Chương 401-500

Chương 463: Ngày Nghỉ - Câu Văn Thứ Hai (2)

Chương 463: Ngày Nghỉ - Câu Văn Thứ Hai (2)

Chương 463: Ngày Nghỉ - Câu Văn Thứ Hai (2)

-          Han Kain

-          Xẹt xẹt!

Sấm sét đánh thẳng vào tôi.

Tôi cảm nhận được sức mạnh của câu thứ hai đang kéo mình vào một lĩnh vực không thể gọi tên.

Hóa Thần là sự mở rộng, đồng thời cũng là sự phân ly của bản thân ta!

Câu chuyện tôi từng nghe từ rất lâu trước kia lại một lần nữa, như búa tạ, giáng mạnh vào đầu tôi.

“Cái quái—”

Ngay lúc đó, vô số tấm gương xuất hiện khắp bốn phía.

Một tôi khéo léo pha trò, chọc cười đồng đội.

Một tôi cảm thấy đói bụng, tham lam nuốt chửng miếng steak.

Một tôi chủ trì cuộc họp, đưa ra ý kiến.

Một tôi lăn qua lăn lại trên giường, miệng kêu mệt.

Một tôi chọc Ahri rồi ăn ngay một cú đánh.

Một tôi định nói với Elena rằng hôm nay cô ấy cũng xinh đẹp, rồi lại kìm lại.

Một tôi trước mặt Miro—

“…”

Tất cả những điều đó đều là một phần của tôi.

Chúng chỉ đang cho thấy những hành động tôi đã, đang, và có thể làm mà thôi!

Tôi tự nhủ như vậy, cố gắng đè nén nỗi bất an không sao diễn tả được.

Ngay khi ấy, câu chữ đó lại một lần nữa phát sáng.

[Nếu thứ thuộc về kẻ khác có thể trở thành của ngươi, vậy chẳng phải chính ngươi cũng có thể trở thành kẻ khác sao?]

Cùng lúc đó, ánh nhìn của “chúng” đồng loạt hướng về tôi.

Cuối cùng cũng đi đến bước này rồi à.

Lúc quyết tâm nạp đầy Thái Dương Thần Thánh, lẽ ra tôi nên cảm thấy điềm xấu mới đúng?

Một cảm giác khó chịu đến mức không thể diễn đạt bằng lời tràn ngập trong tôi.

Không—từ ‘khó chịu’ vẫn chưa đủ để bao trọn cảm xúc hiện tại của tôi.

Đây là một ‘Hướng đi khác’.

Một con đường khác với hướng tôi muốn đi và đang đi!

“Im đi! Tất cả đều là một phần của ta, các ngươi cũng chỉ là dấu chân của cuộc đời ta đã bước qua mà thôi. Vì sao lại không hiểu rằng các ngươi thậm chí còn không xứng đáng để đối thoại?”

Lời ngươi nói… chẳng phải có mâu thuẫn sao?

Nếu không phải đối tượng để đối thoại, vậy thứ mà ‘chúng ta’ đang làm lúc này là gì?

“Tâm trí con người vốn sâu hơn biển, rộng hơn trời. Vì thế không thể chỉ tồn tại một ý niệm duy nhất. Nhưng những thứ như các ngươi… cũng chỉ là ảo ảnh nhất thời mà thôi.”

Một tồn tại sôi sục như bọt nước thì thầm.

Ồ? Chúng ta là ảo ảnh nhất thời, còn ngươi là cái tôi vĩnh cửu ư?

Thái độ đó không phải là quá ngạo mạn sao?

“Kẻ yếu đuối thì vốn không thể tiếp nhận chân lý.”

Nước lạnh cũng có trên có dưới, xét theo thứ tự thì chẳng phải ta trước, ngươi sau sao?

Người thực sự ngạo mạn là kẻ không nhận ra sự ngạo mạn của chính mình—hôm nay tôi mới thực sự hiểu câu nói ấy.

“Nhảm nhí! Các ngươi chỉ là những tấm gương phản chiếu ta mà thôi, thứ tự thì có ý nghĩa quái gì—”

Ngay khoảnh khắc đó, toàn bộ gương xung quanh đồng loạt mỉm cười.

Như thể không chịu nổi sự nực cười của tôi—kẻ bị giam cầm trong một vọng tưởng không thể hiểu nổi.

Này, khi nói ra những lời như thế, chẳng phải nên tự soi lại bản thân trước sao?

À.

À.

À.

Tôi đã hiểu ra.

Một sự thật mà tôi chưa từng giác ngộ, một trí tuệ đau đớn mà tôi không thể chấp nhận, cuối cùng tôi cũng tiếp nhận nó!

‘Tôi’ cũng là một tấm gương.

Một tấm gương ngu ngốc nhất, đến cả việc mình là gương cũng không hề hay biết.

Tôi cứ tưởng gương đang phản chiếu tôi, nhưng hóa ra chính tôi mới là gương.

Bất lập văn tự (不立文字).

Một sự giác ngộ tuyệt vọng, không thể diễn đạt bằng lời, ập đến.

Hình ảnh phản chiếu trong gương lại bị gương khác phản chiếu, rồi lại bị một tấm gương khác nữa phản chiếu tiếp.

Nếu đã sinh ra vô số cái tôi như vậy…

Vậy cái tôi đầu tiên, kẻ khiến hình ảnh lần đầu xuất hiện trong gương, rốt cuộc là ai? Liệu tôi có còn thật sự tồn tại không?

Hay tất cả niềm tin này chỉ là ảo tưởng của một tồn tại hữu hạn?

-          Xẹt xẹt!

Tôi nghĩ, trong khi nhìn tia sét xé toạc thứ cứng rắn nhất trên đời, đó là “tôi”.

Ơn trời.

Ít nhất thì từ hôm nay trở đi, tôi sẽ không còn phải nếm trải nỗi đau này lần nữa.

Bởi vì thay đổi là thứ không thể quay đầu.

Hôm nay, tôi đã đánh mất tính duy nhất của mình.

                                                                        ***

-          Miro

Khi Kain kêu đau đầu rồi rời khỏi bàn, một bầu không khí im lặng bao trùm cả bàn ăn.

Mọi người như thể đã hẹn trước, không ai nói một lời, còn tôi thì mang trong lòng cảm giác bất an không rõ nguyên do, cứ véo vai Ahri liên tục.

“… Miro, làm ơn ngồi yên chút đi.”

“Này, không thấy bầu không khí đột nhiên trở nên kỳ quặc à!”

“…”

Cuối cùng, Ahri liếc nhìn quanh rồi thận trọng mở miệng.

“Lúc nãy… mọi người đều cảm nhận được rồi, đúng không?”

“Cảm nhận cái gì?”

“Miro, im lặng đi.”

“C—cái gì cơ!”

“… Seungyub, em nữa, cũng im lặng đi.”

Này là phân biệt tuổi tác đó nhé?

Kỳ lạ là, ngoại trừ tôi và Seungyub, những người còn lại đều chậm rãi gật đầu.

Rồi Ông thì thầm như lẩm bẩm.

“Hôm nay thằng Kain có hơi cương quyết hơn mọi khi.”

Cương quyết?

Chẳng phải cậu ta vốn đã vậy sao?

Songee, người thực ra cũng có phần xấu tính xấu nết, cũng xen vào một câu.

“Hôm nay đúng là anh ấy có gì đó? Thiếu tinh tế hơn bình thường nhỉ?”

Elena cũng dè dặt lên tiếng.

“Hình như là anh ấy hơi tức giận… cụ thể thì, ừm, với Ahri và bác sĩ?”

Tức giận với Ahri và bác sĩ sao?

Kỳ lạ là hai người đó đều đồng thời gật đầu.

“Đúng vậy. Mỗi lần em nói là nét mặt anh ta lại hơi cau đi.”

“Lúc đầu tôi không nhận ra, nhưng  sau khi nói hơn một tiếng thì đến một lúc nào đó tôi chợt hiểu ra.”

Nghe mà khó hiểu quá, nên tôi bèn nói thẳng.

“Khoan đã… chuyện đó thì bình thường mà? Có khi tâm trạng cậu ấy nhạy cảm thôi! Cậu ấy giận Ahri hay bác sĩ vì mấy lý do vớ vẩn cũng được chứ. Ví dụ như Ahri ăn mất trứng của Kain chẳng hạn.”

“Tưởng tôi là cậu chắc?”

“…”

“Không phải đơn thuần là thay đổi tâm trạng đâu. Mà là một thứ khác hẳn về bản chất so với mọi khi. Hơn bất kể mọi thứ gì khác.”

Nói đến mấy chữ “hơn bất kể mọi thứ”, Ahri nhìn từng người đồng đội một.

Eunsol, người đã hiểu ý của Ahri, liền lên tiếng.

“Nếu chỉ có một người cảm thấy khó chịu, thì có thể là do ảo giác. Nhưng nhiều người cùng lúc cảm nhận được, thì chúng ta phải cho rằng, hẳn là đã có chuyện xảy ra.”

“…”

“Nếu đây là Phòng Nguyền Rủa, chị đã nghĩ rằng có một tồn tại không rõ danh tính nhập vào Kain rồi.”

“Nhập hồn à.”

“Hoặc chị cũng từng nghĩ… có khi nào Khách Sạn đã kích hoạt một sự kiện kỳ quái nào đó mà chúng ta không biết không.”

“… Vì vậy chị mới dùng cây sáo sao?”

“Ừ.”

Ahri khẽ trách.

“Chị diễn hơi tệ đó chứ? Tự nhiên chị kêu đau đầu rồi lấy sáo ra. Cây sáo vốn đâu có tác dụng trị đau đầu.”

“Hừ! T—tại lúc đó chị chẳng nghĩ ra lý do nào khác để lấy cây sáo ra cả!”

“Thôi, dù sao có vẻ Kain cũng không nhận ra gì, nên em chắc là không sao đâu.”

Ông nhìn Eunsol rồi hỏi.

“Eunsol, nghe nói trong mắt cháu, Kain trông khá quái dị à?”

“… Vâng ạ. Phần lớn thì Kain vẫn là một người bình thường, nhưng thỉnh thoảng lại lướt qua một hình ảnh rất kỳ lạ.”

“Bây giờ thì sao?”

Eunsol lộ vẻ mặt phức tạp.

“Thật ra, bây giờ trong mắt cháu, nó lại có vẻ bình thường hơn trước.”

“Bây giờ tốt hơn trước sao?”

“Trước kia thì giống như có lúc thấy cả hình dạng quái vật, còn bây giờ thì không đến mức đó.”

“Ừm…”

Xung quanh lại im lặng.

Mà khoan đã, nãy giờ chẳng phải là buổi nói xấu sau lưng trắng trợn sao?!

Kain vừa rời đi là mọi người bắt đầu nói cậu ấy là người có tính cách xấu, thiếu quan tâm, thậm chí còn thấy giống quái vật!

Đây là phỉ báng luôn rồi còn gì.

Thế là tôi ngộ ra một chân lý.

Tôi tuyệt đối không được là người rời khỏi chỗ trước!

Ngay lúc đó, Ahri đứng dậy nói.

“Buổi họp hôm nay đến đây thôi. Kain có lẽ cũng không quay lại, mà ngày mai lại là ngày nghỉ. Miro, đi với tôi một chút.”

Không thèm nhìn Ahri đang đặt tay lên vai mình, tôi đáp thẳng.

“Không.”

“… Cậu lại sao nữa đây?”

“Ahri, cậu không biết đâu, nhưng tớ không thể rời khỏi chỗ này!”

“…”

Trước ánh nhìn khó hiểu của mọi người và ánh mắt “con bé này lại bị gì vậy” của Ahri, tôi tuyên bố.

“Chừng nào người khác chưa đứng dậy, tôi sẽ không đứng lên đâu!”

“…”

Một lúc sau, Ahri thở dài.

“Mỗi lần nhìn cậu tôi lại thắc mắc. Cái tổ chức mà cậu gắn bó cả đời, Cục Quản Trị, rốt cuộc là nơi thế nào vậy?”

“Hả?”

“Nuôi dạy một con nhóc ngớ ngẩn thế này thành một đặc vụ máu lạnh không rơi nước mắt!”

Rồi Ahri dùng sức nhấc bổng tôi lên!

“Ê! Ê! Á! A—Ahri bắt cóc em!”

“Im nào!”

                                                                        ***

-          Rắc!

Đây là đâu?

Đó là một căn phòng nào đó dưới tầng hầm Khách Sạn. Vì bị Ahri xách vào trong lúc giãy giụa nên tôi chẳng kịp nhìn xem là phòng gì.

“Gyaaaaak!”

“Im lặng chút đi.”

“Một cabin gỗ sao?”

“‘Sự Tĩnh Lặng Buổi Trưa’. Một nơi để thư giãn, có hồ nước và một căn villa. Chắc đây là cậu lần đầu đến.”

Ahri đặt tôi lên chiếc giường mềm trong nhà gỗ.

“Ngủ đi.”

“…”

“Nhắm mắt lại.”

“…”

Thế này quá lộ liễu rồi.

“Cậu lại định vẽ bức tranh kỳ quái kia như lần trước rồi chui vào giấc mơ của tớ chứ gì!”

“Cậu biết rõ ghê. Tranh thì Kain mang đi mất rồi, nhưng không có tranh thì tôi vẫn bắt chước được.”

“Tuyệt đối không!”

“Được.”

“Tuyệt đối— ưm!”

“Miro, mẹ ơi, làm ơn ngủ đi. Tôi có chuyện cần hỏi ‘Miro’ ở trong mơ.”

“Ưm ưm!”

“…”

“…”

Khoảng mười phút trôi qua.

“Tớ không ngủ được.”

“…”

“A—Ahri cứ nhìn chằm chằm bên cạnh thế này sao tớ ngủ nổi.”

“… Để tôi quay lưng lại.”

“Không, ừm, hát cho tớ nghe đi.”

“…”

“Hát ru thì chắc là tớ sẽ ngủ được.”

“… Giống ngày xưa thật đó.”

Ngày xưa à?

Nghĩ lại thì, tôi nghe nói còn có một Miro khác, còn trẻ con hơn cả tôi bây giờ, đã nuôi dạy Ahri mà!

“Ồ! Vậy là… tớ—à không, một tớ khác—đã hát ru cho Ahri ngủ sao?”

“…”

“Ừm ừm. Ahri cũng từng có thời được nghe mẹ hát ru để đi ngủ nhỉ.”

Trong lòng tôi chợt ấm lên.

Dù hiện tại tôi không nhớ, nhưng hóa ra giữa chúng tôi đã từng có những ký ức đẹp như vậy!

“… Tôi hát cho cậu đó.”

“Hả?”

“Từ lúc cậu mới ba ngày tuổi, tôi đã vừa hát ru vừa dỗ cậu ngủ.”

“…”

Chẳng mấy chốc, tiếng hát khe khẽ lan đầy căn nhà gỗ, vờn quanh tai tôi.

Ngủ ngoan nhé con yêu

Trước sân sau đồi…

Nhờ vậy, tôi đã mơ.

Một giấc mơ rất dài.

Kỳ lạ là trong mơ, ngoài Ahri ra, tôi dường như còn gặp một người khác.

                                                                        ***

“Không ngờ lại gặp em ở nơi thế này.”

“Câu này phải để em nói mới đúng. Đây là tuyến tàu điện ngầm số 1 à? Đã bảo anh là đừng tới rồi mà.”

“… Anh có một câu hỏi.”

“Biết ở phía bên kia là ai không?”

“Không hiểu sao… anh có cảm giác là biết.”

“…”

                                                                        ***

Sáng hôm sau, mọi người tụ họp lại như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.

May mắn là không ai còn nói xấu Kain nữa.

“Nào! Hôm nay mọi người cùng nhau bàn lại cách phá giải Phòng 206 nhé!”

“Đ, đây ạ!”

“Seungyub?”

“Em… em có một ý tưởng cực kỳ tuyệt vời mà em nghĩ ra suốt cả đêm qua!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!