1-500

Chương 1: Soái ca, chờ một chút nhé!

Chương 1: Soái ca, chờ một chút nhé!

Triệu Trác Dương dùng khuỷu tay hích vào Cố Ngôn đang đùa giỡn ầm ĩ bên cạnh, nháy mắt ra hiệu: "Này Cố ca, người ta gọi cậu đứng lại kìa."

"Hả?" Cố Ngôn buông bàn tay đang đặt trên đầu Trương Ninh ra, cúi đầu liếc nhìn cái áo phông mình đang mặc. Chà, đúng là màu trắng thật.

"Chào đàn anh ạ." Nữ sinh dáng người cao ráo phía trước vốn đã trang điểm nhẹ nhàng, là người phản ứng đầu tiên. Cô vội vàng cúi đầu, nhỏ giọng chào hỏi, đồng thời lén kéo tay cô bạn còn đang ngơ ngác bên cạnh.

Cố Ngôn không nói gì, chỉ rũ mắt nhìn hai người. Tính tình hắn vốn không tốt, cũng chẳng có mấy kiên nhẫn. Thân hình cao một mét tám của hắn đứng lù lù tại chỗ như một pho tượng, khiến bầu không khí bỗng chốc đông cứng lại.

"Phụt!" Tiếng cười trộm phía sau làm mặt Cố Ngôn đen như nhọ nồi.

"Ha ha ha, tớ... tớ không nhịn nổi nữa rồi. Dương à, Dương ca, tớ cười xỉu mất, cậu đỡ tớ một tí." Trương Ninh chẳng còn tâm trí đâu mà lo cho mái tóc tổ quạ của mình nữa, một tay ôm bụng, một tay vịn vai Triệu Trác Dương, cười đến mức không thở nổi.

"Xin lỗi đàn anh, chúng em làm phiền anh rồi ạ." Nữ sinh nhỏ nhắn lên tiếng xin lỗi, vừa lén ngước mắt nhìn trộm Cố Ngôn, vành tai đã đỏ ửng lên từ lúc nào.

Cố Ngôn mấp máy môi định nói gì đó, nhưng cuối cùng lại mím chặt, chẳng thèm nói lời nào mà xoay người bỏ đi luôn.

"Đi thôi, đi thôi, 'bố trẻ' của cậu về rồi đấy, cẩn thận kẻo cậu ấy nhổ sạch xoáy tóc của cậu bây giờ." Triệu Trác Dương vừa cười vừa đấm nhẹ Trương Ninh một cái, khóe miệng cũng không giấu nổi vẻ thích thú.

Hai cô gái vội vàng rảo bước lên phía trước, lúc đi ngang qua Cố Ngôn còn cố tình tăng tốc như muốn trốn chạy.

"Cười, các ông thích cười đúng không?!" Cố Ngôn nhướng mày, bước nhanh tới kẹp cổ Trương Ninh, tay không ngừng vò rối mái tóc vốn đã chẳng ra hình thù gì của cậu bạn.

Cố Ngôn vừa đùa giỡn với đám bạn, vừa ngẩng đầu nhìn theo bóng dáng hai cô gái vừa rời đi. Cách đó không xa, họ đã dừng lại.

"Đàn anh, đàn anh ơi!"

Chàng trai phía trước có mái tóc được cắt tỉa gọn gàng, toát lên vẻ ấm áp dưới ánh mặt trời. Khuôn mặt cậu sạch sẽ, làn da trắng lạnh, hàng mi cong vút như nhành dây leo hướng về phía nắng. Bên dưới là đôi mắt trong vắt như hồ nước xanh thẳm, đôi môi đỏ tựa cánh hồng điểm xuyết.

Cố Ngôn nhìn chiếc áo phông trắng của đối phương, rồi lại nhìn xuống áo mình, khóe miệng khẽ giật giật.

"Chào đàn anh, em là học sinh năm nhất, tên là Mạc Hiểu. Chúng ta từng gặp nhau ở nhà ăn rồi, anh có thể cho em xin WeChat để làm quen được không ạ?" Mạc Hiểu có dáng người nhỏ nhắn, vành tai đỏ bừng, đôi mắt tròn xoe cứ dán chặt vào gương mặt của Giang Quyện.

"À." Giang Quyện khẽ cười, đôi mắt xanh nheo lại, khóe môi cong lên một đường nét đầy cuốn hút.

"Học muội, em biết tôi sao?" Giọng nói của Giang Quyện trong trẻo như suối mát, khiến lòng người bỗng chốc dịu lại.

"Dạ không ạ, nhưng đàn anh có thể cho em cơ hội này không?" Mạc Hiểu nhìn Giang Quyện bằng đôi mắt long lanh như mắt hươu, bàn tay phải bất an túm lấy gấu áo đồng phục.

"Chào em Mạc Hiểu, tôi là Giang Quyện, rất vui được biết em." Giang Quyện thong thả đáp lại.

"Chào đàn anh Giang ạ." Mạc Hiểu cúi gằm mặt, chỉ để lộ đôi tai đỏ ửng. Cô nàng lắp bắp: "Đàn anh, không phải... em chỉ muốn kết bạn thôi ạ."

"Tôi biết mà. Mạc Hiểu này, được rồi, giờ chúng ta là bạn nhé. Ừm, tôi hy vọng em và bạn của em sẽ có kết quả thật tốt trong những năm cấp ba này."

"Dạ, chào đàn anh Giang, hẹn gặp lại anh ạ!" Mạc Hiểu vội vàng gật đầu, rồi kéo cô bạn rời đi thật nhanh.

Cố Ngôn buông Trương Ninh ra, dùng khuỷu tay thúc vào mạn sườn Triệu Trác Dương: "Hắn ta đang đóng phim thần tượng đấy à?"

"Chắc thế rồi." Triệu Trác Dương cũng cười đáp lại.

"Thế vẫn còn tốt chán so với 'ai đó' đấy. Cố Ngôn này, cậu có cân nhắc đổi trường, hay đổi luôn cả thành phố để sống cho đỡ quê chưa?" Trương Ninh vừa xoa cổ vừa cười đầy ác ý.

Cố Ngôn nhếch môi, đang chuẩn bị cho Trương Ninh nếm mùi "tình cha con" thắm thiết thì bị cắt ngang.

"Đàn anh, đàn anh ơi!" Cố Ngôn quay đầu lại, thấy Mạc Hiểu đang đi cùng nữ sinh cao ráo lúc nãy đứng phía sau mình.

"Số đào hoa khá đấy chứ!" Trương Ninh bắt đầu ồn ào.

Nữ sinh cao ráo nghe vậy thì gương mặt càng đỏ thêm: "Chào đàn anh, em tên là Tại Ca. Chuyện là... em có thể xin WeChat của anh được không?"

Cố Ngôn hơi cúi mặt nhìn đối phương, sau đó nở một nụ cười rực rỡ như ánh nắng mặt trời, đẹp đến mức không ai có thể bắt bẻ.

"Không cho, biến đi."

Tại Ca há hốc miệng, không tin nổi vào tai mình. Cô không thể ngờ được một đôi môi gợi cảm như thế lại có thể thốt ra những lời cộc cằn, phũ phàng đến vậy.

"Thật là bất lịch sự!" Mạc Hiểu lườm Cố Ngôn một cái sắc lẹm, rồi kéo Tại Ca đang cắn chặt môi nhanh chóng rời đi.

"Cậu lại chụp cái gì đấy? Định để lão Lưu ép mua lại à?" Trương Ninh lại lấy điện thoại ra, dùng màn hình để chỉnh lại tóc.

"Cậu thì biết cái gì, anh đây là đang dập tắt hoàn toàn ý định yêu sớm thời cấp ba của em ấy đấy." Cố Ngôn giật lấy điện thoại trong tay Trương Ninh.

"Làm gì thế? Trả đây, tớ còn chưa chỉnh xong kiểu tóc mà."

Cố Ngôn một tay chặn Trương Ninh lại, dùng màn hình điện thoại soi mặt mình: "Nhìn kiểu gì thì cũng thấy tớ đẹp trai hơn chứ nhỉ. Thẩm mỹ của cái trường này cần phải nâng cấp rồi."

"Đợi đến lúc Thanos búng tay, trên Trái Đất chỉ còn sót lại mỗi khuôn mặt này của cậu thì đúng là đẹp nhất thật đấy." Trương Ninh cười đùa.

"Ông cũng cút luôn cho tôi nhờ."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!