1-500

Chương 335: Người không có phận sự

Chương 335: Người không có phận sự

Dương Hàm đứng ở sát mép tấm màn nhung đỏ thẫm đắt tiền của sân khấu, cẩn thận vén lên một góc nhỏ để lén nhìn xuống dàn nhân viên công tác và hệ thống trang thiết bị đang được lắp đặt rầm rộ bên dưới khán đài. Cô nàng chép miệng, quay lại nhìn cô bạn thân đang thong thả ngồi trên ghế sofa, không nhịn được mà lên tiếng cảm thán: "Trời đất quỷ thần ơi, Quyện Quyện, cậu ra đây mà xem này. Năm nay nhà trường ăn trúng cái gì mà tổ chức quy mô lớn thật đấy. Nhìn cái dàn âm thanh ánh sáng kia kìa, cứ y như là chuẩn bị tổ chức concert cho ca sĩ hạng A chứ chẳng phải thi văn nghệ cấp trường nữa."

Giang Quyện ngồi vắt chéo chân, ưu nhã nhấp một ngụm nước lọc, thấu hiểu sâu sắc được sự cường điệu này của Dương Hàm. Quả thực, càng đi sâu vào những vòng trong và đặc biệt là khi càng tiến gần đến trận chung kết, tính chất của cuộc thi hát thường niên trường Gia Nhạc đã hoàn toàn thay đổi. Những cuộc họp lớn nhỏ của ban tổ chức và Hội học sinh liên tục diễn ra với cường độ chóng mặt. Từ một trận chung kết chọn ra Quán quân, Á quân đơn giản mang tính chất phong trào giải trí cho học sinh như mọi năm, giờ đây dưới sự nhúng tay của một thế lực tài trợ khổng lồ nào đó, nó đã bị biến thành một cuộc chiến sống còn của Top 8 với quy mô, bài bản và độ hoành tráng y hệt như một chương trình truyền hình thực tế tuyển tú thực thụ. Bầu không khí căng thẳng, áp lực cạnh tranh đè nặng lên vai từng thí sinh, khiến cho phòng chờ phía sau cánh gà lúc này chẳng khác nào một thùng thuốc súng chỉ chực chờ một mồi lửa để bùng nổ.

Và một điều nực cười nhưng cũng vô cùng thú vị là, trong cái phòng chờ chật chội dành riêng cho tám thí sinh xuất sắc nhất này, những gương mặt "oan gia ngõ hẹp" quen thuộc lại tình cờ hội tụ đông đủ đến mức khó tin. Nhìn sang bên trái là Lâm Thanh Á với bộ váy trắng tinh khôi đang nhắm mắt dưỡng thần, bên phải là cô nàng Lớp phó Viên Mạn Văn đang khúm núm xun xoe nịnh nọt, góc kia lại là Tần Nho Nhỏ đang lườm nguýt. Cộng thêm sự xuất hiện của Giang Quyện nữa, quân số này đúng là đã đủ để lập ngay một bàn mạt chược sát phạt lẫn nhau đến long trời lở đất rồi.

Vì bận rộn giải quyết nốt một vài văn kiện của Hội học sinh nên Giang Quyện đến phòng chờ trang điểm hơi muộn so với giờ tập trung. Khi nàng đẩy cửa bước vào, mang theo một luồng khí lạnh lẽo, thanh cao, toàn bộ ánh mắt trong phòng lập tức đổ dồn về phía nàng. Nàng lướt mắt nhìn quanh một vòng, phát hiện ra tất cả các vị trí bàn trang điểm đều đã có người chiếm dụng, chỉ còn sót lại duy nhất một chỗ trống... nằm ngay sát bên cạnh chỗ ngồi của Lâm Thanh Á.

Đúng là oan gia ngõ hẹp. Giang Quyện thầm cười lạnh trong lòng.

Nhưng với bản lĩnh của một Nữ vương, nàng hoàn toàn không hề tỏ ra nao núng hay khó chịu. Nàng sải những bước chân tự tin, nhịp nhàng bước thẳng tới chiếc ghế trống đó. Cúi người xuống, nàng nhìn thẳng vào gương mặt được trang điểm theo phong cách ngây thơ, mong manh của đối phương, vô cùng lễ phép và xa cách cất lời hỏi: "Xin hỏi, chỗ này đã có ai ngồi chưa?"

"Không có ai cả, cậu cứ ngồi đi." Lâm Thanh Á từ từ mở mắt ra, khóe môi nhếch lên, nặn ra một nụ cười mỉm dịu dàng, thân thiện đến mức giả tạo để đáp lại.

Ngay lập tức, bầu không khí trong phòng chờ dường như bị rút cạn oxy. Sự chú ý của tất cả mọi người, từ các thí sinh khác cho đến đội ngũ nhân viên hậu cần, đều không tự chủ được mà đổ dồn vào hai đối thủ nặng ký nhất, đồng thời cũng là hai nhân vật chính trong mớ bùng nhùng tin đồn tình ái trên diễn đàn đang ngồi sát sàn sạt cạnh nhau. Ánh mắt họ tò mò hóng hớt, như thể chỉ cần một trong hai người ho một tiếng thôi là sẽ có một cuộc hỗn chiến nổ ra.

Thế nhưng, Giang Quyện vẫn giữ vẻ mặt bình thản như mặt nước hồ thu. Nàng coi Lâm Thanh Á và những ánh mắt tọc mạch xung quanh như không khí. Nàng tao nhã kéo ghế ngồi xuống, đặt chiếc túi xách hàng hiệu lên mặt bàn, sau đó từ tốn kéo khóa, lấy chiếc túi đựng bộ đồ trang điểm cá nhân quen thuộc của mình ra chuẩn bị dặm lại nhan sắc.

Viên Mạn Văn vốn đang đứng túc trực bên cạnh Lâm Thanh Á để lấy lòng, vừa nhìn thấy đồ trang điểm của Giang Quyện lấy ra thì hai mắt lập tức sáng rực lên như bắt được vàng. Cô ta giống như một kẻ tìm được cơ hội nghìn năm có một để dẫm đạp lên lòng tự trọng của người khác, liền nhíu mày, làm ra vẻ mặt hốt hoảng, giả vờ quan tâm lo lắng mà cất giọng eo éo: "Ái chà chà, Giang Quyện ơi, chung kết đến nơi rồi mà cậu vẫn tự mình trang điểm bằng mấy thứ đồ đó sao? Cậu dùng loại mỹ phẩm bình dân đó để lên sân khấu lớn à? Tớ nói thật nhé, mỹ phẩm rẻ tiền thành phần không tốt sẽ chứa rất nhiều chì, đánh lên mặt một thời gian là hại da, hỏng hết nhan sắc đấy. Con gái chúng mình dù có tiết kiệm đến mấy thì cũng không nên ham rẻ mà rước họa vào thân đâu."

Cô ta cố tình nói rất to, cốt ý để cho tất cả mọi người trong phòng đều nghe thấy sự "nghèo hèn" của Giang Hội trưởng danh giá.

Động tác mở hộp phấn của Giang Quyện khẽ dừng lại. Nàng từ từ quay mặt sang, đôi mắt xanh thẳm sắc như dao cạo chiếu thẳng vào khuôn mặt đang đắc ý của Viên Mạn Văn. Khóe môi nàng khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lẽo, những ngón tay thon dài, trắng trẻo thong thả xoay xoay thỏi son trong tay. Nàng nhả chữ với một giọng điệu đầy ẩn ý và mỉa mai tột độ: "Chúng ta?"

Không để cho Viên Mạn Văn kịp hiểu ra hàm ý, nàng đã tiếp tục lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng từng từ từng chữ lại như những cái tát vô hình giáng thẳng vào mặt đối phương: "Theo như tớ biết, những người có mặt trong căn phòng chờ này hiện tại... tất cả đều là tám tuyển thủ xuất sắc nhất đã vượt qua vòng bán kết để dự thi. Tớ thực sự cảm thấy rất tò mò đấy, tại sao bạn học Viên Mạn Văn đây... một người không hề vượt qua được vòng loại, lại có thể chễm chệ đứng múa mép ở đây nhỉ? Có lẽ, khâu quản lý của ban tổ chức năm nay làm việc quá lỏng lẻo rồi, nên bảo nhân viên công tác dán thêm một tờ giấy cảnh cáo khổng lồ trước cửa phòng mới được: Người không có phận sự, vui lòng miễn vào."

Dám ở trước mặt em giở trò chó cậy gần nhà sao? Em sẽ cho cô biết thế nào là tự rước lấy nhục nhã. Giang Quyện thầm nghĩ, ánh mắt mang theo sự khinh bỉ không thèm che giấu.

Viên Mạn Văn nghe xong những lời đay nghiến, móc mỉa thâm thúy đó thì hai má lập tức đỏ lựng lên như gấc chín. Sự xấu hổ xen lẫn tức giận khiến cô ta tức nổ đom đóm mắt, lồng ngực phập phồng kịch liệt, há miệng định phản đòn cắn xé lại Giang Quyện. Nhưng cô ta còn chưa kịp thốt ra được nửa lời chửi bới thì từ phía bên ngoài, ba tiếng gõ cửa lịch sự cốc cốc cốc vang lên nhịp nhàng, thành công thu hút sự chú ý của toàn bộ con người trong phòng.

Cánh cửa phòng chờ mở ra, một người phụ nữ trẻ tuổi với phong thái vô cùng chuyên nghiệp, ăn mặc sành điệu, tay xách theo một chiếc vali nhôm chuyên dụng cỡ lớn dành cho thợ trang điểm bước vào. Chị ta đưa mắt lướt nhanh một vòng quanh phòng, ánh mắt lập tức dừng lại trên khuôn mặt xinh đẹp, thanh lãnh của Giang Quyện. Người phụ nữ mỉm cười thân thiện, rảo bước đi thẳng tới chỗ nàng, cung kính đưa ra một tấm danh thiếp ép kim sang trọng: "Xin chào Giang tiểu thư. Rất hân hạnh được phục vụ cô trong đêm nay. Là Tô tỷ đích thân dặn dò và cử tôi đến đây để hỗ trợ trang điểm, làm tóc riêng cho cô."

Tô tỷ? Giang Quyện khẽ chớp mắt, trong đầu lập tức nhảy số. Nàng nhớ lại những lời Cố Ngôn từng kể về gia đình hắn. Tô tỷ... chính là người bạn thân thiết của mẹ hắn, đồng thời cũng là một nhân vật có tiếng tăm trong giới làm đẹp. Anh ấy... vậy mà lại âm thầm chuẩn bị chu đáo đến mức này cho mình sao? Trái tim Giang Quyện bỗng chốc được một dòng nước ấm áp chảy qua. Nghĩ đến gương mặt ngạo kiều nhưng lại vô cùng dung túng, cưng chiều của gã nam sinh đó, khóe môi nàng bất giác vẽ lên một nụ cười mềm mại thực sự.

Nhìn thấy cảnh tượng một chuyên gia trang điểm hàng đầu đột nhiên xuất hiện để phục vụ riêng cho Giang Quyện, Viên Mạn Văn tức đến đỏ mắt vì ghen tị. Bắt được cơ hội cuối cùng để vớt vát lại chút thể diện vừa bị đánh rơi, cô ta liền hất cằm, lên giọng hạch sách một cách vô lý: "Này chị kia! Chị là ai mà tự tiện xông vào phòng chờ của thí sinh thế hả? Vừa nãy Giang Quyện cậu mới mở miệng rao giảng cái gì mà 'người không có phận sự thì không được vào' cơ mà? Cậu vừa nói xong câu trước câu sau đã tự vả vào mặt mình rồi à? Mang cái thói đạo đức giả đó cho ai xem?"

Vị thợ trang điểm chuyên nghiệp dừng động tác mở vali lại. Chị ta đã làm việc trong giới showbiz phức tạp nhiều năm, chút mùi thuốc súng ganh ghét trẻ con của đám học sinh này làm sao có thể qua mắt được chị. Chị ta quay người lại, nụ cười trên môi vẫn giữ nguyên vẻ lịch sự nhưng ánh mắt lại sắc như dao, thản nhiên đáp trả: "Xin tự giới thiệu với cô bé, tôi là chuyên gia trang điểm bậc cao của studio M.star. Tôi được mời đến đây để làm việc, có hợp đồng đàng hoàng, cho nên tôi hoàn toàn không phải là 'người không có phận sự' như cô nói. Hơn thế nữa, trước khi bước chân vào căn phòng này, chúng tôi đã đích thân xin phép ban giám hiệu nhà trường, xuất trình đầy đủ giấy tờ và đã nhận được sự đồng ý chính thức từ trưởng ban tổ chức rồi. Không biết vị tiểu thư đây lấy tư cách gì mà lớn tiếng chất vấn tôi ở đây?"

Từng lời từng chữ nói ra đều được bọc trong nhung lụa nhưng lại mang lý lẽ kín kẽ, đanh thép đến mức khiến Viên Mạn Văn cứng họng, hoàn toàn câm nín. Cô ta cắn chặt môi đến bật máu, mặt mày xám xịt nhục nhã, không dám ho he thêm một lời nào nữa mà đành lủi thủi đứng lùi lại phía sau lưng Lâm Thanh Á. Còn Lâm Thanh Á nãy giờ vẫn đóng kịch ngồi im lặng, lúc này bàn tay giấu dưới lớp váy trắng tinh khôi cũng đã siết chặt lại thành nắm đấm, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay vì ghen tức.

Giang Quyện nhàn nhã nhắm mắt lại, hoàn toàn phớt lờ những kẻ đang tức tối xung quanh, để mặc cho vị chuyên gia trang điểm bắt đầu các bước dưỡng da chuyên sâu. Trong lòng nàng lúc này chỉ tràn ngập hình bóng của một người. Cố Ngôn, anh ngốc thật đấy, nhưng lại khiến em vui vẻ vô cùng.

Cùng lúc đó, ở bên ngoài hội trường đại lễ đường của trường Gia Nhạc.

Bầu không khí náo nhiệt và đông đúc không kém gì một buổi biểu diễn của các idol nổi tiếng. Hàng ngàn học sinh đang rồng rắn xếp hàng dài dằng dặc chờ đợi để được soát vé vào cửa.

Trương Ninh đứng xếp hàng dưới cái nóng hầm hập của buổi tối mùa hè, tay cầm một xấp tờ rơi quảng cáo mà nhân viên vừa dúi vào tay, vừa dùng tay quạt quạt cho đỡ nóng vừa lầm bầm phàn nàn: "Má nó chứ! Chỉ là vào xem một cuộc thi hát văn nghệ cấp trường thôi mà cũng phải bắt học sinh xếp hàng dài cả cây số, lại còn phải nhận đủ thứ tờ rơi quảng cáo sản phẩm thế này. Cái nhà tài trợ năm nay rảnh tiền quá hay sao ấy, tớ thấy cái công ty này chắc chắn là đang bị ế hàng nên mới lợi dụng..."

Cậu ta còn chưa kịp phàn nàn hết câu thì đã bị Cố Ngôn đứng ngay phía sau hích mạnh một cùi chỏ vào mạn sườn đau điếng.

Gã Giáo bá hôm nay ăn mặc khá giản dị với áo phông đen và quần jeans tối màu, nhưng cái khí chất ngông cuồng, ngang tàng toát ra từ tận trong xương tủy thì vẫn không hề thuyên giảm. Hắn nhíu mày, trừng mắt lườm thằng bạn lắm lời: "Cậu có thể bớt nói nhảm và ngoan ngoãn ngậm miệng lại mà xếp hàng đi được không? Không ai ép cậu phải cầm mấy tờ giấy đó đâu."

Trương Ninh ôm mạng sườn ủy khuất, nhưng cũng đành ngoan ngoãn ngậm miệng bước theo dòng người. Rất nhanh sau đó, cả nhóm bọn họ đã được soát vé và tiến vào trong đại lễ đường, tìm được chỗ ngồi ở hàng ghế thứ tư, khu vực trung tâm có góc nhìn vô cùng đẹp mắt, bao trọn toàn bộ sân khấu.

Vừa ngồi xuống ghế đệm êm ái, cái tính tò mò, tăng động của Trương Ninh lại tái phát. Cậu ta không chịu ngồi yên một chỗ mà cứ rướn cổ lên, hai mắt mở to dáo dác nhìn ngó xung quanh như thể người ngoài hành tinh mới xuống trái đất.

"Oa oa oa! Các anh em nhìn kìa! Camera quay phim chuyên nghiệp bố trí ở khắp các góc luôn! Lại còn có cả dàn đàn điện tử xịn xò, thêm cả một bộ trống jazz siêu to khổng lồ của ban nhạc live đánh trực tiếp nữa chứ! Quy mô hoành tráng đến mức điên rồ thật sự!" Trương Ninh trầm trồ thán phục. Đột nhiên, ánh mắt cậu ta dừng lại ở khu vực VIP dành riêng cho hàng ghế ban giám khảo ngay sát mép sân khấu. Cậu ta vỗ đét một cái vào đùi Cố Ngôn, kích động chỉ trỏ: "Mà này Cố ca, anh em nhìn kìa! Trong dàn ban giám khảo năm nay lại lòi đâu ra một vị phu nhân mỹ nhân khí chất ngời ngời thế kia... Khoan đã! Dáng vẻ đó, góc mặt đó... Nhìn quen mắt quá! Đó chẳng phải là dì Cố, mẹ của cậu sao?!"

Cố Ngôn lười biếng vắt chéo chân, một tay gác lên thành ghế, một tay đút túi quần, hoàn toàn không tỏ ra bất ngờ trước phát hiện động trời của bạn thân. Hắn chỉ khẽ nhún vai một cái.

Triệu Trác Dương ngồi bên cạnh lúc này mới đẩy gọng kính cận lên, bình thản lên tiếng giải thích cho thằng bạn não ngắn: "Cái này thì có gì mà phải bất ngờ. Cậu không để ý logo in trên tờ rơi à? Tập đoàn tài trợ chính cho sự kiện âm nhạc quy mô lớn của trường mình năm nay... chính là tập đoàn của nhà Cố Ngôn đấy. Cứ gọi chính xác hơn thì đó là tập đoàn giải trí của chú Tô, dượng của cậu ấy. Bọn họ mượn sân chơi này để tìm kiếm, ký kết hợp đồng với những tài năng âm nhạc trẻ mang về đào tạo."

Trương Ninh há hốc mồm kinh ngạc đến mức cằm sắp rớt xuống đất. Cậu ta quay ngoắt sang nhìn Cố Ngôn với ánh mắt đầy sự khó tin xen lẫn trách móc: "Vãi thật! Là công ty giải trí của nhà cậu chống lưng tài trợ á? Sao cậu kín miệng thế, làm anh em với nhau bao lâu mà cậu không thèm hé răng nói cho bọn tớ biết một lời nào vậy? Nếu cậu đã có sẵn thế lực khủng khiếp chống lưng như thế... sao lúc trước thấy người ta đồn thổi bôi nhọ Giang Quyện trên diễn đàn, cậu không nhờ mẹ cậu nhúng tay vào dọn dẹp hậu trường đi cho lẹ?"

Cố Ngôn nghe vậy, khẽ nghiêng đầu. Ánh đèn màu rực rỡ từ trên sân khấu hắt xuống, chiếu sáng một nửa góc mặt góc cạnh, hoàn mỹ của nam sinh. Hắn khẽ nhướng đôi mày rậm lên, khóe môi mỏng từ từ hiện lên một nụ cười cực kỳ kiêu ngạo, lưu manh nhưng lại tràn ngập sự tự hào đến mức không thể nào che giấu nổi.

Em ấy là báu vật của anh, là Nữ vương kiêu hãnh nhất, đâu cần phải dựa dẫm vào ba cái trò quan hệ ô dù bẩn thỉu đó để vươn lên.

Cố Ngôn nghĩ trong lòng, ánh mắt dịu dàng nhìn chằm chằm về phía cánh gà tối tăm, nơi mà cô gái của hắn đang chuẩn bị bước ra. Hắn cất giọng trầm ấm, chậm rãi tuyên bố từng chữ với đám bạn: "Tớ thà giấu nhẹm đi, không thèm nói cho mẹ tớ biết chuyện em ấy tham gia cuộc thi này còn hơn. Dù sao thì... bảo bối Giang Hội trưởng của chúng ta, em ấy là một thiên tài. Thực lực thanh nhạc và bản lĩnh của em ấy đã sờ sờ nằm ở ngay đó rồi, không có gì phải bàn cãi cả."

Trong mắt gã Giáo bá si tình lúc này, cô gái nhỏ bé mang tên Giang Quyện của hắn chính là một sự tồn tại độc tôn, là người con gái tài sắc vẹn toàn và vô địch nhất trên thế gian này. Nàng không cần bất cứ một sự thương hại, một sự thiên vị hay bất kỳ một thế lực tư bản nào nhúng tay vào để trải thảm hoa cho mình. Nàng sẽ dùng chính tài năng xuất chúng và sự kiêu ngạo của bản thân để nghiền nát mọi kẻ ngáng đường, tự mình bước lên ngôi vị cao nhất trong ánh hào quang rực rỡ. Và hắn, sẽ luôn ở đây, ngồi ở vị trí đắc địa nhất, dùng đôi mắt chứa đầy sự cuồng si để chứng kiến khoảnh khắc em tỏa sáng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!