1-500

Chương 262: Hỗ trợ

Chương 262: Hỗ trợ

Sáng thứ Bảy đẹp trời.

Đúng tám giờ sáng, Giang lão sư như thường lệ, xách theo balo tài liệu xuất hiện trước cửa ngôi biệt thự nhà họ Cố để làm nhiệm vụ bổ túc môn Toán cho tên Cố học sinh ngỗ ngược.

Nàng đứng trước cánh cửa gỗ điêu khắc tinh xảo, tay vừa giơ lên định gõ cửa rồi lại chần chừ buông xuống. Nghĩ đến việc cuối tuần trước vừa xảy ra bao nhiêu biến cố, lại còn được mẹ của Cố Ngôn gọi video hỏi thăm, giờ đến gặp mặt trực tiếp trưởng bối, trong lòng Giang Quyện không khỏi có chút hồi hộp. Nàng cúi đầu, chỉnh lại chiếc túi vải nhỏ đang xách trên tay cho ngay ngắn, đưa tay vuốt lại mái tóc đen mượt mà ra sau mang tai, hít một hơi thật sâu rồi mới đưa ngón tay nhấn chuông cửa.

Kính koong...

Tiếng bước chân lẹt quẹt vang lên sau cánh cửa. Tạch một tiếng, cửa mở ra.

"Quyện nhi đến rồi đấy à? Vào nhà đi con, bên ngoài nắng sớm gắt lắm." Cố Du mặc một chiếc váy lụa ở nhà, mỉm cười rạng rỡ, nhiệt tình mở rộng cửa đón nàng như đón con gái ruột đi xa mới về.

Giang Quyện bước vào nhà, thay đôi dép lê dành cho khách, rồi lễ phép đưa chiếc túi vải nhỏ trên tay qua: "Dạ vâng, chào dì ạ. Cảm ơn dì cuối tuần trước đã cất công làm đồ ăn ngọt gửi qua cho con, vị ngon lắm ạ. Hộp cơm thủy tinh con đã rửa sạch sẽ để trong này, bên trong hộp con có chuẩn bị sẵn một ít trái cây nhập khẩu con tự tay cắt, lúc chuẩn bị đi mới lấy từ tủ lạnh ra nên chắc bây giờ vẫn còn mát lạnh đấy ạ. Dì để ra đĩa ăn tráng miệng cho mát."

Cố Du nghe thấy lời nói ngoan ngoãn, chu đáo của cô bé, hai mắt sáng rực lên. Bà tươi cười tít mắt đón lấy chiếc túi vải, xoa xoa mu bàn tay nàng: "Trời ơi! Quyện nhi nhà ta khách sáo quá! Con thích ăn đồ ngọt dì nấu là tốt rồi, lần sau dì rảnh rỗi lại làm thêm mấy món nữa rồi bảo thằng Ngôn nó ship sang cho con nhé. Không cần phải mua trái cây đắt tiền đáp lễ thế này đâu."

Ngay lúc hai người phụ nữ đang tình thương mến thương ngoài phòng khách, thì trong phòng ngủ vang lên tiếng động lạch cạch. Cửa phòng bị đẩy mạnh ra.

Cố Ngôn mặc một chiếc áo thun ngắn tay màu đen nhăn nhúm, phối với cái quần đùi đi biển họa tiết hoa lá cành lòe loẹt đứng ngáp ngắn ngáp dài ở cửa. Hắn một tay vò vò mái tóc tổ quạ chưa chải, một tay che miệng ngáp dài một cái, giọng ngái ngủ càu nhàu: "Này này... hai vị nữ sĩ tôn kính. Hai người có biết bây giờ còn chưa đến 8 giờ sáng ngày nghỉ cuối tuần đâu nhé? Nói chuyện nhỏ thôi, cẩn thận tôi gọi điện báo cảnh sát kiện hai người tội gây mất trật tự công cộng, ảnh hưởng đến giấc ngủ của thiếu gia bây giờ."

Thấy bộ dạng lôi thôi lếch thếch của cậu quý tử, trái ngược hoàn toàn với sự chỉnh chu xinh đẹp của con dâu tương lai, Cố nữ sĩ lập tức lật mặt. Bà chống nạnh, trợn mắt quát:

"Cái thằng ranh con này! Có khách đến nhà mà ăn mặc lôi thôi thế à? Mau xách mông vào nhà vệ sinh mà đánh răng rửa cái mặt cho tỉnh táo đi! Mấy giờ rồi còn lười biếng ườn thây trên giường? Giờ này các ông các bà dưới lầu công viên người ta đã tập xong ba bài Thái Cực Quyền dưỡng sinh buổi sáng rồi đấy!"

Bị mẹ ruột chửi rát mặt trước mặt crush, Cố Ngôn rụt cổ lại, lầm bầm vài câu rồi ngoan ngoãn xỏ dép lạch bạch chạy tót vào phòng tắm.

Đuổi xong thằng con chướng mắt, Cố Du quay lại với nụ cười dịu dàng. Bà thân thiết dắt tay Giang Quyện đến ghế sofa bọc da êm ái ngồi xuống, lấy hộp trái cây gọt sẵn đặt lên bàn trà kính, rồi bất ngờ nắm chặt lấy hai bàn tay nhỏ bé của nàng đặt lên đùi mình.

Bà hạ giọng, ánh mắt tràn ngập sự xót xa của một người làm mẹ: "Quyện nhi à, con đừng trách dì tò mò hay nhiều chuyện nhé. Chuyện xảy ra trên phòng Hiệu trưởng hôm thứ Tư... dì cũng đã nghe thằng Cố Ngôn nó kể qua một chút rồi."

Nhắc đến chuyện buồn, Giang Quyện khẽ rũ mi mắt, lắc đầu đáp: "Dì nói quá lời rồi ạ, không có gì đâu dì. Nói ra thì... con còn chưa kịp chính thức cảm ơn Cố Ngôn và chú Tô vì đã ra mặt giúp đỡ con ngày hôm đó nữa."

"Người một nhà cả, cảm ơn cái gì." Cố Du xua tay, rồi hỏi vào trọng tâm vấn đề thực tế: "Nghe thằng Ngôn nó nói... cha con vì tức giận nên hiện tại đã đơn phương cắt đứt mọi nguồn viện trợ kinh tế của con rồi. Vậy... sinh hoạt phí hàng ngày, tiền ăn uống đi lại của con bây giờ có bị ảnh hưởng nhiều không? Có khó khăn lắm không con?"

Nghe câu hỏi đầy quan tâm đó, Giang Quyện không hề che giấu, cũng chẳng tỏ ra bi lụy. Nàng ngẩng đầu, thành thật trả lời với một phong thái vô cùng điềm nhiên:

"Dạ, cái đó thì dì không cần lo đâu ạ. Không ảnh hưởng gì nhiều đâu. Thực ra... từ năm lớp Mười lúc bắt đầu dọn ra ở riêng, tiền sinh hoạt phí mỗi tháng mà cha cấp cho con... thẻ ngân hàng chỉ nhận được đúng ba trăm thôi ạ. Còn lại, mọi chi phí ăn ở, sách vở, sinh hoạt đắt đỏ ở cái trường này... đều là do con tự đi làm thêm, tự mình kiếm lấy để trang trải cả."

Cố Du: "......"

Bà há hốc mồm, khiếp sợ đến mức không thốt nên lời. Ba trăm tệ một tháng?! Ở cái thành phố B tấc đất tấc vàng, phồn hoa đô hội này, ba trăm tệ thì sống kiểu gì?! Mua được vài bát mì là hết sạch! Đây là cái kiểu bắt ép con cái bắt đầu trò chơi sinh tồn ở chế độ địa ngục gì thế này?!

Bà nhớ lại thằng quý tử nhà mình, tiền tiêu vặt một tuần cả vạn tệ, hết tiền lại ngửa tay xin mẹ... So ra thì, cuộc sống cấp ba của con trai bà từ trong trứng nước đã sung sướng chẳng khác mẹ gì một bản hack game vô hạn tiền cả. Sự chênh lệch này khiến bà càng thêm xót xa cho cô gái nhỏ.

"Trời đất ơi..." Cố Du vuốt ngực, hít một hơi lạnh. "Vậy là... vừa phải cắm mặt đi làm thêm kiếm tiền sinh hoạt, vừa phải duy trì thành tích học tập Top 1 toàn khối, lại còn phải gánh vác cả khối lượng công việc khổng lồ của Hội học sinh trường Gia Viễn... Quyện nhi, chắc chắn con đã áp lực và mệt mỏi lắm đúng không con?"

"Dạ, cũng bình thường thôi ạ. Con đã quen với nhịp độ đó rồi." Giang Quyện mỉm cười nhẹ tênh. Đối với nàng, những việc đó chỉ là một bài toán khó cần giải quyết, chứ không phải là ngõ cụt.

Cố Du là một người phụ nữ sống cực kỳ tình cảm và mau nước mắt. Thấy cô gái mới mười bảy tuổi trước mặt bình thản nói ra câu đã quen rồi một cách nhẹ bẫng như thế, lòng bà chợt thắt lại quặn đau. Bàn tay bà càng nắm chặt lấy tay nàng hơn, truyền đi hơi ấm của tình mẫu tử:

"Nghe dì nói này. Chuyện đã qua thì cho qua. Từ giờ trở đi... Học phí đắt đỏ ở Gia Viễn, chi phí ăn ở, và cả chi phí làm hồ sơ ra nước ngoài du học sau này của con... con tuyệt đối đừng lo lắng hay tự tạo áp lực đi kiếm tiền nữa. Cứ để dì đứng ra hỗ trợ ứng trước cho con toàn bộ! Quyện nhi của chúng ta tài giỏi, ưu tú như vậy... dì tin chắc chắn sau này lớn lên, con sẽ trở thành một người tài ba, sẽ kiếm được rất rất nhiều tiền để trả lại cho dì mà, đúng không?"

Giang Quyện nghe lời đề nghị bao nuôi toàn diện đó, mũi hơi cay xè.

Đúng lúc này, cánh cửa phòng tắm mở ra. Cố Ngôn vừa đánh răng rửa mặt xong, lau tóc ướt sũng bước ra ngoài phòng khách. Vừa khéo nghe thấy trọn vẹn lời tuyên bố hùng hồn, mang đậm chất nữ đại gia của mẹ mình, hắn liền nhướng mày, lết dép lại gần sô pha trêu chọc phá đám:

"Ái chà chà! Mẹ ơi! Trùng hợp quá, con cũng vừa lướt mạng nhắm trúng một chiếc xe mô tô thể thao đời mới siêu ngầu. Mẹ có thể nể tình mẫu tử, rộng lượng hỗ trợ kinh phí trước cho con một chiếc được không? Mẹ cứ yên tâm đầu tư, sau này con lớn lên... con cũng sẽ cố gắng làm việc để kiếm được rất nhiều tiền báo hiếu mẹ mà!"

Nhìn cái vẻ mặt cà chớn, gợi đòn của thằng con trai phá gia chi tử, rồi lại nghĩ đến điều kiện sống thiếu thốn, khắc nghiệt của Giang Quyện... Cố nữ sĩ lập tức nổi trận lôi đình. Sự dịu dàng bay sạch, bà dựng ngược hai hàng lông mày, chỉ thẳng tay vào mặt Cố Ngôn gầm lên:

"Anh bớt nằm mơ giữa ban ngày đi! Cái bản mặt dày cộp, lười biếng, chỉ biết ăn với phá này của anh á... mà tôi chỉ ném cho ba trăm tệ sinh hoạt phí một tháng bắt ra ngoài tự lập, thì chắc chắn anh đã chết đói vêu mõm ở gầm cầu từ đời thuở nào rồi! Lấy đâu ra tư cách mà đòi so sánh với Quyện nhi!"

Bị mẹ ruột chê bai, dìm hàng không thương tiếc trước mặt người trong mộng, nam sinh cũng không hề hấn gì hay buồn bã. Gã đã quá quen với cái địa vị bét bảng trong gia đình này rồi.

Gã thong thả đi đến bàn trà kính, cúi người bốc một quả ô mai đỏ mọng bỏ vào miệng nhai nhóp nhép, thản nhiên đáp trả: "Mẹ nói thế sao được? Chết đói là chết thế nào? Mẹ coi thường năng lực sinh tồn của con trai mẹ quá rồi đấy."

Cố Du khoanh tay thách thức: "Ồ? Vậy anh giỏi thì anh nói tôi nghe xem. Với ba trăm tệ giắt túi, anh định ngủ ở gầm cầu nào, và húp nước lã ở đâu để sống sót?"

Cố Ngôn không vội trả lời mẹ. Hắn với tay rút một chiếc tăm tre xịn, xiên một miếng dứa vàng ươm, thơm phức, rồi hơi cúi người xuống, ân cần đưa đến tận trước mặt Giang Quyện. Hắn nháy mắt với nàng một cái cực kỳ lười biếng, lưu manh nhưng lại chứa chan sự ỷ lại:

"Giang Quyện. Giang Hội trưởng của tớ. Nhận đồ hối lộ của tớ chút nè... Nhớ nhé, nếu lỡ một ngày tớ bị mẹ tớ đuổi ra khỏi nhà vì ăn bám... thì cậu nhớ phải chừa trống, dọn sẵn cái ghế sofa ngoài phòng khách nhà cậu để cưu mang, cho tớ ngủ nhờ đấy nhé."

Nghe cái kế hoạch ăn bám vợ được vạch ra một cách vô cùng hợp tình hợp lý, quang minh chính đại của hắn, Giang Quyện không nhịn được nữa. Nàng hé miệng cắn lấy miếng dứa ngọt lịm. Đôi mắt xanh thẳm như đại dương ánh lên những tia gợn sóng vui vẻ, hóa thành một nụ cười tươi tắn, rạng rỡ nhất bung nở trên môi.

Cố Du ngồi bên cạnh nhìn cảnh hai đứa trẻ liếc mắt đưa tình, chỉ biết lắc đầu ngao ngán, bất lực phì cười. Thôi thì... tuy thằng con trai bà học hành bết bát, nhưng ít nhất... nó cũng đã đạt được một thành tựu vô cùng to lớn ở cái khoản... da mặt dày và biết cách bám váy bạn gái!

Sau màn tấu hài buổi sáng, Giang lão sư và Cố học sinh rút vào phòng ngủ để bắt đầu tiết học bổ túc môn Toán gay go.

Bữa trưa kết thúc chóng vánh, hai người lại tiếp tục cày cuốc thêm một lát. Vì hôm nay bắt đầu học từ sớm, cộng thêm việc Cố Ngôn dạo này cực kỳ hợp tác, ngoan ngoãn giải đề nhanh chóng, nên chưa đến 2 giờ chiều, toàn bộ nhiệm vụ bài tập đã được hoàn thành xuất sắc.

Giang Quyện ngồi xếp bằng trên thảm, cẩn thận thu dọn sách vở, tài liệu nhét vào balo. Nàng ngẩng đầu lên, quay sang hỏi nam sinh đang vươn vai mỏi nhừ trên ghế: "Cố Ngôn này, lúc sáng trước khi tớ đến, dì Cố có nhắn tin bảo trưa nay nhờ tớ đi theo giúp dì ấy một việc. Cụ thể là chuyện gì thế, cậu có biết không?"

Cố Ngôn xoay xoay cây bút bi trên tay thành những vòng tròn điệu nghệ, chống cằm cười đầy thâm ý nhìn nàng: "Sao thế? Trưởng thành rồi mà ngốc nghếch vậy? Ngày hôm qua qua điện thoại, cậu chưa kịp hỏi rõ ngọn ngành xem mẹ tớ nhờ việc gì mà đã vội vàng gật đầu đồng ý cái rụp rồi à? Cậu không sợ bị mẹ tớ dụ dỗ, đem bán đi cho các công ty giải trí lấy tiền à?"

Thấy nàng nhíu mày định đánh người, hắn vội vàng dựa lưng vào ghế, thành thật khai báo: "Thực ra... tớ cũng không rõ chi tiết lắm. Mẹ tớ giữ bí mật, chỉ hỏi xem trưa nay khi nào cậu học xong, rảnh rỗi thuận tiện thôi. Nhưng theo tớ nghe lỏm được, hình như là... dì ấy muốn dắt cậu đi gặp ai đó để ký hợp đồng chụp ảnh làm người mẫu hay sao ấy?"

Chụp ảnh người mẫu? Giang Quyện nhăn trán khó hiểu. Nàng không hy vọng gì lấy thêm được thông tin hữu ích nào từ cái miệng của tên Cố đồng học nhiều chuyện này. Nàng khoác balo, đứng dậy đẩy cửa phòng ngủ đi ra ngoài để hỏi trực tiếp người lớn.

Nhưng bước ra ngoài, phòng khách lại vắng hoe, trống không chẳng thấy ai.

"Dì ơi? Dì có ở nhà không ạ? Có chuyện gì cần con giúp thế ạ?" Nàng cất tiếng hỏi vọng hướng về phía cánh cửa phòng ngủ chính đang khép hờ.

"Á à! Hai đứa học xong sớm thế à?" Cố Du từ trong phòng ngủ chính bước ra.

Giang Quyện hơi ngẩn người. Cố nữ sĩ lúc sáng còn mặc đồ lụa ở nhà xuề xòa, nay đã được thay thế bằng một bộ váy liền thân thiết kế sang trọng, thanh lịch. Bà đã trang điểm tỉ mỉ, đánh son đỏ, xách túi hiệu, rõ ràng là đang chuẩn bị ra ngoài tham gia một sự kiện quan trọng.

...

Hai mươi phút sau.

Cố Du tự tay cầm lái chiếc Porsche sang trọng, đưa cả hai đứa trẻ di chuyển từ khu biệt thự thẳng tiến về khu vực trung tâm tài chính sầm uất nhất của thành phố B.

Sau khi đỗ xe ở tầng hầm, ba người đi vào sảnh lớn của một tòa cao ốc văn phòng hạng A chọc trời. Bọn họ bước vào thang máy VIP, bấm nút đi thẳng một mạch lên tầng 23.

Cửa thang máy mở ra. Cố Ngôn đi theo sau hai người phụ nữ. Hắn đút tay túi quần, đảo mắt quan sát xung quanh hành lang được thiết kế cực kỳ hiện đại, vách kính trong suốt, rồi hỏi nhỏ mẹ mình: "Mẹ ơi, cả cái tầng 23 rộng lớn của tòa nhà này... đều là trụ sở studio làm việc của chị Minh Phỉ hết ạ? Làm ăn lớn dữ vậy?"

Cố Du đi trước, nghe vậy liền quay đầu lại, giơ tay gõ cái bốp vào đầu thằng con trai không biết lớn nhỏ: "Ăn nói xà lơ! Gọi là Dì! Dì ấy bằng tuổi mẹ, là bạn thân của mẹ đấy!"

Cố Ngôn xoa đầu ủy khuất, cãi lại lý lẽ: "Chẳng phải chính miệng chị Minh Phỉ dặn dò trước mặt mọi người rồi sao? Rằng một ngày chị ấy chưa chính thức lên xe hoa kết hôn, thì vẫn phải giữ nguyên thanh xuân, gọi là chị cho trẻ trung! Con gọi dì chị ấy lại cạo đầu con mất!"

"Ái chà chà! Mọi người đến sớm thế! Khách quý đến nhà, nghênh đón không kịp!"

Đang cãi nhau thì một giọng nữ lảnh lót, mang theo sự nhiệt tình, xởi lởi từ phía quầy lễ tân vang lên.

Giang Quyện ngước mắt nhìn lên. Bước tới là một người phụ nữ trẻ trung, phong cách ăn mặc cực kỳ sành điệu, thời thượng mang đậm chất nghệ thuật của giới thời trang.

Cố Du mỉm cười, kéo tay Giang Quyện lên phía trước giới thiệu: "Quyện nhi, con còn nhớ chú Tô Minh Phong ở phòng Hiệu trưởng hôm nọ không? Giới thiệu với con, đây là em gái ruột của chú ấy, tức là cô út của Cố Ngôn. Con cứ gọi cô ấy là Tô cô cô..."

"Thôi thôi thôi! Dừng lại ngay! Cô cô cái gì mà già chát vậy!" Tô Minh Phỉ vội vàng xua tay ngắt lời bà chị dâu tương lai. Cô nàng bước tới, cười híp cả hai mắt lại, ánh mắt rực sáng như đèn pha ô tô nhìn chằm chằm từ đầu đến chân Giang Quyện: "Em gái nhỏ, em cứ gọi tôi là Chị Minh Phỉ giống hệt thằng nhóc Cố Ngôn là được rồi! Gọi cô tôi tổn thọ mất!"

Tô Minh Phỉ đi vòng quanh Giang Quyện, xuýt xoa không ngừng: "Trời đất ơi! Em chính là Giang Quyện đây à? Nhan sắc này, tỷ lệ cơ thể hoàng kim này... Chị thực sự phải ngàn lần cảm ơn Du Sao quá đi mất! Tìm ở đâu ra được cho studio của chị một đại mỹ nữ cực phẩm, khí chất lạnh lùng thoát tục để làm người mẫu đại diện thế này cơ chứ!"

"Ái chà..." Tô Minh Phỉ vừa cảm thán, vừa cố tình liếc mắt lấp lánh nhìn sang thằng cháu trai Cố Ngôn đang đứng khoanh tay dựa tường. Giọng cô nàng mang đậm mùi mờ ám: "Cô bé này... nhìn gần vừa ngọt ngào, vừa xinh đẹp, khí chất lại áp đảo người khác thế này. Thảo nào có kẻ điên đảo thần hồn..."

Cố Du và Tô Minh Phỉ vốn là bạn tâm giao khuê mật từ hồi còn trẻ mấy chục năm nay, nên hai người nói chuyện với nhau cực kỳ tự nhiên, thoải mái, không cần giữ kẽ. Cố nữ sĩ nghe cô em chồng tâng bốc con dâu mình thì hất cằm, trêu chọc: "Này con ranh kia, tôi đã thành dì rồi, bà bắt con bé gọi bà là chị, bà định ngang ngược chiếm tiện nghi, đè đầu cưỡi cổ tôi để làm chị tôi đúng không?!"

Tô Minh Phỉ cười lớn sảng khoái. Cô nàng bước tới khoác chặt lấy tay người bạn thân, ghé sát tai nói nhỏ nhưng cố tình để đủ cho hai đứa trẻ đứng sau cùng nghe thấy. Lời nói đầy ẩn ý và chốt hạ tương lai:

"Bà ngốc thế! Tôi còn đang tính toán, muốn gọi bà bằng một cái danh xưng khác... để bà được chiếm tiện nghi của tôi cả đời, ngồi lên đầu tôi cơ. Tôi nói thật nhé... Nếu cái thằng nhóc Cố Ngôn ngỗ ngược nhà bà... mà thực sự có bản lĩnh lừa được cô bé thiên thần này về nhà làm con dâu cho bà..."

Tô Minh Phỉ cười phá lên: "...Thì tôi thề, sau này lỡ bà già yếu có phải ngồi xe lăn đi chăng nữa... cứ mỗi lần nghĩ đến cái chuyện vớ bở được cô con dâu cực phẩm này, chắc chắn bà cũng sẽ sung sướng đến mức bật dậy khỏi xe lăn mà nhảy múa ăn mừng được ấy chứ!"

Nghe tiếng cười trêu chọc rộn rã của hai vị phụ huynh.

Giang Quyện đứng đó, vành tai lập tức đỏ bừng rực rỡ như rỉ máu. Nàng lúng túng cúi gằm mặt xuống đất không dám nhìn ai. Còn Cố Ngôn thì lười biếng đứng tựa lưng vào tường kính, khóe môi nhếch lên một nụ cười cực kỳ thỏa mãn và tự hào.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!