Chương 401-500
Chương 435: Thời Gian Tiệc Tùng (6) – Cuộc Họp Cuối Cùng
14 Bình luận - Độ dài: 2,493 từ - Cập nhật:
Chương 435: Thời Gian Tiệc Tùng (6) – Cuộc Họp Cuối Cùng
User: Han Kain (Trí Tuệ)
Date: Ngày 379
Địa Điểm Hiện Tại: Tầng 1, Hành Lang
Lời Khuyên Hiền Triết: 2
- Han Kain
Vì bức tranh quái gở kia mà tôi chẳng được nghỉ ngơi tử tế, thế nên tôi bước vào buổi họp trưa trong trạng thái mệt mỏi.
Những người khác cũng chẳng khá hơn là bao, bầu không khí rõ ràng không hề dễ chịu.
“Kiểm tra lại chủ đề họp đi!”
Giữa tình cảnh này mà chị tôi vẫn hô hào rất khí thế, khiến mọi người đồng loạt nhìn lên bảng trắng, nơi ghi các mục cần thảo luận.
[Họp Phòng 206
1. Di Sản mới của Kain
2. Cường hóa Phước Lành của Miro
3. Phần thưởng của Họa sĩ
4. Hòm Linh Hồn và Yumi
5. Tiến trình phòng 206]
Nhìn nội dung trên bảng, tôi có cảm giác như mình đang làm việc ở một tập đoàn lớn.
Sắp phải báo cáo cho trưởng phòng Eunsol hay sao đây?
Nghĩ lại thì buồn cười, trong số chúng tôi hình như chẳng có ai từng sống một cuộc đời công sở bình thường.
Ngay cả chị Eunsol cũng là con gái thứ hai của một chaebol, nên còn khuya chị ấy mới “bình thường”.
“Nếu không ai có ý kiến thì làm theo thứ tự này nhé.”
Vì mục số 1 là chuyện của tôi, ánh mắt mọi người tự nhiên đổ dồn về phía tôi.
“Kain, về Thái Dương Thần Thánh thì em có gì muốn nói không? Ví dụ như phát hiện ra cách dùng mới chẳng hạn?”
“Không có ạ.”
Vừa mới nhận được đã bị cuốn vào sự kiện kỳ quái với Họa sĩ, đầu óc còn chưa kịp thở, thì lấy đâu ra thời gian mà ngộ ra cái gì.
Không hiểu sao chị Eunsol lại tỏ ra hơi thất vọng.
“Cũng phải, lúc đó em bận bịu vì ký ức ở ngôi nhà quê mà.”
“Dù em có tỉnh táo thì chắc cũng thế thôi. Như em nói trước đó rồi, Thái Dương Thần Thánh là Di Sản cần nạp năng lượng, mà hiện tại thì nó hoàn toàn trống không.”
“Thật à?”
Lúc này Ahri lên tiếng hỏi.
“Sạc lại… tức là phải cống nạp tín ngưỡng hoặc linh hồn của tín đồ đúng không?”
“Ừ.”
“Khó dùng thật đấy. Vậy ở phòng 206, việc đầu tiên anh sẽ làm là sạc nó à?”
“Chắc vậy đi?”
“Liệu có sạc được không? Như anh biết đấy, Phòng 206 vừa bắt đầu là Lý Trí Bất Khuất sẽ áp chế toàn bộ sức mạnh siêu nhiên.”
“…”
Vấn đề đầu tiên liên quan đến mục số 1 được Ahri chỉ ra.
Thái Dương Thần Thánh chỉ hoạt động một khi được nạp bằng tín ngưỡng, hoặc linh hồn của tín đồ.
Nói cách khác, ở Phòng 206 tôi phải thành lập ra một dạng giáo phái nào đó.
Đến đây thì còn có thể xoay sở được nếu cân nhắc theo bối cảnh Phòng 206, nhưng vấn đề nằm ở bước tiếp theo.
Cho dù thành lập được đi, liệu tôi có sạc được không?
Bản thân hành vi “sạc” rõ ràng cũng là hiện tượng siêu nhiên.
“Có khi chúng ta nên tổ chức nghi lễ tôn giáo bên ngoài Thiên Đường.”
“Phần đó anh nên suy nghĩ kỹ.”
Chúng tôi tạm kết luận chủ đề này ở đó.
“Tiếp theo! Miro, sức mạnh mới của em thế nào rồi?”
Được chị Eunsol nhìn tới, Miro mỉm cười, rút dao găm và biểu diễn lại năng lực của mình.
“Mọi người xem này! Làm thế này là—!”
Dao đâm thẳng vào da rồi rút ra, nhưng không hề có lấy một giọt máu.
Dù đã xem rồi, năng lực mới mà Miro nhận được ở Thánh Địa Phước Lành thật sự vẫn rất kỳ lạ.
“Thế là đủ rồi. Ngày mai còn phải vào Phòng Nguyền Rủa, đừng có dùng hết cái Lực Bất Biến hay gì đó nhé.”
“Ừ.”
Nghe lời Ahri, Miro dừng khoe năng lực lại.
Bất Biến Cấp 2 là năng lực sử dụng “Lực Bất Biến”, để thay cơ thể hứng chịu đòn tấn công; và trong thời gian đó, bản thân Miro sẽ không bị thương.
Nói đơn giản thì giống như một lớp khiên trong game.
Sau khi Miro xong phần biểu diễn, chị Eunsol hỏi tiếp.
“Trông giống lần trước nhỉ. Em chưa phát hiện cách dùng nào khác sao?”
“Hả? Cách dùng khác á?”
“Chuyển sang mục 3 thôi. Phần thưởng của Họa sĩ, hai bức tranh. Kain, em phát hiện được gì chưa?”
Tôi lấy hai bức tranh ra trước mặt mọi người.
“Em dùng một lượt Lời Khuyên để hỏi xem bức tranh có bí mật gì không, rồi phát hiện ra cái này.”
“Dùng luôn rồi à?”
“Vâng. Bức tranh cánh cửa màu tím có tiêu đề riêng. Mọi người xem này.”
Tôi lật mặt sau bức tranh, dùng ngón tay chà mạnh vào góc dưới bên phải.
Chẳng mấy chốc, một chuỗi ký tự lạ hiện ra, phản ứng với nhiệt do ma sát.
‘Somnium regnum’
“Không giống tiếng Anh. Có ai biết không?”
Chị Eunsol lắc đầu, vẻ bối rối.
Chị tôi giỏi tiếng Anh, cả tiếng Pháp lẫn Tây Ban Nha, mà cũng không nhận ra.
Ngay cả Ahri và Ông, những người có kiến thức uyên bác, cũng tỏ ra không biết.
Bất ngờ thay, người lên tiếng lại là bác sĩ.
“Là tiếng Latin. Từ đầu nghĩa là ‘giấc mơ’, từ sau là ‘vương quốc’. Tức là ‘Vương Quốc Mộng Mơ’.”
Tiêu đề của bức tranh thứ hai mà Họa sĩ trao cho tôi là ‘Vương Quốc Mộng Mơ’.
“Latin à? Ở đây có phải Vatican đâu mà Họa sĩ lại dùng mấy từ gây rối thế này?”
Chị Eunsol tỏ vẻ khó hiểu, tôi cũng đồng tình.
“Chị ơi, Vatican là gì ạ?”
Songee thậm chí không hiểu cả từ “Vatican”, điều này khá lạ.
Vatican chẳng phải vẫn xuất hiện đầy trên tin tức sao?
“Em không biết thành phố Vatican à? Giáo hoàng, là người đứng đầu Nhà thờ Công giáo, em biết chứ? Đó là một thành phố tương đương một quốc gia, nơi Giáo hoàng và các hồng y tập trung—”
“Nhà thờ Công giáo không phải đã bãi bỏ Giáo hoàng với các Hồng y rồi sao ạ?”
“…”
Không khí xung quanh lập tức im lặng.
Việc mỗi người sống trong một thế giới hoàn toàn khác nhau.
Chúng tôi đã biết điều đó từ lâu, nhưng những khoảnh khắc thế này vẫn khiến người ta bối rối.
“E hèm! Thôi, bỏ chuyện Vatican sang một bên. Quan trọng hơn là ta đã biết tiêu đề bức tranh. Kain, em còn gì muốn nói thêm về ‘Vương Quốc Mộng Mơ’ không?”
“À, Vương Quốc Mộng Mơ là một bức tranh còn sống, biết di chuyển.”
Ngạc nhiên là không ai tỏ ra ngạc nhiên.
Đây là Khách Sạn, nơi mà dù có người chui ra từ tranh thì cũng chẳng có gì lạ.
“Đang ngủ thì đột nhiên cái cửa trong tranh mở ra, một con mắt như quái vật thò ra nhìn chằm chằm em.”
“Nó có làm gì em không?”
“Em cũng trừng lại xem nó là thứ gì, thì nó lập tức đóng sầm cửa rồi biến mất.”
“… Có vẻ khá nhút nhát nhỉ.”
Ngoài ra thì không còn gì để nói thêm về Vương Quốc Mộng Mơ.
Chị Eunsol xác nhận lại.
“Còn bức chân dung của em thì sao? Có gì khác không?”
“Họa sĩ bảo đó chỉ là tranh bình thường thôi. Có vẻ cô ta không nói dối.”
“Ừ. Vậy sang chủ đề tiếp theo đi.”
Mục 4: Hòm linh hồn và Yumi.
“Seungyub, em tổng hợp lại chuyện đã bàn mấy ngày qua đi.”
Có vẻ trong lúc tôi bị cuốn vào cơn ác mộng, mọi người đã bàn bạc với nhau về chuyện của Yumi.
“E hèm! Mọi người nói chuyện với Yumi rồi đúng không? Mọi người thấy đó, Yumi hiền lắm nên—”
Cái gì mà “mọi người đều nói chuyện”?
Tôi không nhịn được mà xen ngang vào.
“Anh không nhớ là mình có nói chuyện đàng hoàng với cô ta.”
“Hả? À, ờ… hyung ở với Họa sĩ mà…”
“Trọng tâm mục 3 là có cho phép Yumi chế tạo thân xác hay không, đúng chứ?”
“Vâng.”
“Mọi người đều đã đồng ý rồi sao?”
Seungyub ấp úng, nên chị Eunsol liền giải thích ngắn gọn.
“Cuối cùng thì mọi người đều cho phép thôi. Cô ta khao khát nó quá mà.”
“Ừm.”
Lúc đó, Ahri dứt khoát lấy bình giữ nhiệt ra.
Vì ở gần Ahri suốt nên máu, thịt và tóc bên trong vẫn còn rất “tươi”.
“Ọe!”
Miro lập tức phản ứng dữ dội ngay khi thấy nó, Songee cũng nhăn mặt.
“Seungyub, cầm lấy.”
“Ồ! Ồ ô!”
Seungyub vui mừng ôm lấy bình giữ nhiệt của Ahri.
“Đưa về Phòng 105, bảo Yumi tạo thân xác đi. Có thể xảy ra vấn đề thể chất đấy.”
“Vâng ạ~!”
“Nhớ là từ lúc bình rơi khỏi tay chị thì hiệu năng bảo quản sẽ mất. Đi ngay đi.”
“Cảm ơn chị ạ!”
Seungyub rời khỏi phòng họp với vẻ phấn khích quá mức, khiến tôi có cảm giác hơi kỳ lạ.
Phản ứng của mọi người cũng đúng như tôi nghĩ.
Không chỉ chị tôi hay Ahri, mà cả Songee và Elena, những người thường chỉ ăn bánh trong giờ họp, cũng lộ vẻ không thoải mái.
Tôi dè dặt lên tiếng.
“Ờ… có vẻ trong lúc em vắng mặt đã xảy ra chuyện gì đó khá bất ngờ đấy nhỉ.”
Không ai nói gì.
“Em hỏi thử thôi… chỉ là lỡ đâu, biết đâu đấy—”
Chị Eunsol cười khổ.
“Nói thẳng ra đi. Em định hỏi có phải Seungyub thích Yumi không, đúng chứ?”
“…”
Ahri khẽ thở dài.
“Không phải chuyện lớn đâu.”
“Không lớn à?”
“Thằng nhóc đó vốn là kiểu người yêu đương như ăn cơm.”
“…”
Nghe vậy thì cũng đúng thật.
“Nếu em nhớ không lầm thì lần đầu là… E hèm! Chắc là chính em đó.”
Chuyện hồi chúng tôi mới vào Phòng 102.
Lúc đó Ahri và Ông vẫn còn đang che giấu thân phận.
Ai cũng gật đầu, nhưng trong hai người gia nhập gần đây, có một người phản ứng mạnh mẽ.
“Ểeee?! S-Seungyub t-thích A-Ahri ư?!”
Trước phản ứng ầm ĩ của Miro, Ahri thở dài.
“Im đi. Cậu làm thế chỉ khiến mọi chuyện kỳ quặc hơn thôi. Với lại, sau đó nó còn đổi người nữa.”
“Hả?”
“Phòng 202 thì sao? Con gái út của Hải Thần ấy. Tên cô ta gì nhỉ?”
Tôi đáp.
“Liringanaur.”
“Đúng rồi, Liringanaur! Nó cũng có vẻ thích con bé đó. Mọi người thấy sao?”
Elena, Songee và vài người khác cười khổ gật đầu.
Người ta nói “Sông sâu mười thước dễ đo, con người một thước không đo nổi lòng”.
Với Seungyub thì câu đó có vẻ không áp dụng được.
Lúc này Miro nghiêng đầu khó hiểu.
“Chuyện mọi người nói đó là hồi phòng 202 à?”
“Ừ.”
“Sao tớ không biết nhỉ? Chuyện nó thích Liringa—”
“Liringanaur.”
“Lirin-ganno gì đó… dù sao thì tớ chưa từng nghe tới ai có tên như vậy luôn.”
“Người dễ yêu thì cũng dễ quên.”
“…”
Tôi càng nói càng cảm thấy giống mình đang nói xấu Seungyub sau lưng, khi thằng em không ở đây.
Có lẽ cảm thấy vậy, Songee ho khẽ rồi lên tiếng bênh vực.
“Seungyub còn nhỏ mà! Độ tuổi đó cảm xúc hay nhảy nhót lắm. Tạm bỏ qua chuyện đó, quay lại Yumi thì em nghĩ cuối cùng vẫn nên cho cô ta một thân xác thôi.”
Ahri cũng gật đầu.
“Đúng vậy. Nếu đã nghi ngờ thì ngay từ đầu không nên cho cô ta vào Hòm Linh Hồn. Mấy ngày qua, chúng ta đã cho cô ta thấy quyền chủ động nằm trong tay mình.”
Chúng tôi có thể cướp thân xác hoặc trục xuất Yumi bất cứ lúc nào.
Bản thân Yumi chắc hẳn cũng đã nhận ra điều đó.
Đã cho vào Hòm rồi thì ít nhất cũng nên trao cho cô ta một mức độ tin tưởng tối thiểu.
Nếu sau này cô ta làm ra chuyện điên rồ như phù thủy, thì lúc đó tính tiếp.
Khi câu chuyện về Yumi sắp kết thúc, Miro đột nhiên nói.
“Tớ thấy… buồn ghê.”
Ahri nghiêng đầu.
“Hả? Sao vậy?”
“Cậu bé đó lúc đầu thích cậu đúng không?”
“…”
“Rồi sau đó là… Liringringnori?”
“… Ừ.”
“Thế sao cậu ta chẳng có phản ứng gì với tớ? Ahri với tớ giống nhau y đúc mà!”
Tôi nhất thời cứng họng trước câu chuyện lố bịch này.
Không biết cái nào kỳ quặc hơn: Việc Miro có những suy nghĩ lố bịch như vậy, hay việc cô ấy nói thẳng ra điều đó trước mặt mọi người không chút do dự?
Ahri có vẻ mặt cực kì u ám.
“Mẹ ơi… làm ơn đừng có phá hỏng những ký ức đẹp đẽ của con về mẹ nhé.”
“Hả?”
“Hây ya!”
“Ááá!”
“Đừng có nói mấy câu kỳ quặc!”
Cuối cùng Ahri không nhịn được mà đánh Miro.
Tôi bỗng hiểu vì sao Seungyub không hề phản ứng với Miro.
“… Trật tự đi. Giờ nói chuyện về phòng 206.”
…
…
…
Khi cuộc họp kết thúc, hai lượt Lời Khuyên còn lại cũng đã biến mất.
User: Han Kain (Trí Tuệ)
Date: Ngày 379
Địa Điểm Hiện Tại: Tầng 1, Phòng 105 – ‘Phòng Nghỉ’
Lời Khuyên Hiền Triết: 0
- Han Kain
Sau cuộc họp, tôi quay về phòng riêng.
Những ý kiến của đồng đội về cách tiến hành Phòng 206 khiến đầu óc tôi rối bời.
Thôi thì cứ nghĩ đơn giản vậy.
So với mọi người, việc tôi cần làm khá rõ ràng.
“…”
Ngồi trên giường, nhìn lên tường, tôi thấy bức chân dung đen trắng của mình, thứ đã trở nên quen thuộc lúc nào không hay.
Họa sĩ chắc chỉ mất khoảng 5 phút để vẽ, vậy mà nó trông khá ổn, với một bức tranh chỉ mất từng đó thời gian.
Chợt nảy ra một ý nghĩ, tôi lật bức tranh lại.
Khác với ‘Vương Quốc Mộng Mơ’, mặt sau bức chân dung đen trắng chỉ là mặt giấy thô và cứng.
- Sột soạt!
Tôi chà mạnh.
Từ góc trên bên trái đến góc dưới bên phải, chà khắp nơi.
Rồi…
Lần này không phải tiếng Latin, mà là ngôn ngữ tôi biết.
‘Hãy tự cứu lấy chính mình khỏi địa ngục.’
“…”
14 Bình luận