Người phụ nữ nắm lấy tay Daniel tự giới thiệu mình tên là Lef. Ngoài cái tên ra cô không tiết lộ gì thêm, nhưng Daniel cũng chẳng mấy tò mò nên không gặng hỏi.
Sau màn chào hỏi, hai người cùng hướng đến một tiệm tạp hóa gần đó. Sở dĩ như vậy là vì sau khi nghe Lef kể rằng trò cô vừa chơi là một biến thể của Poker, Daniel đã đề nghị đi mua bài Tây. Lef lơ ngơ đi theo, trả tiền cho hai bộ bài rồi cùng anh quay lại trước cửa quán rượu.
“... Này.”
Không hiểu nổi đối phương đang định làm gì, Lef ngước nhìn Daniel đầy nghi hoặc: “Tại sao lại mua bài Tây? Mà còn tận hai bộ?”
“Chẳng phải quý cô nói bên kia đang chơi gian sao? Nếu vậy, muốn thắng chúng bằng phương pháp thông thường là điều không thể.”
Daniel mở hộp bài, rút ra vài lá rồi chọn lọc lại. Số bài còn dư anh bỏ lại vào hộp rồi đưa cho Lef.
“Cái này cô cứ giữ lấy. Coi như món quà cầu may tôi tặng cô.”
Trong khi Lef còn đang ngơ ngác nhận lấy hộp bài, Daniel đã nhanh tay giấu những lá bài vừa rút vào ống tay áo. Ngay sau đó, anh nắm lấy tay nắm cửa quán rượu và đẩy mạnh vào trong.
Bầu không khí ồn ào của quán rượu hiện ra trước mắt. Hít hà mùi cồn thoang thoảng lẫn với hương thơm ngậy của các món nhắm, Daniel thản nhiên bước vào. Lef lầm lũi đi theo sau, khiến những người trong quán bắt đầu quay lại nhìn. Họ cảnh giác trước một kẻ ngoại lai lạ mặt đi cùng người phụ nữ vừa bị tống cổ vì gây rối lúc nãy.
Chủ quán bước đến gần Daniel, người vẫn đang quan sát mọi thứ qua lớp kính râm.
“Đến đây có việc gì? Nếu anh là lính đánh thuê được cô nàng này thuê đến để trả đũa thì...”
“Cho tôi một ly Rum. À, nếu có Tequila thì cho tôi loại đó.”
Màn gọi rượu thản nhiên của Daniel khiến chủ quán nhất thời nghẹn lời. Anh quay sang nhìn gã, nở một nụ cười thân thiện:
“Đừng lo lắng quá. Tôi không đến đây để phá phách. Tôi chỉ muốn vừa nhâm nhi chút rượu vừa đánh một ván bài thôi.”
Thuê cao thủ đến phục thù sao? Hiểu ra vấn đề, chủ quán nhìn về phía đám đông và hô lớn:
“Framcol! Có khách muốn đấu một ván với anh này!”
Từ chiếc bàn trong góc, một gã gầy gò đang tựa lưng vào tường, tay vân vê đống chip ngẩng đầu lên. Framcol liếc nhìn Daniel rồi nở một nụ cười mỏng dính:
“Lúc nào tôi cũng chào đón những con mồi béo bở. Lại đây.”
Được sự đồng ý, Daniel bước tới kéo ghế ngồi xuống. Chủ quán cũng đi theo, chiếm một chỗ cạnh bàn.
“Trước tiên...” Chủ quán nói. “Chắc anh cũng nghe rồi, trò chơi ở tiệm chúng tôi cơ bản là Poker. Hơn nữa, mức cược không có giới hạn. Nếu hiểu rồi thì gật đầu.”
Daniel gật đầu. Chủ quán rút từ thắt lưng ra một chiếc túi dày cộm, đặt "uỵch" xuống bàn. Bên trong đầy ắp những đồng chip cũ kỹ.
“Muốn chơi bao nhiêu thì nói, tôi sẽ đổi chip cho anh.”
“À, quý cô đứng sau tôi đây sẽ chi trả thay tôi.”
Lef bị chỉ đích danh khẽ giật mình. Dù đã lường trước chuyện này nhưng khi thực tế ập đến, cô vẫn cảm thấy không thoải mái cho lắm.
“... Cần bao nhiêu?”
“Hãy đặt cược dựa trên mức độ cô tin tưởng tôi.”
Làm sao tin nổi một kẻ lần đầu gặp mặt chứ? Lef thấy thật nực cười, nhưng đã đâm lao thì phải theo lao, cô mở ví ra: “Được thôi, tôi cược tất cả chỗ này.”
Cô lấy toàn bộ tiền giấy trong ví đưa cho chủ quán. Số tiền khá lớn khiến gã thoáng ngạc nhiên nhưng nhanh chóng thu lại, rồi đặt hàng chục đồng chip lên bàn trước mặt Daniel.
“Của anh đây.”
Daniel khẽ gật đầu, rồi thò tay vào túi áo: “À, tôi có thể nhờ một việc được không?”
“Việc gì?”
Daniel lấy hộp bài Tây vừa mua đưa cho chủ quán: “Quý cô đây muốn có một cuộc chơi công bằng. Cô ấy vẫn đang nghi ngờ có sự gian lận. Cá nhân tôi thì không tin lắm, nhưng để đề phòng, tôi muốn đổi sang bộ bài này.”
Chẳng có lý do gì để từ chối, chủ quán nhận lấy hộp bài, kiểm tra sơ qua rồi gật đầu: “Mua ở tiệm bên cạnh à. Xác nhận bài không bị tráo, vậy dùng bộ này đi. Framcol, anh không có ý kiến gì chứ?”
Framcol nhún vai đầy vẻ cợt nhả. Nhìn thái độ đó, Daniel hiểu rằng sự gian lận mà Lef nhắc tới không nằm ở việc "đánh dấu bài". Bởi nếu đã chuẩn bị sẵn bài lừa, gã chắc chắn sẽ tìm cách ngăn cản việc đổi bài mới.
‘Vậy thì chúng dùng mánh khóe gì đây?’ Không cần vội vã, từ từ rồi sẽ rõ.
“Vậy bắt đầu thôi.”
Chủ quán bắt đầu chia cho Daniel và Framcol mỗi người hai lá bài. Ván bài diễn ra với các vòng cược cơ bản. Khi 5 lá bài chung đã lật hết, Daniel kiểm tra bài của mình.
‘Two Pair.’
Trong Poker, xác suất ra Thú là khá thấp, hoàn toàn có thể dùng để quyết đấu. Đang lúc anh cân nhắc thì Framcol chẳng thèm dùng đòn tâm lý mà hô lớn:
“Raise.”
Daniel im lặng một lát rồi theo cược và ngửa bài. Kết quả, bài của Framcol là Xám cô . Daniel thua cuộc, Framcol cười khoái chí thu đống chip về phía mình.
“Tưởng cô nàng kia thuê cao thủ nào, hóa ra cũng chỉ có thế. Thật thất vọng.”
Daniel không đáp, chỉ mỉm cười nhàn nhạt. Những ván sau đó cũng vậy, liên tiếp năm ván Daniel đều trắng tay. Người bắt đầu sốt ruột lúc này là Lef.
‘Tên ngốc này đang làm cái quái gì thế!?’ Không biết có phải vì dùng tiền của người khác nên không xót hay không, nhưng nhìn Daniel cứ lù lù theo cược ngay cả khi bài chỉ có một đôi (One Pair), Lef cảm thấy ruột gan như thắt lại.
Ngược lại, tâm thế Daniel vẫn bình thản như mặt hồ không gợn sóng. Anh đã nhìn thấu mánh khóe của Framcol.
‘Chút tài mọn.’
Cả năm ván, Framcol đều thắng với khoảng cách cực kỳ sít sao. Trong sòng bạc, việc gặp kẻ tráo bài không hiếm, nhưng ván nào cũng thắng sát nút? Điều đó chứng tỏ trong đám đông đang đứng xem kia có đồng bọn của Framcol.
‘Tên đó hẳn đang dùng ám hiệu để báo bài của mình cho gã.’
Để tránh bị nghi ngờ, Framcol cố tình diễn trò để thắng một cách nhọc nhằn. Đã biết đối phương chơi chiêu gì, việc còn lại chỉ là gậy ông đập lưng ông.
“Kỹ năng của anh thật đáng nể.”
Daniel buông một lời khen ngợi đầy mỉa mai rồi bắt đầu ván thứ sáu. Các vòng chia bài trôi qua, vòng cuối cùng đã đến. Năm lá bài trên tay Daniel lúc này không tạo thành bất kỳ bộ nào (No Pair). Một bộ bài rác mà đúng ra anh phải bỏ bài (Fold) ngay lập tức.
Thế nhưng, Daniel thản nhiên đẩy toàn bộ số chip của mình ra giữa bàn.
“All-in.”
Hành động này khiến không chỉ Framcol mà cả đám đông xung quanh cũng kinh ngạc xôn xao. Lef đứng ngay sau lưng cũng thất thần: ‘Đồ điên! Anh định làm cái gì thế hả!?’
Framcol khẽ cười khẩy: ‘Định dùng đòn tâm lý (Bluff) à? Xin lỗi nhé, bài của ngươi ta thấy sạch rồi.’
Cảm thấy hơi tiếc vì định nhường một ván cho kẻ tội nghiệp này nhưng không thành, Framcol tuyên bố: “Call.”
Gã đẩy gần như toàn bộ số chip của mình vào giữa. Đúng khoảnh khắc đó, Daniel tập trung Mana vào hệ thần kinh trung ương để gia tốc phản xạ. Trong thế giới đang chậm lại, anh đưa tay vào ống tay áo, nhanh chóng tráo bài rồi dừng gia tốc.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh khiến Framcol không mảy may nghi ngờ. Gã ngửa bài của mình: “Thú. Còn anh?”
Biết tỏng kết quả nhưng gã vẫn hỏi cho đúng lễ nghi. Daniel thản nhiên lật bài của mình ra:
“Thùng phá sảnh lớn.”
Nhìn thấy bộ bài cao quý nhất trong Poker, đôi mắt Framcol trợn ngược lên vì kinh ngạc.
‘Cái gì? Từ bao giờ...?’
Đối với một kẻ không nhìn thấy nổi chuyển động tay của đối phương như Framcol, cảm giác lúc này chẳng khác nào bị ma ám. Gã nhìn chằm chằm vào những lá bài một hồi lâu, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán.
Daniel mỉm cười, cái nhìn như thể đã thấu thị mọi việc từ đầu: “Sao thế? Lần đầu thấy Thùng phá sảnh lớn à?”
Trước lời mỉa mai của Daniel, Framcol nghiến răng kèn kẹt: “Thằng khốn này...! Ngươi dám dùng trò bịp bợm ở đây à!”
“Bịp bợm? Chứng cứ đâu nói tôi chơi gian?”
“Đừng có giả nai! Rõ ràng là ngươi...!”
Đang lúc định vạch trần bộ bài thật lúc đầu của Daniel, Framcol chợt khựng lại. Gã nhận ra những ánh nhìn hầm hố của đám đông xung quanh đang găm chặt vào mình. Nếu gã nói ra bộ bài cũ của Daniel, chẳng khác nào thừa nhận nãy giờ gã đã nhìn lén bài và chơi gian lận.
Giữa sự im lặng bao trùm, Daniel nâng ly Tequila chủ quán vừa mang ra, nhấp một ngụm. Ánh mắt anh vẫn dán chặt vào Framcol.
‘Ngươi đã lừa ta thì chắc chắn cũng đã lừa rất nhiều người khác ở đây. Đúng không, Framcol?’
Đúng như Daniel dự đoán, trong quán có không ít người đã mất tiền vào tay gã. Hình ảnh của Framcol trong mắt mọi người ở đây chẳng khác gì một đống rác rưởi. Nhìn xem, ngay cả khi vài kẻ trong đám đông đã nhận ra Daniel vừa tráo bài, họ vẫn im lặng. Họ muốn thấy Framcol thất bại hơn bất cứ điều gì.
Trong tình thế lòng dân sục sôi thế này, nếu gã thừa nhận mình chơi gian bấy lâu nay, có khi gã sẽ bị đánh chết ngay tại chỗ. Nhận ra mình đã tự rơi vào bẫy, đồng tử Framcol run rẩy kịch liệt.
“Chà, Framcol.” Daniel nhìn gã với vẻ mặt đầy "lo lắng". “Nếu tôi là anh, tôi sẽ im lặng chấp nhận kết quả. Bởi nếu không làm vậy...”
Daniel chống tay lên bàn, rướn người về phía trước, khẽ thì thầm với một nụ cười:
“Thì e là hôm nay anh không thể rời khỏi đây nguyên vẹn đâu.”
Trước lời đe dọa lạnh lùng đó, Framcol chỉ biết nuốt nước mắt vào trong mà gật đầu chấp nhận.
***
Trong lúc Daniel đang tận hưởng niềm vui bên sòng bạc, Lucy lại đang trải qua những ngày bận rộn tại Bộ Tham mưu. Sau nhiều giờ làm thêm căng thẳng, cô vừa thu dọn xong đống tài liệu.
“Trung tá, đến giờ tan sở...”
Theo phản xạ, Lucy quay sang bàn làm việc của Daniel nhưng giọng cô nhỏ dần rồi tắt hẳn. Daniel không có ở đó. Anh đã đi Bellanos làm đại sứ mất rồi.
“...”
Không có Daniel – người luôn buông những lời bông đùa mỗi khi tan tầm – Lucy bỗng cảm thấy một khoảng trống lạ kỳ. Cô khẽ chớp mắt, lắc đầu xua đi cảm xúc rồi đứng dậy. Dù sao anh cũng sẽ sớm quay lại, không việc gì phải yếu lòng.
Đang định xách cặp rời khỏi phòng, Lucy chợt dừng lại vì nghe thấy tiếng bước chân vội vã từ hành lang. Cửa phòng bật mở, Ernst bước vào.
“Cục trưởng Cục Tác chiến.”
Lucy chào theo nghi thức quân đội, nhưng Ernst chỉ đáp lại một cách mệt mỏi. Nhận thấy bầu không khí nặng nề bất thường, Lucy hạ tay xuống, lo lắng hỏi:
“Thưa Cục trưởng, đã có chuyện gì xảy ra sao?”
Trước câu hỏi của Lucy, Ernst nghiến chặt răng rồi gật đầu. Ông hít một hơi sâu, nhìn thẳng vào mắt cô:
“Trung úy Lucy, tôi chỉ nói một lần nên hãy nghe cho kỹ. Con tàu ngoại giao chở cấp trên của cô, Trung tá Daniel...”
Có lẽ vì không đành lòng nhìn thẳng vào Lucy, Ernst cúi đầu tránh đi: “... đã bị bọn khủng bố tấn công và đánh chìm rồi.”
Đánh chìm.
Sức nặng của từ đó khiến mọi suy nghĩ của Lucy ngưng trệ. Cô đứng lặng đi như không hiểu chuyện gì đang xảy ra, hồi lâu mới hỏi lại:
“Có... chắc chắn không ạ?”
Cục trưởng Ernst chắc chắn không bao giờ nói dối về những chuyện như thế này. Lý trí của Lucy hiểu rất rõ điều đó. Nhưng cô vẫn hỏi, như một cơ chế phòng vệ để phủ nhận thực tại cay đắng.
Khi Ernst run rẩy gật đầu, đôi môi Lucy khẽ mím lại. Giữa sự im lặng nặng nề, cô cúi đầu trước Ernst: “... Tôi xin phép về trước.”
Thấu hiểu nỗi đau của cô, Ernst không giữ cô lại. Lucy rời khỏi phòng làm việc, tiếng gót giày gõ cọc cạch trên hành lang. Đầu óc cô rối bời với những ký ức đan xen, lúc hòa quyện, lúc vỡ tan. Hơi thở của cô bắt đầu run rẩy theo dòng suy nghĩ.
‘Tại sao...’ Tại sao con tàu chở Daniel lại bị tấn công? Tại sao cô không hề biết gì về việc này? Tại sao đến tận bây giờ cô mới nhận được tin?
Hàng loạt câu hỏi không lời đáp bủa vây lấy Lucy khi cô bước xuống cầu thang.
‘Mình phải hỏi cho ra lẽ...’ Cô muốn tiếp xúc với các mật báo viên tại kinh thành để tìm hiểu chân tướng sự việc.
Trong lúc vội vã xuống thang, chân Lucy bỗng trượt một nhịp. Cô loạng choạng, suýt ngã nhào. May mắn thay, cô kịp bám lấy tay vịn cầu thang để giữ thăng bằng. Dù không ngã nhưng hơi thở của cô càng thêm dồn dập. Nỗi nôn nóng đã khiến cô mắc phải sai lầm mà bình thường cô không bao giờ phạm phải.
Lucy nhắm nghiền mắt, cố gắng lấy lại nhịp thở. Trong bóng tối của tâm trí, lời nói của Daniel trước cổng Bộ Tham mưu bỗng vang lên:
— Giáng sinh này nếu rảnh, em có thể đi cùng tôi. Nếu em muốn.
Gương mặt Daniel khi tinh nghịch rủ cô cùng ăn bánh Stollen hiện lên rõ mồn một. Nhưng Lucy hiểu rõ rằng, một khi Daniel đã tử nạn, cái Giáng sinh cùng ăn bánh Stollen ấy sẽ mãi mãi không bao giờ đến.
Cô bất giác cắn chặt môi dưới rồi từ từ mở mắt. Đôi mắt đỏ hoe rưng rưng nước, nhưng ẩn chứa trong đó là sự phẫn nộ nhiều hơn là nỗi đau. Bởi cô linh cảm mình biết rõ ai là kẻ đã ra lệnh đánh chìm con tàu đó.
‘Nếu quả thực phe Đồng minh đã tấn công tàu của Daniel...’
Thì kể từ giây phút này, cô sẽ không bao giờ đặt niềm tin vào Bá tước Khaledra thêm một lần nào nữa.
6 Bình luận