Chương 401-500
Chương 476: Thời Gian Tiệc Tùng – Phiền Não (1)
5 Bình luận - Độ dài: 3,166 từ - Cập nhật:
Chương 476: Thời Gian Tiệc Tùng – Phiền Não (1)
User: Han Kain (Trí Tuệ)
Date: Ngày 931
Địa Điểm Hiện Tại: Tầng 1, Hành Lang
Lời Khuyên Hiền Triết: 3
- Han Kain
Tôi tỉnh dậy giữa hành lang.
Tôi quay đầu lại nhìn biểu cảm của các đồng đội chỉ cho chắc, và lập tức hiểu ra rằng mình chẳng cần nói thêm gì nữa.
Bởi vì những gương mặt tràn đầy cảm giác được giải thoát, cùng với vẻ phấn khích không giấu nổi của Ông, chính là câu trả lời rõ ràng nhất.
Cuối cùng chúng tôi cũng thoát khỏi Phòng 206, thoát khỏi áp lực khủng khiếp của Ma Vương sau quãng thời gian dài lê thê.
***
Chúng tôi đi tới bàn trà, vừa uống nước giải khát lạnh, và tôi cũng nghe kể lại chuyện đã xảy ra trong “Thời Khác Chọn Lựa”.
“– Và thế là Ông đã nhận được ‘One More Chance’ đó. Hiểu chưa?”
“Vâng. Cháu chúc mừng Ông ạ.”
“Khà khà, chúc mừng cái gì? Nếu là phòng khác thì còn đỡ, chứ ở Phòng 206 này thì đúng kiểu được gánh ấy, ngại chết đi được.”
“Nhưng Ông vẫn vui mà, đúng không?”
“Ha ha!”
Ngại vì chẳng làm gì mà vẫn nhận được Di Sản ấy à?
Thôi đi ông ơi~! Rõ ràng đấy là nói dối.
Cuộc đời này ấy, lúc sướng nhất chính là lúc ngồi mát mà vẫn ăn bát vàng.
Dù tôi mang danh thanh niên vĩnh viễn 20 tuổi, nhưng chuyện này thì tôi biết rõ lắm.
Chẳng mấy chốc, Eunsol-noona, người vừa ghé qua phòng 105, đã quay lại với hai tin vui.
“Lần này là Thời Gian Tiệc Tùng kéo dài hẳn một tuần luôn! Và… tadaaa~!”
“Quả nhiên là tấm vé đã được hoàn thành rồi.”
Đó là tấm vé thứ ba lấy được từ Khách Sạn.
Tấm thứ nhất dùng để hồi sinh anh Sanghyun, tấm thứ hai dùng để hồi sinh Miro.
Vậy tấm vé thứ ba sẽ được dùng vào việc gì?
“À, mà lần này trong hướng dẫn Thời Gian Tiệc Tùng, cái dòng đó cũng biến mất rồi.”
“Dòng gì cơ?”
“Cái dòng kiểu như ‘Khách Sạn có bí mật chỉ lộ diện trong Thời Gian Tiệc Tùng’ ấy.”
“Chắc là bởi cũng không còn gì để tìm nữa rồi ạ.”
Mỗi lần Thời Gian Tiệc Tùng, chúng tôi đều khám phá Khách Sạn, tìm ra NPC ẩn và các căn phòng bí mật.
Cứ mỗi tầng được mở, thì lại xuất hiện hai NPC ẩn và hai phòng ẩn.
Ahri còn cho xem vài hình ảnh kiểu “chỉ mình em ấy nhìn thấy” như thế này.
[Bí mật của Khách Sạn! – Tầng 1]
1. Phòng ẩn 1) Thánh Địa Phước Lành 2) Cửa Hàng Lưu Niệm
2. NPC ẩn 1) Bác Sĩ 2) Thương Nhân
[Bí mật của Khách Sạn! – Tầng 2]
1. Phòng ẩn 1) Phòng Gương Kính 2) Phòng Hồi Sinh
2. NPC ẩn 1) Thợ Thủ Công Thần Bí 2) Họa Sĩ
“Vừa tiếc vừa nhẹ nhõm nhỉ. Cảm giác việc phải làm trong Thời Gian Tiệc Tùng ít đi hẳn.”
Lời của noona khiến mọi người đều gật đầu.
Jinchul-hyung tiếp lời:
“Có cảm giác như việc vật lộn ở cái nơi quái quỷ này sắp kết thúc rồi. Sau khi Tầng 2 kết thúc, chúng ta có thể quay về thực tại mà.”
Không khí chợt lắng xuống.
Việc chúng tôi có thể thoát ra ở cuối Tầng 2 là thông tin đáng tin, đã được Khách Sạn xác nhận nhiều lần.
Nhưng… “thực tại” đó rốt cuộc có ý nghĩa gì, và nếu kết thúc ở tầng 2 được, vậy tầng 3 tồn tại để làm gì?
Hàng loạt suy nghĩ lướt qua khiến đầu tôi rối tung.
Thế nên tôi nhẹ tay gõ lên bàn để thu hút sự chú ý.
- Cộc!
“E hèm! Nào nào, mọi người bình tĩnh lại và quay về thực tế đi. Chúng ta vẫn còn một phòng chưa xong mà, đúng không? Phòng Cửa Ngõ đấy.”
Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ.
“Chúng ta cũng phải nghĩ xem trong Thời Gian Tiệc Tùng này nên làm gì đi nữa.”
Ahri lập tức lên tiếng như đã chờ sẵn:
“Thánh Địa Phước Lành, dùng vé như thế nào, Bàn Tay Dục Vọng… em nghĩ ra được chừng đó. Còn thử nghiệm Di Sản mới của Mooksung thì sao?”
Ông, người vừa tự hào triệu hồi ra ‘One more chance’, lập tức lên tiếng với vẻ lúng túng.
“Tôi cũng muốn thử lắm chứ… nhưng mà…”
Khách Sạn đã nói rõ, phải chuẩn bị tinh thần trả giá cho sự “nghịch thiên”.
Đó là lý do “dùng thử cho quen tay” thì trong mơ Ông cũng không dám.
“Nghĩ thử mà coi. Vì nghịch thiên mà rớt xuống địa ngục. Diêm Vương, với bộ râu đỏ, cầm pháp trượng đập bốp một cái rồi hỏi…”
Giọng Ông bỗng chuyển sang kiểu diễn viên trong một vở kịch.
“‘Nói đi, tội nhân Kim Mooksung, vì sao ngươi dám phá vỡ quy luật của đại vũ trụ mà phạm tội nghịch thiên?’ Lúc đó tôi sẽ đáp: ‘Dạ… Con muốn thử tập kiểm soát thế giới ạ.’ Theo tụi bây, Diêm Vương sẽ nói gì?”
“Á á á! Khục khục! Ông ơi, ông từng làm diễn viên à?”
“Diễn viên cái gì. Songee cười là được rồi.”
Không ngờ Songee lại hợp với cái kiểu đùa này.
Còn tôi thì, ừm, tôi thấy Ông sau khi có được Di Sản thì tinh thần cũng phấn chấn hẳn.
Elena cười nhẹ theo rồi quay lại chuyện nghiêm túc:
“Theo lời Ahri thì nên ghé qua Thánh Địa, nhưng lần này có ai đủ điều kiện để nhận cường hóa không?”
“Đúng đó.”
Cường hóa Phước Lành giống như trong game, cấp càng cao thì yêu cầu điểm đóng góp càng lớn.
“Nghe Con Cú nói thì cấp 3 thường là lần cường hóa cuối cùng rồi. Cấp 4 vẫn có tồn tại, nhưng cực kì hiếm gặp.”
“Hay là tụi mình đếm thử mỗi người đang ở cấp mấy?”
Eunsol-noona, như thể thấy chuyện này hứng thú, bắt đầu ghi tên từng người lên bảng trắng.
“Kain nói trước đi.”
“Thông tin vị trí đồng đội, Nắm Bắt Tình Huống. Nắm Bắt Tình Huống là ‘cường hóa mạnh’, nên nó phải được tính gấp đôi.”
Thông tin của tôi nhanh chóng được ghi lên bảng.
· Han Kain: Thông tin vị trí đồng đội (1) → Nắm Bắt Tình Huống (2) = Cấp 3
Tương tự vậy, thì thông tin của các đồng đội lần lượt được ghi ra.
Yoo Songee: Thần Giao Cách Cảm (1) → Kẻ Được Yêu Mến (2) = Cấp 3
Park Seungyub: Kiểm Soát Vận May Nghịch Thiên (1) → Thái Sơ Nhân Loại (2) = Cấp 3
Kim Ahri: La Bàn (1) → Thiếu Nữ Không Tồn Tại (1) = Cấp 2
Elena: Phát Hiện Nói Dối (1) → Minh Kính Chỉ Thủy (1) = Cấp 2
Cha Jinchul: Tái Tạo Sinh Lực (1) → Sát Na (2) = Cấp 3
Kim Mooksung: Giao Tiếp Sống Động (1) → Tâm Lý Đám Đông (1) = Cấp 2
Lee Eunsol: Bàn Tay Dục Vọng (2) = Cấp 2
Kim Sanghyun: Kẻ Tận Hưởng (1) = Cấp 1
Miro: Lực Bất Biến (1) = Cấp 1
“Lúc ghi thì chị có hơi phân vân về Bàn Tay Dục Vọng, thế nhưng con rồng có nói thẳng là ‘sức mạnh cường đại’, nên chắc là cấp 2 nhỉ?”
Nghe cũng hợp lý.
Đằng nào thì, nhìn tổng thể thì tôi cũng thấy rõ được những ai không còn khả năng nhận cường hóa, và những ai vẫn còn chút hi vọng.
“Hóa ra mình vẫn mới cấp 2…”
“Em cũng cố gắng lắm rồi mà…”
“Chắc Khách Sạn nghĩ khác thôi.”
Ahri hơi tiếc nuối, Elena đồng tình, còn Eunsol-noona thì nửa như cam chịu.
“Này, nhóc à, ta có thêm được Tâm Lý Đám Đông là cũng may lắm rồi đấy, tham vừa thôi! Khách Sạn đã vậy thì đành chấp nhận đi.”
Ông, chắc do vừa có Di Sản, đã chuyển hẳn sang phe ‘ủng hộ Khách Sạn’.
“Bác sĩ ơi, chúng ta còn có thể cường hóa nữa không?”
“Anh không biết.”
Miro và anh Sanghyun, hai người gia nhập muộn, cũng không quá kỳ vọng vào việc cường hóa.
Ngày mai mọi thứ sẽ rõ, nhưng trong số những người cấp 1–2, có lẽ sẽ có ai đó được nhận cường hóa.
Không hẳn vì họ đã thể hiện quá xuất sắc ở Phòng 206.
Nếu nói theo kiểu game thì thanh kinh nghiệm đã đầy tới 95%, nên dù ở Phòng 206 không làm gì nổi bật, thì thêm 5% đó nữa cũng đủ để lên cấp.
Và…
Biết đâu, tôi sẽ được trao cường hóa cấp 4.
***
Khi câu chuyện về Phước Lành tạm khép lại, noona chuyển sang nói về Bàn Tay Dục Vọng.
“Lần này chị nên dùng nó vào đâu thì hợp nhỉ?”
“Còn phải hỏi à? Đương nhiên là Phòng 207— à, không được rồi.”
Ông đang nói thì chợt nhận ra vấn đề, liền im bặt.
Chúng ta hãy nhìn lại sự kiện “Tiết Lộ Thiên Cơ” từng kích hoạt nhờ Bàn Tay Dục Vọng.
Đòi hỏi thông tin quá mức sẽ phải gánh thiên phạt không thể chịu nổi, mà Phòng 207 lại là căn phòng có cấp bậc cao nhất, không cho phép chúng tôi hỏi bất kỳ câu hỏi nào.
Dù chúng tôi có đổi loại sự kiện, thì kết cục cũng sẽ tương tự.
Khách Sạn không hề muốn tiết lộ thông tin về Phòng 207 cho chúng tôi.
Lúc đó, Ahri nhìn Miro với vẻ mặt hơi phức tạp.
“Miro, cậu thì sao—”
“Hả?”
“… Không có gì.”
Như mọi khi, giữa hai người đó luôn tồn tại thứ gì đó mà chúng tôi khó chen vào.
Trớ trêu ở chỗ, có nhiều chuyện mà thường chỉ Ahri mới biết gì đó, còn Miro thì không.
Cuộc trò chuyện cũng tự nhiên mà chuyển sang chuyện tấm vé.
“Một Di Sản nữa sẽ tốt hơn là hồi sinh đấy nhỉ?”
“Đúng vậy.”
“Lần này chọn hướng đó đi.”
Mọi người nhanh chóng thống nhất chọn bổ sung Di Sản.
Từ sau khi Miro, mục tiêu trần thế của Ahri, tỉnh lại, khái niệm “hồi sinh” dường như đã trở nên xa lạ với chúng tôi.
Xét thực tế, trong số các ứng viên đồng đội còn lại, rất hiếm người có thể giúp ích cho “chúng tôi hiện tại”.
Nếu có thì chỉ có Estavio – sinh vật ngoài hành tinh từng giúp Songee ở Phòng 103…
Nhưng người ngoài hành tinh thì thôi.
Tôi tự nhận là người không có thành kiến, nhưng tôi không thích mấy đồng đội có vẻ ngoài hơi quái dị, mà một người ngoài hành tinh trông như sao biển thì có hơi quá.
Trong lúc đó, Eunsol-noona ghi ra danh sách các Di Sản trên tầng 2 mà chúng tôi đã bỏ lỡ.
[Danh sách Di Sản đã bị bỏ lỡ]
Đa Diện Bất Đẳng Biên (Phòng 201)
Nữ Vương Rudah (Phòng 202)
Tế Bào Bí Ẩn (Phòng 203)
Hồng Diễm Thiết Phiến (Phòng 205)
Lý Trí Bất Khuất (Phòng 206)
“Chọn một trong số này là được. Mọi người cho ý kiến đi.”
Người mở miệng đầu tiên là Miro.
“Em ghét cái quạt kia!”
“… Ừ. Hồng Diễm Thiết Phiến đúng là rất ‘thích’ Miro mà.”
Bỏ qua cảm xúc cá nhân của Miro, xét khách quan thì Hồng Diễm Thiết Phiến đúng là rắc rối nhất.
“Hồng Diễm Thiết Phiến không ổn đâu. Nhìn em đi, em dùng Tưởng Tượng U Ám còn nhiều hơn cả Công Lý. Mọi người đều biết lý do mà.”
Sức mạnh “Phán Xét Ác Nhân” cũng tương tự với Công Lý của Elena, mà bản thân Công Lý lại còn khó dùng hơn tưởng tượng.
Trong quá trình khai phá Khách Sạn, chúng tôi nhận ra kẻ ác đủ tầm đe dọa thế giới hiếm khi chỉ là “ác nhân đơn thuần”.
“Còn Nữ Vương Rudah thì em cũng không thích. Mọi người có muốn ăn ốc rồi biến thành người cá không?”
Cả nhóm đồng loạt lắc đầu.
Không chỉ là chuyện ăn ốc, mà chẳng ai muốn biến thành cá cả.
Lần này anh Sanghyun lên tiếng.
“Tế Bào Bí Ẩn thì anh cũng không khuyến cáo đâu. Năng lực của Di Sản đó thì rất mạnh, nhưng…”
Nhưng nó rất mạnh mà?
Sau khi ngập ngừng một chút, rồi anh ấy nói ra một điều bất ngờ.
“… Nó khá giống với Di Sản của Kain.”
Giống Di Sản của tôi?
“Trần sức mạnh của nó rất cao, nhưng cái ‘trần’ đó không còn là trần của con người.”
Tôi càng nghe càng thấy tò mò, không biết anh ấy định nói gì.
“Để anh giải thích đơn giản cho thì… mọi người có từng nghe cụm từ ‘Người Thợ Đồng Hồ Mù’ chưa?”
Một khái niệm quen thuộc tôi từng thấy, trong một cuốn sách nổi tiếng.
“Trong thuyết tiến hóa, đó là cách ví von cho chọn lọc tự nhiên. Nói thô ra thì là: Tiến hóa không có kế hoạch hay mục đích. Vì thế cơ thể con người tồn tại vô số khuyết điểm.”
Sự bất toàn tất yếu của thể xác, do tiến hóa không có mục đích.
“Có rất nhiều ví dụ khác, ngoài những chi tiết cực kì nổi bật như điểm mù, ruột thừa hay răng khôn.”
Songee nghe đến đây thì mắt mờ hẳn, giọng ngơ ngác:
“Ơ… vậy thì liên quan gì tới Tế Bào Bí Ẩn ạ?”
“Nếu anh mà có được Tế Bào Bí Ẩn, anh sẽ muốn sửa lại rất nhiều thứ.”
Sửa lại…?
“Tại sao mắt của con người lại kém hiệu quả đến vậy? Mọi người có biết dây chằng chéo đầu gối mong manh thế nào không? Cột sống con người đến giờ vẫn chưa thích nghi hoàn toàn với dáng đi thẳng.”
Mọi người há hốc miệng.
“Còn tổng hợp vitamin thì sao? Gần như mọi loài động vật đều có thể tự tổng hợp vitamin C trong gan, tại sao chỉ riêng loài linh trưởng thì không? Não bộ cũng vậy. Sau khi thích nghi với hàng triệu, thậm chí hàng chục triệu năm thời đồ đá, để rồi trong xã hội văn minh lại sinh ra hàng loạt căn bệnh tâm thần.”
Tôi bắt đầu hiểu ý anh Sanghyun đang nói gì.
“Nếu có Tế Bào Bí Ẩn, chúng ta có thể cải thiện tất cả những vấn đề đó. Đó là kỳ tích vĩ đại, là vượt lên trên giới hạn con người.”
“… Nhưng mà…”
“Kain, em hiểu ý anh rồi đấy chứ? Việc tháo dỡ, nhào nặn lại thể xác để vượt qua giới hạn con người có ý nghĩa gì.”
“…”
Nếu Quỷ Thư hay Thái Dương Thần Thánh làm biến đổi tinh thần, nhắm đến sự siêu thoát tâm linh, thì Tế Bào Bí Ẩn là Di Sản dành cho kẻ theo chủ nghĩa duy vật tuyệt đối.
Khả năng để thách thức giới hạn của không chỉ con người, mà là sinh vật nói chung.
Và vì thế nên nó nguy hiểm.
Khi không khí xung quanh trầm xuống, Ahri lên tiếng.
“Vậy còn hai cái. Đa Diện Bất Đẳng Biên và Lý Trí Bất Khuất. Chắc cũng đến lúc em nói ra ý kiến của mình rồi. Em chọn Lý Trí Bất Khuất. Em chắc Kain cũng sẽ đồng ý hai tay thôi.”
Tự nhiên lôi mình vào?
“Mọi người đừng quên nhé. Di Sản của Phòng 206 là công cụ để cứu thế giới. Tại thời điểm này, Lý Trí Bất Khuất hay One More Chance, cái nào là then chốt vẫn chưa rõ. Vậy nên phải có cả hai. Đúng không, Kain?”
“…”
Đúng thật.
Chính tôi cũng từng nói vậy để thuyết phục mọi người.
“Tất nhiên, chuyện thế giới đang lâm nguy nghe vẫn rất xa vời. Nhưng mọi người đâu định sống mãi trong Khách Sạn, phải không?”
“Dĩ nhiên là không.”
Dù có là con người ích kỷ đến đâu, nghe tới việc nhân loại sắp phải đối mặt với nguy cơ tuyệt chủng, thì ai cũng phải bận tâm.
“Kain, anh cũng nghĩ vậy mà, đúng không?”
“…”
Nhìn Ahri tin tưởng tôi tuyệt đối, tôi chỉ có thể cười gượng.
Lúc đó tôi nói vậy không phải vì chân thành hay gì đâu, mà vì bị Thái Dương Thần Thánh xâm thực, đầu óc còn nửa tỉnh nửa mê.
Giờ nghĩ lại, đó là khi mà nỗi “khao khát linh hồn” đã nhào nặn tinh thần tôi như đất sét.
Liệu bắt buộc phải có cả hai Di Sản của Phòng 206 để cứu lấy thực tại?
Đây chỉ là logic miễn cưỡng dùng để thuyết phục người khác thôi.
Nói thẳng ra, đó chỉ là lý lẽ tôi bịa ra, vì không muốn giao linh hồn của những con người trong Phòng 206 cho Ma Vương.
…
Dù là lý lẽ gượng ép, nhưng quả thật nó cũng rất có sức thuyết phục.
Vì vậy mà các đồng đội của tôi khi đó đều đồng ý với lời của tôi.
Nhưng logic đó không hoàn hảo, và Eunsol-noona đã chỉ ra điểm đó.
“Nhưng Kain này, lúc đó chị cũng nghĩ rồi… Nó chẳng phải hơi kì lạ sao?”
“…”
“Khách Sạn thường mong chúng ta giải quyết theo cách ‘bình thường’, như Phòng 201.”
“Vâng, đúng ạ…”
“Nếu giải quyết bình thường thì mặc định mỗi phòng chỉ có một Di Sản. Nhưng riêng Phòng 206 lại cần chúng ta thu về cả hai, chẳng phải hơi lạ sao.”
Để tóm lược ý của Eunsol-noona, thì cũng đơn giản.
Nếu nhìn vào thông báo của Khách Sạn mỗi khi kết thúc Phòng Nguyền Rủa, thì mức kỳ vọng thông thường của Khách Sạn là cách giải 30 điểm, không có vé, chứ không phải cách giải đạt điểm cao có vé.
Khách Sạn cũng chưa từng nói chúng tôi “bắt buộc” phải làm vậy luôn.
Xét theo bối cảnh đó, phần thưởng cứu thế giới ẩn trong Phòng 206 nên được hiểu như sau:
Chỉ cần một trong hai, Lý Trí Bất Khuất hoặc One More Chance, là đủ để giải quyết vấn đề của thực tại, chỉ khác nhau ở cách làm.
“Ừm, em hiểu ý chị rồi, nhưng đó cũng chỉ là suy đoán thôi mà? Kain chắc sẽ nghĩ khác.”
“…”
Ahri cứ thế này làm tôi thấy áp lực thật sự.
Vậy suy nghĩ thật sự của tôi là gì?
5 Bình luận