơi! Cháu đã khóc à?”
“... ông, ông già chết tiệt—”
“Ơ? Sao cái miệng lại hỗn thế này? Chắc là chưa nếm đủ đắng cay nhỉ?”
“…”
“Seungchan! Lấy roi tre—”
“Ông nội! Cháu xin lỗi!”
Chưa kịp nói hết câu, Han Minsang đã quỳ sụp xuống, mặt mếu máo. Khi đầu gối gập lại, từng giọt máu đã nhỏ xuống từ bắp chân.
“Trời ơi… sao lại chảy máu thế này? Bố mày đánh mạnh lắm à?”
“…”
“Đau lắm nhỉ? Đau lắm nhỉ? Thế này là to chuyện rồi.”
To chuyện thật đó.
Bắp chân này rốt cuộc cũng là của tôi mà!
“Vậy nên ta mới bảo, đừng có ăn trộm, sống sao cho đàng hoàng vào.”
“… rốt cuộc.”
“Rốt cuộc?”
“Rốt cuộc mục đích của ngươi là—”
“Ngươi?”
“Dạ, cụ cố muốn gì ạ?”
Tôi muốn gì à?
Tôi là đại phú hào.
Là kẻ trú ngụ trong thân thể một ông lão không còn sống được bao lâu.
Nói cách khác, dưới bầu trời này tôi chẳng sợ gì cả, chỉ là vì thằng này mà tôi hơi bực.
“Seungchan.”
“Dạ, thưa cụ.”
“Nghe nói hồi đi quân đội, cậu từng làm công tác huấn luyện rồi hả?”
“Vâng ạ.”
“Biết ta định nói gì rồi chứ?”
Gia nhân gật đầu, ánh mắt đầy quyết tâm.
“Tôi sẽ biến nó thành đứa trẻ ngoan nhất thế gian.”
“Đừng coi nó là chắt của ta. Hãy nghĩ là cậu đang nhổ tận gốc cái tâm tính mục ruỗng của một thằng bé vô lễ.”
“Tôi xin ghi nhớ.”
Ngay sau đó, tiếng khóc thảm lại vang lên phía trước.
“Úp mặt xuống!”
“Cụ nội, xin cụ—”
“Ta bảo úp xuống!”
“Áaaa!”
Nhìn cảnh kẻ khác chiếm thân thể mình gào thét đau đớn, tôi có cảm giác rất khó tả.
Nghĩ đến việc đó là thân thể mình đang chịu khổ, thì tôi có chút áy náy…
Nhưng tôi cũng phải thừa nhận là tôi cảm thấy rất sảng khoái.
Vừa nghe tiếng khóc của Han Minsang như nghe nhạc, tôi vừa ra lệnh.
“Đem cái chum tới đây.”
“Dạ? À, vâng ạ.”
Vì sao tôi có thể lật ngược tình thế dù đã bị cướp thân xác?
Bởi vì trong “Trò chơi giật bảng tên”, không hề có quy tắc nào cấm chơi lại.
Trong những quy tắc mà cụ cố phát hiện suốt bao năm cũng không có điều đó, mà vốn dĩ cũng chẳng có lý do gì để cấm.
Cái chum là một đạo cụ ma quỷ hiến tế con người, được tạo ra với ác ý.
Không có vật tế thì sẽ thành vấn đề, nhưng hiến tế nhiều lần thì có gì để trách đâu?
Tôi cúi nhìn Han Minsang đang thở dốc.
“Cháu à.”
“Hộc… hộc….”
“Giờ ngoan hơn chút rồi nhỉ?”
“…”
Nhìn vào đôi mắt đầy tuyệt vọng của cậu bé, tôi không khỏi mỉm cười.
Đồng thời, một luồng căng thẳng lạnh buốt chạy dọc thân thể già nua.
Bởi vì vẫn còn một biến số cuối cùng.
- Cạch!
Trong cái chum đang chứa “Han Jinseong thật”, người đang là kẻ đi tìm trong ván chơi lần này.
Tôi có một điều muốn hỏi cụ cố.
“Cháu này. Chơi thêm với ông đây một ván nữa nhé?”
6 Bình luận