1-500

Chương 31: Thương lượng

Chương 31: Thương lượng

Thang Nguyên, sao em lại tới đây?" Cố Ngôn sải bước dài vài bước đã đến cửa lớp, tò mò nhìn thiếu nữ đang cúi gầm mặt không nói lời nào.

"Anh Cố, chuyện đó... em có việc muốn tìm anh." Trong lớp, những ánh mắt tò mò không ngừng quét về phía hai người khiến cô gái có vẻ rất thẹn thùng, giọng lí nhí không dám ngẩng đầu lên.

Cố Ngôn hơi nhướng mày, quay đầu liếc nhìn vào trong lớp một cái rồi nói tiếp: "Đi, ra ngoài nói chuyện."

"Thang Nguyên tới đây làm gì nhỉ?" Trương Ninh ngồi vào vị trí của Cố Ngôn, quay sang hỏi Triệu Trác Dương.

Triệu Trác Dương dõi theo bóng lưng hai người cho đến khi họ hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt mới chậm rãi mở miệng: "Không biết." Sau đó, cậu lại gục đầu vào cánh tay để ngủ tiếp.

Ngoài hành lang, Cố Ngôn nhìn Thang Nguyên cứ ấp úng mãi không thành lời, anh cũng thấy sốt ruột thay cho cô: "Nói gì thì nói đi chứ, rốt cuộc là có chuyện gì?"

Cố Ngôn cau mày, giọng điệu có chút không vui: "Cái thời đại nào rồi mà còn dùng mấy cái trò này, tiểu thuyết đọc ít thôi chứ."

Thang Nguyên Nguyên dường như đã dùng hết sức lực, cô cúi thấp mặt, không dám mở miệng thêm lời nào.

"Em chưa nói chuyện này với mẹ em chứ?" Cố Ngôn như sực nhớ ra điều gì đó, nhìn Thang Nguyên Nguyên hỏi.

"Được rồi, em cũng đừng nói với bà ấy. Cứ giao cho anh, chiều mai sau khi tan học, em cứ ở trong trường chờ, đợi anh giải quyết xong xuôi sẽ gọi điện cho em."

"Thế nhé, em về đi. Hai ngày này đừng ra khỏi cổng trường, cứ yên tâm mà lên lớp." Cố Ngôn gật đầu, ra hiệu cho cô rời đi trước.

Nhìn bóng lưng Thang Nguyên Nguyên khuất dần, Cố Ngôn đứng lại ở hành lang một lát mà không bước đi ngay. Anh đưa tay day day huyệt thái dương: "Chậc, đúng là không khéo chút nào."

Trở lại lớp học thì cũng vừa vặn sắp đến giờ vào tiết. Trương Ninh vẫn đang ngồi ở chỗ của anh, thấy Cố Ngôn quay lại liền hỏi: "Tiểu Thang Nguyên có chuyện gì vậy? Không lẽ trong lớp có thằng nhóc nào không có mắt dám trêu chọc em ấy à?"

"Hay là gọi thêm mấy anh em nữa, tới dọa bọn chúng một trận?" Triệu Trác Dương đề nghị.

"Không cần đâu, kẻ chặn đường chắc là đám ở trường nghề (Trường Cao đẳng nghề) gần đây thôi. Trước đây cũng từng có chuyện tương tự, gọi đông người đến cơ bản là sẽ đánh nhau to. Hơn nữa, hoàn cảnh nhà Thang Nguyên thế nào, các cậu cũng không phải là không rõ ràng." Cố Ngôn đi tới trước mặt Trương Ninh.

"Né ra, về chỗ của cậu ngồi đi." Anh nhấc chân đạp nhẹ vào chân ghế.

"Vẫn chưa thương lượng xong mà!" Trương Ninh đứng dậy kêu ca.

"Còn thương lượng cái gì nữa? Cứ ba đứa mình đi là đủ rồi. Đối phương chắc cũng phải nể mặt 'Đại ca Gia Viễn' này một chút chứ." Cố Ngôn ngồi xuống ghế, duỗi đôi chân dài ra, nở một nụ cười đầy tự tin.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!