Web Novel
Chương 69: Tưởng rằng chỉ mỗi mình tôi sẽ phải chịu khổ thôi à?
8 Bình luận - Độ dài: 1,315 từ - Cập nhật:
Ngày hôm sau, Tôi có mặt tại trụ sở Bộ Tổng tham mưu và ngồi vào bàn làm việc trong văn phòng riêng, mở tờ báo buổi sáng ra.
【Tin nóng hổi! Bệ hạ chọn người kế vị!】
【Công chúa Selvia được chọn làm Hoàng đế kế tiếp... Quyền nhiếp chính sẽ sớm bắt đầu】
【Cố vấn thân cận nhất của Công chúa Selvia—không ai khác ngoài Daniel Steiner?】
Dòng tiêu đề cuối cùng khiến tôi khó chịu, nhưng đó chưa phải là vấn đề cấp bách nhất vào lúc này.
Tôi lật thêm vài trang và tìm thấy bài báo mình đang lo sợ.
【Edria, thành viên thường trực của Liên minh các Quốc gia, chỉ trích mạnh mẽ Đế quốc】
Bên dưới tiêu đề là một bức ảnh đen trắng chụp một gương mặt quen thuộc đang tổ chức họp báo.
Đôi mắt nhợt nhạt, sắc lẻm như rắn và gương mặt hốc hác.
Đó là Bá tước Caledra của Edria, người nắm quyền lực thực sự tại đó.
Một người chắc chắn sẽ dồn Đế quốc vào thế bí trong tương lai gần.
Tôi nhìn chằm chằm vào bức ảnh của Caledra một lúc trước khi đọc bài báo.
---
...Bá tước Caledra lên án Đế quốc đã biến Vương quốc Eldresia thành một quốc gia bù nhìn. Suốt cuộc họp báo, ông chỉ trích Đế quốc đã theo đuổi chiến tranh bành trướng và kêu gọi các quốc gia láng giềng đứng lên chống lại Đế quốc...
---
Tôi thở dài khe khẽ và gập tờ báo lại.
“Chết tiệt.”
“Bộ Tổng tham mưu đã phê duyệt thăng chức đặc biệt cho cậu. Ban đầu ý kiến chia rẽ, nhưng sau khi cậu bắt giữ quân phản loạn, không ai dám phản đối nữa.”
Không ai dám — hay nói đúng hơn, không ai có thể.
Selvia, Hoàng đế tương lai, chắc chắn đã gây một chút áp lực sau hậu trường.
Và xét đến công lao tôi đã lập được trong chiến dịch phương Bắc, việc được thăng chức chỉ là vấn đề thời gian. Thế nhưng, tôi đã không ngờ nó lại diễn ra nhanh đến vậy, khiến tôi có chút choáng váng.
“Lại đây. Ta sẽ tự tay gắn quân hàm cho cậu.”
Nửa phần cam chịu, tôi bước tới và đứng trước mặt Cedric.
Anh mở lá cờ và mở chiếc hộp, lấy ra quân hàm Trung tá.
Với đôi tay thành thạo, anh tháo quân hàm Thiếu tá trên quân phục của tôi và thay thế bằng quân hàm mới.
Sau khi cài quân hàm xong, Cedric lùi lại và quan sát tôi một lúc.
“Chúc mừng cậu được thăng chức, Trung tá Daniel Steiner.”
Giọng anh ta đều đều, không có thêm lời hoa mỹ nào — đúng như những gì tôi mong đợi ở Cedric.
Giữ một chút căng thẳng, tôi đáp lại một cách trang trọng.
“Cảm ơn ngài. Dù còn nhiều thiếu sót, thần sẽ tiếp tục cống hiến hết mình cho Đế quốc.”
“Thiếu sót?”
Đôi mắt sắc bén của Cedric từ từ chớp.
“Cậu đã ổn định Nordia, đàm phán hoàn hảo với Vương quốc, và bắt giữ phe phản loạn. Sao cậu có thể thiếu sót được chứ?”
Anh ta chớp mắt lần nữa, lần này còn chậm hơn.
“Trung tá Daniel Steiner, thay mặt Đế quốc, ta cảm ơn sự cống hiến của cậu. Và ta sẽ ghi nhớ lời thề cống hiến của cậu.”
...Có điều gì đó trong câu nói đó nghe sai sai.
Tôi không thể gạt bỏ cảm giác rằng mình vừa nói ra một điều sẽ phải hối hận về sau.
Ngay khi cảm giác bất an bắt đầu len lỏi, Lucy lên tiếng từ chỗ cô gần lối vào.
“Chúc mừng Trung tá Steiner được thăng chức.”
Giọng chúc mừng của cô ấy nghe cứ như đang chế giễu tôi.
Cảm thấy không hài lòng, tôi quay lại nhìn Cedric.
“Thưa ngài, nếu cho phép, lý do thần nói mình còn thiếu sót là vì phần lớn thành tựu của thần là nhờ có phụ tá của mình.”
“Phụ tá của cậu?”
“Vâng, thưa ngài. Dù thần không phủ nhận mình đã ra lệnh ổn định Nordia, nhưng chính phụ tá của thần là người đã thực hiện chúng một cách nhanh chóng và hiệu quả, thiết lập nên các hệ thống hành chính.”
Cedric quay sang nhìn Lucy, vẻ mặt có chút ngạc nhiên.
“Điều đó là thật ư?”
Bị bất ngờ, Lucy vội vã cúi đầu.
“Phó Tổng tham mưu trưởng, thưa ngài. Tôi chỉ tuân lệnh. Mọi công lao đều thuộc về Trung tá Steiner.”
Lucy đã được cử đến đây làm gián điệp để đối phó với những kẻ phản bội nội bộ.
Rõ ràng là cô ấy không có ý định ở lại lâu.
Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu cô ấy đột nhiên được thăng chức và được các quan chức cấp cao chú ý?
Dù không quá nghiêm trọng như trường hợp của tôi, việc rời khỏi Đế quốc sẽ trở nên khó khăn hơn đáng kể đối với cô ấy.
Vì vậy, đương nhiên, cô ấy khao khát phủ nhận bất kỳ công lao nào.
Nhưng tôi không có lý do gì để thông cảm cho tình cảnh của cô ấy.
“Đúng vậy, thưa ngài. Phụ tá của tôi chỉ quá khiêm tốn để nhận công lao cho những thành tựu của mình. Tôi mong ngài sẽ công nhận những đóng góp của cô ấy.”
“Hừm.”
Cedric suy tư một lúc trước khi gật đầu.
“Ta tin rằng cậu sẽ không nói dối về chuyện như thế này. Ta sẽ xem xét vai trò của Thiếu úy Lucy trong việc ổn định Nordia và tiến hành một cuộc đánh giá thăng chức đặc biệt.”
Tôi cúi đầu thật sâu với lòng biết ơn.
Lucy, rõ ràng là bối rối, không thể tìm thấy lời nào để phản đối.
Cedric nhìn cô ấy một cách đầy ẩn ý, nhún vai, và sau đó quay về phía cánh cửa.
“Ta xin phép. Hãy tập trung vào nhiệm vụ của cậu.”
Khi Cedric rời khỏi văn phòng, Lucy quay sang nhìn tôi với vẻ mặt không tin nổi.
“Thiếu tá—không, Trung tá. Tôi chỉ tuân theo mệnh lệnh.”
Cô ấy trông như đang ngầm cầu xin tôi rút lại những gì đã nói với Cedric.
Không đời nào.
Mỉm cười, tôi bước lại gần cô ấy.
“Thiếu úy, cô có biết việc thực hiện mệnh lệnh một cách đúng đắn khó khăn đến mức nào không? Việc thăng chức của cô là hoàn toàn xứng đáng.”
Lớp mặt nạ điềm tĩnh của cô ấy nứt ra một chút.
Tuy tinh tế, nhưng tôi có thể cảm nhận được sự bực bội của cô ấy.
‘Và cô có thể làm gì được đây?’
Tôi chỉ là một cấp trên tốt bụng đang quan tâm đến cấp dưới của mình.
“Tôi dự định sẽ tiếp tục ca ngợi những nỗ lực của cô ở bất cứ nơi nào tôi đến. Việc làm nổi bật những thành tựu của một người có năng lực như cô là điều đương nhiên, phải không?”
“...Trung tá.”
“Không cần phải bận tâm đâu. Đó chỉ đơn giản là nghĩa vụ của tôi với tư cách là cấp trên của cô. Tôi mong chờ những thành công tiếp theo của cô — Thiếu úy Sắp - thành - Trung - úy Lucy.”
Vẫn mỉm cười, tôi vỗ nhẹ lên vai cô ấy.
“Chúng ta hãy cùng nhau vươn tới đỉnh cao nhé.”
Lucy cắn môi dưới, chìm vào suy nghĩ sâu xa.
Sau một lúc im lặng ngắn ngủi, cô ấy hạ ánh mắt xuống và thì thầm khẽ.
“...Cảm ơn, Trung tá.”
Cô ấy trông không hề biết ơn chút nào cả.
8 Bình luận
Nhân vật chính có kĩ năng mạnh mẽ, được mọi người tin tưởng, có xui có may đủ cả. 😆
Đọc đi, hay lắm!!