Chương 401-500

Chương 493: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Hai: “Phù Thủy” (1)

Chương 493: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Hai: “Phù Thủy” (1)

Chương 493: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Hai: “Phù Thủy” (1)

Elena

Ernheim là một thành phố giao thương nằm ở phía nam Liên Hiệp Vương Quốc Castile.

Nói đơn giản thì, đây là một thành phố cảng ở khu vực mà sau này sẽ được gọi là miền nam Tây Ban Nha, đồng thời cũng là bối cảnh của thử thách thứ hai.

Niên đại là năm 1382, thời kỳ mà phong trào Reconquista ở Tây Ban Nha đang diễn ra ác liệt.

Tôi là Elena Gray.

Ở Ernheim, tôi gần như được đối xử như một nữ vương. Tôi là tiểu thư được nâng niu hết mực của gia tộc Gray, gia tộc đang thống trị thành phố này.

Ngay từ điểm này tôi đã thấy hoang mang rồi.

Tây Ban Nha từng có thành phố tên “Ernheim” sao?

Rồi “gia tộc Gray” là cái quái gì nữa?

Thôi thì, xét cho cùng, việc soi mói tên thành phố hay dòng họ cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Bởi vì tôi là người được Giáo hội công nhận là kẻ sở hữu “Tài Năng” và cũng là một đứa con được ban tặng ân sủng.

Nói cho dễ hiểu, thì tôi giống như một thánh nữ được Giáo hội công nhận.

Đây là Tây Ban Nha Trung cổ, một thế giới nơi các thánh nhân và thánh nữ làm phép màu thực sự tồn tại.

                                                                        ***

Theo thiết lập của thử thách, ân sủng mà tôi nhận được gọi là “Phán Quyết”.

Một sức mạnh có thể vạch trần bản chất của tội ác, tìm ra kẻ có tội và đưa ra phán xét.

Phước Lành của Công Lý được gọi bằng cái tên mỹ miều là “Ân Sủng Của Thượng Đế”.

Không có thiết lập nào liên quan đến Tưởng Tượng U Ám, nhưng tôi đoán chắc là bởi thông báo “Phong Ấn Di Sản” đã xuất hiện sau khi thử thách bắt đầu không lâu.

“Di Sản bị phong ấn, chỉ có thể sử dụng Phước Lành…”

Tôi cũng đoán được phần nào.

Ngay trước khi bước vào phòng 207, tôi vừa nhận được cường hóa Phước Lành, nhưng nếu sang thử thách kế tiếp lại bị phong ấn ngay thì đúng là hơi vô lý.

Nhưng điều khiến tôi lo nhất là chị Eunsol.

Phước Lành Của Cải của chị ấy vốn chẳng giúp ích được gì bên trong thử thách.

Chẳng phải chị ấy gần như đã trở thành người bình thường luôn rồi sao?

“Ơ? Phước Lành ạ?”

“Valentina, chị chỉ lẩm bẩm thôi, em đừng để ý.”

Tập trung lại vào tình hình của mình đã.

“Elena Gray” trong thành phố này có địa vị cực cao, gần như một vị thánh nữ, hoặc thẩm phán tối cao.

Tôi sẽ không can thiệp vào mấy chuyện vặt vãnh, nhưng một khi xuất hiện tội ác đủ sức đe dọa cả thành phố, tôi buộc phải đích thân ra mặt để tìm ra, và trừng trị tội nhân.

Khách Sạn đã giao cho tôi vị trí này chắc chắn không phải vô cớ.

Thế nào cũng sẽ xảy ra một sự kiện đủ nghiêm trọng, và đằng sau nó chắc chắn có Boss.

                                                                        ***

Nhắc đến xã hội châu Âu thời Trung cổ, trước thời kì hiện đại, mọi người thường sẽ nghĩ đến điều gì?

Đa phần sẽ tưởng tượng ra một xã hội cực kỳ trọng nam khinh nữ.

Một phụ nữ ngoài hai mươi như tôi mà dám trái ý cha mình — Công tước Gray — thì đúng là chuyện không tưởng.

Đến tuổi thì gả cho người mà cha chỉ định, đó chẳng phải là cuộc đời tiêu chuẩn của tiểu thư quý tộc sao?

Nhưng chuyện đó không áp dụng với tôi.

Đừng quên rằng ngay cả trong thời đại này, Jeanne d’Arc vẫn đã từng dẫn quân Pháp ra trận.

Đây là một thế giới nơi ‘quyền uy của Thượng Đế’ còn vượt trên cả quyền lực của Công tước Gray hay kẻ thống trị của đế quốc, Vua Juan I, thì.

Và tôi là, một đứa con được Giáo hội công nhận là người được ban ân sủng, hiển nhiên không phải nhân vật tầm thường.

“Elena, hôm qua… cha đã nhận được một bức thư rất đáng lo.”

“Một bức thư đáng lo ạ?”

Công tước Gray — người luôn thống trị Ernheim với khí thế ngạo nghễ — lúc này lại run rẩy chẳng khác gì một cậu thiếu niên sợ hãi.

“Con đã từng nghe cái tên Tomás de Torquemada chưa?”

Tất nhiên là tôi chưa từng nghe thấy cái tên này bao giờ rồi.

Nhưng trong tình huống này, tỏ ra hoảng hốt sẽ có vẻ hợp lý hơn.

“À! Cái… cái người đó—!”

“Haiz… xem ra tai tiếng của hắn cũng đã đến tai con rồi.”

Vâng, rốt cuộc hắn là ai thế?

“Thẩm phán quan dị giáo Tomás. Người thuần khiết nhất, lưỡi kiếm trung thành của Tòa Thánh, ý chí kiên định—”

Tomás de Torquemada.

Ngay khoảnh khắc nghe đến cụm từ ‘Thẩm phán quan dị giáo’, tôi đã thấy lạnh sống lưng rồi.

“— và cũng có kẻ gọi hắn bằng cái tên khác nữa.”

“…?”

“Chủ nhân của giàn hỏa thiêu. Kẻ thù của phù thủy.”

“Trời đất ơi…”

Nghe đến đây là tôi hiểu đại khái Tomás thuộc kiểu người nào rồi.

“Hắn nói hắn muốn gặp con.”

“….”

“…Cẩn thận đấy.”

                                                                        ***

Ngày hôm sau.

Trong làn mưa xối xả từ sáng sớm, người đàn ông đó xuất hiện.

Tomás de Torquemada là một người đàn ông u ám và mang đầy điềm gở, chẳng khác nào mây đen che kín bầu trời.

“Ngài Tomás, hoan nghênh ngài đến thăm gia tộc Gray.”

“Xin cảm ơn, nhưng e rằng ta không mang theo tin tốt lành.”

“….”

Chỉ một câu mở đầu đã khiến cả sảnh chìm vào bầu không khí nặng nề.

“Công tước, hẳn ngài đã đọc thư rồi, nên ta sẽ không vòng vo nữa mà vào thẳng vấn đề.”

“… xin, xin ngài hãy nói.”

“Chúng ta đã nhận được tin báo rằng, có dấu hiệu cho thấy phù thủy đang tồn tại tại Ernheim này.”

“….”

“Ta yêu cầu được trao toàn quyền điều tra và xét xử, trên toàn bộ thành phố Ernheim.”

Toàn quyền điều tra và trừng phạt — nói trắng ra là đòi nắm toàn bộ quyền tư pháp.

Dù hắn có là người do Tòa Thánh phái đến, yêu cầu như vậy cũng hết sức quá đáng để chúng tôi có thể nói ‘đồng ý’ ngay lúc đó.

“Th… thẩm phán Tomás. Xin ngài hãy bình tĩnh. Đột nhiên lại nói đến phù thủy là sao? Trong suốt 24 năm ta cai trị Ernheim, chưa từng xảy ra hỗn loạn nào!”

“Chỉ là vì Công Tước đã nhắm mắt làm ngơ suốt 24 năm mà thôi.”

“——!”

Khoảnh khắc đó, cả cha tôi lẫn tôi đều chết sững.

“Thẩm phán! Xin ngài giữ lễ với Công Tước!”

“Tên khốn này dám—!”

“Này!”

Cha tôi đâu phải trưởng thôn quèn, mà là người thống trị cả Ernheim đấy. Sao ông ấy có thể để yên được?

“Thưa Công Tước, xin được thứ lỗi nếu ta có thất lễ. Thế nhưng, ta có bằng chứng rõ ràng về sự sa đọa của Ernheim.”

“… nói đi.”

Bằng chứng về sự sa đọa.

Tomás ra hiệu cho thuộc hạ mang tới một ‘chiếc hộp’.

Cạch!

“Đây là thứ gì?”

“Đây chính là bằng chứng của dị giáo.”

“Ta hỏi là… nó là cái gì cơ mà—”

“Xin ngài tự nhìn mà xem.”

“….”

“Mở hộp ra sẽ không gây nguy hiểm đâu.”

Chiếc hộp rung lên liên hồi như thể có thứ gì đó đang sống bên trong.

Công Tước với vẻ mặt lo lắng, mở nắp hộp.

Và tất cả mọi người đều hét lên.

“Áááá! Cái, cái quái gì thế này!”

“Áaaa!”

“Thật kinh khủng!”

“Lạy Đức Cha trên trời, xin người hãy che chở—!”

“Tomás! Giải thích xem đây là gì đi!”

Bên trong hộp là một khối thịt đang co giật không ngừng.

Thoạt nhìn thì nó giống một cục thịt đang trong trạng thái co cứng tử thi, nhưng nhìn kỹ hơn, thì nó giống một trái tim.

Bên ngoài trái tim mọc đầy gai nhọn như kim, mạch máu thì đã trở nên xoắn vặn méo mó.

Giống như có thế lực tà ác nào đó đã thì nghiệm lên cơ thể con người.

“… cô vẫn ổn chứ?”

“Hả?”

Tôi nhận ra xung quanh bỗng nhiên im bặt.

Mọi người, kể cả cha tôi, đều tròn mắt nhìn tôi.

“….”

Một khối thịt dị dạng bị biến dạng bởi sức mạnh tà ác.

Một trái tim vẫn đập dù chủ nhân của nó hẳn đã chết.

Người gan dạ đến đâu cũng phải khiếp vía.

Huống chi một tiểu thư đang độ xuân thì mà có thể bình tĩnh được, lại còn cẩn thận quan sát quả tim đó mới lạ đấy chứ.

Tôi còn đang định tìm lời bào chữa thì Thẩm phán quan dị giáo mỉm cười.

“Quả nhiên, người được ban Ân Sủng đúng là khác với các tiểu thư bình thường.”

“….”

“Cô đã cảm nhận được điều gì?”

“À, tôi muốn được nghe ngài thẩm phán Tomás giải thích thêm. Vì sao thứ này lại là bằng chứng cho sự sa đọa của Ernheim?”

“Rất sẵn lòng. Trước khi ta lên đường, Ernheim từng có một hiệp sĩ Đền Thánh do Giáo hội phái đến.”

Người được ban Ân Sủng không chỉ có con gái, mà phải có cả con trai.

Những nam nhân được Giáo hội công nhận thường trở thành hiệp sĩ Đền Thánh, lực lượng chủ chốt của Giáo hội.

“Rồi sao nữa?”

“Hai ngày trước, người con trung tín của Chúa — hiệp sĩ Đền Thánh Cha Jinchul—”

“Á!”

“Có chuyện gì vậy?”

“… không có gì.”

“….”

“Hiệp sĩ Đền Thánh Cha Jinchul đã bị sát hại một cách thảm khốc. ‘Trái tim’ này là phần còn nguyên vẹn nhất mà chúng ta tìm thấy từ thi thể của anh ta.”

À… à… à!

Mọi nghi vấn khiến tôi rối loạn mấy ngày nay cuối cùng cũng được giải đáp.

Hai ngày trước — đúng thời điểm thử thách thứ hai bắt đầu!

Jinchul đã chết ngay khi thử thách bắt đầu.

Một sức mạnh không thể hiểu nổi đã bóp méo cơ thể anh ấy.

Tôi bắt đầu xâu chuỗi được mọi thứ.

Nếu tôi chỉ được dùng Phước Lành, thì “tổ đội Ai Cập” trước đó có thể đã dùng được Di Sản.

Miro đã triệu hồi Jinchul vượt thời gian sao?

Và Jinchul, trong trạng thái không có Phước Lành, đã sử dụng Ngôi Sao, khiến toàn thân bị bóp méo rồi chết?

“Ư…”

Cuối cùng.

Kain đã đoán trước toàn bộ chuyện này và để lại thư cho tôi.

[Xin lỗi nhé. Thử thách thứ hai có vẻ là phải để cô Elena và chị Eunsol hoàn thành cùng nhau thôi. Fighting!]

Quá đáng thật sự.

Jinchul cũng quá đáng, Miro cũng vậy!

Có ba người, mà một người đã bị loại ngay từ đầu thì tôi và chị Eunsol phải biết làm sao đây?!

Kain cũng thế nữa, nếu mà đã đoán được thì phải nói cho tụi tôi chuẩn bị trước chứ!

Những cảm xúc phức tạp lập tức dâng trào khiến những người xung quanh chú ý.

“…”

“Elena, có vẻ là con đã bị ảnh hưởng bởi cảnh tượng xấu xí vừa rồi. Uống chút rượu vang nhé?”

“Không cần đâu ạ.”

May mắn là tình huống này vốn đã đủ căng thẳng, nên không ai nghi ngờ gì thêm.

Bình tĩnh lại nào.

Không ai chết vì họ muốn chết cả đâu đấy?

Chắc hẳn anh Jinchul đã cố gắng hết sức trong thử thách đầu tiên, khi có một thảm họa khủng khiếp ập tới.

Mọi chuyện cũng đã rồi.

Oán trách cũng chẳng thể khiến đồng đội sống lại.

Phải chấp nhận thôi.

Dù lý do là gì, khối thịt kinh hoàng Tomás vừa cho chúng tôi xem đã gây ra chấn động rất lớn.

“Công Tước, giờ ngài đã hiểu lời ta nói rồi chứ?”

“… hiểu rồi.”

“Ta mong nhận được câu trả lời cho yêu cầu của mình.”

Yêu cầu của Thẩm phán quan dị giáo.

Yêu cầu trao toàn bộ quyền tư pháp của Ernheim, thành phố mà Công Tước Gray cai trị, cho hắn.

Ban đầu nghe thật sự vô lý, nhưng giờ thì khác.

Tất cả đã tận mắt chứng kiến ‘bằng chứng của sức mạnh tà ác’ rồi.

“….”

Dù thực chất, đây chỉ là hậu quả của những gì đã xảy ra tại “Ai Cập cổ đại”, nhưng đó chỉ là suy nghĩ của riêng tôi, người biết hết mọi chuyện.

Trong mắt những người thời này, nhìn thế nào cũng là có quỷ dữ nhúng tay vào.

“Thẩm phán Tomás. Ta sẽ trao cho ngài quyền điều tra và xét xử trên toàn bộ lãnh thổ Ernheim.”

“Xin cảm tạ sự hợp tác của Công Tước—”

“Nhưng!”

“….”

“Gia tộc Gray không thể khoanh tay đứng nhìn trước một hành động tà ác như vậy.”

“….”

“Elena!”

“Vâng.”

“Cha nhờ con. Hãy cùng Thẩm phán quan trừng trị phù thủy sa đọa và mang lại bình yên cho thành phố.”

“Con sẵn lòng.”

Ý của Công Tước Gray rất đơn giản.

Ta sẽ chấp nhận yêu cầu của ngươi, vì ngươi đã trình ra bằng chứng của sa đọa, nhưng phải hành động cùng con gái của ta, người được ban Ân Sủng.

Tomás cũng gật đầu.

“Được sát cánh cùng tiểu thư nhận được Ân Sủng, đây chính là vinh dự của ta.”

Bắt đầu rồi.

À, nhưng trước đó còn một việc.

“Valentina, ta nhờ em một chuyện.”

“Xin tiểu thư cứ dặn.”

“Ta nghe đồn gần bến cảng có một ‘người phụ nữ dị tộc mang cái tên rất lạ’.”

“À, ý tiểu thư là cô ‘Lee Eun-sol’ phải không ạ?”

“Em có thể chuyển bức thư này cho cô ấy không?”

“Không khó đâu ạ. Nhưng tiểu thư làm sao biết đến người phụ nữ kỳ lạ đó—”

“Đừng hỏi. Cứ đưa thư là được.”

Tôi cần chia sẻ thông tin cho chị Eunsol.

                                                                        ***

Lee Eunsol

“…”

Những gì ghi trong thư khiến đầu tôi như muốn nổ tung.

Bỏ qua bối cảnh tổng quát đi.

Việc Jinchul — người giữ vai trò ‘hiệp sĩ Đền Thánh’ — đã chết ngay khi bắt đầu thử thách, rốt cuộc có ý nghĩa gì?

Bình tĩnh suy nghĩ nào.

Chúng tôi đã có được manh mối từ Dinner Party.

Thế giới này không phải một Tây Ban Nha bình thường.

Là một nơi mà Elena và Cha Jinchul, hai người nhận được Ân Sủng của thần linh, đã được chấp nhận như điều hiển nhiên.

Nếu ân sủng của thần có thể tồn tại, thì lời nguyền của quỷ cũng có thể tồn tại.

Ngoài đời thật, những cuộc săn phù thủy chỉ là một chương đen tối trong lịch sử nhân loại, tàn sát những người dân vô tội.

Nhưng ở thế giới này, săn phù thủy có thể mang ý nghĩa hoàn toàn khác.

Nếu phù thủy thật sự tồn tại…

Nếu có kẻ đang âm mưu những chuyện tà ác ở Ernheim này…

Nghĩ tới vậy, tôi chợt hiểu ra.

Bất kể cái chết của Jinchul có xảy ra hay không, thì Thẩm phán quan dị giáo Tomás chắc chắn vẫn sẽ đến.

Tòa Thánh hẳn đã tìm ra bằng chứng thông qua một con đường riêng.

Vậy cái chết của Jinchul đã thay đổi điều gì?

Nó khiến thái độ của Tomás trở nên cực đoan hơn nhiều.

“Mẹ ơi, mẹ ơi!”

“….”

“Con đói…”

“Ừ, Sofia. Chờ mẹ một chút nhé.”

“Vâng!”

Tôi xoa đầu Sofia — cô bé được thiết lập là ‘con gái của tôi’ — và tiếp tục suy nghĩ.

Tình cảnh của mình trong thử thách thứ hai là gì?

Chồng của tôi, một người đã chết từ 11 năm trước và là người tôi chưa từng gặp mặt, khi còn sống là một thương nhân giàu có,.

Tôi là con gái của một thương nhân nhà Minh, là người mà chồng tôi gặp được trong quá trình đi giao thương, nên mang thân phận người phương Đông.

Tóm gọn lại thì, tôi là một góa phụ giàu có, lại còn là dị tộc.

“… À.”

“Mẹ ơi?”

Quá là hoàn hảo để bị nghi là phù thủy.

Điều kiện đúng là đẹp đến mức cười ra nước mắt được luôn đấy chứ?

Có lẽ vì bất an, tôi vô thức chạm vào chiếc trâm xanh tuyệt đẹp trong ngực áo.

Bảo vật quý giá của tôi, được tạo nên từ bốn lần sử dụng “Bàn Tay Dục Vọng” — thứ đã gần chạm tới ngưỡng một Di Sản, và là thứ tôi tin tưởng hơn cả Di Sản Sáo An Tịnh.

Hồ Điệp Mộng.

Tôi thoáng bật cười khan.

Công cụ quý giá có thể triệu hồi bươm bướm ác mộng uy hiếp con người, gây ra ảo giác, thậm chí còn có năng lực tàng hình.

Ai nhìn vào cũng sẽ bảo nó là đồ của phù thủy mà!

Nhìn cả đôi mắt của mình trong gương xem.

“… Đến mình còn cho là mình giống phù thủy thật.”

“Mẹ?”

Tôi hạ quyết tâm.

Nhưng này nhé, Boss của thử thách thứ hai là ai?

                                                                        ***

Trong một căn phòng tối.

Tomás, người vẫn quỳ gối cầu nguyện với vẻ thành kính, đứng dậy.

Một thuộc hạ tên Santiago dè dặt hỏi:

“Thưa ngài Tomás, tôi có thể hỏi ngài một câu không?”

“Hỏi đi.”

“Trong thành phố này có phù thủy. Đó là sự thật, đúng không ạ?”

“Đúng.”

“Vậy… làm sao chúng ta có thể phân biệt những kẻ sa đọa và kẻ vô tội?”

Nghe vậy, Tomás nhìn hắn, không thể che giấu được ánh mắt khinh miệt.

“Đồ ngu!”

“X-xin lỗi!”

“Nghe kỹ đây, Santiago.”

“Vâng!”

“Trong một thành phố đã sa đọa, thì không có kẻ nào là vô tội.”

“… sao ạ?”

“Phù thủy là kẻ có tội vì là phù thủy. Còn những kẻ không phải phù thủy thì có tội vì đã che giấu phù thủy.”

“N-nếu họ không hề biết thì—”

“Đấng đã phán rồi: Ngu muội không bao giờ là lý do để tha thứ.”

“…”

“Ghi nhớ đây! Con người hèn mọn lấy tư cách gì mà bàn về việc phán xét? Quyền phán xét chỉ thuộc về Chúa. Việc của chúng ta là đưa chúng lên giàn phán xét mà thôi.”

“Ý ngài là…”

“Cho tất cả những kẻ khả nghi lên giàn hỏa thiêu. Những người vô tội, Chúa sẽ bảo hộ cho họ. Ngọn lửa sẽ không làm hại họ.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!