1-500

Chương 181: Hàng thật giá thật

Chương 181: Hàng thật giá thật

Cố Ngôn lùi lại hai bước, khẽ nghiêng đầu, để vành tai tránh xa cái luồng nhiệt độ ái muội lạ lẫm kia.

“Ừ, tôi biết rồi, ông là một cô gái hoàn chỉnh.” Gã dừng lại một chút rồi bồi thêm một câu tự an ủi bản thân: “Chỉ là đầu thai nhầm vào thân xác nam nhi thôi chứ gì. Tôi hiểu mà.”

Giang Quyện lập tức thu lại nụ cười trên môi. Nàng nhìn cái tên vua suy diễn trước mặt, nhất thời chẳng biết phải giải thích thế nào cho cái bộ não đang chập mạch của gã hiểu.

“Tôi nói con gái ở đây không phải là về mặt tinh thần, mà là nhìn từ góc độ sinh học ấy.”

Cảm ơn, cậu mới là đứa nên uống thuốc đấy!

Gương mặt Giang Quyện lúc này hoàn toàn lạnh xuống. Nàng suy nghĩ một chút rồi hất cằm về phía người đối diện: “Cậu lại đây.”

“Hửm?” Đôi mày rậm của Cố Ngôn nhướng lên, nhưng gã vẫn ngoan ngoãn tiến tới một bước.

“Lại gần chút nữa.” Dường như vẫn chưa hài lòng, nàng lại thúc giục.

Cố Ngôn không hiểu sao lại nhớ đến cảnh tượng thì thầm lúc nãy, vành tai như lại bị cái hơi thở nóng hổi kia lướt qua. Gã hơi mất tự nhiên dời mắt đi, cảnh giác hỏi: “Làm gì?”

“Cậu giật tóc tôi đi.”

“Cái gì cơ?”

“Tôi bảo cậu giật tóc tôi xem.” Giang Quyện vừa nói vừa ngẩng cái đầu nhỏ lên, chủ động phối hợp cho hành động tiếp theo của gã.

Cố Ngôn lúc này chẳng khác nào sư sờ trên đầu, hoàn toàn mù tịt không hiểu nàng đang bày ra cái trò gì. Gã do dự một hồi rồi cũng giơ tay ra, hướng thẳng về phía vầng trán đang vểnh lên của nàng.

Giang Quyện vội vàng vung tay đánh bộp một cái, đẩy bàn tay to lớn đang định đặt lên trán mình ra, nhíu mày: “Tay cậu định đặt đi đâu đấy?”

“Thì tôi muốn sờ thử xem ông đã hạ sốt chưa thôi mà.” Cố Ngôn ôm tay ấm ức.

Giang Quyện: “......”

Sốt cái đầu cậu ấy!

Nàng cũng lười chờ đợi gã tự giác, trực tiếp chộp lấy cổ tay Cố Ngôn, ấn thẳng vào mái tóc dài bồng bềnh của mình. “Cậu giật thử xem.”

Cố Ngôn tặc lưỡi, vừa nắm lấy mớ tóc lọn to của nàng vừa lẩm bẩm: “Gớm, làm gì mà căng, tóc giả thì giật nhẹ cái là ra ngay ấy mà...”

Nói rồi, gã hơi dùng lực kéo một cái. Không rụng. Dường như không tin vào sự thật, gã còn dùng sức kéo thêm hai phát nữa.

“Á... đồ điên! Cậu nhẹ tay chút không được à!” Giang Quyện nhăn mặt kêu lên vì đau da đầu.

Cố Ngôn như bị điện giật, lập tức buông tay. Mồm gã há hốc nhưng chẳng thốt nên lời, cứ đứng đờ đẫn ra đó như một bức tượng hóa thạch. Giang Quyện đưa tay xoa xoa cái đầu bị kéo đau, vuốt lại mái tóc hơi rối, rồi mím môi nhìn gã khờ trước mặt, dõng dạc tuyên bố:

“Cố Ngôn, tôi nói lại lần nữa, tôi là con gái con gái theo đúng nghĩa sinh lý học. Toàn thân từ trên xuống dưới đều là hàng thật giá thật, nguyên đai nguyên kiện, cậu đã nghe được chưa?”

Gã đưa một bàn tay lên che miệng, ngón trỏ đặt dưới cánh mũi, giữ nguyên cái tư thế trầm tư đó một lúc lâu mới lúng búng thốt ra được mấy chữ: “Nguyên đai... nguyên kiện?”

“Hàng chuẩn Auth 100%.”

Nhận được câu trả lời khẳng định chắc nịch, Cố Ngôn lại rũ mắt nhìn về phía người bạn vừa quen thuộc vừa xa lạ trước mặt. Ánh mắt gã lướt từ khuôn mặt kiều diễm, vô thức trượt xuống rồi dừng lại ở chỗ cổ áo sơ mi đang mở rộng.

Giang Quyện chớp mắt, giọng nói lạnh lùng vang lên cảnh cáo: “Mắt chó của cậu đang đặt đi đâu đấy?”

Kẻ bị bắt quả tang nhìn trộm không những không thu lại tầm mắt, ngược lại còn mặt dày mày dạn mà ngụy biện: “Chẳng phải chính ông bảo tất cả đều là hàng thật, nguyên đai nguyên kiện sao? Sống ngần này tuổi đầu, tôi thật sự chưa thấy ai có năng lực xây nhà lầu trên mặt đất phẳng'chỉ trong vòng một đêm thần tốc như thế này cả.”[note90175]

“Sao nào, cậu còn muốn sờ thử để xác nhận à?” Nàng nhướng mày, đuôi mắt hơi xếch lên, lời nói mang đậm tính sát thương và châm chọc.

Cố Ngôn nhún vai, gương mặt khôi phục vẻ tản mạn cợt nhả vô sỉ: “Nếu ông không ngại.”

“Nếu cậu mà xuyên không đến một thế giới song song nào đó, thì ngay từ cái lúc cậu xông lên nắm tay tôi ban nãy, cậu đã bị tôi đạp bay lăn ra đất rồi, biết không?” Giang Quyện vừa nói vừa giơ cổ tay lên. Trên làn da trắng ngần vẫn còn in hằn vài vết đỏ mờ, rõ ràng là do ai đó lúc nãy xuống tay lôi đi không hề nhẹ chút nào.

Cố Ngôn lắc đầu cười khẩy: “Không đời nào. Nhìn cái tay chân khẳng khiu liễu yếu đào tơ của ông xem, tôi đứng yên cho ông đánh, ông còn chẳng xô nổi tôi ngã ấy chứ.”

Cậu còn tự hào lắm đấy nhỉ!

Hai người đứng đó im lặng trừng mắt nhìn nhau một hồi. Mãi đến khi tiếng nhạc diễu hành chào cờ từ loa phát thanh của trường vọng lại mới phá vỡ bầu không khí bế tắc. Giang Quyện rút điện thoại ra xem giờ. Nhờ ơn ai đó mà lần đầu tiên trong suốt bao nhiêu năm đi học, Hội trưởng Giang mẫu mực đã vắng mặt trong hoạt động của trường mà không thèm xin phép.

Việc đã đến nước này, chi bằng giải quyết triệt để cục diện luôn cho xong, tránh phiền toái về sau. Nghĩ vậy, nàng cất điện thoại, nhìn nam sinh vừa đáng ghét vừa vô tri trước mặt, khẽ mở môi:

“Cố Ngôn, chúng ta cúp học đi.”

Giang Hội trưởng cuối cùng cũng vứt bỏ liêm sỉ, chính thức đón nhận thời kỳ nổi loạn đến muộn của mình.

Đúng là sáng thứ Hai, học sinh và giáo viên đều đang tập trung dưới sân cờ nên dọc đường đi hai người chẳng gặp bóng ma nào. Cố Ngôn tụt lại vài bước, đi theo sau lưng Giang Quyện hướng về phía khu ký túc xá giáo viên của nàng.

Quả thực, nhìn từ phía sau cũng chẳng vớt vát được một chút bóng dáng nam sinh nào cả. Đường cong mềm mại, vòng eo thon nhỏ, dáng đi uyển chuyển. Cố Ngôn không phải là kỳ thị hay bài xích việc Giang Quyện là con gái, đơn giản gã chỉ cảm thấy chuyện này giống như việc... một ông lão ngày nào cũng dắt chó đi dạo, đùng một cái hôm nay xuống phố lại thấy ổng bế một con mèo Ba Tư trên tay vậy quái đản và phi logic vô cùng!

Nhưng người vẫn là người đó, dù sao thì cách thức đối xử sau này chắc chắn phải thay đổi rồi.

Gã còn đang mải thả hồn theo mây gió thì không chú ý Giang Quyện đã dừng lại và quay người. Đôi mắt xanh thẳm của nàng nhìn chằm chằm vào nam sinh đang cách mình lề mề vài bước chân, nàng mím môi hừ lạnh:

“Cố Ngôn, cậu đi chậm như rùa thế, có cần tôi gọi xe lăn đến đẩy đi không?”

Giọng nói thanh lãnh mang theo ý cười lọt vào tai, Cố Ngôn tặc lưỡi. Gã sải đôi chân dài mấy bước đã tiến sát bên cạnh nàng, rồi tiện tay vỗ bộp lên mái tóc bồng bềnh của nàng một phát.

“Đồ nấm lùn.”

Gã nhướng mày, cười một cách đầy khoa trương và tùy ý: “Này, tiết Vật lý hôm trước lão sư có dạy cái gì mà... Quy tắc trao đổi đồng giá ấy, ông nhớ không?”

Nàng lườm gã một cái, mặt không cảm xúc sửa lưng: “Đó là khái niệm Kinh tế học, hoặc Hóa học giả kim. Cậu muốn nói đến Định luật bảo toàn năng lượng đúng không?”

Cố Ngôn: “......”

Làm người thì nên chừa cho nhau một lối mòn để sống chứ, đừng có vả mặt nhau bôm bốp thế chứ!

“Thì... đại loại là thế.” Gã hắng giọng vớt vát. “Năng lượng không tự nhiên sinh ra. Cho nên tôi nghi ngờ chiều cao của ông bị co rút lại rồi.”

“Không có, sáng nay tôi đo rồi, vẫn chuẩn 1m74.5.”

“Thế thì không đúng logic Vật lý! Rõ ràng ông được mọc thêm cái phần nhô lên này, mà lại chẳng mất đi cái kia , thế phần thịt đó mọc từ đâu ra? Hay là ông rụng mất cái..." Gã gật gù ra vẻ đắc ý phân tích, ánh mắt ranh mãnh đánh giá từ trên xuống dưới.

Giang Quyện lập tức nghe ra ẩn ý trêu chọc cực kỳ lưu manh của Cố Ngôn, tức không chỗ phát tiết, liền dùng cùi chỏ huých mạnh vào eo gã một phát đau điếng.

“Xin lỗi nhé, tôi không rành. Dù sao tôi sinh ra đã là con gái, hoàn toàn không hiểu rõ mấy cái cấu tạo sinh lý dư thừa của nam sinh các cậu lắm!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
QUÁ CHUẨN LUÔN, TÔI THÍCH SUY NGHĨ NÀY CỦA CẬU
QUÁ CHUẨN LUÔN, TÔI THÍCH SUY NGHĨ NÀY CỦA CẬU