Chương 401-500
Chương 434: Thời Gian Tiệc Tùng (5) – Hồi Kết
4 Bình luận - Độ dài: 3,043 từ - Cập nhật:
Chương 434: Thời Gian Tiệc Tùng (5) – Hồi Kết
- Han Kain
Khi tôi bước ra khỏi căn Hanok, luồng không khí lạnh lẽo lập tức lướt qua da tôi.
Diện mạo của KD, vốn không thể thấy rõ trong căn nhà quê tối om, cũng đã hiện ra rõ ràng.
Một người đàn ông có thân hình rắn chắc, gương mặt đậm chất nam tính.
Khí chất toát ra từ vẻ ngoài ấy có phần nào đó rất giống ông Mooksung.
Tất nhiên, chỉ là cảm giác thôi — họ là hai người khác nhau.
“Ông muốn nói gì?”
Người đàn ông không trả lời ngay, chỉ khẽ thở dài rồi lẩm bẩm.
“Tên cậu là Han Kain đúng không?”
“Vâng.”
“Nghe hơi giống tên con gái nhỉ?”
“… Thế KD nghĩa là gì?”
“Không có gì đặc biệt cả.”
“Vậy thì là gì?”
“Tên tôi là Kim Do-hyun. Ban đầu lấy viết tắt là KDH, nhưng không hiểu sao người ta cứ bỏ qua mất chữ H ở cuối.”
Lý do thật sự quá vớ vẩn.
“Không có gì đặc biệt đúng không?”
“Quả là vậy.”
“Đời là thế đấy. Những thứ bên ngoài trông có vẻ ghê gớm, nhưng sự thật phía sau lại thường cực kỳ tào lao.”
“Điều ngược lại cũng có thể vậy chứ?”
“Ừ, đúng vậy. Có những chuyện nhìn chẳng có ý nghĩa gì, nhưng biết rồi mới thấy là có lý do sâu xa lắm.”
Nói đến đó, xung quanh bỗng yên lặng trong chốc lát.
“À, chuyện hậu xử lý lần này cậu không cần lo.”
“Vâng?”
“Lời nguyền dính tới chiếc chum và tài sản sẽ được xử lý sao cho bố mẹ và họ hàng cậu không gặp chuyện gì. Em gái của cậu cũng sẽ quên sạch toàn bộ chuyện này.”
“…”
Cục Quản Trị vốn dĩ là tổ chức chuyên làm mấy chuyện này, nên cũng chẳng phải điều gì lạ, mà thật ra ông ta cũng không cần phải nói với tôi làm gì.
Nhưng việc chỉ dẫn mỗi mình tôi ra ngoài, chắc chắn là ông ta có mục đích riêng với tôi.
Rốt cuộc là vì cái gì mà cứ kéo dài thời gian thế này?
“Nếu có chuyện thì ông nói thẳng đi.”
“…”
“Không có thì cháu đi đây?”
“Cậu không thấy lạ sao?”
“Gì ạ?”
“Cậu với lão gia chẳng giải thích cho tôi thứ gì cả. Vậy mà tôi vẫn biết hết chuyện đã xảy ra trong căn nhà này.”
Quả thật chuyện đó đúng là rất kỳ quái.
“Cũng lạ thật. Ông làm sao biết được?”
“Nhóc con. Cậu có từng nghe nói về Cục Quản Trị chưa?”
“Có một chút thôi.”
“Cậu đã từng nghe thấy câu nói này bao giờ chưa?”
“Câu gì ạ?”
“Thượng tầng của Cục Quản Trị biết trước tương lai. Nghe rất kỳ lạ đúng không?”
“…”
Trong thượng tầng Cục Quản Trị, có tồn tại thứ gì đó có thể nhìn thấy được tương lai.
Đó là chuyện trước đây tôi từng nghe Ahri nhắc tới.
‘Bọn em cũng chỉ nghe được khải thị rồi mới vào thôi.’
‘Cứ coi như có nhà tiên tri đi.’
‘Tồn tại vừa là khởi nguyên, vừa là toàn bộ Cục Quản Trị.’
Khi đó tôi đã nghĩ đơn giản rằng, đó chỉ là một nhà ngoại cảm, người có thể nhìn thấy tương lai theo nghĩa đen.
Nhưng sau ngần ấy năm, tôi dần cảm thấy cái gọi là “tiên tri” mà Cục Quản Trị nói tới, có lẽ khác với ý nghĩa thông thường của từ đó.
“… Tiên tri.”
“Nghe kỳ lạ thật nhỉ? Tôi cũng không dám nói là hiểu hết Cục Quản Trị, nhưng việc biết trước tương lai đúng là rất thần bí—”
“Không phải là biết trước tương lai đâu nhỉ? Gần như là ngược lại thì đúng hơn.”
Tôi nhìn Kim Do-hyun, trong lòng có cảm giác mọi thứ sắp đi tới hồi kết.
Kim Do-hyun cũng nhìn tôi, với vẻ mặt khó tả.
“… Cậu đúng là không phải đứa trẻ bình thường. Cậu nghĩ nói mấy lời này trước mặt đặc vụ là được sao?”
“Cháu nghĩ chắc là không sao đâu. Ngay cả những lời ông nói cũng đâu giống thứ người thường được phép nghe.”
Tiên tri.
Đây là một trong những bí mật lớn nhất của Cục Quản Trị.
Ahri chỉ nói cho tôi biết, khi em ấy cảm thấy nếu mọi thứ còn tiếp diễn kiểu này, thì tất cả sẽ cùng chết vì xung đột nội bộ, và mắc kẹt trong Khách Sạn.
Ngay từ lúc từ này được thốt ra từ miệng Kim Do-hyun, tôi đã linh cảm có gì đó không ổn.
“Xin lỗi cậu nhé.”
“…”
- Ặc!
Bàn tay thô ráp và rắn như sắt siết chặt cổ tôi.
Người đàn ông này ngay từ đầu đã không có ý định để tôi sống sót!
“Chỉ thị từ bên trên đã ban xuống rồi.”
“Ư… ưm!”
“Lý do thì… xin lỗi nhé. Chính tôi cũng không biết. Công việc của bọn tôi vốn là vậy.”
Trong ý thức đang dần mờ đi, tôi nhìn vào mắt Kim Do-hyun.
Trong đó chứa đầy sự áy náy và cắn rứt lương tâm không thể che giấu.
“Tôi thật sự xin lỗi. Nhưng…”
- Rắc!
“Cái chết là kết cục của con người bình thường. Nhưng với cậu… có lẽ vẫn còn cơ hội.”
Đó là ký ức cuối cùng của tôi trong ‘Gia Tộc Danh Giá’.
***
User: Han Kain (Trí Tuệ)
Date: Ngày 379
Địa Điểm Hiện Tại: Tầng Hầm, Bảo Tàng Mỹ Thuật
Lời Khuyên Hiền Triết: 3
- Han Kain
“…”
Tôi lại tỉnh dậy.
Ngay khi vừa mở mắt, tôi lập tức kiểm tra Cửa Sổ Trạng Thái, và thêm một ngày nữa đã trôi qua.
Eunsol-noona đã dùng Bàn Tay Dục Vọng phong tỏa mấy tầng trên trong ba ngày, bắt đầu từ sáng ngày thứ 376.
“Bây giờ là mấy giờ rồi? Tầng trên đã mở chưa?”
Cô gái tóc bạc với nụ cười rạng rỡ — Họa sĩ — trả lời.
“Thời gian trong Khách Sạn hiện giờ là buổi sáng. Còn khoảng 20 phút nữa là đủ 72 tiếng trôi qua.”
“Ra vậy…”
Nhìn quanh, không thấy ai cả.
“Cậu đang tìm đồng đội à? Mọi người ra ngoài hết rồi.”
“Ơ? Tại sao thế?”
“Cậu nhớ lúc cậu nhập vào thân thể ông lão chín mươi tuổi không? Cậu cứ liên tục ngắt giấc mơ nên mọi chuyện rối tung lên.”
“Vâng.”
“Bọn họ cứ chen vào lẫn nhau, rồi ai nấy đều nói rằng trông giống thất bại, rồi đi ra ngoài. Tôi quan sát thì cảm thấy bọn họ sẽ sợ rằng mình sẽ mềm lòng mà can thiệp cơ.”
“…”
Vì vậy, khúc cuối cùng đầy chấn động chỉ có mình tôi biết.
Không rõ đây là may mắn hay bất hạnh.
Họa sĩ hỏi, vẻ mặt đầy hứng thú.
“Thế nào?”
“…”
“Cậu không thấy sốc sao?”
“Cô muốn cho tôi xem cái đó à?”
Tôi hỏi theo phản xạ, nhưng thật ra là thừa.
Biểu cảm “thú vị đến chết đi được” trên mặt cô ta đã là câu trả lời rồi.
“Cậu có cảm nghĩ thế nào khi nhìn thấy ký ức chấn động nhất thời thơ ấu của mình?”
“…”
“Không tò mò muốn chết à? Khi đó cậu thật sự đã chết chưa? Nếu chết rồi thì ký ức tốt nghiệp cấp hai, cấp ba sau đó là cái gì?”
“…”
“Hay là cậu vẫn còn sống? Nhưng đặc vụ Cục Quản Trị đã bẻ cổ cậu mà? Lúc đó cũng chẳng có ai cứu? Thế mà sống được sao?”
“…”
Tôi chìm vào suy nghĩ sâu đến mức không trả lời được.
Rồi họa sĩ lại mở miệng.
“Haizz~ đáng tiếc thật đáy. Nếu mấy người tìm được tôi sớm hơn, cảnh này chắc đã gây sốc lắm.”
“…”
“Cậu từng ra ngoài rồi, cũng biết kha khá bí mật của Cục Quản Trị, đúng không? Chắc cũng đoán được đại khái chuyện gì đã xảy ra với bản thân mình trong quá khứ rồi nhỉ?”
“…”
“Nói gì cũng được, đáp lại tôi đi. Tôi cứ độc thoại một mình thế này cũng kỳ quặc lắm.”
“… Lúc mới vào Khách Sạn, tôi đã nghĩ đây là nơi không liên quan gì tới thực tại.”
“Ồ? Khách Sạn và thực tại không hề liên quan gì với nhau?”
“Nơi tôi phải quay về là thực tại, nơi có những người tôi yêu thương đang chờ. Còn đây… tôi nghĩ là địa ngục tách biệt khỏi thực tại.”
“Còn bây giờ?”
“Từ lúc nào đó tôi nhận ra rồi. Những thông tin, những bí ẩn tôi biết được trong khách sạn… tất cả đều đang chỉ về thế giới bên ngoài.”
Có vẻ câu trả lời làm họa sĩ rất hài lòng, cô ta cười khúc khích.
“Ha ha! Cậu hiểu được đến mức đó là đủ rồi. Chỉ cần tiến thêm đúng một bước nữa thôi, cậu sẽ chạm tới bí mật lớn nhất.”
“Bí mật lớn nhất?”
Cô gái tóc bạc vung tay trong không trung, con số 7 phát sáng xuất hiện.
“Không còn bao lâu nữa đâu. Vượt qua ngọn núi lớn thứ sáu, sẽ là bảy. Trong khách sạn, số 7 chính là kết cục, là lời giải.”
“…”
“Cố thêm chút nữa thôi nhé.”
Dứt lời, họa sĩ vỗ tay một cái rồi hô to.
“Mọi người, vào hết đi! Xong xuôi hết rồi đó!”
Cửa bảo tàng tranh mở ra, các đồng đội bên ngoài bước vào với dáng vẻ nửa tỉnh nửa mê.
“Oáp~ Kain à, ổn thỏa hết rồi hả?”
“Hyung ơi, cuối cùng anh đã phá giải nó kiểu gì vậy?”
Miro ngáp dài, còn Seungyub thì tò mò.
“Chẳng phải cháu nói ở ngoài mình chỉ là học sinh cấp hai bình thường sao? Trên đời sao lại có học sinh nào như thế này?”
“Có lẽ cậu Kain cũng đã quên mất rồi. Chắc Cục Quản Trị đã xóa ký ức mất rồi.”
“Chắc là vậy. Ta đoán cuộc đời của thằng bé cũng thật là rắc rối đó.”
Ông kinh ngạc vì quá khứ của tôi, thứ thậm chí tôi còn chẳng biết tới, còn bác sĩ thì đưa ra lời giải thích nghe khá hợp lý.
“Thế, phần thưởng là gì?”
“Kain đã giải quyết phần lớn mà, chắc là phần thưởng cá nhân cho Kain nhỉ?”
Ahri và Eunsol-noona đã bắt đầu bàn về phần thưởng.
“Vất vả rồi! Nhưng rốt cuộc anh đã giải quyết nó kiểu gì vậy? Khác với cách của tôi đúng không?”
“Unnie, nếu mà nghĩ lại thì việc tròng dây vào cổ bọn trẻ có hơi quá đáng không?”
“Cũng đúng, nhưng mà, thì lúc đó cũng không còn cách nào khác mà—”
Elena và Songee lại tò mò về cách tôi đã phá giải tình huống.
“Uống nước đi. À, ăn thêm cái sandwich này.”
Cuối cùng là anh Jinchul, người còn nhớ rằng mỗi lần tôi tỉnh khỏi giấc mơ đều khát và đói.
Ngay khi mọi người vào đủ, phòng tranh lập tức trở nên ồn ào.
Tôi và họa sĩ không còn nhắc lại đoạn ký ức chấn động ở đoạn cuối cơn ác mộng.
Cứ như thể cả hai đã ngầm hứa sẽ để phần đó trở thành bí mật riêng của “Han Kain”.
“Nhìn chung là giải quyết khá ổn. Mấu chốt có hai điểm: thân thể của cụ cố có quyền lực rất lớn, và trò cướp thẻ tên không có giới hạn số lần chơi.”
Tôi tóm tắt ngắn gọn cách mình đã giải quyết, mọi người bắt đầu trầm trồ.
“Ồ~! Tổng thể cũng giống với cách tụi anh đoán ở ngoài đấy!”
Nghe phản ứng của anh Jinchul, có vẻ các đồng đội khi bình tĩnh suy nghĩ cũng đã nghĩ ra phương án gần giống vậy.
Thế nhưng chỉ có Ahri là đưa ra góc nhìn khác.
“Nghe thú vị lắm đấy. Nhưng Kain sơ trung thật sự có lẽ sẽ chọn cách thụ động hơn thì phải?”
“Thụ động hơn?”
“Dù sao thì thứ Han Jinseong định làm cũng gần giống với cách anh làm mà?”
Xét kết quả thì đúng là vậy.
“Vậy nên, trong lịch sử thật, việc báo Cục Quản Trị gọi đặc vụ tới, có lẽ không phải anh làm, mà là Han Jinseong làm, sau khi lấy lại thân thể chứ.”
Một giả thuyết rất có sức thuyết phục.
Dù sao thì cũng đã xong, những gì cần nhìn cũng đã nhìn thấy rồi, giờ thế nào cũng được.
Chúng tôi kết thúc câu chuyện về ‘Gia Tộc Danh Giá’, rồi cùng nhau tiến lại phía họa sĩ.
“Rồi! NPC ẩn thứ tư của khách sạn, Họa sĩ, rốt cuộc là tồn tại thế nào đây?”
“…”
“Là tồn tại bí ẩn xuất hiện cùng lúc khi tầng hai mở ra! Nhưng vì sở thích nông cạn của tổ đội Khách Sạn mà mãi mới được tìm thấy!”
Chị Eunsol tỏ vẻ khó chịu khi bị chê rằng có sở thích nông cạn.
“Con bé này nói chuyện cũng ác miệng ghê.”
“Tùng tùng tùng tùng tùng!”
“…”
“Phần thưởng chính là! Một bức chân dung của Han Kain!”
“…”
Bức tranh đen trắng cô ta vẽ tôi lần trước.
Trong lúc mọi người còn ngơ ngác không hiểu có gì đặc biệt, Ahri hỏi.
“Cái này là sao? Có năng lực đặc biệt nào à? Xé tranh là Kain sẽ chết sao?”
Phần thưởng kiểu gì vậy?
Đó là lời nguyền ám tôi thì có!
“Không có đâu? Chỉ là tranh thôi mà?”
“…”
Cả phòng chìm vào im lặng.
“Mọi người sao lại phản ứng như vậy? Tranh do họa sĩ giỏi nhất Khách Sạn vẽ mà coi thường à? Hay mọi người tưởng tranh vẽ có bùa chú gì ám vào?”
“…”
“Mấy người nhìn Mona Lisa cũng mong nó có phép thuật à? Tranh vốn dĩ phải—”
“5 giây.”
“Hả?”
“4 giây.”
“Người tham gia Kim Ahri, tự nhiên sao cô lại—”
“2 giây.”
Ahri lơ lửng trong không trung, Giày Gắn Cánh phụt ra ngọn lửa.
Rõ ràng nếu Họa Sĩ còn nói nhảm thêm, tôi nghĩ em ấy sẽ hủy diệt phòng tranh này.
“1 giây.”
“Á á á! Đúng là mấy người không có tí khiếu hài hước nào!”
Cuối cùng Họa sĩ càu nhàu, thò tay ra sau lưng lấy thêm một bức tranh khác.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào bức tranh thứ hai — “phần thưởng thật sự”.
“Đây là… một cánh cửa?”
“Nền tranh màu tím nhỉ. Là một căn phòng à?”
“Sàn nhà trông như đất thì phải….”
Một căn phòng, với một cánh cửa gỗ bình thường.
Nếu là Di Sản, thì ngay khi tôi nhận được sẽ biết cách dùng, nhưng đây không phải Di Sản nên không có mấy tiện ích đó.
“Họa sĩ, cái này là gì? Dùng nó thế nào?”
Họa sĩ đã quay lại với nụ cười tinh quái quen thuộc, vừa thấy thế Ahri liền nhíu mày.
“Một công cụ thú vị đó!”
“Hả?”
“Dùng cho tốt nhé!”
“Ý tôi là cách dùng—”
“Đồ quý của tôi đấy, tiếc ghê~!”
“Này! Tôi bảo nói cách dùng mà—”
Họa sĩ không trả lời, chỉ vẫy tay chào tạm biệt.
“Tạm biệt! Hy vọng sau này còn gặp lại!”
- Ầm!
“…”
Cả nhóm nhìn nhau với vẻ mặt cạn lời.
Vừa nãy, Họa sĩ đã dùng một sức mạnh kỳ quái đuổi thẳng chúng tôi ra khỏi phòng tranh, mà không giải thích lấy một chữ về bức tranh cánh cửa!
Songee đột nhiên bùng nổ.
- Rầm! Rầm!
“Này! Mở cửa ra! Mở ngay!”
Cửa phòng tranh không nhúc nhích chút nào, như thể ai đó đã khóa chặt rồi.
“Không thể tin được… cái Khách Sạn quái gì mà toàn bọn vô nhân tính thế này? Songee tránh ra, để anh dùng Ngôi Sao thì cái phòng tranh này—”
“Thôi đi. Dù có vào được đi nữa thì họa sĩ kia cũng sẽ biến đâu mất rồi.”
Ông ngăn anh Jinchul đang định triệu hồi Ngôi Sao lại, rồi cả nhóm chìm vào im lặng.
Ngay sau đó, thông báo của Khách sạn sau ba ngày hiện lên.
[Sự Kiện Đặc Biệt: Đại Tu Toàn Diện Tầng 1 Và Tầng 2 đã hoàn tất. Từ bây giờ, bạn có thể sử dụng các tầng trên.]
Như mọi khi, nó tới cực kì đúng lúc.
***
Chúng tôi vừa về tới tầng 1, Eunsol-noona mệt mỏi nói.
“Trước hết mọi người cứ nghỉ ngơi đã. Kain thì khỏi nói rồi, nhưng tụi chị cũng mấy ngày không được nghỉ ngơi tử tế, lại còn phải xem sinh hoạt chốn nông thôn của cậu nhóc trung học nữa.”
“Vâng ạ.”
“Kain, hôm nay là ngày thứ mấy?”
“Ngày thứ 379.”
“Thời Gian Tiệc Tùng bắt đầu từ ngày 375… Trời ơi! Hôm nay đã là ngày cuối cùng rồi à?”
Nghe vậy, ai nấy đều lộ rõ vẻ mệt mỏi gấp đôi.
Rõ ràng cảm giác như có rất nhiều thời gian, vậy mà chẳng nhớ nổi lúc nào được nghỉ ngơi cho ra hồn.
“Cứ nghỉ ngơi tới trưa đi. Chuyện Phòng 206 để sau nói vậy….”
Nói xong, cả nhóm lê thân xác mệt mỏi quay về phòng 105.
Hai bức tranh Họa sĩ đưa, chân dung đen trắng của tôi và bức tranh cánh cửa, đương nhiên là tôi giữ cả.
Tôi không biết quản lý chúng thế nào, nên tôi treo tạm bên cạnh giường rồi đánh một giấc.
…
…
…
- Sột soạt!
Một sự hiện diện kỳ quái.
Một ánh nhìn khó chịu.
Cảm giác mơ hồ như có ai đó đang quan sát tôi.
Lỡ đâu.
Chỉ là lỡ đâu thôi.
Tôi xoay người mệt mỏi, nhìn về phía bức tranh.
“… À đù mẹ.”
Đúng rồi.
Khách sạn vốn là loại nơi như thế này mà.
4 Bình luận
đoạn 167 tồn --> tồn tại