Chương 401-500

Chương 497: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Hai: “Phù Thủy” (5)

Chương 497: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Hai: “Phù Thủy” (5)

Chương 497: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Hai: “Phù Thủy” (5)

- Lee Eunsol

Khoảnh khắc Thẩm phán quan dị giáo phun máu rồi chết, cả phòng xử án như đông cứng lại.

Không chỉ các thường dân của Ernheim, mà cả tôi và Elena cũng nhất thời cứng họng.

Một cú sốc khủng khiếp nuốt chửng mọi âm thanh, để lại khoảnh khắc tĩnh lặng nghẹt thở.

Rồi thời gian lại tiếp tục trôi.

“Áaaa!”

“Ư… ư hự…!”

“Ngài Thẩm phán!”

“Phù thủy! Là phù thủy!”

Tiếng hét thất thanh vang khắp nơi.

- Tõm!

Chất lỏng đỏ thẫm bắn lên má tôi như thể đã chờ sẵn.

Tôi quay đầu lại thì thấy những kẻ vừa trói mình đã ngã gục hết.

“… Ồ?”

Tên Thẩm phán vừa tuyên án tử hình cho tôi đã chết, máu trào ra từ tất cả những lỗ trên cơ thể.

Những kẻ định trói tôi thì toàn thân như bị vắt kiệt mà chết.

Đến mức này thì chẳng còn ai giữ nổi lý trí.

“Tr… tránh ra! Áaaa!”

- Rầm rầm!

Có kẻ vừa bò, vừa lăn như đang bơi giữa không khí mà tháo chạy.

“Xin… xin tha mạng! Eunsol đại nhân! Xin tha mạng! Tôi… tôi còn con gái nhỏ!”

Có kẻ đột nhiên gào lên cầu xin tha mạng vì có con gái nhỏ.

Tôi chỉ biết cười cay đắng.

Nên nói sao đây?

Dòng chảy sự kiện này tôi có đoán trước được rồi, nhưng mức độ lại kịch liệt hơn tưởng tượng.

Tôi biết phù thủy tàn nhẫn và bốc đồng, nhưng không ngờ lại đến mức này!

Ngay trước mặt Elena – người được ban ân sủng của Chúa – mà đã giết là giết sạch tất cả mọi người.

Lúc đó, giọng sắc bén của Elena, người đã tỉnh táo lại một cách muộn màng, vang lên.

“Bắt lấy chúng!”

Bắt? Tìm ra được phù thủy rồi à?

- Vù!

À, không phải phù thủy. Là đám thú nuôi!

Perro lao như tia chớp, chụp lấy con mèo ở bên cửa sổ.

Ngay sau đó, con thú của phù thủy nhận ra nguy hiểm, phát ra tiếng “rắc!” rồi biến hình thành quái vật.

Chỉ trong chớp mắt, nó phình to bằng con báo, móng vuốt sắc đến rợn người.

Tất nhiên, dù nó có to bằng hổ cũng chẳng khác gì.

Perro lộn một vòng giữa không trung, rồi biến hình thành quái điểu khổng lồ, mỏ của nó phình to thành cỡ cái đầu người.

“Meo?”

Nhìn con mèo quái vật hoảng hốt kêu meo, tôi bật cười.

Chính nó còn biến hình được mà không nghĩ con vẹt cũng biến được à?

Sau đó là một trận hỗn chiến đúng nghĩa!

Chỉ trong chốc lát, phòng xử án tạm bợ tan hoang, bàn ghế gỗ vỡ vụn trong cuộc giao chiến hỗn loạn.

“Áaaa!”

Phần lớn dân thành phố đã bỏ chạy, nhưng vài người chậm chân nên đã bị cuốn vào.

Đáng tiếc, cả con mèo quái vật lẫn Perro đều chẳng quan tâm đến mấy chuyện vặt vãnh kiểu “an toàn của thường dân”.

Khi trận hỗn chiến sắp kết thúc, tôi và Elena cùng tiến lại gần nhau.

Con thú kia đã trở về kích thước của một con mèo bình thường, nằm thở dốc dưới đất.

“Lâu rồi không gặp.”

“…”

Con mèo nghiêng đầu như không hiểu.

Có lẽ vì tôi và Elena cùng bước tới với thái độ quá bình tĩnh.

“Ổn chứ? Cho phép ta hỏi vài câu nhé.”

“…”

“Phù thủy là ai?”

“Biết rồi mà còn hỏi.”

“Lỡ đâu ta nhầm thì sao?”

Cái tên nó nói ra quả nhiên là người tôi đã đoán.

“Unnie, chị đã đoán được rồi à?”

“Có đôi chút. À!”

“Sao thế?”

“Valentina… cô ấy đang ở dinh thự của em à?”

“Chắc vậy? Em cũng không rõ.”

“… ”

Hóa ra hành động của Valentina là gợi ý.

Cô ấy công khai ghét tôi vì chuyện của anh trai, nhưng chưa từng nghi ngờ tôi là “phù thủy”.

Tôi tưởng là vì thiết lập bối cảnh, do đã quen biết lâu năm với Lee Eunsol, nên có chút tình cảm phức tạp.

Nhưng không phải vậy.

Chỉ là cô ấy biết, hoặc đã đoán được, ai mới là phù thủy thật.

- Kẽo kẹt… tõm!

Elena, mỹ nhân tuyệt thế đang ngồi trên chiếc ghế gỗ đã vỡ một nửa, với nét mặt có phần trống rỗng.

“Em nghĩ Tomás mà chết thì sẽ thành chuyện lớn đấy.”

“Chị cũng vậy.”

“Hắn ta giống như ‘Ngòi nổ để triệu hồi boss’ vậy.”

Elena cũng nhận ra.

Chỉ cần lùi lại một bước sẽ thấy bản thân sự tồn tại của Tomás là quá kỳ quái.

Hắn cầm đuốc, lúc nào cũng đòi thiêu sống tôi, nhưng bản thân hắn lại chỉ là con người bình thường.

Nếu là lúc mới vào Phòng 101 có lẽ tôi đã thấy nguy hiểm.

Nhưng giờ tôi đã có Hồ Điệp Mộng.

Mười kẻ như vậy cũng không làm gì được tôi.

Khách sạn bố trí NPC này để làm gì?

“Unnie, vì mọi người đã chạy hết rồi nên em sẽ nói thẳng nhé. Tomás suy cho cùng là tay sai của Vatican. Vatican thời này giống một phiên bản Cục Quản Trị thu nhỏ. Mặc dù, có vẻ nó chỉ hoạt động ở khu vực châu Âu.”

“…”

“Vatican đã quản lý thế giới thế nào? Không thể tinh vi như Cục Quản Trị của tương lai được.”

“Bọn họ không thể có đủ năng lực. Vừa thiếu kỹ thuật, lại còn thiếu tài nguyên.”

“Thẩm phán quan dị giáo, suy cho cùng, giống như chim hoàng yến trong mỏ than.”

Hoàng yến trong mỏ than.

Ngày xưa, thợ mỏ nuôi mấy con chim nhỏ, như hoàng yến, hoặc chim sẻ trong hầm để ‘kiểm tra không khí’.

Một khi con chim, thứ nhạy cảm với không khí hơn nhiều so với con người mà chết, nghĩa là báo hiệu trong mỏ có nguy hiểm.

Vai trò Thẩm phán quan dị giáo cũng vậy.

Những thường dân đã qua huấn luyện được bố trí khắp châu Âu, gửi về báo cáo định kỳ.

Những ‘tha hóa nhỏ’ thì họ tự tay xử lý.

Nếu họ chết, không còn gửi báo cáo định kỳ thì sao?

Nghĩa là nguy hiểm.

“Trong bối cảnh này thì Ernheim đã có Hiệp Sĩ Đền Thánh được phái đến.”

Là Cha Jinchul.

“Ý nghĩa của chuyện đó là gì?”

“Vatican đã nảy sinh nghi ngờ đối với Ernheim từ trước.”

“Đúng vậy. Cha Jinchul đã chết, rồi Thẩm phán quan dị giáo phái tới sau đó cũng chết.”

“… ”

Hai con hoàng yến được Vatican cử tới đều chết.

Vậy nên ‘thứ thật sự’ sẽ đến rất sớm thôi.

“Là Boss nhỉ?”

“Chắc vậy.”

“Vậy phù thủy là gì? Cô ta cũng là điều kiện để triệu hồi Boss sao?”

“Khó mà nói được…”

Tôi đứng dậy, nắm chặt tay Elena.

À, ừm, phải nói điều này cũng khiến tôi hơi áy náy.

Elena là kiểu đồng đội thế nào?

Kain dùng “Thái Dương Thần Thánh”, sau khi nạp đầy năng lượng chính là thành viên có năng lực chiến đấu mạnh nhất team, chắc chỉ trừ Miro Nửa Đêm.

Vậy Boss của thử thách có mặt Elena sẽ là quái vật cỡ nào?

“… Elena này.”

“Kẻ phán quyết” mà Vatican sắp sửa phái đến là thứ gì thì chúng tôi vẫn còn chưa rõ.

Nhưng có một điều chắc chắn là, trong trận chiến đó tôi sẽ chỉ là vật cản đường.

“Chị đi đi.”

“… Chị xin lỗi.”

“Chị xin lỗi gì chứ? Ai cũng có vai trò riêng. Chị sẽ phải lo chuyện phù thủy đi.”

“…”

“Unnie, nghe em nói này.”

“Ừ?”

Em ấy muốn nói gì thế nhỉ?

“Chị còn nhớ em nói chuyện bức thư của anh Kain gửi hôm đầu không?”

“Ừ, nó bảo hai chúng ta tự hành động tiếp.”

“Nhờ lá thư đó, em đã hiểu vì sao anh Jinchul lại bị loại.”

Chắc là do sự cố cùng tổ đội Ai Cập.

Xét theo tính chất của Thời Gian Vay Mượn, thì đáp án đã trở nên rõ ràng.

“Sau chuyện đó, em đã bắt đầu nghĩ…”

“Gì?”

“Tàu hỏa chạy theo một đường ray, phải không ạ?”

“… ”

“Ai Cập cổ đại, châu Âu trung cổ, Mỹ cận đại, Hàn Quốc hiện đại. Tất cả đều nằm trên một đường ray. Là cấu trúc nơi quá khứ sẽ ảnh hưởng tới tương lai.”

“Chị đoán ra rồi. Kiểu giống hiệu ứng cánh bướm.”

“Hiệu ứng cánh bướm? Cách gọi hay đấy ạ. Mỗi người cùng nghĩ về nó nhé. Giờ thì, fighting!”

“Fighting!”

- Cạch!

Tôi đi qua Ernheim hỗn loạn, nghĩ về “hiệu ứng cánh bướm”.

Hiệu ứng tiêu cực từ Ai Cập đã giết Cha Jinchul ngay từ khi thử thách mới bắt đầu.

Một chuyện tương tự rất có thể sẽ xảy ra lần nữa.

Nếu chúng tôi không thể giết boss và tạo nên một ‘hiệu ứng cánh bướm tiêu cực’ khác thì sao?

Hậu quả sẽ đè lên Ahri và ông Mooksung sau này.

“… ”

Ngược lại, chúng tôi liệu có thể tạo ra hiệu ứng tích cực không?

Gieo trước mầm mống cho đồng đội vài trăm năm sau, để khiến mọi chuyện trong tương lai trở nên dễ dàng hơn?

“… À.”

Khi suy nghĩ của tôi chạy đến đó, tôi mơ hồ hiểu ra từ giờ mình cần phải làm gì.

***

Về đến nhà, thứ đầu tiên tôi thấy là đống hành lý chất khắp nơi.

“Valentina.”

“Chị về rồi à! Em còn tưởng chị sẽ không về nổi chứ, nhưng chị vẫn về được này! Em muốn chúc mừng chị lắm, nhưng chị thấy đấy, chúng ta không có thời gian. Mau thu dọn hành lí đi.”

Một chút đồ đạc ít ỏi, trang sức bằng vàng của người chồng quá cố, và một ít lương thực.

“Chuẩn bị đi tị nạn đấy à?”

“Tất nhiên! Phù thủy… ừm… đã giết Thẩm phán quan rồi! Chúng ta mà ở lại thì cũng gặp nguy hiểm đấy ạ. Chúng ta phải rời Ernheim ngay—”

“Chị nghĩ dù phù thủy có giết hết tất cả mọi người khác, cũng không giết chị với em đâu.”

Valentina cứng đờ như tượng.

“Không phải chạy trốn khỏi phù thủy. Mà là ‘mang ‘phù thủy theo mà chạy trốn?”

“Lee Eunsol.”

“Em đã biết từ khi nào?”

“… Hai năm trước.”

“Ừ, rồi rồi. Trước hết chị cần nói chuyện với Sofia đã.”

Tôi nhớ lại hành động của phù thủy mấy hôm nay.

Đột nhiên gửi thú nuôi để giết Bruno khi hắn tố cáo tôi.

Trên bề mặt thì có vẻ phù thủy đang muốn gài bẫy tôi.

Nhưng khi tôi gặp mặt trực tiếp với con mèo, thì con bé lại bảo tôi chạy đi vì ai đó đang tới.

Bổ sung thêm cả thái độ cực đoan hôm nay, thì đáp án đã rõ ràng rồi.

Như chính thú nuôi của con bé đã xác nhận, thì đây là một câu hỏi không cần hỏi thêm nữa.

“Mẹ ơi!”

Một cô bé đáng yêu chạy ra từ trong phòng, cùng nụ cười tươi rói.

Con gái của tôi theo thiết lập. Và là người yêu tôi nhất thế gian.

Phù thủy, Sofia.

“…”

Con bé đã giết Bruno vì hắn đã tố cáo và đe dọa tôi.

Thẩm phán quan đã đe dọa cho tôi lên giàn thiêu, nên con bé đã giết hắn.

Con bé hoàn toàn không tính toán gì về những hậu quả sau này.

Bởi vì nó còn trẻ, và không thể tính toán trước được những hậu quả đó được.

“Mẹ ơi~! Mẹ ơi! Hôm nay vẫn ổn chứ ạ?”

“…Sofia.”

Cái cách con bé không hối hận một chút nào cho dù đã sát hại vài người.

Rõ ràng con bé không phải người bình thường.

Tôi đã hiểu vì sao Tòa Thánh muốn tận diệt phù thủy này tới vậy.

“Mẹ hôm nay phải xin lỗi con một chuyện.”

“Hả?”

Con bé hoàn toàn không có chút nhân tính nào sao? Chà, không hẳn là vậy.

Con bé yêu tôi, mẹ của nó, và yêu cô Valentina của nó nữa.

Điều này cho thấy, nó có thể cảm nhận được mối liên kết hình thành giữa những mối quan hệ cá nhân.

Chỉ là với người ngoài, những người không có mối liên kết đó, thì không có một chút từ bi nào cả.

“Là về mèo của Sofia. Mẹ đã lỡ tay giết nó mất rồi.”

“Timmy ấy ạ? Không sao đâu ạ! Mèo biết nói thì con tạo ra bao nhiêu cũng—”

“… ”

“… À.”

Giống hệt với bản tính trẻ con, thì chỉ năm giây là con bé đã tự thú mình là phù thủy.

Nếu tôi nghi ngờ nó từ đầu, có lẽ tôi đã phát hiện ra ngay từ ngày mà thử thách bắt đầu rồi.

“Мẹ, ừm, à, cái đó…”

Hoảng hốt, bất ngờ, và chút sợ hãi.

“Sofia, con sợ mẹ sẽ mắng con à?”

“… Con chỉ bảo vệ mẹ mà thôi.”

Nhìn con bé nói như thể đang viện cớ, tôi tự nhiên hiểu ra một chuyện.

Con bé lo lắng về việc nó sẽ bị tôi mắng, thế tức là sao?

Tuy nó là một người thiếu đi lương tâm, nhưng ít nhất nó biết hành động của mình là “tà ác” trong mắt người khác.

Vậy nên…

Sofia không thể lớn lên và trở thành một người thực sự lương thiện.

Nhưng nó có thể giả làm một người lương thiện.

“Sofia, lại đây.”

“Dạ!”

Tôi ôm cô bé, trong lòng tràn tình yêu thuần khiết, và nghĩ.

Đồng đội khó hiểu nhất của chúng tôi.

Người đánh một ván cờ chẳng ai hiểu.

“…”

Tôi thử bắt chước Kain một chút.

Tôi không thể so được với kỳ thủ vĩ đại, hay chính xác hơn là kiêu ngạo, kẻ muốn thiết kế 5000 năm lịch sử của Phòng 207…

Nhưng hai, ba trăm năm chắc có lẽ tôi cũng xoay xở được chứ?

***

“… Tại Ernheim đã xảy ra Thảm Họa Hỗn Mang tối thiểu cấp 2. Hiệp Sĩ Đền Thánh Cha Jinchul và Thẩm phán quan dị giáo Tomás Torquemada đều đã trở thành nạn nhân.”

“Cử Fortuna tới.”

“Fortuna? Vậy còn gia tộc Gray—”

“Ta sẽ không nhắc lại lần hai.”

***

- Elena

Sáng nay tôi thấy mình xui đến mức khó tin.

Bức tượng treo tường trượt xuống với độ chuẩn xác như thể nó muốn ám sát tôi.

Ổ bánh mì phết bơ ngon lành trượt khỏi tay rơi xuống đất một cách kì quái.

Cạnh bàn vốn chưa từng làm tôi trầy xước, hôm nay lại sắc đến mức làm rách áo. Chiếc ghế tôi ngồi nghỉ đột nhiên bị mục một chân mà đổ.

Vô số xui xẻo phi lý như vậy cứ dồn dập mà tới, quá nhiều để tôi đếm từng lần một nữa rồi.

Tới lúc nào đó, những gia nhân trong biệt thứ cũng cảm nhận được điềm gở, trở nên im lặng như tờ.

Cộng kèm với cơn mưa đổ tầm tã từ sáng, khu vực xung quanh dinh thự vẫn nhuốm một màu u tối, dù đang là giữa ban ngày.

Rồi giữa màn mưa, bóng hình thập tự giá xuất hiện.

Vatican cuối cùng đã cử người tới.

Kể cả vậy, chủ nhân của Ernheim, Công Tước Gray vẫn giữ thái độ bình thản.

“Mấy ngày nay ta thấy bất an quá. Cuối cùng Tòa Thánh cũng gửi đội trấn áp tới rồi!”

“…”

“Khi nghe phù thủy đã trốn khỏi khu xử án, ta khó mà ngủ yên giấc hàng đêm được. Thế này nhẹ cả người!”

“…”

“Elena, chúng ta đi chào hỏi họ đi.”

“Vâng ạ.”

Thái độ bình tĩnh của Công Tước rõ ràng là có cơ sở riêng.

Phù thủy đơn giản là đã làm cả thành phố náo loạn, gia tộc Gray đâu có tội tình gì?

Gia tộc lại còn có cô con gái được ban Ân Sủng của Chúa!

Chắc sẽ bị khiển trách nhẹ vì tội tắc trách trong công tác trị an thành phố, nhưng đó chẳng phải vấn đề gì to tát.

Trong bóng tối, ‘hắn’ xuất hiện.

Ngay cả khi hiệp sĩ mặc bộ giáp đen tuyền giơ nỏ, Công Tước vẫn chưa nhận ra tình hình.

- Vút!

Đến khi mũi tên bay như tia chớp xuyên thủng đầu Công Tước, tôi mới hiểu ra.

Tòa Thánh đã tuyên bố gia tộc Gray cũng đã trở nên “tha hóa”.

Tôi thực sự không thể tin nổi!

Theo bối cảnh, tôi là con gái được ban Ân Sủng của Chúa mà?

Vậy mà dám tấn công con gái của Chúa như vậy sao?

Hay là—

- Vút!

Mũi tên thứ hai bay về phía tôi—

[‘Phòng Vệ Chính Đáng’ Kích Hoạt!]

Cán cân vàng, tỏa sáng như vì sao, lập tức nghiền nát mũi tên và lao vềphía tên hiệp sĩ.

“Hả?”

Hắn đã chặn được cán cân sao? Hay là né?

Không.

Hắn chỉ bước thẳng tới.

Cán cân bay sượt qua người hắn.

Như cả buổi sáng nay, tôi đã vô cùng xui xẻo.

Hoặc là—

Đối phương may mắn đến mức quỷ quái.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!