Chương 401-500

Chương 433: Gia Tộc Danh Giá (9) – Fin

Chương 433: Gia Tộc Danh Giá (9) – Fin

Chương 433: Gia Tộc Danh Giá (9) – Fin

-          Han Kain

Tôi vừa chạm tay lên nắp chiếc chum vừa suy nghĩ.

Biến số cuối cùng của chuyện lần này, cũng là “kẻ đi tìm” của ván chơi thứ hai.

Linh hồn của cụ cố bị nhốt trong chum, Han Jinseong thật sự.

“…”

Cụ cố là người như thế nào?

Thông qua những giấc mơ lặp đi lặp lại, nhiều lần cùng tôi rơi xuống vực sâu, tôi dần nhận ra một điều.

Han Jinseong khi còn tỉnh táo tuyệt đối không phải kẻ ác. Ông chỉ hơi cáu kỉnh một chút, nhưng về bản chất là một ông lão hiền lành, rất thương con cháu.

Suy cho cùng, Cục Quản Trị, nơi mà ông từng cống hiến cả tuổi trẻ, cũng là một tổ chức bảo vệ thế giới.

-          Két!

Khoảnh khắc chiếc chum mở ra, đám gia nhân nhìn thấy những tấm thẻ tên đột nhiên xuất hiện thì bắt đầu hoảng loạn.

“Ơ… ơ kìa! Cái, cái này là gì vậy?”

“Hình như là thẻ tên? Thưa ngài! Ngài không sao chứ?”

Tôi cất giọng dứt khoát để trấn an mọi người.

“Bình tĩnh hết đi! Cái chum này vốn là đồ linh thiêng, không có gì phải sợ hãi hết. Seungchan!”

“Dạ!”

“Kain bị giữ chắc chứ?”

“Không nhúc nhích nổi ạ.”

Han Minsang sau nửa ngày bị đánh đập, phạt đứng đủ kiểu đã gần như ngất lịm.

Dù biết trò chơi đã bắt đầu lại, hắn cũng không thể cử động nổi dù chỉ một ngón tay.

Chỉ miễn cưỡng ngẩng đầu, lộ ra biểu cảm tuyệt vọng.

“…”

Tên đó chiếm thân thể tôi rồi ra nông nỗi này, cảm giác thật sự rất khó tả.

-          Tách!

Tôi giật tấm thẻ tên [Han Minsang] đang dán trên ngực, thân thể tôi lập tức đổ sụp xuống sàn như một cỗ máy bị cắt điện.

“…”

Giờ chỉ cần bảo gia nhân chuyển tấm thẻ [Han Kain] đang xuất hiện trên ngực tôi về lại thân thể ban đầu là xong.

“Nghe rõ lời ta nói chứ?”

“Dạ!”

“Vâng!”

“Không có chuyện gì lớn đâu, sang phòng bên cạnh đi. Không ra khỏi nhà được đâu nên đừng phí công.”

“Rõ rồi ạ.”

Các gia nhân dù mặt mày lộ rõ vẻ không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng vẫn nghe lời rời sang phòng bên.

Trong phòng giờ chỉ còn lại tôi, chiếc chum, thân thể tôi đang nằm trên sàn, và tấm thẻ tên của Han Minsang trong tay tôi.

“Ra đây đi. Không… mời cụ ra đây ạ.”

“Cụ ơi, cháu đã đuổi người ta đi hết rồi. Tấm thẻ của em trai cụ đang nằm trong tay cháu.”

“Nếu cụ không nói gì thì cháu nhét thẻ vào chum rồi đóng nắp lại nhé?”

Khi bắt đầu nói chuyện với cụ cố, cách nói của tôi dần quay về như trước với tốc độ rất nhanh.

Rồi chẳng bao lâu sau, kèm theo tiếng khò khè quen thuộc, giọng nói ấy vang lên.

“Cháu à… dừng lại chút đã.”

“…”

“Nghe ông nói.”

“Cháu dừng rồi.”

Một hình dạng mờ đục như khói trắng dần hiện ra trong không trung.

Đó là linh hồn của cụ cố, người đã mất thân xác, nhưng vì ma lực của chiếc chum mà không thể rời sang thế giới bên kia.

“Cảm ơn cháu. Ta… bị nhốt trong chum bao lâu rồi?”

“Từ tối qua ạ. Khoảng 16 tiếng đã trôi qua.”

“Chỉ có vậy thôi à… Mới 16 tiếng mà đã lạnh lẽo và khắc nghiệt thế này….”

“…”

“Minsang, thằng em trai của ta… thật đáng thương.”

Câu đó thì tôi không phủ nhận.

“Cụ ơi, cháu có câu hỏi, mong cụ trả lời thật lòng.”

“Ừ. Mọi chuyện đã thành ra thế này rồi, ta còn giấu cháu được gì nữa.”

Ván chơi thứ hai hiện giờ đang tiến hành, ai là người bắt đâu?

Là tôi.

Chính bởi tôi mang chiếc chum ra ngoài rồi mở nắp, ván chơi thứ hai mới bắt đầu.

Nếu nhận thức được điều này, tự nhiên sẽ nảy ra một nghi vấn.

Vậy ván chơi đầu tiên… rốt cuộc là do ai bắt đầu?

Han Minsang bị nhốt trong chum ư?

“Cháu nghĩ mãi vẫn thấy người bị nhốt trong chum không thể tự mình thoát ra được. Nếu làm được thì Han Minsang đã không bị giam mấy chục năm như thế.”

“…”

“Ai đó đã mang chum ra và thả hắn ra.”

“…”

“Chỉ có thể là cụ. Tại sao cụ lại thả hắn ra?”

Người bắt đầu ván chơi đầu tiên chính là cụ cố.

Khi tôi chỉ ra điều đó, làn khói trắng lơ lửng đột ngột méo mó, biến dạng.

Chẳng bao lâu, từ hai hốc đen giống như đôi mắt, khói bắt đầu bốc lên, tôi lập tức hiểu ra.

Ngay lúc này, cụ cố… đang khóc.

“... Cụ ơi.”

Nghĩ lại thì bằng chứng cụ là người bắt đầu ván chơi đầu tiên đã rõ rành rành.

Ông là người duy nhất biết về chiếc chum, và mỗi lần trò chơi bắt đầu, ông đều ngã gục bên cạnh nó.

“Tại sao cụ lại làm vậy?”

Vì thương xót đứa em bị nhốt trong chum chịu đau khổ ư?

Đến đây thì tôi còn hiểu được tâm lý của một con người, một đồng loại.

Nhưng sau đó thì tôi không hiểu nổi.

Tại sao cụ lại thả hắn ra đúng lúc con cháu nhỏ tụ tập đông đủ trong nhà?

“Vì sắp qua đời nên cụ thấy thương xót cho em trai sao? Sợ rằng sau khi cụ chết sẽ không còn ai thả hắn ra?”

“Cháu à…”

“Nhưng tại sao lại chọn đúng lúc này, đúng nơi này?”

Lúc đó, giọng nói mệt mỏi của cụ vang lên.

“Cháu thông minh thật đó, nhưng lại hiểu lầm lão già này một chuyện.”

“Chuyện gì ạ?”

“Ta… chưa từng có ý định thả thằng em ra.”

“…?”

“Nghĩ mà xem! Minsang là đứa em hiền lành của ta, chuyện đó là bảy mươi năm trước rồi.”

“Vâng.”

“Cháu đã trực tiếp áp chế nó, nên cháu hiểu rõ hơn ta. Trong mắt cháu, nó là thứ gì?”

“… Là ác linh, là tà ma. Là thứ không nên tồn tại trên đời.”

“Ta đã làm việc ở Cục Quản Trị mấy chục năm. Chẳng lẽ ta không biết sao?”

Cụ cố từng dành cả tuổi trẻ cho Cục Quản Trị.

Cho dù ban đầu là người tốt, nhưng bị một ma đạo cụ tà ác như vậy bóp méo suốt mấy chục năm, thứ còn sót lại chỉ có sự độc ác.

“Vậy rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?”

“Ta… định đập vỡ cái chum.”

“…”

“Đập vỡ chum! Thả em trai ra! Rồi liên lạc Cục Quản Trị đến mang hết tài sản đi!”

Tôi suýt bật cười vì kinh ngạc.

Kế hoạch của cụ giống hệt kế hoạch tôi đã nghĩ ra.

Vừa phá chum, vừa giúp con cháu tránh được lời nguyền, thì tôi cũng chỉ nghĩ ra cách là để Cục Quản Trị mang hết tài sản đi.

“Làm vậy thì tụi bây đã sống yên ổn rồi.”

“Nhưng kể cả vậy, thì chính cụ vẫn sẽ bị nguyền rủa.”

Sau khi phá chum, nếu Cục Quản Trị mang đi toàn bộ khối tài sản hơn 100 tỷ, con cháu có thể được giải thoát, nhưng cụ cố thì không.

Bởi cụ đã sống nhờ số tài sản do chiếc chum tạo ra quá lâu rồi.

“Có gì mà sợ? Ta hưởng phúc không thuộc về mình mấy chục năm, chết đi là xong thôi!”

“Vậy vì sao cụ lại thất bại?”

“… Quỷ dữ đã nắm lấy tay ta.”

Quỷ dữ?

Han Minsang trong chum giở trò sao?

“Nhìn mắt cháu là ta biết. Cháu đang nghĩ Minsang cản ta phải không?”

“Không phải sao ạ?”

“Không. Có một con quỷ thật sự còn kinh khủng hơn nó nhiều.”

Quỷ dữ thật sự đã ngăn ông phá chum.

Làn sương trắng vươn tay, chỉ khắp xung quanh.

“Cháu có biết cái nhà này đáng giá bao nhiêu không?”

“…”

“Biết cái đồi trà xanh, nơi cha cháu đang hái trà đáng giá bao nhiêu không?”

“…”

“Một tòa nhà ở Gangnam bây giờ giá 22 tỷ won.”

“…”

“Cháu à. Cháu có biết có nhiều tiền nghĩa là gì không?”

“Ông….”

“Cháu nghĩ mảnh đất Triều Tiên này thật sự bình đẳng sao?”

“…”

“Không đời nào! Rõ ràng có trên có dưới, và ta đã sống cả đời ở phía trên. Đó chính là phúc của ta.”

Cụ cố giải thích hơn 100 tỷ là khái niệm thế nào với giọng phấn khích.

“Chỉ nghĩ đến việc phải giao tất cả cho Cục Quản Trị… tay ta run lên. Cả đời hưởng phúc mà… lại không thể chia cho tụi bây.”

“Vì vậy ông không đập chum được?”

“Ta định đập, nhưng nhìn thấy căn Hanok này thì tay ta mềm ra. Cuối cùng ta loay hoay, và chỉ mở được nắp. Thế là thế quái nào cơ chứ?”

Sự thật của đêm qua vừa nực cười theo nhiều cách, và cũng vừa trống rỗng.

“Vậy thì ổn rồi. Cháu đã nhờ luật sư Park liên hệ Cục Quản Trị rồi. Chắc mai hoặc mốt họ sẽ tới.”

“Cái gì? Cháu đã liên hệ rồi à?”

“100 tỷ hay cái quái gì đó, giữ tài sản bị nguyền để làm gì? Cháu định cho họ lấy hết đi thôi.”

Làn khói trắng run rẩy dữ dội.

Dù không có thân xác, tôi vẫn cảm nhận được cụ cố đã sốc đến mức nào.

“Cháu… còn nhỏ thế mà… làm sao làm được vậy? Cháu không biết 100 tỷ won là khoản tiền thế nào sao? Sao lại có thể….”

“…”

“Không… Ta, lão già này, đúng là đồ vô dụng! 100 tỷ won thì có là gì so với mạng người, vậy mà đến tuổi này rồi ta vẫn không hiểu được…”

Tôi không phải người không có lòng tham.

Chỉ là tôi biết tất cả chuyện này rốt cuộc cũng chỉ là ảo ảnh của quá khứ, nên mới bình thản như vậy.

“Cháu về lại thân thể của mình đây.”

“… Để ta giúp cháu. Lúc gỡ thẻ cháu sẽ ngất đi, một mình cháu di chuyển cũng khó.”

“Đúng ạ.”

Khi tỉnh lại, tôi đã trở về thân thể của cậu thiếu niên đẹp trai, thông minh và lương thiện.

… Vừa tỉnh là tôi đã hét toáng lên.

“Á! Điên à! Đau chết đi được!”

“Khục! Nãy giờ còn tỏ ra thông minh lắm mà, ăn vài roi đã đau thế sao?”

Cụ cố cũng đã trở lại thân thể ban đầu.

“Thật sự đau lắm mà!”

“Trách ai được đây? Tất cả là do cháu bắt nạt thằng Min-sang đáng thương kia cả.”

“…”

Cũng đúng thật.

Không biết từ lúc nào, cụ cố đang nhìn chiếc chum với vẻ mặt cay đắng.

Trong tay ông là tấm thẻ tên ‘Han Minsang’.

“… Ông.”

“Ta vừa lại nghĩ thế này.”

“…”

“Hay là bỏ thẻ của Minsang vào lại chum, rồi đóng nắp thì sao?”

“…”

“Ta thì sắp chết rồi, nhưng tụi bây sẽ sống cả đời ở trên cao, rồi chết cũng ở trên cao.”

“…”

“Con người… độc ác thật. Thế này mà không phải ma quỷ thì là gì?”

“Cháu đập nó giúp ông nhé?”

“… Đúng là.”

“Gì ạ?”

“Cháu hơn ta rồi.”

“…”

Cụ cố lùi lại hai bước, vẻ mặt u ám.

Tôi chịu đựng cơn đau, tiến tới chiếc chum.

“Cháu đập đây.”

“Đừng hỏi nữa, làm đi. Ta đã nói cháu hơn ta mà.”

Tôi nhấc chiếc gối bằng gỗ đang lăn lóc bên cạnh lên—

-         Tách!

Bỗng xung quanh tối sầm.

Một bàn tay rắn chắc xuất hiện trong bóng tối, nắm lấy tay tôi.

“Đau lắm đấy, hay là ngồi xuống nói chuyện chút nhỉ?”

“…”

“Lâu rồi không gặp, lão gia.”

Vô số suy nghĩ xoáy trong đầu tôi.

Ai vậy? Không phải gia nhân, là người ngoài sao?

Trò chơi vẫn đang diễn ra, không gian này lẽ ra phải bị ma thuật phong ấn, không thể ra vào tùy tiện cơ mà?

Dáng người giống đàn ông trưởng thành được rèn luyện chuẩn chỉnh, nhưng tối quá nên tôi không thể thấy mặt người đó.

“… KD. Kain nói là ngày mai hay ngày kia anh mới đến.”

“Tôi đến sớm như vậy làm ông tiếc sao?”

“Sao lại thế được. Ta còn mừng là đằng khác.”

KD mà luật sư Park gọi đến sao?

Người đó là một mối quan hệ riêng của cụ cố trong Cục Quản Trị.

Nếu vậy thì việc người này xuyên qua không gian do chiếc chum tạo ra cũng không phải không thể.

Hẳn cũng không phải một người bình thường.

“Chiếc chum để tôi mang đi.”

“Ta vốn định phá hủy nó.”

“Để giải thoát linh hồn em trai ông sao? À, giờ linh hồn đã ra ngoài rồi.”

“… Cậu đúng là cái gì cũng biết nhỉ.”

“Xin ông đưa tôi thẻ tên của Han Minsang.”

Cụ cố miễn cưỡng đưa thẻ với vẻ run rẩy, người đàn ông đó lập tức xé nát không do dự.

“Á! Đột nhiên—”

“Giờ em trai ông đã được giải thoát khỏi đau khổ. Tôi mang cái chum đi đây.”

Anh ta thản nhiên lại gần nhặt chiếc chum lên, rồi đóng nắp lại.

Ngay khoảnh khắc đó, thẻ tên trên ngực tôi và cụ cố biến mất.

Không có thẻ tên nào bị nhét vào chum, vậy mà trò chơi đã kết thúc!

Cảm xúc lúc này của tôi không hẳn là vui, mà là ngơ ngác, thậm chí có đôi chút trống rỗng.

Người đàn ông trước mặt đang phớt lờ toàn bộ quy tắc mà chúng tôi phải khổ sở mới hiểu ra, vậy mà vẫn xử lý mọi thứ gọn gàng.

Cụ cố sững sờ mở miệng.

“Thế… tài sản—”

“Rất tiếc, số tài sản này không thể được thừa kế. Lý do thì ông cũng biết rồi.”

“… Ừ, ta biết.”

“Công ty sẽ sớm cử người đến. Hậu sự sẽ được xử lý sạch sẽ, ông không cần phải lo.”

“…”

Không ai, tuyệt nhiên không một ai nói cho người đàn ông này biết về quy tắc của chiếc chum hay khối tài sản bị nguyền rủa.

Vậy mà KD hiểu tình hình rõ hơn bất kỳ ai ở đây.

“Chúc mừng ông!”

“… Chúc mừng?”

“Đương nhiên rồi. Vấn đề vẫn giày vò ông suốt thời gian dài giờ kết thúc rồi còn gì? Mong ông có thể an hưởng quãng đời còn lại.”

“Con… con cháu ta….”

“Ông lo gì nhiều thế? Không có 100 tỷ đó, họ vẫn sống tốt cả. Như bố của cậu Kain đây, vẫn làm việc ngon lành ở tập đoàn lớn đấy thôi.”

“…”

“Chúc mừng ông.”

“… Cảm ơn.”

Thử thách hỗn loạn này kết thúc như vậy.

Và trong bóng tối, bàn tay rắn chắc kia lại nắm lấy tôi.

“Hả?”

“Ra chỗ sáng nói chuyện với tôi chút.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!