1-500

Chương 183: Cậy mạnh

Chương 183: Cậy mạnh

Tại phòng 302 ký túc xá nam.

“Không biết nữa, Cố Ngôn không nói gì cả.” Trương Ninh gãi đầu nhìn cái điện thoại vừa bị dập máy.

Triệu Trác Dương lắc đầu thở dài: “Lúc nãy bảo đi ăn sáng rồi lặn mất tăm, giờ cúp cả học. Không lên quán net được đâu, tụi mình chưa đủ tuổi vị thành niên, thẻ căn cước mang theo cũng chỉ có thể dùng để... đăng ký thuê khách sạn thôi.”

“Ông nói cũng đúng.”

Trương Ninh nghe vậy, vô thức cầm điện thoại lên nhìn màn hình đã tắt ngóm. Không phải chứ Cố ca, cái tốc độ này của ông... cũng nhanh quá rồi đấy.

Trở lại căn hộ của Hội trưởng Giang.

“Không có gì đâu, cậu ta gọi điện chỉ để hỏi xem hôm nay tôi có đi học không thôi.” Cố Ngôn ngồi xuống cạnh nàng trên ghế sofa, đặt lon nước đang cầm lên bàn trà, đắn đo một chút rồi mới cẩn trọng mở lời: “Vừa nãy tôi có thử hỏi Trương Ninh mấy câu. Trong mắt cậu ta, ông dường như... từ trước đến nay vẫn luôn là con gái.”

Giang Quyện không nói gì. Nàng bình thản đưa tay mở túi xách, rút tấm thẻ căn cước công dân ra, đẩy về phía nam sinh. Cố Ngôn đón lấy, cúi đầu nhìn kỹ dòng chữ in rành rành trên đó.

Họ và tên: Giang Quyện

Giới tính: Nữ

Gã ngẩng phắt đầu lên, há miệng định nói gì đó nhưng rồi lại nghẹn ứ ở cổ họng, mất một lúc lâu mới định thần lại được.

“Cái tình huống quái quỷ viễn tưởng gì thế này?” Cố Ngôn vò đầu bứt tai.

Nàng nghe lời than vãn não nề của gã mà không khỏi đau đầu. Cái tên này, có thể bớt tấu hài đi một chút lúc nói chuyện nghiêm túc được không? Giang Quyện giật lại tấm thẻ căn cước, lạnh lùng đứng dậy rời khỏi sofa, đi thẳng vào phòng ngủ.

“Đi theo tôi.”

“Ông lại giận à?” Cố Ngôn cun cút theo sau.

Giang Quyện: “......”

Đây mà gọi là giận? Cái bộ dạng đó của tôi mà thực sự phát hỏa lên thì cậu không còn mạng mà đứng đây đâu.

Giang Quyện dẫn Cố Ngôn vào phòng ngủ. Nàng ngồi xuống bàn học, bật máy tính lên rồi quay đầu liếc nhìn gã: “Cậu không ngại đứng xem một lát chứ?”

“Không sao, ông cứ làm đi.”

Nàng xoay người lại, chờ máy tính khởi động xong. Rê chuột nhấn mở tệp Word có tên $002$ trên màn hình nền, tiếp đó, nàng mở thêm một bảng tính Excel chi chít các dòng ngày tháng và chỉ số.

Giang Quyện buông chuột, xoay ghế lại. Đôi mắt xanh thẳm tĩnh mịch nhìn trân trân vào nam sinh trước mặt, nàng hít một hơi thật sâu rồi từ từ thở ra.

“Cố Ngôn, tôi muốn kể cho cậu nghe một câu chuyện... Một câu chuyện hoang đường đã và đang xảy ra trên chính cơ thể của tôi.”

Nói rồi, nàng ra ngoài phòng khách, khi quay trở lại tiện tay cầm luôn lon Coca lạnh trên bàn trà đưa cho gã. Giang Quyện đi tới đứng lùi ra sau lưng gã, hất cằm nhìn vào màn hình máy tính nơi đang hiển thị bảng số liệu ghi chép lại toàn bộ tiến trình biến đổi sinh học của cơ thể nàng từ nam sang nữ.

Cố Ngôn xoay người lại, nhận lấy lon nước từ tay nàng, ánh mắt lướt qua những dòng chữ trên màn hình. Mãi một lúc sau gã mới thở hắt ra, thản nhiên nói: “Bảo sao. Lúc nãy tôi cứ tưởng ông lén lút uống thuốc hormone cơ, nên mới biến đổi nhanh như thế chỉ trong vòng một tuần ốm sốt.”

Gã ngửa đầu uống một ngụm Coca cho trôi cục nghẹn rồi đặt lon nước xuống bàn: “Theo như cái đống này, vậy là bây giờ... ngoại trừ tôi ra, thế giới quan của tất cả mọi người đều đã bị bẻ cong để hợp thức hóa việc ông vốn dĩ là con gái?”

Giang Quyện gật đầu.

“Thế... người nhà ông thì sao? Có bị ảnh hưởng không? Ông đã liên lạc để giải thích chưa?”

Giang Quyện mím môi, vẻ mặt đột nhiên trở nên lạnh lùng, xa cách: “Tạm thời tôi chưa muốn liên lạc với bọn họ.”

Cố Ngôn nhớ lại lời bộc bạch tổn thương của nàng trên xe buýt đêm hôm qua nên lập tức thức thời, không hỏi sâu thêm về chủ đề gia đình này nữa. Gã chuyển hướng sang thực tế: “Trước đây ông giả gái livestream, ít khi để lộ mặt, lại thêm việc trang điểm kỹ và có thân phận nam sinh che giấu nên mới không bị bại lộ. Nhưng bây giờ thì khác rồi. Ngoại hình nữ tính 100% này nếu tiếp tục livestream, trường Gia Viễn đông người như thế, khó tránh khỏi bị ai đó nhận ra.”

“Sau này tôi sẽ không lộ mặt lên sóng nữa.” Giang Quyện khoanh tay.

“Trước đây giả gái livestream chỉ đơn giản là để kiếm tiền nhanh dọn ra ở riêng, và cũng sợ thân phận nữ streamer ở trường sẽ gây chú ý quá mức, ảnh hưởng đến cuộc sống yên bình.”

“Bây giờ thì... coi như không còn nỗi lo đó nữa rồi. Sau này chú ý một chút, không lộ mặt là được.” Giang Quyện nói đến đây thì khẽ cười tự giễu, hất nhẹ mái tóc: “Thực ra có bị lộ cũng chẳng sao. Nghĩ mà xem: Hoa khôi, Học thần, Thiên tài gaming... nhiều mác xịn xò như thế đắp lên người một cô gái, biết đâu tôi lại càng nổi tiếng và kiếm nhiều tiền hơn ấy chứ.”

Cố Ngôn ngồi trên chiếc ghế gaming, hơi ngước đầu nhìn người con gái đang đứng thẳng lưng kiêu ngạo trước mặt mình một người mà từ trước đến nay chưa bao giờ chịu tỏ ra yếu thế, chưa bao giờ chịu nhận thua trước bất kỳ ai hay bất kỳ nghịch cảnh nào.

Nhìn xem, Hội trưởng Giang của gã kiên cường đến mức nào cơ chứ. Rõ ràng là không hề muốn cơ thể mình bị biến đổi thành con gái, nhưng lại cắn răng ép bản thân phải thích nghi với thân phận mới mà không rơi một giọt nước mắt.

Rõ ràng có thể chọn một con đường học tập nhẹ nhàng, dựa dẫm vào người khác, nhưng nàng lại cứ muốn tự mình gánh vác mọi thứ trên vai để đơn độc tiến về phía trước. Sự kiêu ngạo ấy được đắp nặn từ vô vàn những tổn thương không ai thấu.

Cố Ngôn đột ngột đứng dậy, bước đến sát trước mặt Giang Quyện. Khi nàng còn chưa kịp ngửa đầu phản ứng, gã đã dang rộng hai tay, ôm trọn lấy thân hình mảnh mai, đang gồng cứng ấy vào lòng.

“Vất vả cho ông rồi, Giang Quyện. Từ trước đến nay... sống một mình mang theo bí mật này, thực sự đã quá vất vả cho ông rồi.”

Gã không phản bác những lời cậy mạnh của nàng, cũng không rảnh rỗi chỉ trích nàng làm thế này là sai hay nguy hiểm. Gã chỉ im lặng ôm lấy nàng.

Khi nàng muốn cậy mạnh, cứ để nàng cậy mạnh. Kiên cường là một phẩm chất đáng quý, đáng ngưỡng mộ. Những gì một thằng đàn ông như Cố Ngôn cần làm lúc này không nhiều: Chỉ là cho nàng một cái ôm thật chặt để chắn gió, một sự khẳng định giá trị, và một đường lui an toàn tuyệt đối khi nàng cảm thấy mệt mỏi.

Giang Quyện không kịp đề phòng, bị gã kéo đâm sầm vào lồng ngực rắn rỏi, ấm áp lạ lẫm. Nàng nghe thấy giọng nói trầm thấp xót xa vang lên bên tai, ngửi thấy mùi hương bạc hà quen thuộc bao bọc lấy mình.

Chẳng hiểu sao, vỏ bọc kiêu ngạo hoàn hảo tức thì vỡ vụn. Trong lòng nàng đột nhiên dâng lên một nỗi chua xót không thể kìm nén, bao nhiêu uất ức, cô đơn, sợ hãi bấy lâu nay bỗng chốc vỡ òa thành nước.

Giang Quyện khẽ nghiêng đầu tựa vào hõm vai gã. Những sợi tóc mềm mại lướt nhẹ qua vành tai Cố Ngôn mang theo cảm giác ngứa ngáy, nhồn nhột.

Hai tay nàng buông thõng, bờ vai khẽ run lên, cái miệng nhỏ vẫn bướng bỉnh lầm bầm nức nở:

“Đồ ngốc... Tôi mới... mới không có vất vả gì cả...”[note90177]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
thông báo quan trọng từ chương này về sau cẩn thận tiểu đường
thông báo quan trọng từ chương này về sau cẩn thận tiểu đường