Chương 401-500

Chương 428: Gia Tộc Danh Giá (4)

Chương 428: Gia Tộc Danh Giá (4)

Chương 428: Gia Tộc Danh Giá (4)

-         Han Kain

Chẳng mất bao lâu để căn nhà rơi vào hỗn loạn.

Ngay từ đầu, Ahri đã chẳng có ý định che giấu việc mình phá hỏng lốp xe.

Mấy người lớn tất nhiên là kinh hoàng gào lên, bố mẹ tôi thì phải liên tục xin lỗi, hứa sẽ bồi thường toàn bộ chi phí sửa chữa.

Cả tôi lẫn Ahri đều bị mắng cho một trận ra hồn.

Mà khoan, sao tôi cũng bị mắng chung vậy?

Bảo là không trông nom em gái cẩn thận?

Nói vậy mà nghe được à?

Tôi đã nói rằng Ahri đột nhiên di chuyển như thể học Muay Thai, còn quật tôi ngã lăn ra đất rồi, nhưng chẳng ai tin tôi, nên tôi ức không chịu nổi.

Điều khiến tình huống vô lý này biến thành một màn hài kịch chính là thái độ của Ahri.

Không hề tỏ ra hối lỗi, con bé còn xin lỗi qua loa kiểu “Thôi thì để thời gian trôi qua đi~”, khiến bố tôi cuối cùng cũng không nhịn nổi, bắt Ahri xắn ống quần chuẩn bị ăn đòn ngay trước mặt họ hàng.

Vậy mà Ahri chỉ ngáp một cái, lẩm bẩm mấy câu kiểu “Giờ chắc cũng đến lúc được tự do hành động rồi”, rồi quay người bỏ chạy mất hút!

“Ha, Han Ahri! Đứng lại đó!”

“Chào mọi người nha~!”

“Cái, cái con điên này —”

Thế là Ahri biến mất như một cơn gió.

Thứ còn lại chỉ là đám người lớn với vẻ mặt không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra…

và cả —

“Ha ha ha! Không biết là ai, nhưng nuôi được đứa con gái đúng là giỏi thật đấy. Thôi, đừng đuổi nữa! Trẻ con vốn ngang ngược, trách ai bây giờ? Đến bữa thì tự khắc nó về thôi!”

Chỉ có cụ cố là cười như điên.

                                                                        ***

Đến trưa, người lớn lại bắt đầu cãi nhau.

Nghe nói trước đây cụ cố từng cho chú trẻ một khoản tiền khá lớn, giờ chuyện đó bị đào lên làm vấn đề.

“Lũ khốn các người! Lúc đó có ai ý kiến gì đâu —”

“Vì lúc đó chúng tôi đâu biết khoản tiền nhận được là bao nhiêu! Nó lên đến 1.5 tỉ won đó! Sao lại —”

“Lúc nhận thì tôi đã nói là 800 triệu cơ mà!”

“Lại nói dối! Mở miệng ra là toàn nói phét!”

“Chang-sik, mày, cái thằng này! Nói chuyện không biết tôn ti gì —”

Xung quanh dần trở nên ồn ào quá, nên tôi lại dẫn mấy đứa em ra vườn.

Vừa rải vụn bánh cho cá chép, vừa giết thời gian bên ngoài thì nghe thấy một tiếng thở dài bên cạnh.

“Kain, cháu cũng vất vả rồi.”

Giật mình quay sang, tôi thấy cụ cố đã đứng đó từ lúc nào.

“Cụ ạ?”

“Lũ đó quá đáng thật, đúng không?”

“…”

“Kain à, Ahri đâu rồi?”

“Cháu cũng không biết ạ.”

“Bữa trưa cũng chẳng ăn, nó chạy lung tung ở đâu không biết?”

“Nếu bị bắt thì chắc bị mắng thê thảm lắm…”

“Trẻ con mà, đập phá vài cái xe thì có gì đâu, làm gì mà phải mắng nó vì chuyện nhỏ nhặt thế.”

“…”

Cụ ơi, chuyện đó thì cháu thật sự nghĩ không phải như vậy đâu.

Nếu con gái của cháu đột nhiên cầm mảnh sắt đâm thủng cả chục cái lốp xe, chẳng lẽ trên đời này có phụ huynh nào không cầm roi lên sao?

“Chút nữa ta sẽ xử lí cái bọn kia cho, bảo Ahri về ăn cơm cho đàng hoàng nhé.”

“Dạ?”

Dọn cái bọn kia đi?

Ý là mấy người lớn à?

Tôi chẳng mất bao lâu để hiểu câu nói đó có nghĩa gì.

Cụ cố gọi điện ra ngoài, gọi hẳn một chiếc xe tải, rồi đột nhiên cho đưa toàn bộ người lớn sang khu nhà kính gần đó.

Ngay khi mọi chuyện diễn ra như vậy, Ahri — vốn đã biến mất — lại xuất hiện.

“Ừm….”

“Ừm cái gì mà ừm! Em, lúc nãy sao lại phá lốp xe? Vì em mà anh cũng bị —”

“Có vẻ như việc đuổi người lớn ra ngoài là một việc chúng ta không thể ngăn cản.”

“Hả?”

“Phá lốp hay không thật ra cũng chẳng quan trọng. Nhìn tình hình thì chuyện đưa họ ra ngoài không phải quyết định bộc phát đâu.”

“…”

“Con cháu tụ tập lại tranh giành gia sản, nên Han Jinseong cũng mệt mỏi rồi. Càng ngày ông ta càng cáu bẳn, cuối cùng chịu không nổi thì đuổi hết ra ngoài thôi.”

Tôi không hiểu Ahri đang nói gì.

Nhưng kỳ lạ là… có một ‘tôi’ khác lại hiểu rất rõ lời con bé nói.

“Ahri —”

“Nghe cho kỹ đây.”

“…”

“Hiện tại anh cơ bản đang ở là một học sinh trung học, nhưng không hoàn toàn thuộc về thời điểm đó. Sâu thẳm trong tim, anh vẫn đang nhận thức được tình hình.”

“…”

“Anh cũng cảm nhận được mà, đúng không? Nên mới im lặng như vậy.”

“…”

“Cùng đi gặp Han Jinseong đi. Em cần hỏi ông ta vài thứ.”

                                                                        ***

“Ôi chao~! Bé con, nãy giờ cháu trốn ở đâu thế?”

“…”

“Ha ha! Ông không định mắng cháu vì chuyện phá xe đâu, yên tâm đi. Trưa cháu chưa ăn gì đúng không? Đi ăn cơm cho đàng hoàng —”

Có lẽ vì đã nghe lời Ahri nói lúc trước, tôi cảm nhận được sự dịu dàng thật sự trong dáng vẻ của cụ cố khi quan tâm đến bữa ăn của chắt gái.

Hình ảnh cáu kỉnh với người lớn ban nãy đã biến mất hoàn toàn.

Có lẽ việc tuổi già phải nhìn con cháu tụ tập vì gia sản là một áp lực rất lớn với ông.

Mặc kệ tất cả, Ahri ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào cụ cố.

“…”

“…”

Cả tôi lẫn cụ đều cảm thấy không khí gượng gạo, nhưng Ahri thì không dừng lại.

“E hèm… cái mặt già này của ông có gì mà nhìn dữ vậy —”

“Không phải.”

“Hả?”

“Không phải vậy.”

“Không phải là sao?”

“Cụ ơi, cháu hỏi một chút được không ạ?”

“Ừ.”

Cụ cố tỏ vẻ tò mò xem đứa chắt gái thú vị này sẽ hỏi gì.

“Các họ hàng của Kain, e hèm. Mấy người lớn cãi nhau ở nhà quê làm cụ khó chịu lắm đúng không?”

“…”

“Không phải sao ạ?”

“Phù…. Từ miệng một đứa nhỏ mà lại phát ra mấy lời thế này. Đáng lẽ không phải mắng con vì chuyện phá lốp, mà phải cho mấy đứa kia đứng phơi nắng mới phải —”

“Cụ biết vì sao người lớn lại như vậy mà.”

“…”

“Cháu không hiểu. Cụ có nhiều tài sản như vậy, lại còn có luật sư bên cạnh. Ít nhất cũng phải có cách phân chia tốt hơn hiện tại chứ ạ?”

Ahri suy nghĩ sâu đến mức này sao?

Dù hơi hoang mang, nhưng tôi cũng tò mò nên không ngăn cản con bé.

“Phù… Chuyện này nghe kỳ quái lắm, không biết con có tin không.”

“Cụ cứ nói đi, cháu sẽ tin.”

Sau đó, cụ bắt đầu kể về cái chum thần bí.

Nguồn gốc chính xác của nó thì không rõ, chỉ biết là món đồ từ Nhật Bản, và sau khi có được nó thì tài vận kéo đến.

Khác với tôi đang chăm chú lắng nghe, Ahri lại khoát tay như thể “đã biết rồi”, rồi hỏi thẳng:

“Vậy là tài sản này không phải tự nhiên mà có, mà là nhờ một vật quái dị đúng không ạ?”

“... Ừ.”

“Cụ có phải không muốn chia tài sản cho con cháu không?”

Câu này là sao nữa?

“Cụ lo rằng tài sản này có dính lời nguyền? Vì nó không phải của cải có được một cách bình thường?”

Cụ cố lộ vẻ mặt bị nói trúng tim đen, cười gượng rồi đứng dậy.

“Ha ha, Ahri à. Chuyện ông kể chỉ là cho vui thôi, sao con lại nghiêm túc thế? Đi ăn cơm đã —”

“Cháu muốn xem cái chum.”

“... Đi ăn cơm đi.”

Nói xong, cụ rời đi.

Chỉ còn lại hai chúng tôi, Ahri nhìn tôi bằng ánh mắt đầy ẩn ý.

“Một câu đố đã được giải rồi. Lý do Han Jinseong làm mấy chuyện kỳ lạ với tài sản. Vì ông ta không muốn cho nó đi. Ông ấy sợ rằng con cháu nhận gia sản rồi sẽ nhận luôn cả lời nguyền của cái chum.”

“…”

“Tất nhiên, nếu có giải thích cái chuyện huyền bí này, thì con cháu cũng chẳng đời nào nói ‘Vâng, chúng con sẽ từ bỏ 100 tỉ”. Nên ông ấy chỉ có thể tự mình chịu đựng thôi.”

“…”

“Bây giờ em định xuống kho ngầm.”

“Hả? Em định xuống kho à?”

“Hướng đi này chắc khác với những gì đã thật sự xảy ra trong quá khứ của anh. Nhưng vì em là người thử đầu tiên, dù biết có thể thất bại thì vẫn phải thử, xem chuyện gì sẽ xảy ra.”

“… Lạ thật. Anh chẳng hiểu em đang nói gì cả, mà lại cảm thấy như mình hiểu.”

“Cảm giác vậy là đủ rồi.”

“Sao em lại giải thích mấy chuyện này cho anh?”

Ahri cười nhẹ, đặt tay lên vai tôi.

“Vì từ giờ có thể sẽ xảy ra chuyện không dễ chịu. Xem như cảnh báo trước nhé. Giờ đi thôi, chúng ta xuống kho.”

                                                                        ***

-          Choang!

Tiếng đĩa vỡ.

-          Keng!

Cây nến bạc lăn lông lốc trên sàn.

-          Két!

Cánh tủ bị kéo mở thô bạo.

Chỉ trong mười phút kể từ khi bạo chúa mang tên Ahri bước vào kho, nơi này đã thành bãi chiến trường.

Tiếng động lớn đến mức một người quản lý căn Hanok chạy tới, nhưng vừa thấy cảnh chắt gái của chủ nhà đang phá phách thì chỉ biết bối rối rời đi.

“... N-như thế này thật sự ổn sao?”

“Không sao đâu, anh cũng tìm cái chum đi. Rốt cuộc nó bị giấu ở đâu?”

“P-phá nát kho thế này cũng được à?”

Ahri hoàn toàn phớt lờ tôi.

“Ahri, người quản lý hoảng hốt chạy mất rồi! Chắc họ sẽ đi gọi cụ tới đấy.”

“Không sao.”

Chẳng bao lâu sau, cụ cố xuất hiện, được một người đàn ông khỏe mạnh đỡ vào.

“Trời đất ơi! Chuyện gì thế này?”

“Cụ ơi…”

“Kain, Ahri. Muốn gì thì nói với ông, sao lại lục tung kho thế này?”

“…”

“Seungchan, dẫn bọn trẻ ra ngoài —”

Khi cụ vừa định dặn người làm, Ahri lạnh lùng lên tiếng:

“Han Jinseong. Đuổi người làm ra ngoài.”

“…”

“…”

Rõ ràng đây không phải cách nói mà một đứa chắt gái dùng với cụ cố.

Thế nhưng chẳng ai dám mắng Ahri là hỗn.

Bởi từ bầu không khí, giọng điệu cho đến ánh mắt, tất cả đều toát ra một áp lực không thể diễn tả.

“Bé con.”

“Cháu không muốn nghe ông gọi mình là bé. Đuổi người làm ra ngoài đi.”

“… Seungchan, ra dọn vườn một lát đi.”

“Dạ, thưa cụ, làm vậy ổn không ạ?”

“Không đi nhanh đi, còn đứng đó làm gì?”

“Vâng!”

Trong kho đổ nát, ba người đứng im trong bầu không khí kỳ quái.

Cuối cùng, Ahri phá vỡ sự im lặng.

“Cụ từng làm việc cho Cục Quản Trị, đúng không?”

“…”

“Vậy thì cụ hiểu lời cháu nói. Cháu nói thẳng nhé. Cháu là đặc vụ.”

Cụ cố không phản bác cũng không cười nhạo, mà tiến lại gần, quan sát Ahri thật kỹ.

Người của Cục Quản Trị nhìn nhau là hiểu được gì sao?

“Kỳ lạ… kỳ lạ thật. Trong nhà ta rõ ràng không có ai làm ở Cục Quản Trị… Ahri à, nếu cháu nghe được mấy chuyện linh tinh ở đâu thì —”

“Gần đây thôi.”

“…”

“Tôi vừa vượt qua ranh giới.”

“…”

“Nói vậy ông vẫn chưa hiểu à? Hay phải nói là vượt qua vô hạn thì —”

“Tôi hiểu rồi, dừng lại đi.”

“…”

Giọng điệu của cụ cố thay đổi.

“… Bảo sao từ sáng đến giờ cô hành động kỳ quái vậy. Rốt cuộc là chuyện gì —”

“Cái chum ở đâu? Và ông, Han Jinseong.”

“…”

“Ông không phải đặc vụ. Nghe ông nói mình ‘giống đặc vụ’ nên tôi còn đang thắc mắc.”

“…”

“Đây là thứ ông không quản nổi đâu. Giao lại cho bên tôi đi.”

“Phù… Dù thời gian trôi qua bao lâu, các người vẫn y như vậy.”

“Y như vậy?”

“Mang cái chum đi rồi định làm gì? Giữ người vô tội lại, kiểm tra xem cái giá nó đòi hỏi là gì sao?”

“…”

“Ồ, gom thường dân lại rồi xay họ thành cám thì có hơi quá đáng, vậy lần này tìm mấy tên tử tù thì sao nhỉ?”

Lúc đó, Ahri bật cười khẽ.

“Hóa ra ngày xưa cảm giác là như vậy.”

“Hả?”

“Nơi này là rất, rất lâu về trước rồi. Có lẽ vì vậy nên cảm giác hơi khác.”

“Cô nói mấy chuyện khó hiểu —”

“Cứ đưa đây cho tôi. Đừng làm mọi chuyện rắc rối thêm. Nếu ông còn gây cản trở, tôi sẽ gọi thẳng về tổng bộ.”

Cụ cố mặt mày cứng đờ, cuối cùng cũng bỏ cuộc, đi sâu vào trong kho.

Đó là nơi mà dù tôi và Ahri có lục lọi mấy tiếng cũng chưa chắc tìm ra.

“Được rồi. Vậy là chúng ta đã biết vị trí cái chum rồi.”

“…”

Cụ cố với vẻ mặt đau khổ, trao cái chum cho Ahri.

“Chắc chắn các người sẽ làm chuyện độc ác, nhưng thứ này nguy hiểm hơn các người nghĩ —”

“Sai rồi.”

“Hả?”

“Tôi đoán được ông đang nghĩ gì, nhưng việc tôi sắp làm hoàn toàn khác.”

“Ý cô là —”

“Và xin lỗi. Từ giờ việc tôi làm không liên quan gì đến Cục Quản Trị cả.”

“Cô rốt cuộc đang nói cái —”

Ahri, từ nãy đến giờ chỉ nói phần mình, quay sang nhìn tôi.

“Kain.”

“Hả? Hả?”

“Anh từng kể về gia đình, nhưng chưa bao giờ em có cảm giác là anh đã nhận được khoản thừa kế hàng chục, hay hàng trăm tỷ.”

“…”

“Điều đó có nghĩa là trong lịch sử thật, khối tài sản hơn 100 tỷ của Han Jinseong đã biến mất. Vậy thì hướng đi đúng, có lẽ là để khối tài sản đó biến mất.”

Tôi rối hết cả lên.

Có một tôi hoàn toàn không hiểu Ahri đang nói gì, và một tôi khác thì lờ mờ hiểu ra.

Nhờ vế sau, nên tôi nhận ra việc Ahri sắp làm.

-          Choang!

Khoảnh khắc cái chum đập vào nền đá cứng và vỡ tan, sắc mặt cụ cố trắng bệch.

“C-cái con điên này! Mày đang làm cái quái gì vậy —”

“Đừng có tự nhiên chửi thề chứ. Với lại tôi có làm gì xấu đâu? Chỉ đập vỡ một cái chum bị ma nhập thôi mà.”

“Đập nó sao! Nếu đập mà giải quyết được thì ta đã —”

“Tôi biết. Đập xong chắc chắn sẽ có chuyện kỳ lạ xảy ra. Vì thế ông mới sợ, không dám làm gì, chỉ run rẩy thôi.”

“Hả?”

Khi cụ cố ngồi phịch xuống đất như mất hồn, Ahri mỉm cười nhẹ.

“Đôi khi, dù đã đoán trước được bad ending, thì chúng ta vẫn phải tự mình xác nhận. Đập cái này thì sẽ có chuyện gì xảy ra? Tôi đi xem thử đây.”

“Con điên… con điên…”

“Jinseong à, ông nói chuyện khó nghe thật đấy.”

Rồi thời gian trôi qua.

                                                                        ***

Không lâu sau vụ việc, cụ cố qua đời.

Vì không để lại di chúc, tài sản được chia công bằng dựa theo pháp luật, và cũng đương nhiên là kéo theo vô số tranh chấp.

Sau đó, rất nhiều chuyện đã xảy ra.

Tôi không muốn kể chi tiết mọi thứ, nhưng tóm lại là bố tôi bị mù một mắt và mất việc.

Bố tôi dùng tiền trợ cấp thôi việc mở một quán cà phê, còn tôi và em gái, dù đang học cấp hai vẫn phải phụ giúp công việc mỗi ngày.

Một hôm, khi đang loay hoay với cái máy pha espresso, Ahri cười cay đắng.

“Xin lỗi nhé.”

“… Hả?”

“Em cũng đoán trước rồi, nhưng có vẻ đập vỡ cái chum thì sẽ phải trả giá.”

“…”

“Ông ta đã hưởng phú quý nhờ cách thức siêu nhiên, nên chúng ta mà phá chum bừa bãi chắc cũng không thể sống yên ổn.”

“…”

“Tất cả những người nhận thừa kế đều bị nguyền rủa. Hay là chúng ta phải từ bỏ khoản thừa kế?”

“…”

“Hoặc cũng có thể là ngay từ đầu, hướng đi này đã sai. Vốn dĩ giấc mơ này là ‘ký ức kinh hoàng nhất’ của anh mà, đúng không? Có lẽ trò chơi cướp thẻ tên vẫn phải giải quyết.”

“…”

“Kết cục như bây giờ không ổn à?”

“Kết cục như bây giờ không ổn là sao? Anh nói thế tức là thế nào?”

“Gia đình chúng ta tuy phá sản sạch sẽ, nhưng anh sẽ cùng cô em gái xinh xắn đáng yêu gây dựng lại gia đình mà?”

“…”

“Nghe cũng có vẻ khả thi mà, đúng không? Nhìn phía sau đi.”

Quán cà phê làm ăn cực kỳ phát đạt.

Quán cà phê này nổi tiếng trong khu phố, bởi nhan sắc của nhân viên bán thời gian.

Nhờ vậy, khách khứa không bốc số xếp hàng thì không vào nổi.

Đúng lúc đó, một học sinh xui xẻo khác bước vào gọi đồ.

“X-xin chào!”

“Vâng.”

“C-c-cho em xin s-”

“Gọi món trước đi.”

“Dạ! Một ly Americano đá size Venti! À, cho em xin số —”

“Không được.”

“Dạ?”

“Phải gọi cả cà phê lẫn bánh mới có số.”

“…”

“Americano đá à?”

“… Không. Cho em loại đắt nhất!”

“Một Mint Chocolate Mocha Frappuccino size Venti, thêm hai shot espresso, kèm một bánh phô mai chocolate việt quất, đúng không?”

“… Dạ.”

“19.500 won.”

Cậu nhóc run rẩy gọi một đống nước và bánh, nhìn là biết không thể tự mình ăn hết, còn Ahri thì ghi ‘số điện thoại của mình’ lên tờ giấy nhỏ.

“Cái đó là số của anh mà, đâu phải của em.”

“Anh trai phải có nghĩa vụ không cho mấy thằng đàn ông kỳ quặc tiếp cận em gái mình chứ.”

“…”

“Thế nào? Với mức này, có thể gây dựng lại gia đình được không?”

Tôi bỗng thấy đầu óc choáng váng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!