Dưới cái nắng đổ lửa của buổi trưa hè, Cố Ngôn đứng giữa sân trường rộng lớn, đôi mắt đỏ ngầu. Hắn vừa cúp máy cuộc gọi nhỡ thứ N cho Giang Quyện, ngón tay run rẩy nhưng dứt khoát lập tức lướt danh bạ, bấm gọi vào số của thằng bạn thân Trương Ninh.
"Alo, Cố Ngôn à? Chuyện gì mà nãy mày chạy trối chết thế?" Giọng Trương Ninh vẫn còn vương chút cợt nhả truyền qua loa.
"Trương Ninh, ông với Trác Dương có đang ở trong phòng ngủ không?" Giọng Cố Ngôn trầm khàn, lạnh lẽo và mang theo một luồng áp bách chết người.
Nghe cái giọng điệu nghiêm túc đến mức đáng sợ đó của Cố Ngôn, Trương Ninh ở đầu dây bên kia lập tức đánh hơi thấy mùi nguy hiểm. Cậu ta thu hồi ngay lập tức vẻ cợt nhả thường ngày, ngồi thẳng dậy, nghiêm chỉnh đáp: "Tôi với Dương ca đều đang ở phòng đây. Có chuyện gì nghiêm trọng cần làm không anh em?"
"Nghe cho kỹ đây." Cố Ngôn hít một hơi, điều động bộ não vốn dĩ luôn lười biếng của mình hoạt động hết công suất: "Ông lập tức liên lạc với Thang Nguyên và Triệu Trác Ngọc, giúp tôi đi tìm Giang Quyện ngay bây giờ! Hiện giờ tôi hoàn toàn không liên lạc được với cậu ấy, điện thoại tắt máy rồi. Các ông chia nhau ra tìm ở thư viện, phòng tự học, nhà vệ sinh nữ... Nếu trong vòng 20 phút nữa tôi không gọi lại báo tin bình an cho ông, thì ông hãy gọi thêm nhiều người nữa, huy động người của Hội học sinh, càng đông càng tốt, cùng nhau tỏa ra cày nát cái trường này tìm cho tôi!"
Sở dĩ Cố Ngôn không muốn làm rầm rộ, huy động đám đông ngay từ đầu là để bảo vệ tối đa sự riêng tư và thể diện kiêu ngạo cho Giang Quyện. Nàng chắc chắn không muốn ai nhìn thấy bộ dạng chật vật của mình lúc này. Nhưng... hắn bắt buộc phải chuẩn bị sẵn phương án dự phòng xấu nhất, vì lúc này, việc tìm thấy người an toàn vẫn là ưu tiên hàng đầu, quan trọng hơn mọi thứ sĩ diện trên đời.
Cúp điện thoại, có thêm người hỗ trợ, cõi lòng đang treo ngược cành cây của Cố Ngôn mới tạm thời an tâm hơn đôi chút.
Hắn đứng giữa ngã tư đường nội khu, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Đang lúc não bộ điên cuồng suy tính xem có thể tìm thấy người cha máu lạnh của Giang Quyện ở đâu để đòi người, thì một bóng dáng nữ sinh quen thuộc ôm xấp tài liệu hối hả đi ngang qua hành lang đã thu hút sự chú ý của hắn. Hắn có chút ấn tượng, nữ sinh đeo kính cận này học ở lớp 11-1, thường xuyên đi cùng như hình với bóng bên cạnh Giang Quyện, quan hệ có vẻ rất tốt, hình như tên là Dương Hàm thì phải.
Cố Ngôn lao tới như một cơn lốc, chắn ngang đường cô nàng, lồng ngực phập phồng: "Xin lỗi, tôi muốn hỏi một chút... bạn có biết sau khi buổi diễn thuyết kết thúc, rồi đi gặp Hiệu trưởng xong thì Giang Quyện đi đâu không?!"
Dương Hàm giật mình đánh thót trước vẻ mặt hung thần ác sát, mồ hôi nhễ nhại của Giáo bá. Cô nàng lắp bắp: "Giang... Giang Hội trưởng á? Lúc nãy tớ thấy sắc mặt cậu ấy tệ lắm, nhợt nhạt như người bệnh. Tớ hỏi thì cậu ấy không nói gì, chỉ bảo là thấy ngột ngạt, muốn tìm một chỗ nào đó thật cao để hóng gió một chút cho khuây khỏa..."
Chỗ thật cao để hóng gió? Sân thượng!
Cố Ngôn thề với trời đất rằng, bình sinh mười bảy năm sống trên đời, cho dù là lúc bị đám giang hồ đuổi đánh ngoài phố, hắn cũng chưa bao giờ chạy thục mạng, vắt kiệt sức lực điên cuồng như thế này.
Ngũ tạng lục phủ trong bụng hắn như bị ai đó cho vào máy xay sinh tố đảo lộn tùng phèo, hai lá phổi nóng rực rát buốt. Hắn thở hồng hộc, hổn hển như một chiếc quạt máy cũ kỹ sắp hỏng, cắm đầu chạy lao vào tòa nhà hành chính cao nhất trường.
Tòa nhà cao sáu tầng, thang máy đang bảo trì. Hắn không chần chừ, lao vào thang bộ, sải đôi chân dài bước một lần nhảy qua ba bậc thang, điên cuồng leo lên. Trong cái đầu đang bốc khói của hắn lúc này chỉ quanh quẩn duy nhất một câu nói lặp đi lặp lại của Dương Hàm: Cậu ấy bảo muốn tìm một chỗ nào đó để hóng gió... Lên đến tận cùng của tầng sáu, mồ hôi làm cay xè khóe mắt. Hắn tông mạnh cánh cửa chống cháy bước ra khu vực chiếu nghỉ cuối cùng dẫn lên sân thượng.
Và rồi, bước chân hắn khựng lại.
Bên cạnh cánh cửa sắt gỉ sét dẫn ra ngoài trời đang bị khóa trái bằng một ổ khóa to đùng... trong một góc khuất tối tăm, bụi bặm, có một bóng người nhỏ bé đang thu mình co ro ở đó. Nàng ngồi bệt xuống nền xi măng bẩn thỉu, hai tay vòng qua ôm chặt lấy đầu gối, đầu gục xuống.
Nghe tiếng bước chân ầm ĩ, cô gái khẽ giật mình, từ từ ngẩng đầu lên.
"Sao cậu... lại tới đây?"
Giang Quyện nhìn người con trai đang đứng thở dốc trước mặt, đôi mắt xanh thẳm trống rỗng, vô hồn. Nàng nói bằng một âm điệu nhẹ bẫng, khô khốc như thể linh hồn nàng đã bay mất, chỉ còn lại cái vỏ rỗng.
Nam sinh không nói một lời nào, lồng ngực vẫn phập phồng dữ dội. Hắn chầm chậm, từng bước một tiến về phía nàng.
Cô gái nhìn thấy hắn, dường như cái vỏ bọc lý trí mới sực nhớ ra điều gì. Nàng lóng ngóng đưa tay vào túi váy, luống cuống móc chiếc điện thoại đen ngòm ra: "À phải rồi... Tớ đã hứa là làm xong việc sẽ gọi điện thoại cho cậu... Hình như nó bị tớ lỡ tay tắt nguồn mất rồi... Xin lỗi cậu nhé."
Đến tận lúc này, mang trong mình trái tim nát vụn, nàng vẫn cố gắng giữ phép lịch sự, vẫn cố gắng nói lời xin lỗi vì sợ làm phiền người khác.
Cố Ngôn bước tới, cuối cùng cũng đứng ngay trước mặt nàng. Hắn không quan tâm đến cái điện thoại. Hắn chầm chậm quỳ một chân xuống, ngồi thụp xuống sàn xi măng ngang tầm mắt với nàng.
Lúc này, dưới ánh sáng lờ mờ của ô cửa thông gió, hắn mới nhìn rõ được khuôn mặt nàng. Trái tim Cố Ngôn như bị ai đó dùng dao đâm thủng vô số nhát.
Trên làn da trắng ngần, hoàn hảo như sứ của vị Nữ vương kiêu ngạo ấy... gò má bên trái đang sưng vù lên, đỏ chót một mảng in rõ hình năm ngón tay nam giới trưởng thành. Khóe môi nàng còn vương lại một vệt máu đã khô.
"Cố Ngôn, tớ không sao đâu, thật đấy." Giang Quyện thấy hắn nhìn chằm chằm vào vết thương, liền nghiêng đầu né tránh, cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo đến đáng thương. "Tớ chỉ là thấy hơi mệt, muốn lên sân thượng hóng gió một chút thôi. Không ngờ cửa sắt lại bị nhà trường khóa mất rồi. Tớ đang định đi xuống..."
Nàng chưa kịp nói hết câu dối lòng, Cố Ngôn đã hành động.
Nam sinh từ từ nâng cánh tay đang run rẩy của mình lên. Bàn tay to lớn, thô ráp mang theo hơi ấm hầm hập nhẹ nhàng giữ lấy chiếc cằm nhỏ nhắn của nàng. Hắn khẽ dùng lực, kiên quyết xoay mặt nàng hướng sang bên trái, đối diện trực tiếp với mình. Đầu ngón tay cái của hắn cực kỳ, cực kỳ cẩn trọng và dịu dàng... vuốt ve phần rìa của gò má đang sưng tấy, sợ làm nàng đau thêm.
Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt trống rỗng của nàng, giọng nói trầm khàn, vỡ vụn vì xót xa vang lên:
"Giang Quyện. Đau không? Đau thì cậu cứ khóc ra đi. Khóc to lên, đừng nhịn nữa. Khóc xong rồi... mọi chuyện sẽ ổn thôi. Có tớ ở đây bảo vệ cho cậu rồi."
Giang Quyện sững người. Nàng quay đầu, ngẩn ngơ nhìn nam sinh trước mặt.
Suốt mười bảy năm qua, khi nàng vấp ngã, khi nàng chảy máu, người ta chỉ bảo nàng: Đứng lên đi, người thừa kế không được phép rơi nước mắt. Chưa từng có một ai, chưa từng có một sinh mệnh nào trên cõi đời này ôm lấy nàng và bảo nàng rằng: Khóc đi, khóc xong sẽ ổn thôi.
Ánh mắt của Cố Ngôn lúc này không có sự thương hại, không có sự soi mói. Nó sâu thẳm, dịu dàng và tĩnh lặng như biển cả mênh mông dưới ánh trăng rằm, sẵn sàng dung nạp và bao dung lấy tất cả mọi sự xấu xí, yếu đuối, mục nát nhất của nàng.
Tuyến lệ vốn dĩ đã bị nàng phong ấn từ rất lâu, ngay khoảnh khắc chạm vào ánh mắt ấy... bỗng chốc vỡ đê.
Nước mắt nóng hổi trào ra khỏi khóe mi, lăn dài trên gò má sưng tấy, từng giọt từng giọt rơi xuống mu bàn tay của Cố Ngôn. Nàng không cố gồng mình nữa. Cả cơ thể mỏng manh đổ gục về phía trước, vùi đầu vào hõm cổ vững chãi của nam sinh.
Những tiếng nức nở ban đầu còn đè nén, kìm nén trong cổ họng, sau đó biến thành những tiếng khóc thành tiếng, khóc đến mức thở không ra hơi, khóc đến xé nát tâm can. Nước mắt nàng tuôn như suối, nhanh chóng thấm ướt đẫm một mảng lớn trên bờ vai áo thun của Cố Ngôn.
Hắn không nói thêm một lời nào an ủi sáo rỗng nữa. Hắn chỉ lặng lẽ vòng hai cánh tay săn chắc ôm trọn lấy bờ vai gầy yếu đang run lên bần bật của nàng, xiết chặt nàng vào lòng. Bàn tay hắn từng chút, từng chút một vỗ nhè nhẹ lên tấm lưng gầy gò, vuốt ve mái tóc rối bời của nàng như đang vỗ về một đứa trẻ đi lạc.
Đối với Giang Quyện, đây không chỉ là khóc vì cái tát của Giang Kiến Quốc. Đây là một cuộc phát tiết cảm xúc đã đến muộn mười mấy năm trời. Khóc cho sự bất công của tạo hóa, khóc cho những tháng ngày cô độc bị ép làm một con rối, và khóc cho sự giải thoát của chính linh hồn mình.
Hơn mười lăm phút sau, tiếng khóc trong cầu thang bộ mới dần dần lắng xuống, chỉ còn lại những tiếng nấc nghẹn ngào, đứt quãng.
Cảm thấy nhồn nhột, ngứa ngứa ở vành tai bên phải, Cố Ngôn hơi nghiêng đầu. Những sợi tóc tơ mềm mại, vương mùi hương chanh thơm mát của Giang Quyện theo từng nhịp nấc lại lướt qua lướt lại gò má hắn.
Nam sinh một tay nhẹ nhàng rút điện thoại trong túi ra, lén lút bấm khóa màn hình, gửi một tin nhắn hủy lệnh tìm kiếm cho Trương Ninh để báo bình an. Xong xuôi, hắn vứt điện thoại xuống sàn. Hắn vẫn kiên nhẫn duy trì cái tư thế quỳ ôm có chút khó khăn, mỏi nhừ này. Giống hệt như một chú lười khổng lồ ôm chặt lấy cái cây yêu thích nhất của mình, hắn vòng đôi tay dài qua cổ nàng, ôm trọn thân hình bé nhỏ của nàng vào lồng ngực ấm áp.
Thấy nàng đã nín khóc, chỉ còn úp mặt vào vai mình giả chết, hắn cảm thấy sự phản ứng trốn tránh hiếm hoi này của Nữ vương thật sự vô cùng thú vị và đáng yêu.
Hắn buông một tay ra, vỗ vỗ nhẹ vào lưng nàng, cất giọng trêu ghẹo trầm ấm: "Được rồi, nín rồi thì ngẩng cái đầu nhỏ lên để tớ xem mặt mũi nữ hiệp nào. Trốn kỹ thế?"
Nghe vậy, Giang Quyện có ngoan ngoãn ngẩng đầu rời khỏi vai hắn thật, nhưng hai bàn tay nàng lại nhanh như chớp che kín mít khuôn mặt mình lại, kiên quyết không cho nhìn.
"Sao thế? Khóc cho sướng rồi cũng khóc xong rồi, lau ướt hết cả một mảng áo của tớ rồi, giờ xấu hổ còn không dám lộ diện gặp người à?" Cố Ngôn bật cười.
Giọng nàng rầu rĩ, nghèn nghẹt phát ra từ sau kẽ tay: "Lúc sáng... tớ có trang điểm mắt đậm lắm. Giờ nó lem hết rồi."
Giang Quyện cũng không rõ cái tâm lý quái quỷ của mình lúc này là gì nữa. Rõ ràng là cái vẻ chật vật, bi thảm, thê nô nhất của mình khi bị ăn tát hắn đều đã nhìn thấy sạch sẽ rồi. Đáy lòng nàng sau khi khóc xong cũng đã nhẹ nhõm, thanh thản hẳn ra. Nhưng... với bản tính của một người yêu cái đẹp, nàng lại tuyệt đối không muốn người mình thích nhìn thấy cái bộ dạng nhem nhuốc, lem luốc, ma chê quỷ hờn của mình sau khi khóc! Tâm lý con gái khi yêu đúng là mâu thuẫn đến cực điểm.
"Để tớ xem."
Đôi bàn tay to lớn, mạnh mẽ của Cố Ngôn vươn ra, dễ dàng bao trọn và bắt lấy hai bàn tay nhỏ bé, lạnh ngắt của nàng, cưỡng chế kéo nó ra khỏi khuôn mặt. Giọng nói mang theo ý cười sủng nịnh của nam sinh vang lên bên tai: "Nào, ngoan. Tớ nhắm mắt lại không nhìn đâu. Tớ chỉ dùng cảm giác để giúp cậu lau mặt thôi."
Lời hứa của đàn ông lúc trên giường và lúc dỗ bạn gái khóc đều là lời nói dối.
Vừa kéo tay nàng ra, Cố Ngôn đã lập tức mở to mắt ra nhìn chằm chằm. Vừa nhìn thấy khuôn mặt nàng, đôi mày kiếm của hắn liền nhướng cao, khóe miệng giật giật nhịn cười, bắt đầu buông lời trêu chọc mang đậm tính chất game thủ:
"Ái chà chà! Cái skin giới hạn mà cậu cất công bôi trát cả buổi sáng nay... nhìn kỹ lại đúng là nát bét, không đẹp bằng cái skin gốc thường ngày rồi Hội trưởng ạ. Xấu lắm luôn."
Do khóc quá nhiều, đường eyeliner sắc sảo và phấn mắt màu nhũ của Giang Quyện đã chảy ra, lem nhem một vùng đen kịt quanh hốc mắt.
Lúc đầu, Cố Ngôn rút tờ giấy ăn trong túi ra, cẩn thận chấm chấm nước mắt cho nàng, khung cảnh nhìn rất thơ mộng và ngôn tình. Nhưng chỉ vài giây sau, vì bàn tay nam sinh quá vụng về, thô lỗ, cái họa phong lãng mạn ấy liền thay đổi cái rụp thành phim hài.
"Ơ kìa... Sao cái loại mực đen này nó lỳ thế? Tớ càng chà lau nó lại càng đen, bẩn lem nhem ra hai bên má thế này?" Cố Ngôn lóng ngóng cầm tờ giấy ăn bôi trát.
"Bỏ cái tay chó của cậu ra!"
Giang Quyện tức giận. Nàng mặt không đổi sắc, lạnh lùng vung tay gạt phăng cái bàn tay thô lỗ đang phá hoại nhan sắc của nam sinh ra. Nàng lôi điện thoại ra, mở màn hình, bật camera trước lên soi.
Vừa nhìn thấy mặt mình trong màn hình, Giang Quyện cạn lời. Ừm... Vốn dĩ lúc nãy nó chỉ đen vòng quanh mắt, trông giống một con gấu trúc đáng yêu. Giờ thì qua bàn tay "trang điểm" của Bác sĩ Cố, cả khuôn mặt nàng đen thui, nhọ nhem hai gò má, trông chẳng khác gì một đào kép đang đứng trên sân khấu chuẩn bị hát tuồng Kinh kịch Trung Hoa cả! Hủy dung nhan!
Nhìn động tác nghiến răng nghiến lợi trừng mắt của nàng, biết nàng đã lấy lại được sức sống, khóe môi Cố Ngôn khẽ cong lên một nụ cười mãn nguyện. Hắn chống tay xuống đất, từ từ đứng thẳng người dậy, cao ngạo vươn vai.
Sau khi tấu hài xong, ánh mắt nam sinh lại trở nên vô cùng nghiêm túc. Hắn cúi đầu nhìn xuống cô gái nhỏ đang ngồi bệt dưới đất.
"Giang Quyện." Hắn gọi cả họ lẫn tên nàng, thanh âm trầm thấp, mang theo sức nặng của một lời răn đe, cũng là một lời cầu xin từ tận đáy lòng.
"Lần sau... dù có xảy ra chuyện gì trời sập đất lở đi chăng nữa... tuyệt đối không cho phép cậu biến mất, không cho phép cậu làm tớ sợ phát điên lên như ngày hôm nay nữa. Nghe rõ chưa?"
0 Bình luận