Web Novel
Chương 111: Một cuộc chiến chúng ta không thể lùi bước
3 Bình luận - Độ dài: 1,891 từ - Cập nhật:
Cùng lúc đó, tại trụ sở Đảng Xã hội Tự do.
Văn phòng riêng của Chủ tịch đảng.
"…Ngươi nói Daniel Steiner đã tương kế tựu kế, tận dụng cuộc tập kích của Vương quốc Belmore để giành chiến thắng sao? Không những thắng mà còn bắt sống được cả Vương thế tử Belmore?"
Trước câu hỏi của Campbell – thủ lĩnh Đảng Xã hội Tự do, Platt – người đưa tin của Nam tước Handliem đang cải trang thành một dân thường đến khiếu nại, khẽ gật đầu:
"Nghe nói họ đang tiến hành đàm phán trao đổi tù binh với phía Belmore bằng cách dùng Vương thế tử làm con bài."
Tin tức nực cười này khiến Campbell giận dữ đập bàn cái rầm:
"Lũ ngu ngốc này! Đã nắm rõ vị trí của Daniel Steiner mà tập kích không xong, lại còn để bị bắt làm tù binh!"
Dù Campbell đang lồng lộn, Platt vẫn không mảy may chớp mắt, bình thản nói:
"Không thể coi đây đơn thuần là sai lầm của Vương quốc Belmore được. Có bằng chứng cho thấy Daniel Steiner đã nhận ra kế hoạch tập kích từ trước và chủ động hành động."
"Cái gì? Sao hắn có thể biết được cơ chứ?"
"Chúng tôi cũng đang điều tra chuyện đó. Giả thuyết khả thi nhất hiện nay là trong hàng ngũ chúng ta có kẻ phản bội đã đầu quân cho Daniel Steiner, nhưng mà…"
Đôi mắt vô hồn của Platt xoáy sâu vào Campbell. Nghĩ rằng mình đang bị nghi ngờ, Campbell vội vàng thanh minh:
"Nếu ngươi nghi ngờ ta thì dẹp ngay đi! Cả đời ta đã thề trung thành với Nam tước. Một người như ta mà lại đi bênh vực cái thằng Daniel Steiner xuất thân từ trẻ mồ côi sao? Ngươi thấy có lý không?"
Nhìn vẻ mặt đổ mồ hôi hột của Campbell, Platt đành phải gạt bỏ nghi ngờ. Không phải vì những lời biện bạch kia thuyết phục, mà anh ta chỉ nghĩ rằng một kẻ nhát gan, mới bị nghi ngờ nhẹ đã sợ mất mật thế này thì chẳng bao giờ dám làm chuyện phản bội.
"Thành thật xin lỗi vì đã nghi ngờ ngài. Vậy bây giờ, tôi xin phép trình bày mục đích mình đến đây."
"…Mục đích gì?"
"Nam tước Handliem có lời nhắn: 'Chủ tịch Campbell của Đảng Xã hội Tự do hãy tạm dừng mọi hoạt động đối ngoại, đình chỉ các bước đi chính trị và quân sự trong thời gian tới'."
Nói tóm lại, đó là lệnh bắt ông ta phải sống ẩn dật, im hơi lặng tiếng như một con chuột. Campbell không phục, cẩn thận hỏi lại:
"Có cần thiết phải làm đến mức đó không? Dù Daniel Steiner có lập chiến công đi nữa thì cũng chỉ là một tay sĩ quan quèn thôi mà."
"Một người được Công chúa tin cẩn và được gọi là anh hùng của Đế quốc thì không thể coi là sĩ quan quèn được. Cẩn tắc vô áy náy vẫn hơn."
Nghe cũng có lý, Campbell đành ngậm ngùi đồng ý. Sau một hồi im lặng, ông ta nuốt nước bọt, nhìn Platt đầy lo lắng:
"Nhưng mà… thực sự sẽ ổn chứ? Nếu chẳng may Daniel Steiner tìm ra được kẻ đã rò rỉ thông tin cho Vương quốc, thì ta…"
"Ngài không cần phải lo lắng về điều đó." Platt khẳng định chắc nịch. "Cho dù Daniel Steiner có là một nhà đàm phán lỗi lạc đến đâu, hắn cũng không đời nào moi được tên của ngài từ miệng Thiếu tướng Magreff. Chẳng có lý do gì để Magreff phải bán đứng ngài cho hắn cả."
Thông thường, để mua chuộc một quan chức địch hay đào tạo một gián điệp cài cắm vào nước đối phương phải tốn rất nhiều thời gian và tiền bạc. Trong khi đó, Campbell là người đã dâng hiến cơ mật nội bộ Đế quốc mà không đòi hỏi điều kiện gì. Gặp được "mối hời" như vậy, lẽ thường tình là họ phải giấu kín để còn lợi dụng lâu dài. Vì vậy, việc Magreff bán đứng Campbell là điều vô lý.
Campbell cũng thấy lập luận này xác đáng nên trong lòng nhẹ nhõm hẳn:
"Nếu vậy thì may quá. Ta chỉ cần mượn cớ lâm bệnh để lánh mặt một thời gian là được chứ gì?"
"Đúng vậy. Ngay cả khi Daniel Steiner có nghi ngờ, ngài cũng đừng lo. Hắn không có thẩm quyền để điều tra Chủ tịch đảng đâu."
Campbell thở phào, gật đầu:
"Ta hiểu rồi. Tất cả những chuyện này…"
Khi Campbell định nói lời từ biệt, Platt nắm chặt tay đặt lên ngực. Hai người với ánh mắt sắc lẹm cùng đồng thanh thốt lên:
"Vì đại nghĩa."
Loại bỏ Daniel Steiner – kẻ đang làm rối loạn chính thống của hoàng thất và mưu đồ nuốt chửng Đế quốc. Đó chính là "đại nghĩa" mà họ đang theo đuổi.
***
"Tại sao bọn bây lại đối xử với tao như vậy! Tao đã làm gì sai hả lũ khốn kiếp!"
Trong văn phòng trụ sở Lữ đoàn, Daniel đang uống rượu whisky một mình thì bỗng nhiên gào lên tức tối. Tình hình hiện tại không còn là nực cười nữa, mà đã khiến anh bắt đầu thấy phát điên. Đôi tay cầm ly rượu khẽ run rẩy, Daniel nhớ lại những chuyện vừa qua.
‘Tất cả là tại gã Vương thế tử đó…’
Kế hoạch tận hưởng những ngày tháng bình yên tại cái tiền đồn hẻo lánh đã tan thành mây khói. Việc gã ta chọn đúng lúc đang huấn luyện để tập kích rồi tự chui vào vòng vây đã đủ nực cười, nhưng lúc gã vờ đầu hàng rồi bất ngờ rút súng lục ra chĩa vào anh mới là lúc Daniel tưởng như đứng tim thật sự. Cũng may là màn diễn kịch thản nhiên, thách thức gã cứ bắn thử xem của anh đã hiệu quả, nếu không thì giờ này anh đã bị bắn thành cái tổ ong rồi.
‘Tất nhiên, nếu lúc đó gã bắn thật thì mình đã dùng thần kinh gia tốc rồi…’
Nhưng nếu né đạn, binh lính phía sau sẽ lãnh đủ, và điều đó chắc chắn sẽ khiến anh ám ảnh mãi không thôi.
‘Đúng là đồ điên…’
Nếu gã không phải là Vương thế tử, có lẽ anh đã lao vào đấm cho mấy phát cho tỉnh người ra rồi. Cố nén cơn giận, Daniel nâng ly nhấp một ngụm rượu. Nhìn qua cửa sổ ngắm nhìn đường phố đã lên đèn, anh khẽ thở dài.
‘Bây giờ Vương thế tử không còn là vấn đề nữa.’
Cái tên "Campbell" nghe được trong cuộc đàm phán khiến dây thần kinh của anh căng như dây đàn. Anh không thể ngồi yên để thủ lĩnh Đảng Xã hội Tự do bán đứng mình như vậy. Lờ mờ đoán được kẻ này có liên kết với giới quý tộc, Daniel bước về phía bàn làm việc. Anh thấy đau đầu và muốn ngồi xuống nghỉ ngơi.
Đặt ly rượu xuống bàn, Daniel rút từ túi áo khoác ra một tấm ảnh. Trong tấm ảnh đen trắng đã sờn màu, một chú chó Golden Retriever đang nở một nụ cười rạng rỡ.
‘Hồi đó thật tốt biết bao…’
Anh nhớ lại tuổi thơ, cái thời không lo không nghĩ, chỉ biết vui đùa chạy nhảy cùng chú chó nhỏ. Đúng lúc Daniel đang đắm chìm trong ký ức thì Lucy mang món tráng miệng đến văn phòng. Cô khẽ gõ cửa, nhưng Daniel – người đang nửa say nửa tỉnh, chìm sâu vào hoài niệm – không hề nghe thấy.
"Trung tá Daniel?"
Vẫn không có tiếng trả lời. Đôi mắt đỏ của Lucy chớp chớp đầy vẻ thắc mắc, cô khẽ đẩy cửa bước vào. Đập vào mắt cô là hình ảnh Daniel đang ngồi thẫn thờ nhìn chăm chằm vào một tấm ảnh. Với đôi mắt đượm buồn, anh lẩm bẩm:
"Kelly. Ta nhớ mi quá…"
Lucy sững sờ, đôi mắt mở to kinh ngạc. Đây là lần đầu tiên cô thấy Daniel gọi tên một người phụ nữ và nói lời nhung nhớ một cách lạ lẫm như vậy. Lặng lẽ quan sát, cô thấy Daniel nở một nụ cười héo hắt với ánh mắt tràn đầy sự luyến tiếc.
"Khi ở bên mi, mọi thứ đều thật hạnh phúc. Ở trên thiên đường, mi vẫn ổn chứ?"
Nghe những lời độc thoại của Daniel, Lucy vô thức đưa tay bịt miệng. Trong mắt cô, đây rõ ràng là hành động của một người đàn ông đang đau khổ nhớ thương người phụ nữ đã khuất của mình. Vô tình biết được "quá khứ" của Daniel, Lucy cảm thấy chấn động, nhưng rồi một sự đồng cảm kỳ lạ trỗi dậy trong lòng cô. Bởi chính cô cũng từng nếm trải nỗi đau mất đi những người bạn thân thiết.
Nghĩ đến việc Daniel cũng phải chịu đựng nỗi đau tương tự, lòng trắc ẩn trong Lucy dâng trào.
‘Thậm chí…’
Dựa vào biểu cảm và giọng điệu đó, cô tin chắc Daniel đã mất đi người phụ nữ mình yêu thương nhất trong một tai nạn nào đó. Nỗi đau khi mất đi người thương yêu lớn đến nhường nào, cô không dám tưởng tượng nổi. Ánh mắt Lucy nhìn Daniel đầy xót xa, cô khẽ cắn môi. Nghĩ rằng không nên làm phiền Daniel trong lúc anh đang hồi tưởng, Lucy lặng lẽ đóng cửa và quay bước đi. Cô nghĩ rằng lời an ủi có thể để sau, khi Daniel đã bình tâm lại cũng không muộn.
Trong khi đó, Daniel hoàn toàn không biết Lucy đã đến rồi đi, anh vẫn đang mải mê ôn lại kỷ niệm tình bạn với chú chó nhỏ.
"Hồi đó vì cứ khăng khăng đòi nuôi mi mà ta đã bị Viện trưởng mắng cho một trận tơi bời…"
Khẽ bật cười, Daniel cất tấm ảnh vào túi áo. Anh nâng ly rượu lên, lắc nhẹ khiến chất lỏng bên trong sóng sánh. Đôi mắt đen của anh phản chiếu hình ảnh đó.
‘Mình cứ ngỡ sau lễ đăng quang, sự an toàn của mình tại thủ đô sẽ được đảm bảo…’
Nhìn cái cách đám chính trị gia tấn công mình, có lẽ anh đã lầm to.
‘Hoàng đế không phải là vấn đề duy nhất. Có vẻ đám quý tộc và chính trị gia Đế quốc đang tự ý hành động theo ý mình.’
Anh từng nghĩ nếu mình tỏ ra không quan tâm đến chính trị, họ sẽ buông tha cho anh khỏi những cuộc tranh quyền đoạt lợi. Đó là một sai lầm chết người.
‘Cuối cùng các người vẫn muốn kéo ta vào vũng bùn này sao.’
Bàn tay đang lắc ly rượu khựng lại. Tâm trí tỉnh táo dần vạch ra con đường phía trước.
‘Chính các người đã khơi mào trước. Vậy thì…’
Daniel siết chặt ly rượu đến mức đầu ngón tay trắng bệch, đôi mắt anh nheo lại sắc lẹm.
‘Ta sẽ dùng mọi thủ đoạn để nghiền nát tất cả các người.’
3 Bình luận