Web Novel
Chương 94: Thà chọn cái tệ hơn, còn hơn là cái tệ nhất.
6 Bình luận - Độ dài: 2,115 từ - Cập nhật:
Bầu không khí đông cứng lại, lạnh lẽo đến thấu xương.
Trong khoảnh khắc Lowell còn đang ngập ngừng vì chưa tìm được lời lẽ phản bác, Daniel đã chủ động lùi lại một bước.
“Chà, tôi vốn chỉ định trò chuyện đôi chút trước khi chính thức bước vào cuộc hội đàm, không ngờ mọi chuyện lại có vẻ hơi quá nhiệt thế này. Chi bằng chúng ta cứ ngồi xuống rồi bắt đầu thảo luận nhỉ?”
Lowell gật đầu trong trạng thái căng thẳng tột độ. Dù sao thì ông ta đến đây cũng không phải để tuyên chiến với Daniel Steiner. Sau khi chỉnh lại nếp áo cho ngay ngắn, Lowell mới thận trọng ngồi xuống ghế sofa. Thấy vậy, Daniel cũng an tọa rồi đặt chiếc cặp tài liệu lên đầu gối.
Với những cử chỉ thong dong như thường lệ, Daniel kéo khóa cặp, tay lướt nhẹ tìm kiếm bên trong.
“Vậy thì sau đây, tôi xin được trình bày đề nghị của Đế quốc. Xem nào… À, đây rồi.”
Daniel lấy ra vài tờ tài liệu rồi đưa cho Lowell.
“Hy vọng ngài hãy xem xét thật kỹ rồi đưa ra quyết định. Nếu có điều gì không thỏa đáng, ngài cứ việc lên tiếng ngay cho.”
Daniel mỉm cười khi đưa xấp giấy, một nụ cười mà trong mắt Lowell chỉ thấy toàn sự giả tạo đáng ghê tởm. Lowell nhìn Daniel bằng ánh mắt bất mãn, gần như giật lấy xấp tài liệu từ tay anh ta. Dù vậy, Daniel vẫn không hề tỏ ra khó chịu, chỉ đan hai tay vào nhau và kiên nhẫn chờ đợi.
‘…Rốt cuộc hắn ta đang toan tính cái quái gì không biết.’
Thái độ của Daniel tuy rất mực lịch thiệp, nhưng Lowell không tài nào xua đi được cảm giác mình đang bị đối phương xem thường. Ông vừa dè chừng Daniel vừa bắt đầu đọc lướt qua nội dung.
Những điều khoản ghi trên giấy thoạt nhìn có vẻ khá đơn giản. Phía Đế quốc yêu cầu chịu trách nhiệm về việc không ngăn chặn được quân khủng bố, yêu cầu đưa ra thông cáo chính thức, đòi hỏi làm rõ sự thật thông qua một cuộc điều tra chi tiết hơn, cùng với đó là thảo luận về vấn đề bồi thường. Đến đây, Lowell vẫn thấy đây là một đề nghị có thể chấp nhận và thấu hiểu được.
Thế nhưng, vấn đề lại nằm ở những mục phía sau.
‘Bãi bỏ thuế quan đối với thương mại của Đế quốc, cho phép quân đội Đế quốc trú đóng tại thành phố cảng Tentabahem, hợp tác xây dựng căn cứ quân sự, mở cửa biên giới thường trực?’
Nhiêu đó thôi đã đủ thấy nực cười, nhưng điều khoản cuối cùng mới thực sự là một cú sốc lớn.
『Yêu cầu ban hành Luật Phòng chống Khủng bố, theo đó phải cung cấp thông tin chi tiết cho Đế quốc khi bổ nhiệm một số công chức cấp cao và tướng lĩnh quân đội. Đế quốc sẽ xem xét kỹ lưỡng các thông tin này và thực hiện giám sát, thanh tra khi cần thiết để ngăn ngừa khủng bố tái diễn.』
Họ dùng Luật Phòng chống Khủng bố để đánh lạc hướng, nhưng thực chất đây chính là hành vi can thiệp vào nội chính. Nhìn kiểu gì thì đây cũng giống yêu cầu dành cho một bại trận hơn là dành cho một quốc gia trung lập. Lowell không thể kìm nén được sự phẫn nộ, ông ném mạnh xấp tài liệu xuống bàn.
“Rốt cuộc là các người muốn gì hả?! Các người mang cái thứ này đến đây mà gọi là đề nghị sao?”
“…… Có gì không ổn sao ạ?”
“Ngài còn hỏi không ổn chỗ nào ư? Ngài có thực sự tỉnh táo không đấy?! Bellanos là một quốc gia trung lập! Chúng tôi đã cam kết không tham gia vào bất kỳ xung đột hay cuộc chiến quốc tế nào! Vậy mà ngài nghĩ nếu Bellanos chấp nhận cho quân đội Đế quốc vào và chịu sự can thiệp nội chính thì chúng tôi còn giữ được vị thế trung lập hay sao!”
Lowell run rẩy giơ tay chỉ thẳng vào mặt Daniel.
“Daniel Steiner! Đây rõ ràng là hành vi xâm phạm chủ quyền! Cộng đồng quốc tế sẽ tuyệt đối không dung thứ cho hành động này đâu! Và việc ngài đưa ra bản đề nghị này là một sự xúc phạm cực kỳ nghiêm trọng! Với danh nghĩa Thủ tướng Nội các, tôi sẽ chính thức gửi kháng nghị lên Bộ Ngoại giao Đế quốc!”
Lắng nghe xong, Daniel bất chợt buông một tiếng thở dài khe khẽ.
“Kháng nghị lên Bộ Ngoại giao Đế quốc sao? Ngài không nghe rõ lời tôi vừa nói à? Tôi đã nói rất rõ rằng, ít nhất là tại nơi này, tôi chính là hiện thân của Đế quốc.”
Lowell nheo mắt lại. Khi ông còn đang ngơ ngác không hiểu ý đối phương là gì, Daniel đã nhún vai một cái.
“Được thôi. Vì Ngài Thủ tướng đã cứng rắn như vậy, tôi cũng xin được nói ra sự thật. Ngài vừa bảo cộng đồng quốc tế sẽ không dung thứ cho việc xâm phạm chủ quyền của Bellanos phải không? Chà, theo tôi thấy thì có vẻ họ sẽ chấp nhận thôi.”
“Ý ngài là sao…”
“Như mọi người đều biết, chính Hải quân Bellanos đã mở đường cho lũ khủng bố đánh chìm con tàu ngoại giao của Đế quốc. Ngài không phủ nhận điều đó chứ? Vậy thì, kẻ đứng sau chuyện này là ai? Ngài Thủ tướng có biết thủ phạm là ai không?”
Lowell nuốt khan một ngụm nước bọt.
“Theo lời Đại tá Edball thì bọn chúng đã nhận hối lộ từ phe Liên minh…”
“Phải, điều đó chúng tôi cũng biết. Vì chính chính phủ Bellanos đã gửi điện tín báo cho chính phủ Đế quốc mà. Thế nhưng, ngài có bằng chứng không? Bằng chứng về việc họ nhận hối lộ từ phe Liên minh ấy?”
Lowell vừa định mở miệng đáp lời nhưng rồi đành phải ngậm lại. Bởi vì, ông không có bằng chứng.
“Nếu vậy, Đế quốc cũng có thể diễn giải thế này. À! Bellanos đã tự mình tấn công tàu ngoại giao của Đế quốc rồi đổ tội cho phe Liên minh. Và thủ phạm chính là…”
Daniel đổ người về phía trước, nhìn chằm chằm vào Lowell.
“Chính là Ngài Thủ tướng đây.”
Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra, Lowell vội vàng hét lên:
“Thật là một sự suy diễn vô lý! Tại sao Bellanos lại phải tấn công tàu ngoại giao của Đế quốc chứ? Làm vậy thì chúng tôi được lợi lộc gì!”
Daniel nở một nụ cười đầy ẩn ý.
“Vậy thì ngài hãy đưa ra bằng chứng đi. Chẳng phải việc đó rất đơn giản sao?”
Lowell cảm thấy vô cùng uất ức nhưng chỉ biết im lặng. Ông cảm nhận rõ rệt rằng mình càng đáp trả câu hỏi của Daniel, mình càng lún sâu vào vũng bùn không lối thoát.
“Chừng nào chưa có bằng chứng, Đế quốc buộc phải nghi ngờ Bellanos. Tất nhiên, cá nhân tôi tin rằng Bellanos chẳng có lý do gì để tấn công tàu của chúng tôi cả. Tuy nhiên, nếu Ngài Thủ tướng từ chối đề nghị này, Đế quốc sẽ không còn cách nào khác ngoài việc hành động.”
Daniel ngả người ra sau, tựa lưng vào ghế sofa một cách thoải mái.
“Hải quân Bellanos đã sát hại dân thường của Đế quốc. Danh nghĩa đó chẳng phải đã quá đủ rồi sao? Đế quốc sẽ tuyên chiến, và cộng đồng quốc tế sẽ giữ im lặng. Bởi vì lý do tuyên chiến đã quá rõ ràng.”
Tiếng cười thấp của Daniel vang lên trong không gian tĩnh lặng, trầm mặc như màn sương dày đặc đang bủa vây.
“Phe Liên minh cũng sẽ không giúp đỡ Bellanos đâu. Họ vừa mới bày tỏ sự chia buồn sâu sắc với Đế quốc vì những thương vong dân sự, nên họ không thể ngăn cản việc Đế quốc đứng lên trả thù cho người dân của mình được. Nếu lúc đó họ bênh vực Bellanos, chẳng khác nào tự thừa nhận mình là đồng phạm. Và còn nữa…”
Daniel búng tay một cái rồi chỉ vào ly whisky còn lại trên bàn.
“Nếu ngài không dùng, ngài có thể nhường cho tôi một chút không? Tôi hơi khát nước.”
Lowell chỉ dám đưa mắt nhìn ly whisky. Không thể khước từ, ông nâng ly rượu đưa cho Daniel. Nhận thấy đôi bàn tay đang run rẩy nhẹ của Lowell, Daniel thản nhiên đón lấy.
“Cảm ơn sự quan tâm của ngài.”
Vừa mỉm cười nhận lấy, Daniel vừa nhấp một ngụm whisky rồi thốt lên đầy cảm thán.
“Đúng là hàng cao cấp có khác. Nghe nói whisky thượng hạng khác biệt ngay từ quá trình chưng cất, hương vị thực sự rất tuyệt vời. Sau này nếu không được uống thứ này nữa thì cuộc đời quả là khổ sở.”
Không cần là kẻ thông minh cũng hiểu được câu nói đó đang nhắm vào ai. Daniel vừa xoay nhẹ ly rượu để ngắm nhìn sắc màu của nó, vừa đặt ly xuống.
“Xin lỗi, câu chuyện hơi lạc đề một chút. Để tôi tiếp tục nhé, một khi Đế quốc đã tuyên chiến, chúng tôi có thể đổ bộ quân đội vào Bellanos mà chẳng tốn chút công sức nào.”
Hiện tại, thành phố cảng Tentabahem của Bellanos chẳng khác nào đã nằm trong tay Đế quốc. Chừng nào họ còn ở đó, Bellanos sẽ không thể ngăn chặn cuộc đổ bộ. Điều này tương đương với việc mất đi cứ điểm chiến lược quan trọng nhất ngay khi cuộc chiến vừa bắt đầu.
“Quân đội đổ bộ vào Bellanos sẽ nhanh chóng tiến thẳng đến thủ đô. Chắc Ngài Thủ tướng cũng đã nghe nói, sau khi tuyên chiến toàn diện, Đế quốc đã hạ gục Vương quốc Eldresia chỉ trong chưa đầy một mùa. Vậy thì, với một Bellanos quy mô nhỏ hơn Eldresia, sẽ mất bao lâu nhỉ?”
Daniel tinh quái giơ hai ngón tay lên.
“Hai tuần. Hai tuần là quá đủ.”
Hơi thở của Lowell bắt đầu trở nên nặng nề và run rẩy. Nhưng Daniel vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi.
“Trong vòng chưa đầy nửa tháng, quân đội Đế quốc sẽ tiến tới thủ đô Bellanos. Khi đó, người dân Bellanos sẽ vừa phẫn nộ trước sự tàn bạo của Đế quốc, vừa căm ghét sự bất lực của chính phủ.”
Daniel gõ nhẹ lên tay vịn ghế sofa và nói tiếp:
“Sự căm ghét đó sẽ đổ dồn lên Ngài Thủ tướng. Thậm chí có thể xảy ra các cuộc bạo động quần chúng. Lúc đó, Đế quốc sẽ dừng cuộc tiến công và khuyên chính phủ Bellanos đầu hàng. Đồng thời, chúng tôi sẽ lén lút tung ra một vài thông tin.”
Nụ cười vụt tắt trên môi Daniel.
“Rằng Ngài Thủ tướng Bellanos có một đứa con riêng.”
Đồng tử của Lowell giãn to. Những viễn cảnh kinh khủng mà câu nói kia ám chỉ bắt đầu hiện ra mồn một trong đầu ông ta. Cuối cùng, Lowell không thể kìm nén được nữa mà bật khóc nức nở. Chứng kiến dáng vẻ đáng thương đó, Daniel hạ thấp giọng:
“Tôi hiểu mà. Việc tưởng tượng ra cảnh mất trắng mọi thứ chẳng dễ chịu chút nào. Vì vậy, tôi nghĩ tốt nhất là Ngài Thủ tướng nên xử sự sao cho trí tưởng tượng đó không trở thành hiện thực.”
Daniel lấy chiếc bút máy từ trong túi áo ra, đưa về phía Lowell. Lowell ngẩng đầu lên, qua làn nước mắt, ông nhìn Daniel bằng ánh mắt đầy căm hận. Thế nhưng, tình thế vẫn chẳng hề thay đổi. Lowell thừa hiểu ai mới là kẻ nắm quyền sinh sát ở đây. Cả đời sống như một con sư tử trong lồng, Lowell biết mình không đủ sức để đánh bại con sói trước mặt.
Nhìn thấy ánh sáng phản kháng vụt tắt trong đôi mắt Lowell, Daniel nhẹ nhàng đung đưa chiếc bút máy.
“Hãy ký vào bản đề nghị đi. Chỉ có như vậy thì mọi chuyện mới…”
Giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo tiếp nối như một lời thì thầm của quỷ dữ.
“Trở thành như chưa từng xảy ra.”
6 Bình luận