1-500

Chương 188: Tranh cãi

Chương 188: Tranh cãi

Ba người qua đường vẫn dán chặt mắt vào Giang Quyện, đặc biệt là cô gái kia. Bộ dạng cô nàng như muốn nói lại thôi, cứ như thể giây tiếp theo sẽ lao tới hỏi xem nàng làm ở thẩm mỹ viện nào mà có thể quỷ phủ thần công đến mức biến một chàng trai thành một tuyệt thế mỹ nhân thế này.

Giang Quyện quay đầu nhìn về phía Cố Ngôn. Vẻ lạnh lùng trên mặt biến mất sạch sành sanh, thay vào đó là một nụ cười rạng rỡ đến chói mắt. Giọng nói của nàng lúc này không còn thanh lãnh, mà ngọt ngào và mềm mại như một viên kẹo bông, rót vào tai gã khiến trái tim gã như tan chảy thành mật ngọt:

“Được rồi mà, đừng giận nữa. Biết cậu thích con gái tóc dài, tớ bắt đầu nuôi tóc từ bây giờ là được chứ gì? Đừng có bêu rếu tớ giữa đường như thế nữa.”

Giang Quyện ngoài mặt thì cười, nhưng thâm tâm thì đang nghiến răng trắc trở. Nàng nhìn cái vẻ mặt đắc ý vênh tận trời của Cố Ngôn mà thực lòng chỉ muốn đập nát cái đầu chó của gã ra cho hả giận.

Đi được một đoạn xa, khi đã khuất khỏi tầm mắt những kẻ tò mò, nàng lập tức buông tay gã ra. Biểu cảm trên mặt nàng chuyển từ nắng ấm sang bão giông chỉ trong chớp mắt.

“Giọng to gớm nhỉ? Nói tiếp đi xem nào, tôi đang đứng đây nghe này.”

Hơi ấm từ bàn tay Giang Quyện vẫn còn vương lại trên cánh tay Cố Ngôn, khiến nửa người gã vẫn còn cảm giác tê dại. Gã nhìn nàng, ánh mắt vô thức rơi xuống bờ vai gầy mỏng manh của nàng rồi lại lúng túng lệch sang bên cạnh. Gã quay đầu đi chỗ khác, lầm bầm: “Có gì đâu chứ, ông... à cậu cái bộ dạng này thì ai thèm tin lời tôi nói là thật đâu mà sợ.”

“Cậu bảo đó là chuyện bé xé ra to à?” Nàng gật đầu, nụ cười lạnh lẽo hiện lên, đưa tay chỉ về phía thang cuốn sầm uất cách đó không xa. “Tới đây, giờ cậu đứng ở đó hô to lên một tiếng: Tôi trước đây là con trai đi, thử xem cậu có thấy nó là chuyện nhỏ nữa không?”

“Hôm nay cậu nhất định phải ở đây để so đo mấy chuyện vụn vặt này đúng không? Có còn muốn mua đồ nữa không hả?” Cố Ngôn bắt đầu nóng nảy.

“So đo chuyện vụn vặt? Cố Ngôn, cậu có thể bớt cái thói coi mình là trung tâm vũ trụ đi được không?”

“Tôi mà coi mình là trung tâm?” Gã bật cười khẩy, hất cằm về phía nàng, giọng nói cũng cao dần theo cơn giận. “Tôi mà coi mình là trung tâm thì giờ này tôi rảnh rỗi đứng ở đây để hộ tống cậu đi mua đồ chắc? Tôi phải vắt chân lên cổ chạy về phòng ký túc để kịp điểm danh buổi tối chắc?”

“Tôi phải nửa đêm không ngủ, vắt óc suy nghĩ cách giải quyết mấy cái bài đăng bôi nhọ cậu trên diễn đàn chắc? Tôi phải thức dậy từ 5 giờ sáng để chạy đi mua đồ ăn sáng cho cậu chắc?”

“Tất cả là vì ai hả Giang Quyện? Cậu nói cho tôi biết đi!”

Đang là sáng thứ Hai nên trung tâm thương mại khá vắng. Một vài vị khách lẻ tẻ đi ngang qua nghe thấy tiếng cãi vã nảy lửa thì không nhịn được mà nán lại xem. Người ta vốn dĩ thích nhất là xem drama tình cảm thanh xuân vườn trường này mà.

Sự việc đã hoàn toàn chệch hướng. Cả hai đều quên mất mục đích ban đầu là muốn giữ bí mật, giờ đây họ lại đang thu hút sự chú ý nhiều hơn bao giờ hết.

Giang Quyện ngước mắt nhìn gã, cảm thấy cả người như bốc hỏa, dòng máu nóng tuôn thẳng lên mặt khiến nàng choáng váng. Trong lồng ngực, trái tim nàng như bị bóp nghẹt, mỗi nhịp thở đều thấy nghẹn đắng, không thể thốt ra được một câu phản bác nào cho ra hồn.

Không khí giữa hai người ngưng kết lại, căng thẳng đến mức hít thở cũng thấy đau phổi.

“Cứ thế đi, cậu về đi.”

Giang Quyện bỏ lại một câu nói lạnh lẽo rồi dứt khoát xoay người, không thèm ngoảnh lại mà bước thẳng về phía thang cuốn. Cố Ngôn đứng chôn chân tại chỗ, nhìn bóng dáng nhỏ bé của nàng giẫm lên thang cuốn rồi biến mất khỏi tầm mắt.

Đôi lông mày gã nhíu chặt đầy phiền muộn, đôi môi mỏng mím thành một đường thẳng tắp, cả người tỏa ra sát khí người lạ chớ gần. Gã vò rối mái tóc, đột ngột tung một cú đá vào không trung để xả giận, rồi đưa tay vén tóc mái lên.

Nơi đó có một cục sưng u lên vết tích từ cú va chạm khi gã lao ra ôm lấy nàng lúc ngã tường.

“A chết tiệt... Cố Ngôn, mày đúng là một thằng ngu!”

Gã hít sâu vài hơi để bình tĩnh lại, ngẩng đầu nhìn quanh một vòng, rồi vội vàng rảo bước đuổi theo hướng nàng vừa đi.

“Đợi chút đã!” Cố Ngôn túm lấy một khán giả đang định rời đi.

Cô gái bị túm lại giật mình, gương mặt tròn trịa khi nhìn thấy vẻ mặt sát thần của Cố Ngôn thì sợ đến mức nhăn nhúm lại như một cái bánh bao súp.

Cố Ngôn thấy vẻ phòng bị của đối phương thì cũng thấy hơi áy náy, gã hạ giọng: “Xin lỗi, làm phiền một chút. Tôi muốn hỏi... sơ đồ phân bố các tầng đồ nữ của trung tâm này nằm ở đâu bạn biết không?”

Cô gái thấy thái độ gã dịu xuống, liền bạo gan lên tiếng vì phe chị em: “Cậu còn đứng đây hỏi sơ đồ làm gì nữa? Đi đuổi theo bạn gái nhanh lên không là mất vợ vào tay một thằng tóc vàng nào đó đấy!”

“Tầng năm! Khu đồ nội y và quần áo nữ ở tầng năm kìa!”

“À... cảm ơn nhé.” Cố Ngôn đỏ bừng mặt, vội vã chạy về phía thang máy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!