Chương 401-500

Chương 452: Ngày Nghỉ – ‘Vương Quốc Mộng Mơ’ (2)

Chương 452: Ngày Nghỉ – ‘Vương Quốc Mộng Mơ’ (2)

Chương 452: Ngày Nghỉ – ‘Vương Quốc Mộng Mơ’ (2)

-         Kim Ahri

“Anh Kain, sắp bắt đầu quay rồi, lên thôi!”

“Hả?”

Dù trong mơ xuất hiện Han Kain, Elena vẫn hoàn toàn không hề ngạc nhiên, cứ thản nhiên thúc giục bắt đầu buổi quay.

Phải một lúc sau tôi mới hiểu ra ý nghĩa của chuyện này.

Chẳng phải có nghĩa là cô ấy đã mơ thấy Kain không biết bao nhiêu lần rồi sao!

“Á! Ê, Elena, thiệt tình!”

“Hả? Gì vậy?”

“Lại đây coi!”

Tôi nhanh tay đẩy Kain ra phía sau, rồi tự mình bước tới chỗ Elena.

Elena làm bộ mặt ngơ ngác.

“Ơ… hả? Ahri à? Bây giờ là—”

-         Thụp!

Tôi nắm lấy phần thân trên của Elena, lắc mạnh qua lại trong khi nói.

“Tỉnh lại đi! Đây không phải mơ—”

Tôi định nói là đây không phải mơ, nhưng nghĩ lại thì… đúng là mơ thật mà?

Đây là giấc mơ của Elena, chỉ là tôi với Kain xông vào thôi.

Tôi lúng túng khựng lại, thì Elena lại có phản ứng kỳ lạ.

Không phải tức giận hay hoảng hốt, mà là vẻ mặt kiểu “nảy ra ý tưởng hay ho”!

Khoan, tình huống này hơi nguy hiểm thì phải?

-          Ầm ầm!

Chỉ chốc lát sau, cảnh tượng trước mắt khiến tôi và Kain cứng họng vì choáng.

Đài truyền hình biến mất như ảo ảnh, trên vùng đồng bằng trống rỗng bỗng mọc lên một tòa nhà khổng lồ.

Trong nháy mắt, hàng chục, hàng trăm người xuất hiện, đi lại tấp nập trong bầu không khí đầy sức sống.

Chỉ bằng một ý nghĩ đã có thể sinh ra vạn vật đất trời, đây đúng là chẳng khác nào Đấng Sáng Thế.

Mà nghĩ kỹ thì… trong giấc mơ của mình, ai chẳng là thần.

“Đây… rốt cuộc là đâu vậy…?”

“Đây là khu đại học mà?”

Quay đầu lại thì thấy Kain đã mặc áo khoác khoa của Đại học K từ lúc nào.

“Anh đậu đại học rồi nên có đi tham quan chỗ này mấy lần, quen lắm. Chuẩn bài là khu đại học luôn. Chắc Elena sang Hàn từng thấy— ư hự!”

-         Bốp!

Tôi và Kain đồng loạt cứng người, vì hành động của Elena khác hẳn bình thường.

Ngoại hình cô ấy trông trẻ hơn một chút, cử chỉ thì đầy vẻ tinh nghịch.

Quan trọng nhất là…

“Này Han Kain! Đứng ngơ ra làm gì thế, đồ ngốc?”

“Ơ… Elena?”

Cái kiểu xưng hô dè dặt ‘anh Kain’ đặc trưng đã biến mất sạch sành sanh.

“Mau đi. Anh mà đi trễ là xếp hàng dài chết luôn đấy.”

“Ơ, ơ?”

Một bầu không khí thân mật, như thể họ là bạn bè quen nhau từ bé.

Nhìn cảnh đó, trong lòng tôi nảy sinh cảm giác khá phức tạp.

Tại Khách Sạn, đã ở chung lâu như vậy mà vẫn còn giữ khoảng cách, có khi Elena không thích điều đó?

“Á! Này! A, Ahri! Giúp anh với!”

Kain hoảng hốt trước sự thay đổi của Elena, trông cũng hơi buồn cười.

Dù sao thì, cái bầu không khí khó xử này cũng nên chấm dứt—

-          Gâu! Gâu!

?

-          Gừ… Gâu!

???

“Ahriiiii!”

“Kain à, bảo là trễ rồi mà? Đi mau lên.”

Tự nhiên từ phía sau lao ra một con Golden Retriever to bằng Seungyub, cắn áo tôi rồi kéo tôi ngược lại?!

Không phải trùng hợp đâu nhỉ?

100% là Elena đã triệu hồi “chó gác cổng trong mơ” chứ còn gì!

“Cái đứa nhóc kỳ quặc đó thì cứ để cảnh sát lo, đừng để ý!”

Elena vừa nói vừa lè lưỡi với tôi nữa chứ.

Không biết nói sao nhỉ, tôi thấy mình vừa bị chơi một vố, nhưng mà vì cái tình huống quá trẻ con nên tôi không thể tức nổi, chỉ thấy buồn cười.

Kain lúc này mới hiểu ra tình hình.

“Ơ, Elena! Đi cà phê trước đi! Quán cà phê! Gần đây có quán cà phê đúng không?”

“Hả? Có thì có—”

“Và cả đuổi con chó đó đi luôn!”

“…”

“Anh đã bảo em rồi, là anh sợ chó mà!”

“…”

Elena không phản ứng với yêu cầu đuổi con chó đi, nhưng lại phản ứng với lời nói dối trắng trợn là “sợ chó”.

-          Éc!

Con Golden Retriever vừa nãy còn như muốn ăn tươi nuốt sống tôi, bỗng hóa thành một chú cún con bé xíu.

Tôi xách con cún lên bằng một tay, trong đầu nghĩ thầm.

Chắc mình sống lâu thật rồi.

Đến mấy trải nghiệm kỳ quặc cỡ này cũng gặp cho đủ bộ!

                                                                        ***

Sau khi tới quán cà phê, tôi và Kain nhanh chóng nhận ra một chuyện.

“…Kain-ssi à.”

“Ừ, Ahri-yang.”

“Kain-ssi này, có vẻ như đánh thức Elena… sẽ không dễ đâu.”

“Anh cũng nghĩ vậy.”

Giống như Perfect Life trong Phòng Cửa Ngõ trước đây, Elena rất khó mà tỉnh dậy trong những giấc mơ kiểu này.

“Nhưng mà Ahri-yang này, cách nói chuyện kiểu này em không thấy thú vị sao?”

“… Đừng nhìn em. Lỡ ‘Elena-nim’ khó chịu thì sao. Em chỉ là nhân viên làm thêm ở quán cà phê thôi.”

“À, ừm. Elena này, anh có chuyện muốn nói—”

Elena trong mơ tỏ ra không vui khi tôi và Kain nói chuyện thoải mái với nhau.

Kết quả là, trước khi con Golden Retriever lại hóa khổng lồ rồi nuốt chửng tôi, hai đứa tôi đành quay lại cái kiểu nói chuyện quái dị kia.

“Khụ khụ! ‘Kain-ssi’. Em không biết chơi thế này có vui không, nhưng chẳng phải anh nên nói chuyện cần nói với ‘Elena-nim’ sao?!”

“Ơ, Elena. Để anh giới thiệu với em, đây là Ahri.”

“Là ai vậy?”

“… Bác sĩ tâm lý?”

“Bác sĩ? Trẻ thế này sao làm bác sĩ được! Với lại trông có hơi quen quen—”

Tôi vội lắc mạnh vai Elena, lớn tiếng cãi.

“Đừng có phân biệt đối xử!”

“Hả? Hả?”

“Em nghĩ người già mới có thể làm bác sĩ là phân biệt đối xử đó!”

Cứ đại khái mà cãi bừa.

“Ơ, không, không phải phân biệt, mà tuổi này thì làm sao tốt nghiệp trường y khoa được—”

“Bắt buộc phải tốt nghiệp trường y khoa mới được làm bác sĩ cũng là phân biệt đối xử đó!”

Ờ… hình như hơi quá đà rồi?

Kain lấy cả hai tay che mặt, thở dài một cái, rồi—

-          Rầm!

Đột nhiên anh ta đập mạnh tay xuống bàn!

“Này! Elena! Nghe lời anh một chút coi!”

“… Ừ, ừm.”

Ủa, mạnh tay vậy mà hiệu quả ghê?

Lẽ ra nên làm thế từ đầu à?

Rồi Kain bắt đầu giải thích cẩn thận.

Rằng ở Phòng 206, anh ta đã nghe lời cầu nguyện của Elena, và Thái Dương Thần Thánh đã phán định Elena là “tín đồ”.

Thêm nữa, Thái Dương Thần Thánh vốn dĩ là một Di Sản có thể nuốt chửng tín đồ.

Tôi còn lo Elena đang mơ thì có hiểu nổi mấy câu chuyện chỉ có tại Khách Sạn này không.

“Ừm… đại khái thì em hiểu, nhưng… sao lại thành ra vậy nhỉ?”

Thú vị là Elena hiểu, và còn đưa ra câu trả lời thú vị hơn.

“Em… đúng là tin tưởng và dựa dẫm vào Kain thật, nhưng!”

Nói tới đó, Elena đỏ mặt một chút, mà Kain cũng đỏ theo, làm tôi nhìn thôi cũng thấy ngượng.

“Em chưa bao giờ nghĩ anh là thần thánh gì cả. Em đâu có ngu, thần thánh kiểu gì mà lại phải chịu khổ ở Khách Sạn chứ?”

“…”

“Khi anh dùng Giáng Lâm, em có cảm thấy khí chất áp đảo thật, nhưng…”

Giọng của Elena dần nhỏ lại, và trong một thoáng, quán cà phê chìm vào im lặng.

Giữa mớ suy nghĩ rối rắm, tôi nhìn lại trạng thái hiện tại của Elena.

Thái độ đối với Kain thân thiết như bạn bè, không như mọi khi.

Khi tôi đối xử với Kain như bạn bè, cô ấy lộ ra sự ghen tuông khá rõ.

Elena bây giờ đang ở trạng thái “quá mức” thành thật.

Vì trong mơ, không cần che giấu gì cả.

Cho nên, lời nói rằng không xem Kain là thần thánh chỉ là “một nửa” sự thật.

Về mặt lý trí thì đúng là vậy.

Vậy nên vấn đề của Elena không nằm ở lý trí, mà là ở “bản năng”.

“Vậy… sao em lại cầu nguyện?”

“Chuyện cầu xin giết Patrick à? Em không ngờ anh nghe được đó. Chỉ là thấy buồn cười khi đồng đội giả làm ‘giáo chủ tà đạo’ nên em đùa thôi…”

Lần này đến lượt Kain cứng họng, không biết nói gì.

Định cảnh báo sự nguy hiểm của niềm tin mù quáng, ai dè lại nhận được câu trả lời rằng “em chưa từng xem anh là thần”.

Không còn gì để nói nữa.

“Kain, à không, Kain-nim. Chúng ta ngoài trước đi.”

“Ừ, ừ.”

Ra ngoài rồi nói lại lần nữa—

Ngay khoảnh khắc một giọng nói rợn người đâm thẳng vào tai, cả thế giới chuyển sang màu trắng đen trong một tích tắc!

Thể loại giấc mơ chuyển từ rom-com sang kinh dị theo nghĩa đen luôn rồi còn gì!

“Á! Cửa ơi, mở ra! Vừng ơi! Vừng ơi mở ra! Mở ra coi!”

“Sao chậm thế!”

-          Ầm ầm!

***

Tôi tỉnh dậy một mình trong phòng 105.

Nhờ vậy, tôi lập tức nhận ra vài sự thật về Vương Quốc Mộng Mơ.

Rõ ràng tôi và Kain đã cùng vào giấc mơ của Elena, nhưng vị trí tỉnh dậy của tôi không thay đổi.

Có vẻ như chỉ người đầu tiên dùng “bức tranh” ngoài đời mới có thể “di chuyển”.

Và nếu đi qua giấc mơ của nhiều người, thì có vẻ là sẽ tỉnh dậy bên cạnh người cuối cùng.

Vậy nên nơi Kain tỉnh dậy chắc là—

-          Cạch!

Mở cửa Phòng 105 ra, quả nhiên Kain đang đứng trước cửa với vẻ mặt bối rối.

“Anh đã tỉnh dậy trong phòng Elena đúng không?”

“… Ừ.”

“Elena thì sao?”

“Anh đi ra rất nhẹ nhàng cẩn thận, chắc cô ấy không biết đâu.”

“Phù…”

Ngoài đời đã là rạng sáng.

May mà Khách Sạn cho chúng tôi một ngày nghỉ ngơi tự do, hôm nay không cần vào Phòng Nguyền Rủa.

Trên đường ra quầy lễ tân, Kain lẩm bẩm.

“Giấc mơ của Elena đáng sợ thật. Cuối cùng đầu con chó còn tách làm ba—”

“Thôi, đừng kể mấy chuyện kinh dị.”

“Ừ.”

Im lặng một lúc, Kain lại nói.

“Chuyện Thái Dương Thần Thánh muốn nuốt chửng Elena ấy.”

“Em đang nghe đây.”

“Có vẻ nó hoạt động nhiều hơn ở cấp độ bản năng và cảm xúc, chứ không phải lý trí.”

Về mặt lý trí thì tuy Elena không xem Kain là thần, nhưng vấn đề là cô ấy bị khí chất siêu việt của Giáng Lâm áp đảo.

Tôi định nói sẽ rằng mình sẽ bàn lại với Elena lúc tỉnh táo, thì Kain bỗng sáng mắt.

“Anh nghĩ chúng ta có thể lợi dụng hiện tượng này.”

“Hả?”

Lợi dụng cái gì?

“Không hiểu à? Tụi mình vừa phát hiện ra một sự thật cực kỳ quan trọng về Thái Dương Thần Thánh đó!”

“Anh nói cái—”

Phát hiện ra cái gì?

“Tiêu chuẩn ‘phán định ai đó là tín đồ’ của Thái Dương Thần Thánh rộng lắm! Không cần phải đi tới nhà thờ Han Kain mỗi cuối tuần, cũng chẳng cần rửa tội hay nghe anh thuyết giảng thường xuyên đâu.”

“…”

“Chỉ cần có ký ức người đó bị khí chất siêu nhiên, do Di Sản tạo ra áp đảo. Chỉ thế thôi là đủ!”

“…”

“À, hay là tối thiểu vẫn cần cầu nguyện nhỉ? Elena cũng có cầu nguyện mà.”

Tôi hiểu Kain đang nghĩ gì.

Điều kiện để Thái Dương Thần Thánh “nuốt” con người rộng hơn tưởng tượng rất nhiều.

Nếu tận dụng điểm này, có thể nuốt chửng nhiều người hơn, nhanh chóng hơn.

“…”

“Wow! Quả là một thu hoạch bất ngờ. Nếu chúng ta áp dụng từ lần sau, là việc sạc Di Sản sẽ hiệu quả hơn hẳn.”

Đột nhiên, trong đầu tôi có một suy nghĩ phức tạp.

Giống như Elena, tôi cũng tin rằng chàng trai này về bản chất là người tốt.

Nhưng đôi lúc, tôi tự hỏi đó có thật là phán đoán của riêng mình không.

“Ừ. Phát hiện hữu ích đấy.”

Những suy nghĩ không có lời giải thì nên dừng lại.

“Kain à, cho em mượn Vương Quốc Mộng Mơ.”

“Hả?”

“Em có một giấc mơ muốn xem.”

“Ơ? Em à? Hỏi chút được không, là của ai?”

“Miro.”

“Giấc mơ của Miro? Anh cũng tò mò ghê—”

“Trời ơi… anh không thấy mình trơ trẽn quá à?”

Tôi chọc cậu thanh niên đang hoảng loạn.

“Xông vào giấc mơ của cô bé đang thầm crush anh để làm gì? Bắt nạt Miro trong mơ cho đến khi con bé không thể kháng cự rồi—”

“Á! Anh không vào! Không vào đâu!”

“Vậy thì đưa Vương Quốc Mộng Mơ đây.”

“… Được rồi.”

“Em dùng xong sẽ trả.”

“…”

Kain bĩu môi một chút rồi quay về phòng.

Sự trẻ con này, và cả vẻ hơi rợn người lúc nói về Thái Dương Thần Thánh.

Rốt cuộc đâu mới là bản chất thật sự của con người đó?

“Rợn người à…”

Nghe buồn cười thật.

Làm rung động lòng tôi sao?

Một mặt siêu lý trí, không bị ràng buộc bởi đạo đức và nhân tính?

Một nhân cách phức tạp pha trộn giữa thiện và ác?

Xét trên mọi phương diện kể trên, còn có một tồn tại “nặng đô” hơn nhiều so với Kain, theo nghĩa tiêu cực.

Người đã tạo ra tôi từ một điều ước.

Đấng sáng tạo của tôi, nguồn gốc của tôi.

Và…

“Người mình yêu.”

Tôi thì thầm những từ trống rỗng ấy, nắm chặt bức tranh.

Để được gặp lại “cô ấy” thêm một lần nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!