Chương 401-500

Chương 425: Gia Tộc Danh Giá (1)

Chương 425: Gia Tộc Danh Giá (1)

Chương 425: Gia Tộc Danh Giá (1)

-          Han Kain

[Đó là câu chuyện về thời thơ ấu, một ký ức mà giờ đây đã trở nên mờ nhạt trong tâm trí tôi.

Khi ấy, không chỉ ông nội tôi còn sống, mà cả cụ cố cũng vẫn tại thế. Tên của cụ là ‘Han Jinseong’.

Cụ cố là người sở hữu khối tài sản khổng lồ. Nghe nói cụ đã bán đi những cánh đồng rộng mênh mông được thừa hưởng từ đời trước trước khi giá trị của chúng suy giảm.

Thậm chí, cụ còn dùng số tiền đó để mua đất ở Gangnam, Seoul từ khi giá đất còn chưa tăng. Chỉ riêng điểm này thôi cũng đủ thấy cụ là người có thiên phú trong đầu tư bất động sản.

Dù sao thì, cũng vì là người như vậy nên vào những năm cuối đời, những kẻ thèm khát gia sản đã kéo đến, đông như ruồi nhặng.

Gia đình tôi cũng không ngoại lệ.]

… Vậy rốt cuộc, ai là người đang nhớ lại thứ “tri thức” này?

                                                                        ***

-          Xào xạc!

Một làn gió nhẹ lướt qua má, kéo theo tiếng lá tre va vào nhau từ rặng tre gần đó.

Trong thoáng chốc, tôi đưa mũi hít mùi đất ngai ngái, và trước mắt tôi, thằng nhóc nhỏ hơn đang định dùng tay bắt một con côn trùng đang ngọ nguậy—

“Ê!”

“Hả? K, Kain hyung….”

“Minseok, anh đã bảo đừng có chạm vào côn trùng rồi mà.”

Là em họ… hay em họ đời thứ mấy nhỉ?

Dù sao thì, vừa ngăn Minseok định nuốt con côn trùng, thì phía sau, Minah lại bắt đầu làm loạn.

“Oa oa oa!”

“Sao, sao lại khóc?”

“Á á á! Á á á á á!”

“Làm ơn phát ra tiếng người giùm anh cái!”

Con bé tự mình vấp ngã trên đất, đầu gối chảy máu, rồi làm ầm ĩ lên như trời sập.

Tôi đang lau qua loa bằng mảnh vải thì bỗng nghe thấy bên cạnh có giọng nói đầy phấn khích.

“Cá kìa! Cá kìa!”

Tim tôi đánh thót một cái ngay khi nghe vậy.

Cá? Ý là cá trong nước?

Chẳng lẽ nó đã tự mình nhảy xuống nước rồi sao?!

Hoảng hốt quay lại sau lưng, thì thấy Cheolmin đã lao xuống suối, thậm chí còn chưa kịp xắn quần.

Nước nông, dòng chảy yếu, nên đây không phải chỗ đặc biệt nguy hiểm. Nhưng trẻ con ở độ tuổi này thì ngay cả trên giường cũng có thể gặp tai nạn.

“Trời ạ! Em có chịu nghe lời anh không hả? Anh bảo đứng yên cơ mà!”

Khó khăn lắm mới đưa đám em họ lên bờ xong, còn chưa kịp thở thì em gái tôi lại bắt đầu.

“Oppaaa… chân em đau.”

“…”

“Em muốn về nhà! Em muốn về!”

Chỉ nghe câu này thì thật ra cũng chẳng có vấn đề gì lớn.

Heegang còn nhỏ, chơi ở con suối nông thế này với đám anh chị em họ không thân quen thì thấy chán cũng phải.

Vấn đề là, nhóm người lớn giao bọn trẻ con cho tôi rồi đuổi ra ngoài, vì trong nhà quê đang xảy ra chuyện “không tốt cho giáo dục”.

“Đợi thêm 30 phút nữa rồi về nhé.”

“… Vâng ạ.”

Suốt ba ngày nay, người lớn cãi nhau không ngừng, ngày cũng như đêm.

Chắc chính họ cũng không muốn để trẻ con nhìn thấy cảnh này.

                                                                        ***

Gần trưa, tôi dẫn mấy đứa nhỏ quay về căn nhà ở quê.

Vừa mở cánh cổng lớn mang phong cách cổ xưa, một khoảng sân rộng mênh mông hiện ra.

Khắp nơi là những cây thông được chăm sóc tỉ mỉ, xung quanh được tường đá trắng tinh bao bọc.

Cửa sổ cao cấp được thiết kế để thông gió và lấy sáng tự nhiên tốt, sàn gỗ đại sảnh với sắc trắng đen tương phản rõ rệt, những tấm bình phong đắt tiền làm từ giấy Hanji mềm mại, trên đó còn khắc những bức họa tinh xảo.

Đây là một căn hanok cao cấp, đủ khiến người ta trầm trồ ngay cả khi nó chỉ xuất hiện trong phim truyền hình.

Thế nhưng, tôi và đám trẻ con xung quanh lại chẳng thể chú tâm vào vẻ tao nhã của căn nhà.

Bởi vì người lớn, cha mẹ của tôi và bọn trẻ, vẫn đang cãi nhau ầm ĩ.

“Jeongho! Bình thường cậu có khi nào đặt chân đến nhà ông nội đâu mà—”

“Thế chú thì khác gì à? Ai nhìn vào cũng tưởng chú là đứa cháu hiếu thảo lắm không bằng!”

“Cái thằng này ăn nói kiểu gì thế hả? Minseung đúng là nuôi dạy con cái như trò đùa!”

“Haizz~ anh cả, lo mà quản lý con anh cho tốt đi!”

“Thằng chó chết này—”

“Ơ hay, tôi với anh cùng từ một bụng mẹ sinh ra, tôi là đồ chó chết thì anh là cái gì?”

-          Rầm rầm!

“Á! Bố ơi, xin bố bình tĩnh lại chút đi ạ!”

“Mấy người già rồi còn tự dưng làm cái trò gì thế này!”

Tiếng động ầm ĩ vang ra từ trong căn hanok khiến tôi và đám trẻ đứng đơ ra như tượng đá.

“E hèm! Này, mấy đứa… hay là lần này theo anh lên ngọn núi phía sau chơi nhé?”

“… Vâng ạ.”

Rốt cuộc, di sản của cụ cố là cái gì mà khiến mọi người làm loạn lên như vậy?

[Còn là cái quái gì được nữa. Là số tiền khổng lồ, nhiều tới mức một người bình thường có dốc cả đời tích cóp cũng chưa chắc được nổi 1%.]

“… ”

“Hyung?”

“Oppa?”

“Heegang à. Em có nghe thấy ai nói mấy lời kỳ lạ vừa rồi không?”

“Hả?”

“Không có gì đâu.”

Phải mất khá lâu thì mấy người lớn mới chịu hạ nhiệt.

                                                                        ***

Tự mình nói ra thì có hơi buồn cười, nhưng tôi nghĩ bố tôi, ông Han Minseok, là một người rất rất đáng kính, nhưng cũng rất ‘người’.

Khi cụ cố, người được xem là đại phú hào, sắp qua đời, bố tôi còn dẫn cả con nhỏ về quê chỉ để ghi điểm trong mắt cụ.

Đó rõ ràng là lòng tham với gia sản, nhưng cũng chính là mặt rất “ người” của bố.

Cũng có một vài điểm còn cứu vãn được.

Thôi thì, ít nhất bố tôi không phải kẻ trực tiếp lao vào cuộc cãi vã xấu xí trong căn nhà, mà giống như người đứng ngoài quan sát hơn.

Dù vậy, những chuyện xảy ra mấy ngày nay dường như cũng đã bào mòn không ít sự kiên nhẫn của bố.

“Kain à, con vất vả rồi.”

“…”

“Mấy đứa nhỏ không nghe lời lắm nhỉ?”

“Không sao đâu ạ.”

“Không sao cái gì mà không sao? Người lớn tham lam thế này thì chỉ khổ bọn trẻ thôi…”

“…”

“Jeongho… là chú Jeongho của con đúng không? Hôm nay bố mới biết thằng đó tham đến mức này.”

[Mấy lời này hình như không nên nói với một thằng nhóc mới học lớp 7 thì phải.]

“Ha… bác cả cũng quá đáng thật. Sao lại nói với nhà mình những lời như thế—”

“…”

“Seokhyun cũng vậy, xét cho cùng thì—”

“…”

“E hèm!”

Thấy bố cứ nói xấu họ hàng trước mặt tôi, mẹ tôi, đang nghe bên cạnh liền khẽ ho một tiếng.

Ban đầu tôi còn tưởng mẹ nhắc nhở bố vì có con nhỏ ở đây, nhưng không phải.

“Khục! Em cũng phải nói một câu. Anh có biết rốt cuộc vấn đề nằm ở ai không?”

“…”

“Anh cả? Anh họ? Không phải. Không phải đâu. Vấn đề thật sự nằm ở chỗ khác kia!”

“…”

“Chính là ông già đó!”

“E, em à!”

“Chính ông nội của anh mới là vấn đề lớn nhất đấy! Hơn 90 tuổi rồi mà không thèm lập nổi một cái di chúc cho đàng hoàng, còn nói cái gì mà… sẽ giao toàn bộ tài sản cho người có tư cách nhất trong số các con cháu?”

“Phù…”

“Một người nắm giữ hơn 100 tỉ won mà nói ra mấy lời như thế, thì anh bảo sao người ta không đánh nhau tranh giành cho được?”

Ngay cả tôi, một đứa còn đang học cấp hai, cũng thấy lời mẹ rất có lý.

Tài sản muốn xử lý thế nào là quyền của chủ nhân, nhưng…

Một ông già siêu giàu gom góp được hàng trăm tỷ won, rồi gọi con cháu lại và nói vài câu kiểu: ‘Ta sẽ trao toàn bộ tài sản cho kẻ xứng đáng nhất!’?

Không loạn lên mới là lạ.

Tôi thật sự không hiểu cụ cố đang nghĩ gì.

[Cụ mà gọi luật sư đến, viết một bản di chúc không lệch quá xa phần thừa kế theo luật pháp thì có phải tốt hơn không?

Nếu cụ mà im ỉm, rồi tặng lại cho những người đã từng giúp đỡ mình, thì giờ có lẽ chẳng có nguyên nhân dẫn đến bất hòa nữa.]

                                                                        ***

Sáng hôm sau lại là một ngày hỗn loạn.

“Hả, thưa ông nội! Chuyện này rốt cuộc là sao ạ! Tự dưng lại đi quyên góp là thế nào?!”

“Junseok à… ồn ào thế là tai ta ong cả lên đấy.”

“Thưa ông nội!”

“Jeongho à. Lại đây, nhìn cái cây này xem.”

“D, dạ, con đang nhìn ạ.”

“Thân cây trông có vẻ hơi bị nghiêng đúng không nhỉ?”

“Con sẽ chăm sóc ngay ạ!”

Ngay sau đó, chú Jeongho, một người họ hàng đầu đã hói phân nửa, cầm kéo làm vườn đi tới rồi bắt đầu làm việc.

Ông lão đứng xem cảnh đó bỗng bật cười.

“Chậm quá~! Chậm quá! Làm việc ì ạch thế thì sao làm nên chuyện lớn được? Jeongho, mày không được rồi.”

“Thưa ông nội! K, không phải vậy đâu ạ! Để con gọi người tới—”

“Gọi người à? Thế thì ta đã gọi từ đầu rồi, cần gì phải sai mày? Trời ơi là trời…”

Ngay cả mắt trẻ con cũng nhìn ra được.

Lão già ấy, cụ cố Han Jin-seong của tôi, đang dùng gia sản làm con tin, coi con cháu như đồ chơi.

Hôm thì đột ngột nói sẽ quyên góp tài sản khiến mọi người tái mặt, hôm thì bắt làm mấy việc vặt vãnh rồi vin vào đó để xét tư cách này nọ.

Ý đồ lộ liễu đến mức chẳng buồn che giấu, khiến không ít người lớn đỏ mặt tía tai vì tức.

Nhưng thế thì đã sao?

Ông ta là đại phú hào sở hữu hơn 100 tỉ won, thời gian sống chẳng còn bao lâu, và đã tuyên bố từ lâu rằng sẽ phân phối tài sản theo ý mình.

Không ai có thể tránh khỏi việc bị cuốn vào sự chuyên quyền của lão già nghịch ngợm ấy.

[Cụ cố là người như thế này sao? Sao mình chẳng nhớ chút nào… Vì chuyện xảy ra khi còn quá nhỏ nên mình đã quên mất ư?]

“Nhìn cái bộ dạng lười biếng của chúng mày là ta không chịu nổi! Mau đi hái trà về đây!”

“A, thưa bố! Đột nhiên lại hái trà là sao ạ… bọn trẻ đều là dân thành phố, bố nói thế thì cũng—”

“Thằng ngu này! Dân thành phố thì sao? Ta hồi trẻ phơi trà đến gãy cả lưng, thế mà chúng mày không làm nổi à?”

“K, không phải ý đó—”

“Tính cho mày 10 triệu won một ký cũng không làm được sao?”

Mười triệu won cho một ký lá trà.

Khoảnh khắc mọi người còn đang tròn mắt không tin nổi, cụ cố đột nhiên gọi vị luật sư đã theo hầu mình nhiều năm tới, bắt đầu viết gì đó lên giấy.

Cuối cùng, chưa đến 10 phút sau, người lớn đã cười khổ rồi xuất phát đi hái trà.

-          Vùùùng!

Dù lý do là gì, khi người lớn rời đi, sự yên tĩnh lại bao trùm căn nhà nơi thôn quê.

“Khặc! Khặc khặc! Hahahahaha!”

“… ”

“Mấy đứa thấy chưa? Thấy hết rồi chứ?”

Căn Hanok cổ kính như phim trường.

Những người còn lại chỉ có mấy người quản gia trông nhà, đám trẻ con được giữ lại vì mọi người đồng ý rằng ‘dắt theo trẻ con thì không ổn’, và—

một ông già điên.

“Cụ nội…”

“Kain à, cháu cũng thấy rồi đúng không? Thằng Changsik đó định chọc thủng lốp xe bố cháu đấy.”

Đương nhiên là tôi đã thấy rồi.

Han Changsik, em họ của bố tôi, nghe nói là chủ một học viện tiếng Anh khá lớn ở Seoul.

Ở Seoul chắc ông ta sống rất đàng hoàng, ngày ngày được gọi là “Viện trưởng~ Viện trưởng~”.

Vậy mà người như thế lại lén dùng dây thép chọc thủng lốp xe của bố tôi, để ngăn không cho rời đi, rồi còn bị bố tôi tức giận đánh cho một trận.

Gia sản hơn 100 tỉ won của cụ cố đã khiến con người ta trở nên xấu xí đến mức ấy.

Vì vậy…

Tôi không nhịn được mà hỏi.

“Ông ơi. Cụ cố ơi.”

“Hả? Có gì muốn hỏi ta à?”

“Rốt cuộc… tại sao ông lại làm như vậy?”

“Ta có làm gì kỳ quái đâu? Ta còn trả tiền cho bọn nó mà, thế thì có gì sai trái đâu?”

“…”

Tôi tức giận.

Dù có nhiều tiền, dù là bậc tiền bối lớn tuổi, thì thế này cũng không được.

Di sản với chả di chúc, tôi chỉ muốn đấm ông ta một trận rồi quẳng đi.

“Ồ… nhìn đôi mắt nhỏ kia kìa.”

“…”

“Cháu giận hả?”

“…”

“Định đánh ta à?”

“…”

“Ha ha! Nhìn đôi mắt đó cũng vui ghê. Nhóc con, theo ta.”

Han Jin-seong cười khì khì, dẫn tôi vào kho chứa đồ của nhà quê.

[Lạ thật. Nếu cụ cố là người kỳ quặc đến mức này thì không thể nào mình lại không nhớ được. Thế mà chẳng có chút ấn tượng nào cả.]

                                                                        ***

Kho chứa đồ ở căn nhà thôn quê của cụ cố.

Bố từng nói với tôi rằng nơi này chứa đầy các tác phẩm nghệ thuật đắt tiền mà cụ cố sưu tầm từ thời trẻ.

Có lẽ vì vậy mà tôi không dám sờ mó lung tung, chỉ đứng yên một chỗ.

“Cháu làm gì đó?”

“…”

“Lại đây. Cháu có biết cái này là gì không?”

Vật mà Han Jin-seong chỉ vào trông giống như một con dao găm sắc bén, trên chuôi khắc những hoa văn kỳ lạ.

“Cháu không biết ạ.”

“Nó đáng giá 3 tỷ đó.”

Hả? Tự dưng sao lại thế? Trong kho ở nhà quê mà có con dao găm đáng giá 3 tỷ?

Tôi còn chưa kịp loạng choạng vì sốc thì đã nghe tiếng cười khúc khích từ trên cao.

“Ta nói dối đấy.”

“…”

“Động não chút đi. 3 tỷ won sao có thể để ở chỗ này được?”

Cuối cùng tôi cũng không nhịn được mà buột miệng.

“Nếu là người tỉnh táo thì không thể, nhưng là Ông thì có thể làm thật.”

“Ý cháu là lão già này điên rồi nên làm được chuyện đó?”

“Vâng.”

Nói cho công bằng thì—

Cụ cố của tôi đúng là có vấn đề về tinh thần.

“Ha! Hahaha! Trẻ con đúng là thẳng thắn.”

“…”

“Kain à. Ông kể cho cháu nghe một câu chuyện thú vị nhé?”

“Chuyện gì ạ?”

“Cháu có biết hồi trẻ ông đã làm gì không?”

“Cháu nghe nói ông đã được thừa hưởng đất nông nghiệp ở quê rồi—”

“Tất cả đều là bịa đặt đó.”

“Hả?”

“Đều là kịch bản hết. Nào là được cho đất, nào là mua đất Gangnam, toàn là chuyện ta bịa ra thôi.”

Lại là cái gì nữa đây? Lại đùa à?

“Kain.”

“Dạ?”

“Cháu đã từng nghe đến ‘Cục Quản Trị’ chưa?”

Ngay khoảnh khắc từ đó được thốt ra, hơi thở tôi như nghẹn lại.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!