Chương 401-500
Chương 482: Thời Gian Tiệc Tùng – Thấu Triệt, Sắp Đặt, Và Tiến Vào (7)
7 Bình luận - Độ dài: 2,493 từ - Cập nhật:
Chương 482: Thời Gian Tiệc Tùng – Thấu Triệt, Sắp Đặt, Và Tiến Vào (7)
- Kim Ahri
Thời gian trôi qua nhanh như một cơn gió gió.
Mới ngày nào tôi còn nghĩ “Thời Gian Tiệc Tùng” một tuần là khá dài, vậy mà chớp mắt đã gần hết rồi.
Thánh Địa Phước Lành thì chúng tôi đã ghé qua ngay ngày đầu, nhờ “Bàn Tay Dục Vọng” của Eunsol mà cũng thu được không ít thông tin có giá trị.
Thứ còn lại chỉ là mức độ chuẩn bị của mỗi người cho Phòng 207 – Phòng Cửa Ngõ.
Chúng tôi không bị ép buộc phải làm cái này cái kia, nên ai muốn làm gì thì làm.
Có người dốc sức rèn luyện thể chất, có người tìm hiểu về bối cảnh Ai Cập cổ đại hay châu Âu Trung Cổ, cũng có người đơn giản là nghỉ ngơi để thả lỏng cả thân xác lẫn tâm trí.
Còn tôi thì, dạo này, tôi dành phần lớn thời gian ở cánh đồng tuyết.
Vì với việc huấn luyện, không có nơi nào thích hợp hơn chỗ này cả.
“…”
Tôi nhìn viên đá u ám phát ra ánh sáng đỏ sẫm đang nằm trên lòng bàn tay.
Mỗi lần nhìn vào nó, tôi đều thấy vô cùng huyền bí, và tôi cũng khó mà tin rằng tôi thật sự đã sở hữu khối Đa Diện Bất Đẳng Biên.
Trên danh nghĩa nó là “Di Sản thứ hai”, nhưng với tôi, cảm giác như đây mới là Di Sản thực sự đầu tiên.
Di Sản thứ nhất của tôi, Cổ Huyết, vốn đã là một phần cơ thể tôi từ lúc sinh ra, nên nó giống năng lực siêu nhiên bẩm sinh hơn là một bảo vật.
“Ừm…”
Khi tôi tập trung tinh thần, tôi cảm nhận được thế giới huyền bí mà Đa Diện Bất Đẳng Biên đang hé lộ.
Với những kẻ sống trong thế giới vật chất, “không gian” giống như một sân khấu.
Một diễn viên sống cả đời trên sân khấu, lần đầu tiên quay đầu lại để nhận thức được sự tồn tại của chính cái “sân khấu” đó.
Những bức tường và trần nhà vô hình bao quanh, phân tách bên trong và bên ngoài.
Chỉ cần thực hiện thao tác đơn giản này nhanh hơn, trên quy mô lớn hơn, sẽ tạo ra được những kết cấu khổng lồ như The Cube ở Phòng 201.
“Ư—”
Trong thoáng chốc, cơn đau như kim nhọn chọc thẳng vào đầu ập đến.
Dù đã quen với cơn đau này trong quá trình huấn luyện, nhưng đau đớn thì dù lặp lại bao nhiêu lần cũng khó mà thích nghi được.
“Phù…”
Phải chịu đựng thôi.
Bởi thứ công cụ này sẽ chẳng thể sử dụng bình thường được, nếu không hành hạ não bộ tôi thừa sống thiếu chết.
Một lần nữa, những bức tường vô hình mà chẳng ai thấy được bắt đầu mọc lên khắp nơi.
Đúng lúc đó, một vị khách không mời mà đến xuất hiện.
- RẦM!
“Ái da!”
“…”
“Gì vậy trời! Trong không khí có tường trong suốt kìa!”
“Tôi đang luyện cách dùng Đa Diện Bất Đẳng Biên.”
“Nhất thiết cậu phải làm nó trong suốt vậy hả? Làm nó màu trắng đi, nhìn thấy còn né được chứ.”
“Nếu nhìn thấy được thì sẽ né được, nên mới phải làm cho nó trong suốt.”
“… Vậy hả?”
“Đừng có nói giọng mũi nữa, lại đây.”
“…”
“Tôi dọn mấy bức tường rồi đó.”
“Ừ~!”
- RẦM!
À, tôi lỡ tay.
Miro, người tin lời tôi đi tới, lại đụng trúng một bức tường, trừng to mắt nhìn tôi.
Như kiểu ‘sao cậu nỡ làm vậy với tôi?’
Không phải cố ý đâu.
“Lần này tôi dọn thật rồi.”
“Nói dối.”
“…”
Cuối cùng tôi phải tự đi tới dắt Miro lại.
“Rồi, sao lại tìm gặp tôi?”
“Phải có lý do mới được tới à?”
“…”
Miro nói xong thì dựa vào tôi chừng mười phút, nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất.
Dạo này tôi mải luyện tập với khối Đa Diện, hay bỏ bữa, suốt ngày ở ngoài đồng tuyết. Chắc là cô ấy nhớ tôi chăng?
Cảm giác hơi kì lạ.
Giống tôi thật, đáng yêu ghê.
…
Chủ đề chính đột ngột tới.
“Cậu còn nhớ tờ giấy mà Miro Nửa Đêm để lại không?”
“Nhớ rồi.”
“Nó bảo là để dành thời gian nửa đêm cho Phòng 207.”
“Biết rồi.”
“Vậy lần này tớ dùng có được không?”
“…”
“Tớ không biết nữa. Hồi đó, bản thân tớ đã rốt cuộc biết gì về Phòng 207 vậy?”
“Tôi không rõ.”
“Nói dối. Ahri biết mà.”
Cái mạch này quen lắm.
“Trong mơ cậu từng gặp bản thân tớ ngày xưa mà!”
“Tôi đã nói đó là hiểu lầm rồi.”
“Hiểu lầm?”
“Cậu trong mơ không phải Miro Nửa Đêm. Ngay từ đầu, làm gì có chuyện để lại bản ngã hoàn chỉnh ở trong giấc mơ được.”
“Vậy thì—”
“Tất cả là một mớ hỗn độn. Cậu của hiện tại, cậu của quá khứ, thậm chí cả giai đoạn thoái hóa về trẻ con nửa điên nửa tỉnh.”
“…”
Đây là chuyện tôi đã nói mấy lần rồi mà Miro vẫn không thực sự tin.
“Bản thân tớ lúc nửa đêm, ừm, liệu có biết mình sẽ rơi vào Ai Cập cổ đại ở Phòng 207 không?”
“Chà… mà chuyện cậu sẽ rơi vào Ai Cập cổ đại cũng chưa chắc đâu. Thông tin từ Dinner Party cũng chỉ là gián tiếp thôi.”
“Sao cậu cứ nói mập mờ vậy? Phải nói rõ ràng chứ!”
“Thông tin đã mơ hồ sẵn rồi thì sao tôi chắc chắn được?”
“…”
“…”
“Dạo này, Kain cứ nhìn thấy tớ, là sẽ làm ra bộ mặt kỳ lạ lắm. Như cậu ta có điều muốn nói, rồi lại không nói ra.”
Trong lúc mọi người đều đang chuẩn bị cho Phòng Cửa Ngõ, Kain lại chuẩn bị theo cách quái gở nhất.
Không thảo luận, không luyện tập sử dụng Di Sản, cũng chẳng nghỉ ngơi.
Cứ lặng lẽ đi dọc hành lang, rồi bất chợt tiến tới một người nào đó trong số bọn tôi, nhìn chằm chằm vào họ chừng năm, mười phút.
Anh ta bắt đầu chơi một ván cờ mà không ai hiểu nổi, liên tục dùng Thấu Triệt và Lời Khuyên.
Quân cờ chắc là “chúng tôi”.
Ban đầu Mooksung còn đáp lại bằng mấy câu đùa kiểu: ‘Thế có thấy tương lai của ta không? Làm sao để ta phát tài nhanh vậy?’
Nhưng chẳng mấy chốc cũng bắt đầu tránh mặt Kain.
Những người khác thì khỏi nói.
Chưa tới một ngày, tất cả đã đồng loạt né mặt Kain, khung chat thì hiện lên dòng: “Cảnh báo Han Kain!” như biển báo nguy hiểm.
“Anh ta cũng đang chuẩn bị theo cách của mình thôi.”
“Tớ biết chứ. Nhưng cứ nhìn chằm chằm mười phút rồi đột nhiên thở dài, chẳng nói gì với tớ là sao!”
“…”
“Dạo này tớ có hơi sợ.”
“Trước đây cậu bảo thích Kain lắm mà.”
“Á! Đ-đừng nói thế!”
Miro giật mình đứng bật dậy, rồi nhét một nắm tuyết vào trong áo tôi.
“Nói bậy thì cậu phải bị phạt!”
“…”
“…”
“Vậy là ghét rồi à?”
“K-không phải ghét. Chỉ là…”
Đúng lúc đó, trong khung chat lại hiện lên “cảnh báo” quen thuộc.
Kim Mooksung: Han Kain đang đi đến đồng tuyết.
Han Kain: Sao lúc nào cũng thông báo đường đi của cháu vậy?
Kim Mooksung: Phát lệnh cảnh báo Kain!
“Hức! Kain sắp tới!”
“… Muốn thì chạy đi.”
Đã quá muộn rồi.
“Ha ha! Chạy trốn gì chứ, Ahri. Đùa thế thì hơi quá đấy.”
“…”
“Ờm, Miro này—”
“Áaaa!”
“…”
“M-Miro à. Tớ có chuyện muốn nói. Và, ừm, Ahri thì anh muốn em nên tránh ra một chút.”
Ý anh ta là muốn nói chuyện riêng với Miro.
Bình thường chắc Miro sẽ đỏ mặt càu nhàu, nhưng lần này lại hoảng hốt muốn bỏ chạy, rồi bị giữ lại.
“Á!”
“Làm ơn đứng yên đi. Tớ nói là có chuyện mà.”
“… Hai người nói chuyện vui vẻ cùng nhau nhé.”
Rốt cuộc anh ta định nói gì với Miro nhỉ?
Mang theo chút tò mò, tôi quay về Khách Sạn.
***
“Miro, trong Thời Gian Vay Mượn đang có cả Ahri đúng không?”
“Ừ. Bây giờ đang ở mốc buổi sáng, Ahri— ơ? Nếu cậu có chuyện với Ahri sao lại gửi cậu ấy đi?”
“Triệu hồi Ahri đi.”
***
Tôi tỉnh dậy ở cánh đồng tuyết.
Không gian thay đổi đột ngột như bị dịch chuyển tức thời, Miro cười gượng, còn Kain thì mặt cứng đờ.
Tôi hiểu rồi.
Tôi là một thể triệu hồi đến từ quá khứ.
Trong lúc nắm bắt tình huống, Kain cho Miro đi chỗ khác.
“Gì đây? Có chuyện chỉ muốn nói với em à?”
“Ừ.”
Khoảnh khắc đó, một nghi vấn lóe lên.
Đây không phải Phòng Nguyền Rủa, mà là cánh đồng tuyết của Khách Sạn.
Nếu có chuyện cần nói, chẳng phải nói với “bản gốc” ở thời điểm này là được sao?
“… Chuyện này là một thứ chỉ có thể bàn với em.”
“Cái gì— À.”
Tôi hiểu rồi.
Sức mạnh Thấu Triệt có thể nhìn thấy tương lai được cụ thể hóa dựa trên những căn cứ có sẵn.
Sau Dinner Party, chúng tôi đã có thêm nhiều manh mối liên quan đến Phòng 207, nên Thấu Triệt chắc hẳn đã cho anh ta thấy vô số khả năng mà trước đây chưa từng thấy.
Vấn đề là, Kain không thể nói những khả năng đó cho chúng tôi.
Vì nếu nói ra thì hành động của chúng tôi sẽ thay đổi, và tương lai anh ta thấy sẽ mất đi ý nghĩa.
“Nhưng nói với em bây giờ thì được. Vì ký ức của cuộc trò chuyện này sẽ không truyền lại về cho bản gốc.”
Trong chớp mắt, hàng loạt suy nghĩ thú vị lướt qua đầu tôi.
Dùng thể triệu hồi của Thời Gian Vay Mượn làm “cố vấn tuyệt mật” quả là một ý tưởng thú vị.
Việc biết rằng người đàn ông này, kẻ dường như ngày càng xa cách mọi người hơn, cũng không thể một mình gánh nổi Thấu Triệt… khiến tôi thấy nhẹ lòng hơn một chút.
Tôi còn có cảm giác hơi tội lỗi khi nghĩ đến những thông tin đáng kinh ngạc sắp được biết.
Dù Kain nói là nó khác, nhưng trong mắt chúng tôi, Thấu Triệt quá giống tiên tri đấy chứ?
Thông tin về tương lai cơ mà!
Và thành thật mà nói, việc anh ta chọn ‘tôi’ làm cố vấn khiến tôi thấy khá vui.
“Rồi, anh muốn nói bề chuyện gì?”
…
Chúng tôi dành thời gian lắng nghe, trả lời, nêu ý kiến, phản biện, và tranh luận.
Tôi được nghe những mảnh ghép vô tận của các khả năng mà bình thường anh ta sẽ không bao giờ nói với ai.
Những khả năng u ám.
Những thất bại không thể tránh.
Những cái giá không thể gánh nổi.
Những tương lai u ám, đủ để khiến cả kẻ đã bước nửa chân ra khỏi phạm trù con người như anh ta cũng phải sợ hãi.
“Khi làm đặc vụ, đôi khi sẽ gặp những tình huống mà ai đó bắt buộc phải chết.”
“…”
“Thực ra không chỉ đặc vụ thôi đâu. Chỉ cần làm chỉ huy quân đội cũng sẽ gặp. Một phòng tuyến mà khả năng tử vong cực cao, nhưng vẫn phải có người đứng ra chặn.”
“…”
“Tới nước đó thì không phải là có tránh được hy sinh hay không, mà là ai phải hy sinh, hy sinh ở đâu, và có thể tận dụng sự hy sinh đó một cách xứng đáng hay không.”
“…”
“Hy vọng là những gì em nói sẽ có ích.”
“Có ích thật đó.”
Quả là một khoảng thời gian rất đáng giá.
Và nó cũng sắp kết thúc.
“Tiếp theo là ai? Trung thần của anh à?”
“… Sanghyun-hyung không phải kiểu người giống thần tử đâu. Anh ấy chỉ là một đồng đội đáng tin thôi.”
Anh ta không phủ nhận việc người tiếp theo sẽ là Sanghyun.
Sau đó là Sanghyun, rồi đến…
…
Tính đến lúc này, thời gian của tôi còn lại khoảng năm phút.
Có lẽ là cách Kain cảm ơn vì tôi đã tham mưu giúp anh ta chăng?
Trong năm phút đó, anh ta không rời đi, chỉ trò chuyện bông đùa với tôi.
“À… tới lúc chia tay rồi.”
“Chia tay gì chứ? Em vẫn đang ở Khách Sạn mà. Nhớ đối xử tốt với em trong tương lai đấy.”
Đó là ký ức cuối cùng của tôi.
***
“Cậu Kain, đây là cái gì?”
“Một cái phong bì.”
“Nhìn nó là biết ngay rồi mà. Anh đang hỏi bên trong có gì cơ.”
“Hãy mở nó vào khoảnh khắc quan trọng nhất ở Phòng 207.”
“Khoảnh khắc đó là khi nào?”
“Đến lúc đó thì anh sẽ biết.”
“… Anh hiểu rồi.”
***
“Anh Kain, cái này là gì vậy?”
“Phong bì.”
“C-cái đó thì tôi nhìn ra rồi. Bên trong là gì? Một mẩu giấy nhỏ à?”
“Khi lượt của cô Elena bắt đầu ở Phòng 207, hãy mở nó ra ngay.”
“Ngay khi bắt đầu sao?”
“Đúng thế.”
“Thế… nếu anh muốn cho chúng tôi Lời Khuyên ngay lúc bắt đầu, thì không nói ngay lúc này được sao?”
“Không. Không được.”
“… Được rồi.”
***
User: Han Kain (Trí Tuệ)
Date: Ngày 938
Địa Điểm Hiện Tại: Tầng 2, Sảnh Trung Tâm
Lời Khuyên Hiền Triết: 3
- Han Kain
Cuối cùng, ngày đó cũng đến.
Ngày mà chúng tôi phải bước vào ‘Phòng Cửa Ngõ’ thứ hai.
- Ực!
Tiếng nuốt nước bọt vang lên khắp nơi.
Ngay cả những người gan dạ nhất trong nhóm, tới lúc này cũng không giấu nổi căng thẳng.
“M-mở cửa chứ?”
Anh Jinchul cười gượng hỏi, nhưng không ai đáp.
“… Chúng ta cũng nên vào chứ nhỉ? Cứ câu giờ thế này thì Khách Sạn sẽ lại giở trò kỳ quái cho xem.”
“Con lợn rừng này, đừng nói nữa, cứ mở đi!”
- RẦM!
Điểm kết của mọi nhân quả ẩn giấu trên tầng 2.
Nơi cất giấu đáp án cho vô số bí ẩn mà chúng tôi đã truy tìm bấy lâu nay.
Căn phòng mà Khách Sạn hứa rằng, khi hoàn thành, tất cả chúng tôi có thể thoát ra ngoài.
Cánh cửa Phòng 207 cuối cùng cũng đã mở ra.
Giờ thì bắt đầu rồi.
7 Bình luận