Chương 429: Gia Tộc Danh Giá (5)
- Han Kain
Hôm đó, sau khi kết thúc một ngày làm việc ở quán cà phê, tôi cùng Ahri về nhà thì thấy mẹ đang khóc.
“Kain à… Ahri à… hức…!”
Rồi từ miệng mẹ thốt ra một câu như sét đánh ngang tai: bố tôi bị ung thư gan giai đoạn cuối.
Cú sốc quá lớn khiến chân tôi mềm nhũn, không còn đứng vững nổi nữa.
Ngay lúc đó, Ahri cười khổ.
“Dừng ở đây thôi.”
“…”
“Kết cục nhánh này đúng là nát rồi. Có vẻ như bất hạnh sẽ còn kéo tới không ngừng nữa cơ.”
Ahri lặng lẽ vào bếp, cầm lấy con dao làm bếp.
“… Kết thúc nhanh đi.”
“Yên tâm. Em đã giết không ít người rồi, chẳng lẽ giết anh lại thất bại?”
Một câu trả lời nghe cực kỳ… đáng tin cậy.
- Phập!
***
…
…
…
- Xào xạc!
Một làn gió nhẹ lướt qua má, kéo theo tiếng lá tre va vào nhau từ rặng tre gần đó.
Trong thoáng chốc, tôi đưa mũi hít mùi đất ngai ngái, -
- Bộp!
Tôi ngạc nhiên quay đầu lại vì âm thanh phát ra chẳng biết từ đâu.
Trước mặt tôi là em gái tôi, Elena.
… Khoan đã, em gái mình là người da trắng, tóc vàng mắt xanh á?
Khoảnh khắc cảm giác sai trái mạnh mẽ, đủ để khiến tôi phải bật cười ập tới, trong đầu tôi hiện ra một loạt thông tin mới.
Con bé này là em gái được bố mẹ tôi nhận nuôi từ nhỏ.
Đã là con nuôi thì ngoại hình khác biệt cũng đâu có gì lạ.
…
Không, cái này gượng quá rồi đấy?
Thiết lập kiểu gì mà qua loa đến thế?
“Kain-ssi.”
Em gái đột nhiên gọi tôi là “Kain-ssi”, và nó nghe một cách tự nhiên đến lạ.
“À, trong tình huống này em cũng nên gọi là oppa chứ nhỉ!”
“Cứ gọi Kain là được rồi.”
“E hèm. Vì còn người khác nên cứ gọi anh là oppa đi. Kain cũng nói chuyện thoải mái là được. Có thể anh đang rối, nhưng nghe kỹ lời em nói nhé.”
“…”
“Nhìn cách Ahri hành động từ bên ngoài là em biết, hiện giờ anh đang trong trạng thái lơ mơ nửa tỉnh nửa mơ. Một nửa tỉnh táo, một nửa vẫn đang ở trong giấc mơ.”
“…”
“Cho nên anh cố gắng giữ đầu óc tỉnh táo đi.”
“Thật ra anh cũng đang dần tỉnh lại rồi.”
Cách nói nghe hơi kỳ, nhưng đúng là tôi đang có cảm giác mình đang “thức tỉnh” thật.
Thậm chí cả ký ức về những giấc mơ trước đó cũng bắt đầu quay lại.
Có lẽ vì Ahri dù sao vẫn là người châu Á tóc đen, còn ngoại hình trắng toát của Elena mang lại cảm giác lệch tông quá mạnh chăng?
“Anh đang tỉnh lại sao? Vậy thì đó không phải là dấu hiệu tốt đâu…”
“Ý em là sao?”
“Những người khác đang dùng tờ giấy trắng của họa sĩ làm màn hình, để tua nhanh giấc mơ của anh.”
“…”
“Trong lúc xem, có một điểm mà bọn em không hiểu.”
“Là gì?”
“Tại sao anh cứ thất bại mãi vậy?”
Tôi nghẹn lời trong giây lát, còn Elena thì tiếp tục nói.
Mấy đứa trẻ họ hàng xung quanh chẳng hiểu Elena và tôi đang nói gì, nhưng vẫn tỏ ra cực kỳ tò mò.
“Giấc mơ này là phiên bản cải biên, dựa trên trải nghiệm thời thơ ấu của anh. Khi đó, anh đã tự mình vượt qua mà không cần ai giúp, cuối cùng đến được Khách Sạn.”
“…”
“Vậy tại sao chuyện mà oppa của quá khứ làm được, oppa của hiện tại lại thất bại? Chẳng lẽ lớn lên rồi anh lại ngu đi?”
“…”
“Bọn em đã phân tích thế này.”
“Phân tích sao?”
“Có phải hiện giờ anh đang hành xử quá… ‘người lớn’ không? Vì thế mới dẫn tới một kết cục khác với lịch sử thật.”
Mình đang hành xử quá người lớn.
Tại sao?
Theo cách nói của Elena, là vì tôi đang ở trạng thái nửa tỉnh nửa mơ.
Một nửa là Kain trung học, nửa còn lại mơ hồ biết rằng tất cả chỉ là giấc mơ.
“Oppa. Họa sĩ vừa quyết định rồi. Anh còn hai cơ hội nữa. Thất bại anh cũng không chết hay gì cả, nhưng sẽ không nhận được phần thưởng của họa sĩ.”
“…”
“Ở lượt này, em sẽ không tùy tiện can thiệp nữa, chỉ đóng vai trò nhắc anh mỗi khi anh trai của mình hành động không giống một học sinh trung học.”
“…”
“Nhớ kỹ nhé. Từ giờ trở đi, Kain là, e hèm, oppa là học sinh lớp 7. Hãy hành động đúng với điều đó.”
Tôi là học sinh trung học.
“Anh là học sinh trung học.”
“Đúng rồi.”
“Học sinh sơ trung năm nhất thực chất vẫn là trẻ con.”
“Ờ… đúng?”
“Anh là trẻ con, là một thằng nhóc vô ý thức.”
“Kain-ssi?”
“Tôi là thằng nhóc trung học mất dạy, điên loạn!”
“Hả?”
Tôi ngộ ra rồi.
Tôi là Kain trung học điên cuồng thời kỳ nổi loạn, dây cương đã đứt.
***
Vừa quay lại căn nhà, tôi đã nghe thấy tiếng cãi vã ầm ĩ.
“Jeongho! Bình thường cậu có khi nào đặt chân đến nhà ông nội đâu mà—”
“Thế chú thì khác gì à? Ai nhìn vào cũng tưởng chú là đứa cháu hiếu thảo lắm không bằng!”
“Cái thằng này ăn nói kiểu gì thế hả? Minseung đúng là nuôi dạy con cái như trò đùa!”
“Haizz~ anh cả, lo mà quản lý con anh cho tốt đi!”
“Thằng chó chết này—”
“Ơ hay, tôi với anh cùng từ một bụng mẹ sinh ra, tôi là đồ chó chết thì anh là cái gì?”
- Rầm rầm!
“…”
Tôi nhìn Elena và nghĩ.
Lúc này, trong quá khứ tôi đã làm gì nhỉ?
Tôi đã dỗ mấy đứa em họ đang cứng đờ như đá, dẫn chúng ra rặng núi sau nhà chơi, chờ mấy người lớn nguôi bớt.
“Wow~ Giờ nghĩ lại thì thấy vô lý thật.”
“… Oppa?”
“Có đời nào học sinh trung học ngoan thế không? Trong sách đạo đức có khi còn chẳng có ấy chứ?”
“Kain-ssi?”
Đã đến lúc cho đám người lớn thấy “một học sinh trung học thật sự” là thế nào.
“Elena. Em muốn khóc là khóc được ngay, đúng không?”
“Hả? Sao tự nhiên vậy?”
“Chuẩn bị đi.”
Tôi quay sang đám em họ phía sau.
“Này mấy đứa!”
“Anh ơi?”
“Oppaaa?”
“Anh dẫn tụi em đi chơi nước nhé!”
“Chơi 'nướt' ạ?”
“Ừ. Chơi nước!”
Nhìn quanh, tôi thấy mấy cái vòi phun tưới vườn và ống nước đặt khắp nơi, liền phát cho mỗi đứa một cái.
“Khai nòng!”
Ngay lập tức, lũ trẻ cười toe toét, mặc kệ mấy người lớn đang cãi nhau, bắt đầu phun nước tung tóe khắp vườn.
Tôi chĩa ống nước về phía nhà chính.
“Á! Oppa! Anh làm cái—”
“Đây mới là học sinh trung học.”
“Hả?”
“Chính là thế này.”
“Hả?”
“Bắnnnn!”
- Ào ào!
Dòng nước vẽ nên những dải cầu vồng giữa không trung, dội thẳng vào căn nhà gỗ. Lớp giấy cửa mỏng manh đặc trưng của căn hanok bị xé toạc không thương tiếc, bên trong lập tức náo loạn.
“Áaaa!”
“Cái gì vậy?!”
“Ai đó?!”
“Để em ra xem thử—”
Khi mấy người lớn hét lên, tôi lập tức buông ống nước, chuyển sang chế độ “học sinh gương mẫu” và bắt đầu can mấy đứa nhỏ.
“Mấy đứa ơi, nghịch nước vừa thôi nào~”
Tất nhiên, lũ nhỏ đã phấn khích đến mức chẳng thèm nghe, vẫn tiếp tục xịt nước khắp nơi.
Elena há hốc miệng nhìn cảnh đó.
“Việc này rốt cuộc có ý nghĩa gì?”
“Anh cũng không biết.”
Thật đấy, tôi cũng không biết.
Nhưng nghĩ lại thì, mấy trò ngu ngốc trẻ con gây ra vốn dĩ thường chẳng có ý nghĩa gì cả.
“Lũ nhóc kia!”
Cuối cùng, khi mấy người lớn lao ra khỏi nhà, tôi lập tức ra hiệu cho Elena.
“Khóc đi!”
“…”
“Nhanh!”
“… Oa a a!”
Gây chuyện to khiến người ta phải há hốc mồm.
Nếu thấy mình sắp sửa gặp rắc rối thì khóc trước.
Đây chẳng phải là mới là hành vi của bọn trẻ con sao?
***
Nhìn căn hanok tan hoang, cụ cố chỉ biết trố mắt, rồi mắng người lớn không quản được con cái, tống hết bọn họ ra đồi chè.
Cũng chẳng sai.
Nếu họ mà trông con cẩn thận thì đã chẳng ra nông nỗi này.
Elena lẩm bẩm.
“Mấy người lớn bị đuổi sớm hơn một ngày. Việc này có ý nghĩa gì nhỉ?”
“Anh không biết.”
“…”
Người lớn bị đuổi sớm hơn, trẻ con được hành động tự do hơn.
Ý nghĩa của chuyện này là gì?
…
Là tôi có thêm thời gian rảnh.
Thời gian để tìm ra bí mật của căn hanok chết tiệt này và cái vò đó!
“Giờ thì anh biết phải làm gì rồi. Mấy đứa ơi~!”
Tôi dẫn đám nhỏ chạy thẳng về phía nhà kho, khiến Elena lộ vẻ bất an.
“E-em hỏi thử thôi… nhưng nếu làm vỡ cái chum thì—”
“Elena, anh có một ý hay. Nghe kỹ nhé.”
“…”
Nghe xong kế hoạch của tôi, Elena cười gượng, nhưng cũng tò mò muốn biết liệu chuyện này có ổn không.
“C-cái này… thật sự là hành động của học sinh trung học sao?”
Thật lòng mà nói thì không hẳn.
Nhưng từ lúc Elena xuất hiện, đầu óc tôi tỉnh táo hẳn ra, cũng hết cách rồi.
“Đừng quá bận tâm nó có giống học sinh trung học hay không. Quan trọng là phải kết thúc giấc mơ này theo kiểu gần với happy ending nhất có thể.”
“Cũng đúng là vậy, nhưng mà…”
Đám người làm trong nhà nhìn bọn tôi lao vào kho mà hoảng loạn.
Nếu là trộm thì họ đã đánh cho một trận rồi, nhưng đây toàn là chắt trai chắt gái của chủ nhà, nên chỉ biết đứng ngơ ra.
Vừa vào kho, tôi hô lớn.
“Rồi! Từ giờ muốn sờ gì thì sờ, muốn chơi gì thì chơi!”
Ngay lập tức, lũ trẻ như ngựa non tuột cương, bắt đầu sờ mó lung tung mấy món đồ đắt tiền.
Tôi và Elena thì tìm cái vò. Tôi không nhớ rõ giấc mơ khi trước, nhưng Elena thì nhớ rất rõ, nên đã nhanh chóng tìm ra.
“… Anh biết là không được làm vỡ nó chứ?”
“Đã bảo là anh biết rồi mà.”
Trong lúc đó, lũ trẻ càng lúc càng phá phách hơn.
“Bay nào! Máy bay~ máy bay!”
Thứ Minseok ném đi, gọi là “máy bay”, vốn là một bức tranh khá đắt tiền, giờ đã bị xé làm đôi, chẳng còn nhận ra hình dạng.
“Cái này là gìiii? Sao nó lại tròn tròn?”
Minah ném một món đồ trông như con cóc vàng xuống đất, biến nó từ tròn thành… méo.
Chỉ trong chốc lát, bộ sưu tập trị giá hàng chục triệu won đã thành rác.
Đúng lúc đó, bên ngoài vang lên tiếng ồn, cụ cố được người làm dìu vào.
“Ối giời ơi! Chuyện quái gì thế này?!”
“Cụ ơiii~!”
Đám chắt cười toe toét, phía sau là nhà kho tan nát.
Nhìn cảnh tượng khó tin ấy, cụ cố còn đang hoang mang thì tôi và Elena bưng cái chum bước ra.
“Cụ ơiiii~!”
“Ối?!”
Khác hẳn.
Nếu ban nãy, dù bọn trẻ có phá phách cỡ nào, cụ vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh của một ông trùm trăm tỷ. Giờ đây, mồ hôi lạnh đã túa ra, cụ cũng có vẻ bối rối.
Bởi cái chum này là “đồ thật”.
“K-Kain à! Elena! Đặt nó xuống ngay!”
“Dạaaa?”
Tôi giả vờ làm một thằng học sinh trung học ngu ngơ chẳng biết gì, giơ cái chum lên cao.
Sắc mặt cụ cố tái mét.
“Kain à! Cháu phải c-cẩn thận! Trong cái chum đó có thứ rất nguy hiểm!”
“Nguy hiểm ạ? Cháu thích mấy thứ đó lắm.”
Tôi lắc nhẹ nó, như thể sắp ném.
“Áaaa!”
- Ting!
Tôi còn lấy ngón tay gõ cái “cốc” vào vò một cái.
“Trời đất ơi! Đứa nào nuôi con kiểu này hả?! Mày là con nhà ai?!”
“Cháu là chắt của cụ đó.”
“Trời ơi! Chắc tao sắp chết tới nơi rồi!”
Trong chốc lát, sắc mặt cụ cố trắng bệch.
Trước mặt mọi người, tôi liên tục chạm, lay, gõ cái vò.
Thực ra tôi đã chỉnh góc rất kỹ, đảm bảo nó không thể mở ra, tiếng “ting” cũng chỉ là từ tay tôi phát ra.
Nhưng người ngoài nhìn vào thì sao?
Hoàn toàn đủ để nghi ngờ cái vò đã nứt, hoặc bị mở ra.
Cụ cố tin rằng, nếu cái vò xảy ra chuyện, thì sẽ có “điềm xấu” ập đến.
Và điều đó là thật.
Vậy thì…
Đã đến lúc moi ra bí mật mà cụ cố của tôi đang che giấu.
Tôi huých nhẹ Elena.
“…”
“Mau lên!”
Cười gượng một cái, Elena bắt đầu “diễn”.
“Uooo—!”
Đột nhiên, cô bé tóc vàng trợn mắt, phát ra tiếng như bị quỷ nhập!
Cụ cố hoảng hốt nhìn Elena, thì cô bé lại dùng giọng như kim loại cào vào nhau nói tiếp.
“Haaaa… Jinseong-hyung à. Lâu rồi không gặp… phải không?”
“Hự…!”
“Bao lâu rồi nhỉ? Dạo này sống tốt chứ?”
Bị sốc, Han Jinseong ngã phịch xuống đất.
Tôi muốn biết.
Rốt cuộc giữa Han Minsang bị nhốt trong chum, và Han Jinseong đã xảy ra chuyện gì?
Cái chum đã yêu cầu cái giá gì để đổi lấy phú quý, và phải làm sao để tránh cái giá đó?
Người duy nhất biết câu trả lời chỉ có Han Jinseong.
5 Bình luận
Đoạn trên nướt là tác giả cố tình cho bọn trẻ con nói sai. Để t edit thêm cái ngoặc vào.