Chương 401-500

Chương 477: Thời Gian Tiệc Tùng – Cường Hóa Thứ Tư (2)

Chương 477: Thời Gian Tiệc Tùng – Cường Hóa Thứ Tư (2)

Chương 477: Thời Gian Tiệc Tùng – Cường Hóa Thứ Tư (2)

User: Han Kain (Trí Tuệ)

Date: Ngày 931

Địa Điểm Hiện Tại: Tầng 1, Hành Lang

Lời Khuyên Hiền Triết: 3

-         Han Kain

Tôi có hơi bối rối khi nhìn ánh mắt mọi người tự nhiên đổ dồn về phía mình.

Không chỉ Ahri, mà cả những người khác nữa. Bình thường họ đâu có coi trọng câu trả lời của tôi đến mức này.

Eunsol-noona thì không hẳn là thích Đa Diện Bất Đẳng Biên, mà đúng hơn là chị ấy không muốn Lý Trí Bất Khuất.

Tôi cũng đoán được suy nghĩ trong lòng chị ấy, dù không cần nói ra.

Lý Trí Bất Khuất bắt chúng tôi phải hiến tế con người.

Điểm này vừa giống, lại vừa khác với Thái Dương Thần Thánh.

Thái Dương Thần Thánh không nhất thiết phải giết người, chỉ cần gom đủ tín ngưỡng là có thể phát huy sức mạnh.

Nhưng Lý Trí Bất Khuất thì khác. Không cần sự tự nguyện.

Thậm chí bắt cóc một người đi đường đem đi hiến tế cũng vẫn kích hoạt nó được.

Ahri thì nhấn mạnh lại quan điểm tôi từng đưa ra trong quá khứ, rõ ràng muốn chọn Lý Trí Bất Khuất.

Có lẽ vì em ấy là nhân viên Cục Quản Trị, nhạy cảm hơn hẳn với “khủng hoảng thế giới”…

Nhưng tôi có cảm giác không chỉ có vậy.

Cách em ấy nhìn tôi giống như đang thăm dò điều gì đó?

Là tôi nghĩ nhiều quá sao?

Không chỉ là chọn Di Sản, mà như thể em ấy đang muốn moi từ tôi một câu trả lời khác.

“…”

“Anh nghĩ sao?”

Tôi đưa ra quyết định.

“Chuyện này quan trọng, nên là phải đi Thánh Địa rồi hãy quyết.”

“Thánh Địa? Anh định hỏi Hậu Thuẫn Giả à?”

“Ừ. Và anh dùng luôn cả lời khuyên nữa.”

“Anh đã ở ngưỡng cường hóa cấp 3 rồi mà— ừm. Nhưng là anh thì… có thể thật. Ý này không tệ. Mọi người thấy sao?”

Nghe nói đây là chuyện quan trọng, nên tôi sẽ hỏi ý kiến Hậu Thuẫn Giả, thì những người khác cũng gật đầu.

Tấm vé vất vả lắm mới có được. Đã quyết là không quay đầu, vậy thì phải lựa chọn thật cẩn thận.

Từ những gì từng nghe trước đây, có khả năng là tôi sẽ gặp được Hậu Thuẫn Giả.

Đương nhiên, cũng có khả năng là tôi không gặp được, thì ít nhất cũng nên dùng lời khuyên.

[Lời Khuyên: 3 → 2]

“Tôi nên chọn Di Sản nào thì tốt?”

[Không phải chọn cái gì, mà là ai sẽ dùng.]

Đây không phải Phòng Nguyền Rủa nên mình cũng chẳng gấp gì lắm, cứ hỏi thêm chút nữa đi nhỉ?

[Lời Khuyên: 2 → 1]

“Vậy tôi muốn nghe câu trả lời, bao gồm cả việc‘ai sẽ dùng’.”

[Ngươi đang bỏ sót một điều.]

Mình đã bỏ sót gì cơ?

Dù có vắt óc suy nghĩ, rồi dùng đến cả Lời Khuyên cuối cùng, tôi vẫn không hiểu nổi câu nói đó.

                                                                        ***

Sáng hôm sau, vừa thấy thông báo bắt đầu Thời Gian Tiệc Tùng, tôi lập tức đi thẳng tới Thánh Địa Phước Lành.

Giờ nơi này đã quen thuộc đến mức có cảm giác như nhà mình.

Kiểm tra xem ai có thể cường hóa, thì có hai cái tên hiện lên.

[Elena, Han Kain có thể cường hóa. Bạn có muốn tiến hành không? (Y/N)]

Khi phá giải Phòng 203, Con Cú từng nói rằng phải vượt qua ít nhất hai phòng nữa thì tôi mới có thể nhận cường hóa lần thứ tư.

Sau đó chúng tôi đã phá giải Phòng 104, 205 và 206, nên tôi cũng đoán là đến lúc rồi, và quả nhiên là như vậy.

Bất chợt, ký ức lạnh lẽo về chuyến bay giữa không gian xa xôi hiện lên, khiến lòng tôi chùng xuống.

Dù đồng đội có nói “vất vả rồi”, họ cũng không thể hiểu tôi đã chịu đựng ‘đến mức nào’.

Cảm giác được chính kẻ đã dõi theo tất cả những đau khổ đó công nhận thật kỳ lạ.

“Ơ? Có tên em à? Em hoàn toàn không ngờ luôn!”

“Chúc mừng nhé!”

Thú thật, tôi có nghĩ sẽ có ai đó trong nhóm cấp 1–2 được nhận cường hóa, nhưng không ngờ đó lại là Elena.

Có lẽ không phải vì cô ấy đã tỏa sáng ở Phòng 206, mà vì từ sau khi nhận Minh Kính Chỉ Thủy ở căn phòng đầu tiên của tầng 2, thì một thời gian dài cũng đã trôi qua.

Rất nhanh, tầm nhìn của tôi trở nên mờ nhạt, ý thức bị kéo tới một nơi xa xôi.

                                                                        ***

-          Elena

Đến lượt tôi rồi sao?

Thật sự tôi không ngờ tới chuyện này.

Vừa vui, vừa có chút cảm giác khó nói… thậm chí hơi áy náy.

“Áy náy ư? Vì điều gì?”

Trong bầu không khí tối tăm và đục ngầu của một tòa biệt thự, Hậu Thuẫn Giả xuất hiện.

Vẫn là hình dáng một người phụ nữ xinh đẹp khoác áo choàng, như những lần trước.

Tất nhiên, với những tồn tại kiểu này, giới tính vốn chẳng có ý nghĩa gì.

“Không hẳn là vậy đâu. Ta tự coi bản thân mình là nữ giới.”

“…”

Tôi còn chưa mở miệng mà.

Kiểu “đối thoại” này vẫn kì quặc thật đó.

“À, có vẻ ta hơi vô lễ rồi. Ở đây, suy nghĩ và lời nói không khác nhau mấy đâu.”

“Không sao đâu ạ.”

“Được rồi. Quay lại chuyện lúc nãy đi. Vì sao con lại thấy áy náy?”

“… Dạo này con không dùng tới Phước Lành nhiều lắm. À, Minh Kính Chỉ Thủy thì con dùng rất chăm chỉ.”

Đúng vậy.

Gần đây tôi toàn dùng Tưởng Tượng U Ám, còn “Công Lý” thì hiếm khi dùng một cách ra hồn.

Minh Kính Chỉ Thủy gần như chỉ dùng để hỗ trợ cho Tưởng Tượng U Ám.

“Ta hiểu rồi. Vậy ta có thể hỏi lý do không?”

“…Vì Công Lý có điều kiện kích hoạt quá ngặt nghèo ạ.”

Nó thật sự quá khó dùng.

Tôi không biết rằng sử dụng nó chống lại những kẻ tà ác sẽ lại khó tới như vậy.

Do bản chất của Khách Sạn, có quá nhiều những con quái vật không phải con người, những ác nhân mà lại không phải ác nhân, chỉ là có niềm tin lệch lạc, nên cũng khó mà quyết định chúng là những kẻ thực sự tà ác.

Mặt khác, tôi nghĩ rằng Tưởng Tượng U Ám có quá nhiều rủi ro khi mới nhận được nó, nhưng nhờ Minh Kính Chỉ Thủy nhận được đúng lúc, mà tôi vẫn sử dụng nó mà không gặp vấn đề gì quá lớn.

“Vậy là con đã lấy Tưởng Tượng U Ám làm chủ lực, Minh Kính Chỉ Thủy làm hỗ trợ? Đó là ‘công thức chiến thắng’ của con tự tìm ra sao?”

“Công thức chiến thắng sao? Đúng là vậy thật.”

“Con biết rồi chứ? Điều kiện của Công Lý rốt cuộc phụ thuộc vào chính tâm tưởng của con?”

“Vâng ạ.”

Ngày xưa, Ahri và vài người đã giấu tôi sự thực này.

Giờ nghĩ lại cũng là chuyện cũ rồi.

Vấn đề là dù có hiểu ra, mọi thứ cũng chẳng thay đổi bao nhiêu.

“Giá trị quan đâu phải thứ muốn đổi là đổi được.”

Nếu có thể tùy lúc coi đối phương là ác nhân, thì Công Lý sẽ là sức mạnh cực kỳ tiện lợi.

Nhưng nếu tiêu chuẩn có thể thay đổi tùy ý, vậy thì đó sao có thể gọi là tín niệm?

“Đúng, đúng. Con nói đúng. Nếu có thể tùy hứng thay đổi tiêu chuẩn của cán cân, thì đó không còn là cán cân nữa, mà chỉ là bạo lực.”

“Vâng ạ.”

Ở điểm này, suy nghĩ của tôi và Hậu Thuẫn Hiả lại trùng khớp một cách kỳ lạ.

Có lẽ vì vậy mà tôi mới nhận được Công Lý.

“Con nghĩ sao về việc ‘lợi dụng đồng đội’ để sử dụng Công Lý?”

“…”

Lợi dụng đồng đội để sử dụng Công Lý.

Đẩy đồng đội vào vòng nguy hiểm, để họ chết ngay trước mắt mình, từ đó dễ dàng kích hoạt Công Lý.

Trớ trêu thay, chính điều này lại chứng minh rằng việc Công Lý phát động sẽ phụ thuộc vào tâm thế của tôi.

Trước đây, hình như là ở Phòng 104, bác sĩ đã dùng chính mạng sống của mình để chỉ ra điều đó.

“Con không chủ động dùng chiến thuật ấy. Ngược lại, đôi khi chính đồng đội lại tự tạo ra tình huống đó.”

“…”

Tôi không biết nói gì.

Bản thân tôi chủ động hy sinh đồng đội, rồi nổi giận trước cái chết của họ để phản kích bằng Công Lý?

Chỉ nghĩ thôi cũng thấy không ổn rồi.

“Ừ, đúng là kỳ quặc. Ta không có ý bảo con từ ngày mai hãy lạnh lùng hi sinh đồng đội. Chỉ là sức mạnh lần này sẽ cho phép con tạo ra tình huống tương tự, nên ta lấy đó làm ví dụ.”

“Tình huống tương tự? Là sức mạnh gì—”

“Trước đó thì.”

Người phụ nữ khoác áo choàng xoay nhẹ một vòng.

“Thế nào?”

“Ngài rất xinh đẹp ạ!”

“… Cảm ơn nhé. Nhưng ta không nói ta, mà đang hỏi về phong cảnh xung quanh kìa.”

“À….”

Do lâu rồi mới quay lại, lúc đầu tôi không để ý. Nhưng so với lần trước, nơi này đã khác.

Trước kia giống như một khu vườn gọn gàng…

“Giờ thì hơi u ám và tối tăm.”

“Không khí nghèo nàn, ẩm thấp. Trần mjaf thì như sắp có chuột rơi xuống, tường thì sắp sập.”

“Cũng, cũng không đến mức đó đâu ạ.”

Tôi định an ủi cô ấy, rồi lập tức nhận ra mình vừa làm điều thừa thãi.

Đối phương đâu phải bạn bè lớn lên trong cảnh nghèo khó. Đối phương là tồn tại ngang với thần linh.

Không khí u ám này không phải dấu vết của sự nghèo đói!

Hậu Thuẫn Giả đang muốn tôi nhận ra điều gì đó.

Như xác nhận suy nghĩ của tôi, mỹ nhân vô diện mỉm cười.

Tôi biết được cô ấy đang cười bằng cách nào à?

Không, không phải chuyện đó!

“Là gì vậy ạ? Ờm, có phải chúng ta cần quan sát kĩ căn biệt thự này không ạ? U tối, đục ngầu, ẩm thấp—”

“Thế là đủ rồi. Ta hy vọng lần sau chúng ta sẽ còn gặp lại.”

“Hả?”

“Hãy nhớ lấy khung cảnh này. Và từ giờ, hãy hành động tích cực hơn. Sức mạnh lần này là để con làm điều đó.”

“Hả? Hả?”

Ý thức tôi dần mờ đi.

                                                                        ***

[Elena (Công Lý) → Nhận được ‘Phòng Vệ Chính Đáng’.]   

                                                                        ***

-          Han Kain

Như thường lệ, Con Cú đậu trên đỉnh những tầng mây, tỏa ra một bầu không khí trang nghiêm.

Wow~ Ai mà thấy vậy cũng sẽ lại tưởng nó là thần tối cao của giới chim—

“Thái độ của ngươi càng ngày càng hỗn xược.”

“… Tại ngài cứ đọc suy nghĩ tôi hoài đấy.”

“Không phải ta đọc. Là nhìn thấy.”

“Khác nhau chỗ nào ạ?”

“Khác biệt về đẳng cấp thể hiện ra ở những điều nhỏ nhặt nhất.”

“…”

“Thôi bỏ qua đi. Bên kia đang làm một chuyện khá thú vị đấy.”

“Gì cơ?”

“Ta cũng thử làm xem sao.”

“Hả?”

Bên kia? Elena à?

-          Phành phạch!

Con Cú to như cả tòa biệt thự vỗ cánh, và cảnh vật xung quanh rung chuyển—

“…”

“…”

Chỉ rung chuyển thôi.

Chẳng có gì thay đổi cả.

Kỳ lạ là tôi đọc được tâm trạng của Con Cú.

Một bầu không khí có chút ngượng ngùng, và có chút quê độ.

“… Vị thần chim vĩ đại định tạo nên kỳ tích, nhưng lại bị mưu kế tà ác của Khách Sạn—”

“Im đi.”

“Rốt cuộc là sao vậy ạ?”

Tôi hỏi cho có lệ, nhưng trong lòng đã đoán ra.

Hậu Thuẫn Giả của Elena vừa vượt quá giới hạn, dùng cảnh vật xung quanh làm gợi ý để định nói cho Elena điều gì đó.

Con Cú biết chuyện đó, và định tự mình bắt chước, nhưng Khách Sạn đã không cho phép nó làm vậy.

Vì sao ư?

Vì Hậu Thuẫn Giả của tôi đã vì tôi mà ‘gian lận’ vài lần rồi.

“Tôi xin nhận tấm lòng là đủ.”

“Ngày đầu ta thu nhận ngươi, ngươi chẳng khác gì con chim sẻ rơi xuống vũng bùn.”

“Ngài thu nhận tôi khi nào vậy? Hôm nay tôi mới nghe lần đầu đấy.”

“Một con chim sẻ ngu ngốc tưởng mình thông minh, nhưng tự thân mình chẳng làm được gì, chỉ biết giãy giụa.”

“Vừa nãy ngài khiến cảnh vật rung chuyển là định làm gì? Này nhé, tôi cứ tưởng ngài vĩ đại lắm chứ, hóa ra ngay cả nhà mình cũng không kiểm soát nổi—”

“Nếu ta không chỉ dạy cho ngươi từng chút, ngươi còn chẳng biết bò chứ nói gì đến bay.”

“Hồi đầu tôi còn tưởng mình không có Phước Lành cơ. Không có ai chỉ tôi cách dùng Cửa Sổ Trạng Thái hay Lời Khuyên cả.”

“Con sẻ đó nay đã lớn thế này, đúng là phúc bảo hộ của Trí Tuệ.”

“…”

Tôi cười đùa cho nhẹ bớt, nhưng thái độ của Con Cú đúng là khác hẳn thường ngày.

Không còn kiểu nói xong là đuổi đi trong quá khứ, mà mang một chút cảm xúc hoài niệm.

Ngài ấy giờ đang nghĩ gì nhỉ?

Kiểu như bắt đáy cổ phiếu rác với giá rẻ mạt, rồi nó phi thẳng lên đỉnh—

“Dừng mấy suy nghĩ thô tục đó lại.”

“… Vâng ạ.”

“Hãy nhớ kỹ hai điều. Thứ nhất, nghi vấn của ngươi về Di Sản.”

‘Nên chọn Di Sản nào?’, và câu trả lời tôi nhận được là, ‘Không phải nên chọn gì, mà là ai sử dụng nó.’

“Một lò lửa và một khối đa diện. Theo ngươi, thì ai nên là người sử dụng chúng?”

“Chắc phải bàn với mọi người—”

“Đồng đội của ngươi đã quyết rồi.”

Ngài ấy nói bọn họ đã quyết định ai sẽ nhận Di Sản.

Vậy mà sao tôi lại không hề hay biết?

Sao lại thế? Họ đâu cần giấu tôi mà nhỉ?

“…”

Họ đã bàn với nhau trong Thời Khắc Chọn Lựa.

Đây là chuyện thường xảy ra khi có nhiều người thảo luận: tưởng rằng ai cũng biết, nhưng thực ra vẫn có người vắng mặt.

Người đó là tôi.

“Là ai—”

“Ngươi đoán được mà.”

Là tôi.

Ở Phòng 206, tôi đã đóng một vai trò vô cùng then chốt, nhưng tôi đã chết ở đoạn cuối nên không nhận được Di Sản.

Hơn nữa, trong nhóm có không ít người tin tưởng tôi nhất.

Có lẽ bác sĩ, hoặc Miro, hoặc Elena đã đề xuất giao cho tôi.

“Như việc ngươi không biết quyết định của họ, thì họ cũng không biết quyết định của ngươi.”

Quyết định tôi đã đưa ra sau khi nhìn thấy kết cục của Thái Dương Thần Thánh.

“… Quá nhiều hay quá ít thì cũng không tốt.”

Tôi quyết không để bản thân bị Di Sản chi phối nữa.

Di Sản không phải mục tiêu của tôi; mục tiêu của tôi mới là thứ mà Di Sản phải phục vụ.

Chúng tôi phải buông bỏ sự ám ảnh với sức mạnh.

“Đến đây là đủ rồi. Phần còn lại ngươi tự xử lý đi. Chuyển sang chuyện tiếp theo.”

“Chuyện tiếp theo… là cường hóa lần thứ tư ạ?”

Tôi nhớ mang máng lời Con Cú từng nói.

Là gì ấy nhỉ?

“Kẻ chạm đến đỉnh cao Trí Tuệ sẽ có thể thấu triệt vạn vật… đúng không ạ?”

Sức mạnh để nhìn thấu vạn vật!

Nghe thôi đã thấy bá đạo rồi.

Tôi nhìn Con Cú với ánh mắt đầy mong chờ—

Nhưng trái với tưởng tượng, ánh mắt ngài ấy lại đầy lo lắng.

“Sao vậy ạ?”

-          Phành phạch!

Thay cho câu trả lời, ngài ấy bay vút lên trời, khắc thẳng một câu vào đầu tôi.

[Hãy giữ vững tâm trí. Phân biệt điều phải từ bỏ và điều không thể từ bỏ.]

Cái quái gì thế này?

                                                                        ***

[Han Kain (Trí Tuệ) → Nhận được ‘Thấu Triệt’.]

                                                                        ***

User: Han Kain (Trí Tuệ)

Date: Ngày 931

Địa Điểm Hiện Tại: Tầng 1, Phòng 105 – ‘Phòng Nghỉ’

Lời Khuyên Hiền Triết: 3

-         Han Kain

Tôi tỉnh dậy trên chiếc giường mềm mại.

“Cái gì vậy trời?”

Hậu Thuẫn Giả vốn đã thích nói mấy câu khó hiểu, và lần này cũng không phải ngoại lệ.

Phần nói về việc chọn Di Sản thì khá cụ thể, dễ hiểu.

Nhưng…

Tôi phải phân biệt điều cần từ bỏ và điều không thể từ bỏ như thế nào?

“…”

Rõ ràng là tôi đã nhận được sức mạnh mang tên ‘Thấu Triệt’, nhưng Cửa Sổ Trạng Thái lại không có thay đổi gì rõ rệt.

Ra ngoài trước đã.

-          Cạch!

Vừa mở cửa, tôi đã chạm mặt Ông đang chạy bộ buổi sáng ngoài hành lang.

“Ồ! Dậy rồi à? Cháu ổn không? Năng lực thế nào—”

“Aa.”

Tôi đã thấy.

Đang thấy.

Sẽ thấy.

Quá khứ, hiện tại, tương lai trộn lẫn thành một miền hỗn loạn, dội vào tôi những thông tin không thể hiểu nổi!

Một thành phố suy tàn phủ đầy ánh đèn neon.

Những tòa tháp nhọn chọc thủng bầu trời.

Trên đỉnh tháp là một ông già bị đóng đinh vào đó.

Bên dưới, một kẻ không rõ hình hài đang mỉm cười.

Kim Mooksung không còn chút sinh khí nào nữa.

“Kh—!”

“Sao vậy? Tự nhiên làm sao thế? Lại nữa à—”

Tôi quay đi trong cơn đau đầu dữ dội—

“Kain à? Nghe tiếng lạ nên tớ—”

Lần này, tôi thấy một cô bé cầm cây thương đen kịt.

Một tham vọng ngay từ đầu đã không thể đạt được.

Một kế hoạch đã thất bại thảm hại.

Sự diệt vong chờ đợi trong chiếc đồng hồ, nơi Miro bị giam cầm.

Một cô gái đáng thương bị kẻ vượt trội hơn mình nuốt chửng.

Trong cơn đau đầu như tan chảy, tôi nhận ra—

Sức mạnh ‘Thấu Triệt’ mới nhận được khủng khiếp đến mức nào!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!