Chương 401-500
Chương 451: Ngày Nghỉ – 'Vương Quốc Mộng Mơ' (1)
3 Bình luận - Độ dài: 2,570 từ - Cập nhật:
Chương 451: Ngày Nghỉ – “Vương Quốc Mộng Mơ” (1)
User: Han Kain (Trí Tuệ)
Date: Ngày 479
Địa Điểm Hiện Tại: Tầng 1, Phòng 105 – Phòng Nghỉ
Lời Khuyên Hiền Triết: 0
- Han Kain
Có lẽ, Miro thật sự có thể chống lại dòng chảy thời gian liên tục bị bóp méo trong Phòng 206.
Sự thật này khiến tất cả mọi người đều cả kinh.
Ngay sau đó, chị Eunsol bước tới trước bảng trắng.
1. Cách Kain tìm được Ahri trong tầng sâu của Thiên Đường.
2. Mối quan hệ giữa giáo đoàn và Ma Vương.
3. Thực lực tiềm ẩn của Thủy Tổ.
4. Lý do Miro bị phong ấn.
“Phước Lành Bất Biến có thể kháng lại hồi quy hoặc biến động thời gian! Câu hỏi số 4 đã có đáp án rõ ràng rồi. Còn ai nghĩ ra câu trả lời cho những câu khác không?”
Bác sĩ lên tiếng.
“Tôi e rằng, câu 2 và câu 3 hiện tại chưa ai có thể trả lời được.”
Với câu 2, ở lần trước bọn giáo đoàn đã phát hiện tôi là tiên tri giả mạo, nên tôi đành phải giết sạch chúng.
Ở lần tiếp theo, có lẽ chúng tôi phải đào xới thêm chút thông tin trước khi ra tay.
Còn câu 3 thì có lẽ Songee nên là người để tâm hơn tôi.
Vậy chỉ còn lại câu hỏi số 1.
Ánh mắt của mọi người tự nhiên dồn hết về phía tôi, và tôi tiếp tục phần giải thích còn dang dở lúc nãy.
- Phật!
“Mọi người còn nhớ bức tranh này chứ? ‘Vương Quốc Mộng Mơ’, phần thưởng nhận được khi tìm ra Họa sĩ.”
Mọi người gật đầu.
“Em sẽ giải thích chi tiết. Không nhớ chính xác là ngày nào, nhưng là vài hôm trước, khi em và Songee còn ở trong Phòng 206. Khi đó, bọn em đang rơi vào một nỗi lo rất lớn.”
Songee gật đầu phụ họa.
“Chị Eunsol, Seungyub, anh Jinchul, rồi cả Ahri nữa. Ai cũng xuống khu vực sâu mà mấy tháng trời không có tin tức, cũng chẳng thấy ai quay lại. Những người ở lại phía trên lo muốn chết.”
“Nếu thật sự đã chết thì còn đỡ, đằng này thông tin đồng đội trên Cửa Sổ Trạng Thái vẫn cho thấy mọi người đều còn sống, nên mọi chuyện càng rối hơn.”
Với chúng tôi ở trên mặt đất, khi chưa biết về sự lệch pha thời gian ở tầng sâu, chuyện này quả thật rất khó hiểu.
“Bọn em đã họp không biết bao nhiêu lần. Nhưng Songee phải ở lại quản lý thành phố, không thể rời đi được, nên từng có ý định để cả em, Elena và thầy Sanghyun cùng xuống xem thử.”
Bác sĩ tiếp lời tôi.
“Cuối cùng chúng tôi đã bác bỏ phương án đó. Dù không lường trước được thời gian bị chậm lại, nhưng rõ ràng ở tầng sâu đang xảy ra chuyện dị thường. Nếu lại có thêm người mất tích thì hậu quả sẽ rất lớn.”
Ahri nghiêng đầu.
“Vậy tức là những người ở trên không biết tình hình bên dưới nên mới hoang mang, rồi quyết định không xuống vì sợ sẽ có thêm người mất tích? Còn cách trốn thoát thì sẽ phải tìm ra ở phía trên?”
“Đúng vậy.”
Nghe tới đây, Ahri đặt ra một nghi vấn rất hợp lý.
“Thế thì tại sao anh lại xuống?”
“Vì anh đã vô tình sử dụng bức tranh này. Anh trằn trọc suy nghĩ suốt đêm nên không ngủ nổi.”
Một lần nữa, ánh mắt mọi người lại lướt qua bức tranh Vương Quốc Mộng Mơ rồi quay lại nhìn tôi.
Không khí như thể mọi người đều đang chờ tôi giải thích.
“Ừm…”
“…”
“Ý là, cách dùng bức tranh này thì…”
“…”
“Đúng là một vật rất thần bí, nhưng…”
“…”
“Trong Vương Quốc Mộng Mơ có rất nhiều bí mật được giấu kín—”
- Bốp!
Ông dùng ngón tay bật mạnh vào trán tôi.
“Chú mày đùa à? Cứ dây dưa thế này thì cơm trong nồi cũng thành cháy mất!”
“Đ-để cháu nói đơn giản!”
“Đơn giản.”
“Nếu thỏa mãn một số điều kiện nhất định thì có thể dịch chuyển tức thời tới vị trí của đồng đội.”
“Điều kiện là gì?”
“Người sử dụng và người ở điểm đến, cả hai đều phải đang ngủ.”
Mọi người lập tức đơ ra trước những lời đó.
“Hả?”
“Ví dụ, nếu em muốn dịch chuyển tới chỗ Ahri, thì cả em và Ahri đều phải đang ngủ.”
“Ngủ mà dịch chuyển đã đủ kỳ quặc rồi, nhưng lúc anh xuất hiện thì em đâu có ngủ? Hay là anh không tìm em, mà là tìm Miro?”
“Chắc không phải. Miro lúc đó đang bị phong ấn.”
Xuất hiện như dịch chuyển tức thời trước một người tham gia đang bị phong ấn bằng thủ đoạn siêu nhiên… xét theo tiêu chuẩn của Khách Sạn thì chắc là gian lận?
Ahri bối rối một lúc rồi tự tìm ra đáp án.
“Vậy việc em chui vào ý thức của Viện Trưởng có được xem là đang ngủ không? Cơ thể không điều khiển được, tinh thần ở trạng thái vô thức.”
“Có lẽ vậy?”
“‘Có lẽ’ là sao? Nói cho chắc vào.”
“Anh nghĩ mình phải dùng thêm vài lần mới biết.”
Bản thân tôi cũng mới chỉ dùng đúng một lần, nên khó mà chắc chắn được về nhiều mặt.
Có lẽ tôi nên thử thêm vài lần nữa.
Nếu được thì tối nay là tốt nhất.
…
…
…
***
User: Han Kain (Trí Tuệ)
Date: Ngày 480
Địa Điểm Hiện Tại: Tầng 1, Phòng 105 – Phòng Nghỉ
Lời Khuyên Hiền Triết: 333
- Han Kain
“…”
Tôi tỉnh dậy.
Hay là chưa?
[Lời Khuyên Hiền Triết: 333]
Khi tôi tập trung tinh thần, số lượng Lời Khuyên tăng lên một cách vô lý.
Cuối cùng thì sự vĩ đại của tôi đã bắt đầu vượt qua cả Con Cú sao!
“…”
Thôi, bớt xàm xí lại.
Đây chỉ là mơ thôi.
Sau khi kết thúc buổi họp ngắn với đồng đội, tôi cố gắng hết sức để lại bước vào trạng thái lucid dream.
Giờ tôi thành công nên mới dám nói, “mơ mà biết mình đang mơ” khó hơn tưởng tượng rất nhiều.
Thứ nhất, giấc mơ vốn không phải lúc nào muốn là sẽ có.
Thứ hai, dù có mơ được thì việc tỉnh táo bên trong giấc mơ cũng chẳng dễ dàng gì.
Cái đầu thì phụ thuộc vào vận may, còn cái sau thì cần tới thứ gọi là ‘RC check’.
Thử làm một việc không thể xảy ra ngoài đời, để nhận ra rằng mình đang mơ.
Có người nói nên bẻ ngược ngón tay, có người xoay con quay, còn tôi thì có cách đơn giản hơn nhiều.
User: Thần Của Hotel
Date: Ngày Tháng Do Ta Quyết Định
Địa Điểm Hiện Tại: Thiên Giới
Lời Khuyên Hiền Triết: Ai Dám Khuyên Bảo Ta?
Chuẩn bài luôn.
“…”
Thôi không nói nhảm nữa.
Tôi ngồi dậy, nhìn bức tranh đã đặt bên cạnh giường từ hôm qua.
“… Phù.”
Khung cảnh trong mơ hoàn toàn khác với khi nhìn ở ngoài đời.
Huyền ảo hơn, mang màu sắc vũ trụ hơn, và quan trọng nhất là…
Nó cực kỳ to lớn.
Thậm chí, ngay khi tôi nghĩ “bức tranh này lớn thật”, nó còn phình to ra nữa trước mắt tôi.
Đến một lúc nào đó, tôi nhận ra kích thước của nó đã lớn hơn cả căn phòng.
Một bức tranh treo tường lại lớn hơn cả bức tường lẫn căn phòng?
Dĩ nhiên là vô lý.
Vì vậy, đây là mơ.
“Mở ra đi… vừng ơi mở ra!”
- Ầm ầm!
Cánh cổng của vương quốc lập tức mở ra, như thể đã chờ sẵn.
***
Bên kia cánh cửa – tôi nhìn thấy năm thế giới.
Năm thế giới thất thường như bão tố, lay động như lau sậy, rồi tan biến như bọt nước.
Mỗi thế giới đều giống như một khu vườn mô hình vụng về, được nặn ra từ bàn tay của một Đấng Sáng Thế non trẻ, nhưng vẫn ẩn chứa khả năng trở nên vĩ đại hơn.
- Ù ù ù!
Tôi cảm nhận được một ánh nhìn đang dõi theo mọi thứ từ đâu đó.
Một thực thể không rõ danh tính, tồn tại trong giấc mơ của chúng tôi.
Có lẽ… đó chính là mối nguy hiểm lớn nhất của Vương Quốc Mộng Mơ.
“Phù… đi thôi.”
Tôi gạt những suy nghĩ phức tạp sang một bên.
Nói theo lý trí, những thế giới kia chính là giấc mơ của đồng đội, và hiện tại có năm người đang mơ.
Đầu tiên—
- Ào…
…
…
…
“Trường cao trung à?”
Giấc mơ đầu tiên tôi ghé thăm là của Ahri, kì lạ ở chỗ, nó lại là một trường trung học.
Tôi không biết từ khi nào đã mặc đồng phục, còn Ahri thì cũng trong bộ đồng phục, gục đầu xuống bàn.
“Không phải chứ… nó thích đi học đến mức trong mơ cũng đang ở trường à?”
Khác hẳn với lần đầu tôi bước vào giấc mơ của Ahri vài ngày trước.
Lúc đó tôi bị cuốn vào một vòng xoáy khó hiểu rồi tỉnh dậy ngay cạnh Ahri…
Có lẽ lần này mới là giấc mơ thật, còn lần trước chỉ là “giấc mơ giả” khi Ahri xâm nhập vào tâm thức của Viện trưởng?
- Cốc!
“Dậy đi.”
“…”
“Ahri, dậy đi.”
Ahri lờ đờ ngẩng đầu lên.
“Thấy hay không? Không hiểu sao anh lại vào được giấc mơ của em đúng không! Ha ha, đây chính là—”
- Rắc!
Tầm nhìn của tôi úp thẳng xuống sàn.
Ahri lao tới như sét đánh, chém thẳng vào cổ tôi—
“Ựaêêệcck!”
K-không sao đâu! Đây là mơ mà! Không chết thật đâu!
Cũng chẳng đau gì—
“Bẻ cổ mà vẫn không chết à. Vậy thì dùng súng—”
“Áaaa! Sao em lại mang súng vào trường học hả?!”
- Đoàng!
“Á!”
- Đoàng! Đoàng!
“Đứng yên coi, anh cứ giết người liên tục thế kia kìa!”
“Đừng bắn nữa!!”
Phải chết tới ba lần tôi mới đánh thức được Ahri hoàn toàn.
“Ồ~! Vậy đây là sức mạnh của Vương Quốc Mộng Mơ sao? Có thể bước vào giấc mơ của đồng đội… Rồi khi tỉnh dậy thì sẽ xuất hiện gần vị trí của họ ngoài đời, đúng không?”
“Khoan đã, sao em lại mang súng vào trường học?”
“Để bắn.”
“… Bắn ai?”
“Hừm, lại đây đã.”
Ahri ra hiệu cho tôi áp sát rồi chĩa súng thẳng vào tôi.
“Áaaa!”
“Trong mơ mà, sao anh sợ thế?”
“T-thì, dù sao cũng là bị súng chĩa vào—”
“Cùng nhau trở về thực tại đi.”
“Hả? Không, chưa được!”
“Chưa được? À, muốn vào mơ của mấy cô gái khác nữa chứ gì?”
“Ừ— không phải! Sao lại nhấn mạnh chữ ‘con gái’…”
“Hay là vào giấc mơ của Jinchul?”
“… Đi thôi. Ở đây chúng ta có thể tạo ra một cánh cổng khác.”
Không lâu sau, một cánh cổng khổng lồ nuốt trọn cả lớp học lần nữa.
Tiếp theo là Songee.
***
- Rôm rốp! Rôm rốp!
“Ngonnn!”
“…”
“…”
- Rào rạo! Ực!
“Ngọt quáaaa!”
“…”
“…”
- Ực! Khàaaa!
“Ha~ mát ghê!”
Songee đang tận hưởng một khoảng thời gian cực kỳ bản năng.
Macaron chất thành núi, khoai tây chiên phủ kín như thảm, mì penne sốt cà chua ‘lơ lửng’ khắp nơi, và mỗi lần Songee há miệng là một lon cola lại xuất hiện.
“Trông hạnh phúc thật đấy nhỉ.”
“Ừ.”
Chỉ trong chốc lát, Songee đã nạp vào người lượng thức ăn chắc phải hơn 1,000 calo.
Thấy tôi đơ người nhìn Songee như thể mất trí, Ahri lên tiếng như muốn bênh vực.
“Anh không biết đâu, con gái mà muốn giữ dáng thon gọn thì bình thường phải nhịn nhiều lắm!”
“Nhưng kể cả thế, thì đến mức phải ăn thế này trong mơ sao?”
“Có thể chứ.”
“Em cũng hay mơ kiểu này à? Mơ được ăn steak không giới hạn mà không sợ béo?”
“…”
“Thôi, đánh thức em ấy đi.”
Phản ứng đầu tiên của Songee khi tỉnh lại cực kỳ dữ dội.
“Áaaa! Hai, hai người làm cái gì vậy?!”
“… Làm cái gì cơ?”
“O-oppa, anh không có khái niệm quyền riêng tư à?!”
“Riêng tư?”
“Còn gì riêng tư hơn giấc mơ nữa chứ!”
Nghe cũng không phải không có lý.
“Songee, là Ahri bảo đến đây mà.”
Ahri giật bắn mình.
“Hả?! Tự nhiên nói cái gì—”
“Ahri nói rõ là phải vào ‘giấc mơ con gái’.”
“Này, Han Kain! Đừng có bịa—”
“Hai người im cả đi!!”
- Rầm!
Không đùa đâu, một tiếng gầm khủng khiếp khiến cả thế giới rung chuyển, sóng cola dâng lên ủi tôi và Ahri thẳng vào bức tường khoai tây chiên.
Sống tới giờ tôi chưa từng nghĩ mình sẽ có trải nghiệm kiểu này.
Ngay cả trong tình huống đó, Ahri vẫn càu nhàu.
“Trời ơi! Tại anh nói linh tinh nên Songee mới giận đó!”
“Giận gì chứ? Songee chỉ là từ một triết gia đói bụng biến thành con heo no căng trong mơ —”
“Hai người, cút ra ngoài hết cho tôi!!”
- Ầm ầm!
***
…
…
…
“Trời ơi! Anh suýt chìm trong cola đó!”
“… Quả là một trải nghiệm kỳ lạ. Mà này, đây là giấc mơ của ai?”
“Elena.”
“Anh cứ như bóng ma, chỉ toàn xuất hiện trong giấc mơ của con gái nhỉ.”
“Em là người bảo vào mà.”
“Đừng có nói xạo.”
Vừa nói mấy câu linh tinh qua lại, tôi vừa quan sát xung quanh và nhận ra bối cảnh.
“Đài truyền hình à?”
“Em nghĩ Elena vẫn muốn làm người nổi tiếng ngay cả trong mơ.”
“Tốt, Ahri. Em còn nhớ điều anh nói lúc nãy không?”
“…”
“Elena đang có vài suy nghĩ… khá nguy hiểm. Xét tới đặc tính của Thái Dương Thần Thánh, đây là vấn đề rất nghiêm trọng.”
“…”
“Chuyện kiểu này chắc một đặc vụ Cục Quản Trị như em hiểu rõ hơn, nên anh mới gọi em đi cùng.”
“Anh nghĩ đặc vụ Cục Quản Trị là kiểu thần đèn ban điều ước à?”
“…”
Khác với Ahri, giấc mơ của Elena nằm trong phạm vi tôi có thể đoán được.
Bởi vì đó chính là tầng 1 của đài ABS mà tôi từng thấy ở Phòng 101, nơi cô đang uống cà phê.
Khi tôi và Ahri tiến lại gần, Elena cũng nhanh chóng phát hiện ra chúng tôi.
Cô mỉm cười nhìn tôi.
“Anh Kain, sắp bắt đầu ghi hình rồi, lên thôi!”
“Hả?”
Ghi hình?
Khoan đã, mình và Ahri xuất hiện trong giấc mơ của cô ấy, mà sao cô ấy lại không hề ngạc nhiên?
Ngay khi tôi còn đang bối rối thì Ahri trợn tròn mắt.
“Ư-ư-ư! E-Elena này đúng là…!”
“Hả? Sao vậy?”
Mặt Ahri hơi đỏ lên.
Một biểu cảm mà tôi chưa từng thấy trước đây.
3 Bình luận