1-500

Chương 282: Phá án

Chương 282: Phá án

Không gian trong căn phòng ngủ rộng lớn của Cố Ngôn lúc này giống như bị ai đó nhấn nút tạm dừng. Bầu không khí đông đặc lại, ngột ngạt đến mức khiến người ta khó thở.

Cố Ngôn đứng chết trân tại chỗ, duy trì một tư thế vô cùng vặn vẹo và kỳ quái. Tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực hắn lúc này thậm chí còn nhanh hơn, dồn dập hơn cả nhịp trống trận. Mồ hôi lạnh lấm tấm rịn ra trên trán, trượt dọc theo thái dương góc cạnh rồi rơi xuống cằm. Hắn cúi gằm mặt, ánh mắt hoang mang tột độ nhìn chằm chằm vào cái đống bằng chứng tội lỗi đang nằm la liệt dưới sàn nhà gỗ.

Ngay dưới mũi giày thể thao đắt tiền của hắn, là một dải lụa mỏng manh, lấp lánh và mang đậm hơi thở quyến rũ chết người: Một chiếc tất da chân phối ren màu đen rỗng tuếch. Nằm cách đó không xa là chiếc vòng cổ choker bằng ren và dải cà vạt xám xộc xệch.

Hắn vừa mới hớt hải chạy từ sân bóng rổ công viên về đến nhà, vội vàng đạp tung cửa phòng ngủ định dọn dẹp hiện trường vụ trả tiền làm thêm giờ ban sáng, thì chuông báo động đã reo.

Cạch.

Một tiếng động khô khốc, rõ ràng vang lên từ phía ngoài phòng khách, đâm xuyên qua màng nhĩ Cố Ngôn. Khóa cửa điện tử bị nhập mật mã mở ra. Cánh cửa phòng ngủ ngay sau đó bị người đẩy nhẹ vào trong.

Cố Du Sao — mẹ ruột của Cố Ngôn, vị phu nhân quyền lực vừa trở về từ cuộc hẹn spa làm đẹp — thong thả bước vào. Trên tay bà vẫn còn đang vắt vẻo chiếc túi xách hàng hiệu phiên bản giới hạn. Bà dừng bước ở ngưỡng cửa, hàng lông mày được cắt tỉa sắc sảo khẽ nhướng lên thật cao. Đôi mắt tinh tường của một người phụ nữ lăn lộn nhiều năm trên thương trường lập tức quét qua cậu con trai quý tử đang đứng với tư thế cực kỳ quái dị, lấm lét như một kẻ trộm, đặc biệt là một bên chân của hắn còn đang cố tình dẫm bẹp lên một thứ gì đó trên sàn nhà để che giấu.

"Ủa? Mẹ nhớ là lúc trưa con gọi điện báo cáo, chẳng phải bảo là chiều nay đi đánh bóng rổ xong thì tụ tập ăn tối luôn với đám Trương Ninh cơ mà? Sao giờ này lại lù lù xuất hiện ở nhà, đứng ngây ra như phỗng thế này?" Cố Du Sao cất giọng thắc mắc, âm điệu đều đều nhưng lại mang theo áp lực ngàn cân.

Cố Ngôn giật mình thon thót, bả vai khẽ run lên. Hắn cố gắng hít một hơi thật sâu, nuốt cái ực sự căng thẳng xuống cuống họng. Hắn đưa tay lên ho nhẹ một tiếng khụ để lấy lại bình tĩnh, cố gắng ép cơ mặt mình không được biến dạng, mặt không đổi sắc tung ra một lời nói dối vụng về: "À... dạ. Bọn con đang đánh bóng thì con sực nhớ ra... con để quên, muốn về lấy chút đồ cá nhân lặt vặt thôi ạ. Con lấy xong lát nữa chạy ra sân bóng đi ngay bây giờ đây ạ."

Cố Du Sao không hề bị lời giải thích qua loa đó làm cho tin tưởng. Bà không vội vàng rời đi, mà thong thả khoanh hai tay trước ngực, dựa hẳn tấm lưng thon thả vào khung cửa gỗ. Ánh mắt sắc lẹm, tinh quái của bà giống hệt như một chiếc radar quét qua một lượt từ đỉnh đầu xuống gót chân cậu con trai, rồi từ từ dừng lại ở cái chân đang ra sức di di xuống mặt sàn của hắn.

Khóe môi Cố nữ sĩ nhếch lên một nụ cười nửa miệng, chậm rãi cất lời chất vấn: "Lấy đồ? Lấy cái đồ vật trân quý gì mà con trai mẹ phải đứng dẫm chân lên sàn, che giấu kín bưng như đang giấu hũ vàng thế kia? Bỏ chân ra mẹ xem nào."

"Dạ? Đâu... đâu có gì đâu ạ!" Cố Ngôn hoảng loạn, trán vã mồ hôi như tắm. Đầu óc hắn quay cuồng tìm lý do. Chết tiệt! Trong những cuốn tiểu thuyết ngôn tình hay phim truyền hình, nam chính đối phó với phụ huynh lúc bắt quả tang đồ vật nhạy cảm thế nào nhỉ?

Trong cơn bí bách cùng cực, IQ của Giáo bá tụt dốc thê thảm xuống mức âm. Hắn lắp bắp, đưa ra một cái cớ vô lý đến mức con nít ba tuổi cũng không tin nổi: "Chỉ là... con không cẩn thận dẫm lên cái... cái giẻ lau nhà thôi ạ. Bẩn lắm, mẹ đừng xem, để con đem vứt."

"Giẻ lau?"

Cố nữ sĩ nghe đến hai chữ đó thì suýt nữa bật cười. Bà hừ lạnh một tiếng, cởi bỏ đôi giày cao gót, sải bước chân bước thẳng vào trong phòng. Bà tiến tới một bước, đứng đối diện với hắn, cúi đầu nhìn xuống khe hở dưới mũi giày của nam sinh. Chỉ bằng một cái liếc mắt, bà đã nhìn thấu hồng trần.

Bà ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào mắt hắn, cười khẩy một tiếng đầy trào phúng: "Ồ... Hóa ra nhà chúng ta giàu có đến mức này rồi sao? Cái giẻ lau nhà mình mua từ bao giờ mà lại được thiết kế tinh xảo, may bằng vải ren mỏng tang, lại còn có đính kim tuyến lấp lánh màu đen quyến rũ thế kia hả Cố Ngôn? Mẹ nhớ là người giúp việc nhà mình đâu có gu thẩm mỹ táo bạo đến mức dùng đồ lót đi lau sàn?"

Đùng! Sét đánh ngang tai.

Cố Ngôn thầm mắng chửi ông trời trong lòng: Mẹ kiếp! Quả nhiên gừng càng già càng cay! Cố Du Sao đúng là mẹ ruột của mình, tinh ranh không thể nào qua mặt được!

Hắn biết rõ cái vỏ bọc giẻ lau đã bị bóc trần, không thể nào giấu giếm bằng logic thông thường được nữa. Trong giây phút sinh tử, để bảo vệ danh tiết, hình tượng ngoan hiền trong sáng của Giang Quyện trước mặt mẹ chồng tương lai, Cố Ngôn quyết định gánh chịu mọi nhục nhã. Hắn đành đánh liều một phen, mặt dày mày dạn, cắn răng dõng dạc nhận vơ tội lỗi về mình:

"Thì... thì là... vâng, con nói thật vậy. Thật ra cái đồ đó là... là của con! Dạo này thời tiết thay đổi, đi đánh bóng rổ về chân con hay bị lạnh buốt, máu huyết lưu thông không tốt... nên con lén lên mạng mua cái tất đó về mặc... mặc bên trong quần dài cho ấm chân thôi! Mẹ đừng có suy nghĩ lung tung!"

Cố Du Sao: "......"

Bầu không khí trong phòng ngủ ngay lập tức rơi vào một sự im lặng đến đáng sợ, tĩnh mịch đến mức một cái kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy.

Cố nữ sĩ đứng bất động, hai mắt mở to nhìn trân trối vào khuôn mặt đang đỏ gay gắt như quả cà chua chín của cậu con trai. Bà nhìn hắn từ trên xuống dưới, ánh mắt giống hệt như đang chiêm ngưỡng một sinh vật ngoài hành tinh kỳ dị vừa mới hạ cánh xuống trái đất.

Năm giây trôi qua. Mười giây trôi qua.

Và rồi... không thể nhịn thêm được nữa.

"Pha ha ha ha ha!"

Cố Du Sao ôm bụng, ngửa cổ bật cười thành tiếng sảng khoái. Tiếng cười lảnh lót vang vọng cả căn hộ. Bà cười đến mức chảy cả nước mắt, cười đến mức không đứng vững nổi, phải vươn tay ra vịn chặt vào thành giường để khỏi ngã khuỵu xuống đất.

"Trời đất thánh thần ơi! Cố Ngôn ơi là Cố Ngôn! Khụ khụ..." Bà vừa cười ngặt nghẽo vừa vỗ ngực thở dốc. "Con đang kể chuyện hài độc thoại cho mẹ nghe đấy à? Con tưởng mẹ con là đứa trẻ ranh lên ba dễ lừa lắm sao? Con trai cao một mét tám mươi ba, bắp tay cuồn cuộn, vì sợ chân lạnh mà lại lén lút đi mua tất chân phối ren lưới màu đen của phụ nữ về mặc để giữ ấm cơ đấy?! Lý do này của anh đúng là kinh thiên động địa, chấn động địa cầu!"

Bà chỉ tay vào mặt hắn, nước mắt giàn giụa vì cười: "Khai thật đi! Anh dạo này rảnh rỗi quá định chuyển hướng nghề nghiệp, đi làm người mẫu ảnh quảng cáo nội y nữ, hay là định giấu bố mẹ đăng ký đi diễn kịch chuyển giới tạp kỹ ở Thái Lan hả con trai cưng?!"

Trước sự chế giễu không thương tiếc của mẹ ruột, Cố Ngôn hận không thể tìm một cái khe nứt nào đó dưới mặt sàn gỗ để chui tọt xuống, trốn đi cho đỡ nhục. Hai vành tai của hắn lúc này đã nóng ran, đỏ chín lên như tôm luộc. Hắn mím chặt môi, cúi gằm mặt xuống đất, buông thõng hai tay đầu hàng, mặc cho sự xấu hổ gặm nhấm tâm can.

Thấy con trai đã cứng họng, không còn lời nào để ngụy biện, Cố Du Sao từ từ thu lại nụ cười. Bà điệu đà bước tới sát bệ cửa sổ, khom lưng xuống, tự tay nhặt chiếc túi giấy hàng hiệu nhỏ xíu bị vứt chỏng chơ gần đó lên.

Bà thong thả mở túi ra, ánh mắt tinh tường lướt nhanh qua sợi dây chuyền choker bằng ren đen mỏng dính và chiếc cà vạt xám đồng phục quen thuộc nằm cuộn tròn bên trong. Xâu chuỗi lại các sự kiện trong ngày, một nụ cười thấu hiểu, đầy ẩn ý dần hiện lên trên khóe môi người phụ nữ từng trải.

Bà quay sang nhìn đứa con trai đang ngượng ngùng đến mức không dám ngẩng mặt lên, giọng điệu chuyển từ trêu chọc sang một sự thấu hiểu vô cùng mờ ám:

"Để mẹ đoán xem nào... Sáng nay lúc mẹ vắng nhà, Quyện nhi — cô lớp trưởng Giang Quyện xinh xắn của con — đã đến nhà mình chơi và mặc cái bộ trang phục này... đúng không? Mẹ cứ thắc mắc mãi, lúc chiều gặp con bé, thấy nó không mang theo túi đồ, mẹ cứ tưởng nó bỏ quên ngoài ghế sofa phòng khách hay đâu đó. Hóa ra... cái đống đồ nhạy cảm này lại rơi rớt lung tung, vương vãi trên chính chiếc giường ngủ của anh cơ à?"

Nghe mẹ nhắc thẳng tên Giang Quyện, kết hợp với hai chữ trên giường đầy mùi ái muội, Cố Ngôn giật thót mình. Hắn vội vàng ngẩng phắt lên xua tay giải thích lúng túng, lí nhí thanh minh để bảo vệ danh dự cho Nữ vương: "Mẹ! Mẹ đừng có suy nghĩ đen tối! Không phải như mẹ nghĩ đâu! Tụi con rất trong sáng! Cậu ấy... cậu ấy chỉ là lúc trưa thấy nóng quá nên thay bộ đồng phục này ra, rồi bất cẩn bỏ quên lại trong phòng con thôi mà! Tuyệt đối không có chuyện bậy bạ gì xảy ra trên giường cả!"

Cố Du Sao nhìn cái bộ dạng cuống cuồng bênh vực vợ của con trai, ánh mắt mang đầy sự thâm ý sâu xa. Bà bước tới, giơ tay lên vỗ vỗ mấy cái thật mạnh vào bờ vai rộng lớn của hắn, giọng điệu thấm đẫm sự từng trải của một người đi trước:

"Được rồi, được rồi, con không cần phải nhảy đổng lên giải thích. Mẹ cũng là người từng trải, yêu đương thời trẻ tuổi bồng bột, nhiệt huyết thế nào mẹ hiểu hết. Tuổi 17 bẻ gãy sừng trâu, có rung động, có tìm tòi khám phá cũng là lẽ tự nhiên của sinh lý con người."

Bà khẽ nhếch môi, hạ giọng răn đe: "Nhưng mà Cố Ngôn à, mẹ nhắc nhở con một câu. Là nam tử hán đại trượng phu, làm chuyện gì cũng phải biết điểm dừng và phải biết thu dọn tàn cuộc. Lần sau lỡ bạn gái có quên đồ đạc nhạy cảm trong phòng, thì con cũng phải biết đường mà nhặt nhạnh, cất giấu cho kỹ vào sâu trong tủ. Đừng có bạ đâu vứt đó, để nó phơi ra hớ hênh giữa sàn nhà, đập thẳng vào mắt người khác thế này! Hôm nay người bước vào phòng là mẹ, mẹ tâm lý mẹ còn bỏ qua, cười cho qua chuyện. Chứ nếu hôm nay mà là bố con — chú Tô Minh Phong khó tính của con — đột xuất về nhà mà bắt gặp cái cảnh tượng y phục phụ nữ vương vãi trên giường con trai mình thế này... thì chắc anh cứ chuẩn bị tinh thần cạo đầu, xách balo đi nghĩa vụ quân sự sớm đi nhé con trai!"

Vừa dọa dẫm, bà vừa nhặt chiếc tất đen trên sàn lên, nhét gọn gàng tất cả vào lại trong chiếc túi giấy. Bà đặt mạnh cái túi vào tay Cố Ngôn, cười tủm tỉm dặn dò:

"Cầm lấy cái của nợ này mà cất đi cho khuất mắt. Mẹ tạt về nhà chỉ để lấy tập hồ sơ dự án bị quên thôi. Giờ mẹ phải sang công ty họp giải quyết chút việc gấp, tối nay chắc mẹ bận tiếp khách không ăn cơm nhà đâu. Anh cứ thong thả, từ từ mà ở nhà... ôn tập và nghiên cứu cấu tạo sinh học với cái đống tất đen phối ren của anh đi nhé."

Nói xong, không đợi Cố Ngôn phản bác, Cố nữ sĩ xoay gót giày cao gót bước ra khỏi phòng, để lại một tràng cười khúc khích đầy trêu chọc vọng lại dọc hành lang.

Cố Ngôn ôm khư khư cái túi giấy trong tay, đứng giữa phòng nhìn theo bóng mẹ khuất sau cánh cửa, uất ức đến mức nghẹn họng trân trối, gào lên một cách vô vọng: "Đã bảo là của cậu ấy mà! Con không có mặc tất đen! Không có ôn tập cái gì hết!!!"

Nhưng tiếng sập cửa chính cái rầm đã hoàn toàn cắt đứt lời giải thích của hắn.

Nghe thấy tiếng động cơ xe ô tô của mẹ nổ máy rời khỏi khu chung cư vọng lên từ dưới sân, Cố Ngôn lúc này mới như một quả bóng bị xì hết hơi. Toàn thân hắn mất hết sức lực, mềm nhũn ra. Hắn ngã vật ra, đổ ập xuống chiếc giường nệm êm ái, hai mắt vô hồn nhìn lên trần nhà thạch cao trắng toát.

Một tay hắn gác lên trán, tay kia vô thức thò vào trong túi giấy, lôi chiếc tất đen mỏng tang ra vò nát trong tay. Trong lòng hắn lúc này cuồn cuộn dâng lên một nỗi oan ức tột cùng, cộng thêm sự oán hận khôn nguôi đối với kẻ đầu têu ra cớ sự này.

Nằm yên tĩnh một lát, đại não của Cố Ngôn bắt đầu khôi phục lại khả năng tư duy logic. Những mảnh ghép rời rạc của sự việc từ chiều đến giờ dần dần được hắn xâu chuỗi lại một cách hoàn hảo.

Hắn nhớ lại lúc mình đang ở sân bóng rổ. Chính Triệu Trác Dương đã đưa điện thoại cho hắn. Đầu dây bên kia là giọng nói vô cùng gấp gáp, mang theo một sự hốt hoảng giả tạo chưa từng có của Giang Quyện. Nàng bảo rằng nàng vừa mới nhận được tin nhắn báo Cố Du Sao chuẩn bị về nhà lấy tài liệu. Nàng bảo nàng do vội vàng thay đồ lúc trưa nên đã lỡ bỏ quên cái túi đựng bộ đồng phục và đôi tất đen trên giường hắn. Nàng ra lệnh cho hắn phải dùng tốc độ ánh sáng chạy ngay về nhà, phi tang cái túi đó đi trước khi mẹ hắn bước vào phòng, nếu không nàng sẽ tuyệt giao với hắn.

Chính vì cái sự hốt hoảng cầu cứu đó của Nữ vương, mà Giáo bá Cố Ngôn đã vứt bỏ sĩ diện, bỏ ngang trận đấu quan trọng với đám bạn, ba chân bốn cẳng vắt giò lên cổ chạy thục mạng một chặng đường dài từ công viên về khu căn hộ. Về đến nơi, hắn lao vào phòng như một cơn lốc, vừa mới nhặt được cái tất lên tay, chưa kịp nhét vào tủ thì mẹ hắn đã đẩy cửa bước vào bắt quả tang tại trận.

Mọi thứ... xảy ra quá mức trùng hợp và chính xác đến từng mi-li-giây.

Đôi mắt đen láy của Cố Ngôn bỗng nhiên nheo lại. Hắn bừng tỉnh ngộ.

Hốt hoảng cái nỗi gì cơ chứ?!

Với cái sự thông minh, chu toàn, cẩn thận đến từng milimet, tính toán sâu xa như Gia Cát Lượng của Giang Quyện, làm sao nàng có thể hậu đậu đến mức bỏ quên một món đồ nhạy cảm, quan trọng như vậy trên giường của con trai người ta được?

Nàng rõ ràng là cố ý! Từ đầu đến cuối, nàng đã tính toán chi li thời gian. Nàng biết thừa mẹ hắn sẽ về nhà lúc nào. Nàng cố ý để lại cái đống đồ đầy mùi ái muội này trên giường để gài bẫy hắn. Nàng cố tình gọi điện thoại tạo áp lực, ép hắn chạy về đúng vào cái thời khắc sinh tử để bắt hắn phải gánh chịu sự hiểu lầm. Nàng muốn mượn tay mẹ hắn, để hắn phải trực tiếp chịu đựng một màn tra khảo, chế giễu nhục nhã, xấu hổ ê chề đến mức đào hố chui xuống đất thế này! Đây chính là đòn trả thù tàn nhẫn nhất của nàng cho cái câu nói đùa cợt "Nạp tiền thẻ trải nghiệm bạn gái" của hắn lúc chiều!

Cố Ngôn nghiến răng ken két, bàn tay bóp chặt chiếc tất đen trong tay như muốn nghiền nát nó. Hắn gằn giọng, thốt ra từng chữ qua kẽ răng, nhưng trong giọng điệu lại không giấu nổi sự dung túng, bất lực và u mê tột độ:

"Giang Quyện... Cậu giỏi lắm! Cậu đúng là cái đồ tiểu yêu tinh ranh ma, xảo quyệt nhất trên đời! Cậu dám đưa Cố thiếu gia tôi vào tròng, dám đùa giỡn với tôi!"

Hắn rút điện thoại từ trong túi quần ra. Màn hình sáng lên, hiển thị giao diện nhật ký cuộc gọi gần nhất. Nằm ngay trên cùng là cái tên danh bạ sến súa, sặc mùi si tình: Thân yêu Giang Hội trưởng.

Nhìn những dòng chữ nhấp nháy trên màn hình, Cố Ngôn có cảm giác như cái tên đó đang biến thành hình ảnh của nàng, đang nhếch mép cười nhạo sự ngốc nghếch, thảm hại của hắn. Hắn thở hắt ra một hơi, lồng ngực phập phồng vì một ngọn lửa tình đang bốc cháy ngùn ngụt không thể dập tắt. Khóe môi hắn cong lên thành một nụ cười cực kỳ tà ác, nguy hiểm và đầy dã tâm của một kẻ đi săn đang bị con mồi khiêu khích ngược.

Hắn ném chiếc điện thoại sang một bên, ngả đầu xuống gối, thầm thề độc trong lòng: Được lắm Nữ vương. Trò chơi này cậu khơi mào rất xuất sắc. Cứ đợi đấy Giang Quyện. Món nợ oan ức ngày hôm nay, sự nhục nhã vì cái đống tất đen này... Cố Ngôn tôi ghi sổ rất kỹ rồi. Sớm muộn gì, tôi cũng sẽ tìm cách bắt cậu phải trả giá, thu nợ cả gốc lẫn lãi vụ này từ cậu trên chính chiếc giường này mới được! Cứ chờ xem ai mới là kẻ cuối cùng quỳ gối nạp tiền cho ai!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!