Chương 401-500
Chương 496: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Hai: “Phù Thủy” (4)
3 Bình luận - Độ dài: 2,684 từ - Cập nhật:
Chương 496: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Hai: “Phù Thủy” (4)
- Lee Eunsol
Vừa bước ra ngoài để thu thập thông tin, tôi đã lập tức rơi vào tình huống khiến cổ họng nghẹn lại.
Bruno, kẻ vừa dồn tôi vào góc tường, buộc tội tôi là phù thủy, đã bị giết haji một cách tàn nhẫn. Còn tại hiện trường là một con mèo biết nói, cười toe toét, khuyên tôi rời khỏi đây ngay lập tức. Một khung cảnh quái dị đến mức khó tin.
May hay rủi không biết, nhưng nhờ những trải nghiệm ở Khách Sạn, tôi vẫn giữ được bình tĩnh.
“Đã bảo là ngươi nên chạy nhanh lên rồi mà?”
“… Ai đã giết Bruno?”
“Meo~!”
“Đừng có tự dưng kêu tiếng mèo.”
“Miiaoong~!”
“…”
Đôi mắt đỏ đục lóe lên một cách rợn người.
Như thể nó đang hỏi: Sao ngươi lại hỏi một câu ngu ngốc vậy?
Ngay sau đó, những móng vuốt dài ra, sắc bén đến mức như có thể chẻ cả đá tảng.
“Là mày à? Mày giết hắn? Tại sao?”
“Vì ghét hắn.”
“Gì cơ?”
“Ta ghét thằng đó. Giết kẻ mình ghét thì cần lý do à?”
“…”
Giọng điệu trẻ con, nhưng tàn nhẫn đến lạnh người.
Chính kẻ này, con quái vật này đã giết Bruno. Và nó chẳng thèm che giấu điều đó.
Thú nuôi của phù thủy đã giết Bruno.
Mọi người sẽ nghi ngờ ai gây ra chuyện này?
Đương nhiên là tôi rồi.
Vậy nên phù thủy đã giăng bẫy tôi.
Nhưng tại sao đám thú nuôi của phù thủy lại báo cho tôi biết có người đang đến và bảo tôi chạy?
“Nghe kìa. Ta nghe thấy tiếng người đang đến. Đây là cơ hội cuối cùng của ngươi đó.”
“…”
Trước hết phải rời khỏi đây đã.
***
Khoảng một tiếng sau khi tôi về đến nhà, bên ngoài bắt đầu trở nên náo loạn.
Mặt trời đã lặn, bầu trời đêm tối đen như mực. Thời đại này làm gì có đèn đường, vốn chẳng phải lúc để người ta hoạt động rầm rộ như vậy…
Thế mà khắp nơi, những ngọn đuốc đang bập bùng cháy.
Cùng với đó là cơn lũ cảm xúc còn nóng hơn cả ngọn lửa – lòng thù hận – bao vây căn nhà.
“C-Cái gì thế này? Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy?”
Valentina hoảng hốt chạy ra ngoài xem tình hình rồi quay lại.
Nếu tôi bước ra, có khi đám đông kích động kia đã dựng luôn giàn hỏa thiêu rồi. Nhưng với Valentina thì khác.
“Lee Eunsol! B-Bruno… Bruno chết rồi! Hơn nữa anh ta còn bị xé xác khi vẫn còn sống!”
“…”
“C-Chắc là cô…”
Cô ấy nhìn tôi với ánh mắt rối bời.
Cô ấy nghi ngờ mình giết anh ta thật sao?
“…”
“…”
Chỉ nhìn ánh mắt cũng đủ hiểu cô ấy đang nghĩ gì.
Khác với đám đông ngoài kia, Valentina hiểu rõ tôi. Đó chính là một phần của bối cảnh.
Gần mười năm qua lại với ‘tôi’ đang mách bảo với cô ấy rằng—
Lee Eunsol có thể là con đàn bà xui xẻo khiến anh trai cô ấy chết sớm, nhưng không phải là phù thủy dùng lời nguyền để giết người.
“Em nghĩ chị đã giết Bruno sao?”
“… Nói nhảm gì vậy. Người nhát cáy như chị thì làm được cái gì? Gà còn không dám cắt cổ, lại bảo chị tra tấn rồi giết người… Nghe mà buồn cười. Cứ ở đây đi. Để em ra ngoài trấn an họ rồi quay lại.”
Chẳng bao lâu sau, giọng nói bình tĩnh của Valentina vang lên bên ngoài.
Dĩ nhiên, dù là cô ấy thì cũng chẳng có tài năng gì đặc biệt để xoa dịu đám đông đang kích động.
Nhưng ngày mai sẽ mở phiên tòa phù thủy tiếp theo.
Khi đó, Thẩm phán quan dị giáo và Elena sẽ trừng phạt phù thủy.
Vì thế nếu có bất mãn gì, hãy để dành mà làm chứng tại phiên tòa ngày mai.
“Ừm…”
Đó chỉ là nỗ lực vô nghĩa.
Có thể vượt qua nguy hiểm hôm nay, nhưng cũng chỉ còn chưa tới nửa ngày nữa là đến phiên tòa tiếp theo.
***
- Cạch!
Cửa phòng bên cạnh mở ra, một bé gái như búp bê chạy nhào về phía tôi.
“Mẹ…! Mẹ…!”
“…”
“Tại sao… tại sao…”
“Sofia, vào ngủ đi con.”
“Tại sao mọi người lại bắt nạt mẹ? Mẹ đâu có làm hại ai!”
“Sofia, ngày mai mẹ sẽ giải thích rõ với ngài Thẩm phán quan dị giáo tại phiên tòa là được thôi.”
“Thật không ạ?”
“Tất nhiên rồi! Ở phiên tòa trước, thẩm phán Tomás cũng nói rằng mẹ không phải phù thủy mà.”
“Phù… May quá…”
Cô bé yên tâm, dựa vào lòng tôi rồi lim dim ngủ.
“…”
Khỏi cần nói cũng biết phiên tòa tới sẽ tràn ngập cáo buộc nhắm vào tôi.
Thẩm phán quan dị giáo sẽ lại đứng về phía tôi một lần nữa sao?
Không đời nào.
“Hmm.”
Có phải vì số phận bị ép thành phù thủy đã được định sẵn cho tôi chăng?
Ngược lại, tôi lại thấy nhẹ lòng.
Dù sao đám dân thường ở Ernheim cũng chẳng thể thực sự đẩy tôi vào nguy hiểm.
Phù thủy?
Ừ, cho dù tôi thật sự là phù thủy thì sao?
Một người đàn ông thời Trung Cổ mà không có súng, cùng lắm chỉ là cái liềm, hoặc một cây chĩa, thì sao có thể đe dọa được tôi?
Chừng năm sáu người bị “Hồ Điệp Mộng” làm ngất là đã đủ để họ sợ hãi bỏ chạy.
Vậy nên hãy lùi lại một bước mà nghĩ kĩ xem nào.
Chẳng cần tôi phải bị mắc kẹt trong góc nhìn “góa phụ bị vu oan” của thử thách.
Những người dân của thành phố ép tôi thành phù thủy chỉ là một lũ ngu dốt.
Bởi họ không có sức mạnh thực sự nào để đe dọa tôi.
Vậy kẻ địch thật sự của tôi là ai?
Phải tìm ra phù thủy thật và giết cô ta sao?
…
Nếu Boss vẫn chưa xuất hiện, thì “Điều kiện xuất hiện của Boss” là gì?
“…”
Tôi bắt đầu mơ hồ hiểu ra.
Tôi nghĩ mình đã biết được kịch bản của thử thách thứ hai được dàn dựng thế nào, và vai trò của “Tomás” là gì.
- Cạch—
“Cái gì? Không ngủ đi còn vào phòng của em làm—”
“Valentina, chị có một chuyện cần nhờ. Chuyện này phải làm ngay.”
“… Giờ này sao?”
“Gửi lá thư này cho Elena.”
“…”
“Đừng mở nó ra.”
“Chị nghĩ em là loại người gì vậy?”
Như Valentina tin tôi không phải phù thủy, tôi cũng không nghi ngờ cô ấy sẽ lén đọc lá thư.
Dù sao cô ấy cũng là người hầu thân cận của quý tộc cấp cao, được giáo dục tử tế.
Mà cho dù có đọc, cô ấy cũng chẳng hiểu được đâu.
Trước khi đi, Valentina nhìn tôi.
“… Eunsol.”
“Ừ?”
“Chị có yêu Sofia chứ?”
“…”
“Câu hỏi ngốc thật đó. Có bà mẹ nào không yêu con mình đâu… Em đi đây.”
***
- Elena
Không khí của phiên tòa phù thủy thứ hai hoàn toàn khác lần trước.
Là bởi lần trước không có thương vong.
Gia súc nhiễm bệnh, người dân đau ốm, mèo biết nói.
Kỳ quái đấy, nhưng hai chuyện đầu vốn cũng thường xảy ra dù chẳng có phù thủy. Còn chuyện cuối, người nghe có thể cho là say rượu nên nhìn thấy ảo giác.
Nhưng có người bị giết một cách tàn bạo lại là chuyện khác.
“Chính là cô ta!”
“Thưa Ngài Thẩm phán Tomás đáng kính, mụ phù thủy đó đã cướp đi sinh mạng của Bruno—!”
“Huhu! Làm ơn giết mụ ta đi!”
“Tôi không thể tối nào cũng sống trong sợ hãi được!”
Đám người kích động tột độ, gào lên đòi thiêu sống Lee Eunsol.
- Cộc!
Tomás gõ búa lên bàn, gầm lên.
“Tất cả im lặng! Ta đã nghe đủ rồi!”
Rồi ông ta nhìn tôi và hỏi.
“Tiểu thư Elena thì nghĩ sao?”
“… Vấn đề liên quan tới phù thủy có lẽ ngài Tomás mới là chuyên gia.”
Tomás tròn mắt, như thể ông ta vừa được tôi cho phép ông ta thích làm gì thì làm.
“Ồ? Đúng là vậy, nhưng không ngờ Tiểu thư Elena lại nói thế.”
“…”
“Ta tưởng cô sẽ cố che đậy chuyện này cho êm, bởi cô là người của gia tộc Gray.”
“…”
“Hmm, ta có ba suy nghĩ.”
Ba cơ à?
“Tiểu thư Elena, cuốn Malleus Maleficarum cô mượn hôm trước đã đọc xong chưa?”
“Tôi đã đọc xong toàn bộ rồi.”
“Cô đã hiểu tính cách của phù thủy chưa?”
“Tuổi thơ của chúng đa phần bất hạnh. Vì thế nên khi lớn lên vẫn thường rất trẻ con, và rất tàn nhẫn.”
“Ta thấy cô đã hiểu tới đó, vậy là tốt rồi. Thế cô thấy người đàn bà kia thế nào?”
“… Trong tình cảnh có thể bị thiêu sống mà vẫn rất bình tĩnh.”
“Cô ta khác hẳn phù thủy thông thường. Đó là suy nghĩ thứ nhất của ta.”
Phù thủy thường vừa trẻ con vừa tàn bạo.
Từ nhỏ đã bị những người xung quanh căm ghét, không được giáo dục đàng hoàng nhưng lại có sức mạnh.
Eunsol hoàn toàn không giống vậy.
“Nhưng ngược lại, ta cũng nghĩ thế này. So với người thường thì cô ta lại quá bình tĩnh.”
“…”
“Như Tiểu thư Elena có nói, ngay lúc này, trong tình huống có thể bị hỏa thiêu, dù cô ta có vô tội cũng phải hoảng loạn hoặc gào khóc mới đúng.”
“…”
“Có khi sự bình tĩnh đó đến từ tự tin chăng? Rằng với sức mạnh ma pháp, cô ta có thể dễ dàng vượt qua chút khó khăn này? Dù ta hay cô Elena phán xét, cô ta vẫn sẽ trốn thoát được?”
Suy nghĩ đầu tiên của hắn là chị Eunsol quá trưởng thành và bình tĩnh để là một phù thủy.
Suy nghĩ thứ hai của hắn là, nếu là người thường, thì tại sao lại không thấy lo lắng gì cả?
“Còn suy nghĩ thứ ba của ngài?”
“Ta không thích tình huống này chút nào. Cứ thế này thì mọi thứ sẽ kết thúc với chỉ cô ta mất.”
“Gì cơ?”
Ngươi không thích việc chỉ thiêu mỗi chị Eunsol thôi sao?
Tên điên này đang nói cái gì vậy?!
“Nếu mọi người tố cáo lẫn nhau, ta có thể ‘thanh tẩy’ tất cả những kẻ khả nghi. Nhưng giờ ai cũng chỉ tố cáo một người—”
Tôi hiểu tên điên này đang nói gì rồi!
Nếu họ tố cáo lẫn nhau là phù thủy, hắn ta sẽ lấy cớ đó thiêu luôn ba trăm người! Nhưng giờ chỉ ai ai cũng chỉ đang nói về mỗi chị Eunsol nên hắn ta thấy tiếc vì chỉ được thiêu một người!
Huyết áp của tôi tăng vùn vụt.
Ngay từ ngày đầu, tôi đã nghĩ tới chuyện này phải 10 lần rồi.
Hay là cứ giết quách Tomás, kẻ lúc nào cũng đòi thiêu sống người vô tội, rồi hô “Đây là ý của Chúa!”?
Dù sao thì, theo thiết lập, tôi vẫn là người nhận Ân Sủng của Chúa mà.
Ngay cả Thẩm phán quan dị giáo cũng không dám phủ nhận quyền uy của tôi trước mặt, vậy sao không dùng luôn đi?
…
Tôi nhịn.
Nhịn hết lần này đến lần khác.
Vì đây là thử thách do Khách Sạn đặt ra, kết thúc kiểu đó có vẻ quá đơn giản, không giống đáp án cho lắm.
Nghĩ kỹ lại, bản thân tình huống đã rất kỳ quái.
Tomás là tồn tại kiểu gì?
Một kẻ cuồng tín tàn nhẫn.
Giống đặc vụ của Cục Quản Trị, hắn có logic riêng của hắn, nhưng bản chất của hắn là một con người cực kỳ bạo lực.
Quan trọng nhất, hắn là kẻ muốn giết Eunsol.
Tới đây thì chỉ là một phản diện quen thuộc đã gặp vô số lần trong Phòng Nguyền Rủa. Nhưng có một điểm mấu chốt trộn lẫn vào đó—
“Tồn tại mà mình muốn giết lúc nào cũng được…”
“Hmm? Tiểu thư Elena vừa nói gì?”
“Không có gì.”
Tôi có thể giết Tomás bất cứ lúc nào nếu muốn.
Cái gọi là “danh nghĩa” của hắn nói với tôi chỉ là cuồng loạn vô nghĩa.
Ngay khi hắn thiêu Eunsol trên giàn thiêu, tôi có thể nhân danh Công Lý mà xử đẹp hắn.
Vì thế tôi mới chẳng hiểu gì.
…
Lá thư tối qua chị Eunsol gửi chỉ khiến tôi càng rối hơn.
“Thẩm phán quan dị giáo dường như là một cái bẫy. Chị có chuyện cần xác nhận nên đừng can thiệp vào phiên tòa.”
Tôi hiểu câu đầu.
Ngay từ ngày đầu tôi cũng cảm thấy sự tồn tại của Tomás giống như một cái bẫy.
Nhưng “đừng can thiệp” nghĩa là gì?
Nếu tôi nắm thế chủ động, có vô số cách để cứu chị ấy mà!
Ví dụ, dùng năng lực Phát Hiện Nói Dối của tôi, để chị Eunsol đứng trước tôi rồi nói “Tôi không phải phù thủy”, rồi tôi tuyên bố “Đó là sự thật”?
Đơn giản mà hiệu quả.
Sức mạnh của tôi là Ân Sủng của Thượng Đế, Thẩm phán quan dị giáo cũng không thể tuyên bố sức mạnh của tôi gặp vấn đề được.
Thậm chí, tiến thêm một bước, tôi đưa chị Eunsol về dinh thự của tôi, nói rằng sẽ giám sát chị ấy thì sao?
Như vậy dân chúng cũng bớt đi phần nào căng thẳng và thù địch.
…
Nhưng chị Eunsol bảo tôi đừng làm vậy, bởi chị ấy cần xác minh một chuyện.
Chị ấy muốn xác nhận điều gì?
- Cộc!
“Ta đã nghe đủ những cáo buộc của các nhân chứng rồi! Giờ ta sẽ tuyên án phiên tòa phù thủy lần hai!”
“…”
Tomás nhìn về phía tôi lần cuối.
Như thể hỏi tôi có phản đối gì không, thì nói lên đi.
Tôi chỉ khẽ gật đầu, bảo hắn ta làm theo ý mình nuốn.
Tomás khẽ cười.
Có lẽ trong đầu hắn đang nghĩ: Đúng là tiểu thư được ban Ân Sủng, biết điều thật.
- Cộc!
“Phán quyết! Tội nhân Lee Eunsol là phù thủy! Tội trạng như sau: dùng tà thuật khiến 32 con cừu, 6 con lừa, 9 con ngựa, 14 con bò mắc bệnh. Nguyền rủa một thanh niên ngoan đạo, gieo sương mù tà dị mỗi đêm, khiến mọi người khiếp sợ bằng con mèo biết nói!”
Nghe mà thấy buồn cười.
Gia súc chết hay bệnh ở Ernheim đều tính lên đầu chị ấy luôn à?
“Cuối cùng, sát hại người làm xúc xích Bruno bằng lời nguyền hung ác! Phán quyết là hỏa thiêu! Trói cô ta lại!”
Người hầu của Thẩm phán quan dị giáo mang dây thừng dày đến trói chị Eunsol.
“…”
Tôi bắt đầu thở gấp.
Chị ấy đang nghĩ gì vậy?
Định thật sự bị thiêu sống sao?
Thà tôi giết luôn tên Thẩm phán quan dị giáo khốn kiếp này còn hơn là phải chứng kiến cảnh đó—
“Meo~!”
“Hả?”
Tiếng mèo?
Trong phòng xử án có mèo—
- Bộp!
Chất lỏng ướt át sượt qua má tôi.
Cảm giác dính nhớp nháp của chất lỏng màu đỏ thẫm quen thuộc, thứ tôi đã thấy vô số lần tại Khách Sạn.
Khi tôi quay sang—
Tôi thấy Thẩm phán quan dị giáo Tomás ngã xuống, máu phun ra từ mắt, mũi, miệng, tai— từ mọi lỗ trên cơ thể.
Kết cục của Tomás hóa ra lại vô nghĩa đến vậy.
3 Bình luận