1-500

Chương 364: Em muốn nghe lời thật lòng

Chương 364: Em muốn nghe lời thật lòng

Có vấn đề gì sao?

Ánh mắt Cố Ngôn giống như bị nam châm hút chặt, không tự chủ được mà lại một lần nữa liếc nhìn đôi chân dài miên man, trắng muốt đang lười biếng đung đưa ngay trước màn hình camera. Yết hầu hắn trượt lên trượt xuống khó nhọc. Sau đó, ánh mắt nam sinh mới lưu luyến dời lên trên, men theo vạt áo sơ mi trắng mỏng manh, vượt qua "dãy núi" chập trùng thoắt ẩn thoắt hiện dưới lớp vải, cuối cùng mới chịu dừng lại nơi khuôn mặt Lãnh Bạch của nàng.

Đôi mắt xanh thẳm của nữ sinh lúc này hệt như làn sóng nước mùa thu, liễm diễm gợn sóng. Ánh mắt ấy lấp lánh sự tinh ranh, đọng lại nơi khóe môi đỏ mọng thành một nụ cười nửa miệng mang đầy thâm ý. Rõ ràng là nàng biết thừa hắn đang nhìn đi đâu.

Nhìn thấy nụ cười trêu chọc mang tính sát thương cực cao của cô gái, Cố Ngôn vội vàng hắng giọng một cái. Hắn khẽ nhướng mày, ép bản thân phải dời tầm mắt đi chỗ khác, giả vờ bình tĩnh đến mức vô sỉ mà nói: "Không có gì, lúc nãy anh nói nhịu thôi. Kế hoạch ngày mai em cứ tiếp tục nói đi."

Giang Quyện hơi ngạc nhiên nhìn chằm chằm vào nam sinh trong màn hình. Giờ phút này, Cố Giáo bá ngỗ ngược thường ngày lại đang ngồi vô cùng ngay ngắn, lưng tựa vào ghế thẳng tắp, ánh mắt nhìn thẳng trong veo không vướng chút bụi trần. Hắn bày ra một cái bộ dạng đắc đạo cao tăng "ngồi trong lòng mà vẫn không loạn", thoạt nhìn cực kỳ đứng đắn và tử tế.

Nàng khẽ gật đầu, cũng không thèm vạch trần hay phản ứng gì thêm với cái lớp ngụy trang mỏng manh đó của hắn, thong thả quay lại đề tài lúc nãy: "Lịch xem phòng đổi lại rồi, cho nên ngày mai chúng ta xuất phát càng sớm càng tốt. Mấy giờ sáng thì anh có thể dậy được?"

Cố Ngôn há miệng, vốn định thốt ra một mốc thời gian cụ thể như bảy hay tám giờ sáng, nhưng lời vừa trôi đến cửa miệng lại tự động nuốt ngược vào trong. Nữ vương của hắn mấy ngày nay dọn đồ mệt mỏi, hắn sao nỡ đánh thức nàng sớm. Hắn suy nghĩ một chút rồi cưng chiều đáp: "Em không cần bận tâm giờ giấc. Sáng mai lúc nào em ngủ đủ giấc, tự nhiên tỉnh dậy thì cứ lấy điện thoại gọi đánh thức anh là được."

Nghe lời sủng nịnh đó, cô gái trong màn hình khẽ mỉm cười. Nàng lười biếng tựa hẳn người ra phía sau lưng ghế, đôi chân dài thon thả ban nãy đang thả lỏng giờ lại từ từ vắt chéo vào nhau. Ma sát của làn da trần dội thẳng vào ống kính, khiến cho ánh mắt của gã nam sinh đang cố gắng làm "chính nhân quân tử" lại một lần nữa vô thức bị hút chặt về phía đó.

"Vậy... 7 giờ sáng anh dậy nhé? Chịu khó một chút."

Nàng vừa cất giọng mềm mỏng hỏi, vừa thong thả buông đôi chân đang vắt chéo ra. Ngay sau đó, nàng từ từ co chân trái lên. Bắp chân thon gọn, nhẵn nhụi ép sát vào phần đùi đầy đặn. Những đầu ngón chân tròn trịa, trắng nõn nà sơn lớp bóng nhẹ khẽ vểnh lên, hờ hững gác chễm chệ trên mép ghế điện tử. Từng cử động nhỏ nhặt nhất của nàng lúc này đều giống như đang cố tình trêu đùa, hóa thành vô số chiếc lông chim mềm mại không ngừng gãi nhẹ, cào xé vào tận sâu trong trái tim của hắn.

Một cỗ cảm giác tê dại, râm ran từ cột sống xộc thẳng lên đại não, khiến cho người ta bức bối, bứt rứt không yên.

Cố Ngôn: "......"

Hắn triệt để hóa đá trước màn hình. Trong đầu nam sinh điên cuồng gào thét: Cái quái gì thế này? Đây rốt cuộc là hang ổ của yêu tinh nhền nhện Động Bàn Tơ, hay là vương quốc của Tây Lương Nữ Quốc vậy? Hắn đường đường là một thanh niên mới lớn, sức dài vai rộng, hóc môn tràn trề, hắn rốt cuộc là đã phạm phải cái tội tình tày đình gì mà đêm hôm khuya khoắt lại phải ngồi đây chịu đựng cái loại khảo nghiệm sinh tử, tra tấn thể xác lẫn tinh thần nhường này cơ chứ!

"Cố Ngôn... Này, Cố Ngôn!"

Tiếng gọi dồn dập vang lên. Xin lỗi nhé Nữ vương, tai nghe của anh rất xịn, nhưng anh hoàn toàn không nghe thấy một chữ nào em vừa nói cả. Trí não của anh đang bận mải mê tập trung cao độ để phân tích từng đường nét trên đôi chân của em mất rồi.

Thấy hắn cứ trân trân nhìn vào ống kính như kẻ mất hồn, Giang Quyện khẽ động đậy. "Xin lỗi, em vừa nói mấy giờ cơ?" Cố Ngôn như sực tỉnh khỏi cơn u mê, vội vàng hỏi lại, giọng nói đã khàn đi mấy phần.

Giang Quyện không đáp. Nàng buông chân xuống, thong thả ngồi thẳng người dậy, ghé sát khuôn mặt Lãnh Bạch tinh xảo của mình lại gần màn hình điện thoại hơn một chút. Một lọn tóc đen nhánh hãy còn hơi ẩm ướt nước hững hờ dính sát vào gò má nàng. Độ xoăn nhẹ tự nhiên của lọn tóc kết hợp với đôi mắt xanh tĩnh lặng, tạo nên một sức hút thị giác cực kỳ kinh người.

"Anh đang suy nghĩ cái gì ở trong đầu thế hả? Nãy giờ em nói mà dường như chẳng có một chữ nào lọt được vào tai anh cả."

Giọng nói của nàng mang theo vẻ nghi vấn trách móc, thế nhưng cái biểu cảm hiện hữu trên khuôn mặt xinh đẹp kia thì lại hoàn toàn trái ngược. Khóe môi đỏ mọng của nàng hơi nhếch lên, ánh mắt tự tin và vô cùng chắc chắn. Rõ ràng là nàng biết thừa lý do vì sao hắn mất tập trung, nhưng lại cố tình vòng vo hỏi khó, chỉ là muốn ép bức, muốn nghe chính miệng hắn phải thốt ra lời đầu hàng mà thôi.

Nhìn cái dáng vẻ giảo hoạt, kiêu ngạo nhưng lại kiều diễm đến mức bức người này của cô bạn gái nhỏ, trái tim Cố Ngôn nháy mắt như bị đun chảy, tan ra thành một vũng mật ngọt lịm, ngọt đến phát ngấy.

Giang Quyện đùa đủ rồi, nàng vén lọn tóc ướt ra sau tai, thu lại cái vẻ ham chơi trêu chọc, vẻ mặt bỗng nhiên trở nên cực kỳ nghiêm túc: "Lúc nãy dọn đồ, dì Cố gọi anh ra ngoài xe nói chuyện riêng đúng không? Dì tìm anh nói chuyện gì thế?"

"Thì cũng chỉ là dặn dò chuyện nhà cửa phòng ốc của em thôi." Hắn thành thật đáp.

"Dì nghi ngờ việc em không chịu dọn đến nhà anh à?"

"Ừm." Cố Ngôn gật đầu thừa nhận: "Nhưng mà em yên tâm, anh đã xử lý êm đẹp rồi. Anh bảo với mẹ là do anh bận thi cử nên quên mất việc báo với em vụ nhà mình còn phòng trống, đến lúc nhớ ra hỏi tới thì em đã lỡ chốt thuê chỗ khác rồi. Mẹ anh tin sái cổ luôn. Cho nên, đến lúc em qua nhà anh chơi mà mẹ có vô tình nhắc đến chuyện này, thì em cứ phối hợp hùa theo anh, đừng để lộ sơ hở lòi cái đuôi ra nhé."

Nghe xong kế hoạch bảo vệ của hắn, Giang Quyện nhướng mày, có chút không đồng tình cũng có chút khó hiểu: "Anh cần gì phải tự ôm tội vào mình, bịa ra cái lý do đó làm gì cho mệt? Cứ trực tiếp nói thẳng với dì là do phía bản thân em không muốn dọn tới, muốn tự lập không phải là tốt hơn, nhanh gọn hơn sao?"

"Hửm..."

Nam sinh đưa một ngón tay lên gõ nhẹ từng nhịp nhịp nhàng lên mặt bàn máy tính. Hắn hơi nghiêng đầu, nhếch môi vẽ ra một nụ cười đầy hững hờ nhưng lại trúng phóc tim đen của nàng: "Sao mà nói thẳng thế được? Chẳng phải vị Giang Hội trưởng thiết diện vô tư của chúng ta đã từng nói... là muốn duy trì hình tượng một cô con dâu tương lai hoàn hảo, ngoan ngoãn hiểu chuyện trước mặt mẹ chồng tương lai sao? Anh làm thế là vì ai hả đồ ngốc?"

Giang Quyện: "......" Nàng á khẩu, vành tai bất giác nóng ran lên vì bị hắn nói trúng tâm tư giấu kín.

Thấy nàng xấu hổ không nói nên lời, Cố Ngôn càng được đà lấn tới. Hắn cố tình hắng giọng, nghiêng đầu làm ra cái bộ dáng của mấy gã nam chính trong phim ngôn tình máu chó, dùng chất giọng trầm ấm, thâm tình mà đọc diễn cảm một câu thoại kinh điển: "Nàng trốn, hắn đuổi. Cuối cùng, họ đều mọc cánh mà cũng không thể nào thoát khỏi lưới tình của nhau..."

"Cố Ngôn, em muốn nghe lời thật lòng..."

Đột nhiên, Giang Quyện không thèm để ý đến màn diễn kịch tấu hài của hắn nữa. Nàng nhẹ giọng cất lời.

Đi kèm với giọng nói mềm như nước đó, là một hành động táo bạo đến mức làm cho trái tim nam sinh suýt chút nữa thì ngừng đập. Đôi chân trần của nàng vốn dĩ đã sở hữu một đường cong cực kỳ hoàn mỹ, lúc này khi được duỗi thẳng ra trông lại càng vô cùng cân đối, trắng phát sáng, không thể tìm ra dù chỉ là một chút xíu khuyết điểm nhỏ nhoi nào.

Nàng định làm gì? Khởi động tập nhảy múa ballet giữa đêm khuya sao?

Cái ý nghĩ kỳ quái đó chỉ vừa mới xẹt qua xẹt lại trong đầu Cố Ngôn được một phần ngàn giây, thì ngay lập tức, hắn trợn tròn mắt khi thấy cô gái ở trong màn hình từ từ nhấc bổng một bên chân lên, hờ hững vắt thẳng cẳng chân thon dài lên trên cạnh mép bàn học.

Đó chưa phải là tất cả. Bàn tay phải của nàng chậm rãi di chuyển xuống phía dưới, đặt lên trên cái vạt áo sơ mi trắng dài đang rủ xuống che ngang đùi. Những ngón tay thon thả khẽ co lại, nắm lấy lớp vải mỏng manh ấy.

"???"

Đầu óc Cố Ngôn nổ đoành một tiếng trắng xóa. Không lẽ... không lẽ Nữ vương của hắn ở bên dưới cái lớp áo sơ mi mỏng tang kia thực sự là một mảnh vải che thân cũng không thèm mặc thật sao?! Mẹ kiếp, video call vẫn còn đang bật quay hình trực tiếp rành rành ra đấy, rốt cuộc là cô nàng yêu nghiệt này định làm cái trò gì đây?

Hành động vắt chân lên bàn và khẽ nắm vạt áo của Giang Quyện phải nói là cực kỳ khiêu gợi, mang đậm tính chất câu dẫn trắng trợn. Thế nhưng, nhờ vào sự tính toán góc độ đặt camera vô cùng xảo quyệt của nàng, nên cái vị trí mấu chốt, nhạy cảm nhất vẫn được vạt áo sơ mi dài rộng kia rủ xuống che khuất đi một cách đầy bí ẩn. Nửa kín nửa hở, thấy mà như không thấy, đây mới chính là cảnh giới cao nhất của việc tra tấn thị giác.

Giọng nói mềm mại, êm ái của nàng xuyên qua màng loa tai nghe Bluetooth, giống như có ai đó đang rót từng giọt mật ong nóng hổi vào thẳng lỗ tai hắn, khiến cho đại não hắn quay cuồng, trống rỗng không còn sức phản kháng.

Giang Quyện dùng một ngón tay khẽ véo nhẹ lấy vạt áo sơ mi nhấc lên một chút, đổi sang cái giọng điệu nũng nịu chết người: "Anh... nãy giờ cứ nhìn chằm chằm mãi thế. Đang nhìn cái gì thế hả?"

Cố Ngôn nuốt khan, há miệng định ngụy biện tìm một cái cớ hoa mỹ nào đó, nhưng giọng nói đầy mị hoặc ấy lại vang lên lần nữa, chặt đứt mọi đường lui của hắn:

"Trả lời em. Lần này... em muốn nghe lời nói thật lòng."

Hắn nhắm nghiền mắt lại một giây để lấy lại dũng khí, rồi mở bừng mắt ra, nhìn chằm chằm vào đôi chân thon dài trên màn hình, giọng nói đã khàn đặc đi vì dục vọng dồn nén: "Nhìn chân. Anh đang nhìn chân của em."

Ngoài chân ra thì còn có chân ai vào đây nữa. Nàng làm ra cái bộ dạng xịt máu mũi này, rõ ràng chính là đang cố ý tìm cách trả thù cái vụ lúc trước hắn làm khó, bắt nàng phải trả lời câu hỏi "có nhớ anh không" đây mà. Đúng là tính thù dai của Nữ vương không ai sánh kịp.

"Cậu." Giang Quyện bất ngờ thay đổi nhân xưng.

"Cậu... có thích tớ không?" Nàng khẽ nghiêng đầu, đột ngột ném ra một câu hỏi thẳng thắn bằng giọng điệu của những ngày đầu mới quen nhau.

Phản xạ tự nhiên của một kẻ si tình bao giờ cũng hoạt động nhanh hơn cả sự phân tích của suy nghĩ. Hắn thậm chí không cần tốn một giây để suy nghĩ, lập tức đáp ngay tắp lự: "Thích."

Khóe môi nàng cong lên ý cười: "Nghe chưa rõ. Lặp lại lần nữa xem nào."

"Thích em. Thích Mèo Bảo của anh nhất trên đời." Cố Ngôn kiên định nhấn mạnh từng chữ, ánh mắt chân thành đến mức có thể xuyên thủng màn hình.

Bên tai nam sinh liền vang lên một tiếng cười khúc khích, trong trẻo như chuông bạc của cô gái. Ở đầu dây bên kia, tay phải của nàng đột nhiên nâng vạt áo sơ mi lên cao thêm một chút...

Trái tim Cố Ngôn lập tức nhảy vọt lên tận cổ họng, cảm giác giống hệt như đang ngồi trên chuyến tàu lượn siêu tốc lao thẳng xuống dốc. Rõ ràng là giữa cái thời tiết mùa hè nóng bức, hắn đang ngồi yên tĩnh trong phòng ngủ bật điều hòa mát lạnh phà phà, thế mà lúc này đây, toàn bộ mồ hôi hột đã vã ra, sống lưng hắn đã ướt đẫm mồ hôi hột vì hồi hộp và kích thích cực độ.

Thế nhưng, Giang Quyện chỉ trêu hắn đến thế. Nàng từ từ hạ cái chân trái đang vắt trên bàn xuống sàn nhà, nhưng chân phải thì vẫn giữ nguyên tư thế cũ. Cái bàn tay nhỏ nhắn của nàng thì bắt đầu không thành thật, cố tình cầm lấy vạt áo sơ mi trắng mỏng manh kia mà đung đưa, phấp phới lên xuống giống như đang phe phẩy quạt gió cho mát.

"Anh nói thích em nhất... Thế mà trưa nay anh còn dám to tiếng, mắng em cúp máy. Rốt cuộc là em đã lừa anh cái gì chứ?"

Nàng vươn người, kéo sát chiếc điện thoại lại gần khuôn mặt mình hơn. Nàng khẽ cắn lấy môi dưới, đôi mắt xanh chớp chớp, bày ra một cái vẻ mặt ủy khuất, tổn thương đến cực điểm hệt như một cô vợ nhỏ bị bắt nạt: "Bây giờ thì em biết rồi... Hóa ra, những lời anh vừa nói thích em, yêu em... tất cả cũng chỉ là chót lưỡi đầu môi, chẳng có một chút nào đáng tin cậy cả, đúng không?"

Nhìn màn lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng, "vừa ăn cướp vừa la làng" của bạn gái, Cố Ngôn chỉ biết bất đắc dĩ lắc đầu cười khổ. Hắn thật sự không thể hiểu nổi, cái con người này bình thường một ngày 24 tiếng đều luôn bận rộn ngập đầu trong học hành, giải đề và lo toan công việc kiếm tiền như thế... thì rốt cuộc là nàng đã lấy thời gian ở đâu, học mót ở đâu ra được mấy cái chiêu trò thả thính lạt mềm buộc chặt đỉnh cao này cơ chứ?

Mới chính thức xác nhận quan hệ yêu đương với nhau chưa đầy ba tháng, mà cái trình độ trêu chọc, nắm thóp tâm lý đàn ông của Nữ vương đã trực tiếp có một bước nhảy vọt kinh hoàng. Từ một kẻ "mầm non" mù tịt về tình cảm, nay nàng đã "tốt nghiệp đại học" xuất sắc, thậm chí hắn nghi ngờ nàng còn vừa thi lấy luôn cả bằng thạc sĩ chuyên ngành quyến rũ người khác mất rồi.

"Thôi thôi, anh đầu hàng, anh sai rồi. Anh hoàn toàn không có ý đó."

Cố Ngôn giơ hai tay lên làm động tác xin hàng. Dù biết nàng đang diễn kịch, nhưng từ tận sâu trong đáy lòng, hắn phải thừa nhận là bản thân mình cực kỳ, cực kỳ u mê và yêu thích cái dáng vẻ yếu đuối, nũng nịu đòi hỏi này của nàng. Cái cảm giác này, nó giống y hệt như việc một chú mèo con kiêu ngạo, đầy phòng bị... cuối cùng lại bằng lòng buông bỏ cảnh giác, ngoan ngoãn nằm ngửa ra phơi bày cái phần bụng mềm mại, yếu ớt nhất của mình cho người mà nó tin tưởng nhất vuốt ve vậy.

Hắn thở hắt ra một hơi, ánh mắt tối sầm lại, chậm rãi dời tầm mắt nhìn xuống phía dưới đôi chân đang đung đưa của nàng. Khóe môi nam sinh câu lên một nụ cười tà mị, giọng nói trầm khàn đầy thâm ý vang lên trong tai nghe:

"Nhưng mà anh nói cho em biết... Nếu như em chịu khó 'hiểu chuyện' và ngoan ngoãn dỡ bỏ phòng bị thêm một chút nữa... thì chắc chắn là anh còn mê mẩn, còn thích em nhiều hơn gấp vạn lần đấy."

Hắn chép miệng, gằn giọng: "Đại tiểu thư, em... có hiểu ý anh không?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!