Chương 430: Gia Tộc Danh Giá (6)
- Han Kain
Elena đã giả vờ như thể bị Han Minsang, kẻ đang bị nhốt trong cái chum, nhập vào.
Chẳng bao lâu sau, cụ cố tinh thần suy sụp hoàn toàn, rồi bắt đầu xin lỗi liên tục như người mất hồn.
Ai nhìn vào cũng thấy đó là trạng thái không hề bình thường.
Cuối cùng, ông Park, vị luật sư đã theo hầu gia tộc suốt mấy chục năm, cùng các gia nhân khác đã đưa cụ cố về phòng ngủ.
Tất nhiên, trước đó tôi và Elena cũng đã moi ra được kha khá thông tin rồi.
***
“Thử tổng hợp lại những gì chúng ta biết nhé. Trước hết là cái gọi là ‘Trò chơi giật bảng tên’.”
“Trò chơi ạ?”
“Tôi thấy mấy chương trình giải trí hay có mấy trò tương tự.”
“…”
“Tất nhiên, trong gameshow thì giật bảng tên không làm linh hồn lìa khỏi thân xác.”
Cái chum mà các tổ tiên mang về từ Nhật Bản quả thực đã đem lại phú quý cho gia tộc, nhưng không phải là miễn phí.
Cái giá phải trả là một linh hồn bị giam trong chum, chịu khổ trong địa ngục băng giá.
Nói thẳng ra thì nó chẳng khác gì một bảo vật thu lợi bằng cách hiến tế con người.
“Trò chơi giật bảng tên” chính là nghi thức chọn ra vật hiến tế đó.
“Luật chơi đơn giản đến mức chẳng có gì phải suy nghĩ cả.”
“Ừ, đúng vậy.”
Dù vậy, tôi vẫn thấy cần hệ thống lại, nên lấy đại bút giấy xung quanh ra ghi chép.
1. Trò chơi giật bảng tên bắt đầu khi cái chum được mở ra.
Ngay khoảnh khắc bắt đầu, không gian xung quanh biến thành một dạng khu vực kín, không thể tùy tiện ra vào.
2. Những người xung quanh trở thành người chơi, còn vật hiến tế bị nhốt trong chum trở thành ‘người đi tìm’.
3. Khi người đi tìm giật được bảng tên của một người chơi và bỏ vào chum, trò chơi kết thúc.
Người bị bỏ vào chum sẽ trở thành vật hiến tế tiếp theo.
“Theo lời Han Jinseong, trò chơi này đã từng xảy ra một lần, khoảng 75 năm trước.”
“…”
“Khi đó, ‘người đi tìm’ – tức linh hồn trong chum – là một cậu bé không biết nói tiếng Hàn. Chắc là người Nhật.”
Điều đó có nghĩa là cái chum chết tiệt này đã hại người suốt một thời gian rất dài.
“Gia đình của Han Jinseong, tổ tiên của anh Kain, đương nhiên không thể đối phó đúng cách. Vì lúc ấy họ hoàn toàn không biết luật chơi. Thậm chí còn chẳng hiểu ‘bảng tên’ có ý nghĩa gì.”
Bản thân Han Jinseong khi ấy cũng chẳng hiểu nổi quy tắc trò chơi.
Phải rất lâu sau, ông mới hiểu được đủ để giải thích cho chúng tôi.
Có lẽ là nhờ đối chiếu ký ức cá nhân với thông tin phía Nhật mà ông thu thập được khi làm việc cho Cục Quản Trị.
“Theo lời ông cụ thì, ‘người đi tìm’ khi đó đã nhốt linh hồn của em trai Han Jinseong, tức Han Minsang, vào chum, rồi nhập vào thân xác của Minsang và trốn đi. Sau đó thì Han Jinseong cũng không rõ chuyện gì đã xảy ra.”
“…Nếu tính tuổi thì có lẽ hắn cũng đã chết rồi.”
“Điều thú vị là— à không, đây là bi kịch nên không thể gọi là thú vị—”
“Không sao đâu.”
“E hèm! Điều quan trọng là lời khai của Han Jinseong và những gì Kain nghe được từ Han Minsang lại hoàn toàn khác nhau.”
“…”
Theo lời cụ cố, trong cơn kinh hoàng còn hơn cả ác mộng, người em đã đứng ra ngăn cản ‘người đi tìm’ để bảo vệ gia đình.
Trong ký ức của ông, đó là một sự hy sinh bi tráng, khi mà người em đã hiến thân để cứu cả nhà.
Nhưng Han Minsang bước ra từ cái chum lại nói thế này:
‘Anh nghĩ cơ thể hồi nhỏ của tôi chỉ đáng giá đến thế thôi à?’
‘Tôi cũng thấy thằng bé này đáng thương lắm chứ!’
‘Anh trai yêu quý của tôi, anh chết oan uổng như vậy sao tôi chịu nổi?’
‘Tôi từng bị anh hại, nhưng anh nghĩ tôi sẽ để thua một thằng nhóc à?’
Lúc đó tôi chưa hiểu hết, nhưng bây giờ nghĩ lại—
Rõ ràng là Minsang đang ám chỉ rằng chính Han Jinseong đã gài bẫy để nhốt ông ta vào chum.
Thực tế, Minsang không hề giấu giếm oán hận, và chính tay ông ta đã đẩy linh hồn của Han Jinseong vào trong chum.
Elena nghiêng đầu hỏi:
“Có phải một trong hai người đang nói dối không?”
“…”
Tôi nảy ra một suy nghĩ.
“Tôi nghĩ cả hai đều đang không hiểu được trọn vẹn sự thật.”
“Hả?”
Han Jinseong tin rằng em trai đã hy sinh vì gia đình, đó thực sự là tình yêu cao cả.
Han Minsang tin rằng anh trai đã phản bội, đẩy mình vào địa ngục trong cái chum.
Nhưng nếu đứng ngoài nhìn, cả hai ký ức đều có điểm kỳ lạ.
Thứ nhất, ký ức của Han Jinseong không hợp lý.
Khi chuyện xảy ra, Han Minsang nhiều lắm cũng chỉ mới đầu tuổi thiếu niên.
Một cậu bé còn trẻ như vậy, bị ma đuổi, lại đột nhiên tự nguyện để bị bắt vì gia đình sao?
Không phải độ tuổi mà có tinh thần trách nhiệm kiểu đó, hơn nữa ông ta còn chẳng biết mục đích của con quỷ trong cái chum là gì.
“Chắc chỉ là khi con quỷ từ trong chum chui ra, ai nấy đều sợ hãi bỏ chạy. Rồi Han Minsang yếu đuối non nớt đã bị bắt lại thôi. Không phải hy sinh bi tráng hay gì cả.”
“…”
“Nhưng với cụ nội, chuyện này hẳn đã là cơn ác mộng cả đời. Có lẽ để trốn tránh cảm giác tội lỗi ‘bỏ em lại rồi chạy’, ông đã tự dựng lên câu chuyện rằng em trai đã hy sinh vì gia đình.”
“Nghe cũng có lý. Thế còn ký ức của Han Minsang thì sao?”
Thứ hai, việc Minsang khẳng định rằng Han Jinseong đã nhốt mình vào chum cũng không hợp lý, cùng một mạch suy luận.
“Đương nhiên là ông ta cũng sai thôi. Lúc đó ông nội còn không biết luật của ‘trò chơi giật bảng tên’, làm sao có thể nhốt em trai mình vào chum thế mạng?”
Như đã nói, phải rất lâu sau cụ cố mới hiểu được quy tắc.
Elena gật đầu, vẻ mặt hơi có phần chua xót.
“Vậy thì em nghĩ, chắc cả hai chỉ là hai cậu bé còn quá nhỏ, nắm tay nhau chạy trốn. Rồi cậu em trai yếu hơn bị bắt, đứa còn lại sống sót trong nỗi sợ.”
“Người anh sống sót thì tự hợp lý hóa rằng em đã hy sinh cao đẹp, còn người em thì chìm trong đau khổ, dần chìm vào ảo tưởng rằng anh trai đã phản bội mình. Đó là kết luận của tôi.”
Khi tổng kết xong, nét mặt tôi và Elena cùng lúc trầm xuống.
Dù là chuyện của người xa lạ, nghe thôi cũng đủ đau lòng, huống chi đây lại là nỗi đau của cụ cố tôi, và em trai ông ấy.
Không biết từ lúc nào, mắt tôi đã cay cay.
Elena vỗ nhẹ vai tôi.
Ngẩng đầu lên, tôi thấy Elena trong vai “em gái”, trông như mới đầu tuổi thiếu niên.
Một Elena hoàn toàn khác hiện tại, trong hình hài thời thơ ấu của cô.
Rất xinh đẹp, rất đáng yêu.
Nhìn một lúc, mấy chuyện cụ cố với quá khứ đau buồn cũng bay biến sạch khỏi đầu.
“Anh ổn chứ?”
“…”
“Kain-ssi?”
“Thôi, lập kế hoạch trước đã! Chuyện cũ để sau, giải quyết giấc mơ này cho ổn thỏa thì mới kiếm được thứ gì đó từ họa sĩ!”
***
Đêm muộn, tôi ngước nhìn bầu trời có vầng trăng lưỡi liềm, suy nghĩ lần cuối.
Làm sao để trở thành kẻ chiến thắng trong “Trò chơi giật bảng tên”?
Tôi từng nghĩ đến việc ngăn không cho trò chơi diễn ra từ đầu luôn.
Biết là tôi không thể tùy tiện phá hủy cái chum, nhưng đâu nhất thiết phải phá nó.
Hay là tôi báo cho Cục Quản Trị?
Cục Quản Trị của thế giới này tuy mờ nhạt hơn ‘Cục’ mà Ahri biết, nhưng họ vẫn sẽ can thiệp vào những sự kiện siêu nhiên.
Còn cách đơn giản hơn nữa.
Chỉ cần tôi và Elena rời khỏi căn Hanok một hai ngày là xong.
Bên trong sẽ loạn cả lên, nhưng chúng tôi sẽ không gặp chuyện gì.
Nhưng sau cùng, tôi từ bỏ hướng đi đó.
Bởi đây là “ký ức kinh khủng nhất” của tôi, nếu ngăn nó xảy ra thì sẽ hoàn toàn khác lịch sử thật.
Họa sĩ chắc chắn sẽ không coi đó là kết cục hợp lệ.
Vậy nên, trò chơi phải diễn ra.
Và tôi phải thắng.
- Vùuu! RẦM!
Cánh cửa căn Hanok đóng sầm lại cùng tiếng gió rít.
Elena đang dựa tường lập tức mở to đôi mắt xanh lục như ngọc bích, còn tôi thì bật dậy ngay.
Trên ngực tôi xuất hiện một bảng tên.
[Han Kain]
Bắt đầu rồi.
***
- Húuuuuu!
Khoảnh khắc tiếng tru quái dị vang khắp căn Hanok, đám trẻ được chúng tôi dặn rằng phải thức đều lộ rõ vẻ hoảng sợ.
Dù tôi đã dặn bọn nhóc đủ kiểu, nhưng chỉ cần nhìn mặt là biết chẳng giúp được gì.
Không sao cả.
Chúng tôi vốn không trông cậy vào bọn trẻ để lập ra kế hoạch.
- RẦM RẦM!
Một cơn gió lạ nổi lên, cả căn nhà rung chuyển.
Mới phút trước còn có ánh trăng soi dịu dàng, vậy mà chỉ trong chớp mắt, sàn gỗ, các phòng, hành lang như mê cung đều chìm trong bóng tối.
Một thế lực vô hình đã chia cắt trong và ngoài căn hanok.
- Két—! Két—!
Tiếng cửa mở vang lên khắp nơi trong căn nhà.
Han Minsang, kẻ chui ra từ cái chum, đang tìm lũ trẻ.
Tôi và Elena đã dồn hết bọn trẻ vào một phòng.
“Các cháu… ở đâu rồi?”
Giọng nói như móng tay cào lên bảng đen.
Chỉ nghe thôi cũng đủ khiến bọn trẻ vỡ òa vì sợ.
“Ư… hu hu!”
Tôi không cố ép chúng im lặng.
Nhà hanok không có vô hạn phòng, sớm muộn gì con quỷ cũng tìm ra chỗ này thôi.
Thay vào đó, tôi áp tai vào vách giấy mỏng, suy nghĩ.
Một Han Minsang vừa thoát khỏi chum, chưa chiếm được thân xác, thì rốt cuộc đang ở trạng thái nào?
Dù tôi đã rải nước khắp nơi từ trước, nhưng vẫn không thể nghe thấy tiếng bì bõm.
Ít nhất, có vẻ nó không đi bằng chân.
“Có ở đây không?”
- Két—! Két—!
Nhìn cách nó mở cửa, có thể thấy ngay cả khi chưa chiếm được xác, nó vẫn dùng được chút lực vật lý.
Và rồi—
- Két—!
Cánh cửa phòng nơi tất cả bọn trẻ trốn cuối cùng cũng mở ra.
“Hahaha! Ở đây rồi!”
Han Minsang trông như một làn khói trắng đục, cuộn xoáy.
Không có thân xác, nên hình dạng của hắn thoạt nhìn trông na ná con người, nhưng tổng thể lại nó méo mó và bất định như sương mù, hoặc là khói.
Khuôn mặt đặc biệt dị dạng; đôi mắt đen sì như những vì sao chết, mỗi lần mở miệng lại phả ra hơi lạnh.
Đối diện với nỗi kinh hoàng đó, thì đương nhiên bọn trẻ hoàn toàn sụp đổ.
“Áááá!”
“Hu hu!”
“C-cứu với!”
Có vẻ phản ứng ấy khiến hắn thích thú, Han Minsang khúc khích cười, vươn tay ra.
Cậu bé đứng đầu, Minseok, trở thành mục tiêu nhập xác đầu tiên.
“Mày thì được đấy!”
Ngay sau đó, bảng tên [Han Minseok] trên ngực cậu rơi xuống, thay vào đó là [Han Minsang].
“Phù… bao lâu rồi chứ!”
Bị giam trong chum hàng chục năm, thậm chí hơn, oán hận tích tụ khiến hắn không giấu nổi niềm vui.
“Không, không đúng! Có thân xác tốt hơn cơ mà. Nào nào… mấy đứa. Trong này có đứa tên ‘Han Kain’ đúng không? Ở đâu— ơ? Cái gì đây? Sợi chỉ này—”
Khoảnh khắc Han Minsang, trong thân xác Minseok, nhận ra sợi chỉ đang siết cổ mình, tôi và Elena không cần phải chờ đợi thêm nữa.
- RẮC!
“Ặc—!”
Nhìn Han Minsang gào thét, tôi nghĩ thầm.
Chính tên này đã dạy tôi rằng chỉ với một sợi chỉ, người ta có thể dễ dàng thao túng sinh mạng người khác.
Vì thế, ngay từ đầu, tôi và Elena đã buộc sợi chỉ quanh cổ tất cả bọn trẻ.
Để siết cổ ngay khoảnh khắc con quỷ chiếm được thân xác!
4 Bình luận